GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 374: Hồng Môn Yến của Nhiếp Chính Vương

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Edit: Theresa Thai
Beta: Sakura

“Từ Thanh Trần…”

Từ Thanh Trần đang trầm tư, thì bóng người xinh đẹp của Vân Ca đã đứng ở ngoài cửa, nhìn nam © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tử tuấn mỹ bên trong do dự.

Từ Thanh Trần ngẩng đầu, nhìn qua thiếu nữ mặc áo vàng đang đứng cửa ra vào cười khẽ một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tiếng, “Sao không vào?” Khuôn mặt yêu kiều của thiếu nữ ửng đỏ, hơi bối rối kéo ống tay áo, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đôi mắt trông mong nhìn qua Từ Thanh Trần.

Từ Thanh Trần mỉm cười khen: “Rất xinh đẹp.”

Đúng rất xinh đẹp. Trên dung nhan xinh xắn tinh xảo của thiếu nữ không thoa phấn trang điểm, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 khuôn mặt nhỏ nhắn ửng đỏ lại như được thoa lên một lớp phấn hồng nhạt, xinh đẹp như hoa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đào. Trong đôi mắt sáng ngời mang theo một tia bất an nhàn nhạt, càng làm cho người ta trìu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mến. Tuy Diệp Ly không phải người đặc biệt thích chưng diện, nhưng ánh mắt lại cực kỳ tốt. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Váy áo màu vàng nhạt được thêu những đóa hoa mai mài trắng, một cái thắt lưng màu sáng được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 buộc lên vòng eo nhỏ nhắn bằng nắm tay, bởi đã đầu mùa đông, nên còn phối hợp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 với một cái áo choàng nhỏ màu tím nhạt được viền bằng lông chồn bạc. Lớp lông chồn bạc mềm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mại bao quanh cổ, làm nổi bật lên khuôn mặt nhỏ nhắn xinh xắn linh lung của Vân Ca, lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 khiến cho tầm mắt của mọi người không dời đi được.

Nghe được Từ Thanh Trần khen ngợi, nụ cười trên mặt của thiếu nữ càng lớn hơn. Từ Thanh Trần nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thiếu nữ đang cười tươi như hoa gần đó, không khỏi thấy hơi hoảng thần…

Thành Nam Kinh, Nhiếp Chính Vương phủ

Ngày hôm nay, Nhiếp Chính Vương phủ lại phi thường nhộn nhịp, chỉ cần người vài phần danh vọng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 năng lực trong ngoài thành Nam Kinh đều được mời đến tham gia yến tiệc của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Vương phủ. Mặc thần sắc của một số người cũng chẳng phải sung sướng gì. Nhưng bây giờ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Vương phủ Giang Nam thể nói nắm quyền cao, nhất ngôn cửu đỉnh. Cho không thích đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thế nào đi nữa thì cũng không có ai dám làm trái ý củaVương.

Diệp Ly vẫn dẫn theo Trác Tĩnh và Vệ Lận đến, Vệ Lận tiến lên đưa thiếp mời cho quản gia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đang đón khách cửa. Quản gia nhìn thoáng qua công tử tuấn mỹ mang theo phong độ nhẹ nhàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 trước mắt cũng không khỏi thầm khen ngợi. Tuy Sở công tử này người của phương Bắc, nhưng dung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mạo tuấnkhí độ phiêu dật ngay cả những người xuất thân đất tài tử như Giang Nam © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cũng chưaai có thể bằng. Chẳng trách Vân Châu lại được thế nhân xưngquê hương của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hiền tài. Ngẩn người một lát, quản gia vội vàng kêu người dẫn đám người Diệp Ly vào phủ.

Đâylần đầu tiên Diệp Ly tớiVương phủ, tuy cũng đã cách bố trí của Vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 phủ như lòng bàn tay, nhưng khi thật sự bước vào trong thì đến cũng vẫn cảm giác khác. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Khiến trúc của phương Bắc đa phần đều thiên về khí thế rộng rãi, Giang Nam lại chú ý © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 sự tinh tế. Xưa nay Mặc Cảnh vẫn luôndiện, nên đương nhiên Nhiếp Chính Vương phủ này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chính phủ đệ quy cách cao nhất trong toàn bộ thành Nam Kinh. Thậm chí diện tích cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 không thua Định Vương phủ Sở kinh bao nhiêu. Cũng bởi như vậy nên mới có thể thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 được, lòng ganh đua so sánh với Mặc Tu Nghiêu của Mặc Cảnhlớn đến mức độ nào.

Địa điểm tổ chức tiệc trong một tòa đại điện nằm trung tâm của Vương phủ. Đại điện này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 rộng chín gian, sâu năm gian, đều được mạ vàng, mang theo khí thế hào hùng. Trên cửa chính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đề bảng: Điện Thái Hoa.

Xung quanh cửa rất nhiều người cũng không khỏi âm thầm nhíu mày, Diệp Ly đứng cửa đại điện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhíu mày, hỏi: “Sao ta thấy cái điện Thái Hoa này hơi quen vậy?” Trác Tĩnh thấp giọng cười nói: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 “Công tử, điện này vài phần tương tự điện Cần Chính ở Sở kinh. Khó trách công tử cảm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thấy quen.”

Diệp Ly giật mình, kỳ thật cũng không phải kiến trúc của điện Thái Hoa này cái tương tự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 điện Cần Chính. Đến cùng thì điện Cần Chính cung điện do Tiên hoàng Khai quốc xây dựng nên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Sở kinh, tráng lệ nhưng không mất khí của hoàng gia, điện Thái Hoa này lại quá © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chú ý đến sự tinh mỹ xa hoa, điêu điêu khắc khắc quá, tinh điêu tế trác quá nhiều, ngược © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lại đã trở nên tầm thường lộ ra hơi tục khí rồi. Nhưng chín cánh cửa điện, còn thần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thú trong góc điện kia thì lại giống điện Cần Chính như đúc. Chín con số thần, không phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Đế Hoàng thì không thể dùng. Cho chánh điện Định Vương phủ vào năm đó, thì cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chỉ bảy cánh thôi. Mặc Cảnh tâm thèm muốn ngôi vị Hoàng đế, thậm chí ngay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cả một chút che giấu cũng không muốn.

Bước vào trong điện, đã có không ít quyền quý đang ngồi. Diệp Ly vừa vào cửa liền nhìn thấy cha © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 con Mộc Dương Hầu ngồi ở hàng đầu tiên, còn có Dao Cơ mặc cẩm y hoa lệ rực rỡ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đang ngồi bên người Mộc Dương. Dao mỉm cười khẽ gật đầu với Diệp Ly, Mộc Dương ngồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111bên cạnh nàng ấy đương nhiên cũng lập tức chuyển ánh mắt nhìn qua. Nhìn Diệp Ly lại nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 qua Dao Cơ, Dao Cơ mỉm cười nói nhỏ vài câu vào bên tai Mộc Dương, lúc này Mộc Dương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mới khẽ gật đầu với Diệp Ly.

Diệp Ly nhàn nhạt hoàn lễ, liền dẫn hạ nhân dẫn đến vị trí của mình. Tuy Sở gia© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 danh môn của Đại Sở, nhưng đến cùng thì hiện nay cũng không thể lực gì trong thành Nam © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Kinh. Cho nên, lấy cách của Diệp Ly thì cũng ngồi quá gần phía trước, nhưng cũng không quá © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 xa. Dựa vào thân phận của Sở Quân Duy, thì vị trí này xem như đã cực kỳ cất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhắc rồi.

Diệp Ly vừa vào điện liền hấp dẫn ánh mắt của rất nhiều người, rất nhiều người không quen biết cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 không tránh khỏi bắt đầu hỏi thăm lẫn nhau,công tử nhà ai lại có phong thái như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thế?

“Vị này chính Sở công tử Sở Quân Duy?” Nam tử trung niên ngồi bên người Diệp Ly mỉm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cười hỏi.

Diệp Ly gật đầu, chắp tay nói: “Xin thỉnh giáo các hạ là…?” Nam tử trung niên cười nói: “Tệ miễn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 họ Lâm, chỉ thương nhân thôi, không thể so được với hậu nhân của danh môn vọng tộc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 như Sở công tử.” Diệp Ly cười nói: “Lâm tiên sinh khách khí, Lâm gia chính là nhà chuyên cung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cấp lụa lớn nhất Giang Nam, gia sản bạc triệu, chỉ sợ cũng không thấp hơn mấy đại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 phú hào đương thời. Sao người như Sở mỗ lạithể so sánh được chứ?”

Hiển nhiên, lời này của Diệp Ly cực kỳ lấy lòng nam tử trung niên này, thương nhân giàu nhưng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 quý, luôn vài phần ghen tị ao ước với những đệ tử danh môn vọng tộc, thế gia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thư hương này. Những người này khen hắn một câu, còn có thể hơn cả trăm câu khen ngợi của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 những người bình thường kia, “Ha ha, Sở công tử khách khí. Những người mang hơi tiền đầy người như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chúng ta nơi nào được thanh quý như công tử chứ.”

Kỳ thật, với nam tử trung niên này, Diệp Ly cũng không xa lạ gì, tuy chưa bao giờ gặp, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Lâm gia chính nhà lụa lớn nhất của Giang Nam. lụa từ Ly Thành vận chuyển đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 các nước Tây Vực một bộ phận lớngiao dịch với Lâm gia, thân chủ mẫu đương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 gia của Định Vương phủ, đương nhiên Diệp Ly không thể nào không biết rõ về người đang bắt tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 làm ăn với mình.

“Lâm tiên sinh quá khen, chỉ lần này tại hạ du học đến Giang Nam, lại không nghĩ lại còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 được gặp… Vương… Một bàng chi như tại hạ, sao thể quyết định thay Sở gia chủ được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chứ.” Diệp Ly khẽ than một tiếng, lông mày tuấn dật hơi nhíu.

Nam tử trung niên nghe vậy, cũng không tránh khỏi thở dài nói: “Công tử nói đúng. Chỉ tiếc, hiện nay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Vương cầm quyền, cái gọi là dân không đấu với quan, những dân cũng nho nhỏ như chúng ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thì thể làm đây?” Hắn Định Vương phủ rất nhiều giao dịch làm ăn, thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nói, chính giao dịch làm ăn với Định Vương phủ, nên Lâm gia của hắn mới có © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thể chính thức ngồi vững vàng trên vị trí phú thươnglụa đệ nhất Giang Nam. Định Vương phủ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 xảy ra chuyện thì ích lợi cho Lâm gia chứ? Huống chi… Hắn không coi trọng Vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 một chút nào. Nếu không phải căn lập nghiệp của Lâm gia Giang Nam nên không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cách nào di chuyển, thì hắn cũng đã chuyển Lâm gia đến Ly Thành từ lâu rồi.

Hôm nay thì hay rồi, ai không biết tin tức của Định Vương phủ linh thông. Nếu tin tức mình quyên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tiền choVương để cho Định Vương phủ biết… Nam tử trung niên nhíu nhíu mày, sắc mặt càng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thêm khó coi hơn. Diệp Ly ngồibên cạnh hắn ta, sao có thể không biết hắn ta đang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 suy nghĩ chứ? Cũng bất đắc thở dài theo, nói: “Cũng may nhà tại hạ Vân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Châu, nếu thể thì qua hôm nay liền lập tức lên đường trở về Vân Châu, chắc hẳn cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 khôngtrở ngại gì. Đáng lo chính đành phải tặng cái biệt viện trong thành Nam Kinh này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 choVương phủ thôi. Chắc Định Vương phủ niệm tình Từ gia thì cũng sẽ không trách tội.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111

Nghe vậy, nam tử trung niên sững sờ trong chốc lát, liền đột nhiên vui vẻ. Kéo Diệp Ly cười nói: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 “Công tử đi ra ngoài, chắc cũng sẽ không mang theo nhiều vật vướng víu như vậy. Nếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cần, tại hạ cũng sẽ cố gắng giúp một phần tâm lực.”

Diệp Ly bình tĩnh rút tay của mình về, mỉm cười nói: “Cái này thì saothể làm phiền Lâm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tiên sinh được.”

Nam tử trung niên cười nói: “Sao lại làm phiền chứ, tục ngữ nói, nhà dựa vào cha mẹ ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ngoài thì nhờ vả bằng hữu mà. Tại hạ cũng muốn làm bằng hữu với Sở công tử, chỉ sợ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Sở công tử ghét bỏ những thương nhân tục khí như chúng ta thôi.”

Diệp Ly cười một tiếng, lập tức cảm thấy người trước mắt này còn mấy phần thú vị. Nghĩ nghĩ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 liền gật đầu cười nói: “Không biết tại hạ nên báo đáp Lâm tiên sinh thế nào đây?” Nam tử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 trung niên cẩn thận nhìn chung quanh cười nói: “Cái này, không bằng chúng ta lại bàn riêng?”

Diệp Ly nói: “Tại hạ chỉ bàng chi của Sở gia, lỡ như đến lúc đó khiến cho Lâm tiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 sinh thất vọng thì chẳng phải không tốt sao?”

Nam tử trung niên bất đắc dĩ, chỉ phải thấp giọng cười nói: “Kỳ thật cũng không gì. Nhân tài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 như Sở công tử, tại hạ lại không tin thật sự không có chút ảnh hưởng nàoSở gia. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Tại hạ chỉ muốn… Cầu công tử giới thiệu với công tử Thanh Trần hoặc Hàn công tử cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 được.” Lúc Định Vương Định Vương phi khôngLy Thành, thì công tử Thanh Trần sẽ nắm giữ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 toàn bộ quyền lợi của Định Vương phủ, Hàn Minh Tích lại chưởng quản các giao dịch bên ngoài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 của Định Vương phủ, luậnthể được giới thiệu với ai, thì hắn cũng sẽ không thua lỗ. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111

Diệp Ly cúi đầu cười khẽ một tiếng nói: “Hóa ra như vậy, một chút việc nhỏ thì, ngược lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 không vấn đề gì.”

Nghe vậy, nam tử trung niên cũng không tránh khỏi mà yên tâm, cũng không khỏi đánh giá Diệp Ly càng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cao hơn. Đây cũng không phải một chút việc nhỏ, lấy thân phận của hắn, muốn gặp được công © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tử Thanh Trần trái lại ngàn khó vạn khó, như vậy, quan hệ của Sở Quân Duy công © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tử Thanh Trần chắc chắn rất tốt nên mới thể tin tưởng như thế, “Như thế, liền đa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tạ công tử rồi.” Nam tử trung niên chắp tay cười nói.

“Nhiếp Chính Vương đến! Hoàng thượng giá lâm!” Một tiếng bén nhọn đã cắt đứt lời nam tử trung niên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 còn muốn nói. Diệp Ly cười khẽ một tiếng ra hiệu cho hắn ta chờ lát nữa rồi bàn tiếp. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Lúc này nam tử trung niên mới vội vàng thu hồi thần sắc hơi tiếc nuối đứng dậy nghênh đón © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đại giá của Nhiếp Chính Vương Hoàng đế.

Tiểu Hoàng đế mặc một thân long bào minh hoàng đi theo bên người Mặc Cảnh Lê, lại nói, Mặc Túc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Vân còn lớn hơn Mặc Tiểu Bảo gần một tuổi, vậybây giờ nhìn Mặc Túc Vân chỉ sợ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 còn thấp hơn Mặc Tiểu Bảo lúc Diệp Ly rời khỏi Ly Thành vào mấy tháng trước cả một cái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đầu. nơm nớp lo sợ đi theo bên người Mặc Cảnh Lê, thấy thế nào cũng không giống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 vua của một nước, mà lại càng giống một đứađáng thương bị ngược đãi hơn.

Diệp Oánh đi bên người Mặc Cảnh Lê, xem đứa đáng thương kia, vốn muốn đưa tay nắm tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nó, nhưng lại e ngại sắc mặt của Mặc Cảnh nên cũng không dám động.

“Tham kiến Nhiếp Chính Vương! Tham kiến Hoàng thượng!” Vốn theo quy củ, cho dù hiện tại Nhiếp Chính Vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cầm quyền đi nữa, thì cũng phải đặt Hoàng đế trước. Nhưng tiếng thông báo lúc trước cũng đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đưa Nhiếp Chính Vương lên trước rồi, trong số những người dự tiệc, đại thần trong triều đã thành thói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 quen từ lâu, trong những phú thương được mời kia thì đa số đều căn bản không ý © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thức được vấn đề này, còn lại một bộ phận chính bởi không dám đắc tội Vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nên liền thuận theo chiều gió.

“Hãy bình thân.” Mặc Cảnhcao cao tại thượng nhìn bao quát mọi người, đi đến chủ vị trên điện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ngồi xuống mới mở miệng nói.

“Tạ Nhiếp Chính Vương.” Mọi người cùng đáp.

Diệp Oánh đã ngồi xuống bên tay phải của Mặc Cảnh Lê, Tiểu Hoàng đế Mặc Túc Vân thì cẩn thận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 từng li từng nhìn Mặc Cảnh một cái, rồi mới đi đến vị trí còn trống bên tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 trái ngồi xuống. Mọi người phía dưới nhìn thấy bộ dáng khiếp sợ này của Tiểu Hoàng đế thì trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lòng đều âm thầm lắc đầu.

Mặc Cảnh thoả mãn nhìn các khách mời triều thần phía dưới một lát, rồi cười nói: “Mọi người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 không cần câu nệ, cứ ăn uống thoải mái được rồi.” Mọi người lại tạ ơn Nhiếp Chính Vương, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 trong số những người đang ngồiaikhôngmấy nguồn tin, đương nhiên biết mục đích © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hôm nay Nhiếp Chính Vương cử hành bữa tiệc này, đặc biệt những phú thương bị cướng ép đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 dự kia, nguyên một đám đều tươi cười cứng ngắc, nơi nào còn có tâm ăn uống?

Không khí trong bữa tiệc hơi cổ quái, ngược lại Diệp Ly không thèm để ý tới chuyện này. Thần sắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tự nhiên ăn uống thoải mái, giống như hoàn toàn không biết mục đích của bữa tiệc này vậy. Trên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 điện, Mặc Cảnh ngồi trên cao nhìn xuống nên đương nhiên thu hết tất cả thần sắc của mọi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 người vào mắt. Mấy ngày nay, tâm tình Mặc Cảnh không tốt cực kỳ, chứng tỏ Đông Phương U © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đã mất tích, tuy bình thường Mặc Cảnh thường xuyên hận không thể một phát bóp chết nữ nhân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Đông Phương U kia, nhưng khi nàng ta thật sự đột ngột mất tích thì liền khiến cho rất nhiều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chuyện trong tay Mặc Cảnh trở nên trì trệ không phát triển. Núi Thương Mang có rất nhiều thứ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111Đông Phương U vẫn luôn nắm thật chặc trong tay mình, một khi nàng ta biến mất thì Mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Cảnh căn bảnkhông cách nào điều động bộ phận thế lực đó. Còn Thái hậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lại công khai trở mặt với hắn ngay trên triều đình, tuy trong ngoài thành Nam Kinh này có lẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đã không còn ai không biết quan hệ giữa mẹ con bọn họ đã rất gay gắt rồi, nhưng công © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 khai giam giữ mẹ ruột của mình giống như bây giờ, vẫn khiến cho Mặc Cảnh nhận lấy không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ítkhí bằng ngòi bút của các văn nhân. Lúc này nhìn thần sắc cứng ngắc nhưng không thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 không phục tùng của tất cả mọi người trong đại điện, đột nhiên Mặc Cảnh cảm thấy tâm tình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đã khá hơn rất nhiều. Cho trong lòng những người này phản đối hắn thì sao? Bên ngoài còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 không phải vẫn phải ngoan ngoãn phục tùng mệnh lệnh của hắn, trước mặt hắn cung kính quỳ bái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 sao?

“Người đâu, dẫn người lên!” Trong lúc bầu không khí của bữa tiệc hơi trầm trọng cổ quái, giọng nói của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Mặc Cảnh Lê đột nhiên vang lên.

Chỉ chốc lát sau, hai thị vệ của Vương phủ kéo một nam tử trung niên bị thương khắp cả người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 vào rồi ép quỳ rạp xuống trên đất. Diệp Ly hơi nhìn thoáng qua, nàng cũng không nhận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ra người này. Ngược lại, Lâm lão gia bên cạnh lại không nhịn được hít vào một hơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thấp giọng nói: “Là Trương Bách Vạn.” Trong điện, người biểu hiện như Lâm lão gia cũng không ít. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Cùng trong thành Nam Kinh, chỉ cầnngười một chút danh vọng thì đương nhiên đã phần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đều quen biết lẫn nhau. Đương nhiên Trương Bách Vạn này không phải thật sự tên Trương Bách Vạn. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Hắn ta thương nhân mua bán lương thực nổi danh của Giang Nam. Nghe nói cửa hàng lương thực © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 trong sáu thành của Giang Nam đều của Trương gia. Trong thành Nam Kinh cũng được xem phú © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thương số một số hai, gia tài bạc triệu cũng không đủ để hình dung, cho nên người ta đều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 xưng là Trương Bách Vạn.

Trương Bách Vạn nàytrong thành Nam Kinh còn một biệt danh —— “Yêu tiền hơn mạng”. Nay hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ta đã phú giáp một phương, nhưng trong ngày bình thường vẫn ăn mặc mộc mạc, liền ngay cả vợ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 con trong nhà cũng đều cực kỳ đơn giản, giống như sợ người khác biết hắn tatiền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 vậy. Hắn ta thể chiếm tiện nghi của người khác, nhưng nếu để cho người khác chiếm được một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đồng tiện nghi của hắn ta, thì cũng sẽ mấy ngày đều ăn không ngon. Người như vậy, sao lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thể cam tâm dâng một số tiền lớn cho Mặc Cảnh làm quân lương được chứ? Hơn nữa, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đại quân của Mặc Cảnh xuất chinh, đương nhiên sẽ cần lương thực rồi. Lúc trước Mặc Cảnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cũng đã phái người thương nghị với hắn ta rồi, nhưng người này lại trốn không gặp. Bữa tiệc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hôm nay thì lại càng dứt khoát không tham dự.

Dựa theo tâm tính của Mặc Cảnh Lê, thì sao thể tha thứ cho cái loại hành vi dám can © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đảm khiêu chiến với mình dễ dàng được? vậy trong bữa tiệc tại Nhiếp Chính Vương phủ này, chính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Trương Bách Vạn không chịu cầm thiếp mời nở mày nở mặt đến dự, nên đã bị người áp giải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 vào dự.

Mặc Cảnhlạnh lùng nhìn lướt qua người trung niên hơi béo đang quỳ trên mặt đất kia, cười lạnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nói: “Trương lão gia, ngươi thật sựthật khó mời mà.”

Khuôn mặt Trương Bách Vạn đau khổ, nơm nớp lo sợ nói: “Vương gia thứ tội, tiểu dân không dám. Tiểu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 dân thật sự do thân thể không khỏe, cho nên mới… Kính xin Vương gia thứ tội.”

“Thân thể không khỏe?” Mặc Cảnh nói: “Thật sao? Bản vương quý phủ vừa lúc mấy vị thái y © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 y thuật khá tốt, không bằng lại để cho bọn họ bắt mạch cho ngươi xem? Cũng tránh để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lại di chứng gì.”

“Không… Không dám…” Sắc mặt Trương Bách Vạn trắng bệch, giống như thật sự sinh bệnh. Chỉhắn nào dám © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 để cho người của Lê Vương phủ bắt mạch chứ, lúc đó, chỉ sợ cho hắn thật sự bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mắc bệnh nan y, sau khi thái y Vương phủ bắt mạch thì cũng sẽ là khỏe mạnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cùng. Huống chi, ai cũng biết câu thân thể không khỏe này của hắn chỉlấy cớ thôi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111

“To gan!” Sắc mặt Mặc Cảnh trầm xuống, một tay vỗ mạnh lên thành ghế, tiếng nói trầm trọng khiến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cho trong lòng những người đang ngồi đều run lên. Thân thể mập mạp của Trương Bách Vạn run rẩy, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 càng bị dọa đến sắc mặt xám như tro.

“Bản vương cho ngươi thể diện, ngươi đừng không thèm, thật sự cho rằng Bản vương ăn chay sao?” Mặc Cảnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Lê âm trầm nói, vung tay lên, “Bắt hắn kéo ra ngoài cho Bản vương, đánh mạnh năm mươi đại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 bản. Tin tưởng thân thể Trương lão gia sẽ hồi phục rất nhanh.”

Năm mươi đại bản, thật sự đánh xuống thì một người không biết công lạituổi như Trương Bách © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Vạn cũng thể trực tiếp đưa tang rồi. Coi như Lê Vương phủ hạ thủ lưu tình, thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chỉ sợ một cái mạng cũng thể mất bảy tám phần. Rất hiển nhiên, ý định của Vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 muốn nuốt toàn bộ Trương gia vào trong miệng. Trong lòng những người đang ngồi run lên, cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 khỏi cảm thấy chút may mắn chính mình không làm chuyện điên rồ.

Thị vệ ở bên cạnh căn bản không cho Trương Bách Vạn cầu xin tha thứ nữa, trực tiếp kéo hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ta ra ngoài. Chỉ chốc lát sau, ngoài cửa liền vang lên tiếng trượng đánh nặng nề, còn tiếng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 kêu đau nhức của Trương Bách Vạn. Rất hiển nhiên, Mặc Cảnh Lê muốn giết gà dọa khỉ.

“Nhiếp Chính Vương.” Ngay tại lúc trong lòng mọi người đây đều run sợ giãy dụa, thì một tiếng nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 trong trẻo trầm thấp vang lên trong điện. Mọi người nhìn theo tiếng nói, thì chỉ thấy một công tử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 áo trắng đang đứng dậy, thần sắc bình tĩnh nói, “Vương gia sắp xuất chinh, cần phải chấp nhặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 với tiểu dân tri này. Kính xin Vương gia nghĩ lại.”

Mặc Cảnh Lê nhíu mày, thần sắc khó lường nhìn qua Diệp Ly nói: “Sở công tử muốn xin tha cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hắn ta?”

Diệp Ly cười nói: “Tại hạ không cầu tình giúp Trương lão gia, chỉ là… Vương gia Bắc chinh vốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cơ nghiệp của Đại Sở, nếu giết Trương Bách Vạn, chỉ sợ sẽ gây trở ngại cho thanh danh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 của Vương gia.”

“Có chút đạo lý.” Mặc Cảnhlàm như thế vốn chính nhằm để chấn nhiếp mọi người, chứ cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 không ý định thật sự muốn mạng của Trương Bách Vạn. Ít nhất vẫn giữ lại một hơi để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cho hắn ta ra khỏi Nhiếp Chính Vương phủ. Thấy Diệp Ly nói như thế, Mặc Cảnh Lê liền đưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tay ra hiệu cho người bên cạnh đi ra ngoài kêu ngừng.

Chỉ chốc lát sau, Trương Bách Vạn đã bị người khiêng vào ném xuống đất như lúc trước. Mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Diệp Ly cầu tình, nhưng cũng vẫn bị đánh hai mươi trượng, trên vạt áo sau lưng đã bị vết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 máu thấm ướt một mảng lớn.

Mặc Cảnh lạnh lùng nhìn người đang nằm bẹp dưới đất không dậy nổi, nói với Diệp Ly: “Bản vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Bắc chinh vốn là vì thu phục lãnh thổ đã bị mất của Đại Sở, hôm nay chỉ dùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 danh nghĩa của triều đình để mượn dân gian một chút tiền thôi, ấy vậy mà Trương Bách Vạn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lại năm lần bảy lượt từ chối. Sở công tử cảm thấy người như vậy không nên đánh sao?”

Diệp Ly nói một cách thản nhiên: “Người như vậy đương nhiên nên đánh. Chỉ là, không dạy giết sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thành ngược đãi, không cảnh cáo đã thi hành thì sẽ thành tàn bạo. Mọi người đều biết, Trương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lão gia yêu tài như mạng, nhất thời hồ đồ cũng không thể tránh được. Hôm nay nhận được bài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 học, chắc Trương lão gia sẽ không để cho Vương gia thất vọng nữa.”

“Thật sao?” Mặc Cảnhnhướng mày nhìn qua Trương Bách Vạn. Trương Bách Vạn thể tích lũy ra gia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 sản bạc triệu, cũng tuyệt đối không phải kẻ ngu. Sao lại không biết mình vừa mới suýt mất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mạng chứ? Nếu khôngvị Sở công tử này mở miệng cầu tình, thì chỉ sợ qua một lát © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nữa, Trương Bách Vạn đã biến thành Trương Tử Nhân rồi. Vừa thấy được ánh mắt của Mặc Cảnh© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 quét tới, liền gật đầu liên tục nói: “Vị công tử này nói rất đúng… Tiểu dân nhất thời hồ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đồ, cầu Vương gia thứ tội. Tiểu dân nguyện ý quyên ra năm mươi vạn đán lương thực cung ứng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cho quân.”

Cung ứng cho quân chínhtặng không, không cần trả. Tuy cho tới bây giờ Mặc Cảnhchưa từng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ý định trả lại, nhưng sao nghe cũng thấy thoải mái hơn mượn một chút. Có điều…”Năm mươi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 vạn?” Năm mươi vạn đán lương thực, nghe thì rất nhiều, nhưng với cách quân lương thì lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 còn chưa đủ cho đại quân hơn mười vạn dùng trong một tháng, nên đương nhiên Mặc Cảnh sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 không thoả mãn. Trong lòng Trương Bách Vạn run lên, vẻ mặt như đưa đám nói: “Một trăm… Một trăm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 vạn đán…”

Mặc Cảnh hừ nhẹ một tiếng, cười nói: “Như thế, Bản vương liền đa tạ nghĩa cử của Trương lão © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 gia. Mặt khác, lương thảo sau này của đại quân chỉ sợ cũng cần phải làm phiền Trương lão gia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cung cấp rồi, đương nhiên… Triều đình sẽ trả giá cao để mua. Thế nào?”

Ngoại trừ gật đầu ra, Trương Bách Vạn còn có thể làm nữa chứ? Đương nhiên hắn biết rõ, cái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 gọi giá của Mặc Cảnh căn bản liền không cần chờ mong. Cho giá bình thường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thì chỉ sợ cũng không nhận được, cuối cùng hơn phân nửa vẫn phải tự mình gánh. Chỉ sợ sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 khi Vương đánh giặc xong, Trương gia cũng không thể giữ lại chút của cải nào.

Đã bài học của Trương Bách Vạn, nên dĩ nhiên các phú thương đang ngồi cũng thức thời hơn nhiều. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Căn bản không cần Mặc Cảnh Lê mở miệng, liền rối rít mở miệng quyên tiền quyên vật, trong đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 còn hơn phân nửa dâng tặng. Cho trong lòng của những người này đã mắng hết cả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mười tám đời tổ tông của Mặc Cảnh đến mấy lần, thì trên mặt cũng vẫn phải cẩn thận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 từng li từng cười theo. Sợ Mặc Cảnhkhẽ nổi giận thì chính mình muốn còn sống đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ra khỏiVương phủ cũng đều khó khăn.

Không đầy một lát, Diệp Ly thầm tính toán một lượt, thì đã thấy ngân lượng mọi người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đang ngồi ở đây bị ép buộc quyên góp cũng đã lên tới năm sáu trăm vạn, còn chưa tính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đến số những hiện vật khác. Đã thu nhập phong phú như vậy, nên sắc mặt âm trầm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Mặc Cảnh cũng tốt lên rất nhiều. Diệp Ly cũng cùng thức thời quyên góp năm vạn lượng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 bạc. Tuy Mặc Cảnh thấy hơi bất mãn, nhưng cũng nghĩ đến Sở Quân Duy đi ra ngoài, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thể năm vạn lượng thì cũng đã rất nể tình rồi. Huống chi vừa rồi Sở Quân Duy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mở miệng khuyên bảo, coi như đã cho Mặc Cảnh một cái bậc thang để xuống, cũng khiến cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Mặc Cảnh thêm mấy phần hảo cảm với hắn ta, nên cũng không so đo gì. Đương nhiên, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 năm vạn lượng này cuối cùng cũng vẫn do Lâm lão gia ngồi ở bên người Diệp Ly cho. Lâm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lão gia dự tiệc một lần liền không công tổn thất bốn mươi lăm vạn lượng, đau lòng đến mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đều sắp biến thành xanh lục rồi. Người đang ngồi cũng biết, chỉ sợ những số tiền này đều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 bánh bao thịt đánh chó, đi không về. Cũng thấy may mắn rằng, từ xưa đến nay Giang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Nam vùng đất luôn giàu đông đúc, tuy những phú thương này bị tổn thất không ít © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhưng vẫn còn chịu được. Nếu là nơi như Nam ChiếuTây Lăng, thì chỉ sợ không cần chờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Mặc Cảnh Lê Bắc chinh, những người này đã muốn đứng lên tạo phản trước hết rồi.

Đã nhận được thứ mình muốn, Mặc Cảnh Lê liền không có tâm lại uống rượu ăn tiệc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 với những người này nữa, liền kính một chén rượu rồi đứng dậy đi khỏi. Kỳ thật mọi người đang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ngồi cũng đã ăn đến dạ dày đều đau, nhưng ai cũng không dám đứng dậy rời đi ngay lập © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tức. Vương vừa mới đi ngươi liền đi theo, không phải nói bất mãn với Vương sao? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Từ xưa đến nay, bần không đấu với phú, phú không tranh với quan đã cách nghĩ thâm căn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cố đế trong lòng mọi người. Chỉ cần không phải không sống nổi nữa, thì những dân chúng tiểu dân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 bình thường đều đơn giản sẽ không nguyện ý đối nghịch với triều đình.

Vì vậy tất cả mọi người đều vừa không yên lòngthưởng thức ca múa trước mắt, trong lòng lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 vừa im lặng phun máu tài phú đã tổn thất của chính mình. Người duy nhất thoải mái nhất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đây lẽ chỉmỗi Diệp Ly. Tuy Mặc Cảnh Lê đã đi rồi, nhưng Diệp Oánh© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Tiểu Hoàng đế lại vẫn cònlại trên yến tiệc. sao cũng yến tiệc của Nhiếp Chính Vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 phủ, cũng không thể một người chủ nhân đều không có. Chỉ trang phục lúc này của Diệp Ly © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lại không thích hợp để nói chuyện với Diệp Oánh, ánh mắt bình tĩnh nhìn lướt qua Mặc Túc Vân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đang ngồi ngẩn người, bên môi Diệp Ly câu dẫn ra một nụ cười cực mờ.

“Sao hôm nay Hoàng thượng xuất hiện ở Nhiếp Chính Vương phủ?” Diệp Ly hơi kỳ quái hỏi.

Lâm lão gia ở bên cạnh vội vàng thấp giọng giải thích: “Nghe nói Nhiếp Chính Vương Thái Hoàng Thái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hậu đã cãi nhau đến trở mặt rồi, nói Thái Hoàng Thái hậu quá mềm lòng, căn bản không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 biết dạy bảo Hoàng thượng. ý định dẫn Hoàng thượng theo trên người tự mình dạy bảo.”

“Tự mình dạy bảo?” Mặc Cảnh nhưng thật ra ý định chết Tiểu Hoàng đế ah. Huống chi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Thái Hoàng Thái hậu mềm lòng,lẽ Mặc Cảnh đã quên hắn ta cũngngười được phụ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhân này dạy nên.

“Cũng không phải sao. Ai…. Sinh hoàng gia cũng không dễ dàng.” Lâm lão gia nhìn thoáng qua Tiểu Hoàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đế đang ngơ ngác trên điện, lắc đầu liên tục. Ngay cả người ngu cũng nhìn ra được, bộ dạng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 này của Tiểu Hoàng đế căn bản chính một con nhìn không phát triển nổi. Lúc đối mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 với Vương lại càng kinh sợ như ve sầu sợ mùa đông, chỉ sợ Vương cũng không đối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 xử với Tiểu Hoàng đế tốt chỗ nào.lại trong hoàng cung Thái Hoàng Thái hậu Thái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hậu trông chừng còn tốt hơn một chút, hiện nay lại trong Vương phủ, cũng không biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thể sống tới khi nào.

Diệp Ly nghiêm túc nghĩ nghĩ, rồi liếc nhìn Vệ Lận sau lưng. Vệ Lận tiến lên cúi người nghe © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lệnh, Diệp Ly thấp giọng nói nhỏ mấy câu vào tai Vệ Lận, Vệ Lận trầm mặc gật đầu rồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lại đứng trở về vị trí cũ. Lâm lão gia hơi tò nhìn hai thị vệ sau lưng Diệp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Ly một chút, càng cảm thấy vị Sở công tử này cao thâm khó lường.

“Sở công tử, ” Trương Bách Vạn vừa bị đánh lúc nãy mang theo khuôn mặt tái nhợt tới, cười nói: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 “Đa tạ Sở công tử lúc nãy đã cầu tình cho tại hạ trước mặt Nhiếp Chính Vương.” Bởi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lúc nãy Trương Bách Vạn đã đắc tội với Mặc Cảnh Lê, nên tất cả mọi người đây đều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 không dám nói với hắn ta, hơn nữa, vốn nhân duyên của Trương Bách Vạn này cũng không phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thật tốt. Bằng không cho lúc trước hắn ta nhất thời hồ đồ thì cũng đã sớm người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhắc nhở hắn ta rồi. Trương Bách Vạn này hơn phân nửa bị những người này xem thành cục © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đá đường. Nhưng yến tiệc còn chưa kết thúc, Trương Bách Vạn mang theo một thân đầy vết thương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lại cũng không dám cáo lui, một mình ngồi trong góc rấtvài phần thê lương. Lúc này, mới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cố chống tiến lên đây nói lời cảm tạ Diệp Ly.

Diệp Ly mỉm cười, gật đầu nói: “Trương lão gia không cần phải khách khí, tại hạ chỉ tiện tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thôi.”

Trương Bách Vạn cười khổ nói: “Công tử tiện tay thôi, nhưng lại cứu được mệnh lão hủ. Về sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nếu Sở công tử cứ phân phó, lão hủ không chối từ.” Diệp Ly cười thầm, ngược lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Trương Bách Vạn này cũng không phải thật sự hồ đồ, chỉ câu nói sau cũng chỉ nghe một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chút rồi thôi, Trương Bách Vạn yêu tài như mạng nên đương nhiên không có khả năng bởi vì ngăn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lại một trận đòn đột nhiên lại thay đổi.

“Không dám, Trương lão gia không cần phải khách khí.”

Trương Bách Vạn nhìn Lâm lão gia ở bên cạnh, cười nói: “Nếu Sở công tử thì giờ rãnh, hôm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nào lão hủ liền bày tiệc nhỏ, kính mời công tử hân hạnh đến dự.” Diệp Ly trầm một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lát, rồi cười nói: “Như thế đi, đến lúc đó liền quấy rầy Trương lão gia rồi.”

Thấy Diệp Ly đồng ý, Trương Bách Vạn mới mang theo vẻ mặt vui mừng trở lại vị trí của mình. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111

Lâm lão gia nhìn nhìn Trương Bách Vạn, không khỏi cười nói: “Không nghĩ tới, Trương Bách Vạn này bị đánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 một trận lại trở nên hào phóng. Chỉ sợ qua nhiều năm như vậy, Sở công tử vẫn người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đầu tiên may mắn để cho lão ta cam tâm tình nguyện mời khách.”

Diệp Ly cười nhạt nói: “Lâm tiên sinh nói đùa.”

Lâm lão gia lắc lắc đầu nói: “Xưa nay Trương Bách Vạn này luôn không lợi thì không làm, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Sở công tử vẫn cẩn thận một chút thì tốt hơn.” Diệp Ly gật gật đầu, cảm tạ Lâm lão © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 gia đã nhắc nhở. Tuy trong lòng Lâm lão gia cũng một ít tâm khác, nhưng nhắc nhở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mình thì đến cùng cũng coi như ý tốt. Trên đời này, vốn cũng không thiện một cách © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 duyên cớ ý.

Trương Bách Vạn coi như người nổi tiếng trong thành Nam Kinh, nên đương nhiên Diệp Ly cũng vẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chút hiểu rõ hắn ta. Nếu nóicảm kích ơn cứu mệnh của mình thì cũng chưa chắc, ngược © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lại chỉ sợ càng có ý định đánh chủ ý Sở gia nhiều hơn thôi.

Lâm lão gia nghĩ nghĩ, mỉm cười nhìn Diệp Ly thấp giọng cười nói: “Tại hạ nghe nói hình như Trương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Bách Vạn còn một vị tiểu thư khuê nữ…” Lời còn lại tuy không nói ra, nhưng Diệp Ly © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đã hiểu ý của hắn ta.

Kỳ thật hôm nay sau khi nhìn thấy Diệp Ly, số lượng người ôm tâm như vậy cũng không phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ít. Mặc Sở Quân Duy chỉbàng chi của Sở gia, nhưng xuất thân lại không phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 những thương nhân thuộc đẳng cấp thấp nhất bị người ta khinh thường như bọn họ thể vượt qua © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 được. Huống chi dung mạo của Sở công tử lại tuấn tú, phong độ lại ung dung, ngay cả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Vương thoạt nhìn hình như cũng rất có lễ ngộ với vị công tử này. Lại càng không cần phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nói đến, Sở gia Từ gia cònmối quan hệ chém ngàn vạn lần cũng không đứt kia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nữa. Rể tốt như vậy, đương nhiên đối tượng được mọi người yêu thích. Ngay cả chính Lâm lão © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 gia cũngtâm như vậy, nhưng chỉ tiếc hai đứa con gái trong nhà mình, trưởng nữ thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mấy năm trước đã xuất giá rồi, còn tiểu nữ nhi thì mới chưa đến mười tuổi, nên cũng chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thể bóp cổ tay thở dài rồi.

Nghe xong lời Lâm lão gia nói, Diệp Ly không khỏi sửng sờ, buồn cười im lặng. Nàng thật sự chưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 từng nghĩ đến vấn đề này,sao, cho nàng giả trang giống nam tử thật sự đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nữa thì thực chất bên trong cũng vẫn một nữ tử, không có loại chuyện người khác sẽ muốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 gả khuê nữ cho mình. Nhưng bây giờ vừa nghe Lâm lão gia nói như vậy… Diệp Ly quay đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lại nhìn nhìn Trác Tĩnh và Vệ Lận.

Vẻ mặt của hai người cũng đều quái dị, sau nửa ngày Vệ Lận mới từ từ nói: “Công Tử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 phong hái hơn người, tuấn mỹtrù, nên tất nhiên đối tượng trong lòng của rất nhiều bậc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 làm cha mẹ.” Hóa ra Vương gia không chỉ phải đề phòng nam nhân, còn phải đề phòng cả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nữ nhân nữa sao? Trong lòng Vệ Lận Trác Tĩnh không khỏi âm thầm cảm thấy đồng tình với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Vương gia nhà mình.

Diệp Ly bất đắc lắc đầu, cười nói: “Đa tạ Lâm lão gia đã nhắc nhở, tại hạ đã biết.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111

Lâm lão gia cười ha ha, che miệng giảm thấp âm thanh xuống cười nói: “Tại hạ cũng không chỉ nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 một câu nghĩa thôi, người xưa luôn nói thà hủy một ngôi miếu cũng không thể hủy một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cọc hôn, điều cô con gái của Trương Bách Vạn này… Ha ha… Công tử nên suy nghĩ kỹ.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111

Trong góc đối diện, hiển nhiên Trương Bách Vạn cũng chú ý tới Lâm lão gia khả năng đang nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chuyện của nhà nhìn, hung hăng trừng hắn ta một cái, Lâm lão gia đễnh uống rượu, Diệp Ly © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 bất đắc dĩ lắc đầu, bưng chén rượu hơi giơ lên mời Trương Bách Vạn.

Mọi người đang ngồi nhìn trong mắt ngược lại cảm thấy hơi kinh ngạc, không nghĩ tới vị Sở công © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tử này lạivài phần kính trọng với một tên keo kiệt như Trương Bách Vạn này.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Thịnh thế đích phi, Thịnh thế đích phi Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Thịnh thế đích phi Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Thịnh thế đích phi Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Thịnh thế đích phi full, Thịnh thế đích phi online, read Thịnh thế đích phi, Phượng Khinh Thịnh thế đích phi

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 374 — Thịnh thế đích phi

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc