GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 11

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Đến lúc ăn cơm trưa, Thẩm Lâm Xuyên bỏ một cái thìa trong túi, hai tay trống trơn cùng đám bạn đi phòng ăn.
"A Xuyên, cậu thật sự không muốn gọi một chút đồ ăn à? Chỉ một hộp cơm nhỏ như vậy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ăn đủ không?" Tôn Triêu Dương chút kinh ngạc hỏi.
"Không đủ thì mua thêm được." Thẩm Lâm Xuyên không để ý chút nào trả lời.
Lúc đi hâm cơm cậu đã mở nắp hộp ra nhìn rồi, trong hộp cơm kia thịt kho, khoai tây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trứng gà, nhìn cùng phong phú, chẳng qua lẽ đã nguội nên nhìn màu sắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hơi tối, rất có hương vị đen tối*. Nhưng lấy điều kiện nhà Hứa Cẩm Vi nói, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thể để hai miếng thịt lớn như vậy nhất định mất tâm rất lớn,nói thế nào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thì cậu cũng không thể phụ tâm ý của mẹ bạn học mình được.
***Ẩm thực đen tối, hương vị của tuy bị người khác không thích nhưng lại rất được ưa chuộng!
"Được rồi, hôm nay thể thịt kho tàu!" Trong miệng Tôn Triêu Dương vừa lầm bầm vừa đi về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 phía cửa sổ căn tin.
Thẩm Lâm Xuyên đi lấy hộp cơm đã hâm nóng tới, mới vừa mở nắp ra liền ngửi thấy mùi thơm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đậm đà của thịt.
Lúc trước cậu nhìn, thức ăn đều đã nguội, bên ngoài thịt kho trứng gà đều bọc một lớp mỡ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đông trắng trắng đỏ đỏ, nhìn quả thực bình thường không lạ, nhưng không nghĩ đến sau khi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hâm nóng thì hoàn toàn khác biệt. Thịt kho dùng thịt lợn ba chỉ, một lớp thịt mỏng kẹp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 một lớp mỡ béo, sau khi hâm nóng, thịt đông vốn đã ngưng kết hơi tối màu lại tan ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thành nước, miếng thịt thấm đẫm sốt biến thành màu đỏ ngon mắt, thịt béo trải qua thời gian hầm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nấu lâu dài trở nên gần như trong suốt, nhưng đều nhuộm một lớp màu đỏ thẫm, hiển nhiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thời gian nấu không ngắn, nóng hổi, nhìn vô cùng ngon miệng.
"Ôi, A Xuyên, hộp cơm này của cậu nhìn không tệ đâu!" Tôn Triêu Dương bưng chén inox không gỉ trở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lại, cậu ta mua bốn lạng cơm trắng một miếng thịt kho đầy đặn, cùng với một miếng rau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hẹ xào trứng gà, tốn khoảng một đồng.
"Anh Xuyên, nếu như anh ăn không đủ thì chỗ em còn nè." Trần Lập sợ Thẩm Lâm Xuyên ăn một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hộp cơm đơn giản như vậy sẽ không đủ no, còn cố ý gọi thêm cho anh họ mình một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 phần thức ăn, không chỉ mua thịt kho tàu mà còn mua bánh bao thịt heo nhồi.
Đến Diêm Túc cũng đem chén của mình đẩy về phía Thẩm Lâm Xuyên, dẫu sao bọn họ từ nhỏ đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lớn đều đã ăn quen thứ tốt, phần cơm hộp kia của Thẩm Lâm Xuyên so sánh với người bình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thường thì đúng phong phú nhưng so với đồ ăn bọn họ thường hay ăn thì lại quá mộc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mạc.
"Được." Thẩm Lâm Xuyên cũng biết ý tốt của đám bạn, vừa trò chuyện câu được câu không với bọn họ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vừa múc một muỗng khoai tây bỏ vào miệng.
Một giây kế tiếp, mắt cậu đột nhiên trợn to.
Hương vị của miếng khoai tây mềm dẻo, thấm đẫm sốt thịt nên mùi vị trở nên cùng thơm ngon, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ngoại trừ vị ngọt vốn của khoai tây thì nhiều hơn chính mùi thịt vị mặn vừa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đủ khiến cho Thẩm Lâm Xuyên hết sức bất ngờ. Từ nhỏ đến lớn tuy không thể nói cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ăn sơn hào hải vị khắp cả nước nhưng cũng đã ăn không ít thứ tốt, nhưng những thứ đắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đỏ như bào ngư vi kia dưới cái nhìn của cậu đều không ngon bằng một miếng khoai tây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nho nhỏ này.
Cậu lại nhanh chóng múc một miếng thịt kho bỏ vào miệng, sau đó say nhắm hai mắt lại. Đây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 quả thực thịt kho ngon nhất cậu từng ăn, Thịt nạc không hề bị cháy, được hầm cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đến khi chín mềm, hết dầu trong mỡ, không vị béo ngậy. đặc biệtlớp da lợn mềm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 dai, càng nhai càng thấy ngon.
Đến cả cơm trắng bình thường nhất cũng được nấu hương vị ngọt ngàomềm dẻo, còn mang theo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mùi gạo thơm đậm đà, thậm chí cậu cảm thấy cứ ăn cơm trắng như thế này cũng rất tốt. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Càng khỏi phải nói đến nước sốt từ thịt thấm vào hạt cơm, hương vị đó phải nói quá © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tuyệt vời.
Tài nấu nướng của mẹ Hứa Cẩm Vi thật là tuyệt vời!!!!
Tôn Triêu Dương và Trần Lập trò chuyện với nhau, phát hiện Thẩm Lâm Xuyên không lên tiếng, vừa quay đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 liền phát hiện cậu lại cùng nghiêm túc đang vùi đầu ăn uống, đến ánh mắt cũng không nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sang bên cạnh lấy một cái, nhìn vẻ mặt thật sự hưởng thụcùng.
Bọn họ đều đã ăn quen sơn hào hải vị, cho dù trước kia ăn những thức ăn do đầu bếp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nổi tiếng của tiệm cơm Quốc Doanh nấu cũng không thấy cậu ấy lộ ra vẻ mặt như thế này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 a.
"Anh Xuyên, anh đừng ăn cơm trắng thôi, cũng ăn những thức ăn khác đi, em cảm thấy bánh bao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 này cũng rất ngon đó."
Thẩm Lâm Xuyên chỉ "ừm ừm" cho lệ, đến đầu cũng không ngẩng lên.
"Ăn ngon như vậy sao? Cho tớ nếm thử một miếng." Tôn Triêu Dương thấy không thôi, đưa thìa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ra muốn ăn của cậu một miếng khoai tây lại không nghĩ tới, bị Thẩm Lâm Xuyên không chút lưu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tình đập lên tay cậu ta một cái.
Hành động này của Thẩm Lâm Xuyên hoàn toàn xuất phát từ bản năng, nhìn vẻ mặt đầy kinh ngạc của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đám bạn, cậu giải thích một cách cộc lốc︰ "Trên đónước miếng của tớ."
"Hả, đây cái ghê gớm? Tớ còn chê cậu sao?" Tôn Triêu Dương tin thật, nói xong lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 kiên nhẫn đưa thìa tới.
Thẩm Lâm Xuyên "..."
Nhiều lần kiềm chế xúc động muốn đẩy đối phương ra, Thẩm Lâm Xuyên trơ mắt nhìn miếng khoai tây yêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 dấu của mình rơi vào trong thìa của đối phương.
"Ha ha, để cho tớ nếm thử khoai tây này vị gì, lại thể để cho A Xuyên chúng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ta ăn ngon lành như vậy?" Tôn Triêu Dương cười nói xong, liền bỏ khoai tây vào trong miệng, sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đó cả người cũng ngây ngẩn. Cậu ta chỉ cảm thấy khoai tây này vừa vào trong miệng là tan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ra ngay, trong đầu phảng phất thiên sứ cánh nhỏ đang bay múa, còn âm nhạc du dương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vang vọng bên tai.
Tôn Triêu Dương rất lâu sau mới quyến luyến không thôi nuốt xuống miếng khoai tây đã mềm nhũn trong miệng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 không nhịn được thở dài nói"Trời ơi! Khoai tây này ăn thật ngon?!"
Nói xong cậu ta lại nhìn vào trong chén của Thẩm Lâm Xuyên, bi thương cầu xin Thẩm Lâm Xuyên chia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cho cậu ta một chút thịt kho. Thẩm Lâm Xuyên bị cậu ta nheo đến không có biện pháp, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chỉthể dùng thìa chia miếng thịt kho còn lại thành hai nửa, chia cho Tôn Triêu Dương một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nửa.
Làm anh em tự nhiên không thể bên nặng bên nhẹ, Thẩm Lâm Xuyên nhẫn nhịn đau lòng, cho Trần Lập © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 và Diêm Túc mỗi người một miếng khoai tây nửa quả trứng gà.
Hộp cơm chỉ chút xíu như vậy, nhưng ăn chỉ được một nửa, chính là một nửa đều không còn! © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108
"Thật ngon!" Trần Lập mới vừa rồi nhìn thấy ánh mắt qua lại của Tôn Triêu Dương Thẩm Lâm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Xuyên, cậu ta vốn cảm thấy biểu hiện của bọn họ chút khoa trương, nhưng sau khi cậu cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 được ăn khoai tây thì mới biết cái gọingon.
"Ăn ngon." Đến Diêm Túc luôn ít nói cũng không nhịn đượcmở miệng khen một câu.
"Các cậu có khen nữa cũng ích, không chia cho các cậu nữa." Thẩm Lâm Xuyên nói xong liền lấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thế nhanh như chớp không kịp bịt tai, ăn sạch sẽ toàn bộ phần thức ăn còn lại.
Tôn Triêu Dương chưa thỏa mãn liếm miệng một cái rồi lại cúi đầu ăn thịt kho trong chén, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thịt kho vừa rồi ăn còn cảm thấy ngon thì lúc này ăn vào lại nhạt như nước ốc. So © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sánh với thịt kho non mềm thơm phức vừa rồi thì miếng thịt này lại vừa khô vừa cứng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ràng đều thịt lợn kho nhưng mùi vị lại khác nhau một trời một vực.
Tôn Triêu Dương bỏ đũa xuống, ôm lấy Thẩm Lâm Xuyên, kêu rên "A Xuyên! Anh Xuyên của em! Anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mau nói cho em biết, hộp cơm này từ đâu ra thế?"
Lần này Tôn Triêu Dương đánh chết cũng sẽ không nói đến người mẹ kế kia, người phụ nữ kia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mười đầu ngón tay không dính nước, chomuốn xuống bếp làm bữa ăn ngon để lấy lòng Thẩm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Lâm Xuyên thì cũng tuyệt đối không làm được thức ăn đủ sắc đủ vị như thế.
"Tớ..." Thẩm Lâm Xuyên đang muốn mở miệng lại bị tiếng ồn ào cách đó không xa cắt đứt.
Cậu quay đầu nhìn thì thấy Hứa Cẩm Vi còn chưa ăn xong thì hộp cơm đã bị người khác đánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đổ, cũng may thịt đã ăn xong rồi, rơi dưới đất chẳng qua chỉ khoai tây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 một chút xíu nước canh bốc lên mùi thơm đậm đà, cậu nhìn thức ăn rơi trên đất kia, đau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lòng không thôi.
- - Kia đều món ngon mỹ vị a!
Cậu làm một người ngoài cuộc còn đau lòng như vậy, Hứa Cẩm Vingười sở hữu hộp cơm đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thì trong lòng phải đau đớn đến tột cùng. lạnh mặt, nhìn hộp cơm bị hất đổ trên mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đất, ngước ánh mắt âm trầm nhìn về phía Từ Giai Ny.
Từ Giai Ny bị nhìn chột dạ, ra oai phủ đầu, cao giọng nói, "Hứa Cẩm Vi, cậu cái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đồ không biết xấu hổ! Cầm hai miếng khoai tây đổi thịt của Lâm Lâm, Lâm Lâm nể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tình cậuem họ nên mới nhẫn nhịn cậu như vậy chứ tôi thì không dễ dàng để cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ăn hiếp đâu!"
Mới vừa rồi Hứa Cẩm Vi mở nắp hộp cơm ra, ánh mắt Từ Giai Ny trợn to muốn rớt ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ngoài, hai miếng thịt lớn còn một quả trứng cùng mấy miếng khoai tây ngon mắt làm cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ta thấy thèm thuồng. Lục Lâm Lâm tự nhiên cũng cảm thấy rất hứng thú, liền đề nghị dùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thịt đổi một miếng thịt kho của Hứa Cẩm Vi. Thời đại này, thịt bò mắc hơn thịt lợn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhiều, thịt Lục Lâm Lâm mang tới vẫn lúc chaấy đi công tác cố ý mua © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 từ tỉnh khác đem về, mỗi một miếng đều cắt thật dày, vô cùng no đủ, dưới cái nhìn của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Từ Giai Ny, một khối thịt kho của Hứa Cẩm Vi hoàn toàn sức.
Nhưng nào ngờ Hứa Cẩm Vi lại không đồng ý, chỉ chịu đổi choấy hai miếng khoai tây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nửa cái trứng gà. Nghĩ đến tay nghề tốt của cả, Lục Lâm Lâm cũng vui vẻ đồng ý, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhưng Từ Giai Ny lại rất tức giận, cảm thấy Hứa Cẩm Vicố ý chiếm tiện nghi của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Lục Lâm Lâm, nhưng một người muốn đánh một người muốn bị đánh, cũng không cửa cho ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nói chuyện.
Nhưng mùi thức ăn của Hứa Cẩm Vi quá thơm, lúc Lục Lâm Lâm ăn khoai tây cũng tràn đầy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vẻ hưởng thụ làm cho Từ Giai Ny càng thêm ngứa ngáy khó nhịn. Hôm nay Từ Giai Ny mang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chua xào trứng để ăn trưa, mặc trứng nấu hơi khét nhưng mùi vị của quả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chua tương đối nồng, cô ta cảm thấy ăn vẫn rất ngon, vậy Từ Giai Ny liền nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 dùng chua xào trứng đổi một nửa quả trứng của Hứa Cẩm Vi.
Từ Giai Ny cho rằng, chua xào trứng trứng gà kho đều là trứng, trao đổi đồng giá không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vấn đề gì. Nhưng Hứa Cẩm Vi lại phi thường ghét bỏ trứng đen thui kia, trực tiếp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cự tuyệt ta không chút do dự. Từ Giai Ny nhẫn nhịn, chuyển sang muốn đổi khoai tây, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Hứa Cẩm Vi vẫn không đồng ý. Lúc này Từ Giai Ny liền không chịu nổi nữa, chỉ cảm thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Hứa Cẩm Viđang cố ý nhằm vào ta, không nghĩ tới lúc vỗ bàn nổi giận lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108tình hất đổ hộp cơm của Hứa Cẩm Vi.
Đổ hộp cơm của người khác, Từ Giai Ny đương nhiên sẽ cảm thấy chột dạ, nhưng trong phòng ăn nhiều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bạn học nhìn thấy như vậy, thế nào ta cũng không thể cúi thấp đầu nói xin lỗi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 với Hứa Cẩm Vi - người ta luôn luôn xem thường được, vì vậy liền lớn tiếng áp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đảo người trước, đổ mọi cái sai lên trên đầu Hứa Cẩm Vi. sao với tính cách lầm© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 của đối phương thì nhất định sẽ không có cách phản bác ta được, đến lúc đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tathể thuận thế đề nghị bồi thường cho đối phương một ít tiền vậy thì tất cả liền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108thể giải quyết viên mãn rồi.sao trong hộp cơm của Hứa Cẩm Vi chỉ còn lại mấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 miếng khoai tây và nửa quả trứng kho, chonhiều nhất thì cũng chỉ đáng giá một hào, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ta thể mượn Lục Lâm Lâm bồi thường cho được.
Trong lòng ta tính toán đâu vào đó rồi nhưng lại không nghĩ rằng Hứa Cẩm Vi lại lên tiếng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 "Hai phiếu thịt, chuyện này này liền bỏ qua."
"Mấy cục khoai tây của cậuđòi hai phiếu thịt?! Sao cậu không đi ăn cướp luôn đi?!" Từ Giai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Ny trợn to mắt, giương cao thanh âm chất vấn.
"Cái giá tiền này quả thật hơi cao, chẳng qua làm rớt mấy miếng khoai tây nửa quả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trứng, làm sao không biết xấu hổ đi đòi hai phiếu thịt?"
"Chứ sao nữa?"
Khoai tây chỉlương thực thô, không hề đáng tiền, nhưng phiếu thịt thì khác. Không chỉta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 những người xung quanh đều cảm thấy cái giá này quá không thích hợp, ràng ăn cướp trắng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trợn, không khỏi thấp giọng nghị luận. Bọn họ nào biết trong tất cả những thức ăn này đều© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thêm nước dị năng, chất lượng của tất cả nguyên liệu nấu ăn đều tăng lên một bật, mùi vị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 khoai tây kia không hề thua kém thịt, Hứa Cẩm Vi chỉ cần hai phiếu thịt củata thật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ra là đã quá hời cho ta rồi.
Từ mạt thế đi tới nơi này, thứ Hứa Cẩm Vi trân quý nhất chínhlương thực, loại hành động © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lãng phí lương thực này ở trong mắt hoàn toàn không thể tha thứ, huống chi đây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 món ăn Trịnh Bình vất vả làm ra, vào giây phút hộp cơm bị hất ngã, trong lòng bàn tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 của Hứa Cẩm Vi liền ngưng tụ ra một tầng hơi nước mỏng. Ánh mắt lại sắc bén như đao, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hận không thể đâm thủng Từ Giai Ny.
- - nơi này niên đại hòa bình.
- - không thể giết người.
Nếu không phải nhớ tới nơi này khác với Mạt thế, mạng người không phải như cỏ rác trong thời Mạt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thế thì Từ Giai Ny căn bản không sống tới bây giờ, càng không cần phải nói còn đường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trả giá.
khắc chế sát ý trong lòng, hơi nước trong tay tiêu tán.
Cách đó không xa, Thẩm Lâm Xuyên lại thấy mồ hôi đầy đầu, mới vừa rồi ánh mắt của Hứa Cẩm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Vi trở nên cùng lạnh như băng, ánh mắt nhìn Từ Giai Ny dường như đang nhìn một người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chết, cậu thật sự lo lắng sẽ xông lên bẻ cổ Từ Giai Ny giống như bẻ cong gậy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sắt vậy.
Mắt thấy Hứa Cẩm Vi đi về phía trước hai bước, cũng giơ tay lên...
"Chờ một chút!"
Thẩm Lâm Xuyên lập tức vọt tới trước mặt Hứa Cẩm Vi, nắm chặt tay cô, trầm giọng nói "Tớ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trả hai phiếu thịt kia cho cậu, cho thêm cậu bốn phiếu thịtnăm hào, ngày mai lại mang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cho tớ một hộp cơm!"
Hứa Cẩm Vi nghiêng đầu nhìn về phía kẻ từ đâu nhảy ra, trong mắt mang theo mấy phần nghi ngờ. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108
Thẩm Lâm Xuyên âm thầm nhìn một số người ở chung quanh ném ánh mắt tới, cúi đầu xít © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lại gần bên tai cô, nhỏ giọng nói ︰ "Cậu ngàn vạn lần không nên kích động... Giết người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 phạm pháp."
Hứa Cẩm Vi:"? "
Lúc này đám Tôn Triêu Dương cũng kịp phản ứng, một đám người vâybên người Hứa Cẩm Vi, sáp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lại gần Thẩm Lâm Xuyên hỏi"A Xuyên, hộp cơm vừa rồi của cậu mua từ chỗ cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ta?"
Thẩm Lâm Xuyên gật đầu, " Ừ." Mặc chuẩn xác hơn nói, lừa được.
"Ai, nhỏ mập đó... Bạn học, cậu xem, chúng tôi cũng muốn đưa phiếu thịt! Còn tiền! Cũng mang cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chúng tôi một phần cơm hộp được không?" Tôn Triêu Dương mặt dày mà nói.
Cơn tức giận bị cắt ngang, nếu người chịu bồi thường tổn thất của lại mang tới mối làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ăn, Hứa Cẩm Vi cũng sẽ không cố chấp với hộp cơm đã rơi xuống nữa, sảng khoái gật đầu. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108
Bọn họ bốn người, là thể kiếm được gần hai phiếu thịt hai đồng, chỉ cần làm thêm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bốn phần cơm hộp, lời hơn Trịnh Bình đi ra ngoài bày sạp bán hàng, một cuộc mua bán © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tương đốilời, nghĩ đến Trịnh Bình biết được nhất định sẽ rất vui mừng.
Sau khi đồng ý giao dịch, hai bên đều hài lòng, Hứa Cẩm Vi tiếp tục đưa tay ra, muốn thu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 dọn hộp cơm rơi trên đất, kết quả lại bị Thẩm Lâm Xuyên kéo cánh tay lại.
"???"
ngẩng đầu lên, trong mắt là nghi ngờ.
Thẩm Lâm Xuyên cắn răng, bất chấp thể bị ăn đòn, cúi đầu nhỏ giọng nói "Tiền tớ đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 giúp cậu ta bồi thường rồi, cậu đừng động thủ nữa, cái thân thể nhỏ kia của cậu ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 căn bản không chịu nổi một đấm của cậu đâu, lỡ xảy ra chuyệnthì lại phiền phức..."
Hứa Cẩm Vi "..."
Lần này coi như đã biết, vừa rồi Thẩm Lâm Xuyên xông lại cảm thấy giơ tay ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 muốn đánh người?
nhìn gương mặt chưa hết ngây thơ nhưng đã lộ ra đường nét điển trai của đối phương, còn© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 một đôi mắt đen nhánh sáng ngời, trong lòng lại cảm thấy cạn lời. Nhìn thật thông minh, đẹp trai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mà sao mạch não lại... Không giống bình thường thế?
Hứa Cẩm Vi nhìn cậu ấy, sau đó đưa ngón trỏ ra, trong ánh mắt như lâm đại địch của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108đối phương đưa ngón tay vòng vo một vòng, chỉ xuống đất, "Tớ, nhặt hộp cơm."
Thẩm Lâm Xuyên "..."
Thẩm Lâm Xuyên "... À."
Cậu nhìn Hứa Cẩm Vi khom người nhặt hộp cơm rơi xuống đất lên, chỉ cảm thấy trên mặt nóng lên. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108
người chung quanh đều sợ ngây người.
Từ cách ăn mặc của bọn Thẩm Lâm Xuyên thể nhìn ra bọn họ chắchọc sinh nổi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tiếng mới chuyển trường gần đây, là nhân vật đình đám trong trường học. bây giờ, chỉ một phần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cơm hộp đơn giản lại thể bán được bốn phiếu thịt năm hào, quan trọng con nhóc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mập, làm người khác không thích còn được Thẩm Lâm Xuyên đối đãi khác với mọi người, cử chỉ thân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mật?
Trong lúc nhất thời, mọi người sinh ra rất nhiều suy đoán về quan hệ của hai người.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Thập Niên 80: Con Đường Mỹ Thực, Thập Niên 80: Con Đường Mỹ Thực Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Thập Niên 80: Con Đường Mỹ Thực Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Thập Niên 80: Con Đường Mỹ Thực Điền văn, truyện Điền văn hay, Thập Niên 80: Con Đường Mỹ Thực Xuyên sách, truyện Xuyên sách hay, Thập Niên 80: Con Đường Mỹ Thực full, Thập Niên 80: Con Đường Mỹ Thực online, read Thập Niên 80: Con Đường Mỹ Thực, Túy Nhiễm Khinh Ca Thập Niên 80: Con Đường Mỹ Thực

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 11 — Thập Niên 80: Con Đường Mỹ Thực

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc