Phụ hoàng! Tổ trường sinh thứ ba thất bại rồi!
Mật thất này chỉ có hai người có quyền ra vào. Hoàng đế và Khoái Châu Vương. Thanh Ngưu luôn được hoàng đế ôm trong lòng, đương nhiên không tính.
Hoàng đế trong lòng chùng xuống. Mật tấu trong tay cũng không muốn nhìn nữa. Hắn nhẹ nhàng vỗ về tiểu hài tử ba tuổi đang ngủ trong lòng, chẳng buồn ngẩng đầu lên, nhàn nhạt ra lệnh.
Đem những người liên quan xử lý đi.
Tuân lệnh bệ hạ!
Nội thị bên ngoài mau chóng rời đi làm việc. Chỉ còn lại Khoái Châu Vương, hoàng tử thứ hai của hắn bối rối đứng nép bên cửa.
Đã tới rồi thì ở lại đi.
Nhị hoàng tử như được đại xá, cũng không nói thêm lời nào với phụ hoàng. Hắn lấy một túi diêm tiêu đã được xay nhuyễn trong góc, lặng lẽ rải xuống hố băng giữa phòng. Hoàng đế cũng không nhịn được nhìn một cái. Nhìn người phụ nữ đã mãi mãi ngủ yên.
Hắn không đành lòng để nàng mục rữa trong quan tài. Nên ngay đêm an táng đã bí mật mang thi thể về bảo quản. Những năm qua hắn điên cuồng truy tìm trường sinh mặc cho quần thần can ngăn, chẳng phải cho hắn. Chỉ là mong mỏi có một cách đưa nàng quay trở về.
Đứa con thứ hai của hắn đối với mẫu thân cũng có chấp niệm vô cùng nặng. Hai cha con bọn họ mấy năm qua như hình với bóng, thử đủ mọi cách, tìm hết mọi loại người, nhưng trước sau vẫn chưa có tiến triển. Nhiều người đã nói ra nói vào, cho rằng hoàng đế muốn thay thái tử, nhưng hắn không thể ra mặt thanh minh, bí mật này còn đáng sợ hơn cả chuyện thay thái tử. Thôi vậy. Đến lúc mang nàng trở về trực tiếp thoái vị, đền cho hắn.
Ngươi cũng không còn nhỏ nữa. Sớm kết hôn đi. Còn muốn lần lữa đến bao giờ?
Nữa rồi. Khoái Châu Vương rất muốn bơ đẹp không trả lời.
Không được. Cầu trường sinh rất bận. Nhi thần không có thời gian gặp ai. Chờ bao giờ mẫu thân tỉnh lại hẵng tính.
Chẳng may không thể tỉnh lại thì sao?
Hoàng đế cau mày.
Nhất định phải được!
Nhị hoàng tử bất giác lớn tiếng. Quên cả việc tỏ ra tôn trọng.
Hoàng đế thở dài. Không nói nữa. Cục thịt nhỏ trong tay bất chợt động đậy, lười biếng ngáp dài.
Ngươi tỉnh rồi?
Hoàng đế nhẹ nhàng chỉnh lại tóc rối cho tiểu cô nương. Dựng nó ngồi dậy cho tỉnh táo. Con quỷ nhỏ đưa tay quệt nước miếng, mắt lim dim ngọng ngịu lên tiếng.
Cha cha. Con đói.
Hoàng đế cười ngây ngốc, vỗ vỗ lưng gọi hồn phách con trẻ trở về.
Xú tiểu tử, chỉ biết có ăn. Mau dậy thỉnh an nương trước đã.
Tiểu cô nương vội vàng vụt xuống khỏi lòng hoàng đế, lon ton chạy tới chỗ ca ca. Hoàng đế chậm rãi đuổi theo, ôm lấy nó rồi ngồi xuống bên cạnh. Ở đây chẳng có hoàng đế hoàng tử gì cả. Chỉ có hai người thương tâm.
Cha cha. Nương vẫn còn ngủ sao?
Nương ngươi rất mệt. Phải ngủ lâu lắm.
Nương thật là lười biếng.
Bé con lắc đầu giận dỗi. Hoàng đế không đáp, đưa tay gãi đầu nó nhè nhẹ. Đối với đứa nhỏ này hắn đặc biệt để tâm. Từ lúc sinh ra đến giờ gần như chưa rời khỏi lòng hắn. Đi đâu cũng mang theo bên cạnh.
Bé nhỏ ngồi một lúc không thấy ai nói chuyện với mình cũng bắt đầu ngứa ngáy. Nó kéo kéo vạt áo hoàng đế.
Cha cha. Muốn ăn đường.
Đôi mắt to tròn long lanh nhìn chòng chọc hoàng đế. Chiêu này dùng lần nào trúng phóc lần đó.
Được.
Hoàng đế hiếm hoi cười vui vẻ, đứng dậy nắm tay tiểu nha đầu.
Cha đưa ngươi đi ăn đường.
Hai người một lớn một nhỏ nắm tay nhau lon ton rời mật thất, bỏ lại một mình Khoái Châu Vương. Hắn ngồi ở đó yên lặng, tự lẩm bẩm một mình.
Nếu nương không chết, có phải mọi người đều sẽ sống vui vẻ như tiểu Thanh không?
-
Hoàng cung Đại Thuận năm thứ hai mươi.
Thái tử và tam hoàng tử, hợp mưu cùng ngoại thích ý đồ mưu nghịch.
Vì cớ làm sao?
Hoàng đế ngồi trên long ỷ, nhìn xuống một hàng người mang kiếm xông vào thiên điện. Mệt mỏi chất vấn thái tử.
Ta yêu thương ngươi cả đời. Quyền lực, tiền bạc không thiếu thứ gì. Cái ghế trữ quân cũng là của ngươi. Chẳng lẽ ngươi vội tới mức không thể chờ đến lúc lão tử quy tiên?
Thái tử mặc khôi giáp nhuốm máu, mặt mũi âm u đột ngột cười lớn. Hướng về phía hoàng đế bất mãn.
Trữ quân? Phụ hoàng đừng đùa nữa. Ngài có coi thái tử như con ra gì không? Bản thân ngài không công bằng, thân cận lão nhị. Triều đình lời ra tiếng vào ngài đã từng lên tiếng thanh minh chưa. Người khác coi thường thái tử thất thế như ta, ngài có biết hay không?
Ngài đây có phải muốn dùng bạo lực lạnh, đang chờ ta tự giác từ bỏ vị trí thái tử này hay không?
Hoàng đế cực dộ thất vọng với thái tử, nhắm mắt lại thống khổ, đưa tay day huyệt thái dương.
Cho nên ngươi vì tự bảo vệ mình. Liền làm phản. Liền kéo người lên điện bức cung ép trẫm nhường ngôi?
Thái tử quỳ một gối, chắp tay về phía long ỷ hô lớn.
Thỉnh ngô hoàng truyền ngôi.
Thỉnh ngô hoàng truyền ngôi!
Phe cánh thái tử cùng lúc hô lớn. Hắn đánh cược, nếu hoàng đế còn muốn giữ thái tử này, hôm nay nhất định sẽ truyền ngôi. Nếu không thái tử mang tội phản nghịch chắc chắn phải chết.
Còn nếu quả nhiên hoàng đế muốn thay thái tử, đằng nào hắn cũng phải chết, ít nhất tạo phản rồi chết sớm, cũng không mất mặt.
Hoàng đế đứng dậy quay lưng lại, không muốn nhìn đứa con ngu ngốc này nữa. Hắn ngẩng đầu nhìn xuyên qua giếng trời, hướng về hư không bất tận.
Cái gì ta cho mới là của ngươi. Ngươi. Không được phép đòi.
Thái tử oán hận ngẩng đầu lên nhìn bóng lưng kiêu ngạo của hoàng đế, ra quyết định cuối cùng.
Vậy thì nhi thần phải đắc tội rồi.
Đám người sau lưng thái tử cùng lúc tiến lên. Nhưng chỉ trong một cái chớp mắt. Thái tử liền thấy máu văng khắp trời, tay chân rơi đầy đất. Bọn hắn chỉ biết hoàng đế giỏi dẫn binh, nhưng không hề biết võ lực cá nhân của ngài càng là thiên hạ vô địch, đây vốn là bí mật của vương triều, ngay cả thái thượng hoàng cũng không nói ra ngoài. Mấy trăm người hắn mang đến còn chẳng đủ làm hoàng đế chảy mồ hôi. Chỉ trong một thời gian ngắn đã nằm đầy đất, đại điện yên lặng ngay cả một tiếng rên rỉ cũng không có.
Hoàng đế đá tam hoàng tử đập vào cột nhà, bóp cổ thái tử nhấc lên. Gương mặt còn chẳng buồn tức giận, âm trầm truy hỏi.
Kết cục này có nằm trong dự liệu của ngươi không?
Thái tử không trả lời được. Hắn bị bóp cổ mặt trắng bệch, gian nan giãy dụa. Lúc này từ cửa điện. Khoái Châu Vương vội vã chạy tới, quỳ xuống ôm chân hoàng đế cầu tình.
Phụ hoàng, cầu xin ngài. Đại ca không thể giết.
Hoàng đế hừ lạnh ném thái tử lăn ra đất. Khoái Châu Vương lật đật bò tới bên cạnh đỡ hắn dậy, thái tử ghét bỏ đẩy hắn ra. Trong lòng đầy oán hận.
Cút!
Ta tạo phản không phải để cho ngươi giả nhân giả nghĩa!
Phụ hoàng! Ta không phục! Tại sao ngài lại yêu thích tên này như vậy. Ta có gì không bằng hắn chứ?
Hoàng đế hai vai run rẩy, tức giận đến cùng cực, nhìn hắn cười gằn.
Ngươi muốn biết vì sao à? Được. Ta đưa ngươi đi xem lý do.
Hắn túm cổ áo hai đứa nhi tử kéo xềnh xệch đi về phía mật thất. Khoái Châu Vương khi nhận ra ý đồ của lão cha liền chấn kinh.
Hắn đây là muốn tru tâm.
Phụ hoàng! Không được. Bây giờ chắc chắn không được.
Câm miệng!
Lão kéo hai đứa con đi qua nhiều đoạn hành lang, hai kẻ xui xẻo bị va đập không còn hình người, nhưng hắn không quan tâm. Chưa giết ngay tại chỗ là lão đã quá nương tay rồi.
Ném hai đứa súc sinh tới trước di thể hoàng hậu. Hoàng đế liền chế nhạo.
Lý do đấy. Ngươi thấy có đủ chưa?
Hai vị hoàng tử sau khi tỉnh táo lại. Đột ngột trước mắt lại là nương thân đã qua đời nhiều năm. Không tự chủ được nước mắt trào ra, bao nhiêu uất ức từng ấy năm cùng lúc bùng nổ.
Nương!
Câm miệng!
Hoàng đế tức giận đập nát ghế gỗ bên cạnh.
Các ngươi còn có tư cách để khóc à?
Bảy năm mẫu thân các ngươi qua đời. Các ngươi có bao giờ nhắc đến nàng một lần không?
Trong lúc lão nhị điên cuồng cùng ta tìm cách đưa nàng về. Các ngươi lại làm cái gì? Ghen ghét đố kỵ. Nghi kỵ huynh đệ mình. Ngươi không mở mắt ra nhìn xem hắn có chút quan hệ nào với triều thần không? Chẳng nhẽ trong mắt ngươi hoàng vị lớn tới vậy, lớn tới mức không nhìn ra thế cục rồi?
Kể cả như thế, cho dù bí mật này lão nhị sẽ không lắm mồm. Nhưng Thanh Ngưu ngày nào cũng ở bên cạnh mẹ ngươi. Chỉ cần tới chơi với nó thế nào nó chẳng buột miệng nói ra. Nhưng các ngươi có bao giờ nhớ đến đứa em gái này không? Hay bởi vì nó luôn ở bên cạnh ta, nên các ngươi cũng tránh thật xa rồi.
Ngươi xa lánh đệ muội, tránh mặt phụ thân. Còn có tư cách chất vấn ta thiên vị không?
Ngươi làm con không ra con, làm đại ca không ra dáng huynh trưởng. Đến làm trữ quân cũng không nhìn rõ cục diện triều đường. Nhưng bao nhiêu năm ta vẫn để ngươi làm thái tử. Ngươi thấy ta có thiên vị không?
Phụ hoàng!
Khoái Châu Vương cắt lời.
Đủ rồi. Ngài đừng nói nữa.
Hắn rất lo lắng cứ để phụ thân phát tiết tiếp, người đại ca kia sẽ không thể đứng dậy lần nữa.
Thái tử đã bị nói cho ngây ngô, vừa khóc vừa cười, miệng liên tục lẩm bẩm nương, mẫu thân. Gần như đã biến thành một kẻ ngốc. Hoàng đế nhìn thấy cũng phiền lòng. Lão quyết tuyệt quay đầu rời đi, ra lệnh với thái giám nội vệ.
Đem hai thứ súc sinh này giam lỏng tại Đông Cung. Không có lệnh tuyệt đối không cho rời đi nửa bước.
Một tuần sau. Đông cung bốc cháy dữ dội.
Nhưng cấm quân tìm thế nào cũng không ra thi thể của hai hoàng tử.
Hoàng đế ôm Thanh Ngưu trong lòng, thở dài nói với Khoái Châu Vương.
Không cần tìm nữa. Chúng đã muốn tránh né. Thôi thì thành toàn đi. Tuyên bố ra ngoài chúng đã chết. Mang hai nắm tro cử hành tang lễ.
Hoàng đế đau buồn nhìn bức thư tuyệt mệnh của thái tử. Những lời hối hận của hắn, hoàng đế không muốn xem. Càng xem sẽ càng thương tâm. Hắn đem bức thư ném vào chậu lửa dưới chân, mắt đăm đăm nhìn tờ giấy cháy hết, còn cẩn thận dùng cời lửa chọc nát tàn tro.
Lão tặc thiên, tại sao thích đày đọa ta như vậy?
PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!
Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.
Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!