GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 321

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...

“Đúng, ấy đã trở thành gia chủ nhà họ Khoái. Vốn ban đầu gia tộc họ còn không phục nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cố ấy rất hiểu biết, mấy tháng qua luôn trao dồi nghiên cứu rất nhiều loại tri thức nên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đám người kia muốn ăn no thì đều phải nghe lời.”

Thíchcàng nghe càng hứng thú: “Thế thì cuối tuần này chúng ta đến đó xem một chút đi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tiện đường mang điện thoại chị hứa tặng Trần Bán Tiên tới đó luôn.”

“Được.”

*

Thứ bảy, khi hai người họ một lần nữa đạp lên mảnh đất này thì thế giới toàn xác sống trước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đó đã trở nên vô cùng khác biệt.

Đám người giấy bị lửa đốt sạch, sau này cũng không còn tập tục kết hôn cùng người giấy nữa. Khoảng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không trên mặt đất đã xuất hiện rất nhiều túp lều của các gia đình, phóng mắt nhìn ra xa, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rau xanh mơn mởn thành hàn, từng con người sống dưới lòng đất sâu kia cầm cuốc mang thùng, cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nam hay nữ cũng đang mặt hướng đất lưng hướng trời lao động chăm chỉ.

Tuy rằng làn da hơi đen đi nhưng sắc mặt đã trở nên tươi tỉnh hơn nhiều.

Thích nhìn quanh bốn phía, tìm được một bóng lưng béo mập đen thùi trong vườn rau. Đang vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mua thu hoạch, gương mặt Trần Bán Tiên vui vẻ tựa như đóa hoa.

Thích đi sang, lấy điện thoại di động ra huơ huơ trước mặt anh ta.

 

Cái đầu của Trần Bán Tiên đung đưa theo đó, sau khi trông vật gì, anh ta gào giọng rống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lên: “Ôi trời ơi, điện thoại của tôi!Thích ơi, đúng thật người nói lời giữ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lời, cảm ơn lắm lắm!”

Anh ta giật lấy điện thoại ôm vào lòng, đang chuẩn bị quay người tặng một cái ôm nồng thắm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thì đã bị Lãng Dữ duỗi quạt ra ngăn cản.

Trần Bán Tiên cũng kẻ biết nhìn sắc mặt người, xem xét thế thân mật của hai người© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chút mờ ám liền cười xấu xa nhướng hàng lông mày: “Hai người... đang yêu đương đấy hả?”

“Đúng thế.” Thích hào phóng thừa nhận: “Đang lúc yêu đương nồng nhiệt nhất đấy.”

“Ôi, còn yêu đương nồng nhiệt nữa à, thế thì thật may mắn khi còn nhớ tới chúng tôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đấy.” Trần Bán Tiên bĩu môi, nâng cánh tay gào tên chị Khoái Lương tới: “Hai người mau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tới đây xem ai đến này.”

Chị Khoái Lương quay đầu, bỏ việc trong tay chạy tới.

Khoái Lương chào hỏi hai người họ, trên người đã không còn dáng vẻ mệt nhọc khi xưa, hai mắt sáng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tỏ: “Ngài Lãng...”

 

Chị cùng vui vẻ, kéo tay Thích mãi không chịu buông: “Em về thăm bọn chị đấy à.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

“Đúng thế, đến thăm xem mọi người sinh hoạt thế nào.” Thích cười cười, cảm thấy làn da của chị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đã xạm màu hơn xưa nhưng lại càng thêm khỏe mạnh.

“Em thấy đấy, cuộc sống bên này càng ngày càng tốt, ai cũng biết kiếm đồ ăn bằng sức lao động © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của chính mình. Hôm nay bên đây mới thu hoạch ít nông sản, không phải lo lắng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ăn. Mặc thịt cá không đủ nhưng món ăn cùng cháo loãng cũng rất tốt.”

Chịkhông thể kiềm chế được cơn kích động, đưa tay chỉ tới một ngôi nhà trệt xa xa: “Mà © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 em biết không, gia tộc họ Khoái đã bỏ tiền xây dựng một khu trường học, bọn trẻ đều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 được tới đó học tập rồi.”

Thích lần theo hướng ngón tay chỉ nhìn sang, trên mảnh đất hoang đã thêm một ngôi nhà trệt, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lờ mờ nghe thấy tiếng đọc sách sớm của học trò.

Mặc dù thế giới này phát triển chậm hơn những thế giới khác nhưng cũng đang từ từ đi lên. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Lúc này, hai bóng dáng nhỏ nhắn gầy gò trên con đường nhỏ chạy giữa đồng nhanh chóng xông vào tầm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mắt cô.

Khoái A Loan Tiểu Vân vẫn thân thiết như xưa, thân mật tươi cười không biết đang kể chuyện gì, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vừa trông thấy Thích liền vui vẻ vẫy tay. Hai gái liếc nhìn nhau, dáng vẻ trưởng thành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trầm ổn ban nãy biến đi trong nháy mắt, hưng phấn chạy tới đây.

Chưa đợi Khoái A Loan kể chuyện gì, Thích Mê đã khen ngợi trước: “Chúc mừng, cô đã trở thành hình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tượng luôn muốn.”

Không còn vải đỏ cuốn thân, Khoái A Loan ràng đã mập hơn một chút nhưng cả người lại trở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nên đầy đặn cân xứng hơn. Cô gái cười một tiếng, xinh đẹp tự tin hơn trước kia biết bao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhiêu lần. ấy cung kính cúi đầu vái lạy Thích Mê: “Cảm tạ Thích đã ra tay cứu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cả gia tộc họ Khoái chúng tôi.”

Vết thương trên tay Tiểu Vẫn đã khỏi, giữa hàng lông mày xuất hiện sự thành thục ổn trọng,ấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thoáng lùi về sau, cũng học theo dáng vẻ Khoái A Loan cảm ơn Thích Mê: “Cảm ơn Thích © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đã cứu tôi một mạng.”

ấy biết nếu như hôm đó Thích không ở đó, nhất định ấy đã bị đám người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trong dòng tộc vứt bỏ, ném vào trong miệng quái vật.

lẽ nghe thấy được những lời này của họ, chuyện trong vườn rau người người truyền tai, ai cũng nhận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ra Thích Mê gái từng c.h.é.m c.h.ế.t quái vật nọ. Họ buông cuốc xẻng liềm sao, cúi đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 về phía bày tỏ lòng biết ơn.

Cảnh tượng hoành tráng, khả năng chỉ có thể đem cảnh tượng ngàn người quỳ dưới tuyết năm xưa ra so © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sánh mới bì kịp.

Thích hơi sững sờ, thức vuốt nhẹ Con mắt tử thần trên tay trái.

Rất lâu rất lâu trước đó, con mắt này của cô đã nhìn thấy vàn nông cụ đầy m.á.u bổ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xuống thân mình, cho Lãng Dữ chưa từng chứng thực sự kiện năm ấy thì chỉ bằng những mảnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ghép vụn vặt trong đầu đã đủ khiến cô ngột ngạtcùng, đoán ra những nông cụ ấy hẳn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 là nguyên nhân cái c.h.ế.t của cô.

Mà bây giờ, người người chốn đây bỏ nông cụ xuống, cúi đầu cảm ơn cô.

cảm nhận được chóp mũi cay cay, đột nhiên đỏ cả vành mắt: “Lãng Dữ, chị cảm thấy hình như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chị đã chờ ngày này rất lâu, rất lâu rồi.”

Lãng Dữ cong môi: “Ừ,lâu nhưng vẫn đã đến, chúc mừng chị.”

Trăm năm trước, Thần nữ không thể cứu vớt chúng sinh lầm đường lạc lối rơi vào bi kịch, trăm năm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sau, Thần nữ biến thành người qua đường đi ngang qua lại hóa thành kẻ được người người cung kính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bái lạy, coi như cũng an ủi cõi lòng được chút nào. Lúc này không biết Khoái A Loan nghĩ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tới chuyện gì, bỗng ngắm nhìn Thích Lãng Dữ, thần kéo tay cô: “Tôi một món © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quà muốn tặng hai người.”

Hai người họ nhìn ấy, ngơ ngác: “Quà?”

*

Mấy phút sau, hai người theo chân Khoái A Loan về điền trang nhà họ Khoái, trông thấy ấy lấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ra một tấm ảnh xưađã vàng ố theo thời gian trong album ảnh.

thể nhìn ra đây đúng một tấm ảnh chụp từ rất xa xưa nhưng được người giữ cẩn thận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bảo quản. Bóng dáng hai người trên ảnh hiện ra rất ràng.

Giữa bầu trời đầy pháo hoa, thiếu niên thiếu nữ nhìn nhau mỉm cười, đứng nơi đó tựa một câu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chuyện xưa đầy đẹp đẽ.

Thích nhận lấy, kinh ngạc phát hiện trên tấm ảnh thế lại là hình ảnh của mình Lãng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Dữ.

Lãng Dữ giật mình, nhớ lại người đàn ông họ Khoái vẽ tranh cho Thích Mê năm xưa đã từng vụng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trộm chụp ảnh họ. Chỉ cậu không hề ngờ được, tấm hình này vẫn được nhà họ Khoái bảo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tồn đến hôm nay, càng không nghĩ được dòng đời quẩn quanh, tấm ảnh ban đầu cuối cùng lại trở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 về tay họ.

“Mấy hôm trước thu dọn nhà cửa tôi đã tìm ra nó. Lúc trông thấy tấm ảnh này tôi đã cảm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thấy trên đấy chắc chắn là hai người, cho dù nhìn thời gian thì lẽ không phải nhưng tôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vẫn nghĩ họ quan hệ với hai người.” Khoái A Loan bày tỏ nét mặt khó lường, cười bảo: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “Biết đâu đây chính nhân duyên trời định của hai người đấy.”

Nhân duyên trời định...

Hai người nhẹ nhàng nhẩm đọc, nhìn nhau bật cười.

Lúc chuẩn bị rời đi, Thích còn cảm thấy mọi thứ không chân thực. vốn tưởng rằng quá khứ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của Lãng Dữ đã chẳng còn chút dấu tích nào, ngờ đâu nơi đây vẫn tồn tại một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tấm hình xưa cũ. cầm lên ngắm nghía, xác nhận với Lãng Dữ vô số lần: “Người trên đây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đúng thật hai chúng ta sao?”

Lãng Dữ cười: “Chính xác tuyệt đối, đúng chúng ta.”

giơ tấm ảnh lên giữa trời trong mây trắng, ánh nắng xuyên qua khiến tấm ảnh trắng đen càng thêm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rõ ràng. Bỗng nhiên nghĩ đến gì đó, bàn tay, lại nghiêm túc nhìn về tòa Thần điện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giữa không trung nọ.

Óng ánh lộng lẫy, chênh lệch vô cùng với mảnh đất tầm thường chốn nhân gian.

“Thần điện kia từ khi chúng ta tới đây hả?” hỏi.

“Ừ.” Lúc ấy Lãng Dữ - người được truyền tống tới mặt đất người rõ ràng nhất. Bởi HP © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của cậu bằng nên cậu tự động bị quy chụp trở thành người giấy, ngẩng đầu đã trông ngay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thấy tòa Thần điện kia.

Thích hỏi: “Em nói xem, chúng ta thế giới kia ngày ngày không phải lo cơm ba bữa, phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chăng cũng nhờ vị thần linh này ban ân?”

“Có lẽ thế đấy, lúc trước Thần vốn không mắt, nhưng hiện tại...” Lãng Dữ ngước mắt lên: “Tượng thần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đãmột con mắt rồi, đã có thể nhìn thấy.”

Thích không tiếp lời, nhìn quanh một vòng: “Không biết tình cảnh vui vẻ phồn thịnh này sẽ tiếp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 diễn được bao lâu.”

Lãng Dữ chưa kịp nói gì đã nghe thấy một người qua đường bắt đầu bàn tán về chuyện bắc thang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lên Thần điện.

“Thật đấy, tôi nghe nói chỉ cần có thể đến Thần điện thì thần linh sẽ thực hiện mọi ước nguyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của mình.”

“Thế thì còn chờ nữa, nhanh đi nói với mọi người thôi!”

“Ôi, chờ một chút, việc này vẫn nên bàn kỹ hơn đi.”

Hai người họ nhíu mày, lần nữa nhìn về hướng tòa Thần điện đáng lẽ ra không nên xuất hiện giữa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không trung.

Bọn họ biết, trong tương lai nơi này sẽ lại lần nữa biến thành tận thế. Thứ duy nhất họ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thể hi vọng ngày này đến càng muộn càng tốt.

“Quả nhiên chị vẫn thích thế giới hòa bình kia hơn.” Cảm giác trái tim trong lồng n.g.ự.c muộn phiền, Thích © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chậm rãi thở dài một hơi, nhanh chóng kéo Lãng Dữ đi khỏi.

Thế giới kia mặc cũng những thứ ô nhiễm xấu xa nhưng Thích Mê biết rằng, sáng sớm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thứ hai mặt trời vẫn mọc lên như cũ, chiếu rọi xuống mặt đất hiền hòa, tuần hoàn qua lại, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93cùng tận.

Ánh nắng không tắt, hi vọng sẽ tồn tại mãi mãi.

--- Hết —-

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Linh dị, truyện Linh dị hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Mạt Thế, truyện Mạt Thế hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh full, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh online, read Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh, Lưu Lãng Hàm Chi Sĩ Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 321 — Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc