Đi thôi. Đừng đợi nữa.
Long Tiểu Phiến nói với Nguyệt Dị bang chủ. Tất cả các nhóm đều đã đến đầy đủ, chỉ còn thiếu đúng Tôn Tư Mặc.
Không phải là bị đấm cho hỏng người màn đấu tướng rồi chứ?
Trúc Lâm Tăng lên tiếng góp vui. Làm những người khác bật cười ha hả. Hiếm khi có một bí cảnh ép trưởng nhóm một chọi một, loại nhân vật hồi máu của Tôn Tư Mặc không chuẩn bị trước bị đè ra đánh thua là chuyện bình thường.
Chắc là thế rồi, thôi không đợi nữa. Anh em theo ta vào thành.
Thiết Mộc Nhĩ ra quyết định, sau đó dẫn đội bước qua cây cầu vắt ngang hào nước. Con ả Nhất Đoạn Tình chẳng hiểu kiểu gì lại nhào tới chỗ Long Tiểu Phiến. Cơ thể dán chặt lên tay hắn nhõng nhẽo.
Ca ca. Thật là nhớ ngươi nha. Quãng đường vừa rồi không có ngươi nguy hiểm quá, ta sợ muốn chết.
Lời nói rất thê lương, còn vờ vịt khóc lóc. Nhưng trên gương mặt trời đánh này chẳng nặn ra nổi nửa giọt nước mắt. Long Tiểu Phiến rất muốn chửi người. Nhưng thời gian quen biết chưa lâu, phát điên thì có hơi không phù hợp.
Những người khác nghe thấy chỉ quay đầu cười hà hà góp vui rồi cũng mặc kệ đi tiếp. Gương mặt âm u của Phá Quân trông có vẻ tối thêm ba phần nhưng cũng không nói gì chỉ hừ mạnh rồi đi mất. Long Tiểu Phiến cảm thấy thật sự quá oan ức, thù hận này tránh không được rồi. Hắn quay sang nhìn cái đuôi bên cạnh một cách bất lực, thật sự rất muốn có lựa chọn từ chối tương tác.
Cô đối với ai cũng chơi cái trò này à?
Nói cực kỳ khó nghe. Nhưng có vẻ chưa đủ sát thương để xé mặt Nhất Đoạn Tình. Cô ta chỉ thoáng sầm mặt một chút rồi liền treo lên bộ mặt hờn dỗi, vỗ mạnh một cái vào tay Long Tiểu Phiến nhõng nhẽo.
Hừ. Cái đồ không biết phong tình. Ai lại nói chuyện với phụ nữ như thế chứ.
Nói chưa hết câu, con ả đã nhào tới khoác tay Long Tiểu Phiến, tựa đầu vào vai cực kỳ gọn gàng.
Nhưng mà biết làm sao được. Ta thích ca ca rồi không nỡ nổi giận. Sau này phải đối xử với ta tốt hơn đấy.
Cơ mặt Long Tiểu Phiến giật liên hồi. Cái con người này thật là khó chơi. Thôi vậy. Không phản kháng được thì nằm im chịu đựng. Long Tiểu Phiến vừa bước đi chậm chạp, quan sát người bên cạnh tìm chủ đề lên tiếng.
Không thấy cô mang vũ khí. Chẳng biết là luyện loại công phu gì?
Nhất Đoạn Tình thướt tha trong bộ váy dài, tay áo rộng vướng víu hoàn toàn không giống với người có thể chiến đấu. Cô ta híp mắt cười rạng rỡ với Long Tiểu Phiến, thỏ thẻ lên tiếng.
Nhìn kỹ nhé.
Tay áo phất lên trong không khí. Một tia sáng lóe lên, độc châm lao đi suýt chút nữa bắn trúng cái đầu bóng loáng của Trúc Lâm Tăng. Hắn quay đầu lại bất mãn, nhưng cũng đành bỏ qua, người đàn bà này hắn không muốn chọc vào.
Độc châm, tụ tiễn phóng đi theo từng cú vẩy tay của Nhất Đoạn Tình. Hai tay áo cô giang ra hết cỡ, cùng một lúc ném hai lưỡi phi đao về phía trước. Chúng va chạm tại một điểm trên không trung, bắn ra vô vàn tia lửa. Nhất Đoạn Tình chẳng biết lấy từ đâu ra một thiết bị kỳ lạ, ném đi bay thành một vòng cung. Sau khi rời khỏi khoảng cách an toàn của chủ nhân liền phóng ra vô số miếng thép về bốn phương tám hương. Thiết bị nối với Nhất Đoạn Tình bằng một đoạn dây thừng, sau khi đi hết một vòng phóng sạch ám khí liền quay trở về tay cô.
Thuận theo quán tính ám khí quay về, Nhất Đoạn Tình xoay người một vòng tiêu trừ lực đạo, nhón chân nhảy lên cao rồi lập tức giữa không trung bổ người xuống khoảng trống phía trước, một điệu múa thướt tha nhưng với tốc độ cực cao được cô ta trình diễn, vô số mũi tên, châm độc đủ loại ám khí phóng ra mọi phương hướng, phản chiếu ánh sáng lấp lánh liên tục xung quanh Nhất Đoạn Tình, khiến cho bản thân điệu múa có một chút tiên khí thoát tục. Những cánh hoa không biết từ đâu xuất hiện theo cơn lốc do chuyển động của cô ta cuốn quanh cơ thể, vờn lấy từng cử chỉ mê hoặc. Không có cách nào thoát ra.
Điệu múa tử thần.
Bạo vũ thiên hoa ngừng lại theo động tác của Nhất Đoạn Tình. Cô ta quỳ trên mặt đất, nghiêng người kéo vạt áo về phía trước che lấy toàn bộ cơ thể, ngửa đầu liếc mắt đưa tình đầy mị hoặc. Cổ trắng ngần không tì vết lộ ra dưới ánh sáng mang tới thứ kích thích không tên.
Biểu diễn rất hoàn hảo, không khí cũng vừa đủ mập mờ. Chỉ tiếc là trước khi Nhất Đoạn Tình kịp thốt lên mấy câu rùng mình ví như "muội đẹp không “ thì con nhóc Roseline đã mắt sáng như sao ào đến nói một đống lời vô nghĩa.
Á. Chị gái ngầu quá! Có thể cho em xem lại lần nữa không. Phong cách của chị đỉnh hơn cả mưa kiếm máu của em.
Con bé này là như thế. Thích đẹp. Thích nhiều hiệu ứng hình ảnh. Nhưng trời mới biết tại sao không chọn mấy trường phái thơ mộng phù hợp với thân phận. Lại cứ nhất định đâm đầu vào cuồng kiếm. Có chút biến thái, nhưng là sở thích cá nhân của người ta, Long Tiểu Phiến không tiện nói nhiều.
Có Roseline quấn lấy, tự nhiên Long Tiểu Phiến có cơ hội thoát thân. Hắn vượt qua ánh mắt oán hận của Nhất Đoạn Tình đuổi theo bước chân của nhóm người đi trước.
Sao rồi.
Long Tiểu Phiến lên tiếng hỏi. Những người kia im lặng không nói gì, mà hắn cũng chẳng chờ họ trả lời, ngẩng đầu lên nhìn về phía cung môn.
Quân lính khôi giáp đen xì đứng đầy trước lối vào, trên thành môn có vô số cung thủ ló đầu ra, tên trên tay sớm đặt vào cung, chỉ chờ mệnh lệnh liền có thể phát xạ. Những binh sĩ này mặt mày tím tái, hiển nhiên là thi quỷ, nhưng ít nhất cũng không phải là xương cốt binh như Hữu Vũ Vệ. Rõ ràng không phải cùng một đẳng cấp.
Gió thổi ngang trời, làm vạt áo mọi người nhẹ nhàng lay động. Không khí tĩnh lặng đến tột cùng, binh lính phía bên kia cũng chỉ canh giữ im lìm, hoàn toàn không có ý định động thủ, cũng không lên tiếng. Vô cùng ngột ngạt căng thẳng.
Lý Tương Thiên lách người đến bên cạnh ghé vào tai Thiết bang chủ. Vừa hay cũng để cho Long Tiểu Phiến nghe được.
Giờ thế nào đây đại ca. Chẳng nhẽ lại phải đánh vào nữa à. Cái bí cảnh này cũng quá mức thiếu sáng tạo rồi đó.
Long Tiểu Phiến gật đầu đồng tình, tiện miệng góp lời.
Mấy trận thế này chẳng khó gì, nhưng cứ phải làm lại mãi cũng chán lắm.
Thiết Mộc Nhĩ không trả lời vẫn ra chiều suy tư. Nhưng mà cũng chẳng cần hắn câu giờ lâu. Từ phía cung môn có tiếng tù và đột nhiên ngân dài trong không khí. Quân lính dưới cửa thành nghiêm chình kỷ luật, dần nhường ra một con đường. Cánh cửa đóng kín suốt từ lúc họ đến đây tới giờ đột nhiên phát ra tiếng kẽo kẹt khô dầu, dần dần mở ra.
Một cung nhân già nua, hai tay chắp lại phía trước bước từng bước chậm rãi hướng bọn họ đi tới. Mặc dù là một thái giám nhưng bước chân, nghi thái đều vô cùng vững vàng. Có khí thế của bậc chính nhân quân tử. Đổi một bộ quần áo khác. Nói không chừng người khác còn nhìn nhầm thành bậc đại nho hiển quý.
Ông ta dừng lại trước mọi người khoảng cách một vòng kiếm. Nhẹ nhàng thi lễ.
Chư vị. Mọi người đều là bậc anh hùng cái thế. Chủ tử của ta từ xa nhìn tới đã vô cùng hâm mộ, liền mạo muội có lời mời. Hy vọng có thể mời các vị ghé qua làm khách. Mong đừng chối từ.
Nụ cười treo trên mặt. Không lạnh nhạt cũng chẳng vồn vã.
Hoàng môn sức khoẻ an khang chứ?
Long Tiểu Phiến nói đùa. Thái giám già che miệng cười the thé, thuận theo mà góp vui.
Cảm tạ công tử. Trời còn thương xót, để cho ta có cơ hội gặp được các vị, nên sớm hẳn là chưa có chết được. Ai gia còn tráng kiện lắm.
Thân thể không nói. Nhưng cái miệng này của công công thật sự là trẻ trung đó nha.
Long Tiểu Phiến châm chọc. Lão công công híp mắt cười đáp lại. Hai người bọn họ nhìn qua thế nào lại rất giống một cặp chồn cáo đang giao phong.
Đều không phải thứ tốt lành gì.
Còn chưa biết tên nội thị là gì?
Long Tiểu Phiến lễ phép hỏi.
Nô gia sớm đã không còn tên họ, chỉ được hoàng đế ban cho một chữ Ảnh. Ngài cứ gọi ta như vậy là được.
Long Tiểu Phiến. Ra mắt Ảnh công công.
Long Tiểu Phiến cúi đầu thi lễ. Ảnh công công cười vui vẻ. Rất hài lòng với người trẻ này.
Thời gian cũng không còn sớm. Các vị. Mời.
Lão thái giám lách người sang bên. Bàn tay mở ra một lối đi chỉ dẫn cho bọn họ nhập cung.
Long Tiểu Phiến cùng với Thiết Mộc Nhĩ không hẹn trước mà cùng quay sang nhìn nhau.
Xem ra cũng chỉ có thể tuân lệnh thôi nhỉ?
Ca ca thật giống ý tiểu đệ.
Long Tiểu Phiến nịnh bợ đáp lời. Thiết Mộc Nhĩ gật đầu đồng tình. Liền vẫy tay ra hiệu cho mọi người. Đám đàn bà con gái phía sau lúc này cũng vừa đuổi tới liền cùng nhau theo hướng hoàng môn dẫn đường nhập cung. Khi đi ngang qua binh lính giáp đen, bọn họ vẫn chẳng hề có một chút phản ứng gì cả. Rập khuôn như người máy.
Đi qua quảng trường rộng khủng khiếp. Long Tiểu Phiến bước lên cầu thang cẩm thạch. Ở Giữa hai dãy bậc thang là bức phù điêu hình rồng được chạm khắc tinh xảo trên con dốc cẩm thạch. Long đầu vờn quanh mây, ẩn sau núi. Tốn không ít tiền.
Trước cửa điện thiết triều đứng rất nhiều cận vệ. Nhưng có hoàng môn dẫn đường, họ cũng không lên tiếng ngăn cản. Chỉ đứng nghiêm nghị làm tròn trách nhiệm của mình. Thiết Mộc Nhĩ liếc vào trong điện, nhanh chóng nhận ra mười bộ bàn trà được xếp thành hai hàng tả hữu. Vị hoàng đế này cũng là người biết cư xử, cách sắp xếp này là đối đãi của chủ và khách. Nếu xếp chỗ ngồi đối diện thì với độ cao của long ỷ, sẽ thành ra lễ quân thần rồi.
Một bóng người ngồi ở ghế trên cùng. Trên người mang đạo bào, tuổi tác không nhỏ, tiên phong đạo cốt. Thiết Mộc Nhĩ nhìn thấy không giấu được tiếng cười, với những người khác chỉ trỏ.
Xem đi. Hắn quả thật bị người ta khống chế rồi.
Tôn Tư Mặc da thịt đã biến dạng. Rõ ràng đã bị hoàng đế biến thành cương thi. Mọi người cũng chỉ cười phụ họa một chút. Dù sao đều là bằng hữu, không ai nỡ quá mức khinh bạc.
Đội trưởng theo ta vào. Những người khác ở ngoài chờ chúng ta một chút.
Thiết Mộc Nhĩ dẫn những người khác bước vào điện, theo sự sắp xếp của lão công công chia nhau ngồi xuống. Hắn hướng ánh mắt nhìn Tôn Tư Mặc, nhưng người kia không có chút phản ứng nào, chẳng hề đáp lại.
Ngay cả linh trí cũng bị thu mất rồi.
Thiết Mộc Nhĩ thở dài. Cung nhân từ sau màn lũ lượt đi ra dâng trà. Hắn nhấp một ngụm. Không vờ vịt nữa hỏi vào việc chính.
Ảnh công công. Trà cũng lên rồi. Rốt cục các vị có việc gì muốn nói. Bọn ta đều đã theo tới tận đây rồi. Chẳng phải nên thật thà với nhau một chút sao?
Công công lúc này đã tới đứng bên cạnh long ỷ. Lưng còng xuống, cười cười trả lời.
Các vị. Đừng vội. Bệ hạ sẽ tới sớm thôi. Đây là hồng trà Shan tuyết thượng hạng, mọi người cứ từ từ thưởng thức.
Thiết Mộc Nhĩ cũng không tiện giục giã thêm lần thứ hai. Đành nhấc chén trà nhấp một ngụm. Vừa rồi vội vàng chất vấn còn chưa cảm nhận rõ, hiện tại hắn đột nhiên nhận ra, chén trà này quả thật không tầm thường.
Lúc muốn thì không có. Đến lúc Thiết Mộc Nhĩ bắt đầu hứng thú đánh giá chất nước trà thì đột nhiên có giọng thái giám the thé rống lên.
HOÀNG. THƯỢNG. GIÁ. ĐÁO!!!!
PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!
Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.
Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!