GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 6: Giống như một người qua đường lạ lẫm làm chuyện tốt

Đã copy!
Trước
#1 Đã qua nhiều năm như vậy rồi, anh vẫn nhớ rõ hương vị này #2 Có một công việc kiêu ngạo, sống một cuộc sống vui vẻ #3 Vậy mà người đàn ông đứng cách xa vài mét, lại vô cùng chân thực #4 Chắc là cũng chỉ có một mình Khương Nhạn Bắc #5 Chị chúc em sinh nhật vui vẻ #6 Giống như một người qua đường lạ lẫm làm chuyện tốt #7 Loại cảm giác đặt chân trên mặt đất này khiến tôi rất an tâm #8 Cô gái nhà giàu giờ trở nên nghèo túng #9 Túi xách không tệ #10 Người bình thường thật sự không làm được chuyện này #11 Em trai? #12 Tự do của anh #13 Cô lớn như thế rồi (1) #14 Cô luôn có cảm giác tự ti #15 Muốn chơi thì cũng là tôi chơi đàn ông #16 Nông cạn #17 Làm đ* còn muốn lập đền thờ à #18 Anh trai #19 Em đã không còn là trái bí nhỏ nữa #20 Con người cuối cùng cũng sẽ lớn lên #21 Tôi sớm không còn thích anh #22 Sư huynh muốn theo đuổi Thẩm Nam sao? #23 Vận may tốt #24 Xin lỗi anh vì hành vi năm đó #25 Nam sinh tốt thường chướng mắt loại nữ sinh như cô #26 Không phải là anh thương em sao? #27 Tựa như hai đường thẳng song song bỗng giao nhau #28 Sao tôi không biết có nhiều người theo đuổi tôi như vậy? #29 Em thật sự rất xinh #30 Có phải lúc đó anh cực kỳ ghét tôi không? #31 Bởi vì không muốn trở thành con mồi #32 Anh ấy chụp lén cô #33 Cô không cần bất cứ lời hoa mỹ gì #34 Từ bỡn cợt này thật sự không hợp với Khương Nhạn Bắc #35 Yêu đương cùng anh, hẳn rất hạnh phúc #36 Đang cùng thầy Khương yêu đương sao? #37 Em không có kinh nghiệm, chỉ sợ về sau hối hận #38 Cánh tay còn lại của anh cũng thuận thế ôm eo cô #39 Anh có ý gì? #40 Đang nói yêu đương #41 Bạn gái #42 Không nói một lời đã đánh người #43 Cô cũng có tự tôn cùng giới hạn cuối cùng #44 Anh là phần thưởng cuộc sống cho em sau kiểm tra #45 Con gái nên chơi nhiều, không cần phải về sớm #46 Muốn ngủ cùng anh #47 Thiếu chút nữa đánh chết bạn trai #48 Hai tiếng #49 Nhiệt tình quan tâm #50 Không phải vừa mới chia tay đã quen người mới #51 Đây không phải yêu, thì là gì? #52 Không nhịn nổi #53 Sau khi chia tay mới quấy rối anh #54 Không dính vào cờ bạc #55 Không tốt như em nghĩ #56 Chẳng lẽ đã từng tổn thương #57 Đêm nay về nhà anh #58 Gặp mặt mẹ chồng #59 Cũng may anh đã gặp được Thẩm Nam #60 Chuyện xấu #61 Chúng ta kết hôn đi #62 Vết nhơ #63 Xảy ra chuyện #64 Là anh phát tán sao? #65 Vì các người làm tôi quá buồn nôn #66 Giúp anh chăm sóc chị thật tốt #67 Làm điều em muốn làm #68 Anh sẽ tìm đến nhanh thôi #69 Không bị ô nhiễm bởi thế giới này #70 Bồi thường #71 Xử lý khoan hồng #72 Giấm đổ khắp nhà #73 Cảm ơn anh #74 Hoàn chính văn #75 Phiên ngoại 1 #76 Phiên ngoại 2 #77 Phiên Ngoại 3 #78 Phiên ngoại 4 #79 Phiên ngoại 5 #80 Phiên ngoại 6 #81 Phiên ngoại 7 #82 Phiên ngoại 8 #83 Phiên ngoại 9 #84 Phiên ngoại 10 #85 Phiên ngoại 11
Tiếp
Lúc tám giờ chính là thời điểm náo nhiệt nhất của trung tâm thương mại, Thẩm Ngọc đi ra khỏi khu vui chơi, mơ hồ nhìn thấy có một người cầm một cái túi quen thuộc cách đó không xa, ánh mắt cậu bé sáng lên, nhanh chóng chạy về phía cái túi.

Cậu một lòng nhớ đến phần pizza mang về cho Thẩm Quang Diệu, nên đã đem những lời căn dặn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 của Thẩm Nam ném ra sau đầu, cũng quên mất rằng đối với cậu đây là một nơi hoàn toàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 xa lạ.

Đứa trẻ năm tuổi người thấp chân ngắn, đuổi theo người kia đang đi thang cuốn, thế nên càng đuổi theo, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chiếc túi càng xa hơn, không lâu sau, cũng biến mất trong biển người qua lại dưới tầng.

chờ đến khi cậu kịp phản ứng, đã không biết mình đang ở đâu, chung quanh chỉ những người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 xa lạ đang lui tới các quầy bán hàng. Đối với một đứa trẻ năm tuổi nói, nơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 này thật sự quá lớn.

Thẩm Ngọc dựa theo ức quay trở lại thang cuốn, cậu cũng không nhớtầng mấy với tầng mấy, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cậu nhìn rồi đi theo những người phía trước, đi hai vòng thang cuốn cũng không tìm được khu vui © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chơi kia. Vốn vừa mới trải qua cảm giác sợ hãi, sợ bị vứt bỏ, lúc này lại ý © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thức được rằng mình đang lạc đường, không tìm thấy Thẩm Nam, cậu bị doạ sợ đến phát khóc, vừa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 khóc vừa chạy về phía trước.

Cậu chạy quá nhanh, cũng không nhìn đường, lúc đầu còn thoáng tránh người, nhưng sau đó nước mắt đã che © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 mờ phía trước, không nhìn thấy nữa, chạy loạn lên giống như con ruồi không đầu, bỗng nhiên đâm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 phải một người,ngã xuống đất.

Khương Nhạn Bắc vừa mới gọi điện thoại, bất ngờ bị va đập một phát vào đùi, cúi đầu nhìn xem, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 một cậu bé, đụng vào người khác, bị quăng ngã xuống đất rồi khóc lớn.

Anh giật nảy mình, tranh thủ thời gian ngắt điện thoại, đỡ Thẩm Ngọc cẩn thận từng li từng tí, nhẹ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 giọng hỏi: "Sao không anh bạn nhỏ? bị đau đâu không?"

Thẩm Ngọc khóc lắc đầu.

Khương Nhạn Bắc nhìn bốn phía, không nhìn thấy người nhà của cậu nàyđâu, lại hỏi: "Bạn nhỏ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 à, ba mẹ cháu đâu?"

Thẩm Ngọc lấy mu bàn tay lau nước mắt, nói: "Bảo cháu chờ một chỗ, nhưng cháu lạc đường rồi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 không tìm thấy chỗ đó nữa."

Khương Nhạn Bắc nghe kiểu nói chuyện của cậu, cũng đã hiểu chuyện xảy ra, đứng lên nói: "Cháu đừng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 sợ, chú dẫn cháu đến phòng thông báo, để thông báo tìm ba mẹ của cháu nhé."

Bởi ngày thường Thẩm Ngọc ít tiếp xúc với người khác, hai người lớn trong nhà cũng rất ít khi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 giáo dục cậu về vấn đề này, cậu chỉ mơ mơ hồ hồ biết rằng không thể đi với người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lạ, nhưng lúc này cậu đã quá sợ hãi, lại hồ hiểu được thông báo có ý gì, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chỉ hơi hơi do dự, sau đó liền khóc sướt mướt đi cùng với Khương Nhạn Bắc.

*

Thẩm Nam xuống cửa hàng quần áo nam tầng dưới mua mấy bộ đồ mới mặc theo mùa cho Thẩm Quang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Diệu, lúc đi lên tìm Thẩm Ngọc, phát hiện đứavốn nên ngồi trên ngựa gỗ nhỏ, đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 không còn thấy bóng dáng đâu. Trong nội tâm thầm cảm thấy hốt hoảng, vội đi hỏi nhân viên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 phục vụ, nhân viên phục vụ đương nhiên cũng không quá để ý, chỉ nói hình như đã đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ra, không dám trì hoãn, tranh thủ thời gian ra ngoài tìm.

Cũng đến lúc này, mới ý thức được, bản thân mình để lại một đứanăm tuổi nơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 công cộng xa lạ này, còn không bàn giao với nhân viên phục vụ, là một chuyện không đáng tin © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cậy đến mức nào. Người trong trung tâm thương mại phức tạp, một đứa trẻ năm tuổi như vậy, tùy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tiện liền sẽ bị người ta ôm đi.

cấp tốc đi quanh tầng lầu này một vòng, không tìm thấy bóng dáng nhỏ của Thẩm Ngọc, thở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 hồng hộc quay trở lại chỗ cũ, thể dần trở nên lạnh hơn.

trong khoảng cách lạnh lẽo này, chỉ trong một nháy mắt như vậy, trong đầu nảy sinh ra một ác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 niệm: Nếu như Thẩm Ngọc thực sự bị người ta bắt cóc như vậy, vậy chỉ trong một lần ngoài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ý muốn, ngoài ý muốn như vậy có phải cũng chính là một lần giải thoát đối với bản thân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 mình hay không?

Nhưng ác niệm này cũng chỉ hiện lên trong nháy mắt, liền bị dập tắt trong giây lát. Cảm giác hoảng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 hốt bực bội càng ngày càng lớn cùng nhau kéo đến.

cố gắng để cho bản thân mình tỉnh táo lại, ngay lúc cô chuẩn bị đi tìm bảo vệ của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 trung tâm thương mại, phòng thông báo chợt vang lên một giọng nóiràng: "Phòng thông báo mới nhận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 được một cậu lạc đường, người nhà của cậu mau đến nhận người."

Thẩm Nam sửng sốt một chút, hoàn hồn trở lại, thầm thở phào một cái, tranh thủ thời gian chạy về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 phòng thông báo.

Phòng thông báo nằm trong một góc của một tầng, hồ chạy thẳng một mạch tới. Cửa phòng mở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 rộng, bên trong căn phòng nho nhỏ, mấy người mặc bộ đồ của nhân viên công tác, Thẩm Nam © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cũng không quá để ý, ánh mắt khoá chặt vào người cậu đang ngồi trên ghế khóc thút thít, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 sau đó ba chân bốn cẳng chạy đến.

Thẩm Ngọc nhìn thấyxuất hiện, nhảy xuống ghế chạy tới, một đầu đâm vào bên hông cô, ôm chặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lấy cô.

Hôm nay Thẩm Nam đã nhẫn nhịn bao nhiêu lần muốn bùng nổ, giờ khắc này lại bạo phát một cách © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 triệt để, giống như đang phát tiết mà đánh hai cái lên mông Thẩm Ngọc.

Mặc trên tâm vẫn chưa hoàn toàn tiếp nhận đứa bé này, nhưng mấy năm trôi qua, thời điểm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9rất bực bội, cũng chưa từng đánh cậu một lần nào. Lần này lại không nương tay một chút © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nào, hai bàn tay đánh lên mông cực nặng, nghe thấy mấy người bên cạnh đều chấn động.

Đánh hai cái, còn chưa hết giận, hoàn toàn không để ý đến hình tượng rống to về phía cậu: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 "Không phải bảo em chỗ đó chờ sao? Em là đồ ngốc à? Tôi nuôi đồ đần này để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 làm gì? Lúc đó nên để cho người ta mang đi mới phải!"

Lúc nhìn thấy Thẩm Ngọc đã khóc thút thít, bị hai cái đánh, lại chịu một trận gào thét, doạ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đến oa một tiếng khóc lớn lên, hai tay ôm lại càng chặt.

Thẩm Nam tức giận kéo cậu ra, mất đi sự khống chế bình thường: "Em đừng ôm tôi nữa, tôi không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cần em nữa! Bỏ lại em chỗ này, ai muốn lấy thì lấy!"

Nhưng tay đứa trẻ này giống như kìm sắt, vậy lại không thể kéo ra, lại tức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 giận hổn hển đánh lên mông cậu hai cái nữa.

Phòng thông báo đều phụ nữ trung niên, không thể nhìn nổi cảnh tượng này nữa.

người mở miệng khuyên nhủ: "Cô gái này, đứa trẻ vốn đã bị doạ sợ như vậy rồi, còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 khiến sợ hơn nữa sao?"

Thẩm Nam cũng không ngẩng đầu lên, giọng điệu cay nghiệt nói lại: "Tôi dạy đứa trẻ nhà tôi, ai cần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 mấy người quan tâm?"

biết bộ dáng hiện tại của mình rất khó coi, giống như một người phụ nữ chợ búa khóc lóc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 om sòm không thèm nói đạo lý. Thế nhưng những thứ đó đã đè nén quá lâu trong lòng cô, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 như bực bội, sợ hãi, lo lắng, tức giận, bởi Thẩm Ngọc lạc đường, bịthành một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 trận lớn rồi bộc phát ra ngoài, đã hoàn toàn không thể khống chế chính mình nữa.

"Aiz! Tôi nói này, sao cô gái này lại không trách nhiệm như vậy chứ? người lớn, để một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đứa trẻ một chỗ đợi mình như vậy biết là nguy hiểm đến mức nào không?"

"Đúng vậy! May mà còn gặp được người tử tế, đưa cậu đến phòng thông báo. Nếu như đụng phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 một người bụng dạ đen tối, cậunày nhà chỉ sợ hôm nay thật sự bỏ đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 rồi."

Đầu óc Thẩm Nam ong ong lên, cùng lúc đó, bởi lần phát tiết ngắn ngủi này, những hành động © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 điên cuồng táo bạo kia, cùng giống như thủy triều chậm rãi vơi đi một nửa, sau nửa ngày, cuối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cùngcũng từ trạng thái cuồng loạn hoàn hồn lại, ngẩng đầu lên, ánh mắt rơi vào người đàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ông trẻ tuổi duy nhất đứng trong căn phòng nho nhỏ.

Sau đó cứng đờ trong chốc lát, đầu óc trống rỗng.

Người phụ nữ trung niên bên cạnh thấy thế, ra hiệu: "Cô gái, còn không mau cảm ơn người ta đi! © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Nếu không phảichàng trai này đưa đứa trẻ nhà cô đến đây, còn không biết sẽ xảy ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chuyện đâu!"

Thẩm Nam vẫn cảm thấy vận mệnh là thứ không thể nào nắm lấy được, mấy năm ngắn ngủi này, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 từ một tiểu thư nhà giàu kiêu sa bốc đồng, lại lưu lạc đến làm công cho một công ty © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 quảng cáo để nuôi gia đình, còn không tình nguyện nuôi thêm một đứa trẻ mà trước đây mình đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chán ghét đến cực điểm. Nhưng cho đến giờ phút này, mới biết được nơi quỷ quyệt nhất của vận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 mệnh, không phải cuộc đời đổi thay đến chóng mặt, trong cuộc sống sinh hoạt bình thản này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lại thỉnh thoảng có một số chuyện khiến bạn hoàn toàn không kịp đối phó.

dụ như hiện tại, dáng vẻ mất khống chế điên cuồng của mình, bị một người bạn đại học đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 rất lâu không gặp này nhìn thấy.

Một người bạn đại học không bao giờ muốn để anh nhìn thấy bộ dáng chật vật không chịu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nổi này của mình.

mới nhận ra là "chàng trai"trong miệng những người đó chính là bạn học này của cô, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 khoé môi tự giễu nhếch nhếch lên, cố gắng để cho ngữ khí của mình nghe bình thường nhất: "Cám © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ơn."

Ánh mắt Khương Nhạn Bắc bình tĩnh, sắc mặt lạnh nhạt, giống như không phản ứng đối với trận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 náo loạn vừa rồi, hời hợt gật gật đầu trả lời: "Không có gì."

Nói xong câu này, anh nhìn cậu trước mặt Thẩm Nam, lại lễ phép nói tiếng cám ơn, đôi chân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 dài liền bước ra ngoài. Giống như một người qua đường làm chuyện tốt không muốn lưu danh vậy.

Lúc này trong trung tâm thương mại, lượng khí CO2 quá tải, chảy xuôi theo hơi ấm nơi đây, khiến cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 người ta hơi khó thở. Khương Nhạn Bắc bước nhanh chân xuyên qua đám người rộn ràng, đi ra khỏi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 trung tâm thương mại, nghênh đón từng cơn gió lạnh đập vào mặt, buồn bực trong lòng mới vơi đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 một chút.

Không đến hai mươi bốn tiếng đồng hồ ngắn ngủi, anh ngẫu nhiên gặp lại một người ba lần, không biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 như vậygọiduyên phận hay không. Cuộc sống củacũng không hẳn tốt, một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 gái tính tình hoà nhã như vậy, cho lạc mất đứa con của mình, cũng không khả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 năng xuất hiện trạng thái như vừa rồi.

Anh không biết mấy năm nay đã trải qua những chuyện gì,lẽ nhà gặp biến cố, cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lẽ là hôn nhân không hạnh phúc. Mặc kệ là như thế nào, nhìn thấy kiểu người này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cuộc sống không tốt, anh nên cảm thấy vui vui vẻ vẻ mới phải. Nhưng mà, anh không thể cười © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nổi, thậm chí còn có cảm giác đè nén không thể nói rõ được, bị ngăn chặntrong tim © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 khiến người ta khó chịu.

Thà rằng khi anh gặp lại cô, cô vẫn một Thẩm Nam ương ngạnh kiêu ngạo không ai nổi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 kia.

—————

Lời tác giả: Ừm, thật sự hai người không quen nhau đâu.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1: Đã qua nhiều năm như vậy rồi, anh vẫn nhớ rõ hương vị này #2 Chương 2: Có một công việc kiêu ngạo, sống một cuộc sống vui vẻ #3 Chương 3: Vậy mà người đàn ông đứng cách xa vài mét, lại vô cùng chân thực #4 Chương 4: Chắc là cũng chỉ có một mình Khương Nhạn Bắc #5 Chương 5: Chị chúc em sinh nhật vui vẻ #6 Chương 6: Giống như một người qua đường lạ lẫm làm chuyện tốt #7 Chương 7: Loại cảm giác đặt chân trên mặt đất này khiến tôi rất an tâm #8 Chương 8: Cô gái nhà giàu giờ trở nên nghèo túng #9 Chương 9: Túi xách không tệ #10 Chương 10: Người bình thường thật sự không làm được chuyện này #11 Chương 11: Em trai? #12 Chương 12: Tự do của anh #13 Chương 13: Cô lớn như thế rồi (1) #14 Chương 14: Cô luôn có cảm giác tự ti #15 Chương 15: Muốn chơi thì cũng là tôi chơi đàn ông #16 Chương 16: Nông cạn #17 Chương 17: Làm đ* còn muốn lập đền thờ à #18 Chương 18: Anh trai #19 Chương 19: Em đã không còn là trái bí nhỏ nữa #20 Chương 20: Con người cuối cùng cũng sẽ lớn lên #21 Chương 21: Tôi sớm không còn thích anh #22 Chương 22: Sư huynh muốn theo đuổi Thẩm Nam sao? #23 Chương 23: Vận may tốt #24 Chương 24: Xin lỗi anh vì hành vi năm đó #25 Chương 25: Nam sinh tốt thường chướng mắt loại nữ sinh như cô #26 Chương 26: Không phải là anh thương em sao? #27 Chương 27: Tựa như hai đường thẳng song song bỗng giao nhau #28 Chương 28: Sao tôi không biết có nhiều người theo đuổi tôi như vậy? #29 Chương 29: Em thật sự rất xinh #30 Chương 30: Có phải lúc đó anh cực kỳ ghét tôi không? #31 Chương 31: Bởi vì không muốn trở thành con mồi #32 Chương 32: Anh ấy chụp lén cô #33 Chương 33: Cô không cần bất cứ lời hoa mỹ gì #34 Chương 34: Từ bỡn cợt này thật sự không hợp với Khương Nhạn Bắc #35 Chương 35: Yêu đương cùng anh, hẳn rất hạnh phúc #36 Chương 36: Đang cùng thầy Khương yêu đương sao? #37 Chương 37: Em không có kinh nghiệm, chỉ sợ về sau hối hận #38 Chương 38: Cánh tay còn lại của anh cũng thuận thế ôm eo cô #39 Chương 39: Anh có ý gì? #40 Chương 40: Đang nói yêu đương #41 Chương 41: Bạn gái #42 Chương 42: Không nói một lời đã đánh người #43 Chương 43: Cô cũng có tự tôn cùng giới hạn cuối cùng #44 Chương 44: Anh là phần thưởng cuộc sống cho em sau kiểm tra #45 Chương 45: Con gái nên chơi nhiều, không cần phải về sớm #46 Chương 46: Muốn ngủ cùng anh #47 Chương 47: Thiếu chút nữa đánh chết bạn trai #48 Chương 48: Hai tiếng #49 Chương 49: Nhiệt tình quan tâm #50 Chương 50: Không phải vừa mới chia tay đã quen người mới #51 Chương 51: Đây không phải yêu, thì là gì? #52 Chương 52: Không nhịn nổi #53 Chương 53: Sau khi chia tay mới quấy rối anh #54 Chương 54: Không dính vào cờ bạc #55 Chương 55: Không tốt như em nghĩ #56 Chương 56: Chẳng lẽ đã từng tổn thương #57 Chương 57: Đêm nay về nhà anh #58 Chương 58: Gặp mặt mẹ chồng #59 Chương 59: Cũng may anh đã gặp được Thẩm Nam #60 Chương 60: Chuyện xấu #61 Chương 61: Chúng ta kết hôn đi #62 Chương 62: Vết nhơ #63 Chương 63: Xảy ra chuyện #64 Chương 64: Là anh phát tán sao? #65 Chương 65: Vì các người làm tôi quá buồn nôn #66 Chương 66: Giúp anh chăm sóc chị thật tốt #67 Chương 67: Làm điều em muốn làm #68 Chương 68: Anh sẽ tìm đến nhanh thôi #69 Chương 69: Không bị ô nhiễm bởi thế giới này #70 Chương 70: Bồi thường #71 Chương 71: Xử lý khoan hồng #72 Chương 72: Giấm đổ khắp nhà #73 Chương 73: Cảm ơn anh #74 Chương 74: Hoàn chính văn #75 Chương 75: Phiên ngoại 1 #76 Chương 76: Phiên ngoại 2 #77 Chương 77: Phiên Ngoại 3 #78 Chương 78: Phiên ngoại 4 #79 Chương 79: Phiên ngoại 5 #80 Chương 80: Phiên ngoại 6 #81 Chương 81: Phiên ngoại 7 #82 Chương 82: Phiên ngoại 8 #83 Chương 83: Phiên ngoại 9 #84 Chương 84: Phiên ngoại 10 #85 Chương 85: Phiên ngoại 11
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Nhạn Bay Hướng Nam, Nhạn Bay Hướng Nam Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Nhạn Bay Hướng Nam Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Nhạn Bay Hướng Nam Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Nhạn Bay Hướng Nam full, Nhạn Bay Hướng Nam online, read Nhạn Bay Hướng Nam, Úy Không Nhạn Bay Hướng Nam

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 6 — Nhạn Bay Hướng Nam

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

NEW