GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 12

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Đỗ Thụy gật đầu phụ họa: “Tôi cũng phát hiện ra, bố cục bên ngoài hành lang rất giống với bố © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 cục của nhà trẻ Xuân Nha.”

Thích Mê: “Đúng vật, rất khả năng đây thế giới song song, tôi nhìn thấy ngày tháng trên lịch © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6siêu thị, mùa ngày 13 tháng 7 năm 2025.”

“Tháng 7 năm 2025…” Trịnh Viện Viện nhỏ giọng nhắc lại một lần, kinh ngạc hô lên, “Thời gian này giống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 với thời gian thế giới của chúng ta, không phải sao?”

“Đúng vậy.”

lẽ thói quen cho nên cứ nói nói được mấy câu, ba vị giáo viên mầm non đều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 sẽ để ý trông coi mấy đứa nhỏ đang chơi đồ chơi một lần. Thấy bọn nhỏ đang chơi đùa, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 ba người lại quay đầu lại tiếp tục nói chuyện.

“Hơn nữa không chỉ có ngày…” Thích ấn nút điện thoại di động mở máy, màn hình sáng lên, “Thời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 gian trôi đi cũng giống nhau luôn.”

 

Trên màn hình, phông thời gian theo kiểu phim hoạt hình vừa nhảy đến [85:32].

Sau khi trời tối, lúc cầm đến điện thoại di động Thích cũng đã từng chú ý đến thời gian, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 khi đó là [15:58], nói cách khác, bọn họ đi tới thế giới này vào khoảng 15h55.

Ba người nghiêm túc trò chuyện, không hề để ý tới sáu đứa trẻ đang vẻ mặt nghiêm túc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 bên kia.

Triệu Nhất Triết thu hồi ánh mắt, nhíu nhíu mày, nhìn năm bạn nhỏ khác xung quanh: “Mấy cậu nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 xem, bọn họ lại đang nhìn chúng ta, nhất định họ việc gì đó đang gạt chúng ta!” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6

 

Thùng sắt cháy nóng lại vang ra một tiếng động, ngay sau đó, ấm nước kêu lên một tiếng dài.

Đỗ Thụy nghe thấy tiếng thì động đậy, đứng dậy nhìn sang bên này.

Ngay lập tức điều tra viên Triệu Nhất Triết phát ra mệnh lệnh: “Nhanh lên, tất cả mọi người tiếp tục © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 giả vờ đang chơi!” Nói xong, cậu cầm con quái thú nhỏ hạ gục Ultraman đang ở trong tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Vương Tiểu Hổ.

Vương Tiểu Hổ: “?”

“Từ từ! Cậu quái thú, sao thể đánh thắng được Ultraman của tớ?” Vương Tiểu Hổ không tin được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 ngẩng cổ lên, cầm lấy Ultraman trong tay hung hăng đè quái thú nhỏ của Triệu Nhất Triết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 dưới thân.

Dường như còn cảm thấy không đủ, thằng nhóc lại cầm lấy cái chảo nhựa màu hồng củabạn đang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 đứng đối diện, hung tợnxuống đầu của con quái thú nhỏ.

“A a! Vương Tiểu Hổ, cái chảo của tớ!” Phương Hân Duyệt đang chơi vui vẻ vội lên.

Vương Tiểu Hổ cố ý giở cái chảo màu hồng nhạt lên cao cao, vẻ mặt như muốn nói “Tại sao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 không ai hiểu cho nỗi khổ của tôi”, nhíu mày bảo: “Cậu cho tớ mượn một chút thì làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 sao đâu, tí nữa tớ sẽ trả lại cho cậu!”

“Không được, tớ còn phải nấu cơm cho em bé Kiều Kiều của tớ nữa!” Phương Hân Duyệt tức giận, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 đứng dậy giành lại cái chảo.

Kiều Kiều vẫn đang đóng vai em không vừa, nũng nịu giả vờ khóc: “Hu hu hu, mẹ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 ơi con đói quá.”

“Cậu nghe thấy không, em của tớ đói đến mức khóc rồi kìa, nhanh trả chảo lại cho tớ!” Phương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Hân Duyệt bắt đầu vén tay áo.

Vương Tiểu Hổ ưỡn ngực, thằng đứng lên: “Nào nào, cậu cho tớ mượn đi! Một chút thôi! Chỉ một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 chút thôi!”

Thằng nhóc này đứa nhỏ lớn nhất trong lớp, đã gần năm tuổi, lớn lên vừa cao vừa khỏe, cao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 hơn Hân Duyệt gần nửa cái đầu, thằng nhóc vừa đứng lên, Phướng Hân Duyệt với thế nào cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 không tới.

Triệu Nhất Triết nhìn trò hề không thể hiểu được này, ghét bỏ liếc vài cái với vẻ xem thường: Đồ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 trẻ con!

Thích Mê thấy cuộc chiến tranh nhỏ giữa hai nhóc con càng ngày càng nghiêm trọng, vội vã đi tới hỏi: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 “Sao lại cãi nhau rồi?”

Đỗ Thụy xé mở túi ăn liền đóng gói, bỏ phần mì vào ấm nước, đậy nắp lại rồi cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 bước sang đây.

Tay áo của Phương Hân Duyệt đã xắn lên lên được một nửa, một tay cô bắt lấy cánh tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Vương Tiểu Hổ, một tay còn lại thì giơ lên cao: “Cô giáo, cậu ấy lấy cái chảo nhỏ của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 em!”

“Tớ chỉ muốn mượn dùng một chút thôi!” Vương Tiểu Hổ lo lắng đến mức mặt mũi nhăn hết lại.

“Đúng vậy,giáo, cậu ấy bắt nạt mẹ của em!” Vu Kiều Kiều ngồi thẳng dậy, nghiêm túc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 nói: “Mẹ Hân Duyệt đang chuẩn bị chiên lạp xưởng cho em thì Vương Tiểu Hổ đã lấy chảo đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 mất rồi.”

Mẹ ruột của - Trịnh Viện viện câm nín không biết nói mà chỉ đứng nhìn: “…”

Vương Tiểu Hổ thấy hai bạn nữ đều nhằm vào mình, cầm chảo ném sang cho Triệu Nhất Triết: “Bởi vì, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 bởi vì, ai bảo cậu ấy dùng quái thú đánh c.h.ế.t Ultraman của em, em phải tìm cho Ultraman của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 em thêm một cái chảo làm vũ khí!”

“Tớ không cố ý mà!” Triệu Nhất Triết trừng mắt nhỏ.

Đỗ Thụy nghe xong, khuôn mặt bình thường luôn cảm của anh ấy thậm chí đã xuất hiện chút ý © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 cười, anh ấy cầm gói gia vị rồi xoay người rời đi.

Thích nghĩ nghĩ, tìm từ một đống đồ chơi ra một người nhỏ cầm cây s.ú.n.g bằng nhựa rồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 đưa cho Vương Tiểu Hổ: “Ultraman sao thể dùng cái chảo màu hồng nhạt này được? cảm thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 dùng cái này tốt hơn, s.ú.n.g máy,khí nóng.”

Vương Tiểu Hổ nhìn thấy, nghĩ nghĩ một hồi, sau đó ném cái chảo trong tay xuống mặt đất: “Trả lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 cho cậu!”

Thằng nhóc chuẩn bị lấy đi khẩu s.ú.n.g trong tay Thích thì Thích lại cố ý giơ tay lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 cao: “Bạn học Vương Tiểu Hổ, một người đàn ông thì không được ném món đồ chơi như thế này, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 em phải làm như thế nào?”

Vương Tiểu Hổ thở dài một tiếngto “Ai”, sau đó thằng nhóc nhặt cái chảo màu hồng dưới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 đất lên đưa cho Phương Hân Duyệt, còn to giọng trả lời: “Đây, trả lại cho cậu”

Phương Hân Duyệt đoạt lại cái chảo.

Thích tiếp tục nói chuyện: “Hân Duyệt, bạn học Vương Tiểu Hổ đã trả lại đồ chơi cho em rồi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 cười lên một cái nhé?”

Phương Hân Duyệt tiến về phía Thích lễ phép cười giả vờ: hì.

Thíchcười cười, ngửi được mùi tôm hương vị hải sản thơm lừng khắp phòng thì gọi mấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 đứa trẻ dậy ăn cơm. Một túi gói, nóng hầm hập, vừa vặn chia cho sáu đứa nhỏ.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Linh dị, truyện Linh dị hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Mạt Thế, truyện Mạt Thế hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh full, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh online, read Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh, Lưu Lãng Hàm Chi Sĩ Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 12 — Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc