GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 376: Ngôi vị Hoàng đế và huyết thống

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Edit: Theresa Thai
Beta: Sakura

Hai ngày sau, khi Mặc Cảnh lại phái người tới Sở phủ, thì trong Sở gia đã người đi nhà © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 trống. Chỉ để lại một bức thư do Sở Quân Duy tự tay viết, tỏ mặc người của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Sở gia không thể tận trung với Quân nhưng cũng không thể quay đầu lại làm ra việc mưu hại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Quân vương. Về phần mấy tên thị vệ được Mặc Cảnh phái đi thì lại không còn ai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 gặp lại bọn họ nữa cả.

Mặc Cảnh nghe được tin tức liền giận dữ, nhưng sao còn có thể tìm được tung tích của Diệp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Ly chứ?

Lúc này, Diệp Ly cũng đã ở trong núi sau bên ngoài cách thành Nam Kinh hơn mười dặm rồi. Đứng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 bên cạnh mấy túp lều nhỏ, Diệp Ly đánh giá cảnh trí trước mắt mỉm cười gật đầu nói: “Ngược © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lại một nơi dưỡng thương rất tốt.”

“Ly nhi tỷ tỷ.” Vân Ca đi ra khỏi phòng nhỏ, nhìn thấy Diệp Ly đang đứng ngoài phòng mỉm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cười nhìn nàng, liền vui mừng trực tiếp thi triển khinh công rơi xuống trước mặt Diệp Ly, “Ly nhi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tỷ tỷ, tỷ vào bằng cách nào?”

Diệp Ly cười nói: “Trận pháp bên ngoài thật tốt, vậy đã cho tỷ tốn hơn một canh giờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mới vào được.”

Vân Ca hơi mờ mịt nháy mắt mấy cái, nói: “Ấy vậy muội không cảm nhận được đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 người vào ah.”

Diệp Ly cười tủm tỉm vỗ vỗ khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn của muội ấy nói: “Đại ca vẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 khỏe chứ?”

“Ai nha, muội quên mất… Thuốc của Từ Thanh Trần.” Vân Ca ảo não kêu một tiếng, cũng mặc kệ Diệp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Ly còn đang đây liền vội vàng xông vào trong phòng nhỏ. Nàng vừa mới sắc thuốc xong, chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nghe thấy bên ngoài động tĩnh nên vội vàng đi ra xem, lại suýt chút nữa liền quên thuốc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 của Từ Thanh Trần đã ra ngoài, không nhanh uống thì sẽ nguội.

Nhìn Vân Ca bưng từ trong nhà ra một chén thuốc rồi đi đến một căn phòng nhỏ khác, Diệp Ly © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhíu mày cũng đi theo.

“Từ Thanh Trần, uống thuốc thôi.” Vân Ca bưng thuốc đi vào phòng Từ Thanh Trần, Từ Thanh Trần để quyển © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 sách trên tay xuống, nhìn chén thuốc trong tay muội ấy nhíu nhíu mày, “Vân Ca, muội thật sự không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thể làm thành thuốc viên sao?” Trải qua lần bị thương này, công tử Thanh Trần mới biết được hóa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ra chính mình cũng sợ uống thuốc. Lúc trước tất nhiên công tử Thanh Trần không sợ uống thuốc, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lần này, hơn nửa tháng, mỗi ngày uống thuốc ba bữa như ăn cơm. Hơn nữa, tiểu nương Vân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Ca làm thuốc viên thì đều mang theo mùi hương ngọt ngào vào miệng liền tan, nhưng khi sắc thuốc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thì lại khó uống đến không thể tưởng tượng nổi. Từ Thanh Trần dám thề, đời này hắn chưa từng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 uống chén thuốc nào khó uống đến như vậy. Nhưng… Hắn đã xem qua đơn thuốc Vân Ca viết, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đó rõ ràng phương thuốc trị nội thương thường thấy nhất. Từ Thanh Trần cũng hơi hiểu dược lý, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nên trong lòng thầm tính toán một lượt, xem như lúc sắc thuốc cho vào thêm một vị thuốc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đắng thì cũng sẽ không khó uống như chén thuốc trước mắt này.

“Như vậy sao được? Tuy thuốc viên dễ uống lại dễ cất giữ, nhưng tác dụng lại thua kém thuốc được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 sắc này rất nhiều.” Vân Ca quả quyết không chấp nhận lời đề nghị của huynh ấy: “Đây cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 phải loại thuốc phiền phức cần thời gian sắc lâu hay gì, nên tất nhiên sắc uống vẫn tốt hơn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhiều. Như vậy, thương thế của huynh cũng sẽ khỏi nhanh hơn.”

Nhìn tiểu nương đang tươi cười vui vẻ trước mắt, Từ Thanh Trần bất đắcvươn tay tiếp nhận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chén thuốc đưa đến bên môi, ngửa đầu uống cạn.

Vân Ca thoả mãn gật đầu khen: “Từ Thanh Trần, huynh là người uống thuốc nhanh nhất ta từng thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đó.” Chén thuốc này khó uống đến cỡ nào, kỳ thật Vân Ca cũng biết, bởi vì từ nhỏ nàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cũng uống vào tay nghề của cha nàng lớn lên. Mỗi lần uống thuốc, nàng đều muốn lề © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lề mề cả buổi. Còn có những ngườicha đã từng cứu trước kia, hơn phân nửa đều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 liều chết cũng không chịu uống thuốc do cha sắc.

“Muội đã biết rất khó uống, thì cũng nên sắc thuốc này dễ uống hơn một chút đi.” Từ Thanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Trần cười khổ nói.

“Như vậy sao được? Phụ thân nói làm dịu hương vị của thuốc hơn phân nửa sẽ làm giảm dược tính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 của thuốc. Hơn nữa…” Vân Ca cười tủm tỉm nhìn huynh ấy nói: “Biết rõ thuốc khó uống thì mới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111thể ngoan ngoãn ít bị thương ít sinh bệnh.”

Công tử Thanh Trần rất muốn nói, muội suy nghĩ nhiều quá, ta chỉ hy vọng muội có thể sắc ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mùi vị thuốc bình thường được rồi.

“Ha ha, Đại ca, không nghĩ tới công tử Thanh Trần vang danh thiên hạ lại còn sợ uống thuốc nha.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Ngoài cửa, rốt cuộc Diệp Ly không nhịn được cười ra tiếng.

“Ly nhi?” Từ Thanh Trần ngẩng đầu lên nhìn ra cửa. Diệp Ly bước vào phòng, đánh giá từ trên xuống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 dưới một lượt. Mặc chỉ là một căn phòng nhỏ đơn trong núi, bày trí trong phòng cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 không chỉ một cái giường, một cái bàn và hai cái ghế băng thôi, nhưng lại được lau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chùicùng sạch sẽ, trên bàn còn đặt một bình hoa bằng gỗ tuy hơn đơn điệu nhưng cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 rất đáng yêu, trong bình hoa cắm hai cành hoa nhỏ màu trắng. Trong cả gian phòng đều tràn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ngập một mùi thuốc thoang thoảng.

Lại nhìn Từ Thanh Trần, lẽ bởi mấy ngày nay uống thuốc nhiều hơn ăn cơm, nên dung nhan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tuấn mỹ trù của công tử Thanh Trần vẻ hơi gầy đi một chút, nhưng khí sắc lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tốt cùng. Thoạt nhìn cũng không giống như bộ dáng của một người đang bị nội thương, hiển nhiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tiểu nương Vân Ca đã chăm sóc rất tốt.

Thấy Diệp Ly đi vào, lúc này Vân Ca mới nhớ ra chính mình còn ném khách nhânngoài cửa, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hơi ngượng ngùng cười cười với Diệp Ly, ngọt ngào nói: “Ly nhi tỷ tỷ, tỷ ngồi đi. muội đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 châm trà cho tỷ.”

“Cảm ơn Vân Ca.” Diệp Ly mỉm cười ngồi xuống chiếc ghế cạnh giường, mỉm cười nhìn Vân Ca phất phất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tay rồi nhanh chóng đi ra khỏi phòng nhỏ châm trà.

“Thật một tiểunương đáng yêu. Đại ca, ca nói có đúng không?” Diệp Ly cười nói.

Từ Thanh Trần cười một tiếng, gật đầu đồng ý: “Đúng rất thú vị.” Diệp Ly hơi ngẩn ra, hóa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ra trong mắt của công tử Thanh Trần, tiểu nương không phải phân ra xinh đẹp hay đáng yêu, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 dùng thú vị hay nhàm chán để hình dung sao?

“Thương thế của Đại ca thế nào rồi?” Diệp Ly quan tâm hỏi. Từ Thanh Trần đặt tay lên ngực, cười © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nói: “Tuy thuốc của Vân Ca rất khó uống, nhưng ngược lại hiệu quả vẫn rất tốt. Đã gần như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 khỏi hẳn rồi.”

Diệp Ly cười nói: “Thuốc đắng tậtlợi cho bệnh.”

Khuôn mặt tuấn luôn mang theo tiên khí mười phần của công tử Thanh Trần hiếm khi nhăn lại, hơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 bất đắc dĩ nói: “Ca cảm thấy ca hơi hối hận về quyết định lúc trước. Vân Ca nói ca © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 còn phải uống thuốc thêm ba tháng nữa thì nội thương mới có thể được triệt để chữa khỏi.” Uống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thuốc ba tháng không đáng sợ, đáng sợ chính luận phương thuốc nào đi qua tay Vân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Ca cô nương thì đều cùng một mùi vị, tuyệt đối sẽ không tình huống càng khó uống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hơn, ngay cả chính Vân ca cũng không làm được, bởi đó đã khó uống đến cực hạn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 rồi. Hơn nữa, Vân Ca nương nhiệt tâm, nhất định sẽ tự mình sắc thuốc cho hắn, công tử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Thanh Trần thật sâu cảm thấy mìnhphúc tiêu thụ.

Nhìn bộ dáng nhăn nhó của Từ Thanh Trần, Diệp Ly không nhịn được che miệng khẽ cười nói: “Thật sự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 rất ít khi được nhìn thấy thần sắc như hôm nay của Đại ca. Vân Ca cũng chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ý tốt thôi, nếu Đại ca từ chối muội ấy thì chẳng phải đã khiến cho muội ấy phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thương tâm sao?” Thính giác, thị giác và khứu giác của Diệp Ly đều tốt hơn người bình thường rất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhiều, lúc nãy đứng ngoài cửa đã ngửi thấy mùi vị quỷ dị nồng đậm tản ra từ trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chén thuốc kia của Từ Thanh Trần. Đồng thời cũng quyết định, nhất định phải mời tiểu nương Vân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Ca tiếp tục chăm sóc thương thế cho Đại ca. Thật sự rất hiếm khi được nhìn thấy thần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 sắc như hôm nay của Đại ca ah.

Nhìn nét mặt tươi cười đầy trêu tức hiếm của Diệp Ly, Từ Thanh Trần bất đắc dĩ lắc đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhìn Diệp Ly hỏi: “Không phải đang trong thành Nam Kinh làm việc sao, sao hôm nay lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thời gian rảnh rỗi đến thăm ca? Xảy ra chuyện gì?”

Diệp Ly thở dài: “Đại ca quả nhiên liệu sự như thần, đúng đã xảy ra chuyện.”

“Sao?” Từ Thanh Trần nhướng mày hỏi. Diệp Ly liền kể lại tỉ mỉ chuyện Nhiếp Chính Vương phủ, chuyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Mặc Cảnh đột nhiên muốn phế bỏ Mặc Túc Vân tự lập đúng đã khiến cho Diệp Ly © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hơi ngoài ý muốn.

Từ Thanh Trần cười nói: “Ly nhi vẫn nhân từ nương tay. Muội cứ viết chiếu thư thoái vị cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hắn ta thì thế nào? Mặc Cảnhmuốn tự lập làm Đế vào lúc này, hơn phân nửa chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 là vì muốn sau này lên chiến trường, về mặt thân phận áp Định Vương phủ một đầu thôi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Chỉ cần sau này Sở gia ra mặt giải thích Sở gia không Sở Quân Duy, thì cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 sao đâu.”

Diệp Ly cười khổ lắc lắc đầu nói: “Có lẽ vậy… Nếu hôm đó muội viết chiếu thư, thì chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 sợ hiện tại Đại ca nghe được đúng tin tức Mặc Cảnh đăng kế vị rồi.” Từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Thanh Trần hơi than khẽ nói: “Mặc Cảnhvẫn quá nóng vội một chút. Ly nhi thương hại đứa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 kia sao?”

“Thương hại cũngdụng, đứakia đã bệnh đến nguy kịch. Cho dù chúng ta cứu được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thì cũng không sống được bao lâu nữa.” Diệp Ly lắc lắc đầu nói. Tuy nói như vậy, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 kêu nàng tự tay hại một đứa không hiểu gì, thì Diệp Ly tự hỏi vẫn không thể làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 được. Từ Thanh Trần nhìn muội ấy hơi tiếc thương nói: “Tính tình của muội và Mặc Tu Nghiêu, cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 không biết làm sao hai người lại vẫn sống hòa thuận như vậy qua nhiều năm như vậy nữa.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111

Theo lý thuyết, tính tình của Diệp Ly Mặc Tu Nghiêu quả thật là khác biệt như ngày với đêm. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Diệp Ly đối mặt với người xấu thì có thể hạ quyết tâm, nhưng khi đối mặt với người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tội thì lại rất dễ dàng mềm lòng. Mặc Tu Nghiêu thì lại trái ngược hoàn toàn, nhìn như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tao nhã, nhưng chỉ cần thể đạt tới mục đích, thì đệ ấy sẽ không để ý © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 kéo bất cứ người nào vào trong cục. Quan hệ của Mặc Cảnh và Mặc Túc Vân hiện này, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ai dám nói trong đó không bút tích của Mặc Tu Nghiêu chứ? Nếu lúc trước Mặc Tu Nghiêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thật sự muốn đi thăm dò, thì sao lại không tra ra được thân phận của Mặc Túc Vân? Chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 sợMặc Tu Nghiêu đã đoán được ngay từ đầu rồi, cho nên mới không cho người đi tra. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111

Diệp Ly lại cười nói: “Tu Nghiêu Tu Nghiêu, muội muội. Cho vợ chồng thì cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111quy định suy nghĩ cũng bắt buộc phải giống nhau nha. Chỉ cần chúng ta đều có thể lý © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 giải bao dung đối phương thì như vậy đã đủ rồi.”

“Vậy muội định đối phó với Mặc Cảnh như thế nào? Cứ để hắn ta tùy ý như vậy sao?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111

Diệp Ly bất đắc cười khổ, “Chẳng lẽ Đại ca cho rằng chỉ trong một tháng ngắn ngủn muội © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 liền thể đánh sụp sự thống trị của Mặc Cảnh tại Giang Nam trong nhiều năm ư?” Muốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tìm chút rắc rối cho Mặc Cảnh thì rất dễ dàng, nhưng muốn ngay trong Giang Nam © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 trực tiếp đuổi hắn ta xuống đài trong thời gian ngắn, thì cho Mặc Tu Nghiêu đích thân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đến cũng chút ít khó khăn.

Từ Thanh Trần mỉm cười nhìn Diệp Ly, “Ly nhi định?” Nhiều năm tiếp xúc như vậy, Từ Thanh Trần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cũng xem như đã hiểu Diệp Ly rất rồi. Nếu nói cái muội ấy cũng không định © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 làm, thì đó chuyện không khả năng. Diệp Ly trầm ngâm nói: “Nói thân phận chân thật của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Mặc Túc Vân cho Diệp Oánh.”

“Ly nhi vẫn mềm lòng, khó trách Định Vương lại lo lắng cho muội.” Từ Thanh Trần khẽ thở dài.

Diệp Ly lắc lắc đầu nói: “Không, muội muốn đánh cược… Trong mắt Mặc Cảnh Lê, con trai có quan trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 bằng ngôi vị Hoàng đế không? Đại ca, đúng là y thuật của Vân Ca rất tốt không?” Từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Thanh Trần nhướng mày nói: “Muội muốn Vân Ca cứu Mặc Túc Vân?”

Diệp Ly cúi đầu nói: “Bệnh của Mặc Túc Vân đã không phải thuốc hay châm cứu có thể trị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 được nữa, muội chỉ muốn chosống lâu hơn một chút. Muội cũng muốn xem xem, nếu trong thời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 gian ngắn mà Mặc Túc Vân không chết, thì Mặc Cảnhsẽ lựa chọn thế nào.”

Từ Thanh Trần gật đầu nói: “Vậy để ca hỏi ý Vân Ca xem.”

“Muốn hỏi muội cái gì?” Vân Ca bưng một bình trà bước nhẹ vào phòng, hơi ngượng ngùng cười nói với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Diệp Ly: “Nhà của muội không trà ngon gì, Ly nhi tỷ tỷ chấp nhận uống đi.” Vân Ca © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 bưng tới cũng không phải danh trà gì, mà là trà lại do mình làm. Hương hoa thoang thoảng tràn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ngập trong không khí, Diệp Ly hít một hơi thật sâu, cười nói: “Rất thơm.”

“Ly tỷ tỷ thíchđược rồi, mọi người chuyện muốn hỏi ý muội sao?” Thấy Diệp Ly cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 không chê trà lài quê mùa của mình, Vân Ca cũng thật vui vẻ. Tuy nàng rất ít khi tiếp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 xúc với người khác, nhưng thực sự cũng đã từng đi vào thành, nên đương nhiên biết những người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 có tiền sống trong những tòa nhà lớn kia đều khinh thường những thứ sơnnhư thế này. Huống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chi Ly tỷ tỷ lại còn một Vương phi cao cao tại thượng. Nếu Diệp Ly biết muội ấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nghĩ như vậy, thì chắc chắn sẽ giới thiệu Trương Bách Vạn cho muội ấy quen biết. Ít nhất Trương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Bách Vạn Tựu tuyệt đối sẽ không ghét bỏ trà lài của Vân Ca, nói không chừng còn hận không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thể cầu Vân Ca cung ứng miễn phí suốt một năm ba trăm sáu mươi lăm ngày.

Từ Thanh Trần nói: “Ly nhi muốn mời muội đi cứu một đứa bé. Vân Ca nguyện ý đi không?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111

“Được.” Vân Ca không chút nghĩ ngợi liền gật đầu đồng ý. Từ Thanh Trần hơi ngoài ý muốn nhìn muội © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ấy nói: “Vân Ca thật sự nguyện ý?”

Vân Ca khó hiểu hỏi lại: “Cha nói thầy thuốc phải tấm lòng của cha mẹ, tại sao ta lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 không muốn chứ?”

Từ Thanh Trần liền cảm thấy mình quá ích kỷ rồi, quả nhiên tâm nhãn quá nhiều cũng không phải chuyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tốt. Nhìn thấy Vân Ca cha của muội ấy ẩn thì lại theo thói quen cho rằng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cha của Vân Ca bởi biến cố nào đó không muốn hành y tế thế…

“Cảm ơn muội, Vân Ca.” Từ Thanh Trần lại cười nói.

Vân Ca tươi cười nhẹ nhàng, “Không cần cám ơn, ta cũng không biết cuối cùng ta thể trị được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hay không. Đến lúc đó mọi người đừng trách y thuật ta không tinh được rồi. Ta sẽ cố © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 gắng!” Từ Thanh Trần gật đầu nói: “Đã như vậy, thì vừa lúc ta cũng muốn dẫn muội đi tìm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 người nhà, đúng không? Chúng ta liền cùng vào thànhđược rồi.”

Vân Ca không dị nghị gì liền nhẹ gật đầu, nhu thuận nói: “Ta đi chuẩn bị đồ đạc.”

Sở phủ thì tất nhiên không thể trở về rồi, Diệp Ly lại trong nhà của Vân Ca một đêm, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ngày hôm sau, đoàn người mới thu thập hànhlặng yên không một tiếng động về tới thành Nam © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Kinh. Lần này, chỗ dừng chân lại một phủ đệ bình thường nằm trong một khu vực hơn nhộn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhịp trong thành. Lần này Diệp Ly lại không thể dùng thân phận Sở Quân Duy nữa, nên liền biến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hóa nhanh chóng thành một gái thanh xinh đẹp, cùng huynh trưởng ốm yếumuội muội còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhỏ tuổi đến thành Nam Kinh dưỡng bệnh.

Nơi này cũng khu vực nhộn nhịp phồn hoa nhất trong thành Nam Kinh, đoàn người của bọn họ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 xuất hiện vào trong tòa phủ đệ bình thường này tất nhiên cũng sẽ không khiến cho bất luận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 kẻ nào chú ý. Dọn dẹp trong phủ xong, vào ban đêm Tần PhongLâm Hàn liền đích thân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 dẫn Vân Ca đến Vương phủ, để Vân Ca trị bệnh cho Mặc Túc Vân.

Buổi tối, Diệp Ly và Từ Thanh Trần ngồi trong thư phòng đánh cờ. Diệp Ly chậm rãi hạ xuống một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 con, nhìn thoáng qua Từ Thanh Trần đối diện nhẹ giọng cười nói: “Thương thế của Đại ca vẫn chưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 khỏi, không bằng trở về phòng nghỉ ngơi. Muội đây đợi Vân Ca về là được rồi.”

Từ Thanh Trần lắc đầu nói: “Không sao, bọn họ cũng sắp trở về rồi. Ca lại chờ một lát, cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thuận tiện nhìn xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Mấy ngày nay muội cố gắng đừng ra cửa, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hiện tại chỉ sợ người của Mặc Cảnh vẫn còn đang âm thầm điều tra đấy.” Diệp Ly cười © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nói: “Ly nhi biết, Đại ca đừng lo. Tần Phong Lâm Hàn làm việc luôn có thể làm cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 người ta yên tâm, huống chi Vân Ca cũng là cao thủ, sẽ khôngchuyệnđâu.”

Từ Thanh Trần chậm rãi hạ xuống một con, rồi ngẩng đầu lên cười như như không nhìn muội ấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nói: “Ai nói ca lo lắng?”

Diệp Ly không sao cả nhún nhún vai, cười nói: “Là muội hơi lo lắng.”

Từ Thanh Trần lắc đầu không nói thêm gì nữa.

Ngoài cửa vang lên một tiếng động nhỏ, rất nhanh cửa thư phòng liền bị đẩy ra, ba người Tần Phong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nối đuôi nhau đi vào. Đôi mắt to trong suốt của Vân Ca đặc biệt sáng ngời, khuôn mặt nhỏ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhắn cũng đỏ bừng, hiển nhiên chưa từng làm chuyện đêm khuya xâm nhập vào phủ đệ của người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 khác như vậy, nên hơi khẩn trương.

Diệp Ly kéo tay Vân Ca ngồi xuống, tự tay rót cho muội ấy một tách trà, nói: “Vân Ca vất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 vả rồi, có gặp phải nguy hiểm không?”

Vân Ca cười nói: “Không ạ, Tần Phong đại ca Lâm Hàn đại ca đều rất lợi hại. Chút © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ít thị vệ của Nhiếp Chính Vương phủ kia cũng không thấy được chúng ta.” Kỳ thật luận khinh công, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thì Tần Phong Lâm Hàn chưa chắc đã vượt qua Vân Ca, nhưng kinh nghiệm hành động mật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 vào đêm khuya, thì đương nhiên hai người có thể ném nàng ra xa đến tám con phố. Nếu Vân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Ca tự mình đi, thì chỉ sợ đã bị người ta đuổi bắt khắp nơi từ lâu rồi.

Diệp Ly mỉm cười sờ sờ cái đầu nhỏ của tiểunương, hỏi: “Bệnh tình của đứađó sao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 rồi?”

Nghe thấy câu hỏi của Diệp Ly, khuôn mặt nhỏ nhắn Vân Ca liền xuống, hai mắt đẫm lệ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 rưng rưng nhìn Diệp Ly, Diệp Ly trầm ngâm một chút rồi hỏi: “Không tốt?” Vân Ca uể oải gật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đầu nói: “Vốn khi sinh ra đứa đo đã yếu ớt rồi, khi còn lẽ cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 trôi qua tốt. Độc trên người của lại càng làm hỏng thân thể của triệt để, nhưng nếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 không trúng độc thì đứa bé đó cũng không khả năng sống đến năm hai mươi tuổi. Chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hiện tại… Đứa đó phải chịu đựng sợ hãi trong thời gian dài, cho muộigiải hết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 độc cho nó, thì cũng phải nuôi dưỡng cẩn thận từng ly từng tí. Chỉ cần lại chịu thêm một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chút kinh sợ nữa thôi, thì sẽ không xong. Nhưng mà Tần đại ca Lâm đại ca nói không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thể dẫn về.” Vừa nhắc tới người bệnh, thì Vân Ca liền một loại kích động nho nhỏ. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Đặc biệt nàng luôn ẩn trong thâm sơn quanh năm, chưa từng trải qua bao nhiêu thế sự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhân gian. Nhìn thấy một đứa đáng thương như thế thì tất nhiên sẽ không nhịn được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đồng tình thương cảm.

Diệp Ly gật đầu nói: “Đứa bé đó Đương kim Hoàng thượng, mang ra khỏi Vương phủ, thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 sẽ xảy ra đại sự đấy.”

Vân Ca gật gật đầu, nàng chỉ lòng dạ lương thiện nhưng lại không phải không hiểu chuyện, nghĩ nghĩ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 rồi nói: “Đêm nay muội làm một ít dược hoàn, ngày mai Ly tỷ tỷ đưa cho đứa kia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 dùng đi. Tuy không biện pháp chữa hết bệnh cho nó, nhưng vẫn có thể làm cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 sống thoải mái hơn một chút.” Diệp Ly nói khẽ: “Đêm nay muội cũng mệt mỏi rồi, không cần phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 gấp, ngày mai lại chuẩn bị cũng kịp. Lát nữa tỷ kêu người chuẩn bị cho muội những dược liệu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111muội cần dùng.”

“Dạ… Từ Thanh Trần…” Kỳ thật trong số những người trong phòng này, người Vân Ca quen thuộc nhất cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 vẫn Từ Thanh Trần, cho nên luôn không tự chủ được nhìn Từ Thanh Trần. Nói cho cùng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 sở nàng tin tưởng Diệp Ly, Tần Phong Lâm Hàn chỉ mới gặp mặt hai lần như vậy, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cũng đềuthành lập trênsở bọn họ người quen biết của Từ Thanh Trần thôi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111

Từ Thanh Trần cười khẽ một tiếng nói: “Vân Ca cũng mệt mỏi rồi, đi nghỉ ngơi sớm đi.”

“Ừ. Vậy… Mọi người cũng nghỉ ngơi sớm đi.” Vân Ca nhu thuận gật đầu, đi theo thị nữ đang chờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111cửa về phòng của mình.

Nhìn Vân Ca rời đi, cửa thư phòng lại đóng lại lần nữa, trong thư phòng yên lặng xuống.

Sau nửa ngày, Từ Thanh Trần mới nói: “Ly nhi đừng suy nghĩ nhiều quá. Việc đã đến nước này… Định © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Vương phủ cũng không lỗi với đứađó.” Mặc Túc Vân đúng rất tội, rất đáng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thương, nhưngdân bách tính trong thời kỳ loạn thế này, ai không đáng thương chứ? Ít nhất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Diệp Ly đã cho Mặc Cảnh Diệp Oánh hội đền bù. Diệp Ly cười khẽ một tiếng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nói: “Đại ca không cần khuyên muội, muội đều hiểu rõ.”

Màn đêm buông xuống, một tờ giấy thanh tức xuất hiện ngay tại đầu giường của Diệp Oánh. Trên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tờ giấy chỉ có ba chữ cùng đơn giản: Mặc Túc Vân.

Diệp Oánh cầm tờ giấy ngây ra cả buổi, thời gian dần qua, sắc mặt lại càng ngày càng trở nên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tái nhợt.

“Vương gia! Vương gia?”

Sáng sớm, bên ngoài thư phòng của Mặc Cảnh liền vang lên tiếng kêu dồn dập của Diệp Oánh. Đang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tại xử chính sự, Mặc Cảnh không vui nhíu mày, vốn chuyện Sở Quân Duy đột nhiên mất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tích trong thành Nam Kinh cũng đã khiến cho Mặc Cảnhrất tức giận rồi, nên lúc này hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thật sự không có tâm tư để ý tới Diệp Oánh. Vốn cho rằng thành Nam Kinh vẫn luôn nằm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 trong sự khống chế của mình, nhưng chỉ chưa đầy một tháng ngắn ngủi, Sở Quân Duy Đông Phương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 U lại trước sau biến mất ngay dướimắt của hắn, điều này bảo sao không khiến cho Mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Cảnh Lê phẫn nộ, không sinh lòng cảnh giác đây?

“Vương phi, Vương gia lệnh, không gặp bất luận kẻ nào.” Ngoài cửa vang lên lời nói từ chối của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thị vệ.

“Mở ra! Bản phi chuyện quan trọng muốn bàn với Vương gia!” Diệp Oánh phẫn nộ trách mắng.

“Vương phi…”

Nghe ngữ khí giống như không đạt được mục đích thì sẽ thề không bỏ qua của Diệp Oánh, Mặc Cảnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhíu nhíu mày buông bút cất cao giọng nói: “Để cho nàng ta vào đi.”

Diệp Oánh đẩy cửa ra đi vào, cũng chẳng quan tâm hành lễ với Mặc Cảnh Lê, vội vã chạy đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nói: “Vương gia! Ta tìm được con của chúng ta rồi!” Mặc Cảnh Lê sửng sờ, nhưng rất nhanh lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 phục hồi tinh thần lại, nói một cách thản nhiên: “Ngươi lại đang nói hươu nói vượn cái vậy?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Không phải Mặc Cảnh không tin Diệp Oánh, suốt ngày Diệp Oánh đềutrongVương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 phủ, trong tay cũng không thế lực gì. Chuyện mà ngay cả Mặc Cảnhđều khôngchút © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 manh mối nào, thì sao Diệp Oánh lại thể biết được?

Diệp Oánh lo lắng nói: “Thật sự! Vương gia, ngài tin ta đi.”

Mặc Cảnh cau mày, hơi không kiên nhẫn nói: “Được rồi, ngươi nói đi. Con đang ở đâu?”

Diệp Oánh nói: “Là Hoàng thượng… Vương gia, ngài cứu đi. con của chúng ta đó.”

“Ngươi đúng điên rồi!” Mặc Cảnhđẩy nàng ta ra tức giận nói. Diệp Oánh bị đẩy ra lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhào qua bắt được ống tay áo của hắn ta nói: “Thật sự, ngài tin ta đi. thật sự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 con của chúng ta, hu hu… Van cầu ngài hãy cứu đi,sắp chết…”

“Sao ngươi biết được con của chúng ta?” Sắc mặt Mặc Cảnhâm trầm hỏi.

Diệp Oánh á khẩu không trả lời được, đương nhiên nàng biết tờ giấy kia do Diệp Ly phái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 người đưa cho mình, nhưng nàng lại không thể nói ra được. Một khi nói ra chuyện của Diệp Ly, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thì không chỉ Mặc Cảnhsẽ không bỏ qua cho nàng, ngay cả người của Định Vương phủ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cũng tuyệt đối sẽ không buông tha nàng, hoảng sợ lắc đầu, “Không… Ta không thể nói…”

Trong mắt Mặc Cảnh Lê lóe lên một tia sáng lạnh, cười lạnh nói: “Không thể nói? Không thể nói thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ngươi đến tìm Bản vương làm gì? Đi ra ngoài.” Diệp Oánh sửng sờ, cắn môi nói: “Nhưng con…” Mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Cảnh nói một cách hờ hững: “Con nào? Mặc Túc Vâncon trai của Mặc Cảnh Kỳ.”

“Không! Đó con của chúng ta, Vương gia, đứa con độc nhất của ngài đó.” Diệp Oánh kinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hoảng kêu lên. Nếu Mặc Cảnh Lê không chịu thừa nhận đứa này, thì như vậy đứa này, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 với cách con trai của Mặc Cảnh Kỳ, Đương kim Hoàng đế, liền chỉ một con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đường chết. Nhìn gương mặt lạnh lùng đến nỗi ngay cả con mắt cũng không chút biến hóa nào của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Mặc Cảnh Lê, trong lòng Diệp Oánh liền cảm thấy lạnh lẽo. Không biết như thế nào đột nhiên lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhớ tới ngày công chúaHà, không khỏi rùng mình một cái.

“Người đâu, đưa Vương phi về phòng, không mệnh lệnh của Bản vương, ai cũng không được phép gặp nàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ta.” Mặc Cảnh Lê trầm giọng nói.

Không cách nào phản kháng, Diệp Oánh bị thị vệ cưỡng ép đưa về viện của chính mình, về đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 phòng, nàng nhào lên giường rốt cuộc cất tiếng khóc lớn lên. Lúc này rốt cuộc nàng cũng đã hiểu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111tại sao Diệp Ly lại nói nàng sẽ phải hối hận rồi. Bởi hiện tại, nàng đúng là © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đã bắt đầu cảm thấy hối hận.

Trong thư phòng, sắc mặt Mặc Cảnh âm trầm bất định. Tuy đã đuổi Diệp Oánh đi không chút lưu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tình nào, nhưng lời nói của Diệp Oánh lại vẫn để lại dấu vết thật sâu trong lòng của hắn. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Đương nhiên Diệp Oánh không có khả năngduyêncớ lấy loại chuyện này đến lừa hắn, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nếu nói Mặc Túc Vân đứa đã mất tích nhiều năm kia… Chẳng biết tại sao, trong lòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Mặc Cảnh cũng không có chút cảm giác vui sướng vì đã tìm lại được con yêu,ngược © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lại càng nhiều bực bội phẫn nộ.

Đồng thời, Mặc Cảnh cũng bắt đầu suy nghĩ tại sao lúc trước Mặc Cảnh Kỳ muốn truyền ngôi vị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Hoàng đế cho Mặc Túc Vân. Mặc Túc Vân hoàng tửnhà mẹ xuất thân thấp nhất trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 số tất cả các hoàng tử của Mặc Cảnh Kỳ, hơn nữa cũngđứathân thểtiềm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 năng yếu kém nhất. Truyền ngôi vị Hoàng đế cho một hoàng tử như vậy, quả thực chính cố © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ý cho hắn hội cầm quyền. Chẳng lẽ… Mặc Cảnh Kỳ chính là muốn cho hai cha con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mình tự tương tàn?

Nghĩ đến đây, Mặc Cảnh mạnh mẽ lắc đầu, trong lúc tình vậy mà trong lòng hắn đã thừa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhận lời nói của Diệp Oánh, “Người tới, đi đưa Thái hậu đến Vương phủ cho Bản vương!”

Thị vệ ở ngoài cửa không khỏi cảm thấy lạnh lẽo. Thái hậu này tất nhiên chỉ thi mẹ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ruột của Tiểu Hoàng đế. Nhưng mặc thị nhu nhược năng đi nữa, thì cũng vẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mẹ ruột của Hoàng đế, Thái hậu của một quốc gia. Vương gia lại tùy tùy tiện tiện kêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 người mang ấy từ trong nội cung đến Vương phủ như vậy, thật sự chút…

“Còn không đi mau!” Mặc Cảnh nổi giận.

“Vâng, thuộc hạ đi liền!”

Hoàng cung cách Vương phủ rất gần, chỉ chốc lát sau thị đã bị người đưa tới rồi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 điều lại không phải chỉ một mình thị đến đấy, cùng theo đến còn Thái hậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đã bị giam lỏng. Mặc dù cảm thấy phẫn nộ khi thấy Thái hậu lại vi phạm mệnh lệnh của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mình tự tiện xuất cung một lần nữa, nhưng Mặc Cảnh cũng biết Thái hậu có thể bình yên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 xuất cung dưới tình huống mình đã phái đi canh chừng, thì chắc chắn số lượng người thuộc về Thái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hậu trong nội cung còn lại cũng không ít. điều, lúc này hắn lại không tâm tình để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ý tới Thái hậu nữa, chỉ sắc mặt hung ác nham hiểm nhìn chằm chằm vào thị đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 bị dọa đến phát run từng trận.

“Hiền Chiêu Thái phi đến!” Còn chưa kịp nói cái gì, thì ngoài cửa vang lên tiếng báo bén nhọn của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thái giám. Mặc Cảnhsửng sờ, liền đứng dậy nghênh đón Hiền Chiêu Thái phi nói: “Sao Mẫu phi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lại tới đây?” Mấy ngày trước Hiền Chiêu Thái phi bị Đông Phương U chọc tức đến bị bệnh, mấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ngày nay nghỉ ngơi cũng còn chưa khỏe lại hoàn toàn. Lúc này được người đỡ, nhìn qua cũng còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hơi gầy yếu. Nhìn thấy Thái hậu đã ngồi trong thư phòng, thì liền ngây ra một lúc rồi mới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mỉm cười nói: “Tỷ tỷ cũng đâu sao?”

Thái hậu nhìn thấy con mình lại ân cần với Hiền Chiêu Thái phi như vậy, ngược lại lại giam lỏng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mẹ ruột như mình thì tất nhiên rất bất mãn. Nên chỉ lạnh lùng liếc Hiền Chiêu Thái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 phikhôngtrả lời. Hiền Chiêu Thái phi ngơ ngác một chút, làm như rộng lượng cười cười © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ngồi xuống đối diện Thái hậu.

Mọi người ngồi xuống, cũng chỉ thị là Thái hậu lại đứng đơn trong thư phòng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 biết làm sao cho phải. Từ sau khi Mặc Túc Vân đăng cơ, Lý thị làm Thái hậu thì vẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 an phận yên trong cung của mình. Đừng nói những chuyện trong nội cung bị Thái hậu nắm giữ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ngay cả khi biết rõ con của mình bị Mặc Cảnh ngược đãi cũng không dám nói nửa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 câu con trai. Lúc này đột nhiên bị thị vệ của Vương phủ bắt vào Lê Vương phủ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 vẻ mặtthị cũng mờ mịt không biết đến cùng mình đã làm chọc phải Vương.

Thần sắc Mặc Cảnh tối tăm phiền muộn nhìn chằm chằm vào thị, nhìn đến sắc mặt thị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 càng ngày càng trắng, thân thể cũng lung lay sắp đổ.

Thái hậu nhíu nhíu mày khẽ ho một tiếng nói: “Lê Vương, rốt cuộc con phái người đưa thị đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Vương phủ chuyện gì? Đến cùng thì thị cũng góa phụ của hoàng huynh con, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 trong phủ của con quá lâu cũng không phải chuyện gì tốt.”

Mặc Cảnh hừ nhẹ một tiếng, nhìn chằm chằm vào Lý thị nói: “Bản vương hỏi ngươi, ngươi tốt nhất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thành thật trả lời.”

thị dọa đến gật đầu liên tục, Mặc Cảnhhỏi một cách đễnh: “Hoàng thượng được sinh ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lúc nào?”

thị sửng sờ, hiển nhiên không nghĩ tới Mặc Cảnhlại hỏi một vấn đề kỳ quái như vậy. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Mặc Cảnhlạnh lùng nói: “Ngươi tốt nhất nghĩràng rồi hãy trả lời Bản vương.” thị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 bị sắc mặt hung ác nham hiểm của hắn ta dọa đến nỗi không khỏi lui ra sau một bước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mới run run nói: “Hồi, hồi Vương gia, Hoàng thượng được sinh ra vào, vào mùng hai tháng chín… Năm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Cảnh đế thứ mười hai. Cái này, không phải Vương gia đã biết rồi sao?” Ngày sinh của hoàng tử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 phải ghi lại vào trong gia phả của hoàng thất. Nếu Lê Vương muốn biết thì liền trực tiếp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 phái người đi lật Ngọc điệp xemđược rồi.

Mặc Cảnh Lê hừ lạnh một tiếng, Mặc Túc Vân sinh mùng hai tháng chín, con của Diệp Oánh lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 sinh vào ba mươi tháng tám, chỉ hơn kém nhau không đến ba ngày.

Thái hậu hơi sững sờ, làm như nghĩ tới điều gì, nhìn qua Mặc Cảnhnói: “Lúc nàyVương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hỏi ngày sinh của Hoàng thượng làm gì?” Mặc Cảnhlại như không nghe thấy câu hỏi của Thái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hậu, ánh mắt cũng không rời khỏi người thị một giây nào, hỏi tiếp: “Sau khi Mặc Túc Vân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ra đời, ngươi có từng nhìn thấy không?”

thị hơi sợ hãi khẽ gật đầu, “Ta… Thân thể của ta cũng không tệ lắm, nên cũng không có… © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Cũng không ngất đi. Cho nên, sau khi Hoàng thượng sinh ra, cung nữ ôm đến cho ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 xem.”

“Rất tốt.” Mặc Cảnh thoả mãn gật đầu nói: “Bản vương được biết, Hoàng thượng hẳn được sinh đủ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tháng. Vây sao hiện tại thái y lại nói cho Bản vương, vốn khi sinh ra Hoàng thượng đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 yếu ớt, là sinh non hay sao?” Kỳ thật, thái y cũng không nói Mặc Túc Vân sinh non © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 gì, chỉ nói, vốn sinh ra Mặc Túc Vân đã yếu ớt, có khả năng sinh non. Lúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 trước thị cũng không được sủng, nếu không phải sinh ra tiểu hoàng tử, còn được Mặc Cảnh Kỳ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 truyền ngôi, thì chỉ sợ người trong ngoài nội cung đã quên hai mẹ con này từ lâu rồi, ai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 sẽ còn để ý đến rốt cuộc có phải Mặc Túc Vân sinh non hay không.

Sắc mặt thị trắng bệch, ấp úng không dám nói lời nào.

Ánh mắt Mặc Cảnh lạnh lẽo, vỗ một chưởng thật mạnh lên tay ghế, chiếc ghế rắn chắc bằng gỗ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tử đàn lên tiếng vỡ ra, “Còn không nói thật!”

thị kinh hoảng nói: “Ta không biết… Không biết phải nói cái gì… Hoàng thượng thật sựcon của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ta mà.”

Mặc Cảnh Lê cười lạnh nói: “Thật sao? Người đâu, kéo nữ nhân này ra ngoài giết.”

“Hoàng thượng!” Thái hậu vừa sợ vừa giận trừng Mặc Cảnh Lê, rốt cuộc đã hiểu Mặc Cảnh muốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 làmrồi, cả giận nói: “Nói như thế nào thì thị cũng mẹ ruột của Hoàng thượng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 sao có thể nói giết liền giết? Tàn sát Thái hậu, Vương phải giải thích với văn cả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 triều thế nào đây?” Mặc Cảnh cười lạnh nhìn qua Thái hậu nói: “Nếu Mặc Túc Vân căn bản © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cũng không phải con nối dõi của Tiên hoàng, vậy thì Bản vương cần giải thích với ai đây?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111

“Không… Vương gia, oan uổng ah…” thị lại càng hoảng sợ. Cho ngốc lại chậm chạp thì cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 biết lẫn lộn huyết thống hoàng thất tội danh gì. Hai chân thị mềm nhũn lập tức ngã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ngồi xuống đất, “Vương gia, oan uổng ah, ta… tỳ oan uổng…” Nàng an phận cả đời, cho tới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 bây giờ cũng chưa từng nghĩ tới chính mình sẽ trở thành phi tử của Hoàng đế, cũng chưa từng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nghĩ tới chính mình sẽ sinh hạ hoàng tử, lại càng chưa từng nghĩ tới một ngày sẽ trở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thành Thái hậu. Nhưng lại không nghĩ rằng, sau khi xảy ra liên tiếp những biến cố khiến cho nàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 kinh hoàng không thể hiểu được, vậy mà lại còn chuyện như vậy chờ nàng.

“Ngươi đã không muốn nói thật, vậy thì liền đi chết đi.” Giọng nói của Mặc Cảnh lãnh khốc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tình.

“Không… Ta không… Ta thật sự không biết…” thị kinh hoảng nói: “Không liên quan đến ta… Hoàng thượng… Hoàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thượng…”

Hiền Chiêu Thái phi vẫn luôn im lặng không nói liền nhíu nhíu mày, thấy thị đã bị dọa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đến nói năng hơi lộn xộn, đột nhiên mở miệng nói: “Ngươi chỉ cần nói rõ rốt cuộc Hoàng thượng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 phải con của ngươi hay không được rồi.” thị giật mình nhìn ba người đang ngồi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 một lát sau mới rốt cuộc sợ hãi nói: “Ta… Ta không biết… Lúc Hoàng thượng sinh ra ta ôm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ngài ấy… Lúc ngài ấy đầy tháng… Tiên hoàng từng phái người ôm con đến cho ông ấy xem. Sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 khi được đưa về, thì thân thể vẫn luôn chút không tốt, ta cho rằng con nít dễ sinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 bệnh, nên cũng không để ý…”

“Hồ đồ!” Thái hậu cả giận nói: “Con mình đã lớn đến một tháng rồi, ôm về rốt cuộc phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 con của mình hay không, ngươi còn không biết sao?” Đứa trẻ đã lớn được một tháng rồi, sao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111thể không nhìn ra bộ dáng gì?

thị cắn khóe môi đã hơi trắng bệch không dám nói lời nào. Trong mắt Hiền Chiêu Thái phi hiện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lên một tia hiểu rõ, bình tĩnh nói với Mặc Cảnh Lê: “Vương gia, lẽ nàng ta cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 biết nhiều, cho nàng ta trở về đi. Đến cùng thì cũng Thái hậu của một quốc gia….”

Vốn Mặc Cảnh vẫn còn chưa hỏi xong, cho có hỏi xong rồi thì cũng không ý định để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thị sống. Nhưng xưa nay hắn kính trọng Hiền Chiêu Thái phi, cũng không muốn nghịch tâm ý của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ngài ấy, nên liền gật gật đầu kêu người dẫn thị ra ngoài.

Trong thư phòng chỉ còn lại Thái hậu, Mặc Cảnh Hiền Chiêu Thái phi, Thái hậu cau mày © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nói: “Muội muội ý gì?” Hiền Chiêu Thái phi sâu kín thở dài nói: “Việc này cũng không trách © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111thị được. Nàng ta chỉ một phi tử vị phân thấp lại xuất thân từ cung nữ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 con mình lại bị Tiên hoàng đích thân sai người ôm đi, cho dù nàng ta biết đứa kia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 không phải con mình, thì sao lúc đó dám nói ra chứ? Chỉ sợ nói ra, không chỉ con không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 có, ngay cả mạng của chính nàng ta cũng mất luôn.”

Hiền Chiêu Thái phi nói cực kỳ bình thản, nhưng lại không biếtsao Thái hậu lại cảm thấy trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lời nói của nàng ta hàm ý khác, trên mặt hiện lên thần sắc cổ quái, quay đầu nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 qua Mặc Cảnh Lê, cười lạnh nói: “Đã như vậy, chắc Vương cũng đã biết rõ thân phận của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Hoàng đế rồi, hiện tại Vương muốn làm thế nào đây?” Nhìn chằm chằm vào Mặc Cảnh Lê, đột © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhiên trong lòng Thái hậu bay lên một cổ khoái cảm quỷ dị. Đương nhiên biết Mặc Cảnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 muốn làm gì. Chỉ tuy rằng bây giờ chỉ thể cố gắng lắm mới thể tự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 bảo vệ mình, cũng đã lực can thiệp vào quyết định của Mặc Cảnh Lê. Nhưng hiện tại… Nếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Mặc Túc Vân biến thành con trai của Mặc Cảnh Lê, thì ngược lại lại rất muốn biết đứa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 con trai này của mình sẽ đưa ra quyết định gì.

Mặc Cảnhlạnh nhạt nói: “Việc này không liên quan đến Thái Hoàng Thái hậu, kính xin Thái Hoàng Thái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hậu hồi cung an dưỡng đi.”

“Con!” Thái hậu không khỏi giận dữ, nhưng chống lại bộ dáng mỉm cười lạnh nhạt của Hiền Chiêu Thái phi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thì lại không biết như thế nào liền nuốt cơn tức này xuống, hừ một tiếng quay người đi ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thư phòng.

“Lê…” Trong thư phòng, Hiền Chiêu Thái phi thấy sắc mặt Mặc Cảnh Lê đầy khó coi liền nhẹ giọng kêu, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 “Chuyện nàymẫu phi làm sai rồi, thôi… Mẫu phi liền kêu thái y cố gắng chữa trị cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Hoàng thượng vậy. Chắc vẫn cứu được, đến cùng thì Hoàng thượng cũng con trai độc nhất của con.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111

Mặc Cảnh đã trầm mặc hồi lâu, bỗng nói: “Chuyện này không liên quan đến mẫu phi, mẫu phi cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 suy nghĩ cho nhi thần thôi. Để nhi thần suy nghĩ thật kỹ đã.” Hiền Chiêu Thái phi gật gật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đầu đứng lên nói: “Vậy mẫu phi đi về trước, con cũng đừng suy nghĩ quá nhiều. Hoàng thượng sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 không sao…”

“Mẫu phi đi thong thả.”

Hiền Chiêu Thái phi quay người đi ra ngoài, lúc đi tới cửa quay đầu lại nhìn thoáng qua Mặc Cảnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đang cúi thấp đầu không biết đang suy nghĩ cái ngồi sau án thư, bên môi liền nhấc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lên một nụ cười thản nhiên xinh đẹp.

Trong tiểu viện của Diệp Oánh, Diệp Oánh đang ngồi một mình trong phòng ngẩn người. Nước mắt đã ngâm đôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mắt đẹp trở nên vừa đỏ vừa sung, sắc mặt tiều tụy tái nhợt đã không còn nhìn ra được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 phong thái của mỹ nhân đệ nhất Sở kinh năm xưa nữa.

Cửa phòng đột nhiên vang lên một tiếng “Phanh”, cửa bị người đá ra từ bên ngoài, tim Diệp Oánh liền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đập mạnh loạn nhịp, ngẩng đầu nhìn ra cửa. Mặc Cảnh mang theo một thân hàn ý đang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đứng tại cửa nhìn chằm chằm vào nữ nhân bên trong, chỉ ngược sáng nên Diệp Oánh không thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhìn ràng thần sắc trên mặt hắn ta. Nhìn thấy Mặc Cảnh Lê, Diệp Oánh làm như đột nhiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 phục hồi tinh thần lại, vội nhảy xuống giường bổ nhào đến trước mặt Mặc Cảnh kêu lên: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 “Vương gia, con… Con của ta… Van cầu ngài hãy cứu Túc Vân đi.”

Nhìn khuôn mặt lem luốc đầy nước mắt nước mũi của Diệp Oánh, trong mắt Mặc Cảnh hiện lên một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tia chán ghét, cầm lấy tay của nàng ta kéo vào phòng rồi ném mạnh xuống đất, đứng thẳng nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chằm chằm xuống Diệp Oánh nói: “Diệp Oánh, rốt cuộcai nói cho ngươi biết thân phận của Mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Túc Vân?”

Diệp Oánh sống chết cắn môi không chịu nói. Mặc Cảnh tức thì nóng giận, một tay kéo nàng ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lên khỏi mặt đất, “Còn không nói?” luận như thế nào thì Mặc Cảnh cũng sẽ không tin © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đâydo tự Diệp Oánh điều tra ra. Diệp Oánh căn bản chưa từng nhìn thấy đứa© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 kia, thì sao lại thể nhận ra rốt cuộc Mặc Túc Vân phải đứa kia hay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 không. Chuyện này chắc chắn do người khác nói cho nàng ta biết, điều này cũng chứng tỏ còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 người nào đó biết thân phận chân thật của Mặc Túc Vân, thậm chí… Có khả năng bản © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thân chuyện này chính là một cái cái bẫy. Một cái bẫy không chút hở nào bị người nào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đó lợi dụng tin tức con hắn mất tích để bố trí ra.

“Ngươi cho rằng… Ngươi không nói lời nào thì Bản vương liền không làm được ngươi sao?” Nhìn bộ dáng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 quật cường của Diệp Oánh, trong lòng Mặc Cảnh lại càng không chút thương tiếc nào. Kề sát © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 vào bên tai Diệp Oánh, Mặc Cảnh thấp giọng nói: “Diệp Oánh, ngươitin, hiện tại Bản vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 liền cho Mặc Túc Vân đi chết liền không?”

“Súc sinh!” Rốt cuộc Diệp Oánh không nhịn được nữa liền biến sắc, hung hăng trừng Mặc Cảnh nổi giận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mắng, “Nó là con ruột của ngươi đó!” Lại vừa vươn tay ra muốn bắt lấy mặt của Mặc Cảnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Lê. Mặc Cảnh khoát tay dễ dàng chế trụ nàng ta, “Có nói hay không?”

Diệp Oánh cắn răng nói: “Mặc Cảnh Lê, Túc Vân cũng con của ngươi.” Mặc Cảnh nhìn chằm chằm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 vào nàng, bỗng dưng bật cười, nói một cách thản nhiên: “Bản vương muốn con trai thì tất nhiên sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 còn nữa. Huống chi… Mặc Túc Vân này, cho Bản vương cứu được nó, thì sau này cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 một còn ma ốm bệnh liên tục.” Lời này, vốn Mặc Cảnh cố ý nói để dọa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Diệp Oánh. Nhưng trong nháy mắt lời nói này ra khỏi miệng thì đột nhiên hắn lại một loại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cảm giác như bừng tỉnh. Đúng vậy, sau này hắn sẽ còn con trai nữa. Tuy hiện tại những © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nữ nhân trong phủ đều chưatruyền ra tin tức gì, nhưng thái y cũng đã nói do hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 trúng độc quá lêu nên cần phảithời gian để điều trị. Còn về phần độc của hắn thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đã được giải hết hoàn toàn rồi. Chỉ cần đợi thêm một khoảng thời gian nữa, thì tất nhiên hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 sẽ con. Cần phải trông cậy vào một đứa con trai yếu đuối, nhu nhược, năng, bệnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tật kia để tự tìm phiền não chứ?

Mặt khác, mấy năm nay Mặc Cảnh đối xử với Mặc Túc Vân thật sựkhông thể nói© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tốt. Cho nên, từ sau khi trong lòng đã nhận định Mặc Túc Vân chính đứa con trai đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 bị mất tích của mình, thì trong đáy lòng Mặc Cảnh luôn khó tránh khỏi sẽ sinh ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 một tia áy náy bối rối, nhưng càng nhiều hơn lạimột loại tức giận khi bị Mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Cảnh Kỳ trêu đùa trước khi hắn ta chết. Cho nên trong lòng của hắn, kiểu cũng không bằng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lòng nhìn thấy đứa con trai đã mấtlại tìm về được này. Hơn nữa thân phận Mặc Túc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Vân thật sự không dễ giải quyết, luận có nhận hay không đều phiền toái. Đương nhiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Mặc Cảnh Lê càng không muốn để cho Mặc Túc Vân tiếp tục ngồi trên ngôi vị Hoàng đế này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nữa, mặc nói do Mặc Túc Vân nên hắn cũng thể được xem nhưThái Thượng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hoàng rồi. Nhưng danh hào Thái Thượng hoàng này chỗ nào nghe hay bằng Hoàng đế chứ?

Diệp Oánh nhìn Mặc Cảnhđầy khiếp sợ, vốn nàng cho Mặc Cảnh chỉ không chịu tin © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lời của mình thôi. Lại không nghĩ rằng Mặc Cảnh lại sẽ nói ratình lời nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 như thế, nhưng rất nhanh cũng hiểu được. Nàng chỉ một đứa con trai Mặc Túc Vân, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Mặc Cảnh lại thểđược thêm nhiều đứa con trai nữa với người khác. Bây giờ… Sự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tồn tại của Mặc Túc Vân căn bản chínhchắn đường của Mặc Cảnh Lê!

“Nói hay không?” Mặc Cảnhhỏi với ngữ khí thờ ơ.

“Ta nói…” Diệp Oánh tuyệt vọng nhắm mắt lại, thống khổ nói. Dòng nước mắt long lanh chảy xuống theo khóe © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mắt cũng không đánh thức được một chút thương tiếc nào của nam nhân trước mắt. Diệp Oánh run run © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nói: “Là người của Định Vương phủ đã nói cho ta biết.”

“Ngươi nói cái gì?” Mặc Cảnhlạnh lùng nói. Hiện nay Đại Sở đã kết minh với Tây Lăng© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Bắc Nhung, cũng có thể coi chính thức đối lập với Định Vương phủ rồi. Bởi vậy Mặc Cảnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Lê liền càng mẫn cảm hơn với những tin tức của Định Vương phủ. Vừa nghe đến Diệp Oánh nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chuyện này cònsự nhúng tay của Định Vương phủ, thì sao có thể không nổi giận đây?

Đã nói ra, Diệp Oánh cũng không còn để cố kỵ nữa, cắn răng nói: “Ta nói Định Vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 phủ đã nói cho ta biết thân phận của Túc Vân đó.”

“Tiện nhân!” Mặc Cảnh quăng lên mặt Diệp Oánh một bạt tai thật mạnh, “Ngươi lại dám lén Bản vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cấu kết với Định Vương phủ, ngươi thật to gan!” Diệp Oánh rưng rưng nói: “Ta chỉ muốn tìm con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 của ta, sai chứ? Chỉ cần Định Vương phủ có thể giúp ta tìm được con của ta, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thì sao ta không thể giúp bọn họ?” Mặc Cảnh cúi người kéo Diệp Oánh lên, “Ngươi nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cho ta biết, ngươi đã nói cho Định Vương phủ những tin tức gì? Bình thường ngươi liên hệ với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ai, các ngươi truyền tin tức như thế nào?”

Diệp Oánh cũng không phải người khó đối phó, Mặc Cảnh Lê chỉ hơi phí chút sức lực thì Diệp Oánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đã liền khai ra một đại nha hoànngày thường luôn hầu hạ bên cạnh nàng cùng với một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 quản sự mấy thị vệ trong phủ đều người của Định Vương phủ. Chỉ tiếc rằng, đợi đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lúc Mặc Cảnh phái người đi đuổi bắt những người này, thì những người này đã bỏ trốn mất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 dạng từ lâu rồi.

Trong phòng Diệp Oánh, Mặc Cảnh ngồi trên ghế nhìn chằm chằm vào Diệp Oánh đã bị thương cả người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đang ngã ngồi dưới đất. Diệp Oánh chịu đựng đau đớn trên người nói: “Nên nói cho ngươi ta đều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đã nói cho ngươi biết rồi, Túc Vân….”

Mặc Cảnh lạnh lùng nói: “Mặc Túc Vân hoàng tử của Tiên hoàng, không phải con của ngươi.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111

Diệp Oánh sửng sờ, làm như không thể tưởng tượng nổi trừng Mặc Cảnh Lê. Mặc Cảnh cau mày nói: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 “Định Vương phủ đã lừa gạt ngươi.” Nói ra những lời này, đồng thời, Mặc Cảnh cũng đã quyết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 định bỏ qua đứa con trai này. Không chỉ bởi ngôi vị Hoàng đế, bởi khúc mắc của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hắn với Mặc Túc Vân, cũng đâytin tức do Định Vương phủ truyền tới. Mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Cảnh không thể không hoài nghi bản thân tin tức này chính một âm mưu, đứa con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đã mất tích kia kỳ thật đã bị Mặc Cảnh Kỳ giết từ lâu rồi. Nếu đã tìm nhiều năm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 như vậy mà vẫn không tìm được, thì sao không… Cho rằng chưa từng đứa con trai này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đây?

“Không!” Diệp Oánh lắc đầu liên tục, “Sẽ không đâu, Định Vương phủ sẽ không lấy chuyện này ra lừa gạt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ta. Ta biết… Túc Vân con của ta chỉ thua kém nhau ba ngày, sao thể trùng hợp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 như vậy chứ… Ta biết, ngươi vừa mới bắtthịtrong nội cung tới hỏi. Nàng ta nhất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 định biết rõ, ta muốn đến hỏi nàng ta!” Nói xong, liền đứng dậy muốn đi ra ngoài.

“Đứng lại!” Giọng nói Mặc Cảnh trở nên lạnh lùng: “Thân thể Thái hậu không khỏe, đã hồi cung nghỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ngơi rồi. Ngươi cũng ngoan ngoãn yên trong phủ cho Bản vương. Hiện tại Bản vương không thời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 gian giải quyết ngươi, ngươi tốt nhất an phận một chút cho Bản vương!”

“Không… Cảnh Lê!” Diệp Oánh ngây người, hoảng sợ lắc đầu, đột nhiên chạy vội tới trước mặt Mặc Cảnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 quỳ xuống, ôm chân của hắn ta nức nở nỉ non nói: “Cảnh Lê, ngươi cũng biết, ngươi biết Túc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Vân chính là con của chúng ta. Ta van cầu ngươi, buông tha cho đi. đứa con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đầu tiên cũng là đứa con duy nhất hiện nay của ngươi mà.”

Nhìn Diệp Oánh rơi lệ, thần sắc Mặc Cảnh hơi hòa hoãn một chút, vươn tay sờ tóc Diệp Oánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thấp giọng nói: “Vốn khi sinh ra đã yếu kém rồi, lúc trước lại không dưỡng tốt, bản thân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đã không thể sống lâu nữa. Ngươi ngoan ngoãn đi, sau này chúng ta còn sẽ đứa con khác.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111

“Không… Sẽ không đâu…” Diệp Oánh lắc đầu nói.

Da đầu đột nhiên đau buốt, Mặc Cảnhnắm tóc Diệp Oánh để cho nàng ta đối mặt với mình, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nói một cách thản nhiên: “Sẽ có, chỉ cần ngươi ngoan ngoãn, đợi sau khi Bản vương lên ngôi liền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 phong ngươi làm Hậu.”

Đôi mắt Diệp Oánh giật giật, khẽ lẩm bẩm: “Phong ta làm Hậu?”

Mặc Cảnh gật đầu nói: “Đúng vậy, chỉ cần ngươi ngoan ngoãn, Bản vương sẽ không tính toán chuyện ngươi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 liên hệ với Định Vương phủ nữa, nhưng… Ngươi phải giúp Bản vương làm một chuyện. Nói cho Bản vương, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ngươi còn biết thám tử Định Vương phủ nào trong thành Nam Kinh nữa? Chắc chắn không chỉ trong mỗi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 một Vương phủ này.

“…”

“Ta thật sự không biết nữa cả.” Diệp Oánh cúi đầu nói.

Mặc Cảnh ôn nhu nói: “Ngươi liền suy nghĩ kỹ một chút, Bản vương biết lúc trước đã đối xử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 với ngươi không tốt. Nhưng ngươi xem, nay trong phủ chỉ có lại một mình ngươi. Nói cho cùng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thì chỉ ngươi mới Vương phi của Lê Vương phủ, không phải sao? Những người đó làm như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thế nào để truyền tin tức ra ngoài? Sao Bản vương lại nhớ những người đó đều không thể tùy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ý ra khỏi thành được vậy? Bọn họ chắc chắn còn có người liên hệ khác nữa, đúng không?”

Sau nửa canh giờ, Mặc Cảnh thoả mãn đi ra khỏi phòng Diệp Oánh. Thủ vệ luôn canh giữ ngoài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 viện của Diệp Oánh cũng rút theo.

Trong phòng, Diệp Oánh ngơ ngác ngồi dưới đất. Một lúc lâu sao, bên môi mới lộ ra một tia nụ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cười ảm đạm, “Mặc Cảnh Lê… Ngươi thật ác độc… Đã như vậy, ngươi cũng đừng trách ta…”

Trước khi Mặc Cảnh đến tìm nàng, người luôn đi theo bên người Diệp Oánh mấy ám vệ của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Định Vương phủ trongVương phủ cũng đã bỏ chạy hết. Trước khi đi, còn nhắn cho Diệp Oánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mấy câu, “Bảy phần thật ba phần giả, nếu muốn cứu Mặc Túc Vân, thì tốt nhất nên biết cái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111nên nói cái không nên nói.”

Lần này, Diệp Oánh đã làmcùng tốt. Mặc Cảnh biết được chỉ những thám tử không quan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 trọng trong thành Nam Kinh thôi. Hơn nữa, chỉ sợ lúc này phần lớn cũng đã rút lui © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hết rồi. Còn chân chính quan trọng, Diệp Oánh lại không lộ ra một chút. Nàng không biết rốt cuộc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Diệp Ly thể cứu con của nàng hay không, Mặc Cảnh nói đúng, nay đứađó đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 không còn sống được lâu. những cái này… Lại đều do kẻ làm mẹ như nàng làm hại. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Bởi nàng cũng ham hư vinh Hoàng hậu cao cao tại thượng kia, cho nên biết Hiền Chiêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Thái phi hạ độc cho đứa đó, nhưng nàng không chỉ không ngăn cản, thậm chí cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 không nói cho bất cứ người nào của Định Vương phủ biết. nàng đã hại nó… Diệp Ly nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nàng sẽ phải hối hận… Nàng chưa từng hối hận như bây giờ… Hiện tại, nàng chỉ hy vọng© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 người có thể báo thù thay con của nàng.

Mặc Cảnhnói sẽ còn đứa con khác? Không, nàng vĩnh viễn cũng sẽ không đứa con nào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 khác nữa. Cho có, cũng vĩnh viễn cũng không phải là đứa này.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Thịnh thế đích phi, Thịnh thế đích phi Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Thịnh thế đích phi Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Thịnh thế đích phi Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Thịnh thế đích phi full, Thịnh thế đích phi online, read Thịnh thế đích phi, Phượng Khinh Thịnh thế đích phi

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 376 — Thịnh thế đích phi

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc