"Khụ khụ khụ." Chẳng qua là cô ăn quá mau, lập tức bị hạt gạo trong miệng sặc một cái, ho khan kịch liệt.
"Ăn từ từ, ăn từ từ." Trịnh Bình lấy tay nhẹ nhàng vỗ lưng giúp Hứa Cẩm Vi, giúp cô thuận khí, trên mặt tràn đầy vẻ đau lòng.
Thật lâu sau, Hứa Cẩm Vi mới chậm rãi ổn định lại, sau đó tiếp tục ăn như hổ đói, thấy vậy trong lòng Trịnh Bình chua xót không dứt.Cùng lúc đó, cửa truyền đến tiếng gõ cửa, Trịnh Bình đứng dậy đi ra mở cửa.Ngoài cửa là một người phụ nữ tóc quăn, mặc áo khoác nhung, phía sau còn dắt theo một cô gái mặc váy màu hồng tựa như công chúa, gương mặt của người phụ nữ này và Trịnh Bình có nét tương tự, nhưng trông có vẻ trẻ tuổi và xinh đẹp hơn rất nhiều.
"Chị, Vi Vi tỉnh chưa?" Trịnh Châu ôn nhu hỏi.Nhìn thấy một lớn một nhỏ ở cửa, vẻ mặt của Trịnh Bình tỏ ra có chút mất tự nhiên, nhưng mà rốt cuộc là chị em ruột, cuối cùng bà vẫn kiềm chế cảm xúc phức tạp ở trong lòng, mở miệng trả lời: "Mới vừa tỉnh, đang ăn cháo.""Vậy thì tốt." Nụ cười trên mặt Trịnh Châu nhất thời như trút được gánh nặng, cầm đồ trong tay đưa cho Trịnh Bình, "Lần này đều là Lâm Lâm nhà em không hiểu chuyện, làm hại Vi Vi chịu khổ như vậy, đây là hai bộ quần áo và một số đồ bổ, coi như là Lâm Lâm nhà em nhận lỗi."Trịnh Bình nhìn cái túi trong tay một chút, rốt cuộc vẫn không từ chối.
Chồng Trịnh Châu thường xuyên đi Quảng Châu công tác nên sẽ mang một số quần áo kiểu mới từ bên đó về, để cho vợ con cũng ăn mặc thật xinh đẹp, mà con gái bà đã rất lâu chưa được mặc quần áo mới rồi.
"Lục Lâm Lâm, mau đi xin lỗi chị gái đi."
Lục Lâm Lâm gật đầu một cái, ngoan ngoãn chạy đến mép giường, nói một câu xin lỗi với Hứa Cẩm Vi.Hứa Cẩm Vi lại có chút sững sốt, luôn cảm thấy một màn trước mắt này hình như quen quen.
"Vi Vi, thật xin lỗi." Cô gái mặc váy hồng nói xong, ánh nắng từ ngoài cửa số chiếu vào trên người cô ấy, tôn lên gương mặt như vẽ của cô ấy, thanh thuần đáng yêu, hình thành sự khác biệt rõ ràng với cô gái béo mập lại tiều tụy nằm trên giường bệnh.Lục Lâm Lâm nhìn cô, dùng thanh âm ngọt ngào nói: "Vi Vi, thật xin lỗi."
Giống nhau như đúc.Hứa Cẩm Vi cảm thấy mình gần như không có cách nào suy nghĩ được.
Cảnh tượng quen thuộc như vậy, tên người cũng quen thuộc như vậy——Giống với cuốn tiểu thuyết niên đại cô từng đọc mấy trăm lần lúc đang bị giam ở trong sở nghiên cứu kia...y như đúc..
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!