Shahan thất thểu trở về chỗ ngồi. Hắn vẫn chưa tiêu hóa được trận thua vừa rồi. Mọi thứ diễn ra quá nhanh, quá lệch, đến cái mức hắn mặc dù tính là người từng trải, thâm niên không mấy người vượt qua trên cả cái thế giới này cũng chưa thấy qua bao giờ. Sabbah đã thay chỗ hắn, đang đứng dưới sân nhìn Long Tiểu Phiến. Biểu cảm không dễ coi.
Ngươi làm quá tay rồi đấy.
Hắn nói với Long Tiểu Phiến mang ý trách cứ. Kẻ kia thì vẫn cứ nhởn nhơ, không hề có ý thức của một người đang ở giữa lòng địch. Nhạt nhẽo tiếp lời.
Phải đánh dập đầu như thế chúng nó mới biết mình gặp phải người thế nào chứ? Cũng là một liều đề kháng để tí nữa ngươi có ngã xuống đây cũng đỡ sốc. Cũng không cho rằng bản thân ngươi quá yếu. Tránh ảnh hưởng danh tiếc Vực chủ.
Trên khán đài vừa mới an tĩnh được chút liền lại ầm ĩ tiếng la ó. Ngươi mạnh thì có mạnh đấy, nhưng ăn nói phách lối như vậy người khác chịu được sao. Shahan mặt đỏ rực, rống lên át hết tiếng những người khác.
Vực chủ. Báo thù cho em!
Sabbah cười khổ. Tình huống thế này thì hắn không được phép thua rồi. Mọi người kích động chẳng có tác dụng gì, chỉ khiến bản thân hắn mang theo nhiều hơn một chút áp lực. Nhưng ngay sau đó hắn liền nghĩ thông. Hơn ai hết khi tìm Long Tiểu Phiến hắn vốn biết trận này khó khăn mà.
Càng khó khăn, càng áp lực, khi cuối cùng cũng trả được thù cũ, chẳng phải cảm giác sẽ càng ngây ngất lòng người hay sao?
Cho nên hắn quyết đoán dơ vũ khí về phía Long Tiểu Phiến. Không cho tên này bất cứ cơ hội nói lời ngứa tai nào nữa.
Vội vậy?
Long Tiểu Phiến cười, cũng lấy vũ khí ra ứng chiến. Đơn kiếm đối đầu với song câu. Nếu đổi câu liêm thành song đoản kiếm thì sẽ là cặp đấu thường thấy nhất trên đời.
Tiểu Đạo kiếm thả xuôi xuống mặt đất, Sabbah nhìn nó với một thái độ không dễ chịu. Món vũ khí này đối với bất cứ ai, thậm chí tính luôn cả Long Tiểu Phiến đơn giản chỉ là một thanh kiếm. Nhưng đối với hắn, đây là biểu tượng của thất bại, là nhục nhã. Mang theo nỗi căm hận. Sabbah vắt chéo song câu qua vai, vọt đi trên mặt đất tới phía Long Tiểu Phiến.
Cả ngươi giờ cũng xuống cấp tới mức này sao? Dám mở đầu bằng đại chiêu trước mặt ta?
Long Tiểu Phiến có chút thất lạc, dường như người bây giờ đều đã mất đi năng lực đơn đấu rồi.
Nhưng không như hắn nghĩ. Sabbah lao tới sát trước mặt Long Tiểu Phiến, liền ngắt ngang xung kích đâm một nhát vào lồng ngực Long Tiểu Phiến. Hắn vung kiếm gạt nó đi, nhưng chỉ thoáng một cái sau khi bóng kiếm vụt qua tầm mắt, Sabbah đã biến đi đâu mất dạng. Trong cái thoáng chốc đó, Long Tiểu Phiến nhìn thấy thứ gì đó dường như đi xuyên qua bản thân mình.
Kiếm pháp, kiếm bộ. Cặp kết hợp kỹ năng Sabbah đặc biệt chuẩn bị cho mấy mục tiêu thích phòng thủ như Long Tiểu Phiến hôm nay thể hiện vô cùng đáng tiền. Sau khi đâm một cú, không cần biết là trúng hay bị đỡ, Sabbah liền vận dụng kiếm bộ lướt đi, xuyên qua cơ thể Long Tiểu Phiến dừng lại sau lưng hắn.
Thập tự ám dạ trảm cắt lên lưng Long Tiểu Phiến, đòn này đánh từ phía sau sát thương vô cùng lớn. Ngay sau đó Ly Biệt câu và Tái Kiến câu cắm vào vai Long Tiểu Phiến, kéo hắn qua đầu, cả cơ thể Sabbah nhảy lên nện mạnh Long Tiểu Phiến xuống đất.
Cả khán đài bùng nổ. Tiếng nịnh hót xen lẫn tiếng mạt sát Long Tiểu Phiến ầm ĩ khắp nơi. Sabbah không vì thế mà dừng lại. Trong lúc Long Tiểu Phiến nảy lên sau khi va chạm với mặt đất. Hắn vung cặp câu liêm từ dưới lên, muốn tiếp tục tung hứng Long Tiểu Phiến.
Một làn sóng khí bùng nổ từ cơ thể Long Tiểu Phiến, đánh lui Sabbah. Tuy không gây ra thương tổn gì nhưng cũng làm hắn mất đà tấn công. Long Tiểu Phiến xuất hiện phía sau làn khói, tư thế vẫn tiêu sái như cũ.
Ngón này mới này. Xem ra ngươi cũng không quá tệ.
Có sức nói thì đánh cho tử tế. Cưỡng chế thoát thân xong liền đứng đó nói nhảm. Có phải hay không ngươi vẫn coi thường ta.
Sabbah xả thẳng vào mặt Long Tiểu Phiến. Long Tiểu Phiến ngược lại bất ngờ. Không nghĩ tới Sabbah sẽ mở miệng mà trả lời.
Đi theo ta nửa ngày ngươi cũng học được cách châm chọc rồi à. Quả nhiên trẻ nhỏ dễ dạy. Có điều cưỡng chế phá chiêu đưa về thế cân bằng thì ai đánh trước chẳng được, ta có thể nói nhảm, cũng là vì ngươi không tấn công luôn đó chứ.
Nữa rồi. Khán giả chửi còn căng hơn người ta đánh nhau dưới sân. Nếu nguyền rủa có thể giết chết người. Long Tiểu Phiến không biết chừng sẽ chẳng bao giờ có thể đi khỏi điểm hồi sinh.
Sabbah nghiến răng cành cạch.
Đánh nghiêm túc cho ta!
Nói xong liền phóng hết tốc lực tới chỗ Long Tiểu Phiến. Chém một cú chéo xuống. Long Tiểu Phiến nhẹ nhàng gạt đi sau đó lui lại một bước. Đành chịu. Đơn kiếm không so được với tốc độ vũ khí đôi, chỉ có thể vừa lùi vừa phòng ngự. Trải qua vài lần như vậy không có kết quả, Sabbah ngay sau khi bị gạt đi đòn tấn công liền sử dụng kiếm vũ, Ly Biệt câu cùng với Tái Kiến câu liên tục tung ra những đòn chém tốc độ cao lao vào Long Tiểu Phiến, mục đích lấy tốc độ nghiền ép khả năng gạt đòn của hắn. Dù cho Long Tiểu Phiến có biến thái tới mức nào, thời gian hồi phục trạng thái cũng sẽ không cho phép hắn đỡ hết ở tốc độ này.
Thế nhưng ngay khi tiến vào tầm tấn công, vũ khí của Sabbah giống như chém phải một tảng đá, cheng một cái liền bị hất ngược về, bản thân hắn bị choáng. Đây không đơn giản là gạt kiếm.
Tiểu Đạo kiếm đang giơ ngang, vừa rồi đã cản lại thế công của Sabbah. Người này cũng không phải là kẻ đơn giản. Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi lúc gạt được đòn cuối cùng hắn liền cẩn thận sử dụng định thân, bản thân vô hiệu hóa một đòn tấn công rồi lập tức hoành đao phản đòn.
Tiểu Đạo kiếm nhanh chóng cắt ba phát lên người Sabbah khiến cơ thể hắn lảo đảo, không thể phản ứng, một kiếm của Long Tiểu Phiến quét từ dưới lên, lần này đến lượt Sabbah là người được gửi lên trời. Long Tiểu Phiến bật nhảy lên theo tung tam đoạn trảm. Nhưng mới chém được đến cú thứ hai thì Sabbah cuồng loạn xoay kiếm vòng tròn trên không đẩy Long Tiểu Phiến ra ngoài. Giờ đến lượt hắn phải phá chiêu.
Vừa chạm mặt đất sau khi cưỡng chế thoát thân. Long Tiểu Phiến đã thình lình dịch chuyển đến trước mặt, Tiểu Đạo kiếm phang một phát thẳng xuống đầu Sabbah, hắn vội vàng vung câu liêm ra đỡ. Tay trái Long Tiểu Phiến lập tức có dị động, một lưỡi dao ẩn dưới cẳng tay mở ra, nhắm phía cổ Sabbah mà cắm tới. Sabbah vẫn xoay sở đỡ được chiêu hiểm này, nhưng bản thân Long Tiểu Phiến cũng đang vào trạng thái vũ khí đôi, tốc độ cân bằng đẩy áp lực lên người Sabbah khiến hắn chẳng có không gian xoay sở. Bị động phòng thủ vô cùng chật vật.
Tên này làm sao vừa có thể dùng đơn kiếm vừa có thể chuyển thành vũ khí đôi được vậy? Chơi bẩn à.
Một người lên tiếng hỏi hướng về Shahan bên cạnh. Bản thân hắn cũng không hiểu. Chuyện này quá vô lý. Suy nghĩ mãi cũng không ra kết quả liền quay sang phía Hassan và Scheherazade đang ngồi cùng nhau.
Hai ngươi cùng bị hắn đánh. Lúc đó có gì đáng chú ý không?
Thế nào là bị hắn đánh? Hassan nhăn nhó, nhưng Shahan là lãnh đạo cấp cao, không đắc tội nổi, liền ngoan ngoãn ngẫm nghĩ.
Thuộc hạ không rõ như thế nào. Nhưng theo như thuộc hạ nhớ. Lưỡi dao đó luôn nằm trên tay hắn. Chỉ là lúc đầu không có mở ra thôi.
Scheherazade là người lên tiếng trước.
Thế là thế quái nào nhỉ. Shahan không nhịn được tự hỏi bản thân mình như thế. Cho dù là vũ khí dạng gấp lại được, thì một khi đã vào trạng thái chiến đấu chắc chắn đã mở ra rồi. Thiết trảo sát thủ hay dùng cũng thế. Chỉ khi ở trong khu vực an toàn hoặc rời trạng thái chiến đấu mới thu lại.
Hai trường hợp đấy có chỗ nào giống với điều kiện của Long Tiểu Phiến?
Mắt hắn lóe lên.
Ta hiểu rồi.
Shahan lời nói vô thức bật ra khỏi miệng.
Như thế nào vậy?
Hassan quên cả kính ngữ, vội vàng hỏi, hắn cũng nghĩ mãi mà chưa có kết quả.
Vũ khí dạng gấp lại được này thu lại giống như vũ khí thông thường được tra vào vỏ. Đúng không.
Hắn mở đầu câu chuyện.
Chỉ khi ở trong khu vực an toàn hoặc rời trạng thái chiến đấu mới thu lại.
Ở hai trường hợp đó, đại khái là không dùng tới vũ khí, hoặc là không thể dùng.
Shahan quay sang phía Scheherazde tiếp tục nói.
Tại sao vũ khí mang trên người lại không thể dùng?
Người bị hỏi cũng cứng lưỡi. Tại sao nhỉ. Nếu đã không thể dùng, tại sao lại trang bị được lên người?
Thấy hắn vô cùng hoang mang. Shahan đỡ thêm một câu nữa.
Làm thế nào để mang trang bị lên người?
Làm sao cấp trên hôm nay lại hỏi câu thiếu muối vậy? Scheherazde tự nói với bản thân mình. Mang trang bị thì chỉ cần đủ điều kiện là mặc được. Có cái gì đâu mà làm thế nào. Nghĩ tới đây hắn mới choàng tỉnh, bất giác hét lên.
Hắn còn có thể tùy ý làm cho bản thân mình đạt hay không đạt yêu cầu sử dụng trang bị sao?
Lời nói ra có chút không thể tin nổi. Cả đám còn lại mặt cũng ngây ra như ngỗng ỉa, chuyện này cũng mẹ nó quá hoang đường đi.
Shahan đắc ý, cứ như thể là hắn nghĩ ra phương pháp này vậy. Dương dương tự đắc nói thêm những kiến giải của mình.
Vũ khí dạng đó, yêu cầu trị số khéo léo rất cao. Ta nghĩ hắn đã can thiệp vào điều kiện này. Mặc dù không rõ bằng cách nào. Nhưng nghĩ ra trò này cũng khá thú vị.
Hassan im lặng nghe hai người đó nói chuyện, lúc này mới nghĩ ra một thứ để chen vào.
Nhưng nói vậy thì cách này cũng không có khó. Chẳng nhẽ chưa ai từng nghĩ ra hay sao?
Shahan hài lòng nhìn Hassan, cuối cùng cũng nói được thứ gì đó đáng chú ý, hắn nhẹ nhàng giải thích thêm.
Nghĩ ra thì nghĩ ra, nhưng nó vốn không có tác dụng. Sử dụng cách tăng chỉ số tạm thời để mang trang bị, một khi chỉ số trở về như cũ mặc dù trang bị đó vẫn đeo trên người, nhưng bản thân ngươi không nhận được bất kỳ tác dụng gì cả. Cũng giống như không mang thôi. Cho nên mọi người dù biết cũng không có lý do gì để làm.
Vậy tại sao hắn lại tốn công đến thế mà không có tác dụng?
Hassan đột nhiên cảm thấy ngu đi một chút.
Có một số kỹ năng yêu cầu đúng loại binh khí mới sử dụng được. Ta đoán là vì lý do này. Chỉ là thông thường mọi người sẽ chuyên tu một phong cách chiến đấu để tối ưu hóa hiệu suất gây sát thương. Nên cũng chẳng ai nghĩ dùng cách này cả. Hắn khả năng là muốn sử dụng kỹ năng gì đó của cả hai hệ vũ khí nên mới làm thế. Là gì thì ta chịu.
Shahan trả lời xong liền đánh ánh mắt quay lại chiến trường. Nãy giờ hai bên tấn công qua lại không ít, đến cuối cùng Sabbah cũng vẫn ở vào hạ phong. Long Tiểu Phiến dạy hắn thói quen đỡ đòn mãi thành ghiền rồi, sau một cú chém liền đột ngột chuyển phương thức chiến đấu.
Ly Biệt câu vô thức vung về phía trước gạt đòn, chém vào không khí. Trước mắt Sabbah Long Tiểu Phiến đang dơ chưởng về phía hắn, cười vô cùng ngọt.
Một vụ nổ năng lượng từ tay Long Tiểu Phiến bộc phát, hất văng Sabbah. Vừa mới rời mặt đất liền thấy bàn tay Long Tiểu Phiến tóm chặt lấy cổ hắn từ bao giờ rồi. Cả hai nương theo quán tính bay đi. Long Tiểu Phiến trở tay ném Sabbah xuống đất, trả lại cả vốn lẫn lãi cũ móc câu lúc nãy. Chân vừa chạm đất liền trượt về phía trước, kiếm trong tay đâm thẳng vào cơ thể đang mất khống chế của Sabbah, kéo hắn theo cùng. Đà vừa dừng lại liền mở dao găm, hai món vũ khí cùng phóng về cơ thể Sabbah.
