GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 3: Bao nhiêu cái chấp niệm (3)

Đã copy!
Trước

Khụ…

Con khó chịu đâu Ngưu Ngưu. Phụ thân gọi thái y ngay.

Hoàng đế mấy ngày nay dọn hẳn bàn làm việc tới bên cạnh Thanh Ngưu. Thiếu nữ chỉ khoảng hơn mười © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tuổi. Sau đúng một trận bạo bệnh liền tiều tuỵ không gượng dậy nổi.

Cha. Nước…

Tiểu nương tử khó nhọc thở ra. Hoàng đế vội vàng lấy ấm đưa tới. Nhìn con khó nhọc nhấp từng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ngụm nhỏ. Hắn đột nhiên luống cuống tay chân. Chỉthể vuốt lưng cho nàng.

Công chúa đại hạn sắp tới.

Ngay khi nghe thấy lời này hắn liền biệt giam thái y. Không muốn để lời đồn đến tai nàng, khiến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nàng càng thương tâm.

Đầu năm đứa con trai kia nhiều năm lao lực, lại tự ý thường xuyên thử thuốc trường sinh. Cuối cùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cũng cạn thọ mệnh bỏ hắn đi. Bây giờ giọt huyết mạch cuối cùng này, e rằng cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 giữ được.

Hoàng đế nhìn đứa con mình yêu thương nhất mặt trắng bệch không huyết sắc. Nước mắt đột nhiên rỉ xuống. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Hắn cả đời này làm cũng chưa từng thua. Chỉ tranh người với lão thiên gia. Lại chẳng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 bao giờ thắng.

Cha. Con bất hiếu…

Hắn vội vàng nắm chặt tay, ngắt lời công chúa.

Đừng nói lời nhụt chí. Con sẽ không sao đâu. Phụ thân đã cho người đi tìm danh y cả thiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 hạ rồi. Nhất định sẽ chữa được bệnh của con.

Tiểu Thanh Ngưu nghe vậy chẳng vui lên được chút nào. Khi ca ca ngã bệnh, lời này nàng đã nghe © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 số lần. Nhưng người diêm vương đã muốn thu, giãy dụa thế nào cũng ích. Nàng nhắm mắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thống khổ, nói ra những lời gần như trăng trối.

Xin lỗi. Con không nên tồn tại. Nương lấy mạng mình sinh ra con, vậy cái thân xác này lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chẳng dùng được bao nhiêu năm. Ngược lại khiến phụ thân tổn thương nhiều hơn.

Nàng cắn môi. Hai mắt nhắm chặt ngăn nước mắt chảy ra, ấm ức nói.

Con là tai hoạ. Nếu con không sinh ra. Nương đã không phải chết. Các ca ca cũng sẽ không đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tới đường đó. Cuối cùng vẫn để phụ thân người tóc bạc tiễn kẻ đầu xanh.

Không phải! Kẻ nào nói thế, quả nhân liền đi miệng hắn ra.

Tiểu thiếu nữ những năm này lớn lên không còn ngây ngô dễ lừa như trước nữa. Nàng bằng cách của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 mình biết được câu chuyện năm xưa. Rằng mẹ nàng sinh nàng khó chết. Nhị ca thân cận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 với cha tìm cách cứu mẫu thân khiến đại ca tam ca bất mãn, cuối cùng đi một bước không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thể tha thứ. Thậm chí ngay cả việc phụ thân khi xưa muốn phá bỏ chính nàng cũng đến tai. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Lần đó hoàng đế giết không biết bao nhiêu cung nhân. Gần như đến mức thay toàn bộ người hầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 hạ, nhưng ngược lại càng khiến nàng mặc cảm tội lỗi. Bởi nàng mò, lại dấy lên một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 trận máu tanh.

Công chúa chẳng muốn lặp lại câu chuyện này với hoàng đế nữa. Nàng dứt khoát cúi đầu im lặng. Hoàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đế làm sao mà không hiểu tâm sự của nàng. Nhưng hắn không có khả năng, cũng không phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 người cách cởi bỏ khúc mắc cho nàng.

Người đâu! Mau tới hầu hạ công chúa.

Rời khỏi phòng bệnh, hoàng đế vội vàng chạy tới mật thất. Hai mẹ con vẫn như vậy luôn chờ hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đó. Chỉ lạnh ngắt không sinh cơ. Hắn quỳ xuống trước mặt hai người. Hét lớn.

Khốn nạn! Ta cuối cùng phải làm thế nào?

Không ai trả lời hắn cả. Hoàng đế quỳ đó rất lâu, bao nhiêu chính hắn cũng không nhớ được. Đột © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nhiên sau lưng truyền đến một giọng già nua.

Ta cứ bảo tại sao ngươi quá chấp niệm với đạo trường sinh. Thì ra chuyện này.

Hoàng đế giật mình xoay người lại. Nhưng hắn không gọi thị vệ. người bản lĩnh chạy tới nơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 mật nhất của hoàng cung không bị ai phát hiện. Chỉ sợ rằng cả cái đế quốc này chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9

một mình hắn thể chống cự.

Một lão giả già nua. Da dẻ tím ngắt không giống người sống xuất hiện trước tầm mắt.

Tôn giá người nào? Tại sao cớ đột nhập hoàng cung của trẫm?

Lão già thở dài. Không trả lời câu hỏi. Hắn nhìn quanh một vòng, cuối cùng dừng lại trên thi thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 hoàng hậu. Không chút cảm xúc lên tiếng nhận xét.

Người không dung được một cái thương tâm. Liền sẽ kéo theo số sai lầm khác. Ngươi cho tới lúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 này, không biết đã hối hận chưa?

Câm mồm!

Hoàng đế không khách khí nổi nữa.

Ta hỏi ngươi tới đâymục đích gì, không cần ngươi lắm chuyện.

Lão già thở dài. Biết rằng không thể cảnh tỉnh được hoàng đế.

Lãophương pháp tồn tại vượt ra khỏi quy luật sinh tử. Nhưng lão chỉ tự dùng cho chính bản © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thân mình. Chưa từng thử áp dụng lên người khác. Càng không nói tới dùng trên người chết.

Hoàng đế chết lặng không nói được lời nào. Lão liền biết hắn động tâm rồi.

Ngươi muốn thử hay không. Nhưng ngoài chuyện dùng lên chính ngươi, những trường hợp khác ta không đảm bảo. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9

Làm sao ta biết việc ngươi nói có thật hay không?

Lão già nghe vậy bật cười, giống như vừa thấy trò đùa lớn nhất thế kỷ. Hắn trào phúng mỉa mai. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9

Đừng cứng họng. Ngươi đến mấy trò mèo cào như tiên đan luyện bằng thần sa cũng thử. ràng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 bệnh gấp cầu loạn y. Còn cách nghi ngờ à.

Hơn nữa. Ngươi cũng biết bản lĩnh của lão phu rồi. Không cần thiết phải đi lừa ba đồng bạc của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ngươi chứ?

Hoàng đế đấu tranh với chính mình. Cuối cùng cũng chịu khuất phục. Hắn dùng thế thấp hèn chưa từng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 có, phủ phục xuống đất vái lạy. Hoàn toàn không tôn nghiêm.

Xin trưởng giả truyền thụ cho quả nhân!

Hắn giữ nguyên thế, hoàn toàn không định ngồi dậy. Lão bất tử thở dài. Người đã cố chấp, không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ai thể cứu được.

Nhớ kỹ, làm trái thiên đạo sẽ thiên khiển. Đây lần cuối cũng lão phu cảnh cáo ngươi. Lần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 này có thể giúp được ngươi, cũng thể sẽ khiến ngươi vạn kiếp bất phục.

Hỏi lại lần nữa. Ngươi đã quyết định chưa?

-

Hoàng đế lâu ngày không để tâm tới chuyện triều chính. Trong dân gian có lời đồn bệ hạ đã tẩu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 hỏa nhập ma biến thành ác quỷ. Không còn là con người. Khắp nơi dấy binh nổi loạn. Nhưng tuyệt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nhiên không thấy cấm quân ra mặt ngăn cản.

Hoàng đế thẫn thờ quỳ bên giường. thể hoàng hậu và hai đứa con đã được hắn khôi phục hoàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 hảo. Có thể dùng huyết thuật luân chuyển máu chạy quanh thể. Nhưng bọn họ lại chưa hề tỉnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lại.

Lão già bí ẩn kia bước tới từ sau lưng. Thở dài nói với hoàng đế.

Xem ra thật sự vẫn là không được rồi.

Hoàng đế không đáp lời. Chính hắn biến bản thân mình thành thi quỷ bằng huyết thuật, hiện tại có thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tồn tại bất thế bất diệt, nhưng dùng lên ba người kia bọn họ lại không có dấu hiệu tái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 sinh.

Đến thứ nghịch thiên như bất tử cũng tìm ra rồi, vẫn không thể thay đổi cái chết. Hắn thật sự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đã thất vọng tới cùng cực rồi.

Nghĩa quân đã tiến tới tận kinh triệu phủ rồi. Ngươi vẫn không định phản ứng à?

Lão già đổi câu chuyện. Hoàng đế mệt mỏi kéo người đứng dậy. cảm lên tiếng.

Phản ứng cái gì. Bọn họ nói cũng không sai. Ta quả thật không còn tính là con người. Nếu phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đàn áp, chỉ sợ lần này phải giết không ít. Đều là con dân của ta. Ta không đành lòng. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9

Hơn nữa, đúng là ta nợ bọn họ.

Vậy ngươi định làm gì?

Lão già kéo ghế ngồi xuống, tiếp tục hỏi.

Con dân của ta, ta không xuống tay được. Nên ta định phong bế kinh thành, biến mất khỏi thế giới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 này trả lại cho họ. Vài trăm năm, vài nghìn năm sau là thiên hạ của người khác. Khi đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ta đem tất cả trở lại, đánh ra một thiên hạ mới. Thế là được, cũng không có lỗi với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ai.

Ngài nên lập tức rời kinh đi. Sống tốt cuộc đời của mình.

Hoàng đế ngồi xuống cùng lão. Tiện tay rót trà. Sau khi triệt để thất vọng không còn chút khả năng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nào nữa, hắn đột nhiên lại bình tĩnh hẳn đi. Tung tất cả. Giống như một kẻ đã nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thấu thế gian.

Không đi nữa. Ngươi không thắc mắc lý do vì sao ta dạy ngươi huyết thuật hay sao?

Lão già gõ gõ mặt bàn. Hoàng đế nhướn lông mày. Hắn đúng là không hiểu lão muốn gì. Võ đạo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tới đỉnh cao, ngang với hắn. Cũng không có vẻ ham muốn tiền bạc vì với khả năng của lão © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 muốn cái gì không được. Lại vốn đã bất tử. Càng chẳng có điều cầu xin.

Bất tử là một lời nguyền. Nhưng ta không dám tìm một người bất kỳ chỉ dạy, vì dễ khiến họ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 dùng khả năng đó làm bừa. Lại đến lúc họ phát hiện ra bất tử là một sự hành hạ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 sẽ càng không kiêng nể gì tàn phá thế gian này. Chỉ có người có lý trí mạnh mẽ như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ngươi, lại không vì bản thân mà cầu trường sinh mới đảm bảo thế gian không bị vướng vào một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tràng hạo kiếp.

Hấp thụ ta đi. Bản năng của thi quỷ không cho phép ta tự tận. Thế gian lại không ai giết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 được ta. Chỉ có thi quỷ khác như ngươi mới có thể giúp ta yên nghỉ. Ta thật sự sống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 quá mệt mỏi rồi.

Hoàng đế im lặng, chén trà trong tay giơ lưng chừng, không biết nghĩ gì.

Làm đi!

Nửa khắc sau. Thế giới ít đi một lão già. Triệt để tiêu biến.

Hoàng đế thở dài, ngửa đầu lên trời, quanh người bộc phát khí lưu màu vàng, từ trung tâm thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 hắn nhanh chóng bành trướng ra khắp không gian. Đi xuyên qua mọi thứ, nhà cửa cây cối, con dân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 kinh đô. Cấm quân đang giao chiến với phản quân ngoài thành cung cũng bị ánh sáng màu vàng nuốt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 trọn, trong phút chốc bao phủ toàn bộ địa vực kinh triệu phủ. Sau đó liền bốc hơi khỏi thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 gian. Nơi từng là kinh đô hoàng thành. Chỉ còn lại một cái hố đất khổng lồ.

-

Không chịu đau ngắn. Ắt phải đau dài.

Long Tiểu Phiến đứng trên Tương Các, nhìn về Chiêu Lăng mà than vãn. Sau khi hạ gục Hoàng đế. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Bọn họ đã chiếm được toàn bộ nơi này. Hiện nay kinh đô thông với bên ngoài, có thể cung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cấp vật để bọn họ tồn tại. Hoàng đế sau khi bị bọn họ dùng cấm chế buộc phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nghe lời. Hồi sinh tất cả những người tồn tại trong bí cảnh. Dù sao bọn họ vốn đã biến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thành thi quỷ, chỉ cần có máu thịt bổ sung là sống lại được.

Bí cảnh này coi như đã trở thành lãnh địa sở hữu đầu tiên của Nguyệt Dị bang. Có thể cung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cấp phú thuế. Từ thời điểm này Nguyệt Dị Bang mới thật sự được coi là một thế lực.

Cho dù nó bé cùng.

Đại ca. Mấy ngày tới em có việc bận. Không đi cùng mọi người nhé.

Roseline dẫn đầu tổ đội bước tới phía sau lưng Long Tiểu Phiến. Lên tiếng trình bày.

Ừ. Có việc bận bên ngoài thì cứ đi đi. Không sao đâu.

Long Tiểu Phiến xoay người lại.

Còn ai muốn nghỉ nữa không?

Tất cả đều lắc đầu. Long Tiểu Phiến nghẹn họng ngang. Hắn đang muốn chờ có người khác xin nghỉ để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lấy cớ không đủ người mình cũng nghỉ luôn. Nhưng thế này thì không được rồi.

Thôi vậy. Dù sao cũng chẳng có việc gì khác.

Vậy đi thôi. Hôm nay vẫn còn sớm. Kịp làm vài việc nữa.

Sáu bóng người cưỡi ngựa lao đi trên quan đạo. Gió thổi tạt vào mặt làm tóc tai bay tứ tán. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9

Hành trình này của hắn. Chưa kết thúc.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Ngoại Vực Tái Khởi Ký, Ngoại Vực Tái Khởi Ký Võng Du, truyện Võng Du hay, Ngoại Vực Tái Khởi Ký Kiếm Hiệp, truyện Kiếm Hiệp hay, Ngoại Vực Tái Khởi Ký Hiện đại, truyện Hiện đại hay, Ngoại Vực Tái Khởi Ký Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Ngoại Vực Tái Khởi Ký full, Ngoại Vực Tái Khởi Ký online, read Ngoại Vực Tái Khởi Ký, Uổng Nhân Sinh Ngoại Vực Tái Khởi Ký

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 3 — Ngoại Vực Tái Khởi Ký

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

NEW