GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 375: Ại sao lại sinh ở nhà Đế vương?

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Edit: Theresa Thai
Beta: Sakura

Quả nhiên, sáng sớm hôm sau Diệp Ly liền nhận được thiếp mời do Trương phủ đưa tới. Mời công tử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Sở Quân Duy xế chiều đến Trương gia dự tiệc, nhìn thấy cái thiếp mờicùng đơn giản này, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Diệp Ly không khỏi lắc đầu cười thầm, Trương Bách Vạn này thật đúng vội vàng, lúc này vẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chưa tới một ngày, chỉ sợ ngay cả vết thương bị người của Mặc Cảnh để lại trên người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cũng vẫn còn chưa khỏi hẳn đi?

“Công tử muốn đi dự tiệc sao?” Vệ Lận hỏi.

Diệp Ly buông thiếp mời cười nói: “Đương nhiên muốn đi, ngươi không nghe Lâm lão gia nói sao? Đây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lần đầu tiên Trương Bách Vạn chủ động mời khách đó, sao chúng ta thể không nể tình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chứ?” Vệ Lận từ chối cho ý kiến, sao Vương phi muốn đi thì bọn họ chỉ cần đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 theo bên người bảo hộ được rồi. Dựa vào bản lãnh của Trương Bách Vạn cũng không khả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 năng gây ra nguy hiểm cho Vương phi, cho Trương Bách Vạn thật sự muốn gả con gái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cho Vương phi… Khụ khụ, Vương phi cũng không lấy được ah.

“Khởi bẩm công tử, Tây viện tỉnh.” Đang nói, thì thị nữ chăm sóc công chúa đến đây bẩm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 báo. Vệ Lận hơi kinh ngạc nói: “Nàng ta trái lại mạng lớn, vậy mà thật sự sống lại rồi.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Cũng không phải Vệ Lận chán ghét công chúa đến nỗi hận nàng ta không chết nhanh, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thương thế của công chúa thật sự rất nặng. Ngoại thương xác thực không nguy hiểm đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tính mạng, nhưng sau khi miệng vết thương khép lại, công chúa Hà vẫn luôn sốt cao không tỉnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lại. Nhiều ngày trôi qua như vậy, ngay cả đại phu trong phủ cũng đều buông tha, chỉ nàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ta còn chưa tắt thở nên cũng chỉ thể chăm sóc, lại không nghĩ rằng vào lúc tất cả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mọi người đều buông tha thì ngược lại chính nàng ta lại tỉnh lại.

Thần sắc của thị nữ hơi cổ quái, nói: “Nhưng mà… Hình như nương này hơi kỳ quái.”

“Kỳ quái? Như thế nào? Điên rồi hay mất trí nhớ?” Vệ Lận hỏi.

Thị nữ lắc đầu lại gật đầu nói: “Có lẽ là… Điên, không đúng, chắc mất trí nhớ.”

Diệp Ly đứng lên nói: “Đi xem.”

Đi vào Tây viện, còn chưa vào trong đã chợt nghe tiếng khóc vang lên bên trong. Chỉ là, tiếng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 khóc này lại không giống như của công chúa Hà, chủ yếu là… Dựa theo số tuổi và © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tính cách của công chúa Hà, thì tuyệt đối sẽ không… Oa oa khóc lớn như vậy.

Vừa bước vào cửa, liền nhìn thấy trong phòng đều bừa bộn. Diệp Ly đứng cửa ra vào nhíu mày © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhìn gái trốn ở trong góc giường, ánh mắt trong suốt sáng ngời, tuyệt đối không giống như ánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mắt của một người bị điên. Nhưngbiểu hiện trên mặt lại thật sự hơi kỳ quái. Nhìn thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 bọn họ đi vào, gái đang trốn trong góc giường ôm chăn oa oa khóc lớn liền lập tức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ngừng lại, cảnh giác trừng bọn họ.

Diệp Ly thử kêu một tiếng, “Công chúa Tê Hà, ngươi đã khỏe hơn chưa?”

Cái miệng nhỏ nhắn của công chúa mếu máo, đột nhiên đánh thẳng về phía Diệp Ly.

“Công tử cẩn thận!” Vệ Lận cả kinh, bay lên, liền đá một cước vào người đang nhào đầu về phía © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 trước.

“Vệ Lận, đừng.” Diệp Ly vội vàng kêu lên. Vệ Lận sững sờ, vội vàng thu lực lại mấy phần, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cũng vẫn đá công chúa Tê Hà bay ra xa. Chỉ bởi đã thu hồi tám chín phần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 khí lực, nên ngược lại khôngrơi quá nặng.

Hiển nhiên công chúa cũng thật sự không ngờ sẽ bị người đá bay, ngồi dưới đất sửng sốt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 một lúc lâu, rồi đột nhiên oa một tiếng khóc lớn lên, “Hu hu… Hoàng tỷ, người xấu ăn hiếp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111nhi….”

Vệ Lận ngơ ngẩn, quay đầu lại nhìn Diệp Ly nói: “Hóa ra nàng ta đã thật sự điên rồi.” Lấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tính cách của công chúaHà, thì sao có thể làm ra cái bộ dáng ngồi dưới đất khóc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lớn này trước mặt người khác được? Diệp Ly cúi đầu nhìn nhìn, nói: “Ta cảm thấy hình như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 vẫn hơi khác với điên. Hà, ngươi nhận ra ta không?”

khóc quá dữ dội, nên khi nghe thấy lời nói của Diệp Ly, thì liền nấc lên một cái, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 kinh ngạc nhìn qua Diệp Ly. Đột nhiên vươn tay sờ lên mặt Diệp Ly, “Ca ca, ca thật xinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đẹp.” Diệp Ly nâng quạt xếp lên chặn tay của nàng ta lại, mỉm cười nhìn nàng ta hỏi: “Tê © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhận ra ca ca sao?”

công chúa nghi hoặc mở to hai mắt, cắn môi lắc đầu, “Các ngươiai… Ta là công © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chúa Nam Chiếu, các ngươi không được phép bắt nạt ta! Ta muốn tìm Hoàng tỷ.”

“Ngươi còn nhớ Hoàng tỷ ngươi tên không?” Diệp Ly hỏi. Công chúa liếc nàng một cái, cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nàng một biểu tình ngươi ngốc sao, kiêu ngạo nói: “Hoàng tỷ ta đương nhiên công chúa An Khê © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 của Nam Chiếu rồi. Hoàng tỷ ta rất lợi hại, ngươi dám bắt nạt ta, Hoàng tỷ nhất định sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 sai người đánh ngươi!”

Diệp Ly không nhịn được cúi đầu buồn cười nói: “Ta với Hoàng tỷ ngươi là bạn tốt, nhưng mà… Sao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ta lại không biết nàng ấy còn có một muội muội nhỉ?”

“Ngươi nói bậy! Toàn bộ người dân Nam Chiếu đều biết Bản công chúa công chúa Hà!” Công chúa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 trừng to mắt cả giận nói.

Diệp Ly gật đầu nói: “Được rồi, nhưng ta không phải người Nam Chiếu. Nếu ngươi thật sự là công chúa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Hà, ta sẽ đưa ngươi về gặp công chúa An Khê. Năm nay công chúa mấy tuổi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 rồi? Tại sao lại đây?”

Công chúa Tê Hà gãi gãi đầu của mình, hơi buồn rầu nói: “Bảy tuổi. Ta… Ta cũng không biết,… Hoàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tỷ ta nói muốn làm sinh nhật cho ta… Hu hu…” Không biết nhớ ra cái gì, cái miệng nhỏ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhắn của công chúa Tê Hà liền mếu lại bày ra bộ dạng lại muốn khóc.

Diệp Ly nghĩ nghĩ, rồi hỏi: “Tê biết Mặc Cảnh Đông Phương U không?”

“Đóai?” Công chúa cảm thấy không hứng thú gì, liền hỏi, “Ca ca muốn đưa ta về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhà sao? Ta sẽ kêu Phụ vương Hoàng tỷ thưởng cho ca thật nhiều.” Diệp Ly mỉm cười nói: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 “Là ai cũng không quan trọng, nghỉ ngơi cho thật tốt trước đi, chờ vết thương của ngươi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lành thì sẽ đưa ngươi trở về.”

Chỉ chỉ từng vết thương chằng chịt trên người nàng ta, tuy mấy ngày nay đã khép lại không ít, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cũng vẫn còn đau. Vừa nghe Diệp Ly nhắc tới, lại nhìn nhìn vết thương trên người, công chúa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Hà lại muốn khóc.

Khó khăn dỗ người xong, Diệp Ly mới nhẹ nhàng thở ra rồi dẫn Vệ Lận đi ra ngoài. Vệ Lận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hơi nghi ngờ nói: “Rốt cuộc công chúa Tê Hà này đã xảy ra chuyện gì? Chẳng lẽngụy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 trang?” Diệp Ly lắc lắc đầu nói: “Đầu óc của công chúa còn chưa ngụy trang được đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 trình độ không hở như vậy. Lúc nãy khi ta hỏi nàng ta có biết Mặc Cảnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 và Đông Phương U hay không thì ánh mắt của nàng ta cũng không có chút biến hóa nào. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Nếu ngụy trang được đến vậy… thì công chúa cũng không khỏi quá giỏi đóng kịch rồi.”

“Cũng đúng.” Công chúa công chúa chính là suýt chết trên tay Đông Phương U, tuyệt đối hận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Đông Phương U đến thấu xương. Cho có diễn kịch đi nữa thì cũng không khả năng ngay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cả một chút cảm xúc cũng không có.

“Phái người trông chừng nàng ta thật kỹ, đợi đến khi chúng ta rời khỏi Giang Nam, thì lại phái người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đưa nàng ta về Nam Chiếu được.” Diệp Ly nói.

“Vâng.” Vệ Lận gật đầu đáp, “Công tử, nên đến Trương phủ dự tiệc rồi.”

chỗ công chúa lãng phí không ít thời gian, trong nháy mắt cũng đã đến xế chiều rồi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Diệp Ly cũng đành phải thay một bộ đồ mới đi ra ngoài dự tiệc.

Trương Bách Vạn quả nhiên không hổ với danh xưng keo kiệt nhất Nam Kinh. Toàn bộ Trương phủ, nhìn bề © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ngoài mộc mạc thì đương nhiên không nói, nhưng ngay cả trong phủ đệ cũng bình thường thì không còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 gì để nói. Nếu người không biết thì tuyệt đối không thể tưởng được đây phủ đệ của phú © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thương số một số hai của Nam Kinh. Hạ nhân trong phủ cũng chỉ le que năm ba người, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhìn quản gia đang dẫn đườngphía trước vẫn còn mặc trên người bộ quần áo mang theo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mấy miếng vá, khóe môi Diệp Ly không khỏi co rút.

Chắc lẽ Diệp Ly đã biểu hiện quáràng, cho nên quản gia liền hơi ngượng ngùng lôi kéo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 quần áo trên người nhỏ giọng nói: “Đã để công tử chế giễu rồi, kỳ thật bình thường chúng tôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cũng không có thất lễ như vậy. Chỉ có điều hôm qua trong lòng lão gia… Khó chịu, cho nên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mới….”

Lúc này Diệp Ly mới chợt hiểu hiểu ra, hóa ra ngày hôm qua Trương Bách Vạn tổn thất một số © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tiền lớn, người trong phủ sợ chướng mắt lão gia, nên mới đặc biệt tìm ra mấy bộ quần áo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 này để mặc, tránh cho lại khiến cho lão gia khó chịu.

Diệp Ly lại cười nói: “Là tại hạ thất lễ, cần kiệm luôn chuyện tốt.”

Quản gia hơi bất đắccười khổ. Cần kiệm thì đương nhiên chuyện tốt, nhưng lấy tài phú của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Trương gia, còn địa vị trong thành Nam Kinh thì lại khác rồi, kỳ thật bọn họ vẫn thường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 xuyên bởi vì vậy bị cười nhạo, nên đều đã thành thói quen từ lâu rồi.

Trương Bách Vạn đã dẫn theo phu nhân con gái ngồi chờ trong đại sảnh rồi. Nhìn Trương phu nhân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111Trương tiểu thư mặc một thân áo vải, Diệp Ly chợt nhận thức càng sâu hơn về sự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 keo kiệt của Trương Bách Vạn. Bởi vì đang bị thương, nên sắc mặt Trương Bách Vạn vẫn còn hơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tái nhợt, nhưng khi nhìn thấy Diệp Ly tiến vào thì mặt mũi lại tràn đầy tươi cười, hết sức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ân cần, “Sở công tử đến rồi, lão hủ không thể đi ra ngoài nghênh đón kính xin công tử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thứ lỗi.”

Diệp Ly chắp tay cười nói: “Trương lão gia khách khí, tại hạ Sở Quân Duy, bái kiến phu nhân, Trương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nương.”

Trương Bách Vạn rất vui vẻ nói với con gái: “Châu nhi, còn không mau bái kiến Sở công tử.”

Trương tiểu thưcùng e lệ bước từng bước nhỏ lên trước, dịu dàng cúi đầu, “Châu nhi bái kiến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Sở công tử.” Vừa nhìn thấy vị Trương tiểu thư này, rốt cuộc Diệp Ly đã hiểu cái vẻ mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 quái dị của Lâm lão gia lúc nhắc tới con gái của Trương Bách Vạn kia vào hôm qua là © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 sao rồi.

Bình tĩnh xem xét, Trương tiểu thư cũng không xấu. Tuy không tínhmỹ nhân tuyệt sắc, nhưng cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thể xem một giai nhân thanh tú. Nhưng vị tiểu thư này lại mang đến cho người ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 một loại cảm giác cực kỳ cổ quái, ánh mắt cứ nhìn chằm chằm vào người ta kia, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 người luôn bình tĩnh như Diệp Ly thì cũng không tránh khỏi một loại cảm giác nổi cả da © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 gà. Khóe mắt Diệp Ly hơi co rút, lơ đễnh lui ra sau một bước, “Trương nương hữu lễ.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Sau đó liền đặt ánh mắt lên người Trương Bách Vạn đang ở bên cạnh, thề sống chết cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hề nhìn Trương tiểu thư một cái nào nữa.

Trương tiểu thư thấy Diệp Ly không nhìn mình, không khỏi cảm thấy ủy khuất đỏ mắt. Trương Bách Vạn nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhìn Diệp Ly lại nhìn nhìn con gái, trong lòng lại không nhìn được thở dài, cười nói với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Diệp Ly: “Sở công tử, không bằng chúng ta ngồi vào bàn trước đi?”

Diệp Ly cười nói: “Trương lão gia, mời.”

Bởichỉ mở tiệc chiêu đãi mỗi mình Diệp Ly, nên Trương lão gia liền mang theo Trương phu nhân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Trương tiểu thư cùng ngồi chung một bàn. Tiệc rượu cũng không phong phú nhưng cũng không tính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thất lễ, xem ra tuy Trương lão gia keo kiệt nhưng còn không đến mức không biết tình thế. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Sau khi Diệp Ly dẫn đầu ngồi xuống, thì Trương tiểu thư liền ngồi xuống bên người nàng, cái này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lại khiến cho thân thể Diệp Ly không khỏi cứng lại.

“Sở công tử, Châu nhi rót rượu cho ngài.” Trương tiểu thư cầm bầu rượu lên ân cần muốn rót rượu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cho Diệp Ly, Diệp Ly chỉ đành phải tạ ơn, thở dài đi thẳng vào vấn đề với Trương lão © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 gia, nếu thật sự lại để cho Trương lão gia nói ra ý định gả con gái cho nàng thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 liền khó coi, “Trương lão gia, kỳ thật hôm nay tại hạ đến thăm, chút chính sự muốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thương lượng với Trương lão gia.”

Trương lão gia sửng sờ, cười nói: “Có chuyện gì, không bằng để sau khi chúng ta dùng bữa xong rồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hãy nói?”

Diệp Ly nói một cách thản nhiên: “Nếu về một trăm vạn đán lương thực Trương lão gia đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 quyên cho Vương ngày hôm qua thì sao?”

Ngay lập tức, sắc mặt của Trương Bách Vạn liền xụ xuống, chỉ cần nghĩ tới một trăm vạn đán lương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thực kia thì trong lòng hắn liền nhỏ máu.

“Sở công tử muốn nói chuyện gì?” Trương Bách Vạn nghi hoặc nhìn Diệp Ly, Diệp Ly cười hỏi, “Không biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nơi này có tiện để nói chuyện không?” Trương Bách Vạn do dự một chút, rồi rốt cuộc vẫn phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nói với thê tử và con gái: “Phu nhân dẫn Châu nhi xuống dưới trước đi, tôi việc cần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 bàn với Sở công tử.” Trương phu nhân chỉ một phu nhân bình thường trong khuê phòng, chỉ lấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 phu trời nên hoàn toàn không hiểu những chuyện về làm ăn này. Chỉ kéo Trương tiểu thư vẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 còn chút không cam lòng đi xuống.

“Không biết Sở công tử muốn nói chuyện với lão hủ?” Trương Bách Vạn hỏi.

Diệp Ly cười nói: “Ngày hôm qua Trương lão gia đã quyên cho Vương một trăm vạn đán lương thực. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Nhưng theo tại hạ biết, lần này Vương xuất binh ít nhất cũng tám mươi vạn đại quân. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Tính theo như vậy, cho tất cả đều thuận lợi thể trong thời gian ngắn nhất đánh bại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Mặc gia quân, thì ít nhất cũng cần nửa năm. Trong thời gian đó, quân lương cần thiết ít nhất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 khoảng trên dưới ba trăm vạn đán. Mà đây chỉ là con số trên bản thôi, Trương lão gia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cảm thấy… Lê Vương phủkhả năng đánh thắng Định Vương phủ trong vòng nửa năm sao?”

Trương Bách Vạn hơi cảnh giác nhìn hắn ta chằm chằm, nói: “Công tử ý gì?”

Diệp Ly cười nói: “Tại hạ cònmột tin tức, lần này… Đại quân xuất phát nhưng triều đình cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 không điều vận từ trong kho lương các nơi bao nhiêu lương thực. Bởi vì… Năm nay, Tây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Lăng khô hạn thiếu thu, tình huống của Bắc Nhung cũng không tốt lắm, chắc hẳn Trương lão gia chuyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 làm mua bán trao đổi lương thực thì cũng hiểu rõ chút ít. Từ một tháng trước, triều đình bán © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đi một bộ phận lương thực rất lớn vừa mới nhập kho cho Tây Lăng. Cho nên, con số ước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chừng 300 vạn đán này… Cuối cùng chỉ sợ còn cần Trương lão gia và các thương nhân buôn bán © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lương thực Giang Nam gánh chịu thôi.”

Trương Bách Vạn nghe đến đây thì sắc mặt liền biến thành màu đen, “Lê Vương… Lê Vương đây muốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đánh sụp cả Trương gia ta mà.” Quyên ra một trăm vạn đán đã khiến cho nguyên khí của Trương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 gia đại thương rồi, nếu tất cả quân lương đều muốn Trương gia gánh chịu thì…, chỉ sợ Trương gia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đã thật sự muốn xong rồi. Càng quan trọng hơn là, trong một khoảng thời gian ngắn, Trương gia căn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 bản không gom góp được nhiều lương thực như vậy, đến lúc đó một tội danh làm hỏng việc quân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 giáng xuống, đầu của Trương Bách Vạn hắn sẽ liền rơi xuống đất. Quả nhiên… Từ khi bắt đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Lê Vương đã không ý định buông tha cho hắn mà.

“Không chỉ như thế, hơn nữa… Nói thực ra, tại hạ đành phải nói lời thật, trận chiến này, chỉ sợ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 không phải một năm hay nửa năm là thể kết thúc. Đến lúc đó, Trương gia…” Sắc mặt Trương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Bách Vạn đã như màu đất rồi, nhìn qua Diệp Ly nói: “Sở công tử đặc biệt đến đây để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nói những lời này, chẳng lẽ chỉ để hù dọa lão hủ ư?” Trương Bách Vạn cũng người làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ăn khôn khéo, nên đương nhiên biết rõ Diệp Ly không khả năng nói những lời này chỉ để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đùa giỡn hắn ta.

Diệp Ly cúi đầu, nói một cách thản nhiên: “Tại hạ đúng một biện phápthể giúp Trương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lão gia, chỉ không biết Trương lão gia có nguyện ý hay không?”

“Kính xin Sở công tử cứu ta.” Trương Bách Vạn vội vàng nói.

Diệp Ly mỉm cười đưa ra một cái bức thư, Trương Bách Vạn cầm lấy đọc nhanh như gió, sắc mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 liền không khỏi biến đổi, trừng Diệp Ly nói: “Ngươi… Sở công tử ngươi là….” Diệp Ly cười nói: “Tại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hạ họ Sở, Sở gia…Từ gia thông gia.”

Trương Bách Vạn hiểu rõ, thần sắc trên mặt biến ảo bất định, thật lâu sao mới hỏi: “Sở công tử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thể làm chủ sao?”

Diệp Ly cười tủm tỉm lấy từ trong tay áo ra một tấm lệnh bài đặt lên bàn. Trương Bách Vạn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 kinh ngạc chằm chằm vào chữ Định đằng đằng sát khí trên tấm lệnh bài được dùng Mặc Ngọc chế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thành này, mặc chưa từng nhìn thấy lệnh bài của Định Vương phủ, nhưng Trương Bách Vạn thật sự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 không cho rằng trên đời này có ai dám làm giả lệnh bài của Định Vương phủ. Hơn nữa… Sở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 gia Từ gia đúng là thông gia, lấy địa vị của Từ gia tại Ly Thành, thì khả năng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 một nhân tài kiệt xuất như Sở Quân Duy dốc sức phục vụ Định Vương phủ cũng cao hơn vất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 vả chạy hơn ngàn dặm xa xôi đến Giang Nam để đầu nhập vào Vương phủ.

“Trương lão gia cảm thấy thế nào?” Diệp Ly hỏi.

“Nếu… Lão hủ không đồng ý, thì Sở công tử định thế nào?” Trương Bách Vạn hỏi.

Diệp Ly lạnh nhạt nói: “Vậy thì xin Trương lão gia hãy quên chuyện ngày hôm nay đi.” Trương Bách Vạn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 trầm giọng nói: “Lão hủ muốn suy nghĩ một thời gian.” Diệp Ly cũng không nói nhiều nữa, liền đứng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lên nói: “Đã như vậy, thì tại hạ liền cáo từ.”

Trương Bách Vạn nhìn Diệp Ly rồi mang theo chút ít may mắn nói: “Kỳ thật, nếu Sở công tử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thể đồng ý một yêu cầu của lão hủ, thì ngay lúc này lão hủ thể cho công tử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 một câu trả lời.” Nhìn ánh mắt thoả mãn lại chờ mong của Trương Bách Vạn, trong lòng Diệp Ly © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 liền liếc mắt khinh thường, vội vàng nói: “Trương lão gia thứ lỗi, kỳ thật tại hạ cũng chỉ… Chạy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chân mà thôi. Nếu Trương lão gia yêu cầu thì tại hạthể chuyển giúp, nhưng nếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111liên quan với tại hạ, thì chỉ sợ là… Kính xin Trương lão gia thứ lỗi.”

Trương Bách Vạn chỉ đành phải thở dài, thất vọng đến dật vu ngôn biểu (tình cảm bộc lộ trong lời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nói). Hắn thật lòng hy vọng Sở Quân Duy này có thể trở thành con rể của Trương gia, như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 vậy, cũng xem như Trương gia có thêm một sự bảo đảm. Hơn nữa, ánh mắt của con gái nhà © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mình lại cao, nam tử bình thường cũng không để vào mắt. Nhưng chỉ tiếc…

Ra khỏi Trương gia, Diệp Ly cộng thêm cả Vệ Lận Trác Tĩnh đều không nhịn được thở ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 một hơi. Trác Tĩnh bẹp miệng, nói: “Con mắt của Trương tiểu thư kia đều muốn dán lên người công © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tử luôn rồi. May mắn công tử tranh thủ thời cơ đuổi nàng ta xuống, chứ nếu không phiền toái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 liền thật sự lớn rồi.”bề ngoài tuấn lãng cũng là một loại sai lầm ah, thật không biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mấy năm nay công tử Thanh Trần làm cách nào trôi qua được, chẳng trách lại trêu chọc phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nữ nhân điên như Đông Phương U. điều, Vương phi mặc nam trang thì lại càng hỏng bét hơn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 công tử Thanh Trần, công tử Thanh Trần tiên phong đạo cốt khiến cho người ta đều phải ngưỡng mộ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 không dám khinh thường, nhưng Vương phi giả trang nam tử lại tuấn mỹ trù, hơn nữa nhìn qua © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 rất dễ thân cận. Quả thực chính là con rể tốt một không hai.

“Vương phi, nếu Trương Bách Vạn chạy đi mật báo thì làm sao bây giờ?” Vệ Lận cau mày nói.

Diệp Ly lạnh nhạt nói: “Vậy cũng chỉ thể khiến cho Trương lão gia làm được chính thức yêu tiền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hơn mạng thôi. Nhưng mà… Ta cảm thấy hắn ta người thông minh.”

Vệ Lận suy nghĩ một chút rồi nói: “Cũng đúng, hơn nữa lấy cái tính cách yêu tài như mạng kia, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 biếtMặc Cảnh muốn nuốt Trương gia của hắn ta thì sao thể còn tự mình nhảy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 vào bên trong được.”

Diệp Ly thở ra thật dài, nói một cách thản nhiên: “Giải quyết Trương gia Lâm gia xong, liền dễ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 làm việc hơn nhiều.” Trương gia Lâm gia đều được xem như cự phú số một số hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 trong thành Nam Kinh, đãbọn hắn âm thầm tương trợ, thì liền không sợ không thể đâm vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hậu cần của Mặc Cảnh Lê hậu một lỗ thủng thật to.

Mọi chuyện cần thiết đều đang âm thầm được tiến hành đâu vào đấy, từ sau khi tạo ra một chút © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 danh tiếng nho nhỏ trong yến tiệc tại Nhiếp Chính Vương phủ, hình như Mặc Cảnh cũng nhớ kỹ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 vị công tử thiếu niên của Sở gia Vân Châu thì phải. Nên thỉnh thoảng cũng phái người mời nàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đến phủ nói chuyện, hỏi thăm một chút cách nhìn về chính sự. ChỉDiệp Ly vẫn còn hơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lo lắng bị Mặc Cảnh phát hiện rahở nào đó, nên phần lớn đều lấy cớ từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chối, chỉ đến khi thật sự không từ chối được thì mới đi một lần. Lại không nghĩ rằng lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 bởi như vậy, thật ra lại khiến cho Mặc Cảnhcàng thêm coi trọng nàng hơn. Xem © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ra Mặc Cảnh cũng rất muốn chơi một tiết mục chiêu hiền đãi sĩ đây.

lẽ thật sự lo lắng Thái Hoàng Thái hậu có ảnh hưởng xấu đến Tiểu Hoàng đế, nên Mặc Cảnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thật đúng đã giữ Tiểu Hoàng đế lại Nhiếp Chính Vương phủ. Chỉ mỗi ngày vào triều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thì mới đưa vào trong nội cung. Tuy trên dưới trong triều cũng có không ít người đưa ra lời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 dị nghị về chuyện này, nhưng hiện nay, Mặc Cảnh lại là người nắm hết tất cả binh quyền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 của Đại Sở, thương can tửxuất chính quyền (Súng sinh ra chính quyền), luậnthời cổ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hay thời nay thì cũng đều là đạo lý này. Từ xưa đến nay, văn nhân tạo phảnmấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ai có thể thành công chứ?

Diệp Ly đã gặp Tiểu Hoàng đế một lần tại Nhiếp Chính Vương phủ, ngược lại còn gầyyếu ớt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hơn cả lúc nhìn thấy trên yến tiệc nữa. rất nhanh, trong Vương phủ cũng truyền ra tin © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tức, Tiểu Hoàng đế bị người ta hạ độc mãn tính.

Thu được tin tức doVương phủ truyền ra, tất cả mọi người đều không khỏi sửng sờ. Vệ Lận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cau mày nói: “Rốt cuộc Mặc Cảnh muốn làm gì?” Trước khi xuất chinh luônlúc cầu yên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ổn, hiện tại độc chết Tiểu Hoàng đế, cũng không phải chuyện tốt gì với Mặc Cảnh Lê.

“Mặc Túc Vân còn có thể chống đỡ được bao lâu?” Diệp Ly trầm giọng hỏi.

Dao đi theo Tần Phong đến lắc đầu nói: “Tuy loại độc Tiểu Hoàng đế trúng mãn tính, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhưng cũng rất mạnh. Mặt khác, dường như Tiểu Hoàng đế vẫn luôn không ngủ được yên ổn, hai năm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 qua lại bị Mặc Cảnhdọa không nhẹ. Chỉ sợ… giải độc thì cũng sống không đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 khi trưởng thành.” Chính Dao cũng một người mẹ, hơn nữa đã nhiều năm rồi cũng chưa từng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 gặp lại con trai ruột của mình, nên tất nhiên càng yêu thương trẻ con hơn vài phần.

Lại nói tiếp, trong những tranh đấu hỗn loạn này, người tội nhất không ai khác ngoài Tiểu Hoàng đế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chỉ mới tám chín tuổi này. Một đứa không hiểu được cáicả, không cha yêu thương, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 không mẫu tộc ủng hộ, vào lúc trước khi Mặc Cảnh Kỳ qua đời đột nhiên bị đẩy lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 vị trí Cửu Ngũ Chí Tôn này. Chờ đợi chính cái gì, chỉ cần thì ngườimắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thì đều thể thấy ràng.

Diệp Ly trầm mặc không nói gì, nàng vẫn luôn không phải một người nhẫn tâm. Mặc nàng không nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111chưa từng làm hại đứa này, nhưng tuyệt đối cũng sẽ không thấy chết không cứu được. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Tất cả mọi người, đều vì mục tiêu riêng của mình… Thái Hoàng Thái hậu quyền thế của mình, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Mặc Cảnh cái địa vị cao cao tại thượng kia, chính nàng Định Vương phủ, đều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 sẽ không hẹn cùng lựa chọn bỏ qua đứa bé này.

“Vương phi, chuyện Mặc Túc Vân cũng không liên quan đến chúng ta, Vương phi cầnphải tự trách mình.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Tần Phong trầm giọng nói.

Diệp Ly lắc đầu, cười khẽ một tiếng nói: “Tự trách thì ngược lại không đến mức, chỉ là hơi cảm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thán… Chỉ một đứa bé còn chưa hiểu cả, tại sao lại sinh trong nhà Đế vương…” Diệp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Ly rất ít khi tự trách, tự trách vốnmột loại áy náy khi đã làm ra chuyện© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đó không nên làm. thời gian ngồi đó tự trách, còn không bằng từ lúc ban đầu đừng làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 như vậy. Nếu đã lựa chọn rồi, thì tự trách còn ích gì?

“Dao Cơ, ngươi đi nói cho Diệp Oánh. Giao danh sách trong tay nàng ta cho ta. Ta lập tức nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cho nàng ta biết tung tích của đứakia, nếu chậm… Nàng ta sẽ phải hối hận.” Diệp Ly © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thản nhiên nói.

Dao nhíu mày nói: “Chỉ sợ Diệp Oánh sẽ không đồng ý, trong tận đáy lòng nàng ta cũng chưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chắc sẽ tin tưởng Vương phi. Hiện nay danh sách trong tay nàng ta thể nói thứ quan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 trọng nhất nàng ta có thể cầm ra trao đổi rồi, nên chắc chắn sẽ không lấy ra dễ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 dàng. Vương phi, thể nói tin tức của đứa bé đó cho nàng ta biết trước được không?”

Diệp Ly thở dài nói: “Nếu hiện tại nói tin tức của đứa đó cho nàng ta biết, thì chúng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ta sẽ thật sự không lấy được tin tức gì. Hơn nữa… Ngay cả ngươi rất nhiều người trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thành Nam Kinh này đều sẽ gặp nguy hiểm.” Dao nhíu mày, hơi khó hiểu. Tần Phong nói: “Nếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chúng ta nói cho Diệp Oánh, con của nàng ta chính là Tiểu Hoàng đế. Thì sao nàng còn© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thể giúp Định Vương phủ được nữa? Việc đầu tiên mà nàng làm chính nói tin tức này cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Mặc Cảnh Lê. Hiện tại công chúa đã chết rồi, Đông Phương U lại mất tích, một khi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Tiểu Hoàng đế trở thành con trai của Mặc Cảnh Lê…”

Lúc này Dao mới chợt hiểu ra, thời gian nàng Diệp Oánh liên hệ cũng không ít. Đương nhiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cũng hiểu tâm tính của Diệp Oánh. Con người Diệp Oánh nhát gan, đầu óc cũng không tính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thông minh, khó thành đại sự. Nhưng lại thể lợi, tâm trong lòng căn bản © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 không tín tưởng bất luận kẻ nào, vào lúc quan trọng nhất, lòng dạ lại đủ độc ác. Nếu con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 trai của nàng ta làm Hoàng đế, thì nàng ta sẽ chínhThái hậu, nên tất nhiên không cần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 phải lại nhìn sắc mặt của Định Vương phủ nữa.

Hơi bất đắc dĩ thở dài, Dao nói: “Ta sẽ nói lại với nàng ta.” Chỉ hy vọng Diệp Oánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 vẫn còn một chúttrí, đừng tự cho thông minh ngược lại liền hại con của mình. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111

“Vương phi, hiện tại Mặc Cảnh hạ độc thủ với Tiểu Hoàng đế, là rốt cuộc muốn làm gì? Cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 không đến mức hắn ta đã không chờ nổimuốn lập tức đăng đi? Tiểu Hoàng đế chết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 trong Vương phủ của hắn ta, chính hắn ta cũng sẽ bị hoài nghi ah.” Trác Tĩnh khó hiểu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nói. Xưa nay Mặc Cảnhthích tự cho là thông minh, không giống như người ngay cả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đạo đơn giản như vậy cũng đều không rõ.

Diệp Ly lắc đầu, trầm giọng nói: “Kỳ thật… Cũng chưa chắcMặc Cảnh hạ độc.”

“Có người muốn giá họa cho Mặc Cảnh Lê?” Mọi người nghi ngờ nói.

Tần Phong nhíu mày nói: “Từ khi Đông Phương U mất tích, Mặc Cảnh vừa phải lao lực chỉnh đốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lạiVương phủ. Hiện nay Vương phủ thể nói đã hoàn toàn nằm dưới sự khống chế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 của Mặc Cảnh Lê. Tin tức ngay cả chúng ta đều thể tra được, thì Mặc Cảnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 không khả năng không biết.”

Diệp Ly trầm ngâm một lúc lâu, rồi nhướng mày nói: “Trong Vương phủ còn có một người có thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ra tay với Mặc Túc Vân, cho Mặc Cảnh biết, thì cũng sẽ không vạch trần người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đó. Huống chi… Nếu Tiểu Hoàng đế cứ chết như vậy, thì cũng chưa chắc chuyện xấu với Mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Cảnh Lê.”

“Hiền Chiêu Thái phi?” Lâm Hàn mở miệng nói.

Diệp Ly gật đầu, “Đúng vậy, hiện nay, trong Lê Vương phủ, người có thể ra tay với Mặc Túc Vân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cũng chỉMặc Cảnh Lê, Diệp Oánh Hiền Chiêu Thái phi thôi. Nên biết, độc dược mãn tính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cũng không dễ dùng,cần rất nhiều thời gian. choTiểu Hoàng đế không quyền thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đi nữa thì người hầu hạ trước mặt cũng không ít. Người bình thường tuyệt đối không biện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 pháp hạ độc vào trong thức ăn của Mặc Túc Vân mỗi ngày như vậy.”

“Tại sao Hiền Chiêu Thái phi muốn giết Tiểu Hoàng đế?” Vệ Lận khó hiểu.

Diệp Ly cười nói: “Hiền Chiêu Thái phiThái Hoàng Thái hậu là chị em họ, năm đó lại cùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 vào cung hầu hạ Tiên hoàng. thể nói hơn phân nửa cuộc đời đều hai bên cùng giúp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đỡ lẫn nhau, đồng hội đồng thuyền. Sau khi Mặc Cảnh Kỳ lên ngôi, Thái Hoàng Thái hậu lên làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Thái hậu, liền phong Hiền Chiêu Thái phi là Thái phi, hơn nữa chuyển ra cung đến Vương phủ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 vinh dưỡng, so với những phi tử khác của Tiên hoàng, thì cũng coi như rất tốt rồi. Chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 điều, ta vẫn nghi vấn. Vị phân thấp nhất của tần phi trong hậu cung Đại SởTài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhân, cao nhất Hoàng hậu, dưới Hoàng hậu lại Quý phi, Phi. Dựa theo lệ cũ, tôn phong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tần phi của Tiên hoàng sau khi Tiên hoàng băng đều theo lệ nâng lên một cấp. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Nói cách khác, dưới tình huống bình thường, khi Tiên hoàng còn tại thế, Hiền Chiêu Thái phi đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Phi vị, như vậy đáng lẽ Mặc Cảnh Kỳ phải phong ta làm Quý Thái phi mới đúng, dựa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 vào quan hệ của Hiền Chiêu Thái phi Thái hậu thì cũng chuyện bình thường. Nhưng… sao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cả đời Hiền Chiêu Thái phi lại vẫn luôn dừng lại Phi vị đây?”

Dao chống cằm, nói: “Không phải lúc đó cũng không có ai đưa ra dị nghị sao? Vậy thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chứng tỏ sắc phong như vậy cũng hợp lý.”

Diệp Ly nói: “Hợp nhưng lại không hợp tình. Hơn nữa, lúc đó, tần phi trong hậu cung của Tiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hoàng đều gần như bị Thái hậu dùng đủ loại do giáng chức giết giết, Hiền Chiêu Thái phi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111người duy nhất còn sót lại, lại còn lấy được ân điển xuất cung vinh dưỡng, thoạt nhìn tất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhiên ân sủng tăng thêm, nên chỉ sợ cũng không ai chú ý tới những chuyện này. Ngươi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cảm thấy… Tại sao Thái hậu lại phải đưa Hiền Chiêu Thái phi xuất cung vinh dưỡng?”

Đôi mắt Dao lóe lên, kinh ngạc nói: “Thái hậu không muốn để Hiền Chiêu Thái phi ở lại trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cung tranh quyền với mình. Như vậy… Chắc chắn trong tay Hiền Chiêu Thái phi nhược điểm nào đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 khiến cho Thái hậu không dám động đến ta. Nên nhiều năm như vậy mới vẫn luôn sống yên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ổn. Bây giờ ta ra tay với Mặc Túc Vân, một muốn đẩy Mặc Cảnh thượng vị, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hai muốn muốn trả thù Thái Hoàng Thái hậu?”

“Nga Hoàng Nữ Anh giai thoại thiên cổ. Nhưng ta lại chưa bao giờ chính thức nhìn thấy cái gọi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Nga Hoàng Nữ Anh tồn tại cả.” Diệp Ly khẽ thở dài. Chỉ cần nữ nhân thì đều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 sẽ lòng ghen tuông, sao thể không chút khúc mắc nàotỷ muội tình thâm với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 một nữ nhân khácchung trượng phu với mình chứ? Huống chi, lại nữ nhân trong thâm cung. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Bắt đầu từ ngày đầu tiên các nàng tiến cung, thì trong lòng cũng chỉmột chữ —— Tranh. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Tranh thủ tình cảm, tranh giành địa vị, tranh giành con cái.

“Mặc Cảnh cũng con trai của Thái Hoàng Thái hậu.” Vệ Lận nhắc nhở.

Hiền Chiêu Thái phi khôngcon cái, luậnta trốn sâu bao nhiêu thì từ khi bắt đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đã bị định trước đứng thế thất bại rồi.

“Ân sinh, ân dưỡng, cái nào nhẹ cái nào nặng? Sự lựa chọn của Mặc Cảnh vào lúc này còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chưa đủ để chứng minh sao?” Diệp Ly mỉm cười nói.

Dao Cơ nhíu mày nói: “Lúc vừa mới dời đô đến Nam Kinh, nghe nói Vương muốn phong Hiền Chiêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Thái phi Hoàng Quý Thái phi, cùng chung quản hậu cung với Thái hậu, nhưng về sau lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 không biết như thế nào liền không tin tức nữa.”

Mọi người đang ngồi đây đều không nhịn đượclắc đầu, chuyện của hoàng gia rắc rối phức tạp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 khiến cho những người như bọn họ đều cảm thấy đau đầu nhức não. Mặc Hiền Chiêu Thái phi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 không con trai, nhưng những năm này đều vẫn luôn sắm vai tỷ muội tình thâm dưới sự áp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chế của Thái hậu, chắc rốt cuộc cũng sắp không nhịn được nữa. Chỉ không biết quan hệ của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Mặc Cảnh Thái hậu trở nên gay gắt như vậy, Hiền Chiêu Thái phi lại thêm vào trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đó mấy phần khí lực.

“Khởi bẩm công tử, người Nhiếp Chính Vương phủ đến. Nói là Nhiếp Chính Vương cho mời.” Ngoài cửa quản sự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thấp giọng bẩm báo.

Diệp Ly trầm mặc một lát, rồi gật đầu nói: “Ta đã biết, kêu họ chờ một lát.” Quản sự lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tiếng lui ra, Diệp Ly đứng lên nói: “Mà thôi, vừa vặn ta cũng đến Lê Vương phủ xem sao.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111

Dao cau mày nói: “Hình như mấy ngày gần đây Vương thường xuyên triệu kiến Vương phi, thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đã bị hắn ta nhìn ra hởkhông?”

“Dựa theo tính tình của Mặc Cảnh Lê, nếu thật sự đã nhìn ra sơ hở đó, thì cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 phải là khách khí đến mời như vậy. Đừng lo.” Diệp Ly cười nói.

Đến Vương phủ, Diệp Ly trực tiếp được người mời đến thư phòng của Mặc Cảnh Lê. Bước vào thư © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 phòng, lúc này bên trong cũng đã mặt rất nhiều người rồi. điều, Diệp Ly quen thuộc lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chỉ có một, Mộc Dương, hiện tại Mộc Dương Hầu.

“Sở Quân Duy bái kiến Nhiếp Chính Vương.” Diệp Ly chắp tay nói.

Mặc Cảnh Lê thấy Diệp Ly vào, dường như tâm tình rất tốt, cười nói: “Sở công tử đến rồi, mời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ngồi.” Diệp Ly gật đầu tạ ơn, đi đến vị trí cuối cùng ngồi xuống. Tuy Sở gia xem như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 danh môn vọng tộc, nhưng đang ngồi đây lại đều tâm phúc của Mặc Cảnh Lê, nên đương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhiên Diệp Ly cũng sẽ không thể không biết trời cao đất rộng ngồi vào phía trước.

Trùng hợp, Diệp Ly liền ngồi đối diện với Mộc Dương. Mộc Dương mỉm cười nhẹ gật đầu với nàng, Diệp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Ly cũng không quét mặt mũi của hắn ta, mỉm cười nhẹ gật đầu lại. Mặc Cảnh Lê nhướng mày © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhìn hai người hỏi: “Mộc Dương Hầu Sở công tử quen biết?”

Mộc Dương cung kính nói: “Sở công tử phong thái như thế, chỉ hận chưa từng quen biết.”

Diệp Ly cười nói: “Mộc Dương Hầu quá khen. Tại hạ cũng đã ngưỡng mộ đại danh của Mộc Dương Hầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đã lâu.” Thấy thần sắc của hai người đều không giống giả trang, nên lúc này Mặc Cảnh mới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thoả mãn nhẹ gật đầu. Trái lại hắn không phải phản đối phủ Mộc Dương HầuSở gia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 giao tình, nhưng cũng sẽ không vui khi Mộc Dương gạt mình kết giao thân thiết với Sở gia.

Vừa lúc Diệp Ly liền thừahỏi: “Không biết Vương gia triệu kiến tại hạ dặn dò?”

Mặc Cảnh nhìn lướt qua mọi người, nói: “Lần này đúng chuyện muốn Sở công tử giúp đỡ. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Lúc trướctrong chuyện của Trương gia, Sở công tử chỉ nói mấy câu thì đã giúp Bản vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 giải quyết một vấn đề lớn. Mấy ngày nay Trương Bách Vạn làm việc ngược lại cùng ra sức, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đây đều công lao của Sở công tử.”

Diệp Ly khiêm tốn chối từ: “Vương gia quá khen, đây đều lực chấn nhiếp của Vương gia tại Giang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Nam, Quân Duy không dám kể công.”

Mặc Cảnh thở dài nói: “Bản vương đúng thậtlại đại sự muốn Sở công tử giúp đỡ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 kính xin Sở công tử đừng nên từ chối mới tốt.”

Trong lòng Diệp Ly khẽ nhảy dựng, sắc mặt bình tĩnh nói: “Thỉnh Vương gia dặn dò.”

Mặc Cảnh vẫn không nhúc nhích nhìn chằm chằm vào Diệp Ly, trầm giọng nói: “Bản vương muốn mời công © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tử viết dùm một phong chiếu thư.”

Trong lòng Diệp Ly chấn động, nhìn lướt qua mọi người đây, thấy trên mặt họ đều không chút © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 dị sắc nào, liền biết những người này đều đã biếtMặc Cảnh muốn nói điều gì. Hoặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 là, những ngững người này đặc biệtđây chờ nàng đến. Diệp Ly hơi hít sâu một hơi, hỏi: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 “Nhân tài của triều đình như mây, tự có số đại nhân tiền bối thể viết chiếu thư. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Tại hạ chỉ sợ…”

“Sở công tử đây không muốn sao?” Sắc mặt Mặc Cảnh trầm xuống, ngữ khí nhàn nhạt hỏi.

Trong lòng Diệp Ly hơi bất đắc thở dài, nàng đã hiểu rốt cuộc Mặc Cảnh muốn nàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 viết chiếu thư gì rồi. Nhưng… Thứ này lại không thể viết được. Một khi đã viết, thì chỉ sợ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cuộc sống của Tiểu Hoàng đế Mặc Túc Vân kia cũng xem như liền chấm dứt.

“Không biết, Vương gia muốn tại hạ viết chiếu thư gì?” Thư phòng của Vương phủ, Trác Tĩnh Vệ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Lận đều không thể vào được, nên tất nhiên chỉ thể bên ngoài chờ. Huống chi cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111bọn họ bên người, thì Diệp Ly cũng không ý định vạch mặt với Mặc Cảnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhanh như vậy.

Lúc này thần sắc của Mặc Cảnh mới hòa hoãn một chút, như hơi khổ sở nói: “Thật sự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 không dám giấu diếm, mấy ngày nay, thân thể Hoàng thượng chút không tốt, chỉ sợ là… Hoàng thượng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 còn nhỏ tuổi nên tất nhiên không con nối dõi, cho nên định thoái vị… Còn muốn mời Sở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 công tử viết dùm một phong chiếu thư thoái vị. Sở công tử chínhhậu nhân của danh môn, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chắc cũng sẽ không để cho Bản vương thất vọng.” ràng đắc chí mãn nguyện, lại miễn cưỡng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 giả bộ bày ra bộ dáng khổ sở, một phen diễn trò này của Mặc Cảnh lại càng làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cho Diệp Ly cảm thấy buồn nôn.

“Không biết… Hoàng thượng định thoái vị nhường ngôi cho vị hoàng tử nào của Tiên đế?” sắc mặt Diệp Ly © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 không thay đổi, vẻ mặt tội hỏi tiếp. Hoàng đế khôngcon nối dõi, thì đương nhiên ngôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 vị Hoàng đế chỉthể truyền cho người khác, nhưng bình thường đềutruyền cho người có huyết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thống thân cận nhất. Trước huynh đệ, sau con cháu, truyền cho thúc thúc ngược lạithật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hiếm thấy. Diệp Ly hỏi như thế, cũng không tínhthất lễ.

Trong mắt Mặc Cảnh Lê hiện lên một tia sáng lạnh, nhưng cũng không trả lời vấn đề của Diệp Ly. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Ngồi đối diện, Mộc Dương cười nói: “Sở công tử đã hiểu lầm rồi, Hoàng thượng là có ý © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 định thoái vị nhường ngôi cho Nhiếp Chính Vương.sao, huynh đệ của Hoàng thượng cũng đều tuổi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 còn nhỏ… Hiện nay Đại Sở lại đang vào lúc bấp bênh, thật sự cần một vị Quân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 vương trác tuyệt lại năng lực. Tuy Hoàng thượng còn nhỏ, nhưng cũng một lòng suy nghĩ© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 giang sơn Đại Sở.”

giang sơn Đại Sở? Chỉ sợ bị các ngươi dọa thì có? Trong lòng Diệp Ly lạnh lùng cười. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111

Hơi do dự nhìn thoáng qua Mặc Cảnh Lê, Diệp Ly làm như khó xử, nói: “Vương gia thứ tội, lúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 này chỉ sợ… Tại hạ cần phải thương lượng với gia chủ một phen mới được. Huống chi, tuy tại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hạ người của Sở gia, nhưng lại chỉ xuất thân bàng chi, chuyện như viết chiếu thư thoái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 vị thế này…” Từ xưa đến nay, Hoàng đế cam tâm tình nguyện thoái vị liền không có mấy người, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 người tiếp vị biểu hiện mục đích của mình, nên tất nhiên chiếu thư muốn tìm một người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 sức ảnh hưởng đến ghi. Nhưng thứ này, ghi tốt thì thể lưu danh đời sau, nhưng ngược lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cũng có thể để lại tiếng xấu muôn đời. Tuy Diệp Ly mượn thân phận người của Sở gia, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 vẫn còn không ý định đi bôi nhọ danh dự của người ta. Nếu nàng đoán không sai, phong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chiếu thư Mặc Cảnh muốn nàng ghi này, chỉ sợ cuối cùng sẽ trực tiếp treo trên danh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nghĩa dòng chính của Sở gia. Thế nhân chỉ biếtdo người của Sở gia viết thôi, ai quản © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 rốt cuộc Sở Quân Duy dòng chính hay bàng chi, hoặc rốt cuộc Sở gia có người này hay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 không?

Kỳ thật cũng không phải Mặc Cảnh muốn ép buộc Diệp Ly viết chiếu thư này, hắn ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thật sự không tìm được người thích hợp để viết. Trong triều, những lão thần danh vọng đương nhiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 không chịu hy sinh thanh danh của mình để viết phong chiếu thư này. Mà thủ hạ tâm phúc của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Mặc Cảnhlại đều không thanh danh cả. Mặc Sở Quân Duy bàng chi của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Sở gia, nhưng đến cùng cũng vẫn còn treo một cái danh Sở gia. Sở gia cũng xem danh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 môn vọng tộc số một số hai của Đại Sở, ngoại trừ Từ gia ra. Nếu thể tìm được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 công tử Thanh Trần viết giùm chiếu thư, thì đương nhiên Mặc Cảnhcũng sẽ không cần để ý © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tới Diệp Ly nguyện ý hay không.

Mặc Cảnhkhông vui nhìn chằm chằm vào Diệp Ly nói: “Chỉ một chuyện nhỏ, Sở công tử liền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tìm mọi cách từ chối, chẳng lẽxem thường Bản vương?”

Diệp Ly thật đúng muốn tát vào mặt của Mặc Cảnh một cái, nếu đây thật sự chỉ đơn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thuần một công tử bàng chi của Sở gia, Mặc Cảnh lại bày ra trận thế như vậy, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thì ngoài việc thông đồng làm bậy ra, chỉ sợ công tử Sở gia cũng chỉ thể tự vận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tuẫn tiết thôi.

“Vương gia nói quá lời.” Diệp Ly nói một cách kiên định: “Nhưng việc này liên quan trọng đại, tại hạ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thật sự không dám tự ý quyết định. Vương gia cũng không hy vọng, tại hạ vừa mới viết chiếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thư này xong, thì chân sau Sở gia liền truyền ra tin tức trục xuất Quân Duy ra khỏi gia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 môn đi?”

Nếu thật sự như thế, thì đây chính toàn bộ Sở gia đã đánh cho Mặc Cảnh Lê một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 bạt tai thật mạnh. Đến lúc đó, chỉ sợ càng thêm mất mặt hơn cả tùy tiện kéo một người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nào tới viết chiếu thư. Những thứ khác không nói, nếu Từ gia lại thừa nói chút gì đó, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thì chỉ sợ hơn phân nửa người đọc sách khắp thiên hạ cũng sẽ không mua trướng của Mặc Cảnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Lê.

Mặc Cảnh Lê cũng biết Diệp Ly nói đúng sự thật, nhưng hắn đã tin tưởng tràn đầy đưa ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 yêu cầu lại đụng phải cái cái đinh không mềm không cứng, điều này bảo sao Mặc Cảnh Lê có © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thể kéo thể diện xuống được đây? Ngồi phía dưới, Mộc Dương thấy tình hình này, liền vội mở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 miệng: “Vương gia, Sở công tử băn khoăn cũng chưa chắc không đạo lý. Sở công tử người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đọc sách,một số việc khó tránh khỏi trong thời gian ngắn không nghĩ thông được. Không bằng lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cho Sở công tử tạm thời suy nghĩ hai ngày, chắc chắn đến lúc đó Sở công tử sẽ nghĩ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thông thôi.”

Lúc này Mặc Cảnh mới nhẹ gật đầu, nhìn Diệp Ly nói: “Bản vương cùng coi trọng công tử, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 kính xin Sở công tử ngàn vạn lần hãy cân nhắc thận trọng. Lấy tài năng của Sở công tử, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chưa chắc không thể trở thành công tử Thanh Trần thứ hai.”

Trong lòng Diệp Ly thầm thấy buồn cười, nàng cũng không dám tự cho tài trí có thể so với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Đại ca. Chỉ lần này Mặc Cảnh muốn lôi kéo nàng đưa ra một cái giá lớn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 như vậy ngược lại cực kỳ đáng suy xét. Ai không biết công tử Thanh Trần thể nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 là nhân vật dưới hai người trên vạn người trong Định Vương phủ, nói quyền khuynh thiên hạ cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 không quá đáng. Chỉ cầnngười đọc sách, thì ai không xem công tử Thanh Trần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 như tấm gương mục tiêu để cố gắng đây? điều, Diệp Ly dám khẳng định, chonàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thật sự Sở Quân Duy, thì nàng cũng sẽ không lựa chọn Mặc Cảnh Lê. Mặc Tu Nghiêu có © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lòng khoan dung, khí phách năng lực của người đứng trên vạn người, nhưng Mặc Cảnh lại không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 có. Chỉ sợ đợi đến khi Mặc Cảnhđứng vững gót chân, thì kẻ xui xẻo đầu tiên chính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 công tử Thanh Trần thứ hai này.

Diệp Ly cung kính đáp: “Đa tạ Vương gia ưu ái. Tại hạ sẽ suy nghĩ thật kỹ.”

Mặc Cảnh nhìn Diệp Ly thật lâu, rồi mới gật đầu nói: “Được, Bản vương liền phái người tiễn công © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tử hồi phủ.”

“Đa tạ Vương gia.” Diệp Ly cũng không từ chối, tất nhiên cũng hiểu Mặc Cảnh ý gì. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Cũng không quan tâm, nếu đã cho nàng biết chuyện quan trọng như vậy, thì sao Mặc Cảnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thể yên tâm cho nàng cứ rời đi như vậy chứ? Chỉ là, Mặc Cảnh lại không biết rằng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nếu Diệp Ly muốn biến mất trong thành Nam Kinh này, thì cho hắn ta đào cả ba © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thước đất lên cũng sẽ không tìm được.

Trác Tĩnh và Vệ Lận đợi bên ngoài nhìn thấy Diệp Ly đi ra, lại thấy bên người lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thêm mấy tên thị vệ của Vương phủ, thì không khỏi biến sắc. Diệp Ly thờ ơ vung tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ra hiệu cho bọn họ đừng hành động thiếu suy nghĩ. Hai người liền trấn định xuống, tiến lên hành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lễ, “Thuộc hạ bái kiến công tử.”

Diệp Ly gật đầu nói: “Trở về thôi.”

“Dạ, công tử.”

Diệp Ly mang theo mấy thị về vừa nhận được cùng với Trác Tĩnh Vệ Lận đi ra ngoài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Vương phủ, nhưng khi đi ngang qua hoa viên thì liền thấy được Tiểu Hoàng đế mặc quần áo màu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 minh hoàng kia. Chỉ mới cách lần gặp mặt trước khoảng hai ba ngày, nhưng khuôn mặt nhỏ nhắn đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 gầy gò của Tiểu Hoàng đế đã trở nên hơi vàng như nến. Một đôi mắt luôn mang theo vẻ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hoảng sợ cũng trở nên càng ảm đạm không ánh sáng hơn. Tất cả mọi người đều có thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhìn ra được, mệnh của đứa nhỏ này không còn lâu nữa.

Mặc Túc Vân đi từ từ trong hoa viên, thái giám cung nữ đi theo phía sau cúi thấp đầu, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ai cũng không làm gì. Giống như chỉ cần Tiểu Hoàng đế không rời khỏi tầm mắt của bọn họ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thì luận làm cái gì cũng đều không quan trọng. Đường trong hoa viên cũng không phải luôn bằng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 phẳng, hình như Mặc Túc Vân thấy được phía trước có thứ đó thú vị, đôi mắt ảm đạm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hơi sáng lên một chút, nhấc chân chạy nhanh lên trước. Nhưng thân thể của đã gần như yếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đến không còn sức gì rồi, nên liền mất thăng bằng ngã xuống đất.

Nhưng ngay cả như vậy những người đi theo phía saucũng không ai đến đỡ dậy, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 giống như những người này đều đột nhiên biến thành con rối không hề thần trí vậy.

Ngã xuống chỗ đá cuội gập ghềnh thật sự rất đau. Mặc Túc Vân ngã xuống, hai cánh tay liền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 bị trầy da đổ máu. Nước mắt liền lập tức đọng lại trên vành mắt của bé, nhưng không biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 sao lại vẫn không rơi xuống. Mặc Túc Vân cũng không đứng dậy, chỉ nằm trên mặt đất sửng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 sờ nhìn cánh tay đang đổ máu đến đau rát của mình.

Một đôi tay thon dài trắng nõn nhẹ nhàng ôm lên. Mặc Túc Vân mở to hai mắt, hơi ngơ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ngác nhìn công tử tuấn mặc áo trắng trước mắt này.

“Có đau không?” Diệp Ly ngồi xuống, nhìn đứa bé đang nhìn mình chằm chằm trước mắt nhẹ giọng hỏi.

Nước mắt trong hốc mắt của Mặc Túc Vân liền chảy ra, một lát sau mới nhẹ gật đầu. Trong lòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Diệp Ly khẽ thở dài, sao nàng lại không nhìn ra dị thường của đứa này. So với mấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ngày trước, thậm chí ngay cả phản ứng thì đứa bé này cũng đều chậm hơn rất nhiều.

Người đi theo Mặc Túc Vân nhìn thấy người tới, liền bước lên phía trước muốn ngăn cản, “Vị công © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tử này… Hoàng thượng nên về nghỉ ngơi.” Diệp Ly liếc qua bọn họ, cười lạnh nói: “Hóa ra các © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ngươi cũng biết đứa này vẫn còn Hoàng đế ah?”

Sắc mặt của cung nữ nói chuyện trắng bệch, nhưng rất nhanh liền bình thường lại, nói: “Đương nhiên chúng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tỳ biết rõ bây giờ ngài ấy còn Hoàng thượng. Cho nên, kính mời công tử nhanh chóng rời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đi. Hoàng thượng cũng không phải bất kỳ người nào cũng đều thể gặp.” Tuy ngữ khí nói chuyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 của cung nữ giống như rất khách khí, nhưng Diệp Ly vẫn có thể nghe ra một tia kiêu ngạo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 trong đó cùng với câu “Bây giờ còn là” được nhấn mạnh kia. Hiển nhiên, đối xử với Mặc Túc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Vân như thế cũng được người sai sử.

Mấy thị vệ đi theo sau lưng Diệp Ly cũng tiến lên, châm chước ngôn ngữ muốn mời Diệp Ly rời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đi. Chỉ bọn họ biết Vương gia cònlúc cần dùng vị Sở Quân Duy này, nên cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 không dám quá cường ngạnh.

“Bái kiến Vương phi.” Chính lúc đang giằng co, Diệp Oánh liền dẫn người đi tới, ánh mắt nhàn nhạt đảo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 qua mọi người, hỏi: “Đang làm đây?” Cung nữ đã nói chuyện với Diệp Ly lúc nãy tiến lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 một bước nói: “Khởi bẩm Vương phi, chúng tỳ vâng mệnh Thái phi đi ra ngoài chơi đùa với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Hoàng thượng, nhưng vị Sở công tử này lại cản đường đi của Hoàng thượng không chịu tránh ra.”

Diệp Oánh từ chối cho ý kiến, nhìn sang Diệp Ly. Diệp Ly lại cười nói: “Bẩm Vương phi, tại hạ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chỉ là nhìn thấy Hoàng thượng bị ngã nên mới thuận tay giúp đỡ thôi. Sau đó…” Diệp Ly giơ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ống tay áo đang bị nắm chặt của mình lên, biểu thị Tiểu Hoàng đế nắm chặt mình không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 buông.

Diệp Oánh trầm mặc một lát, rồi nói: “Sở công tử khách quý của Vương gia, nếu Hoàng thượng đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thích hắn ta thì cứ để hắn ta chơi với Hoàng thượng một lát đi. Các ngươi lo sợ đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 quá phận như vậy còn ra thể thống gì?”

“Vương phi! Nhưng Thái phi…”

“Bên phía Thái phi, đương nhiên ta sẽ trở về giải thích. Nhiều người như vậy còn để cho Hoàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thượng ngã, các ngươi đều là người chết cả sao?” Diệp Oánh nói một cách lãnh đạm. Tuy những © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 người này đềungười của Hiền Chiêu Thái phi, nhưng khi mặt người ngoài thì cũng không dám © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tranh luận với vị Vương phi Diệp Oánh này, nên chỉ đành phải ngậm miệng.

Diệp Ly tiếp nhận thuốc do Vệ Lận sau lưng đưa tới, vừa cẩn thận thoa lên cho Mặc Túc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Vân, vừa cũng không quay đầu lại hỏi: “Sao còn chưa đi mời thái y?”

Người hầu hạ Mặc Túc Vân do dự một chút rồi mới quay người đi.

Bởi vì Mặc Túc Vân vẫn luôn cầm lấy ống tay áo của Diệp Ly không buông, nên tạm thời Diệp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Ly cũng không thể rời đi. Chỉ đành phải ôm Mặc Túc Vân đến một Thủy Các trong hoa viên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ngồi một lát. Ôm Mặc Túc Vân ngồi trong Thủy Các, Diệp Ly bình tĩnh nhìn Diệp Oánh hỏi: “Hiền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Chiêu Thái phi đã làm một chuyện, ngươi biết không?”

Diệp Oánh biến sắc, hơi thất thố hỏi: “Thái phi? Thái phi đã làm gì?”

Trong lòng Diệp Ly hơi trầm xuống, nhìn biểu hiện của Diệp Oánh thì đã biết, chuyệnHiền Chiêu Thái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 phi đã làm, nàng ta cũng không phải là không biết, “Vì sao ngươi không nói cho Dao chuyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 này?” Diệp Oánh khẽ cắn môi, nói: “Cái này cũng không phải chuyện quan trọng gì, cũng không liên quan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đến Định Vương phủ. Ta nói cho nàng ta biết làm gì? Huống chi… Ta không nói cho nàng ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 biết, nhưng không phải ngươi cũng biết rồi sao?”

“Ta đã biết, nhưng chỉ tiếc cũng đã chậm.” Diệp Ly nói.

Diệp Oánh đễnh, nói: “Chẳng lẽ ngươi còn muốn cứusao? Hoàng đế của Đại Sở, ngươi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Vương phi của Định Vương phủ, cứu lợi cho ngươi?” Diệp Ly cười khẽ một tiếng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nói: “Có phải ngươi cảm thấy, Mặc Cảnh trở thành Hoàng đế, thì ngươi liền chắc chắn có thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 làm Hoàng hậu không?”

Sắc mặt Diệp Oánh trắng bệch, đương nhiên nàng biết nếu không người ủng hộ, thì cho Mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Cảnhlàm Hoàng đế, mình cũng chưa chắc có thể thành Hoàng hậu. Vốn có Định Vương phủ ủng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hộ, nhưng hiện tại Mặc Cảnhđã quyết định khai chiến với Định Vương phủ…

“Ngươi cũng thể thử đi nói hành tung của ta cho Mặc Cảnh Lê xem. Nhìn xem tâm tình của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hắn ta tốt lên liềnthể thưởng cho ngươi vị trí Hoàng hậu hay không?” Diệp Ly mỉm cười © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhìn nàng ta, cười nói. Nhưng hàn ý ẩn hiện trong mắt lại khiến cho trong lòng Diệp Oánh không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhịn được run lên, cắn môi nói: “Ta sẽ không bán đứng ngươi… Bán đứng ngươi cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lợicho ta.” Tính tình của Mặc Cảnh là có thù tất báo, nếu nàng nói cho hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ta biết tin tức của Diệp Ly, thì như vậy chắc chắn cũng sẽ tiết lộ chính mình vẫn luôn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tìm hiểu tin tức cho Định Vương phủ. Đến lúc đó, đương nhiên Diệp Ly sẽ phiền toái, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cuối cùng không may vẫnmình. Huống chi… Tin tức con của nàng vẫn còn nằm trong tay Diệp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Ly.

Diệp Ly bình tĩnh nhìn nàng ta nói: “Ngươi vẫn kiên trì không chịu giao danh sách cho ta?”

Diệp Oánh cắn răng nói: “Ngươi tìm con về giúp ta trước. Mặt khác…”

“Mặt khác?” Diệp Ly hơi nhướng mày, nhìn nàng ta đầy hứng thú. Diệp Oánh nói: “Sau khi Mặc Cảnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lên ngôi, ngươi phải giúp ta lên làm Hoàng hậu.”

“Diệp Oánh.” Diệp Ly nhìn nàng ta một cách đầy thương hại, trầm giọng nói: “Ngươi sẽ phải hối hận.”

Người phía ngoài dẫn thái y đi đến. Nhưng đứa này vẫn nắm chặt lấy ống tay áo của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Diệp Ly không buông. Diệp Ly lại đành phải khuyên một hồi lâu mới khiến cho buông ống tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 áo ra để cho thái y xem xét. Nhìn thái y chỉ xem xét qua loa thương thế của bé, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lại như không bình thấy dị thường của bé, Diệp Ly cũng không thể nói hơn, đứng dậy, đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ra Thủy Các. Mấy thị vệ đợi bên ngoài lập tức đi theo. Diệp Ly nghiêng đầu nói: “Đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nói với Nhiếp Chính Vương một tiếng, phàm là… Đừng làm đến quá khó coi. Không có lợi cho thanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 danh của Vương gia.”

Mấy thị vệ sửng sốt một chút, nhưng vẫn phân ra một người quay người đi về hướng thư phòng của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Mặc Cảnh Lê. Diệp Ly quay đầu lại nhìn thoáng qua đứa đang ngơ ngác ngồi cạnh bàn tùy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ý thái y giày trong Thủy Các, rồi xoay người nói: “Chúng ta đi thôi.”

“Công tử, Hoàng thượng…” Vệ Lận không nhịn được hỏi. Bọn họ cũng không phải động vật máu lạnh không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tim không phổi gì, nhìn thấy một đứa không hiểu trở nên ngây ngốc ngơ ngác chờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chết, trong lòng Vệ Lận cũng thấy hơi đáng thương.

Diệp Ly lắc đầu nói: “Hoàng thượng chỉ sợ là… Ngày giờ không nhiều rồi.”

Mấy thị vệ được phái đi theo Diệp Ly cùng ra phủ đều hơi kinh ngạc nhìn Diệp Ly. Không nghĩ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đến vị công tử mới nhìn qua như ôn nhã tuấn tú này thật không ngờ lại to gan như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thế, biết rõ bọn họ người giám thị do Vương gia phái tới, mà lại còn dám trước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mặt bọn họ nói những lời này.

Chỉ bọn họ lại còn chưa hiểumột đạo lý. Khi đối phương hoàn toàn không để ý nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ra một ít bật ngay tại trước mặt ngươi, thì đã chứng tỏ hắn ta cho rằng ngươi tuyệt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đối sẽ không khả năng tiết lộ mật của hắn ta, trên cái thế giới này, người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 khôngkhả năng tiết lộ bí mật nhất lại chính là người chết.

Nghe xong lời Diệp Ly nói, ánh mắt u lãnh của Trác TĩnhVệ Lận rất ăn ý như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 như không đảo qua người mấy thị vệ, sát khí như ẩn như hiện lóe lên rồi chợt tắt. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111

Ngày hôm sau,Vương phủ liền truyền đến tin tức. Mấy cung nữ thái giám hầu hạ bên người Mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Túc Vân đề bị trượng tễ. Nghe thấy tin tức được Trác Tĩnh bẩm báo, bàn tay Diệp Ly cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chỉ hơi dừng một lát, rồi liền làm tiếp việc đang bỏ dở.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Thịnh thế đích phi, Thịnh thế đích phi Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Thịnh thế đích phi Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Thịnh thế đích phi Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Thịnh thế đích phi full, Thịnh thế đích phi online, read Thịnh thế đích phi, Phượng Khinh Thịnh thế đích phi

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 375 — Thịnh thế đích phi

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc