GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 319

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Thích hơi nhướng mày, cười lên một cách tinh nghịch: “Chánh án đang trách chị không cho em danh phận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sao?”

“Thật sự không có chuyện đó.” Cậu hít một hơi thật sâu, đứng lên: “Thật sự nói thì hiện tại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 em cảm thấy giống như bản thân đang nằm vậy, mối liên kết giữa em với chị vẫn không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bị đứt đoạn, em cảm thấy đây đã phần thưởng to lớn nhất mà ông trời đã ban cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 em rồi.”

Vừa nói cậu vừa hơi cong môi, đôi mắt hoa đào xinh đẹp phản chiếu đôi mắt mèo kia: “Chỉ đáng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tiếcđịnh lực của em không đủ, em vẫn nên bình tĩnh lại đã.”

Cậu bước ngang qua, Thích kéo ống tay áo của cậu lại.

Tình yêu của Lãng Dữ vừa dịu dàng vừa sâu đậm nhưng cũng rất kiềm chế, làm sao lại không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cảm nhận được chứ.

“Lãng Dữ à, em tin con ngườihai lớp ức khác nhau không?” Cô nhìn vào đôi mắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của cậu: “Một lớp ức sâu xa ở trong đầu, lớp còn lại ức trên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thể. Cũng giống như chị vậy, mặctrong đầu chị không có ký ức về em nhưng thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chị thì thật sự nhớ rất kỹ về em. Đại khái thì đây cũng do kể từ lần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đầu tiên gặp em thì chị cũng không quá đề phòng em… Bởi cơ thể chị nhớ được nên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chị cũng không bài xích em.”

Động tác của Lãng Dữ hơi dừng lại, trong khoảnh khắc ánh mắt của cậu trở nên mềm mại như nước. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Dường như xiềng xích vẫn luôn trói buộc đã xuất hiện vết nứt, những cảm xúc tôn thờ từ tận đáy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lòng đang lớn dần một cách không thể kiểm soát.

Cậu nhẹ nhàng đưa tay lên chạm vào khuôn mặt như bị ma xui quỷ khiến.

Còncũng đang áp khuôn mặt mình vào lòng bàn tay ấm áp của cậu.

 

Cũng giống y hệt như năm đó, trên đài cung phụng cao cao, dưới ánh đèn lồng, đáy lòng nở hoa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trong nháy mắt.

Yết hầu của Lãng Dữ chuyển động lên xuống, viền mắt đã trở nên đỏ bừng.

Lông mày khóe môi của Thích cong cong: “Vì vậy Lãng Dữ à, em thể dũng cảm hơn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 với chị.”

Dường như nhận được sự cho phép của thần linh, xiềng xích đáy lòng bị phá hủy một cách hoàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 toàn trong nháy mắt, Lãng Dữ ômvào lòng, ôm thật chặt, không chừa một chút khoảng trống nào. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Sau một trăm năm xa cách nhau, cuối cùng cậu cũng có thể chính miệng nói ra tình cảm chôn giấu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trong đáy lòng mình với cô: “Em rất nhớ chị… Rất nhớ rất nhớ chị.”

“Ừm, chị biết.” Thíchthân mật gối đầu lên bờ vai cậu, thể cũng chấp nhận cái ôm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 này một cách dễ dàng, thật sự giống như đã nói, cô đã từng thích người thiếu niên này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đến mức nào.

Chỉ điều bọn họ đều đã đợi cái ôm này từ rất lâu rồi.

 

*

Sáng sớm ngày hôm sau, Lãng Dự mặc trang phục theo yêu cầu đặc biệt của Thích Mê, thay đổi chiếc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 áo sơ mi màu đen hơi thiếu sức sống bằng chiếc áo mi trắng ngoan ngoãn, dáng người cao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ráo, bờ vai rộng, vòng eo thon gọn, rất ra dáng một chàng trai trẻ thuộc tầng lớp quý tộc. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Đặc biệt, để che đi đôi mắt đỏ khác với người bình thường, cậu còn cố ý đeo một chiếc mắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kính gọng vàng, chỉ cần đứng đó tự nhiên mang theo khí chất nhã nhặn cấm dục. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Thích cũng hiếm khi diện áo mi trắngváy trắng, chỉ đơn giản thoa son môi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thể khiến khuôn mặt vốn đã quyếncủa mình càng trở nên lộng lẫy.

Hai người bọn họ đi đến bệnh viện.

Khi vừa tới cửa, bọn họ đã nhìn thấy lão Ngụy cực kỳ phấn khởi vẫy tay với cô, nhưng khi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhìn thấy Lãng Dữ cũng đó thì cánh tay đang giơ cao của anh ấy trở nên cứng ngắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mất tự nhiên.

Lão Ngụy đăm chiêu liếc nhìn cậu một cái: “Cô nhóc à, tại sao cậu ấy lạiđây?”

“Tôi chưa từng nói với anh à? Hiện tại cậu ấy đang sống cùng với tôi, phải không Chánh án?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Thích giả vờ tỏ vẻ kinh ngạc, quay đầu lại nháy mắt với Lãng Dữ.

Lãng Dữ cười cười, gật đầu: “Đúng vậy, đã được mấy tháng rồi.”

Lão Ngụy: ???

Trong khi lão Ngụy hốc mồm kinh ngạc thì Thíchlấy từ trong túi xách ra một bao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đỏ rồi đưa cho anh ấy một cách kín đáo: “Đây xem nhưngười nhà của tôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nên chỉthể đưa một bao thôi, chị Liêu Dương đâu rồi? Đứa trẻ đã chào đời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chưa?”

Lão Ngụy vẫn còn bị sốc khi nhận bao xì. Lúc trước anh ấy vẫn còn trêu ghẹo cặp đôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 này chỉ có thể là tình yêu tuổi xế chiều, thật không ngờ tiến độ của hai người này lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lao vùn vụt như tên lửa.

Anh ấy ngơ ngác chỉ vào bên trong bệnh viện: “Vẫn chưa sinh đâu, vào cửa rẽ phải rồi đi thẳng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đến cuối đường tới.”

Thích đi vào bệnh viện.

Lãng Dữ nhấc chân vừa muốn đuổi theo thì bị lão Ngụy giơ tay ngăn lại: “Thằng nhóc nhà cậu không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ra bài theo lẽ thường nha. Lúc trước cậu còn nói sẽ không tỏ tình mà, tại sao bây giờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại chung với nhau rồi, hơn nữa lại còn hơn mấy tháng rồi?”

Lãng Dữ đẩy mắt kính, cười khẽ: “Vốn không định nói cho chị ấy biết, nhưng lúc lên đường quay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 về thế giới thực thì chị ấy đã nghe thấy cuộc trò chuyện giữa hai chúng ta, vậy…” Nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xong, cậu nhún vai một cái, ý nói bản thân cũng khôngcách nào kiểm soát được.

Lần này lão Ngụy gần như hiểu được một cách rõ ràng, anh ấy chậm rãi thở ra: “Vậy thì được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rồi, nếu như nhóc đó đã chấp nhận cậu rồi thì cậu nhất định phải đối xử với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ấy cho thật tốt biết không?”

“Không cần anh phải nói, tôi nhất định sẽ làm được.”

Sau khi nói xong, Lãng Dữ ngẩng cao đầu bước đi, hai tay đút vào túi bước thẳng vào bệnh viện. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Lão Ngụy vừa nhìn thấy bộ dạng kiêu ngạo không đáng tin cậy của cậu thì không khỏi bĩu môi. Nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khi nghĩ lại, anh ấy lại cảm thấy khí thế khi Thích Mê đứng bên cạnh cậu cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thua kém gì, xem ra hai người này thật sự một cặp đôi hoàn hảo, phàm biến thành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người khác thì cũng sẽ không có được khí thế cân bằng lẫn nhau như vậy.

“Duyên phận thật sự quá thần kỳ…” Lão Ngụy thở dài nói.

Sau nửa tiếng đồng hồ, đứa trẻ cũng chào đời, hai mẹ con đều bình an.

Khi Thích bồng đứa trẻ bước ra khỏi phòng sinh thì yvẫn luôn khen ngợi rằngthật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 can đảm, nhìn thấy nhiều m.á.u như vậy nhưng lại không sợ hãi chút nào, cũng chỉ mỉm cười © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không nói gì.

“Lão Ngụy, anh đã đặt tên cho đứa trẻ chưa?” hỏi.

Lão Ngụy cười đến mức khuôn mặt giống như sắp nở hoa, dường như vết sẹo trên mặt cũng không còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dữ tợn như xưa, toàn bộ khuôn mặt đều mang theo sự yêu thương dịu dàng nhìn cô con gái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bỏng đang nằm trong nôi, anh ấy nói: “Tên khai sinh vẫn

chưa nghĩ ra nhưng tên mụ thì tôi và Liêu Dương đã nghĩ kỹ rồi… Con tên Tiểu Xuân.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

“Tiểu Xuân à?” Thích nhỏ giọng thì thầm. Trong đầu đột nhiên hiện lên hình ảnh Tống Xuân cột tóc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đuôi ngựa cao cao, những ký ức rời rạc trong đầudáng vẻ khắp thể ta toàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 máu, đang nằm trên bàn giải phẫu.

Thời điểm bọn họ rời đi thế giới trong tranh thì Tống Xuân còn đang trong phòng chăm sóc đặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 biệt của căn cứ, nghe nóita chỉ còn lại một hơi thở, cũng không biết hiện tại© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ta ra sao rồi. Hơn nữa thế giới vẽ nguệch ngoạc cũng không giống thế giới tận thế khác, nếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 như phù thủy không bằng lòng đưa bọn họ vào bức tranh thì bọn họ sẽ không thể biết được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tất cả những chuyện đã xảy ra trong bức tranh.

Lão Ngụy khẽ cười: “Tiểu Xuân này chào đời một cách khỏe mạnh như vậy, hi vọng Tiểu Xuân kia cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 có thể được bình an sự.”

Thích biết xưa nay Lão Ngụy vẫn luôn trọng tình trọng nghĩa, nếu như lúc trước thì nhất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 định sẽ khuyên anh ấy đừng mê tín một cách quá mức như vậy, anh ấy chỉ khách qua © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đường của thế giới đóthôi… Nhưng hiện tại khi đã trải qua nhiều chuyện như vậy thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại cảm thấy việc bảo vệ một tia hi vọng trong lòng như vậy cũng không không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tốt cả.

“Ừm, ấy sẽ được bình an.”

*

phía bên kia, trong thế giới vẽ nguệch ngoạc, phù thủy lại vẽ bức tranh một lần nữa.

Những người ngồi bàn đều ngơ ngác nhìn chằm chằm vào chiếc bàn, trong đó một gái trẻ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cực kỳ xinh đẹp và quyến rũ, ấy mặc một chiếc váy màu xanh lam, mái tóc màu đỏ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tươi như lửa cháy, nếu nhìn kỹ thì vẫn thể nhìn thấy trên khuôn mặt củaấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 những chiếc vảy màu xanh lam nhạt.

Sau khi lấy được giấy thông hành từ Lãng Dữ thì Ngu San một thân một mình băng qua thế giới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tận thế ngày vùng cực, cuối cùng đi vào trong bức tranh.

Chỉ cần qua ải thế giới vẽ nguệch ngoạc này ấy thể quay trở về hiện thực.

trong tầng hai của hầm ngầm thuộc Bệnh viện trung tâm, phòng bệnh số 101.

Khi y tá vừa mới rời đi thì gái nằm trên chiếc giường sát bên cạnh cầm một món đồ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chơi hình khủng long nhỏ lên và bước tới, ánh mắt tràn đầy mong chờ: “Xin chào, tôi tên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tống Xuân, tên gì vậy?”

Ngu San quay đầu, ánh mắt hơi dừng lại. ấy nhìn thấy toàn thân của gái trẻ này đều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vết thương, ngoại trừ gương mặt ra thì toàn bộ phần cổ, vai và cánh tay đều lộ ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rất nhiều vết sẹo lồi dữ tợn.

Dường như sự khiếp sợ của Ngu San quá rõ ràng nên Tống Xuân nhìn theo ánh mắt của ấy, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sau đó ta nhếch miệng cười một cái, đôi mắt sáng sủa chân thành: “Cô đừng sợ, lão © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đại nói đây huân chương của nhân viên tinh lọc như tôi, nó cũng giống như con khủng long © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhỏ này vậy, tất cả đều quà tặng!” Nói xong, ta lại hỏi lại một lần nữa: “Tôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tên Tống Xuân, tên vậy?”

Ngu San nói: “Tôi tên Ngu San.”

Tống Xuân mừng rỡ: “Vậy tôi thể gọi Tiểu Ngư không?”

“Được chứ.”

Trong khi hai người bọn họ đang trò chuyện thì đột nhiên cửa sắt vang lên tiếng động, Tống Xuân sợ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hãi, vội vàng chạy đến chiếc giường sát bên cạnh ngồi xuống.

Ngay lập tức, một ytóc vàng mắt xanh đẩy cửa bước vào, Ngu San vừa liếc mắt nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đã nhận raấy: “Eva sao?”

Eva sửng sốt, sau khi nhìn kỹ lại thì ấy ngay lập tức thốt lên một cách kinh ngạc: “Oh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 my god! San, tại sao lại trở thành như thế này?”

Lúc trước khi rời khỏi thế giới tận thế đêm vùng cực thì ấy đi rất vội vàng nên chưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 từng nhìn thấy kỹ năng biến thành nhân ngư của Ngu San, hiện tại vừa nhìn thấy thìấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chỉ thể thốt lên mấy tiếng ‘ôi trời đất ơi’thôi.

Sau khi hai người bọn họ trò chuyện xong thì mới biết được rằng thực ra Eva đãthể rời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khỏi Tận thế tổng hợp. Nhưng khi nghe nói rằng đãngười phát hiện ra thần điện trong truyền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thuyết thế giới xác sống nên ấy tiến vào trò chơi một lần nữa để thử vận may. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Dựa theo đường đi của lần trước thì ấy chỉ thể qua ải thế giới tận thế vẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nguệch ngoạc chính giữa để thể đến góc dưới bên phải của lưới chín ô vuông.

“Nhưng thế giới tận thế này hơi phiền phức, thật sự không biết nhóm Thích Mê đã qua ải như thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nào.” Sau khi đỡ Tống Xuân nằm xuống xong thì Eva đưa tay ra khẽ vuốt ve lên cơ thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ta, dùng kỹ năng Liệu Dũ* để chẩn đoán bệnh cho ta.

*Liệu Dũ: chẩn đoán chữa trị hết bệnh hoàn toàn.

Ngu San trợn tròn mắt nhìn sang: “Thích cũng đã đến thế giới này sao?”

“Ừ, lần trước sau khi qua ải thế giới tận thế đêm vùng cực thì ấy đã chọn thế giới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chính giữa này.” Eva gật đầu rồi ngẩng đầu chỉ vào con khủng long nhỏ trên tay Tống Xuân: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “Tôi nhớ rất về con khủng long nhỏ này, đó đồ chơi của thằng nhóc ngốc kia.”

Tống Xuân vừa nghe thấy bọn họ nhắc tới bạn tốt của mình thì cũng cười khanh khách xen vào: “Đây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 món quà Tiểu Thất tặng cho tôi.”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Linh dị, truyện Linh dị hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Mạt Thế, truyện Mạt Thế hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh full, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh online, read Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh, Lưu Lãng Hàm Chi Sĩ Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 319 — Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc