Vương chưởng quỹ nghe xong còn hoảng hốt hơn so với lúc nhìn thấy thánh chỉ:
“Cùng hợp sức bạo*, chưa nói tới việc chiếm hay không chiếm được Đông Kinh, nhưng bách tính Hà Nam của ta cũng không phải là thứ để cho người ta khi dễ.”
Phủ Hà Nam là phủ binh, nhưng lại không có cấm vệ quân, chỉ có mấy nghìn tên sương quân thường xuyên thao luyện để làm lính phòng thủ.
“May mà sớm biết được tin này.”
Âu Dương cười khổ:
“Nhưng e là ta chạy không thoát tội danh dẫn binh khiến bách tính chịu họa rồi. Nhưng vì bách tính, chúng ta phải ngăn chặn chuyện này trước tiên, sau đó mới luận tội. Vì thế mà ta đã lên kinh xin thánh chỉ và đến Hà Nam.”
“Đại nhân muốn tiêu diệt?”
Ây Dương không trả lời, hắn suy nghĩ một lát rồi nói:
“Vương chưởng quỹ, hi vọng ngươi có thể giúp ta một chuyện.”
“Xin đại nhân cứ nói.”
“Chúng ta dự định sẽ bất động thanh sắc để hóa giải chuyện này. Cho nên trước khi có kế hoạch ổn thỏa, cần phải bồi dưỡng một tốp người của tộc Nữ Chân thân Tống mà có thực lực.”
Đại nhân muốn học cách người Liêu quản lý mười sáu châu Yến Vân, lấy người Hán để trị người Hán?”
Âu Dương gật đầu:
“Tên của những người ở các địa phương tiên phong đều đã liệt kê ra hết rồi. Trên đó cũng có tên của mấy người vô cùng khả nghi. Ví dụ như ở Y Xuyên chẳng hạn, chủ yếu là người Nữ Chân của bộ lạc Hắc Thủy, là bộ tộc chủ đạo lớn thứ ba với một lượng lớn người lao động phi pháp. Kim Nhị là người đáng để hoài nghi, còn Kim Tứ thì có thân phận, cũng rất thân Tống, điều khó nhất là hắn vì một người con gái mà chuyện gì cũng dám làm. Cho nên chỉ cần chúng ta cho hắn lợi ích, để Kim Tứ tiêu diệt Kim Nhị, thì lượng lao động ở nơi này đương nhiên sẽ tự động nghi ngờ lẫn nhau.”
Vương chưởng quỹ hỏi:
“Không biết đại nhân đã đến thăm qua Hạc Bích chưa?”
“Vẫn chưa.”
Âu Dương thản nhiên nói:
“Không vội, tính của Vương chưởng quỹ chắc cũng không vừa mắt với oai phong của những kẻ tiểu nhân. Mà người lần này ta muốn dùng lại toàn là những kẻ tiểu nhân. Cho nên… . . .”
Vương chưởng quỹ nghiêm mặt nói:
“Đại nhân, đây là chuyện quốc gia đại sự, lại sao có thể để một mình Vương mỗ quyết định được chứ. Xin đại nhân cứ phân phó.”
“Một câu thôi. các là đại trượng phu thì càng phải chèn ép, càng là hạng tiểu nhân thì càng phải nâng đỡ.”
“Vương mỗ hiểu rồi, đại nhân yên tâm, trong lòng Vương mỗ hiểu rất rõ về Hạc Bích, Vương mỗ biết nên xử lý như thế nào. Chỉ cần là sản nghiệp của Vương mỗ, Vương mỗ sẽ đảm trách. Đại nhân có thể đến đó để điều tra, kiểm soát.”
“Haha, đến lúc đó Vương chưởng quỹ đừng có nói Âu Dương ta có bụng dạ tiểu nhân là được.”
Âu Dương chẳng khách sáo mà nói những lời tin tưởng hay là không tin tưởng gì gì đó, vì trong chuyện này chẳng có cái gọi là tin hay không tin, chỉ có chuyện đáng tin hay không mà thôi. Tính toán thời gian, so với thời gian hứa hẹn với Triển Minh và Thái Hư Tử còn hai mươi ngày nữa, vốn dĩ không cần phải đến những địa phương nhỏ, nhưng nếu Vương chưởng quỹ đã nguyện ý giúp đỡ, thì có khả năng sự việc sẽ có thể hoàn tất chỉ trong vòng hai mươi ngày. Thế thì việc gì phải vội chứ? Không phải Âu Dương với Thái Hư Tử vội, mà là Triệu Ngọc vội. Về phần mấy địa phương có người Nữ Chân phân bố rải rác, không tập trung thì chỉ có thể hi sinh chút lợi nhỏ, dùng quan phủ địa phương và lực lượng bách tính đến vây quét, nếu sau khi sự việc xảy ra mà đám người này có gan nhảy ra.
Hai tên canh cửa ở bên ngoài vốn đang nghĩ xem trong thiên hạ này có người phu xe nào lại ngang ngược như thế, còn chưa kịp phản ứng thì Hồ Hạnh Nhi đã đẩy cửa bước vào.
Sau khi cửa được mở ra thì mọi người đều sửng sốt. Âu Dương giận dữ:
“Có lầm hay không vậy? Ngộ nhỡ lão tử đang thay y phục * quang để lộ ra ngoài thì sao đây hả?”
“Ngươi không phải là. . . ?”
Vương chưởng quỹ đúng là có cặp mắt sắc, nói nửa câu đột nhiên hiểu ra:
“Thảo nào lại tìm không thấy.”
“Vương chưởng quỹ quen biết phu xe của ta sao?”
Âu Dương mơ màng hỏi.
Vương chưởng quỹ ngẩn người:
“Người không biết sao?”
“Cũng coi là có quen biết, là phu xe mà ta mới mướn được khi tới Hà Nam.”
Vương chưởng quỹ nghe xong liền tính toán thời gian, cũng đúng, trước lúc Âu Dương đến Hà Nam thì Hồ Hạnh Nhi đã mất tích rồi, cho nên không thể nào là Âu Dương bắt cóc Hồ Hạnh Nhi được. Vương chưởng quỹ cười sảng khoái rồi nói:
“Vậy ta đi trước. Này phu xe, chơi đủ rồi thì về nhà đi. Trong nhà còn có người đang nhớ mong đấy.”
Nói xong liền dẫn hai tên thủ hạ của mình rời khỏi nhà trọ.
“Này, ngươi không cần danh tiếng nhưng ta thì cần đấy. Lần cuối cùng ta cảnh cáo ngươi, nếu ngươi lại không gõ cửa nữa, chưa có sự cho phép của ta mà xông thẳng vào trong phòng của ta thì chúng ta sẽ tuyệt giao.”
Âu Dương nghiêm túc nói rõ thêm một lần nữa:
“Cảnh cáo lần cuối.”
Hồ Hạnh Nhi bị thái độ nghiêm túc của Âu Dương dọa cho một trận, bước ra ngoài gõ cửa:
“Ta có thể vào không?”
“Đã đi ngủ rồi.”
Âu Dương đóng cửa lại một cái rầm, rồi cài then cửa. Hắn không có hứng thú đi thêu dệt thêm một câu chuyện để giải thích cho nàng ta vì sao Vương chưởng quỹ lại xuất hiện trong phòng của mình. Trừ lúc ngủ ra, Âu Dương không có thói quen khóa cửa bởi thường xuyên có người đến tìm mình, ngoài cửa có người gõ cửa, nói mời vào một cái là xong, hắn lười phải đích thân chạy ra mở cửa.
Nửa đêm canh ba, Hồ Hạnh Nhi cũng không dám hỏi dồn quá mức, cuối cùng hừ lạnh một câu, trở về phòng ngủ. Ngày hôm sau, Hồ Hạnh Nhi vẫn đùng đùng sát khí, thở hồng hộc, cùng với Âu Dương đi ăn sáng, Âu Dương quan tâm hỏi nàng ta vì sao tức giận. Hồ Hạnh Nhi bi ai phát hiện mình quên mất vì sao mình lại tức giận mất rồi. Âu Dương cũng chẳng cho nàng ta thời gian suy nghĩ, nói lộ trình vui chơi có sự thay đổi. Năm ngày sau sẽ đến Hạc Bích.
Đứng trước mấy ông chủ của mỏ quặng mà mình căn bản chẳng hề quen biết, Âu Dương vừa hỏi thăm vừa viết thư. Nội dung bức thư cho những người này đều giống nhau y đúc, nói hiệp hội thương nghiệp nhắc nhở, chú ý an toàn sản xuất, chú ý vệ sinh, đề phòng bệnh dịch, Vương chưởng quỹ ở đây đã có sắp xếp, Âu Dương phụ trách việc điều tra. Giống như chuyện mọi người đều quen biết người đứng đầu của một nước, mọi người cũng đều biết đến Âu Dương. Dọc đường đi đều rất suôn sẻ, không có bất kì trở ngại nào. Hồ Hạnh Nhi chỉ có một nỗi bực dọc duy nhất lúc đầu thấy trong túi của Âu Dương chỉ có mười mấy bức thư, nhưng đến bây giờ lại vẫn là mười mấy bức thư như cũ. Việc nghi hoặc của những tiểu cô nương thường rất dễ giải quyết, Âu Dương nói nàng ta trước kia đã nhìn nhầm rồi, Hồ Hạnh Nhi cũng tỏ sự đồng ý với lời giải thích này của Âu Dương.
… . .
“Cùng hợp sức bạo*, chưa nói tới việc chiếm hay không chiếm được Đông Kinh, nhưng bách tính Hà Nam của ta cũng không phải là thứ để cho người ta khi dễ.”
Phủ Hà Nam là phủ binh, nhưng lại không có cấm vệ quân, chỉ có mấy nghìn tên sương quân thường xuyên thao luyện để làm lính phòng thủ.
“May mà sớm biết được tin này.”
Âu Dương cười khổ:
“Nhưng e là ta chạy không thoát tội danh dẫn binh khiến bách tính chịu họa rồi. Nhưng vì bách tính, chúng ta phải ngăn chặn chuyện này trước tiên, sau đó mới luận tội. Vì thế mà ta đã lên kinh xin thánh chỉ và đến Hà Nam.”
“Đại nhân muốn tiêu diệt?”
Ây Dương không trả lời, hắn suy nghĩ một lát rồi nói:
“Vương chưởng quỹ, hi vọng ngươi có thể giúp ta một chuyện.”
“Xin đại nhân cứ nói.”
“Chúng ta dự định sẽ bất động thanh sắc để hóa giải chuyện này. Cho nên trước khi có kế hoạch ổn thỏa, cần phải bồi dưỡng một tốp người của tộc Nữ Chân thân Tống mà có thực lực.”
Đại nhân muốn học cách người Liêu quản lý mười sáu châu Yến Vân, lấy người Hán để trị người Hán?”
Âu Dương gật đầu:
“Tên của những người ở các địa phương tiên phong đều đã liệt kê ra hết rồi. Trên đó cũng có tên của mấy người vô cùng khả nghi. Ví dụ như ở Y Xuyên chẳng hạn, chủ yếu là người Nữ Chân của bộ lạc Hắc Thủy, là bộ tộc chủ đạo lớn thứ ba với một lượng lớn người lao động phi pháp. Kim Nhị là người đáng để hoài nghi, còn Kim Tứ thì có thân phận, cũng rất thân Tống, điều khó nhất là hắn vì một người con gái mà chuyện gì cũng dám làm. Cho nên chỉ cần chúng ta cho hắn lợi ích, để Kim Tứ tiêu diệt Kim Nhị, thì lượng lao động ở nơi này đương nhiên sẽ tự động nghi ngờ lẫn nhau.”
Vương chưởng quỹ hỏi:
“Không biết đại nhân đã đến thăm qua Hạc Bích chưa?”
“Vẫn chưa.”
Âu Dương thản nhiên nói:
“Không vội, tính của Vương chưởng quỹ chắc cũng không vừa mắt với oai phong của những kẻ tiểu nhân. Mà người lần này ta muốn dùng lại toàn là những kẻ tiểu nhân. Cho nên… . . .”
Vương chưởng quỹ nghiêm mặt nói:
“Đại nhân, đây là chuyện quốc gia đại sự, lại sao có thể để một mình Vương mỗ quyết định được chứ. Xin đại nhân cứ phân phó.”
“Một câu thôi. các là đại trượng phu thì càng phải chèn ép, càng là hạng tiểu nhân thì càng phải nâng đỡ.”
“Vương mỗ hiểu rồi, đại nhân yên tâm, trong lòng Vương mỗ hiểu rất rõ về Hạc Bích, Vương mỗ biết nên xử lý như thế nào. Chỉ cần là sản nghiệp của Vương mỗ, Vương mỗ sẽ đảm trách. Đại nhân có thể đến đó để điều tra, kiểm soát.”
“Haha, đến lúc đó Vương chưởng quỹ đừng có nói Âu Dương ta có bụng dạ tiểu nhân là được.”
Âu Dương chẳng khách sáo mà nói những lời tin tưởng hay là không tin tưởng gì gì đó, vì trong chuyện này chẳng có cái gọi là tin hay không tin, chỉ có chuyện đáng tin hay không mà thôi. Tính toán thời gian, so với thời gian hứa hẹn với Triển Minh và Thái Hư Tử còn hai mươi ngày nữa, vốn dĩ không cần phải đến những địa phương nhỏ, nhưng nếu Vương chưởng quỹ đã nguyện ý giúp đỡ, thì có khả năng sự việc sẽ có thể hoàn tất chỉ trong vòng hai mươi ngày. Thế thì việc gì phải vội chứ? Không phải Âu Dương với Thái Hư Tử vội, mà là Triệu Ngọc vội. Về phần mấy địa phương có người Nữ Chân phân bố rải rác, không tập trung thì chỉ có thể hi sinh chút lợi nhỏ, dùng quan phủ địa phương và lực lượng bách tính đến vây quét, nếu sau khi sự việc xảy ra mà đám người này có gan nhảy ra.
Hai tên canh cửa ở bên ngoài vốn đang nghĩ xem trong thiên hạ này có người phu xe nào lại ngang ngược như thế, còn chưa kịp phản ứng thì Hồ Hạnh Nhi đã đẩy cửa bước vào.
Sau khi cửa được mở ra thì mọi người đều sửng sốt. Âu Dương giận dữ:
“Có lầm hay không vậy? Ngộ nhỡ lão tử đang thay y phục * quang để lộ ra ngoài thì sao đây hả?”
“Ngươi không phải là. . . ?”
Vương chưởng quỹ đúng là có cặp mắt sắc, nói nửa câu đột nhiên hiểu ra:
“Thảo nào lại tìm không thấy.”
“Vương chưởng quỹ quen biết phu xe của ta sao?”
Âu Dương mơ màng hỏi.
Vương chưởng quỹ ngẩn người:
“Người không biết sao?”
“Cũng coi là có quen biết, là phu xe mà ta mới mướn được khi tới Hà Nam.”
Vương chưởng quỹ nghe xong liền tính toán thời gian, cũng đúng, trước lúc Âu Dương đến Hà Nam thì Hồ Hạnh Nhi đã mất tích rồi, cho nên không thể nào là Âu Dương bắt cóc Hồ Hạnh Nhi được. Vương chưởng quỹ cười sảng khoái rồi nói:
“Vậy ta đi trước. Này phu xe, chơi đủ rồi thì về nhà đi. Trong nhà còn có người đang nhớ mong đấy.”
Nói xong liền dẫn hai tên thủ hạ của mình rời khỏi nhà trọ.
“Này, ngươi không cần danh tiếng nhưng ta thì cần đấy. Lần cuối cùng ta cảnh cáo ngươi, nếu ngươi lại không gõ cửa nữa, chưa có sự cho phép của ta mà xông thẳng vào trong phòng của ta thì chúng ta sẽ tuyệt giao.”
Âu Dương nghiêm túc nói rõ thêm một lần nữa:
“Cảnh cáo lần cuối.”
Hồ Hạnh Nhi bị thái độ nghiêm túc của Âu Dương dọa cho một trận, bước ra ngoài gõ cửa:
“Ta có thể vào không?”
“Đã đi ngủ rồi.”
Âu Dương đóng cửa lại một cái rầm, rồi cài then cửa. Hắn không có hứng thú đi thêu dệt thêm một câu chuyện để giải thích cho nàng ta vì sao Vương chưởng quỹ lại xuất hiện trong phòng của mình. Trừ lúc ngủ ra, Âu Dương không có thói quen khóa cửa bởi thường xuyên có người đến tìm mình, ngoài cửa có người gõ cửa, nói mời vào một cái là xong, hắn lười phải đích thân chạy ra mở cửa.
Nửa đêm canh ba, Hồ Hạnh Nhi cũng không dám hỏi dồn quá mức, cuối cùng hừ lạnh một câu, trở về phòng ngủ. Ngày hôm sau, Hồ Hạnh Nhi vẫn đùng đùng sát khí, thở hồng hộc, cùng với Âu Dương đi ăn sáng, Âu Dương quan tâm hỏi nàng ta vì sao tức giận. Hồ Hạnh Nhi bi ai phát hiện mình quên mất vì sao mình lại tức giận mất rồi. Âu Dương cũng chẳng cho nàng ta thời gian suy nghĩ, nói lộ trình vui chơi có sự thay đổi. Năm ngày sau sẽ đến Hạc Bích.
Đứng trước mấy ông chủ của mỏ quặng mà mình căn bản chẳng hề quen biết, Âu Dương vừa hỏi thăm vừa viết thư. Nội dung bức thư cho những người này đều giống nhau y đúc, nói hiệp hội thương nghiệp nhắc nhở, chú ý an toàn sản xuất, chú ý vệ sinh, đề phòng bệnh dịch, Vương chưởng quỹ ở đây đã có sắp xếp, Âu Dương phụ trách việc điều tra. Giống như chuyện mọi người đều quen biết người đứng đầu của một nước, mọi người cũng đều biết đến Âu Dương. Dọc đường đi đều rất suôn sẻ, không có bất kì trở ngại nào. Hồ Hạnh Nhi chỉ có một nỗi bực dọc duy nhất lúc đầu thấy trong túi của Âu Dương chỉ có mười mấy bức thư, nhưng đến bây giờ lại vẫn là mười mấy bức thư như cũ. Việc nghi hoặc của những tiểu cô nương thường rất dễ giải quyết, Âu Dương nói nàng ta trước kia đã nhìn nhầm rồi, Hồ Hạnh Nhi cũng tỏ sự đồng ý với lời giải thích này của Âu Dương.
… . .
Chương Trước
Chương Tiếp
Tiếp
#1
Chương 1: Sao chổi
#2
Chương 2: Một tuổi
#3
Chương 3: Gia pháp Âu gia
#4
Chương 4: Thái Hư Tử
#5
Chương 5: Luận anh hùng
#6
Chương 6: Bảo kiếm sơ ngâm
#7
Chương 7: Lễ đội mũ
#8
Chương 8: Tiềm long xuất vực
#9
Chương 9: Đánh bạc
#10
Chương 10: Phiền toái
#11
Chương 11: Án kiện
#12
Chương 12: Sinh tử chỉ cách nhau một sợi chỉ
#13
Chương 13: Cùng nữ tặc sống ở quỷ ốc (thượng)
#14
Chương 14: Cùng nữ tặc sống ở nhà quỷ (hạ)
#15
Chương 15: Mầm tai hoạ
#16
Chương 16: Phiền toái
#17
Chương 17: Giao phong
#18
Chương 18: Sắc hạ lưu tình
#19
Chương 19: Mộc bài
#20
Chương 20: Vay tiền
#21
Chương 21: Dấu vết để lại
#22
Chương 22: Bút tích
#23
Chương 23: Mục đích
#24
Chương 24: Tiểu Thanh?
#25
Chương 25: Phong hoa tuyết nguyệt
#26
Chương 26: Âu Dương hái hoa
#27
Chương 27: Người một nhà
#28
Chương 28: Nhất Nguyên
#29
Chương 29: Chuyện lý thú ở Dương Bình
#30
Chương 30: Kẻ trộm ở Thượng Cốc (thượng)
#31
Chương 31: Kẻ trộm ở Thượng Cốc (hạ)
#32
Chương 32: Giam lỏng
#33
Chương 33: Vấn sách
#34
Chương 34: Soán vị
#35
Chương 35: Quan bổ
#36
Chương 36: Kiên trì lý tưởng
#37
Chương 37: Đêm dài lắm mộng
#38
Chương 38: Ăn
#39
Chương 39: Vô gián đạo
#40
Chương 40: Bàn về soán vị
#41
Chương 41: Khó? Không khó?
#42
Chương 42: Lòng mang quỷ kế
#43
Chương 43: Đi thi
#44
Chương 44: Nhị nguyên
#45
Chương 45-2: Đạp thanh (2)
#46
Chương 46: Thi điện
#47
Chương 47: Tam Nguyên
#48
Chương 48: Xuất kinh sư
#49
Chương 49: Tình trạng
#50
Chương 50: Phóng hỏa
#51
Chương 51: Cam Tín
#52
Chương 52: Kẻ tám cân người nửa lạng
#53
Chương 53: Quy mô sơ khai
#54
Chương 54: Tùng cổ
#55
Chương 55: Uy hiếp
#56
Chương 56: Trang bị phòng chống bạo lực
#57
Chương 57: Đám trộm cướp
#58
Chương 58: Tại hạ Triển Minh
#59
Chương 59: Vơ vét
#60
Chương 60: Ngọc
#61
Chương 61: Trở mặt
#62
Chương 62: Đánh thổ hào phân ruộng đồng giao bằng hữu
#63
Chương 63: Nội vụ
#64
Chương 64: Đường lui
#65
Chương 65: Thương nghiệp (thượng)
#66
Chương 66: Thương nghiệp (hạ)
#67
Chương 67: Chạy trốn
#68
Chương 68: Quy hoạch
#69
Chương 69: Hỏi thăm
#70
Chương 70: Yến hội
#71
Chương 71: Khai trương
#72
Chương 72: Trong khai trương. .
#73
Chương 73: Mã tái tiền tịch
#74
Chương 74: Olympic
#75
Chương 75: Ta là xuyên không
#76
Chương 76: Bận rộn
#77
Chương 77: Vung tay chưởng quầy
#78
Chương 78: Đi Kim quốc
#79
Chương 79: Hoàn nhan lan
#80
Chương 80: Giảng thơ từ
#81
Chương 81: Tha hương gặp cố tri
#82
Chương 82: Tha hương lại gặp cố tri
#83
Chương 83: Âu vội nhảy giường
#84
Chương 84: Cưỡng ép
#85
Chương 85: Đại sự
#86
Chương 86: Lên thuyền
#87
Chương 87: Ngất không chết
#88
Chương 88: Một mẫu ba phần đất
#89
Chương 89: Hai đạo thánh chỉ
#90
Chương 90: Nội vụ
#91
Chương 91: Lập hiến
#92
Chương 92: Vô nghĩa
#93
Chương 93: Triều nghị
#94
Chương 94: Phản kèm hai bên
#95
Chương 95: Báo Đại Tống số thứ nhất
#96
Chương 96: Đại chiến Kim Liêu
#97
Chương 97: Quy hoạch Tân Thành
#98
Chương 98: Được ban thưởng
#99
Chương 99: Địa lôi
#100
Chương 100-2: Võ cử - Thượng (2)
#101
Chương 101-2: Đàm binh trên giấy (2)
#102
Chương 102-2: Công phòng (2)
#103
Chương 103-2: Xong chuyện (2)
#104
Chương 104-2: Gạo nấu thành cơm (2)
#105
Chương 105-2: Hiểu lầm to lớn (2)
#106
Chương 106-2: Cuộc chiến với Hộ Bộ (2)
#107
Chương 107-2: Bắt giặc (2)
#108
Chương 108-1: Địch tập kích (1)
#109
Chương 109-2: Đối đầu với địch (2)
#110
Chương 110-2: Hậu quả (2)
#111
Chương 111-2: Buôn bán vũ khí (2)
#112
Chương 112-1: Thi đua quân bị (1)
#113
Chương 113-2: Tra sổ sách (2)
#114
Chương 114-2: Lần đầu tiên tài chính gặp sóng gió (2)
#115
Chương 115-2: Vấn đề phiền não (2)
#116
Chương 116-3: Hóa bi phẫn thành thương cơ (3)
#117
Chương 117-2: Chống lại lệnh bắt (2)
#118
Chương 118-2: Dương Bình du ký (2)
#119
Chương 119-3: Dương Bình nhàn thoại (3)
#120
Chương 120-1: Khai mạc (1)
#121
Chương 121-2: Thỉnh cầu của Lưu Huệ Lan (2)
#122
Chương 122-3: Trong lúc tiến hành thi đấu (3)
#123
Chương 123-2: Thi đấu kết thúc (2)
#124
Chương 124-2: Lên bắc (2)
#125
Chương 125-2: Thăng quan phát tài (2)
#126
Chương 126-3: Về Đông Kinh (3)
#127
Chương 127-3: Kẻ thù gặp nhau trừng đỏ con mắt (3)
#128
Chương 128-2: Thọ yến huyết chiến - Thượng (2)
#129
Chương 129-1: Thọ yến huyết chiến – Hạ (1)
#130
Chương 130-2: Đảng tranh cùng chế hành (2)
#131
Chương 131-1: Cáo mượn oai hùm (1)
#132
Chương 132-2: Hội hiệp đàm (2)
#133
Chương 133-1: Khuếch trương (1)
#134
Chương 134-2: Ba mặt mai phục (2)
#135
Chương 135-2: Bắt cóc (2)
#136
Chương 136-1: Dùng vốn đả thương người (1)
#137
Chương 137-3: Lựa chọn hiệu trưởng (3)
#138
Chương 138-3: Mừng năm mới (3)
#139
Chương 139-3: Phóng viên đặt riêng ở Tây Hạ (3)
#140
Chương 140-2: Hội nghị chiến lược (2)
#141
Chương 141-2: Không thành chiến (nhất) (2)
#142
Chương 142: Không thành chiến (nhị)
#143
Chương 143: Không thành chiến (tam)
#144
Chương 144: Không thành chiến (tứ)
#145
Chương 145: Đại phá Thiết Diêu Tử
#146
Chương 146-2: Phá vòng vây (2)
#147
Chương 147-2: Róc thịt Lai Sử (2)
#148
Chương 148-2: Chênh lệch (2)
#149
Chương 149-2: Vu hãm (2)
#150
Chương 150-2: Khí giới công thành (2)
#151
Chương 151-2: Bom hẹn giờ (2)
#152
Chương 152-2: Thất bại (2)
#153
Chương 153-1: Hòa ước Lũng huyện (1)
#154
Chương 154-2: Hỏi tội (2)
#155
Chương 155-2: Người giỏi làm nhiều (2)
#156
Chương 156-2: Vài chuyện vụn vặt (2)
#157
Chương 157-2: Tự cho là đúng (2)
#158
Chương 158-2: Giám quan (2)
#159
Chương 159-2: Mậu dịch xuất khẩu vũ khí đối ngoại (2)
#160
Chương 160-2: Tiểu hài (2)
#161
Chương 161-2: Quan tự lưỡng trương khẩu (2)
#162
Chương 162-2: Âu Bình biết yêu rồi (2)
#163
Chương 163-2: Lại là ngày tết (2)
#164
Chương 164-2: Phỉ? (2)
#165
Chương 165-2: Quy tắc (2)
#166
Chương 166-1: Chuyện vặt hồi hương - Thượng (1)
#167
Chương 167-2: Chuyện vặt hồi hương – Hạ (2)
#168
Chương 168-1: Công lao áp đảo Hán Vũ Đế (1)
#169
Chương 169-2: Lại lên kinh (2)
#170
Chương 170-1: Nghị luận (1)
#171
Chương 171-2: Lịch Vạn Niên (2)
#172
Chương 172-2: Mật thám (2)
#173
Chương 173-3: Trước ngày võ cử (3)
#174
Chương 174: Võ cử kinh biến – Thượng
#175
Chương 175-2: Võ cử kinh biến – Hạ (3)
#176
Chương 176-2: Phu thê trăm ngày chia ly bốn bể (2)
#177
Chương 177-2: Dạy học (2)
#178
Chương 178-3: Thập tự quân (3)
#179
Chương 179-2: Biểu diễn hải quân (2)
#180
Chương 180: Một năm rồi lại một năm
#181
Chương 181-1: Chính diện giao chiến (1)
#182
Chương 182-2: Đàm phán (3)
#183
Chương 183-3: Bố cục (3)
#184
Chương 184-3: Mật thám (3)
#185
Chương 185-2: Sơ định (2)
#186
Chương 186-1: Tranh chấp Bắc Nam (1)
#187
Chương 187-3: Kết thù (3)
#188
Chương 188-2: Tương phùng (2)
#189
Chương 189-3: Yêu đương vụng trộm cùng trò khôi hài (3)
#190
Chương 190-3: Phân phi yến (3)
#191
Chương 191-3: Xuất phát (3)
#192
Chương 192-3: Ngoài ý muốn (3)
#193
Chương 193-3: Buôn bán nô lệ (3)
#194
Chương 194-2: Nhật Tống hòa thân (2)
#195
Chương 195-3: Đêm trước đại nạn (3)
#196
Chương 196-2: Dương Bình dìm xác (2)
#197
Chương 197-3: Cố nhân (3)
#198
Chương 198-1: Điểm đáng ngờ (1)
#199
Chương 199-3: Ra tay trước (3)
#200
Chương 200-3: Hai điểm đáng ngờ lớn (3)
#201
Chương 201-2: Là ai? (2)
#202
Chương 202-2: Cách mạng tư bản (2)
#203
Chương 203-2: Sứ giả Tây Hạ (2)
#204
Chương 204-2: Hòa đàm (2)
#205
Chương 205-2: Giả truyền thánh chỉ (2)
#206
Chương 206-2: Cái bẫy hòa đàm (2)
#207
Chương 207-2: Bình lược (2)
#208
Chương 208-2: Trộm long tráo phượng (2)
#209
Chương 209-1: Dao mổ (1)
#210
Chương 210-1: Chuyện vặt (1)
#211
Chương 211-2: Quy tắc buôn bán (2)
#212
Chương 212-2: Tranh chấp trên triều (2)
#213
Chương 213-1: Thần kinh quá mẫn cảm (1)
#214
Chương 214-2: Kỹ viện Đông Kinh (2)
#215
Chương 215-2: Tuyển tướng (2)
#216
Chương 216-2: Khích tướng (2)
#217
Chương 217-1: Thái Kinh kiêu ngạo (1)
#218
Chương 218: Mê mang
#219
Chương 219: Mượn đao giết người (1)
#220
Chương 220-2: Sơ hở (2)
#221
Chương 221-2: Súng (2)
#222
Chương 222-2: Nửa thật nửa giả (1)
#223
Chương 223-1: Vũng nước đục (1)
#224
Chương 224-2: Tuần hành thị uy (2)
#225
Chương 225-2: Thương hội (2)
#226
Chương 226-1: Bạn cũ (1)
#227
Chương 227-2: Đại âm mưu? (2)
#228
Chương 228-2: Mũi tên bắn công chúa (2)
#229
Chương 229-2: Âm mưu chân chính (2)
#230
Chương 230-3: Lừa gạt (3)
#231
Chương 231-1: Gặp hoàng dung (1)
#232
Chương 232-2: Lấy người Kim trị người Kim (2)
#233
Chương 233-2: Cãi nhau trên phố (2)
#234
Chương 234-2: Tiệc rượu (2)
#235
Chương 235-2: Hồ Hạnh Nhi nộ (2)
#236
Chương 236-2: Hạc Bích gặp tai ương (2)
#237
Chương 237-2: Tử mã quyền đương hoạt mã y (2)
#238
Chương 238-2: Cái chết của Kim Nhị (2)
#239
Chương 239-2: Kim quốc thực vong? (2)
#240
Chương 240-2: Kế sách đồng hóa Nữ Chân (2)
#241
Chương 241-2: Hỏi ý (2)
#242
Chương 242-2: Tư cách tuyển tịch (2)
#243
Chương 243-2: Bảo hiểm (2)
#244
Chương 244-2: Sơ suất (2)
#245
Chương 245-2: Đêm trước (2)
#246
Chương 246-2: Tập kích bất ngờ (2)
#247
Chương 247-2: Vào trận (2)
#248
Chương 248-3: Quan thăng nhị phẩm (3)
#249
Chương 249-1: Tiệc (1)
#250
Chương 250-2: Giao dịch (2)
#251
Chương 251-2: Liên hoàn kế (2)
#252
Chương 252-3: Tố tụng (3)
#253
Chương 253-2: Thái Hư Tử chỉ giáo (2)
#254
Chương 254-2: Xóa sạch kiện cáo (2)
#255
Chương 255-3: Lại làm giám quân (3)
#256
Chương 256-2: Qủa phụ xinh đẹp (2)
#257
Chương 257-2: Mượn đao giết người (2)
#258
Chương 258-2: Trở mặt (2)
#259
Chương 259-2: Hạ độc (2)
#260
Chương 260-2: Thành bại tại nữ nhân (2)
#261
Chương 261-2: Vấn đề về thuế (2)
#262
Chương 262-1: Thân tín chỉ có một (1)
#263
Chương 263-3: Lập Trữ Quân (3)
#264
Chương 264-2: Gặp lại cố nhân (2)
#265
Chương 265-3: Ngàn dặm tìm vợ (3)
#266
Chương 266-2: Giao hữu (2)
#267
Chương 267-3: Luận võ (3)
#268
Chương 268-3: Huyết chiến (3)
#269
Chương 269-1: Địa phương an toàn nhất (1)
#270
Chương 270-3: Toàn diệt (3)
#271
Chương 271-3: Diệt Kim (3)
#272
Chương 272-2: Mâu thuẫn dân tộc (2)
#273
Chương 273-2: Truy tìm Mộng Sinh (2)
#274
Chương 274-3: Quyết định (3)
#275
Chương 275-2: Nguy cơ con tin (2)
#276
Chương 276-1: Chuộc về (1)
#277
Chương 277-3: Vạn mã bôn tập (3)
#278
Chương 278-3: Tấn công Hoàng Long (3)
#279
Chương 279-3: Trần Quy (3)
#280
Chương 280-3: Lợi ích và nhân nghĩa (3)
#281
Chương 281-3: Người du mục đều là địch (3)
#282
Chương 282-3: Hoàng Long thủy chiến (3)
#283
Chương 283-3: Hỏa công Hoàng Long (3)
#284
Chương 284-3: Hỗn chiến Hoàng Long (3)
#285
Chương 285-3: Bí mật điều động (3)
#286
Chương 286-3: Ngựa không ngừng vó câu (3)
#287
Chương 287-3: Mượn dùng thủ cấp (3)
#288
Chương 288-3: Huynh đệ phản bội (3)
#289
Chương 289-3: Sự việc bại lộ (3)
#290
Chương 290-3: Quái lạ (3)
#291
Chương 291-3: Thiên đường và địa ngục (3)
#292
Chương 292-3: Cải cách (3)
#293
Chương 293-3: Chính trị và lợi nhuận (3)
#294
Chương 294-3: Chủ trương chính trị (3)
#295
Chương 295-3: Mật mưu (3)
#296
Chương 296-3: Ba việc đại sự (3)
#297
Chương 297-3: Ám sát? (3)
#298
Chương 298-3: Thường Thắng quân (3)
#299
Chương 299-3: Tương phùng (3)
#300
Chương 300-2: Thay đổi đường lối (2)
#301
Chương 301-2: Đạp thủy (2)
#302
Chương 302-2: Ơn không giết (1)
#303
Chương 303-2: Ổn định (2)
#304
Chương 304-1: Quân quyền (1)
#305
Chương 305-1: Thu xếp thỏa đáng (1)
#306
Chương 306-1: Thu công (1)
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!