GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 11

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Thích nhìn chằm chằm cánh cửa đóng chặt giật mình, mang vẻ mặt kinh ngạc chậm rãi quay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 người lại, cúi đầu nhìn toàn bộ bàn tay đã bị lửa hong đến mức hồng hồng của mình.

Một lát sau, vẫn nhịn không được hỏi: “Thầy Đỗ… tức giận rồi à?”

“Sao có thể thế được?” Trịnh Viện Viện cười cười, ấy thấy hình như ngọn lửa không còn cháy mạnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 nữa nên bỏ thêm một đống cỏ khô vào.

Phanh, tấm sắt bị lửa đốt nóng đến mức vang lên một tiếng.

Trịnh Viện Viện cúi đầu, ấy dùng chân bàn mang từ lớp đối diện tới ấn xuống đám cỏ khô, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 nhỏ giọng nói: “Thật ra, tâm tình của thầy Đỗ, tôi cũng thể hiểu được, mọi người bất ngờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 bị đưa tới nơi này ai cũng rất sợ hãi, nhưngsợ ảnh hưởng tới bọn nhỏ nên không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 thể biểu hiện ra ngoài. Nói thật ra, đến bây giờ tôi cũng còn chưa chịu thừa nhận… Chúng ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 thật sự đi tới, tận thế rồi?”

 

“Tôi vẫn luôn cảm thấy loại việc lạ này sẽ chỉ có thể xuất hiện trên phim truyền hình hoặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6trong tiểu thuyết, tất cả đều giả, nhưng tôi đã trộm véo bản thân rồi, rất đau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6vẫn không hề tỉnh lại, cho nên tôi mới biết tình cảnh bây giờ không phải giấc mơ.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Nói tới đây, Trịnh Viện Viện hít hít cái mũi, cổ họng tràn ra tiếng khóc nức nở: “Cô Thích, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 tôi thật sự sợ hãi, nhưng tôi lại không thể không tỉnh táo lại, con gái của tôi cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 đây, bọn nhỏ lớp Đậu Đinh cũng đều ở chỗ này, tôi… tôi thật sự sợ bọn nhỏ xảy ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 chuyện gì.”

Thích vội vàng quay đầu lại nhìn thoáng qua mấy đứa nhỏ đang chơi vui vẻ, vẫn may, không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 ai chú ý tới bên này.

kéo chiếc ghế nhỏ đến gần Trịnh Viện Viện hơn chút, sau đó giơ tay lau nước mắt trên khóe © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 mắt của ấy: “Cô không để bọn trẻ nhìn ra được đã là chuyện rất tuyệt vời rồi.”

 

Trịnh Viện Viện lắc lắc đầu, nâng ống tay áo lau lau mắt: “Xin lỗi, Thích, tôi không nên khóc, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 tôi biết hiện tại bọn nhỏ chỉ thể dựa vào chúng ta, tôi không nên khóc… Nhưng mà, tôi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 tôi cảm thấy bản thân mình quá dụng. Thầy Đỗ nhất định cũng nghĩ giống tôi, chúng tôi vẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 luôn dựa vào mìnhcứ bận rộn đi ra đi vào, hai người lớn chúng tôi chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 chỗ này lại dường như rất vô dụng.”

“Saothể? Những lúc tôi không đây không phải đều do hai người bảo vệ bọn trẻ đấy à? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Hai người khôngdụng đâu.” Thích dịu dàng an ủi, dùng tay vỗ vỗ vaiấy.

Lúc này, Đỗ Thụy mang theo nước ấm đi vào, bắt gặp Thíchđang an ủi Trịnh Viện Viện thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 do dự một chút nhưng vẫn mang theo nước ấm đi lại đây, đặt trên thúng sắt. Ấm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 đun nước vừa vặn đặt trên miệng thùng sắt.

Anh ấy không ngồi xuống, chỉ nhìn lướt qua hai người, sau đó mang cái ghế nhỏ đến bên người bọn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 nhỏ.

“Thầy Đỗ, thầy có thể chơi trò gia đình không ạ, đóng vai cha ấy?”

“Cha cha, thầy Đỗ phải đóng vai đội trưởng Ultraman!”

Hai đứa nhỏ tranh chấp đến nỗi Thích không thể nghe thấy Đỗ Thụy trả lời như thế nào.© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 chỉ ngồi một bên vừa vỗ vai Trịnh Viện Viện, vừa nương nhờ ánh lửa nhìn những đứa trẻ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 đang chơi đùa ở trên đệm.

Mỗi đứa nhỏ đềuđôi mắt rất sáng ngời, trẻ nhỏ không giống với người lớn, bọn chúng sẽ không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 bao giờ che giấu cảm xúc của bản thân, đặc biệt nhất là khi bọn mới chỉ ba bốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 tuổi. Khi bọn nhỏ cười, đó thật sự nụ cười của sự vui vẻ; bọn nhỏ khóc, đó thật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 sự nước mắt khổ sở; bọn nhỏ giận dỗi thì cũng nhất định sẽ thể hiện ra ngoài.

bây giờ, sáu đứa nhỏ đều đang cười rất vui vẻ.

Cô đã đi qua rất nhiều thế giới bị tàn phá nặng nề, nơi đó, chưa từng thấy qua © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 nụ cười tươi tắn tinh khiết như thế. Cho những đứa trẻ cùng tuổi, cũng sẽ bởi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 khôngngười thân, không đồ ăn, vàn vấn đề, những cảm xúc u ám không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 phù hợp với độ tuổi.

Thíchnhìn bọn nhỏ, khóe môi thức cong lên.

Nụ cười của những con này thật sự rất vui vẻ trong sáng, giống như một bông hoa còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 sót lại trong bùn lầy một thế giới tồi tệ, nhất định phải che chở chúng thật tốt.

Cảm xúc của Trịnh Viện Viện gần như đã trở lại bình thường,ấy lau lau nước mắt, theo tầm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 mắt của nhìn sang.

Dần dần, đôi mắt của ấy cũng nhiễm ý cười: “Thật ra, bọn nhỏ còn dũng cảm hơn chúng ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 tưởng tượng, vừa rồi tôi thấy sâu đã giật nảy cả mình, kết quả mấy đứa nhỏ này lại chẳng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 ai sợ hãi.”

“Đúng vậy, hôm nay bọn nhỏ ngoan đến mức ngạc nhiên, phát hiện ra không? Ngay cả vào lúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 chơi đùa, bọn nhỏ đều rất cẩn thận, cố gắng không phát ra âm thanh nào.” Thích mỉm cười © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 nói.

Trịnh Viện Viện: “Đúng vậy, thật sự rất ngoan.”

Đông, lại tiếng thùng sắt vang lên.

Đỗ Thụy thức quay đầu lại, vừa đúng lúc trông thấy ánh mắt sáng lấp lánh nụ cười dịu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 dàng của Thích Trịnh Viện Viện.

Thấy hai người đã tâm sự gần xong, Đỗ Thụy nhỏ giọng dặnmấy đứa nhỏ vài câu, sau đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 mang ghế nhỏ trở lại. Anh ấy luồn tay vào tay áo, cầm nắp ấm nước lên, nhìn thấy nước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 mới bắt đầu sủi bọt thì lại đậy nắp ấm xuống.

Anh ấy chà xát tay, quay đầu nhìn về phía Thích Mê, nói: “Ít nhiều đều nhờ vào Thích cả.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6

“Đừng khách sáo.” Thích cười nói.

Đỗ Thụy mím môi, dừng lại một chút, sau đó nói tiếp: “Tôi nhìn thấy được, Thích là người rất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 kinh nghiệm, nếu chuyện chúng tôithể làm thì cứ việc nói thẳng, hai người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 lớn chúng tôi tay chân, sẽ không làm gánh nặng của cô.”

Thích Mê: “Được thôi, tôi sẽ không khách sáo với hai người đâu.”

Đỗ Thụy gật gật đầu.

Lúc này, hình như Trịnh Viện Viện nghĩ tới cái gì, mở miệng hỏi: “Đúng rồi, Thích, thế giới tận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 thế này, rốt cuộc như thế nào?”

Nói đến chủ đề này, trong một giây Thích đã trở nên nghiêm túc, cô hạ giọng nói: “Tôi đoán, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 mặt trời của thế giới này không xuất hiện đã rất lâu rồi, độ ấm rất thấp, toàn bộ thành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 phố đều không điện, sâu con người đã xảy ra biến dị… Trừ điều này ra thì cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 giống như những thế giới tận thế khác tôi đã đi qua, không khác quá nhiều… À đúng rồi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 thế giới này cùng với thế giới ban đầu chúng ta sống cũng giống nhau, ít nhất thì thành phố © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 này rất giống, mấy thứ này đều được tôi tìm siêu thị gần đây.”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Linh dị, truyện Linh dị hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Mạt Thế, truyện Mạt Thế hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh full, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh online, read Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh, Lưu Lãng Hàm Chi Sĩ Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 11 — Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc