GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 36: Đang cùng thầy Khương yêu đương sao?

Đã copy!
Trước
#1 Đã qua nhiều năm như vậy rồi, anh vẫn nhớ rõ hương vị này #2 Có một công việc kiêu ngạo, sống một cuộc sống vui vẻ #3 Vậy mà người đàn ông đứng cách xa vài mét, lại vô cùng chân thực #4 Chắc là cũng chỉ có một mình Khương Nhạn Bắc #5 Chị chúc em sinh nhật vui vẻ #6 Giống như một người qua đường lạ lẫm làm chuyện tốt #7 Loại cảm giác đặt chân trên mặt đất này khiến tôi rất an tâm #8 Cô gái nhà giàu giờ trở nên nghèo túng #9 Túi xách không tệ #10 Người bình thường thật sự không làm được chuyện này #11 Em trai? #12 Tự do của anh #13 Cô lớn như thế rồi (1) #14 Cô luôn có cảm giác tự ti #15 Muốn chơi thì cũng là tôi chơi đàn ông #16 Nông cạn #17 Làm đ* còn muốn lập đền thờ à #18 Anh trai #19 Em đã không còn là trái bí nhỏ nữa #20 Con người cuối cùng cũng sẽ lớn lên #21 Tôi sớm không còn thích anh #22 Sư huynh muốn theo đuổi Thẩm Nam sao? #23 Vận may tốt #24 Xin lỗi anh vì hành vi năm đó #25 Nam sinh tốt thường chướng mắt loại nữ sinh như cô #26 Không phải là anh thương em sao? #27 Tựa như hai đường thẳng song song bỗng giao nhau #28 Sao tôi không biết có nhiều người theo đuổi tôi như vậy? #29 Em thật sự rất xinh #30 Có phải lúc đó anh cực kỳ ghét tôi không? #31 Bởi vì không muốn trở thành con mồi #32 Anh ấy chụp lén cô #33 Cô không cần bất cứ lời hoa mỹ gì #34 Từ bỡn cợt này thật sự không hợp với Khương Nhạn Bắc #35 Yêu đương cùng anh, hẳn rất hạnh phúc #36 Đang cùng thầy Khương yêu đương sao? #37 Em không có kinh nghiệm, chỉ sợ về sau hối hận #38 Cánh tay còn lại của anh cũng thuận thế ôm eo cô #39 Anh có ý gì? #40 Đang nói yêu đương #41 Bạn gái #42 Không nói một lời đã đánh người #43 Cô cũng có tự tôn cùng giới hạn cuối cùng #44 Anh là phần thưởng cuộc sống cho em sau kiểm tra #45 Con gái nên chơi nhiều, không cần phải về sớm #46 Muốn ngủ cùng anh #47 Thiếu chút nữa đánh chết bạn trai #48 Hai tiếng #49 Nhiệt tình quan tâm #50 Không phải vừa mới chia tay đã quen người mới #51 Đây không phải yêu, thì là gì? #52 Không nhịn nổi #53 Sau khi chia tay mới quấy rối anh #54 Không dính vào cờ bạc #55 Không tốt như em nghĩ #56 Chẳng lẽ đã từng tổn thương #57 Đêm nay về nhà anh #58 Gặp mặt mẹ chồng #59 Cũng may anh đã gặp được Thẩm Nam #60 Chuyện xấu #61 Chúng ta kết hôn đi #62 Vết nhơ #63 Xảy ra chuyện #64 Là anh phát tán sao? #65 Vì các người làm tôi quá buồn nôn #66 Giúp anh chăm sóc chị thật tốt #67 Làm điều em muốn làm #68 Anh sẽ tìm đến nhanh thôi #69 Không bị ô nhiễm bởi thế giới này #70 Bồi thường #71 Xử lý khoan hồng #72 Giấm đổ khắp nhà #73 Cảm ơn anh #74 Hoàn chính văn #75 Phiên ngoại 1 #76 Phiên ngoại 2 #77 Phiên Ngoại 3 #78 Phiên ngoại 4 #79 Phiên ngoại 5 #80 Phiên ngoại 6 #81 Phiên ngoại 7 #82 Phiên ngoại 8 #83 Phiên ngoại 9 #84 Phiên ngoại 10 #85 Phiên ngoại 11
Tiếp
Thẩm Quang Diệu biết hôm nay có người giúp đỡ cửa hàng, cũng biết là bạn đại học của Thẩm Nam, nhưng lúc con gái dẫn người vào nhà vẫn hơi kinh ngạc.

Khương Nhạn Bắc sớm đã đổi đồ lao động, mặc một bộ chỉnh tề màu đen, khôi phục khí chất lạnh lùng. Mấy năm nay Thẩm Quang Diệu cũng đã buông bỏ chuyện xã hội, tựa như phế nhân không lộ ra ánh sáng, ở nhà đã lâu, ngoại trừ Lý Tư Duệ thì lâu lắm rồi chưa thấy con gái mình mang về một chàng trai.

Thẩm Nam đã hai mươi bảy tuổi, mấy năm nay không nhắc đến kết hôn, yêu đương còn chưa có. Phụ nữ trẻ đẹp muốn tìm một người đàn ông không dễ sao? Vì sao con gái muốn độc thân, ông hiểu quá rõ, đơn giản vì nguyên nhân trên có già dưới có trẻ.

Ông vốn cho rằng bạn học giúp đỡ Thẩm Nam trong việc thủ công khó nhằn, hẳn là một người đàn ông thô kệch, không ngờ được người đó lại nhã nhặn tuấn dật thế này.

Hiện giờ đối mặt với người trẻ tuổi anh tuấn lịch sự này, lão cha già Thẩm Quang Diệu lập tức khó xử, sợ vướng bận con gái. Ông từng là người một thời rung chuyển giới kinh doanh, vậy mà nửa ngày vẫn không biết chào hỏi thế nào.

Vẫn là Khương Nhạn Bắc theo sau Thẩm Nam, ôn tồn nói: "Chào chú, con mạo muội đến không biết có quầy rầy chú không? Con là bạn học của Thẩm Nam, họ Khương, chú có thể gọi con là tiểu Khương."

Thẩm Quang Diệu không ngừng nói: "Không phiền, không phiền, mau ngồi đi." Lại nói với Thẩm Nam, "Nam Nam, con mau rót nước cho tiểu Khương."

Không đợi Thẩm Nam động chân, Thẩm Ngọc đã vui vẻ cầm ly đến lấy nước nóng ở bình đun, bưng tới: "Anh ơi, uống nước."

Khương Nhạn Bắc cong môi: "Cảm ơn em trai."

Khuôn mặt Thẩm Ngọc đỏ lên, đến nũng nịu với ba.

Thẩm Ngọc cởi áo khoác, đi đến bếp đã thấy dì Trương đã chuẩn bị xong bữa ăn, tự mình bưng hai dĩa đồ ăn đến bàn ăn ở phòng khách, quay đầu nhìn người đang ngồi trên sofa: "Thẩm Ngọc, đi lấy bát đũa."

"Dạ." Thẩm Ngọc nhảy xuống ghế, chạy tới bếp.

Khương Nhạn Bắc nhìn thân ảnh hai chị em bận rộn, uống một hớp nước, khẽ cười: "Bạn nhỏ thật ngoan."

Thẩm Quang Diệu cười không tự nhiên lắm: "Cũng tạm."

Dì Trương làm xong, bỏ tạp dề ra, vui vẻ tan tầm. Thẩm Nam cùng Thẩm Ngọc dọn xong bát đũa, đến trước mặt Thẩm Nam: "Đến ăn cơm nào."

Khương Nhạn Bắc đặt ly nước xuống, gật đầu đứng dậy, đi vài bước đến bàn ăn lại bỗng nhớ đến chuyện gì, quay đầu nhìn lại. Chỉ thấy Thẩm Nam lấy xe lăn bên cạnh sofa, kéo Thẩm Quang Diệu ôm ông ngồi lên.

Anh vốn định giúp nhưng chờ khi phản ứng thì Thẩm Quang Diệu đã ngồi yên vị trên xe lăn. Động tác Thẩm Nam thuần thục, cũng không lộ vẻ mất sức, thói quen đã từ lâu.

Mắt Khương Nhạn Bắc khẽ động, trước khi cô nhìn thấy mình đã nhanh chóng quay đầu, tiếp tục đi đến bàn ăn.

Đầu Thẩm Ngọc cao hơn bàn một xíu, cầm muỗng nhỏ múc cơm vào bát của ba người lớn thật nhiều, rồi tự mình leo lên ghế, lắc lư chân ngắn chờ người tới đủ để ăn.

Thẩm Quang Diệu được Thẩm Nam đẩy đến, cười khách khí với Khương Nhạn Bắc: "Nam Nam vừa nói có bạn về ăn cơm nên dì Trương không kịp chuẩn bị, cơm có phần đạm bạc, tiểu Khương chịu khó ăn chút."

Khương Nhạn Bắc nhìn bốn món mặn một món canh, dù là thức ăn rất bình thường, món mặn cũng chỉ là sườn kho cùng trứng cà chua nhưng bề ngoài không tệ, rất bắt mắt. Anh cười trả lời: "Chú khách khí rồi, ngày thường con ăn ở nhà ăn, đã lâu rồi chưa ăn đồ ăn nhà nấu."

"Nhà ăn sao?" Thẩm Quang Diệu hỏi đầy hiếu kỳ.

Thẩm Nam vừa mới ngồi xuống, nói tiếp: "Lớp trưởng của con là thầy giáo của đại học Giang."

"À—" Thẩm Quang Diệu gật đầu, "Giáo sư đại học à! Thật sự không ngờ."

Khương Nhạn Bắc cười nói: "Cũng là công việc thôi, không có gì không được, tiền lương cũng không cao bằng Thẩm Nam đâu!"

Thẩm Quang Diệu: "Đâu thể so sánh như vậy được."

Thẩm Nam nhìn vẻ mặt của ba, đoán là ông đang nghĩ nhiều, gắp đồ ăn vào bát: "Ba, ăn cơm đi!"

Thẩm Quang Diệu ừm một tiếng, cầm đũa bắt đầu ăn, ăn vài miếng lại gặp một khối sườn kho cho Thẩm Nam, đổi dĩa rau xào thành mầm đậu: "Con thích ăn món này."

Bởi vì có Khương Nhạn Bắc ở đây, Thẩm Nam thấy sự thân mật này không tốt lắm, thấp giọng: "Ba tự ăn đi, đừng quản con."

Thẩm Quang Diệu nói: "Mấy này nay con bận rộn, cơm cũng không ăn nhiều. Ba thấy con gầy đi, vất vả lắm mới có một bữa ăn ở nhà, ăn nhiều một chút."

Thẩm Nam bĩu môi: "Đây là con giữ dáng, ba đừng quan tâm quá."

Cô nói chuyện với Thẩm Quang Diệu trước nay chưa từng khách khí, cũng không phải từ lúc trong nhà xảy ra chuyện mà là thói quen tùy hứng lúc nhỏ, bây giờ lớn tuổi cũng thế.

Người khác có thể xem đây là không tôn trọng người lớn tuổi, nhưng trong mặt Khương Nhạn Bắc lại có ý nghĩa khác.

Anh đã từng gặp Thẩm Quang Diệu, năm đó lúc đi học thường xuyên vừa vặn thấy hai người Thẩm gia cãi nhau trước cửa khách sạn.

Khi đó Thẩm Quang Diệu vẫn là thương nhân thành công, đi cùng tài xế và trợ lý, xe chở cũng là loại cao cấp nhất. Nhưng loại người này trước mặt con gái lại không hề thành công, mỗi lần hai ba con cãi nhau đều rung chuyển đất trời, nhiều lần anh còn thấy Thẩm Nam đẩy ba mình ra, lấy túi hoặc giày cao gót để đập xe ba. Thẩm Quang Diệu cũng tức đến đỏ mặt tía tại, nhưng mỗi lần đưa tay lên cũng chưa từng rơi xuống mặt con gái.
#1 Chương 1: Đã qua nhiều năm như vậy rồi, anh vẫn nhớ rõ hương vị này #2 Chương 2: Có một công việc kiêu ngạo, sống một cuộc sống vui vẻ #3 Chương 3: Vậy mà người đàn ông đứng cách xa vài mét, lại vô cùng chân thực #4 Chương 4: Chắc là cũng chỉ có một mình Khương Nhạn Bắc #5 Chương 5: Chị chúc em sinh nhật vui vẻ #6 Chương 6: Giống như một người qua đường lạ lẫm làm chuyện tốt #7 Chương 7: Loại cảm giác đặt chân trên mặt đất này khiến tôi rất an tâm #8 Chương 8: Cô gái nhà giàu giờ trở nên nghèo túng #9 Chương 9: Túi xách không tệ #10 Chương 10: Người bình thường thật sự không làm được chuyện này #11 Chương 11: Em trai? #12 Chương 12: Tự do của anh #13 Chương 13: Cô lớn như thế rồi (1) #14 Chương 14: Cô luôn có cảm giác tự ti #15 Chương 15: Muốn chơi thì cũng là tôi chơi đàn ông #16 Chương 16: Nông cạn #17 Chương 17: Làm đ* còn muốn lập đền thờ à #18 Chương 18: Anh trai #19 Chương 19: Em đã không còn là trái bí nhỏ nữa #20 Chương 20: Con người cuối cùng cũng sẽ lớn lên #21 Chương 21: Tôi sớm không còn thích anh #22 Chương 22: Sư huynh muốn theo đuổi Thẩm Nam sao? #23 Chương 23: Vận may tốt #24 Chương 24: Xin lỗi anh vì hành vi năm đó #25 Chương 25: Nam sinh tốt thường chướng mắt loại nữ sinh như cô #26 Chương 26: Không phải là anh thương em sao? #27 Chương 27: Tựa như hai đường thẳng song song bỗng giao nhau #28 Chương 28: Sao tôi không biết có nhiều người theo đuổi tôi như vậy? #29 Chương 29: Em thật sự rất xinh #30 Chương 30: Có phải lúc đó anh cực kỳ ghét tôi không? #31 Chương 31: Bởi vì không muốn trở thành con mồi #32 Chương 32: Anh ấy chụp lén cô #33 Chương 33: Cô không cần bất cứ lời hoa mỹ gì #34 Chương 34: Từ bỡn cợt này thật sự không hợp với Khương Nhạn Bắc #35 Chương 35: Yêu đương cùng anh, hẳn rất hạnh phúc #36 Chương 36: Đang cùng thầy Khương yêu đương sao? #37 Chương 37: Em không có kinh nghiệm, chỉ sợ về sau hối hận #38 Chương 38: Cánh tay còn lại của anh cũng thuận thế ôm eo cô #39 Chương 39: Anh có ý gì? #40 Chương 40: Đang nói yêu đương #41 Chương 41: Bạn gái #42 Chương 42: Không nói một lời đã đánh người #43 Chương 43: Cô cũng có tự tôn cùng giới hạn cuối cùng #44 Chương 44: Anh là phần thưởng cuộc sống cho em sau kiểm tra #45 Chương 45: Con gái nên chơi nhiều, không cần phải về sớm #46 Chương 46: Muốn ngủ cùng anh #47 Chương 47: Thiếu chút nữa đánh chết bạn trai #48 Chương 48: Hai tiếng #49 Chương 49: Nhiệt tình quan tâm #50 Chương 50: Không phải vừa mới chia tay đã quen người mới #51 Chương 51: Đây không phải yêu, thì là gì? #52 Chương 52: Không nhịn nổi #53 Chương 53: Sau khi chia tay mới quấy rối anh #54 Chương 54: Không dính vào cờ bạc #55 Chương 55: Không tốt như em nghĩ #56 Chương 56: Chẳng lẽ đã từng tổn thương #57 Chương 57: Đêm nay về nhà anh #58 Chương 58: Gặp mặt mẹ chồng #59 Chương 59: Cũng may anh đã gặp được Thẩm Nam #60 Chương 60: Chuyện xấu #61 Chương 61: Chúng ta kết hôn đi #62 Chương 62: Vết nhơ #63 Chương 63: Xảy ra chuyện #64 Chương 64: Là anh phát tán sao? #65 Chương 65: Vì các người làm tôi quá buồn nôn #66 Chương 66: Giúp anh chăm sóc chị thật tốt #67 Chương 67: Làm điều em muốn làm #68 Chương 68: Anh sẽ tìm đến nhanh thôi #69 Chương 69: Không bị ô nhiễm bởi thế giới này #70 Chương 70: Bồi thường #71 Chương 71: Xử lý khoan hồng #72 Chương 72: Giấm đổ khắp nhà #73 Chương 73: Cảm ơn anh #74 Chương 74: Hoàn chính văn #75 Chương 75: Phiên ngoại 1 #76 Chương 76: Phiên ngoại 2 #77 Chương 77: Phiên Ngoại 3 #78 Chương 78: Phiên ngoại 4 #79 Chương 79: Phiên ngoại 5 #80 Chương 80: Phiên ngoại 6 #81 Chương 81: Phiên ngoại 7 #82 Chương 82: Phiên ngoại 8 #83 Chương 83: Phiên ngoại 9 #84 Chương 84: Phiên ngoại 10 #85 Chương 85: Phiên ngoại 11
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Nhạn Bay Hướng Nam, Nhạn Bay Hướng Nam Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Nhạn Bay Hướng Nam Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Nhạn Bay Hướng Nam Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Nhạn Bay Hướng Nam full, Nhạn Bay Hướng Nam online, read Nhạn Bay Hướng Nam, Úy Không Nhạn Bay Hướng Nam

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 36 — Nhạn Bay Hướng Nam

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

NEW