Sabbah đời nào ngồi yên chịu trói. Lại một lần nữa sử dụng cưỡng chế thoát thân. Đây là lần cuối cùng hắn có thể dùng nó rồi. Long Tiểu Phiến bị đẩy ra, liền thuận thế lùi thêm vài bước nữa. Giơ tay phẩy bụi. Miệng bắt đầu lèm bèm.
Sao không để yên người ta đánh nốt liên kích cho đẹp mắt. Đấu với mấy thằng trình cao đúng chán.
Làm gì có ai muốn nghe hắn nói cái gì lúc này. Sabbah vội vàng sử dụng mọi phương pháp hắn có di chuyển ra xa khỏi Long Tiểu Phiến. Dịch chuyển tức thời. Xung kích hắc ám hắn đều dùng cả. Hắn cần kéo giãn khoảng cách để bản thân có thời gian phục hồi. Không còn khả năng cưỡng chế thoát thân đối đầu với người còn một lần, thậm chí là hai bởi vì tấn công nãy giờ Long Tiểu Phiến cũng tích lũy được không ít năng lượng. Dù là kẻ điên cuồng như Sabbah hắn cũng không muốn chơi.
Vực chủ thoái lui ư?
Một tiếng xì xào nho nhỏ lọt thỏm giữa rừng người quan chiến. Nhưng không một ai lên tiếng trả lời.
Vô địch Chiến thần Tây Vực. Sabbah đẫm máu.
Thoái lui?
Bọn họ không thừa nhận nổi.
Luận về tốc độ, đến sát thủ thuần túy Long Tiểu Phiến còn chẳng ngán, sợ gì ba cái trò mèo của Sabbah. Hắn đuổi theo vô cùng rát. Dần dần dồn Sabbah về góc tường.
Tới đây thôi.
Hắn dừng lại ở khoảng cách có thể bao quát toàn bộ khu vực Sabbah có thể chạy thoát. Nhàn nhạt nói.
Nỗi nhục này Sabbah sao có thể chịu thấu. Mà cho dù hắn chịu được, mặt mũi của hắn với thuộc họ không cần nữa sao. Nghiến răng kèn kẹt. Hắn liều mạng lao tới Long Tiểu Phiến. Tấn công vô cùng dữ dội, giống như dâng hiến toàn bộ sinh khí cho khoảnh khắc này.
Chẳng lẽ Vực chủ thua thật sao?
Scheherazade thấp thỏm hỏi Shahan. Mặc dù Sabbah đang chiếm uy thế tấn công. Nhưng một màn đuổi bắt vừa rồi khiến hẳn nảy sinh dự cảm không lành.
Shahan chẳng nói gì. Chỉ có thể im lặng cầu phúc.
Song câu liên tục cuồng loạn vụt tới Long Tiểu Phiến, nhưng hắn đón đỡ có vẻ còn nhàn hơn Sabbah vừa nãy, bắt được một khoảnh khắc đẹp. Long Tiểu Phiến lại sử dụng kết hợp định thân với phản đòn. Nhưng lần này là phản đòn tế đao của hệ vũ khí đôi, đao kiếm vắt chéo hướng về phía Sabbah, ngay khoảnh khắc vũ khí chạm nhau, hắn liền biến mất khỏi tầm mắt của đối thủ.
Chính là vì thứ này.
Shahan kích động tự nghĩ trong đầu. Hắn cuối cùng cũng biết lý do tại sao Long Tiểu Phiến sử dụng thủ thuật trên vũ khí.
Đâm. Chém. Quét kiếm nhảy theo. Tam đoạn trảm. Chém xoáy trên không. Tóm cổ quăng ném. Bật nhảy không trung. Tam đoạn trảm. Bổ dọc làm mục tiêu rơi xuống. Phi dây móc. Thu dây kéo bản thân về phía mục tiêu đạp xuống.
Tử khúc của Long Tiểu Phiến. Bắt đầu.
PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!
Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.
Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!