GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 16: Nông cạn

Đã copy!
Trước
#1 Đã qua nhiều năm như vậy rồi, anh vẫn nhớ rõ hương vị này #2 Có một công việc kiêu ngạo, sống một cuộc sống vui vẻ #3 Vậy mà người đàn ông đứng cách xa vài mét, lại vô cùng chân thực #4 Chắc là cũng chỉ có một mình Khương Nhạn Bắc #5 Chị chúc em sinh nhật vui vẻ #6 Giống như một người qua đường lạ lẫm làm chuyện tốt #7 Loại cảm giác đặt chân trên mặt đất này khiến tôi rất an tâm #8 Cô gái nhà giàu giờ trở nên nghèo túng #9 Túi xách không tệ #10 Người bình thường thật sự không làm được chuyện này #11 Em trai? #12 Tự do của anh #13 Cô lớn như thế rồi (1) #14 Cô luôn có cảm giác tự ti #15 Muốn chơi thì cũng là tôi chơi đàn ông #16 Nông cạn #17 Làm đ* còn muốn lập đền thờ à #18 Anh trai #19 Em đã không còn là trái bí nhỏ nữa #20 Con người cuối cùng cũng sẽ lớn lên #21 Tôi sớm không còn thích anh #22 Sư huynh muốn theo đuổi Thẩm Nam sao? #23 Vận may tốt #24 Xin lỗi anh vì hành vi năm đó #25 Nam sinh tốt thường chướng mắt loại nữ sinh như cô #26 Không phải là anh thương em sao? #27 Tựa như hai đường thẳng song song bỗng giao nhau #28 Sao tôi không biết có nhiều người theo đuổi tôi như vậy? #29 Em thật sự rất xinh #30 Có phải lúc đó anh cực kỳ ghét tôi không? #31 Bởi vì không muốn trở thành con mồi #32 Anh ấy chụp lén cô #33 Cô không cần bất cứ lời hoa mỹ gì #34 Từ bỡn cợt này thật sự không hợp với Khương Nhạn Bắc #35 Yêu đương cùng anh, hẳn rất hạnh phúc #36 Đang cùng thầy Khương yêu đương sao? #37 Em không có kinh nghiệm, chỉ sợ về sau hối hận #38 Cánh tay còn lại của anh cũng thuận thế ôm eo cô #39 Anh có ý gì? #40 Đang nói yêu đương #41 Bạn gái #42 Không nói một lời đã đánh người #43 Cô cũng có tự tôn cùng giới hạn cuối cùng #44 Anh là phần thưởng cuộc sống cho em sau kiểm tra #45 Con gái nên chơi nhiều, không cần phải về sớm #46 Muốn ngủ cùng anh #47 Thiếu chút nữa đánh chết bạn trai #48 Hai tiếng #49 Nhiệt tình quan tâm #50 Không phải vừa mới chia tay đã quen người mới #51 Đây không phải yêu, thì là gì? #52 Không nhịn nổi #53 Sau khi chia tay mới quấy rối anh #54 Không dính vào cờ bạc #55 Không tốt như em nghĩ #56 Chẳng lẽ đã từng tổn thương #57 Đêm nay về nhà anh #58 Gặp mặt mẹ chồng #59 Cũng may anh đã gặp được Thẩm Nam #60 Chuyện xấu #61 Chúng ta kết hôn đi #62 Vết nhơ #63 Xảy ra chuyện #64 Là anh phát tán sao? #65 Vì các người làm tôi quá buồn nôn #66 Giúp anh chăm sóc chị thật tốt #67 Làm điều em muốn làm #68 Anh sẽ tìm đến nhanh thôi #69 Không bị ô nhiễm bởi thế giới này #70 Bồi thường #71 Xử lý khoan hồng #72 Giấm đổ khắp nhà #73 Cảm ơn anh #74 Hoàn chính văn #75 Phiên ngoại 1 #76 Phiên ngoại 2 #77 Phiên Ngoại 3 #78 Phiên ngoại 4 #79 Phiên ngoại 5 #80 Phiên ngoại 6 #81 Phiên ngoại 7 #82 Phiên ngoại 8 #83 Phiên ngoại 9 #84 Phiên ngoại 10 #85 Phiên ngoại 11
Tiếp
Edit: Vee (tên chap do tớ tự lấy)

lẽ vận mệnh cũng tuân theo định luật bảo toàn, may mắn của Thẩm Nam tiêu xài quá độ được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 một thời gian, bây giờ lại bắt đầu nấm mốc, chuyện không may kéo nhau đến. Trải qua hai chuyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 không thể tưởng tượng nổi ở thành phố B, vừa mới về đến nhà, Thẩm Ngọc lại đổ bệnh.

Trước khi đi công tác, Thẩm Ngọc cũng thỉnh thoảng ho khan rồi. Đườnghấp của cậu không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 được tốt, dễ bị dị ứng, khi giao mùa hoặc chất lượng không khí kém, thường xuyên kuchj liệt ho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 khan. Nhưng đa phần là uống thuốc xongkhỏi, ít khi phải đi bệnh viện.

Ngày bắt đầu đi, cũng đã hỏi qua Thẩm Ngọc, nhưng cậu nói rằng mình không sao cả, không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9chỗ nào không thoải mái, chỉ chút xíu ho khan thôi, liền cho rằng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 khác ngày thường, không coi đó chuyện to tát, dặn ăn cơm xong thì nhớ uống thuốc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 rồi cũng thôi.

Thế nhưng lúc ban đêm về đến nhà, vừa mới nằm lên giường, Thẩm Quang Diệu bên cách vách © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 bỗng nhiên lớn tiếng gọi cô: "Nam Nam, con sang đây xem Thẩm Ngọc này."

Thẩm Nam vội vàng xuống giường, mang dép vội vàng chạy sang phòng bên. Đứng trước giường nhỏ của Thẩm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Ngọc, nhìn đứa nhỏ đang nằm ngủ trên giường, nhìn vậy thôi cũng khiến người khác giật nảy mình.

Thẩm Ngọc chăm chú nhắm mắt lại, gương mặt vốn trắng nõn giờ đây lại đỏ bừng như muốn nhỏ máu. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9

đưa tay sờ trán cậu bé, bàn tay run lên như bị bỏng, chút buồn ngủ lúc đầu kia giờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 hoàn toàn bay biến, nhanh chóng lay lay bả vai Thẩm Ngọc: "Thẩm Ngọc, tỉnh lại!"

Lay nửa ngày, lông mi cong dài của thằng mới giật giật một chút, màng màng nói câu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9đó, rồi lại ho khan nặng nề, từ đầu đến cuối không mở mắt ra.

Coi như Thẩm Nam không kinh nghiệm gì, cũng nhìn ra được đang sốt đến hồ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 luống cuống chân tay tìm miếng hạ sốt dán lên trán thằng bé, tùy tiện thay một bộ quần áo, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ôm đứa nóng đến cháy tay chạy thẳng đến bệnh viện.

Cũng may thời nay rất tiện lợi, dùng điện thoại gọi xe cũng không quá khó khăn, đến bệnh viện rồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lại thêm một trận cấp cứu rối loạn, miếng dán hạ sốt kia không tác dụng gì, cả người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9vẫn nóng hổi.

Kiểm tra một lượt, giỏi lắm, sốt cao bốn mươi mốt độ, còn bị viêm phổi viêm nhánh khí quản, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 người nhà Thẩm Nam bị bác sĩ bất mãn mắng sao giờ này mới đưa đến bệnh viện. Trong nội © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tâm cô đang lo lắng, cũng không dám hỏi vặn lại, chỉ thể ngoan ngoãn đứng nghe.

Uống thuốc cũng không được, phải lập tức làm vật lý hạ nhiệt và truyền dịch.

Giường bệnh khoa nhi của bệnh viện khan hiếm, mùa này lại mùa trẻ con hay ốm sốt, đừng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nghĩ đến chuyện người nhàthể ngồi trên giường ngủ, chỉ thể ngồi không bên cạnh.

Thẩm Ngọc đang tiếp nước vẫn chưa tỉnh lại, thỉnh thoảng ho khan vài tiếng, khuôn mặt vẫn đỏ bất thường. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Thẩm Nam cũng không dám ngủ, căng người ngồi bên cạnh giường bệnh, ngồi đến tận sáng, xác định nhiệt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 độ của đã hạ xuống, mới thở phào nhẹ nhõm.

Bệnh tới như núi sập, bệnh đi như kéo tơ. Mặc đứa yếu ớt, nhưng hồi phụv rất nhanh, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đến giữa trưa ngày thứ hai, Thẩm Ngọc cũng đã tỉnh táo, chỉ sinh bệnh, hốc mắt lõm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 xuống, đôi mắt lại càng lộ thêm vẻ đen tròn hơn.

Lúc này bình nước đã truyền hết, yđến rút kim. Đôi mắt Thẩm Ngọc trầm mặc nhìn chằm chằm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 động tác của y tá, ràng đang rất sợ hãi, lại cẩn thận không khóc không quậy.

Y rút kim, mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, cười nói: "Hôm nay thời tiết tốt,thể mang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 xuống vườn hoa tầng dưới để hoạt động một chút, lát nữa nhớ quay lại để truyền dịch."

Thẩm Nam nói tiếng cảm ơn, đỡ Thẩm Ngọc dậy, hỏi: "Có đi được không? Chị đưa em xuống dưới kia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nhé?"

Thẩm Ngọc gật đầu: "Em đi được ạ."

Bên cạnh tòa nhà bệnh viện một vườn hoa nhỏ, khu hoạt động của bệnh nhân. Sau khi xuống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 dưới Thẩm Nam mới nhớ mình chưa ăn sáng, lúc nãy không cảm thấy cả, giờ đi một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chút, cảm giác đói bụng đột nhiên dâng lên.

thấy Thẩm Ngọc đứng dưới ánh mặt trời ấm áp của mùa đông, dáng vẻ còn rất thoải mái, nghĩ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nghĩ nói: "Em chờ đây nhé, để chị đi mua cơm."

"Vâng ạ." Thẩm Ngọc gật đầu, nói xong lại nghĩ tới đó, nói: "Em sẽ đứng bất động ở chỗ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 này, sẽ không đi một bước nào cả."

Thẩm Nam biết cậu đang sợ chuyện lần trước trung tâm thương mại, chút dở khóc dở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cười sờ lên đầu bé: "Đừng rời khỏi đây được,thể đi chơi quanh vườn hoa này mà." © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9

Thẩm Ngọc ngẩng đẩu nhìn cô, ngoan ngoãn nhẹ gật đàu.

Thẩm Nam cười cười với cậu, quay người rời đi, đi vài bước, lại quay đầu. Đứavẫn đứng đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nhìn theo cô, ánh mắt tinh khiết, tràn ngập không nỡ rời xa cô.

hơi đau lòng giật góc dưới môi, bỗng nhiên cảm thấy cuộc đời mình hoang đường cực độ. Lúc trước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 khi đứa bé này ra đời, căm ghét hận không thể bóp chết nó, nhưng ai biết được, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thời gian trôi qua thêm mấy năm, cuối cùng họ vẫn trở thành người nhà sống nương tựa vào nhau. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9

Trần tỷ chê cười nói là thánh mẫu, cũng không chovậy, ngược lại, từ trước đến nay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9tự nhận mình không phải người thiện lương cho lắm,tuổi trẻ ngông cuồng, bây giờ lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 từng bước trong cái hội này, cũng chẳng phải dạng hiền lành gì. Thế mà chính lại không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thể nào hiểu được tại sao lại thể từng bước đi tới nơi này.

vẫy vẫy tay với Thẩm Ngọc, lúc này đứa mới xoay người sang hướng khác nhìn ngắm hoa cỏ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 bên cạnh.

Canteen bệnh viện là một khu riêng biệt, ngay phía sau khu nhà nội trú. Lúc Thẩm Nam sắp đi vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cửa canteen, bỗng nhiên khóe mắt liếc đến công nhân viên chức bên cạnh trong nhà ăn, một bóng dáng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 quen thuộc đi tới, bước chân trì trệ, quay đầu tập trung nhìn lại, chính người mới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 gặp mấy ngày trước - Khương Nhạn Bắc.

Ngày đó sau khi hai người quay lại khách sạn, Khương Nhạn Bắc không nói thêm một câu nào, mãi đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 khira khỏi thang máy, trả lại áo anh rồi nói cám ơn, anh mới lạnh nhạt nói một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 câu không có gì. Cũng chính vào thời khắc này, Thẩm Nam xác định, hành động đưa tay ra cứu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 giúpsự lo lắng của anh, chẳng qua chỉ là căn cứ vào phẩm chất tốt đẹp tu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 dưỡng của anh, chứ không phải đặc biệt.

Sau khi biết vậy, đã triệt để bóp chết ý nghĩ tự mình đa tình xuất hiện không lúc của cô. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9

Lúc này Khương Nhạn Bắc không nhìn thấy cô. Anh cũng không phải đi một mình, đang sóng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 vai đi cùng với một nữ bác mặc áo khoác trắng. Vị nữ bác kia rất xinh đẹp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tài trí, dáng vẻ của một bé lớn lên trong bối cảnh hậu đãi tốt. Tuổi tác hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 người cũng tương đương, ngoại hình trông cũng rất xứng đôi, vừa nói vừa cười đi ra ngoài, hiển nhiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9cuộc trò chuyện rất vui vẻ.

Thẩm Nam yên lặng nhìn theo bóng lưng đó, tự cười mỉa mình, rồi quay người đi vào canteen.

"Viện trưởng Khương kiên trì trong công việc này nhiều năm như vậy, thật sự là bác mẫu mực © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chúng em nên noi theo. Hôm nay nếu không viện trưởng Khương tự mình chế định phương án giải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 phẫu cho bệnh nhân kia, thì tỷ lệ thành công cũng không lớn như vậy."

Khương Nhạn Bắc cười nhẹ gật gật đầu. Hôm nay amh làm xong việc gần bệnh viện, căn cứ vào lễ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 phép, anh gọi điện cho ba anh Khương Chi Minh, hẹn ông cùng ăn cơm. Khương Chi Minh đồng ý, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 bảo anh đến canteen bệnh viện rồi cùng nhau ăn. Chờ khi anh đến bệnh viện, viện trưởng Khương lâm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thời phải đi họp để thảo luận phương án trị liệu tiếp theo của một bệnh nhân, nhờ Giai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Nhiễm đưa anh đến canteen công nhân viên chức.

Chuyện này có thật sự tình hay không, anh cũng không dám xác định, nhưng nhờ Lý Giai Nhiễm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đưa anh đi ăn, đây chắc chắn cố ý.

Cho đến khi nhìn thấy bạn học cùng cấp ba này, anh mới miễn cưỡng liên hệ vị nữ bác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 xinh đẹp tài trí này với ủy viên học tập hồi cấp ba kia, nhưng ấn tượng vẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 rất nông, chỉ hồ nhớ năm đó gái nàythành tích học tập ưu tú, giống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chính anh, rất nhiều giáo viên thích.

Bình thường nói, học sinh có thành tích tốt phần lớn đều được giáo viên ưu ái,thành tích © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tốt lại thêm cả gia cảnh tốt nữa, lại sẽ càng được nhiều ưu ái trong ưu ái. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Giai Nhiễm anh đều kiểu học sinh này, nếu như nhớ không nhầm, ba Giai Nhiễm hình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 như quan chức trong Bộ Y Tế.

Dựa vào địa vị của Khương Chi Minh trong giới y học, đương nhiên sẽ không cần dựa thêm vào ai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 để leo lên, nhưngsao địa vị thân phận trong hội của ông Tống Sầm cũng khá © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cao, đương nhiên con dâu tương lai cũng phải phù hợp với tiêu chuẩn của họ. Thứ kiêu ngạo thực © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chất bên trong phần tử trí thức như vậy, đối với chuyện môn đăng hộ đối này càng thêm khắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 khe hơn so với kẻ tiền, thậm chí họ còn chướng mắt những nhà giàu mới nổi trong thời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 gian ngắn.

Nếu như không phải mấy năm nay anh sinh sốngnước ngoài, Khương Nhạn Bắc cảm thấy khi mình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cũng sẽ trở nên như vậy, làm theo yêu cầu của họ, tiếp tục lựa chọn con đường họ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cho đúng. Dĩ nhiênGiai Nhiêm cũng chính đối tượng cùng thích hợp.

Người con gái này tốt không? Đương nhiên tốt. Nếu như ngày xưa anh không biết cái gọi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 rung động chân chính, vậy lẽ anh sẽ thích gái như thế này, giống như bạn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 gái anh từng hẹn hồi đại học.

Nghĩ đến rung động, trong đầu anh bỗng nhiên nhảy ra bóng hình Thẩm Nam, sau đó lại nhớ tới lời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nói của thành phố B, lại tự giễu cười một tiếng.

Đột nhiên anh cảm thấy bản thân mình chút đáng buồn, trong cuộc tình muốn khen cũng chẳng có gì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đểkhen của anh, duy nhất một vật tham chiếu ràng, vậy chỉmột vở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 kịch ngu xuẩn nực cười.

Giai Nhiễm cảm nhận được người bên cạnh mình đang thất thần, ngẩng đầu lên nhìn anh, đã thấy anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 bỗng nhiên quay đầu nhìn về phía sau.

"Sao vậy?" hỏi.

Khương Nhạn Bắc lắc đầu, cười thầm bản thân mình lại bị ma xui quỷ khiến.

Giai Nhiễm im lặng dò xét anh, mặc tuqf đầu đến cuối anh vẫn nho nhã lễ độ, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 luôn cảm giác xa cách. Giống như năm đó học cấp ba, trong lớp thì một người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lớp trưởng một người ủy viên học tập, thường xuyên cùng ra cùng vào với nhau, cũng sẽ cùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nhau thảo luận bài tập. Cho đến giờ Khương Nhạn Bắc vẫn luôn rất lễ phép, cũng không ngần ngại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 giải đáp thắc mắc cho người khác, nhưng mọi thứ cũng chỉ như vậy mà thôi, rất khó để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 người ta tiến thêm một bước về phía anh.

Thành tích học tập xuất sắc, dáng vẻ khôi ngô, lại còn lịch sự lễ phép, đây đối tượng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tưởng trong mắt rất nhiều gái, Lý Giai Nhiễm cũng không ngoại lệ, bao gồm cả cảm giác xa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cách như có như không trên người Khương Nhạn Bắc, không biểu sao lại càng thêm hấp dẫn. Sau khi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thi đại học, cũng đã từng quanh co úp úp mở mở, nhưng hình như anh không ý thức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 được, sau đó thì vì không cũng một thành phố nên dần cắt đứt liên lạc, chút tình cảm thuở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thiếu thời kia cũng phai nhạt.

Bằng cấp tốt, công việc ổn định, cũng độc thân, trong khoảng thời gian trước, liên quan đến quan hệ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 của viện trưởng, có một lần tình gặp lại người sau nhiều năm. Nam sinh ngày đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 giờ đã trở thành một người đàn ông, nhưng bộ dáng vẫn còn xuất chúng như trước, nghe ngóng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 một chút thì biết được anh còn trẻ như vậy đã phó giáo sư, trái tim càng thêm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 rung động. Viện trưởng Khương quen biết với ba cô, đương nhiên chắc chắn sẽ để hai người gặp nhau. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Cho nên liền lần gặp gỡ này sau nhiều năm.

Lúc nãy khi ăn cơm, Khương Nhạn Bắc không nhiều lời, ràng là bạn học cũ, nhưng lại không© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cái để có thể gợi lại. Loaiu xa cách mà anh để lại không chút dấu vết nãy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cũng không làmGiai Nhiễm cảm thấy thất vọng. Ngược lại, cảm thấy một người đàn ông thành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thục duy trì chút cảm giác xa cách này đối với mộtgái không quen biết, càng khiến người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ta yên tâm, huống hồ cònngười học y, tình cảm vốn nên được tiến hành theo chất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lượng, nào có những tình cảm vừa gặp đã yêu như vậy.

Công việc của bác luôn bận rộn, hai người tạm biệt nhau tại cửa khu phòng bệnh.

Khương Nhạn Bắc cũng lười đi tìm Khương Chi Minh, chuẩn bị đi thẳng về trường học.

Lúc đi qua vườn hoa nhỏ của khu nội trú, đãng liếc về một góc hoa hồng nở đỏ rực, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 một bóng dáng nho nhỏ quen thuộc đứng đó.

Anh dừng bước lại, quay đầu tập trung nhìn, quả nhiên anh đã từng gặp qua đứa kia.

Suy nghĩ một lát, Khương Nhạn Bắc đi qua, dừng ở trước mặt Thẩm Ngọc, cúi thấp người xuống, hỏi: "Anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 bạn nhỏ, sao cháu lại đứng đây một mình thế?"

Thẩm Ngọc ngẩng đầu đối diện với anh, trí nhớ của cậu không tệ, nhanh chóng nhận ra đây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chú đã dẫn đến phòng thông báo tại trung tâm thương mại, thếcười tủm tỉm nói: "Cháu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chào chú ạ, chị cháu đi mua cơm, cháu đây chờ chị ạ. Hôm nay cháu không chạy lung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tung đâu, chị ấy sẽ tìm thấy cháu thôi ạ."

Khương Nhạn Bắc đã hiểu, cười cười nhìn về phía hoa hồng nãy cậu nhìn vào, hỏi: "Cháu thích © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 hoa này sao?"

Thẩm Ngọc cọ cọ tay vào nhau, nhỏ giọng nói: "Cháu thấy hoa hồng này rất đẹp, muốn tặng cho chị. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Nhưng giáo nói, hoatrong vườn không thể ngắt bừa được, chị cháu cũng nói, mỗi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cây hoa cây cỏ đều có sinh mệnh của nó."

Khương Nhạn Bắc cười khẽ, xoa nhẹ đỉnh đầu mềm mại của cậu bé: "Sao cháu lại muốn tặng hoa cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chị ấy?"

Thẩm Ngọc chân thành nói: "Bởi chị ấy cũng xinh đẹp như hoa vậy ạ."

Khương Nhạn Bắc bật cười, trong đầu anh hiện ra khuôn mặt thanh thuần dụ hoặc của Thẩm Nam, không phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 sao? Nếu như không phải bởi xinh đẹp, thì sao thể khiến anh ma quỷ ám ảnh trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thời gian đó?

Trong một khoảng thời gian rất dài, anh luôn luôn không thể nào hiểu nổi, sao trước đây mình lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 rung động trước một cô gái như Thẩm Nam, sau này anh không thể không thừa nhận, thật ra đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chính là thời thanh xuânhormone nông cạn trong người anh tạo phản, Khương Nhạn Bắc anh cũng đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 từng chỉ một tên nam sinh nông cạnthôi.

Anh ngẫm nghĩ một lát, nói với Thẩm Ngọc: "Hoa ở đây không thể ngắt cũng không sao, để chú đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 mua cho cháu hoa khác nhé."

Nói xong, anh bước nhanh về phía cửa chính trong ánh mắt khó hiểu ngây thơ của cậu bé. Nơi đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 một cửa tiệm bán hoa tươi, anh chọn một bông hoa hồng rực rỡ nhất rồi quay lại, đưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cho Thẩm Ngọc: "Cháu có thể tặng bông hoa này cho chị, đây hoa dùng để tặng, không phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ngắt đâu."

Thẩm Ngọc mừng rỡ mở to đôi mắt mắt trẻ thơ của bé, cảm thấy hoa trong tay của chú còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đẹp hơn cả hoa trong vườn này, cười tủm tỉm nhận lấy: "Cháu cám ơn chú ạ."

Khương Nhạn Bắc xoa nhẹ đầu bé, một tiếng: "Chú đi đây, cháu đây chờ chị về nhé, đừng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chạy lung tung."

Thẩm Ngọc ngoan ngoãn gật đầu, cầm hoa hồng, mặt mày vui vẻ đưa mắt nhìn theo anh rời đi.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1: Đã qua nhiều năm như vậy rồi, anh vẫn nhớ rõ hương vị này #2 Chương 2: Có một công việc kiêu ngạo, sống một cuộc sống vui vẻ #3 Chương 3: Vậy mà người đàn ông đứng cách xa vài mét, lại vô cùng chân thực #4 Chương 4: Chắc là cũng chỉ có một mình Khương Nhạn Bắc #5 Chương 5: Chị chúc em sinh nhật vui vẻ #6 Chương 6: Giống như một người qua đường lạ lẫm làm chuyện tốt #7 Chương 7: Loại cảm giác đặt chân trên mặt đất này khiến tôi rất an tâm #8 Chương 8: Cô gái nhà giàu giờ trở nên nghèo túng #9 Chương 9: Túi xách không tệ #10 Chương 10: Người bình thường thật sự không làm được chuyện này #11 Chương 11: Em trai? #12 Chương 12: Tự do của anh #13 Chương 13: Cô lớn như thế rồi (1) #14 Chương 14: Cô luôn có cảm giác tự ti #15 Chương 15: Muốn chơi thì cũng là tôi chơi đàn ông #16 Chương 16: Nông cạn #17 Chương 17: Làm đ* còn muốn lập đền thờ à #18 Chương 18: Anh trai #19 Chương 19: Em đã không còn là trái bí nhỏ nữa #20 Chương 20: Con người cuối cùng cũng sẽ lớn lên #21 Chương 21: Tôi sớm không còn thích anh #22 Chương 22: Sư huynh muốn theo đuổi Thẩm Nam sao? #23 Chương 23: Vận may tốt #24 Chương 24: Xin lỗi anh vì hành vi năm đó #25 Chương 25: Nam sinh tốt thường chướng mắt loại nữ sinh như cô #26 Chương 26: Không phải là anh thương em sao? #27 Chương 27: Tựa như hai đường thẳng song song bỗng giao nhau #28 Chương 28: Sao tôi không biết có nhiều người theo đuổi tôi như vậy? #29 Chương 29: Em thật sự rất xinh #30 Chương 30: Có phải lúc đó anh cực kỳ ghét tôi không? #31 Chương 31: Bởi vì không muốn trở thành con mồi #32 Chương 32: Anh ấy chụp lén cô #33 Chương 33: Cô không cần bất cứ lời hoa mỹ gì #34 Chương 34: Từ bỡn cợt này thật sự không hợp với Khương Nhạn Bắc #35 Chương 35: Yêu đương cùng anh, hẳn rất hạnh phúc #36 Chương 36: Đang cùng thầy Khương yêu đương sao? #37 Chương 37: Em không có kinh nghiệm, chỉ sợ về sau hối hận #38 Chương 38: Cánh tay còn lại của anh cũng thuận thế ôm eo cô #39 Chương 39: Anh có ý gì? #40 Chương 40: Đang nói yêu đương #41 Chương 41: Bạn gái #42 Chương 42: Không nói một lời đã đánh người #43 Chương 43: Cô cũng có tự tôn cùng giới hạn cuối cùng #44 Chương 44: Anh là phần thưởng cuộc sống cho em sau kiểm tra #45 Chương 45: Con gái nên chơi nhiều, không cần phải về sớm #46 Chương 46: Muốn ngủ cùng anh #47 Chương 47: Thiếu chút nữa đánh chết bạn trai #48 Chương 48: Hai tiếng #49 Chương 49: Nhiệt tình quan tâm #50 Chương 50: Không phải vừa mới chia tay đã quen người mới #51 Chương 51: Đây không phải yêu, thì là gì? #52 Chương 52: Không nhịn nổi #53 Chương 53: Sau khi chia tay mới quấy rối anh #54 Chương 54: Không dính vào cờ bạc #55 Chương 55: Không tốt như em nghĩ #56 Chương 56: Chẳng lẽ đã từng tổn thương #57 Chương 57: Đêm nay về nhà anh #58 Chương 58: Gặp mặt mẹ chồng #59 Chương 59: Cũng may anh đã gặp được Thẩm Nam #60 Chương 60: Chuyện xấu #61 Chương 61: Chúng ta kết hôn đi #62 Chương 62: Vết nhơ #63 Chương 63: Xảy ra chuyện #64 Chương 64: Là anh phát tán sao? #65 Chương 65: Vì các người làm tôi quá buồn nôn #66 Chương 66: Giúp anh chăm sóc chị thật tốt #67 Chương 67: Làm điều em muốn làm #68 Chương 68: Anh sẽ tìm đến nhanh thôi #69 Chương 69: Không bị ô nhiễm bởi thế giới này #70 Chương 70: Bồi thường #71 Chương 71: Xử lý khoan hồng #72 Chương 72: Giấm đổ khắp nhà #73 Chương 73: Cảm ơn anh #74 Chương 74: Hoàn chính văn #75 Chương 75: Phiên ngoại 1 #76 Chương 76: Phiên ngoại 2 #77 Chương 77: Phiên Ngoại 3 #78 Chương 78: Phiên ngoại 4 #79 Chương 79: Phiên ngoại 5 #80 Chương 80: Phiên ngoại 6 #81 Chương 81: Phiên ngoại 7 #82 Chương 82: Phiên ngoại 8 #83 Chương 83: Phiên ngoại 9 #84 Chương 84: Phiên ngoại 10 #85 Chương 85: Phiên ngoại 11
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Nhạn Bay Hướng Nam, Nhạn Bay Hướng Nam Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Nhạn Bay Hướng Nam Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Nhạn Bay Hướng Nam Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Nhạn Bay Hướng Nam full, Nhạn Bay Hướng Nam online, read Nhạn Bay Hướng Nam, Úy Không Nhạn Bay Hướng Nam

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 16 — Nhạn Bay Hướng Nam

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

NEW