GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 10

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Cuối cùng còn cố ý cầm một cái cầu trượt dành cho trẻ em có giá hơn một ngàn, cô © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 muốn mang trở về để trong lớp học một cái, nhất định sẽ làm bọn nhỏ vui vẻ.

Sau khi lấy đầy đủ mọi thứ, cô lại đi tới khu thực phẩm dạo qua một vòng, vận may© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 rất tốt, may mắn tìm được mì gói sắp hết hạn phía dưới một cái kệ để hàng.

hương vị hải sản.

Cô còn tìm thấy một góimàu xanh khác trên kệ. Tuy rằng rất không hợp thời thế, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 lúc Thích nhìn thấy hai gói này, vẫn không nhịn được cười cười: “Ghét ăn đến mức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 nàyà?”

Đột nhiên, cô bỗng nghĩ tới cái đó, xoay người nhìn chằm chằm vào cánh cửa kho hàng đang mở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 rộng.

Kho hàng của siêu thị rất nhiều hàng hóa,khi sẽ sót lại một ít đồ ăn cũng không chừng. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Sau khi chất đầy hai chiếc xe đẩy hàng, Thích chọn từ khu vực đồ dùng phòng bếp một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 con d.a.o gọt hoa quả tiện dụng, sau đó còn tìm được một cuộn len sợitrên mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 đất. buộc chặt đuôi d.a.o gọt hoa quả lại, sau này sẽ thể thu lại con d.a.o nhờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 vào sợi len này, Không như mấy lần trước, ném d.a.o không trúng thìsẽ không còn khí © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 nữa.

 

Sau khi thô bạo chế tạo ra một thứ khí đơn giản như vậy, Thích giơ điện thoại di © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 động lên, rón ra rón rén tới gần kho hàng.

Vừa nhìn vào đã thấy có một nửa bàn chân thò ra bên ngoài.

Đôi chân làn da căng mịn chứ không phải xương cốt trắng tinh, ngón chân còn được sơn móng chân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 màu đỏ nữa.

Đi thẳng vào trong, cô thể thấy được một phụ nữ mặc váy hoa màu tím nhạt, váy nửa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 người trên đều đã cởi xuống tới bên hông, chứng minh được âm thanh vừa rồi Thích nghe thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 đúng một màn cảnh xuân trong khu vực này.

 

Chỉ là.

Người phụ này khuôn mặt rất giống với quái vật đã gặp phải ở nhà trẻ, tròng mắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 lồi ra, miệng mũi ép lại cùng với nhau trông như hình một cái miệng lớn. Chính xác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 nói thì đây không phải một con người.

Hình ảnh xuân sắc trong đầu của bỗng nhiên trở nên quỷ dị, Thích Mê bỗng nhiên cảm giác thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6một trận ớn lạnh.

nhẹ nhàng đá vào chân của nữ quái vật, thấy ta không động tĩnh gì, càng nắm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 con d.a.o gọt hoa quả đang lóe ra ánh sáng, nghiêng người chui vào kho hàng.

Trong kho hàng hai bộ xương trắng, ngoại trừ những đồ dùng cần thiết hàng ngày không thể ăn được, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 đồ ăn còn sót lại chính là một túi bánhbên cạnh bộ xương.

Bánh mì được đóng gói cẩn thận, hạn sử dụng còn ba tháng.

Thích cầm lấy bánh mì, lúc đi ra không cẩn thận vướng vào nữ quái vật, quái vật đang nghiêng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 người chuyển thành nằm thẳng, lúc này,phát hiện bụng của nữ quái vật đang bẹp xuống một cách © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 quái dị, giống như bên trong không nội tạng chống đỡ.

Toàn thân người phụ nữ này hoàn toàn không vết thương, chỉ phần miệng còn dính máu…  

Không thể nào.

Nội tạng bị hút ra ngoài rồi à?

Thích nhịn không được lại run rẩy, cô ra khỏi kho hàng, đặt bánh vào trong xe mua sắm, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 đẩy hai xe “Chiến lợi phẩm” đầy ắp, nhanh chóng chạy về nhà trẻ.

*

Rầm, cả một xe mua sắm tràn đầy những món đồ chơi đổ xuống tấm đệm màu đỏ thẫm mang tới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 lúc trước, sáu đứa trẻ còn đang thức đều vội chạy tới xem.

Thích lấy mấy cái áo bông nhặt đượctrên đường, mặc lên người tất cả mấy đứa trẻ.

“Ôi, Thích, quần áo này hôi quá đi.” Thằng nhóc Vương Tiểu Hổ che cái mũi lại, ghét bỏ nói. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6

Thích kéo khóa cho thằng nhóc rồi nói: “Chịu hôi hay muốn c.h.ế.t lạnh đây hả? Hôm nay cứ như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 vậy đã, ngày mai lại ra ngoài tìm cái khác cho em.”

“Tìm?” Triệu Nhất Triết lanh lợi, lập tức phát hiện ra lời nói của Thích chút không hợp lý, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 “Cô giáo, mấy thứ mang về đây, không trả tiền sao?”

Thíchphản ứng lại trong một giây, lập tức giải thích: “Cái nàydo những người anh hùng đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 giải cứu mặt trời để lại cho chúng ta, không cần phải trả tiền.”

“Có thật vậy không?” Triệu Nhất Triết nhíu hàng lông mày nhỏ, mang theo nét mặt xét.

Thích mỉm cười: “Đúng vậy, sao thể nói dối các em được chứ?”

Vương Tiểu Hổ che cái mũi của mình, dáng vẻ như sắp bị mùi hôi làm cho ngất đi: “Ọe, những © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 anh hùng đó không thể để lại quần áo không hôi cho em ạ?”

Thích cười cười, chỗ này còn có thể nghe thấy mấy lời nói ngây thơ của trẻ con, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 đúng chuyện hiếm có: “Đi chơi đi, giáo sẽ lấy đồ ăn cho các em ăn, những mà © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 nói nhỏ một chút, còn mấy bạn nhỏ còn đang ngủ nữa.”

“Vâng ~” Bọn nhỏ thì thầm trả lời.

Sau khi xoa xoa cái đầu nhỏ của Vương Tiểu Hổ, Thích đứng dậy đi về phía đống lửa, vươn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 hai tay trên ngọn lửa sưởi ấm. Đồ thể dục trên người vẫn không thể chiến thắng nổi sự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 lạnh lẽo, toàn thân bị kí©h thí©ɧ đến nổi da gà, Trịnh Viện Viện vừa nhìn thấy vậy đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 thân thiết lấy chiếc áo lông còn sót lại, mang tới khoác lên người cô.

Thích cười cười với Trịnh Viện Viện, nói: “Cảm ơn.”

“Chúng tôi phải cảm ơn mới đúng.” Trịnh Viện Viện cười ngồi trở lại vị trí cũ của mình.

Cùng lúc đó, Đỗ Thụy đứng dậy: “Hai người nói chuyện đi, tôi đi lấy nước.”

“Vẫn nên để tôi đi thôi.” Thích lo lắng nói.

Bước chân Đỗ Thụy dừng lại, biểu cảm tuy rằng không thay đổi nhiều, trước sau vẫn một khuôn mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 than, nhưng Thích vẫn cảm thấy, hình như anh ấy đã hơi tức giận.

“Cô Thích, tôi biết ý tốt, nhưng mọi chuyện không thể chỉ dựa vào một mìnhđược.” Anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 ấy nói.

Thích chớp chớp mắt, trong lúc nhất thời không biết nên trả lời cái gì, cho đến khi Trịnh Viện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Viện lên tiếng, nói một câu “Cô cứ để thầy Đỗ đi đi”, mới ậm đáp ứng một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 tiếng.

Đỗ Thụy xoay người, cầm ấm nước ra cửa.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Linh dị, truyện Linh dị hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Mạt Thế, truyện Mạt Thế hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh full, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh online, read Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh, Lưu Lãng Hàm Chi Sĩ Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 10 — Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc