GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

GocNhoTruyen

Chương 55: Bắt Cóc (3)

Đã copy!
Trước
#1 Cháo Hoa 1 #2 Cháo Hoa 2 #3 Cháo Hoa 3 #4 Tra Nam 1 #5 Tra Nam 2 #6 Tra Nam 3 #7 Bày Sạp 1 #8 Bày Sạp 2 #9 Bày Sạp 3 #10 Bạn Học 1 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Ám Chỉ(1) #15 Ám Chỉ(2) #16 Buôn Bán Đắt Hàng #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Kết Thúc #20 Mở Cửa Tiệm #21 Cáo Trạng #22 Chương 22 #23 Náo Nhiệt #24 Giấy Phép #25 Súp Xương #26 Chương 26 #27 Quần Áo Mới #28 Thành Tích #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Bị Bệnh #32 Thăm Bệnh #33 Bữa Tối #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Tiết Lộ Bí Mật #38 Điều Tra #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Tết Nguyên Đán - P1 #42 Tết Nguyên Đán - P2 #43 Tết Nguyên Đán - P3 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Ngâm Đồ Chua #47 Nguyện Vọng #48 Trung Học Phổ Thông #49 Học Thần #50 Tuyển Dụng #51 Theo Dõi #52 Mục Tiêu #53 Bắt Cóc (1) #54 Bắt Cóc (2) #55 Bắt Cóc (3) #56 Điều Tra #57 Công Khai Xét Xử #58 Tiệc Rượu #59 Bán Thảm #60 Hợp Tác #61 Cây Thuốc Phiện (Cây Anh Túc) #62 Bại Lộ #63 Làm Sáng Tỏ #64 Lẩu #65 Trận Đấu #66 Nghiền Áp #67 Bất Ngờ #68 Chuẩn Bị #69 Sinh Nhật #70 Kỳ Nghỉ Đông #71 Ti Vi Màu #72 Rắc Rối #73 Bão Tố #74 Lạnh Tâm #75 Mỹ Vị #76 Hợp Tác #77 Là Anh #78 Tươi Cười #79 Manh Mối #80 Món Ăn Mới #81 Kỳ Thi Tuyển Sinh Đại Học (1) #82 Kỳ Thi Tuyển Sinh Đại Học (2) #83 Thủ Khoa #84 Đi Bắc Kinh #85 Bắc kinh #86 Báo Danh #87 Phòng Ở #88 Tình Yêu #89 Bắt Đầu #90 Thích #91 Yêu Đương #92 Tiệc Tối (1) #93 Tiệc Tối (2) #94 Khai Trương #95 Danh Tiếng #96 Công Ty #97 Kết Hôn #98 Tin Tức Bùng Nổ #99 Nhà Máy Nước #100 Kết Thúc ( Hoàn Chính Văn) #101 Ngoại Truyện (1) #102 Ngoại Truyện (2)
Tiếp
Sau khi trở về nhà, Thẩm Lâm Xuyên bồn chồn chờ đợi bên cạnh điện thoại trong phòng khách, cả người có vẻ rất lo lắng.

Mặc dù bây giờ đã muộn, nhưng Thẩm Lâm Hải cũng không đi ngủ, cậu biết vào thời điểm này, những © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lời an ủi đó đềudụng, vậy cậu âm thầm chọn làm bạn bên cạnh anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 trai mình.

"Reng reng reng."

Lúc này, điện thoại đột nhiên reo lên, Thẩm Lâm Xuyên cả người đột nhiên run bật, ngay lập tức đưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tay ra bắt điện thoại.

"Alo?" Giọng nói của Thẩm Lâm Xuyên đang run rẩy không rõ.

"Mấy tên bắt cóc gọi điện, muốn 500.000 tệ tiền mặt, vào lúc năm giờ sáng, yêu cầu cậu của con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đặt tiềncổng phía đông của công viên Trường An." đầu dây bên kia của điện thoại truyền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đến giọng nói của Thẩm Triển Bằng lộ chút mệt mỏi, nói "Con đi ngủ đi, giao tiền rồi, A © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Lập liền thể trở về."

Sau khi nhận được tin Trần Lập bị bắt cóc, Thẩm Triển Bằng trước tiên đi đến cục Công an, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 công hay tư, ông đều nhất thiết phải tại tuyến đầu. Về công, vụ bắt cóc bây giờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9thể được coi một vụ án vô cùng nghiêm trọng tàn ác nhất hiện nay, với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cách thị trưởng, ông phải chịu trách nhiệm không thể trốn tránh. Về tư, gia đình Trầngia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đình Thẩm quan hệ thông gia gắn chặt, Trần Lập Thẩm Lâm Xuyên cùng nhau lớn lên từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nhỏ, những điều này, ông cũng phải cố gắng hết sức. Ngôn Tình Tổng Tài

"Vâng." Thẩm Lâm Xuyên thở phào nhẹ nhõm, nếu mấy tên bắt cóc muốn chính tiền, nên sẽ không làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tổn thương Trần Lập.

"Anh? Điện thoại của ai vậy?" Ngay khi cúp máy điện thoại, Thẩm Lâm Hải liền nhịn không được hỏi.

"Là ba."

"Ba đã nói gì?"

Thẩm Lâm Xuyên liền kể lại nội dung Thẩm Triển Bằng nói trong điện thoại cho Thẩm Lâm Hải nghe, làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Thẩm Lâm Hải cũng yên tâm rất nhiều, nếu chỉ muốn tiền, 500.000 tệ hơi nhiều, nhưng với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 những người như họ, chỉ cần tiền thì mọi chuyện đều dễ dàng. "Anh ơi, đã một giờ rồi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 sao anh không đi ngủ một chút đi?"

"Em đi ngủ trước đi, anh sẽ đợi thêm một chút nữa." Trong lòng của Thẩm Lâm Xuyên luôn cảm thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9chút bất an, cậu quyết định đợi tin tức về Trần Lập rồi mới đi ngủ.

Thẩm Lâm Hải chắc chắn không thể để anh trai mình một mình chờ tin tức, thế đi lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lầu ôm một chăn bông xuống, hai anh em cùng nhau nằm trên ghế sofa chờ tin tức.

********

phía bên kia, trong một khu nhà máy bỏ hoang gần đường Tây Lâm ở phía nam thành phố, ba © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tên bắt cóc mất tích đang ẩn náu đây, Trần Lập bị bắt cóc đã bị bọn hắn thản © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nhiên ném xuống đất. Tay chân cậu bị trói chặt, ngay cả trên đầu cậu cũng bị bao phủ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 bởi một túi vải đen, để cậu không thể nhìn thấy gì cả.

"Lão đại, tại sao vẫn chưa ai đến? Không thay đổi trong kế hoạch, phải không?" Một tên bắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cóc xoa xoa tay, nhịn không được mở miệng hỏi.

Lão đại của bọn bắt cóc, chínhtên đàn ông giả vờ làm tài xế, trừng mắt nhìn hắn ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nói" "Không đời nào, đây con trai duy nhất của nhà họ Trần kia, gia đình Trần không thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 không đưa tiền."

"Tôi biết, nhưng trong lòng tôi vẫn đang đánh trống, đây chính 500.000 tệ ah..." Mấy tên bắt cóc ngẫm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nghĩ cũng cảm thấy tim mình đập nhanh hơn, đâythời đại mức lương trung bình chưa đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 100 tệ, hộ gia đình mười ngàn tệ hiếm thấy, hắn ta chỉ một nghìn tệ, cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chưa bao giờ nhìn thấy nó, chứ đừng nói đến 500.000 tệ, hắn ta không thể tưởng tượng được nhiều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tiền sẽ bộ dạng như thế nào.

"Không tiền đồ! Con tàu ra nước ngoài đã chờ cảng rồi, miễn chúng ta nhận được tiền, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chúng ta sẽ trực tiếp đi, ai cũng không bắt được chúng ta!"

"Vâng, lão đại, anh nói đúng!" Mấy tên bắt cóc cực kỳ hưng phấn, hai mắt phát sáng lên.

Không lâu sau, một chiếc xe hơi Santana dừng lại bên ngoài trong cơn mưa lớn.

Ba kẻ bắt cóc vộibước ra cửa, nhìn một người đàn ông gầy đi xuống từ chiếc xe, cầm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 một chiếc ô đen lớn trong tay, đem mặt che thật kín kẽ.

"Tiên sinh." Tên cầm đầu kia cung kính lên một tiếng.

"Hừm." Người đàn ông gật đầu, sau đó nói, "Vào lúc năm giờ sáng, cổng phía đông của công viên Trường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 An, đó là một công viên mở, không có hàng rào, cảnh sát rất khó triển khai kiểm soát, các © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ngươi lái xe đi qua, lấy tiền liền rời đi, lái xe về phía đường Đông Minh, bên kia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 một trạm taxi, năm giờ rưỡi thời gian của họ xuất trạm, các ngươi chỉ cần thay đổi biển © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 số xe, liền thể tự nhiên thâm nhập vào, rất nhiều taxi giống hệt nhau, bọn họ tuyệt đối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 sẽ không tìm thấy các ngươi. Đến lúc đó các ngươi đi thẳng đến bến tàu, tàu rời đi lúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tám giờ, ta sẽ đợi các ngươi trên tàu."

"Vâng, tiên sinh!" Mấy tên bắt cóc phấn khích tột độ, trong mắt họ, cái kế hoạch này là hoàn hảo. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9

"Tiên sinh, còn tên nhóc này thì sao?" Một trong những tên bắt cóc chỉ vào Trần Lập, người đang bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 trói trong một tòa nhà máy bỏ hoang.

"Giết đi." Trong giọng nói của người đàn ông có sự lạnh lùng khó thể che giấu.

Ba tên bắt cóc nhất thời cả kinh, bọn họ chỉ muốn kiếm tiền, nhưng không bao giờ nghĩ đến việc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 giết người, chỉbắt cóc tống tiền thôi, bọn họthể trốn ra nước ngoài vài năm rồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 quay lại khoe khoang, nhưng nếu dính đến mạng người, đó sẽ một vấn đề lớn, sẽ một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 vụ án thực sự lớn, bọn họ phải trốn tránh suốt quãng đời còn lại!

"Thằng nhóc đó, lúc này thể đã nghe kế hoạch của chúng ta, nếu các ngươi thả người đi, đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lúc đó người bị bắt chính các ngươi." Người đàn ông lạnh lùng nói, "Mũi tên đã bắn thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 không thể quay đầu mũi tên lại được, hiện tại chính đang đánh nghiêm, ngay cả tội lưu manh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đều thể trực tiếp bị bắn chết, các ngươi đây chính đang phạm tội bắt cóc, hậu quả sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9gì, không cần ta nhắc nhở các ngươi đi?"

Ba tên bắt cóc nghe thấy những lời đó, trên mặt cũng dần dần biểu lộ vẻ kiên định, như anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ta nói, nếu thả tên nhóc này đi,sẽ tiết lộ kế hoạch của bọn họ, thì người chết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 sẽ trở thành bọn họ. Tử đạo hữu bất tử bần đạo***, câu này có thể áp dụng bất cứ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lúc nào.

***Tử đạo hữu bất tử bần đạo: Câu này ý nói chỉ cần mình sống được, đạo hữu (cách © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 gọi bạn của người tu đạo) sống chết không quan trọng, tương tự câu "Sống chết mặc bay tiền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thầy bỏ túi".(sưu tầm)

Tên cầm đầu trịnh trọng nói: "Chúng tôi hiểu."

"Được rồi, xuống tay nhanh gọn một chút, sao khi giải quyết xong, đem thi thể chôn gần đây, sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đó có thể chuẩn bị đi lấy tiền."

"Vâng." Ba người đồng ý.

"Vậy ta đi trước, hẹn gặp lại bến tàu." Người đàn ông nói xong, nhanh chóng lên xe và rời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đi.

Ba tên bắt cóc còn lại thở ra một hơi nặng nhọc rồi quay người trở lại nhà máy.

Tên cầm đầu từ trong túi lấy ra một con dao nhỏ, nhưng bàn tay cầm con dao hơi run rẩy, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 sao, hắn ta chưa bao giờ giết ai. Bọn hắn đều người bình thường, nhưng so với người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 khác bạo gan hơn một chút, lần này cũng bị người đàn ông đó nhắc đến lợi ích cám dỗ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nên mới mạo hiểm.

Đây quả thực là giết người, nhưng khi tên đã bắn ra cũng không đường quay lại.

"Nhóc con, đừng trách chúng tôi, người khôngmình trời tru đất diệt, có trách thì trách cậu quá xui © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 xẻo, tôi sẽ cố gắng động tác nhanh hơn, không để cậu ăn quá nhiều đau đớn." Tên bắt cóc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cố nở một nụ cười nhẹ trên khuôn mặt, đó đã lòng tốt lớn nhất hắn ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thể cho.

"Mmm-mmm... "..." Trần Lập cảm thấy nguy hiểm đang đến gần, nhưng cả người bị trói không thể động đậy, miệng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cũng bị chặn lại, chỉ thể kêu rên bất lực.

Tên bắt cóc cắn răng, giơ con dao trong tay lên, khi hắn ta chuẩn bị đâm vào cổ Trần Lập, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thì tiếng bước chân ràng đột nhiên từ bên ngoài truyền đến.

"Đát đát đát."

Bởi mưa lớn, trên mặt đấtrất nhiều nước, khiến cho tiếng bước chân giẫm trên mặt nước trở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nên đặc biệt lớn khi người đến gần.

Tiếng nước bắn tung tóe như đập vào lòng họ, khiến nhiều người bất giác run lên.

"Ai đó?" Ba người nhìn về phía cửa như thể bọn hắn đang đối mặt với kẻ thù, nhưng nhìn thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 một bóng dáng người con gái mảnh mai, ngược sáng đang đi tới.

Phát hiện người đi tới một gái nhỏ, ba người hơi yên tâm, bọn họ nhanh chóng tiến lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 hai bước, đem Trần Lập đang nằm trên mặt đất che chắn lại một cách chặt chẽ.

"Cô gái nhỏ, đây không phải nơi ngươi nên ở, nhanh chóng rời đi đi." Tên cầm đầu giấu con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 dao trong tay ra phía sau hắn, nếu thể, hắn cũng không muốn giết thêm một người nữa.

Nhưng gái nhỏ không ý tứ phản ứng với bọn hắn, tiếp tục đi thẳng qua màn mưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 vào tòa nhà máy.

Mặc đêm rất tối, không ánh sáng trong tòa nhà máy bỏ hoang này, nhưng ba người vẫn mượn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 một chút ánh sáng tự nhiên, phát hiện trên người gái điểm đó không thích hợp. Bên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ngoài trời mưa rất to, còn gái nhỏ này không cầm dù, nhưng quần áo tóc trên người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 vẫn rất khô ráo,không hề dính vào cơ thể như bọn họ chút nào.

Điều này thật kỳ lạ.

"Lão đại, chúng ta không phảiđụng vào đồ vật không sạch sẽ chứ?" "Một tên bắt cóc tương đối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nhát gan thấp giọng nói.

"Nói bậy cái gì!" Tên đàn ông trừng mắt nhìn hắn ta, sau đó nắm chặt con dao trong tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lên tiếng cảnh cáo một lần nữa, "Đừng qua đây nữa! Nếu không đừng trách ta không khách khí!" © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9

Nhưng đối phương vẫn làm theo ý của mình, tiếp tục đi về phía bọn hắn.

"Chết tiệt." Tên đàn ông mắng một câu thô tục, nhưng vẫn nắm con dao tiến lên.

Tiếp theo, Trần Lập chỉ nghe thấy một tiếng thân thể cùng với tiếng kêu thảm thiết của người đàn ông. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Cậu không biết chuyện đang xảy ra bên ngoài, nhưng vừa rồi cậu đã nghe tất cả các cuộc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 trò chuyện của những người này, lúc này cậu căng thẳng đến mức bắp chân đều bị chuột rút.

Những âm thanh rên rỉ đó dường như phát ra từ những tên bắt cóc, kết hợp với "cô bé" © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 bọn hắn vừa nhắc đến, làm sao một thể đánh bại ba tên bắt cóc hung ác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 một chọi ba?

Chẳng lẽ... thực sự có thứ đó "không sạch sẽ".

Trong tâm trạng bất an như vậy, chiếc túi đen che đầu Trần Lập đã bị ra.

"Au, au, au!!!" Trần Lập thức phát ra tiếng kêu chói tai giống như bọn bắt cóc.

"Kêu la cái gì, im lặng." Hứa Cẩm Vi cầm con dao trong tay cắt dây thừng đang trói tay chân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 của cậu ta- con dao này đoạt từ tay của ba tên bắt cóc kia.

"Vi Vi...?" May mắn, lúc này ánh sáng bên ngoài cũng không chói mắt, mắt của Trần Lập nhanh chóng lấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lại thị lực bình thường, khi nhìn thấy gái trước mặt, cả người cậu đều choáng váng.

"Thế nào rồi? Cậubị thương không? Cậu có thể đứng lên không?"

"Có thể, thể..."

Hứa Cẩm Vi nghe xong, đưa tay kéo cậu ta từ dưới đất đứng lên, sức lực đó thật sự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 không thể diễn tả bằng lời được.

Trần Lập đứng dậy, thức liếc nhìn xung quanh, thấy ba tên bắt cóc nằm trên mặt đất, tay chân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 bị vặn xoắn rất bất thường, miệng không ngừng rên rỉ đau đớn.

"Cái này, cái này cậu làm sao?" Mặc đãcâu trả lời trong lòng, nhưng Trần Lập vẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 hơi khó tin.

Hứa Cẩm Vi mỉm cười không nói, trực tiếp nhét cây trong tay vào tay cậu ta, nói: "Đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thôi".

Hai người cùng nhau rời khỏi nhà kho bỏ hoang, tìm thấy một bốt điện thoại công cộng, gọi cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Cục Công an.

"Cậu biết cái nên nói cái không nên nói phải không?" Khuôn mặt của Hứa Cẩm Vi treo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 một nụ cười nhẹ,ràng nhìn cảnh đẹp ý vui, nhưng không biết tại sao, Trần Lập lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cảm thấy dựng tóc gáy.

Trần Lập nuốt nước bọt, sau đó gật đầu mạnh mẽ, "Tớ hiểu."

Cậu ta nói với cảnh sát địa điểm của bọn bắt cóc kế hoạch của bọn bắt cóc cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 vừa nghe được. Cậu chỉ nói giữa những tên bắt cóc có mâu thuẫn nội bộ cậu đã lợi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 dụng hội trốn thoát trong khi bọn họ đều bị thương. Cảnh sát lập tức bắt đầu hành động, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chia thành hai đội, một đội đến nhà máy bỏ hoang, đội còn lại đi đến bến tàu chặn con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tàu chuẩn bị ra khơi lúc 8 giờ.

Sau đó Trần Lập gọi điện thoại về nhà để báo bình an, đâylần đầu tiên cậu nghe thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 giọng nói nghẹn ngào của ba mình.

"Chị Vi Vi, cảm ơn chị!" Trần Lập ngay lập tức đã đổi xưng với Hứa Cẩm Vi.

"Không cần, nếu muốn cảm ơn thì cảm ơn Thẩm Lâm Xuyên đi, nhớ gọi điện thoại cho cậu ấy, cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ấy hẳn vẫn chờ tin tức của cậu." Hứa Cẩm Vi vỗ vỗ vai cậu ta. "Tớ đi nhé."

"A? Ba tớ đã phái một chiếc xe đến đón tớ, cậu muốn đi cùng với tớ hay không....."

"Không, tớ không muốn liên quan đến chuyện này, cậu rõ ràng chứ?"

"Tớ hiểu, tớ hiểu!" Trần Lập nhất thời gật đầu như tỏi.

Chờ Hứa Cẩm Vi lần nữa hòa vào trong bóng đêm, Trần Lập mới hậu tri hậu giác đuổi theo: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 " Chị Vi Vi, cây của chị!"

Nhưng mà thân ảnh của cô ấy đã hoàn toàn biến mất vào bức màn mưa.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1: Cháo Hoa 1 #2 Chương 2: Cháo Hoa 2 #3 Chương 3: Cháo Hoa 3 #4 Chương 4: Tra Nam 1 #5 Chương 5: Tra Nam 2 #6 Chương 6: Tra Nam 3 #7 Chương 7: Bày Sạp 1 #8 Chương 8: Bày Sạp 2 #9 Chương 9: Bày Sạp 3 #10 Chương 10: Bạn Học 1 #11 Chương 11: #12 Chương 12: #13 Chương 13: #14 Chương 14: Ám Chỉ(1) #15 Chương 15: Ám Chỉ(2) #16 Chương 16: Buôn Bán Đắt Hàng #17 Chương 17: #18 Chương 18: #19 Chương 19: Kết Thúc #20 Chương 20: Mở Cửa Tiệm #21 Chương 21: Cáo Trạng #22 Chương 22: #23 Chương 23: Náo Nhiệt #24 Chương 24: Giấy Phép #25 Chương 25: Súp Xương #26 Chương 26: #27 Chương 27: Quần Áo Mới #28 Chương 28: Thành Tích #29 Chương 29: #30 Chương 30: #31 Chương 31: Bị Bệnh #32 Chương 32: Thăm Bệnh #33 Chương 33: Bữa Tối #34 Chương 34: #35 Chương 35: #36 Chương 36: #37 Chương 37: Tiết Lộ Bí Mật #38 Chương 38: Điều Tra #39 Chương 39: #40 Chương 40: #41 Chương 41: Tết Nguyên Đán - P1 #42 Chương 42: Tết Nguyên Đán - P2 #43 Chương 43: Tết Nguyên Đán - P3 #44 Chương 44: #45 Chương 45: #46 Chương 46: Ngâm Đồ Chua #47 Chương 47: Nguyện Vọng #48 Chương 48: Trung Học Phổ Thông #49 Chương 49: Học Thần #50 Chương 50: Tuyển Dụng #51 Chương 51: Theo Dõi #52 Chương 52: Mục Tiêu #53 Chương 53: Bắt Cóc (1) #54 Chương 54: Bắt Cóc (2) #55 Chương 55: Bắt Cóc (3) #56 Chương 56: Điều Tra #57 Chương 57: Công Khai Xét Xử #58 Chương 58: Tiệc Rượu #59 Chương 59: Bán Thảm #60 Chương 60: Hợp Tác #61 Chương 61: Cây Thuốc Phiện (Cây Anh Túc) #62 Chương 62: Bại Lộ #63 Chương 63: Làm Sáng Tỏ #64 Chương 64: Lẩu #65 Chương 65: Trận Đấu #66 Chương 66: Nghiền Áp #67 Chương 67: Bất Ngờ #68 Chương 68: Chuẩn Bị #69 Chương 69: Sinh Nhật #70 Chương 70: Kỳ Nghỉ Đông #71 Chương 71: Ti Vi Màu #72 Chương 72: Rắc Rối #73 Chương 73: Bão Tố #74 Chương 74: Lạnh Tâm #75 Chương 75: Mỹ Vị #76 Chương 76: Hợp Tác #77 Chương 77: Là Anh #78 Chương 78: Tươi Cười #79 Chương 79: Manh Mối #80 Chương 80: Món Ăn Mới #81 Chương 81: Kỳ Thi Tuyển Sinh Đại Học (1) #82 Chương 82: Kỳ Thi Tuyển Sinh Đại Học (2) #83 Chương 83: Thủ Khoa #84 Chương 84: Đi Bắc Kinh #85 Chương 85: Bắc kinh #86 Chương 86: Báo Danh #87 Chương 87: Phòng Ở #88 Chương 88: Tình Yêu #89 Chương 89: Bắt Đầu #90 Chương 90: Thích #91 Chương 91: Yêu Đương #92 Chương 92: Tiệc Tối (1) #93 Chương 93: Tiệc Tối (2) #94 Chương 94: Khai Trương #95 Chương 95: Danh Tiếng #96 Chương 96: Công Ty #97 Chương 97: Kết Hôn #98 Chương 98: Tin Tức Bùng Nổ #99 Chương 99: Nhà Máy Nước #100 Chương 100: Kết Thúc ( Hoàn Chính Văn) #101 Chương 101: Ngoại Truyện (1) #102 Chương 102: Ngoại Truyện (2)
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Thập Niên 80: Con Đường Mỹ Thực, Thập Niên 80: Con Đường Mỹ Thực Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Thập Niên 80: Con Đường Mỹ Thực Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Thập Niên 80: Con Đường Mỹ Thực Điền văn, truyện Điền văn hay, Thập Niên 80: Con Đường Mỹ Thực Xuyên sách, truyện Xuyên sách hay, Thập Niên 80: Con Đường Mỹ Thực full, Thập Niên 80: Con Đường Mỹ Thực online, read Thập Niên 80: Con Đường Mỹ Thực, Túy Nhiễm Khinh Ca Thập Niên 80: Con Đường Mỹ Thực

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 55 — Thập Niên 80: Con Đường Mỹ Thực

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

NEW