GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 1: Quyển 2 - Chương 1: Phòng huyền linh

Đã copy!
Đang tải danh sách...
Tiếp

Trong lịch sử, đều nói Đường Thái tông mở khoa cử, nhưng trên thực tếnhà Tùy đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chế độ khoa cử. Tùy Đế áp chế Quan Đông môn phiệt quan lại lũng đoạn, mời chào nhân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tài, Phòng Huyền Linh phụ thân Phòng Ngạn Khiêm, quan viên thời nhà Tùy, hôm nay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 huyện lệnh huyện Trường Cát. Lại nói tiếp, Phòng Huyền Linh xuất thân quan lại đệ tử nhưng luận về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 xuất thân cũngti phẩm.

Hắn cùng thông minh, năm mười tám tuổi đã đậu tiến sĩ.

Trịnh Ngôn Khánh trước kia xem sử, đã rất nghiêm túc coi qua truyện của Phòng Huyền Linh, biết được phụ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thân của hắn một viên quan tốn.

Về sau làm chưởng quản quân sự của quận Tư Mã.

Lúc ông ấy rời khỏi huyện Trường Cát, dân chúng không nỡ để ông rời đi, giữ lại ven đường, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 về sau còn lập bia kỷ niệm.

Ngôn Khánh trước kia trùng sinh vài năm đã tham gia khai quật bia đá ở Trường Cát.

Cho nên càng am hiểu phụ thân của Phòng Huyền Linh hơn:

Ta nghe người ta nói, phụ thân của Phòng tiên sinh Phòng đại nhân từng nói qua: Người ta đều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108phú quý, ta thì làm quan bần, hai tay trong sạch, khiến cho Ngôn Khánh rất kính nể.

Chuyện này vừa ra khỏi miệng đã khiến cho Phòng Huyền Linh động dung.

Lời nói phía trước của Ngôn Khánhthể coi lấy lòng nhưng những lời này, Phòng Ngạn Khiêm đích © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thực đã từng nói qua với hắn.

Tại sao lại lưu truyền ra ngoài?

Phòng Huyền Linh không rõ ràng lắm.

Nhưng hành động lần này đã biểu thị cho Ngôn Khánh đã tràn ngập kính ý, kính ý này không phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 với hắn mà là với phụ thân hắn.

Nói cách khách, Ngôn Khánh lúc nãy kinh ngạc không phải Phòng Huyền Linh là vì Phòng Ngạn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Khiêm.

- Ngôn Khánh tiểu đệ quá khen, gia phụ đúng là khuyên bảo chúng ta, không ngờ tiểu đệ cũng biết. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Ngôn Khánh nhìn ra được, Phòng Huyền Linh đối với phụ thân của mình rất tôn kính.

Ngôn Khánh giật mình đột nhiên nảy ra một ý hay.

- Tiểu tử biết được lệnh tôn lời đó, trong lòng kính nể rất sâu.

- Lúc rảnh rỗi từng làm một bài thơ, chỉ khổ không thể gặp người, không thể nào thể hiện. Hôm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nay đại huynh đã giá lâm hàn xá, tiểu đệ xin đại huynh đem bài thơ này, chuyển lên đại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhân, chẳng biết được không?

Phòng Huyền Linh một lần nữa bị làm cho động dung.

Nói thật hắn không để mắt tới Ngôn Khánh, cảm thấy Ngôn Khánh có được danh khí ngày hôm nay, tài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hoa hơn nữa cũng chẳng qua do Trịnh gia thổi phồng. Thử nghĩ xem, một đứa như vậy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bao nhiêu tài văn chương?

Hết lần này tới lần khác bị Trịnh gia thổi phồng đều khiến lòng người không thoải mái.

Hôm nay hắn lại không chịu nổi Đỗ Như Hối bên cạnh nói ba hoa cho nên mới đến gặp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Ngôn Khánh một chút.

Nào biết được hắn lại muốn phụ thân của hắn dâng thơ.

Nếu như Phòng Huyền Linh sớm báo trước thì Ngôn Khánh thể gian dối.

Nhưng hôm nay hắn tới căn bản không báo cho ai biết, hoàn toàn do Đỗ Như Hối làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chủ, lúc đi qua Trịnh phủ Lạc Dương, thậm chí không ai biết hắnai, khả năng này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhiên không lớn. Nói cách khách, tiểu tử này thật sự kính nể phụ thân của mình, hơn nữa với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chức quan của phụ thân của hắn, đúngkhông khả năng khiến cho người khác phải gian dối. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Mặc kệ Ngôn Khánh làm bài thơ này tốt hay xấu nhưng Phòng Huyền Linh đối với Ngôn Khánh đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thay đổi ánh mắt.

- Kính xin công tử chỉ giáo.

Người ta cha của hắn dâng thơ, Phòng Huyền Linh nhiên phải thay đổi cách xưng hô.

- Gia gia, làm phiền ông mang giấy bút tới đây cho con.

Đỗ Như Hối kinh ngạc, đứng ở bên cạnh liên tục gật đầu.

- Ngôn Khánh, mau viết đi, tabên cạnh mài mực cho đệ.

Trịnh Thế An không sao Ngôn Khánh lại coi trọng Phòng Huyền Linh như vậy.

Chỉông cũng muốn nhìn một chút xem tôn nhi của mình rốt cuộc yêu nghiệt đến mức nào, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vậy sai người mang giấy bút mực không cần hạ nhân động thủ, Phòng Huyền Linh cung kính tiến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tới trải rộng giấy ra cho Ngôn Khánh, Đỗ Như Hối ở bên cạnh xắn tay mài mực, Từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Thế Tích thì bên cạnh nâng bút.

Khá lắm!

Nếu chuyện này được truyền ra ngoài thì sẽ dẫn tới một hồi ca tụng.

Ngôn Khánh cũng không ý thức được hiện tại hắn làm chuyện này đời sau sẽ khiến cho oanh động © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lớn cỡ nào.

Ngôn Khánh đi tới phía trước, nhận lấy bút lông của Từ Thế Tích.

Hắn trầm ngâm một lát rồi đề bút viết:

- Thiên chuy vạn tạc xuất thâm sơn, liệt hỏa phần thiêu nhược đẳng nhàn.

Dịch nghĩa:

Ngàn búa vạn rìu đuổi đến rừng sâu núi thẳm.

Lửa cháy thiêu đốt cũng bình thường thôi.

Tạm dịch thơ:

Búa rìu dồn ép thâm sơn.

Lửa thiêu phẫn hận cũng thường thường thôi.

Đỗ Như Hối Phòng Huyền Linh ơ bên cạnh khẽ ngâm, liên tục gật đầu.

Phấn thân toái cốt hồn bất phạ,

yếu lưu thanh bạch tại nhân gian

Dịch nghĩa:

tan thương nát thịt cũng không sợ.

Nhất định phải lưu lại sự trong sạch của mình trong nhân gian!

Tạm dịch thơ:

Tan xương nát thịt không sờn.

Lòng son lưu lại tiếng thơm muôn đời.

sỉ, hơi vô sỉ một chút, mình lấy bài thơ Vôi Ngâm của Khiêm viết ra, khiến cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 xuất hiện sớm một chút.

Khiêm làm thơ, hiện tại đặt lên trên người của Phòng Ngạn Khiêm cũng thỏa đáng.

Đều những người phẩm cách cao quý, chỉ may mắn của Phòng Ngạn Khiêm không có cho nên không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bằng Vu Khiêm. Thế nên đời sau người ta chỉ biết tới Phòng Huyền Linh không biết tới Phòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Ngạn Khiêm. Ngôn khánh cũng không biết bài thơ này sẽ mang tới cho Phòng Ngạn Khiêm mệnh vận thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nào.

Chỉ Phòng Huyền Linh kích động không thôi, liên tục gật đầu.

Đợi sau khi Ngôn Khánh viết xong, hắn lập tức tiến lên vái chào:

- Hôm nay gia gia được công tử ngâm thơ... Ta ta... thay gia phụ cảm kích.

- Phong đại ca, huynh làm vậy?

Ngôn Khánh chẳng qua muốn chút cảm tình với Phòng Huyền Linh nên mới đánh cắp một bài thơ. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Hắn không hiểu vì sao Phòng Huyền Linh lại kích động như vậy, hắn hoàn toàn quên, danh vọng của hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hôm nay đã như sấm rền.

Với bài thơ hôm nay của Ngôn Khánh, Phòng Ngạn Khiêm muốn không nổi danh cũng khó.

Thậm chí rất thểbài thơ này mà hắn được lọt vào mắt thánh nhân.

Điều này làm sao Phòng Huyền Linh không cảm động cho được.

Cũng chỉ Ngỗng công tử viết ra Bất Công hầu mới có thể làm ra bài thơ hôm nay.

Ngôn Khánh nghe được không khỏi ngượng ngùng xấu hổ...

Ngôn Khánh cũng mặc kệ mình đạo văn hay không, nhưng hắn biết quan hệ của mình với Phòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Huyền Linh hôm nay đã cùng gần.

Ngày sau trước mặt Thế Dân, hắn cũngthể nói tốt cho mình vài tiếng.

Hơn nữa đằng sau còn Chiến Thần(Đỗ Như Hối) to lớn đứng đây.

Ngôn Khánh nghĩ tới đây liền nở ra một nụ cười tươi.

Trải qua chuyện này mọi người sống cùng một đường hài hòa không ít, Phòng Huyền Linh cũng không dám xem © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thường Ngôn Khánh nữa, thậm chí ngôn ngữ còn ý cầu dạy.

- Đỗ đại ca, huynh tới Lạc Dương khi nào vậy? Trương đại ca tại sao không tới?

- Đệ nóiTrương tam lang sao?

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Soán Đường, Soán Đường Kiếm Hiệp, truyện Kiếm Hiệp hay, Soán Đường Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Soán Đường full, Soán Đường online, read Soán Đường, Canh Tân Soán Đường

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 1 — Soán Đường

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc