Lý Đại Lượng không dám do dự nói:
- Ta tiến về phủ nha trước, bẩm báo với Thời đại phu, nếu binh đến dưới thành, không có mệnh lệnh của ta, không được xuất chiến.
Nếu quân địch đánh lén, vậy phải điều động binh mã.
Cần phải điều động binh mã, nếu không có lệnh bài của Thời Đức Duệ, Lý Đại Lượng cũng không cách nào điều động.
Hắn vội vàng chạy đến phủ nha Khai Phong, chỉ thấy quân lính bên ngoài cửa phủ xếp thành hai hàng, đang cảnh giác quan sát xung quanh. Chuyện này cũng khó trách, trên đầu thành truyền đến tiếng kèn, đã nói rõ tất cả vấn đề. Đây là nơi trung tâm Khai Phong, đương nhiên phải tăng cường phòng giữ, cẩn thận đề phòng mới được.
- Bẩm báo Thời đại phu, có Lý Đại Lượng cầu kiến.
Binh sĩ liền tiến lên dắt dây cương.
- Lý tưóng quân cứ tiến vào, Thời đại phu vừa rồi truyền lệnh, nếu tướng quân đến cứ vào trong nói chuyện.
- Vậy xin đa tạ.
Đã từng ở Trường An và Lạc Dương.
Lý Đại Lượng mặc dù còn trẻ, nhưng tầm mắt lại rộng mở hơn Tần Quỳnh.
Cái này gọi là quan thất phẩm trước cửa Tể tướng, lính giữ cửa của phủ nha Khai Phong cũng không dễ trêu chọc. Thời Đức Duệ cũng là xuất thân sĩ phu, binh lính đa số là thân thuộc trong tộc hắn. Nếu đắc tội với một người nào đó cũng khó bảo toàn sau này không gặp rắc rối. Lý Đại Lượng không bằng Thời Đức Duệ, hắn xuất thân bình dân, không có bất kỳ căn cơ nào đáng nói.
Cho nên, bất kể lúc nào, Lý Đại Lượng đều bảo trì vài phần cung kính.
Lính gác cửa né người nhường đường, Lý Đại Lượng sải bước đi thẳng vào trong phủ...nhưng hắn không phát hiện, khi hắn đi vào trong phòng chính, cửa lớn phủ nha lặng lẽ được đóng lại, quân lính ngoài phủ lập tức hành động nhanh như cắt, ngăn cản người xa lạ tới gần.
Trong phòng chính, Thời Đức Duệ đang nói chuyện với một người trung niên dáng vẻ bất phàm, râu tóc bạc trắng.
Hai người thỉnh thoảng phát ra tiếng cười sảng khoái, nhìn qua vô cùng thân thiết.
Lý Đại Lượng đi vào phòng chính, tiến lên hành lễ.
- Thời đại phu, ngoài thành phát hiện binh mã bất minh tới gần, gió tuyết như vậy, sợ có bọn cướp đánh lén, xin đại phu mau chóng triệu tập đội ngũ, chuẩn bị phòng ngự.
Thời Đức Duệ cười ha ha, ý bảo Lý Đại Lượng đứng dậy.
Nhưng hắn lại không nóng lòng phản ứng, mà đi về hướng người trung niên nói:
- Thần Thông công, đây chính là người ta đã nói với ngài, người phòng giữ Khai Phong, Lý Đại Lượng.
- Quả nhiên oai hùng bất phàm.
Người trung niên mỉm cười thân thiết hỏi:
- Nghe nói Lý thủ bị trước đây, từng xuất lực ở cấm quân?
Lý Đại Lượng khẽ giật mình, có chút không rõ ý tứ của Thời Đức Duệ, nhưng hắn cảm thấy người trung niên trước mắt này, nhìn qua có vẻ quen mắt, tựa hồ như đã gặp ở đâu rồi, lập tức cũng không dám lãnh đạm, vội vàng cung kính trả lời:
- Mạt tướng quả từng từng xuất lực trong cấm quân Trường An.
- A? Vậy thì thật đúng dịp.
Người trung niên nói:
- Ta có một người bạn đã từng xuất lực trong cấm quân Trường An, không biết Lý thủ bị có biết không?
Lý Đại Lượng cảm thấy có chút không đúng, nhìn Thời Đức Duệ, lại nhìn người trung niên, cẩn thận hỏi:
- Xin hỏi là vị nào?
- Người này từng là lang tướng phụ trách Tả Bị Thân phủ, họ Bàng, tên Ngọc.
Bàng Ngọc?
Lý Đại Lượng rùng mình một cái, đột nhiên lui về phía sau một bước, hai con ngươi trợn ngược, nghiêm nghị quát hỏi:
- Ngươi là người nào?
Nói xong, hắn nhìn Thời Đức Duệ.
- Thời đại phu, ngươi làm vậy là có ý gì?
- Ha ha, Lý thủ bị không cần sốt ruột, từ từ nghe ta nói.
Cái này gọi là chim khôn biết chọn cây mà đậu. Năm đó, Mật Công mượn danh nghĩa Đào Lý Chương, làm cho anh hùng thiên hạ tưởng rằng hắn quy thuận thiên mệnh nhưng không ngờ...ha ha, Mật Công hiện giờ mặc dù thế mạnh, nhưng cuối cùng không phải người thiên mệnh. Chúng ta phải trù tính cho sau này.
Lý thủ bị cũng là người thông minh, hơn nữa tài năng bất phàm, chỉ tiếc Mật Công có tài nhìn người, nhưng lại không thể dùng người, tiếp tục lưu lại đây, không khỏi ủy khuất tài cán của Lý thủ bị. Ta muốn giới thiệu Lý thủ bị đến Trường An, chỉ là không có lễ giới thiệu, vừa vặn hôm nay Vĩnh Khang Vương đến thăm, lại là cơ hội tốt Lý thủ bị khó có được. Binh mã bên ngoài thành, chính là binh mã dưới trướng Vĩnh Khang Vương, không biết Lý thủ bị có muốn theo ta quy Đường không?
Lý Đại Lượng hít sâu một hơi
Hắn không biết Vĩnh Khang Vương là người nào, nhưng lại biết người trung niên trước mắt có lẽ là vương thất Lý Đường.
Tròng mắt đảo quanh, hắn trầm ngâm một lát, rồi sau đó lui một bước, làm dạng chắp tay, nói khẽ:
- Nếu Thời đại phu nguyện ý nghĩ cho Đại Lượng. Đại Lượng há lại có thể...làm người phản chủ giống như ngươi?
Nói xong, hắn đột nhiên quay người định xông ra bên ngoài, đã thấy bên ngoài phòng chính có một đội quân sĩ thiết giáp xông ra, cầm trường mâu trong tay ngăn cản lối đi.
Đi không được, vậy phải liều mạng rồi.
- Ta tiến về phủ nha trước, bẩm báo với Thời đại phu, nếu binh đến dưới thành, không có mệnh lệnh của ta, không được xuất chiến.
Nếu quân địch đánh lén, vậy phải điều động binh mã.
Cần phải điều động binh mã, nếu không có lệnh bài của Thời Đức Duệ, Lý Đại Lượng cũng không cách nào điều động.
Hắn vội vàng chạy đến phủ nha Khai Phong, chỉ thấy quân lính bên ngoài cửa phủ xếp thành hai hàng, đang cảnh giác quan sát xung quanh. Chuyện này cũng khó trách, trên đầu thành truyền đến tiếng kèn, đã nói rõ tất cả vấn đề. Đây là nơi trung tâm Khai Phong, đương nhiên phải tăng cường phòng giữ, cẩn thận đề phòng mới được.
- Bẩm báo Thời đại phu, có Lý Đại Lượng cầu kiến.
Binh sĩ liền tiến lên dắt dây cương.
- Lý tưóng quân cứ tiến vào, Thời đại phu vừa rồi truyền lệnh, nếu tướng quân đến cứ vào trong nói chuyện.
- Vậy xin đa tạ.
Đã từng ở Trường An và Lạc Dương.
Lý Đại Lượng mặc dù còn trẻ, nhưng tầm mắt lại rộng mở hơn Tần Quỳnh.
Cái này gọi là quan thất phẩm trước cửa Tể tướng, lính giữ cửa của phủ nha Khai Phong cũng không dễ trêu chọc. Thời Đức Duệ cũng là xuất thân sĩ phu, binh lính đa số là thân thuộc trong tộc hắn. Nếu đắc tội với một người nào đó cũng khó bảo toàn sau này không gặp rắc rối. Lý Đại Lượng không bằng Thời Đức Duệ, hắn xuất thân bình dân, không có bất kỳ căn cơ nào đáng nói.
Cho nên, bất kể lúc nào, Lý Đại Lượng đều bảo trì vài phần cung kính.
Lính gác cửa né người nhường đường, Lý Đại Lượng sải bước đi thẳng vào trong phủ...nhưng hắn không phát hiện, khi hắn đi vào trong phòng chính, cửa lớn phủ nha lặng lẽ được đóng lại, quân lính ngoài phủ lập tức hành động nhanh như cắt, ngăn cản người xa lạ tới gần.
Trong phòng chính, Thời Đức Duệ đang nói chuyện với một người trung niên dáng vẻ bất phàm, râu tóc bạc trắng.
Hai người thỉnh thoảng phát ra tiếng cười sảng khoái, nhìn qua vô cùng thân thiết.
Lý Đại Lượng đi vào phòng chính, tiến lên hành lễ.
- Thời đại phu, ngoài thành phát hiện binh mã bất minh tới gần, gió tuyết như vậy, sợ có bọn cướp đánh lén, xin đại phu mau chóng triệu tập đội ngũ, chuẩn bị phòng ngự.
Thời Đức Duệ cười ha ha, ý bảo Lý Đại Lượng đứng dậy.
Nhưng hắn lại không nóng lòng phản ứng, mà đi về hướng người trung niên nói:
- Thần Thông công, đây chính là người ta đã nói với ngài, người phòng giữ Khai Phong, Lý Đại Lượng.
- Quả nhiên oai hùng bất phàm.
Người trung niên mỉm cười thân thiết hỏi:
- Nghe nói Lý thủ bị trước đây, từng xuất lực ở cấm quân?
Lý Đại Lượng khẽ giật mình, có chút không rõ ý tứ của Thời Đức Duệ, nhưng hắn cảm thấy người trung niên trước mắt này, nhìn qua có vẻ quen mắt, tựa hồ như đã gặp ở đâu rồi, lập tức cũng không dám lãnh đạm, vội vàng cung kính trả lời:
- Mạt tướng quả từng từng xuất lực trong cấm quân Trường An.
- A? Vậy thì thật đúng dịp.
Người trung niên nói:
- Ta có một người bạn đã từng xuất lực trong cấm quân Trường An, không biết Lý thủ bị có biết không?
Lý Đại Lượng cảm thấy có chút không đúng, nhìn Thời Đức Duệ, lại nhìn người trung niên, cẩn thận hỏi:
- Xin hỏi là vị nào?
- Người này từng là lang tướng phụ trách Tả Bị Thân phủ, họ Bàng, tên Ngọc.
Bàng Ngọc?
Lý Đại Lượng rùng mình một cái, đột nhiên lui về phía sau một bước, hai con ngươi trợn ngược, nghiêm nghị quát hỏi:
- Ngươi là người nào?
Nói xong, hắn nhìn Thời Đức Duệ.
- Thời đại phu, ngươi làm vậy là có ý gì?
- Ha ha, Lý thủ bị không cần sốt ruột, từ từ nghe ta nói.
Cái này gọi là chim khôn biết chọn cây mà đậu. Năm đó, Mật Công mượn danh nghĩa Đào Lý Chương, làm cho anh hùng thiên hạ tưởng rằng hắn quy thuận thiên mệnh nhưng không ngờ...ha ha, Mật Công hiện giờ mặc dù thế mạnh, nhưng cuối cùng không phải người thiên mệnh. Chúng ta phải trù tính cho sau này.
Lý thủ bị cũng là người thông minh, hơn nữa tài năng bất phàm, chỉ tiếc Mật Công có tài nhìn người, nhưng lại không thể dùng người, tiếp tục lưu lại đây, không khỏi ủy khuất tài cán của Lý thủ bị. Ta muốn giới thiệu Lý thủ bị đến Trường An, chỉ là không có lễ giới thiệu, vừa vặn hôm nay Vĩnh Khang Vương đến thăm, lại là cơ hội tốt Lý thủ bị khó có được. Binh mã bên ngoài thành, chính là binh mã dưới trướng Vĩnh Khang Vương, không biết Lý thủ bị có muốn theo ta quy Đường không?
Lý Đại Lượng hít sâu một hơi
Hắn không biết Vĩnh Khang Vương là người nào, nhưng lại biết người trung niên trước mắt có lẽ là vương thất Lý Đường.
Tròng mắt đảo quanh, hắn trầm ngâm một lát, rồi sau đó lui một bước, làm dạng chắp tay, nói khẽ:
- Nếu Thời đại phu nguyện ý nghĩ cho Đại Lượng. Đại Lượng há lại có thể...làm người phản chủ giống như ngươi?
Nói xong, hắn đột nhiên quay người định xông ra bên ngoài, đã thấy bên ngoài phòng chính có một đội quân sĩ thiết giáp xông ra, cầm trường mâu trong tay ngăn cản lối đi.
Đi không được, vậy phải liều mạng rồi.
Chương Trước
Chương Tiếp
Tiếp
#1
Quyển 2 - Chương 1: Phòng huyền linh
#2
Quyển 2 - Chương 2: Trở lại Học Xá
#3
Quyển 9 - Chương 3: Lý uyên cho mời gấp
#4
Quyển 10 - Chương 4: Thỉnh tội
#5
Quyển 1 - Chương 5: Trịnh ngôn khánh
#6
Quyển 10 - Chương 6: Bùi thị
#7
Quyển 2 - Chương 7: Ẩm tửu
#8
Quyển 2 - Chương 8: Tiễu yêu
#9
Quyển 10 - Chương 9: Ngụy Chinh dao động
#10
Quyển 10 - Chương 10: Bình Dương công chúa bệnh nặng
#11
Quyển 2 - Chương 11: Nghệ
#12
Quyển 2 - Chương 12: Ly biệt
#13
Quyển 2 - Chương 13: Phu nhân xinh đẹp
#14
Quyển 10 - Chương 14: Thế cục Trường An
#15
Quyển 10 - Chương 15: Huyền Chân tiên trưởng
#16
Quyển 10 - Chương 16: Gặp lại Bùi Thục Anh
#17
Quyển 2 - Chương 17: Mao nha
#18
Quyển 2 - Chương 18: Thôi mân
#19
Quyển 9 - Chương 19: Hài tử gây chuyện
#20
Quyển 1 - Chương 20: Lục châu
#21
Quyển 2 - Chương 21: Tục vật
#22
Quyển 2 - Chương 22: Lạc Phổ tiên sinh
#23
Quyển 10 - Chương 23: Khuất Đột Thông giao hổ phù
#24
Quyển 1 - Chương 24: Nổi danh
#25
Quyển 10 - Chương 25: Ai mới là ngư ông?
#26
Quyển 10 - Chương 26: Suy nghĩ của Bùi Tịch
#27
Quyển 2 - Chương 27: Tướng Quân đường
#28
Quyển 9 - Chương 28: Mười điều không dám chiến
#29
Quyển 10 - Chương 29: Chuẩn bị
#30
Quyển 10 - Chương 30: Danh chính ngôn thuận
#31
Quyển 1 - Chương 31: Lão quân
#32
Quyển 9 - Chương 32: Kế châu
#33
Quyển 8 - Chương 33: Vương Thế Sung tới Huỳnh Dương
#34
Quyển 9 - Chương 34: Bình Dương công chúa
#35
Quyển 9 - Chương 35: Biến ở Tương châu
#36
Quyển 3 - Chương 36: Nhà họ Mao bất thường
#37
Quyển 8 - Chương 37: Ngụy Chinh đến
#38
Quyển 4 - Chương 38: Lệch duyên
#39
Quyển 9 - Chương 39: Tỏ thái độ
#40
Quyển 9 - Chương 40: Man hoang
#41
Quyển 3 - Chương 41: Thái Bình đạo
#42
Quyển 3 - Chương 42: Phá dã đầu
#43
Quyển 3 - Chương 43: Trịnh Đại Sĩ ra đi
#44
Quyển 3 - Chương 44: Thiếu người
#45
Quyển 9 - Chương 45: Tiêu Hoài Tĩnh đến thăm
#46
Quyển 3 - Chương 46: Tắm suối
#47
Quyển 9 - Chương 47: Đô Lăng trấn
#48
Quyển 9 - Chương 48: Kế sách thứ mười một
#49
Quyển 9 - Chương 49: Thiện tiệm
#50
Quyển 3 - Chương 50: Cá cược
#51
Quyển 3 - Chương 51: Chọc giận
#52
Quyển 9 - Chương 52: Ngư bài quân
#53
Quyển 8 - Chương 53: Minh bạch
#54
Quyển 8 - Chương 54: Vương Thế Sung tự giam
#55
Quyển 3 - Chương 55: Chiến thắng
#56
Quyển 3 - Chương 56: Bùi cô nương
#57
Quyển 3 - Chương 57: Trưởng Tôn Thịnh cho gọi
#58
Quyển 1 - Chương 58: Đậu uy
#59
Quyển 9 - Chương 59: Hợp tác
#60
Quyển 9 - Chương 60: Thế cục Lĩnh Nam
#61
Quyển 5 - Chương 61: Cao bảo tàng
#62
Quyển 9 - Chương 62: Tấn công Tuyên Hóa
#63
Quyển 3 - Chương 63: Thư cầu cứu
#64
Quyển 3 - Chương 64: An viễn đường nguy nan
#65
Quyển 9 - Chương 65: Bất kể sinh tử
#66
Quyển 9 - Chương 66: Số trời đã định
#67
Quyển 9 - Chương 67: Vũ Văn Thành Đô thua!
#68
Quyển 9 - Chương 68: Chiếm thành
#69
Quyển 9 - Chương 69: Mạch Tử Trọng do dự
#70
Quyển 3 - Chương 70: Đại Định niên hiệu
#71
Quyển 9 - Chương 71: Quân sĩ phân tâm
#72
Quyển 1 - Chương 72: Cha cùng con
#73
Quyển 9 - Chương 73: Phòng Ngạn Khiêm nguy kịch
#74
Quyển 8 - Chương 74: Làm ba bài thơ
#75
Quyển 9 - Chương 75: Lý Thế Dân tới gặp
#76
Quyển 6 - Chương 76: Có biến
#77
Quyển 9 - Chương 77: Cao lý hành
#78
Quyển 9 - Chương 78: Lựa chọn của Phòng Huyền Linh
#79
Quyển 9 - Chương 79: Tiểu đỗ (1)
#80
Quyển 6 - Chương 80: Chiếm huyện phủ
#81
Quyển 9 - Chương 81: Bình định Ninh Trường Chân
#82
Quyển 6 - Chương 82: Tương kế tựu kế
#83
Quyển 3 - Chương 83: Lợi ích cho Trịnh Uy
#84
Quyển 9 - Chương 84: Tài hàng
#85
Quyển 6 - Chương 85: Quỷ kế
#86
Quyển 9 - Chương 86: Hải Môn trấn
#87
Quyển 6 - Chương 87: Ý loạn tình mê
#88
Quyển 9 - Chương 88: Đồ sát thành
#89
Quyển 6 - Chương 89: Muốn chiến thì chiến đừng nói nhiều lời
#90
Quyển 9 - Chương 90: Cá mắc câu
#91
Quyển 9 - Chương 91: Thiên hạ thái bình
#92
Quyển 6 - Chương 92: Dương Huyền Cảm tới
#93
Quyển 6 - Chương 93: Quản thành bi phá
#94
Quyển 6 - Chương 94: Nói chuyện với Dương Huyền Cảm
#95
Quyển 6 - Chương 95: Chiến sự Huỳnh Dương
#96
Quyển 6 - Chương 96: Tân Lễ gửi thư
#97
Quyển 8 - Chương 97: Liễu hanh
#98
Quyển 8 - Chương 98: Nhà có nội tặc, cần sớm quyết đoán
#99
Quyển 6 - Chương 99: Trở về Huỳnh Dương
#100
Quyển 8 - Chương 100: Dương Vượng đầu hàng
#101
Quyển 8 - Chương 101: Cứu dương khánh
#102
Quyển 3 - Chương 102: Đóa Đóa xuất hiện
#103
Quyển 8 - Chương 103: Dương Khánh nhận thua
#104
Quyển 6 - Chương 104: An táng
#105
Quyển 8 - Chương 105: Lạc Dương đại loạn
#106
Quyển 8 - Chương 106: Mở cửa thành
#107
Quyển 6 - Chương 107: Có khách
#108
Quyển 8 - Chương 108: Trở lại Củng huyện
#109
Quyển 8 - Chương 109: Sài Thanh gây rối
#110
Quyển 8 - Chương 110: Lý Đạo Huyền không tầm thường
#111
Quyển 8 - Chương 111: Hương hoa Tử Đằng
#112
Quyển 8 - Chương 112: Bùi Thúy Vân sầu lo
#113
Quyển 8 - Chương 113: Sài Thanh gặp Lý Thế Dân
#114
Quyển 8 - Chương 114: Suy đoán thành sự thật
#115
Quyển 8 - Chương 115: Dạy võ
#116
Quyển 6 - Chương 116: Từ Thế Tích đính hôn
#117
Quyển 6 - Chương 117: Gian Vọng chú
#118
Quyển 8 - Chương 118: Đàm phán
#119
Quyển 8 - Chương 119: Vương Thế Sung tức giận
#120
Quyển 8 - Chương 120: Lô dận
#121
Quyển 8 - Chương 121: Thư cho Bùi Nhân Cơ
#122
Quyển 8 - Chương 122: Dừng lại 12 ngày
#123
Quyển 8 - Chương 123: Tuyết rơi trắng xóa
#124
Quyển 8 - Chương 124: Không thể nói
#125
Quyển 8 - Chương 125: Vương thái
#126
Quyển 8 - Chương 126: Lý Mật xuất hiện
#127
Quyển 8 - Chương 127: Thu binh
#128
Quyển 8 - Chương 128: Trời sinh Du sao còn sinh Lượng?
#129
Quyển 8 - Chương 129: Dương quảng chết
#130
Quyển 8 - Chương 130: Dương quá
#131
Quyển 8 - Chương 131: Quyết định của Phòng Ngạn Khiêm
#132
Quyển 8 - Chương 132: Thả diều
#133
Quyển 8 - Chương 133: Quan âm tỳ mất tích
#134
Quyển 8 - Chương 134: Lý hiếu cô tức giận
#135
Quyển 8 - Chương 135: Bù đắp
#136
Quyển 8 - Chương 136: Thị uy trường an
#137
Quyển 8 - Chương 137: Lý thần thông
#138
Quyển 8 - Chương 138: Ung vương
#139
Quyển 8 - Chương 139: Hoàng quân hán
#140
Quyển 8 - Chương 140: Mao bách vạn
#141
Quyển 8 - Chương 141: Tiến cử với lý thế dân
#142
Quyển 8 - Chương 142: Lý đạo ngạn
#143
Quyển 8 - Chương 143: Tức giận với Trịnh Hoành Nghị
#144
Quyển 8 - Chương 144: Thành ý
#145
Quyển 8 - Chương 145: Đột Quyết tham chiến
#146
Quyển 8 - Chương 146: Lý Mật và Dương Đồng
#147
Quyển 8 - Chương 147: Vũ văn nho đồng
#148
Quyển 8 - Chương 148: Vương Thế Sung xưng đế
#149
Quyển 8 - Chương 149: Lý quân tiện
#150
Quyển 8 - Chương 150: Lý đại lượng
#151
Quyển 8 - Chương 151: Bàng Ngọc
#152
Quyển 8 - Chương 152: Tô Uy
#153
Quyển 8 - Chương 153: Xuất kích
#154
Quyển 8 - Chương 154: Lý Quân Tiện khuyên can
#155
Quyển 8 - Chương 155: Hỏa cầu, máu tươi, hỗn tạp
#156
Quyển 8 - Chương 156: Lý Ngôn Khánh xuất hiện
#157
Quyển 8 - Chương 157: Quỷ kế
#158
Quyển 8 - Chương 158: Lý đạo huyền không vui
#159
Quyển 8 - Chương 159: Đan hùng tín hung hãn
#160
Quyển 8 - Chương 160: Thu binh
#161
Quyển 8 - Chương 161: Lý mật đại bại
#162
Quyển 8 - Chương 162: Lý mật tỉnh lại
#163
Quyển 8 - Chương 163: Lý ngôn khánh tới
#164
Quyển 8 - Chương 164: Đấu tên?
#165
Quyển 8 - Chương 165: Lý mật chết
#166
Quyển 8 - Chương 166: Lý hiếu cơ chết
#167
Quyển 8 - Chương 167: Lý ngôn khánh sầu khổ
#168
Quyển 8 - Chương 168: Có con
#169
Quyển 8 - Chương 169: Vương hoàng rời khỏi kỳ lân đài
#170
Quyển 8 - Chương 170: Tới tung sơn
#171
Quyển 8 - Chương 171: Thỉnh cầu ngôn hổ
#172
Quyển 8 - Chương 172: Kết duyên tấn tần
#173
Quyển 8 - Chương 173: Thương pháp
#174
Quyển 8 - Chương 174: Lý kiến thành đưa thư
#175
Quyển 8 - Chương 175: Cuộc chiến phách bích
#176
Quyển 8 - Chương 176: Xây dựng lại di lặc áo trắng
#177
Quyển 8 - Chương 177: Chiêu hàng uất trì kính đức
#178
Quyển 8 - Chương 178: Nghiêu quân tố rút lui
#179
Quyển 8 - Chương 179: Quan âm tỳ sinh con
#180
Quyển 8 - Chương 180: Lý chu
#181
Quyển 8 - Chương 181: Cố nhân tới thăm
#182
Quyển 8 - Chương 182: Lý hiếu cung
#183
Quyển 8 - Chương 183: Quy phục nhà đường
#184
Quyển 8 - Chương 184: Liên minh
#185
Quyển 8 - Chương 185: Cốc thành
#186
Quyển 8 - Chương 186: Ba mặt thụ địch
#187
Quyển 8 - Chương 187: Lý ngôn khánh không hàng
#188
Quyển 8 - Chương 188
#189
Quyển 8 - Chương 189: Thiên hữu đại đường, đậu nghịch tất vong
#190
Quyển 8 - Chương 190: Đốt thành
#191
Quyển 8 - Chương 191: Điều tra từ giản
#192
Quyển 8 - Chương 192: Uất trì kính đức cứu mạng
#193
Quyển 8 - Chương 193: Lý uyên khó xử
#194
Quyển 8 - Chương 194: Đậu kháng
#195
Quyển 8 - Chương 195: Lạc dương hỗn loạn
#196
Quyển 8 - Chương 196: Vương thế sung hàng
#197
Quyển 8 - Chương 197: Hung phạm là ai?
#198
Quyển 8 - Chương 198: Thù cha không đội trời chung
#199
Quyển 8 - Chương 199: Chủ ý của lý kiến thành
#200
Quyển 8 - Chương 200: Mời chào
#201
Quyển 8 - Chương 201: Kinh tử sơn
#202
Quyển 8 - Chương 202: Môn thần tới
#203
Quyển 8 - Chương 203: Quyết đấu
#204
Quyển 8 - Chương 204: Viện binh tới
#205
Quyển 8 - Chương 205: Bắn chết uất trì kính đức
#206
Quyển 8 - Chương 206: Lý thế dân nổi giận
#207
Quyển 8 - Chương 207: Vào thành
#208
Quyển 8 - Chương 208: Chuyện lớn không hay
#209
Quyển 8 - Chương 209: Gây chuyện
#210
Quyển 8 - Chương 210: Trưởng tôn vô kỵ bị đánh
#211
Quyển 8 - Chương 211: Hùng khoát hải và tần dụng
#212
Quyển 8 - Chương 212: Lưu văn tĩnh
#213
Quyển 8 - Chương 213: Hà nam vương ra tay dạy dỗ
#214
Quyển 8 - Chương 214: Ai cũng không chọn
#215
Quyển 8 - Chương 215: Lạc dương bất mãn
#216
Quyển 8 - Chương 216: Lý nguyên cát
#217
Quyển 8 - Chương 217: Ở lại lạc dương
#218
Quyển 8 - Chương 218: Lý thế dân cho mời
#219
Quyển 8 - Chương 219: Lý tịnh
#220
Quyển 8 - Chương 220: Đậu uy lại truyền chỉ
#221
Quyển 8 - Chương 221: Thúy vân sắp sinh
#222
Quyển 8 - Chương 222: Huyết án
#223
Quyển 8 - Chương 223: Không quan hệ tới Hà Nam vương
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!