GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 320

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

“Nhìn xem, người ta nói Tiểu Thích.” Eva nhướn mày.

Khiấy đến thì cô ấy đã có sự chêch lệch về thời gian với Thích Mê, lớp Đậu Đinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vừa mới bước vào thế giới xác sống thì Eva cũng vừa mới bước vào thế giới tận thế này. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Bởi năng lực chữa khỏi nên ấy chủ động nhận lời mời làm ycủa bệnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 viện, sau đó khi kiểm tra thông tin trên máy vi tính, trong lúc vô tình Eva đã mở ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bước ảnh Thích nợ tiền bệnh viện, Eva còn cười nhạo một trận.

Nhưng cũng may bởi ấy đã đến đây nên phần tim phổi đã bị phá hủy của Tống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Xuân mới thể phát triển lại một lần nữa.

Chỉ e rằng đến Thíchcũng không ngờ rằng chỉ bằng một món đồ chơi để dỗ dành trẻ con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đã để lại, với mối quan hệ xa xăm này thật sự khiến cho bọn họ tập © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trung lại đây, cũng có thể cứu được một mạng của Tống Xuân.

Eva bước tới đưa tay về phía Ngu San: “San, nếu thể vượt qua thế giới tận thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 này thì chúng ta cũng phải cố gắng lên.”

Ngu San siết c.h.ặ.t t.a.y Eva, khẽ cười: “Ừ, tôi hiểu rồi.”

 

----

Giờ ăn cơm trưa, lớp Đậu Đinh.

Thích cơm đi vòng xung quanh những cưng nho nhỏ, chỉ cần trông thấy mộtnhấc tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sẽ lập tức thêm một chút cơm trắng vào khay cơm nhỏ của bé.

Trong lúc rảnh rỗi,quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, Lãng Dữ toàn thân quần áo màu đen vẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đứng yên nơi đó, đeo kính gọng vàng. Khoảnh khắc ánh mắt hai người chạm vào nhau, khí chất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 toàn thân cậu dường như lại trở nên dịu dàng hơn đôi chút.

 

“Cô Thích ơi, đang yêu đương với anh trai kiaphải ko ạ?” Diệp Thù Thi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 con cùng nhạy cảm với chuyện bát quái nâng đầu nhỏ lên hỏi. Đám trẻ con xung quanh đều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đang im lặng ăn cơm, một câu hỏi nho nhỏ này củađã đủ sức thu hút sự chú © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ý của các khác.

Thích Mê đảo mắt một vòng quanh đám đậu đinh nho nhỏ này, khóe miệng không thể khống chế nổi khẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cong lên: “Rõ ràng lắm à?”

“Đâu chỉ ràng thôi ạ…” Triệu Nhất Triết nhai cơm, nét mặt u oán: “Anh trai kia ngày nào cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tới, anh ấy không cần đi làm sao?”

Bành Di Thần nghển cổ, không khỏi bắt đầu lo lắng hộ cô: “Anh ấy không đi làm thì với chút © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tiền lương này của Thích, sao thể ăn cơm no được?’

Vương Tiểu Hổ: “Các cậu quên Thích nữ chiến binh rồi hả? ấy lợi hai như thế chắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chắn còn nhiệm vụmật trong người, nói không chừng còn đang

cất giữ kho báu nào nữa đó, một viên bảo thạch trong tay đổi được một xe đùi đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nha!”

Thích Mê: “...”

Rất tiếc, không có.

Thích mím môi suy ngẫm, đang nghĩ xem mình phải giải thích với đám con này như thế nào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thì Diệp Thù Thi đã trả lời giúp cô: “Cậu thì biết cái gì, chỉ nhìn cách ăn mặc của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 anh trai kia đã biết anh ấy kẻ tiền rồi. Mẹ tớ nói thứ kẻ tiền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhiều nhất chính thời gian, mỗi ngày không cần đi làm chỉ việc trông coi người phụ nữ của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mình thôi. Cái này gọi là... gọi là... gọi nhỉ?”

Nói đến đây, quay đầu tìm chị em song sinh Diệp Thù Từ của mình.

Diệp Thù Từ đang vùi đầu nhai cơm, không ngẩng lên nhưng vẫn đáp lại: “Cái đó gọi yêu đương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 não tàn.”

Dáng vẻ bé cưng tựa như biến thành một người lớn lo lắng khôn nguôi, chững chạc đàng hoàng phán: “Đúng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 yêu đương não tàn!”

Thích câm nín, nâng tay lên mặt bàn của Diệp Thù Thi: “Quên quy định rồi à? Ăn không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói ngủ không nói, ngoan ngoãn ăn cơm đi.”

Diệp Thù Thi nghe lời vâng một tiếng, nghiêm túc ăn cơm.

Lúc này, Ngô Mộc Thần ăn xong cơm, mang theo khay ăn để lên mặt xe đẩy lắc đầu đầy bất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đắc dĩ: “Đáng thương quá, thôi em sẽ không kể chuyện cậu của em lần trước ra nữa đâu. Một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hội tốt như thế không biết nắm chắc, thật chẳng tiền đồ.”

Rõ ràng cậu nhóc đang học theo ngữ điệu của người lớn, miệng nhỏ than thở giống như đau lòng lắm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cơ.

Vừa lúc này Đỗ Thụy bước vào trong, nghe được Ngô Mộc Thần đang chê bai mình giữa lớp học, không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói không rằng nhẹ xuống cái đầu nhỏ của cậu bé.

Ngô Mộc Thần đút tay trong túi, ngẩng đầu lên: “Hừ, cháu mặc kệ cậu.”

Đỗ Thụy: “...”

Cậu cũng không cần cháu quan tâm.

Anh nhìn bóng dáng thẳng tắp đứng bên ngoài của Lãng Dữ, đẩy mắt kính, lòng cũngcùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không biết hai người này đã làm tiến triển tình cảm lại nhanh như thế được.

*

Sau khi ăn cơm xong, Thích Mê nhanh nhẹn thu dọn bát đũa, nhân hội thời gian rảnh rỗi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chạy vội ra ngoài.

Nhanh đến độ camera cũng chỉ thu được một tàn ảnh.

tươi cười xán lạn, kể lại cho Lãng Dữ nghe: “Các con lớp chị đều bảo em đồ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 yêu đương não tàn đấy, gần đây em chịu khó tới đây quá.”

“Ừ, em nghe thấy rồi.” Lãng Dữ cúi đầu đẩy mắt kính: “Em thấy bên quan không việc nên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 muốn đến gặp chị một lát, nếu chị thấy phiền thì em có thể...”

“Ôi, chị đâu ngại phiền.” Thích cắt ngang lời, mỉm cười khoác tay cậu, ngả đầu lên vai cậu: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “Trong thế giới hòa bình thế này, sau khi bận rộn công việc xong chị không đi yêu đương thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thể làm cái nữa đây?”

Lãng Dữ khẽ bật cười, thuận thế ôm vào lòng: “Nhưng hôm nay em đến đây chuyện thật, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không phải chị rất quan tâm hiện trạng của thế giới xác sống à, em đã nghe được đôi chút © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đấy.”

“Họ thế nào rồi?”

Lãng Dữ: “Trước mắt thì tình hình cũng không tệ lắm, bọn họ đã khai thông mặt đất chuyển lên trên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sinh hoạt. Sau khi Khoái Vị Thiên c.h.ế.t bệnh tật thì toàn bộ gia tộc nhà họ Khoái bắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đầu trở nên hỗn loạn, thế nhưng mấy hôm trước Khoái A Loan đã lên tiếp nhận vị trí gia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chủ này.”

Thích thầm vui mừng: “Cô ấy?”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Linh dị, truyện Linh dị hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Mạt Thế, truyện Mạt Thế hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh full, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh online, read Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh, Lưu Lãng Hàm Chi Sĩ Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 320 — Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc