GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 21

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Mấy ngày trước Bì Tu làm trợ giảng, nhìn Văn Hi phụ đạo cho Ngô Tổ mà thấy mệt mỏi, bây giờ tự mình phụ đạo thì mới biết không phải mệt mỏi, mà là thật mệt con mẹ nó mỏi.
Con đường học tập khó đi, người và cũng có chó. Hắn người dạy dọc đi trước vất vả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lao động, Ngô Tổ chính con chó chết chạy lóc cóc phía sau.
Buổi tối đầu tiên tan học, Tu còn mệt hơn đào hầm trữ rau cả đêm, nằm trên giường cả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 buổi chẳng nói gì, Văn Hi ngồi trên giường vừa cười vừa bóp vai cho hắn: “Thế nào?”
“Chẳng thế nào cả, maytôi không dùng chân thân đi vào, không thì chắc hai mình cũng phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tứcchết luôn.” Tu thở dài.
Tay Văn Hi dán vào gương mặt hơi nóng của hắn: “Hay để tôi đi nhé?”
“Không được, giờ cậu đã đăng hộ khẩu rồi chứ phải không hộ khẩu đâu, nếu hồn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thể xảy ra chuyện gì, bị sở giám sát truy tra thì phiền phức lắm. Vốn định đến mùa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thu sẽ lén đưa cậu đi đầu thai vào nhà tốt, hiện giờ đăng hộ khẩu rồi, hàng năm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 suất đi đầu thai chỉ hạn hơn nữa còn hay dao động, chẳng biết phải đợi đến năm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nào tháng nào nữa.”
Tu nghĩ đau đầu, kéo Văn Hi nằm bên cạnh mình rồi ôm lấy y: “Đến lúc đó tôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 sẽ đi tìm Phùng Đô nhờ vả quan hệ giùm cậu, bảo hắn chọn cho cậu giờ lành, rồi chọn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cha mẹ tốt, tốt nhất gia đình một con, như thế thì cả nhà chỉ yêu chiều mình cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thôi. Chuyện đã hứa với cậu, tôi sẽ không đổi ý.”
Văn Hi yên lặng hồi lâu rồi bảo: “Anh một yêu quái tốt.”
“Đừng nói thế, cậu theo tôi sống yên ổn qua mùa hè này được rồi, huống chi siêu độ cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cũng coi như là một công đức lớn, tôi cũng không thiệt thòi. Nếu cậu có tâm nguyện chưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hoàn thành thì mau nói đi.”
Tu ngừng một chốc rồi lại bảo: “Nếu rắc rối quá thì thôi đừng nói, thêm một Giả Tố © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Trân nữa tôi thật sự không gánh nổi đâu.”
“Biết rồi mà.” Văn Hi cười đáp, y nằm nhoài trên người Tu, mắt không biết đang suy nghĩ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 gì.
Vạn sự khởi đầu nan, sau khi quen với phong cách của oắt con Ngô Tổ này, ông chủ cuối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cùng cũng coi như tài xế tay bắt đầu lái xe lên đường. Ngô Tổ tuy nhây nhưng đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 óc được cái rất linh hoạt, không ăn roi ăn vọt thì thành tích cứ mãi giậm chân tại chỗ. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111
Hai người giày xéo lẫn nhau, cưa nhằng qua một lần thi tuần, dưới sự cưỡng chế của mãnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nam yêu quái, thành tích của cậu nhóc học sinh phất cao như diều gặp gió, trực tiếp lọt top © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 10 của lớp, điểm thi đại học xem ra cũng sẽ rất khả quan.
Cuộc sống ngày ngày trôi qua, thời tiết vào đầu tháng năm càng lúc càng nóng,Tu càng lúc càng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 không thể rời khỏi Văn Hi, đi chỗ nào cũng đều mang y theo.
Nho mướp trồng ở sân sau quấn vào nhau lên mái hiên, cây xanh mướt nối thành vòm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 che, tạo nên một khoảng râm mát.
Tu lấy một cái ghế từ trong kho ra đặt trước hiên để hóng mát, trong giếng nước bên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cạnh còn có dưa hấu ướp lạnh, chờ buổi tối lấy ra ăn.
Thoạt trông vừa thoải mái vừa dễ chịu, tựa như thể chốn thế ngoại đào nguyên, ấy thế nhưng một tiếng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 gáy bất thình lình cất lên phá vỡ sự yên tĩnh ấy.
để nấu canhbồi bổ thân thể cho Văn Hi, Tu mua hẳn một xe trống về, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 khiến mái khắp thành phố phải giữ tiết quả phụ, việc đẻ trứng cũng bắt đầu khó khăn.
Một đám trống oái vệ hiên ngang tiến vào sân sau quán cơm, lợn vốn đang độc quyền trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhà thấy thế thì nổi cáu, đánh rắm kêu vang lừng, muốn so bì với tiếng gáy.
Lợn ghen ăn tức với nhau, mà Tu thì vội chuẩn bị canh cho Văn Hi, chỉ xách © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 một con mang đi vãng sinh cực lạc, đám lợn còn lại thì nhốt cùng nhau hết.
Hai phe đối chọi, trước tiên phái đại tướng hào, lợn đồng thành kêu, ầm ĩ nhặng xị khắp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cả nhà.
Đến khi Nhậm Kiêu dắt theo Chổi Nhỏ đến tiến hành dạy học thực địa tính heo lông nhông nhốt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chung lồng, hai phe đã lao vào quần ẩu loạn ngầu, lông gà cứt lợn văng tứ tung, chuồng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lợn còn bị đạp sập cả rào, Nhậm Kiêu shock toàn tập, Chổi Nhỏ thì trực tiếp trợn trắng mắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hôn mê bất tỉnh.
Cừu Phục bận thu dọn hànhđể về nhà, cho nên việc dọn dẹp hai anh em chỉ có thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tự mình làm. Lần này hai người rút kinh nghiệm, gia cố chuồng lợn cao thêm, bóp chết hành vi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lợn vượt rào từ trong trứng nước!
Nhậm Kiêu rửa mặt rửa tay đi vào bếp, thương lượng với Tu: “Em bảo này lão Bì, trong sân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nuôi cả đốngmái rồi, giờ anh lại mua nhiều trống thế kia về muốn cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mái đẻ trứng liền 24/24 à, hay muốn nghe dàn hợp tấu cao quãng 10?”
Hắn ngửi ngửi tay mình, cau mày nói: “Em vừa xem thấy cứt gà ở sân sau dày ba centimet rồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đấy, lát nữa Chổi Nhỏ tan học vềphát rồ cho xem, hai bữa nay em toàn nằm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thấy đang cầm xẻng hốt cứt gà, giờ trên tay còn thum thủm mùi cứt đây này, xin ngài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 làm ơn thương xót, tống khứ mấy con này đi được không?”
“Chẳng phải anh đã bảo với chú giữ lại nấu canh cho Văn Hi sao?” Tu đang bóc tỏi: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 “Chú giúp anh giết một con đem hầm đi.”
Cừu Phục nhấc theo rương hành lý tiến vào, chủ động lên tiếng: “Để em làm cho, em hầm xong thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 về nhà trước nha lão Bì.”
Bì Tu nhìn cậu chàng: “Chuẩn bị đi mấy ngày đấy, lúc về nhớ mang ít đặc sản nhà mày về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhá, sau rồi anh trả tiền cho.”
“Vâng ạ, em sẽ đem hai con quán quán về cho anh.” Cừu Phục nhấc dao đi ra sân sau, bỏ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lại Nhậm Kiêu nhìn Tu với ánh mắt phức tạp.
Tu tiếp tục bóc tỏi: “Chú mày nhìn chằm chằm anh làm gì, tiền rớt ra từ trên mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 anh hả?”
Nhậm Kiêu: “Em hỏi anh, nhiều trống như vậy rốt cuộc tiêu hết bao nhiêu tiền?”
Tu: “Làm sao?”
Nhậm Kiêu: “Anh cũngngày hào phóng như thế đấy? Hồi đó ba đứa bọn mình lang bạt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 bên ngoài, Cừu Phục thèm ăn một con mà anh cũng bắt nhịn, giờ sao lại như thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hả?”
Bì Tu ngớ người: “Như thế cái gì? Hồi đó chẳng phải hôm sau anh xách một con về cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111còn gì?”
“Anh còn mặt mũi nói à, đấy hả? Uyên ương bị anh xách lẻ một con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 về, con kia lại trong ao kêu suốt nửa buổi tối,với cả thịtsao so © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 được với thịt gà.” Nhậm Kiêu đến bóc tỏi cùng với hắn: “Em thấy anh động phàm tâm rồi đấy.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111
Tu tự biết giải thích cũngdụng, cho nên chỉ nói vẻ sâu xa: “Hai chữ ‘độc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thân’ anh đây đã nói đến mỏi cả mồm rồi.”
Tại sao thế tục cứ thích hiểu lầm một con Tỳ Hưu băng thanh ngọc khiết trong lòng chỉ biết đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tiền chứ chẳng thiết yêu đương như hắn đây?
Tu cảm khái: “Thôi, giải thích thế nào cũng dụng. Hôm qua An nói có người gọi điện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tới hỏi chuyện giao cơm đấy, đám nhân loại kia yếu ớt lắm, trời nóng bắt đầu lười ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 khỏi nhà, chờ Cừu Phục về thì chúng ta phải bắt đầu chuẩn bị chuyện đặt cơm online đi.”
Nhậm Kiêu tán thành: “Định dùng chuyển phát của bên nào? Em thấy cái hãng mặc đồng phục xanh lam cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ôkê đó, đi xe điện hai bánh còn nhanh hơn em lái xe bốn bánh, không lề mề chậm trễ.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111
caniao
(Mình đoán là đang nói đến Caniao, nền tảng cung cấp dịch vụ logistics của Alibaba. Mấy anh shipper hãng này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mặc đồng phục xanh lam.)
Tu chẳng buồn nhấc mắt: “Không xài chuyển phát nhanh của nhân loại, tìm đám thổ địa công đi. Chuyển © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 phát nhanh đến toàn quốc được luôn, đến lúc đó anh sẽ bảo An lo liệu.”
Nhậm Kiêu ngạc nhiên: “Đám thổ địa công chịu làm hả?”
“Thời này đặt đồ ăn ngoài đangphong trào, một suất ăn ngoài giao đúng lúc cònthể nhận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 được công đức, đây phúc phận mấy tên đó cầu còn chả được, bây giờ ông đây sẵn lòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chia cho ít miếng ngon, đám đó cònthể từ chối nữa chắc?” Tu cười khẩy: “Mày đúng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 bị cứtlấp mất não rồi, ngu ạ.”
Nhậm Kiêu vừa nghe đến cứt liền đau đầu, vội vàng xua tay nói: “Rồi rồi rồi, anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 sếp nhớn anh quyết định đi, ông đây cắm đầu làm việc được rồi. Nhưng làm thức ăn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 giao ngoài thì em buộc phải tăng ca, buổi tối sẽ không có thời gian trông chừng Chổi Nhỏ làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 bài tập nữa.”
Tu nhìn hắn: “Làm sao, tay mọc trên người mày à? Cần mày trông chừng thì mới viết được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hả?”
“Anh không biết đâu, dạo này thằng nhỏ cứ tan học về lại nổi nóng, làm bài tập cũng phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 dỗ dành đủ đường y như tổ tông em luôn vậy.” Nhậm Kiêu lên kế hoạch: “Buổi tối em tăng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ca, anh bảo Văn Hi dạy kèm làm bài, coi như tiền tăng ca của em.”
Tu: “Vậy anh phải bàn bạc với cậu ta một chút đã.”
Nhậm Kiêu vỗ đùi: “Sao thế, trong hai vợ chồng anh chủ gia đình không sai được cậu ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 à?”
“Hai vợ chồng cái đéo.” Nội tâm Tu không hề dậy sóng: “Hồn thể của cậu ta bất ổn, nếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lao lực quá độ thì sẽ xảy ra chuyện, haymày tìm cho anh chỗ nào để cho hồn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thể của cậu ta nghỉ ngơi, anh giúp mày bảo với cậu ta một tiếng.”
Nhậm Kiêu tặc lưỡi: “Cái ngọc phật kia hết xài được nữa rồi hử? Muốn tìm hàng thay thế thì anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 phải chờ một thời gian nữa. Làm sao thế? phải từ sáng tới tối dạy phụ đạo cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thằng cu học sinh họ Ngô kia nên bị chọc tức không? Không sao đâu, Chổi Nhỏ ngoan như kia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 em chỉ bài cho còn ức chế muốn đánh người đây này, rộng lượng chút đi.”
Không nhắc đến thì còn đỡ, vừa nhắc đến Ngô Tổ cái Tu lại thấy đau đầu, lần này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Ngô thi tuần còn chưa biết thành tích sẽ ra sao nữa.
Nhậm Kiêu thấy hắn thở ngắn thở dài thì bèn nói: “Không thì anh trực tiếp siêu độ ta luôn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đi, siêu độ cũng tínhmột công đức mà, hơi đâu quan tâm nhiều thế làm gì.”
“Không chỉcông đức còn phải moi được chút tin tức từ miệng ta nữa.” Bì Tu thản © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhiên nói: “Huống chi chỉ giúp học sinh thi đỗ trạng nguyên chứ phải giết người phóng hỏa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 gì đâu, cũng không tính khó.”
Nhậm Kiêu: “Nói cũng đúng, tiền khó kiếm cứt khó ăn, so với công đức mà đi thông cống rồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 bắt đào phạm lẩn trốn khắp thế giới, anh như này vẫn xem như tốt hơn nhiều.”
“Anh đây có mưu đồ cũng tính toán, chẳng ai chịu thiệt, Ngô Tổ cũng thông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 minh, giỏi hơn Chổi Nhỏ nhiều, dạy cũng không mệt lắm.”
Nhậm Kiêu: …….
Nhậm Kiêu: “Cút, Chổi nhà chúng ta thông minh nhất!”
Ông chủ phủi sạch vỏ tỏi dính trên người, không thèm để ý tới hắn, rửa tay rồi bưng thuốc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 dưỡng hồn bữa trưa cho Văn Hi lên lầu, khi hắn vén rèm lên thì Văn Hi Giả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Tố Trân đang ngồi nói chuyện với nhau.
Hai người vừa xem cảnh trạng nguyên đón dâu trên ti vi vừa nói chuyện phiếm, Văn Hi suy nghĩ một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thoáng rồi hỏi: “Thật ra tôi không hiểu sao cô cứ nhất thiết muốn cho Ngô Tổ thi đỗ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 trạng nguyên?”
Y dừng một chút rồi nói tiếp: “Hẳn năm xưa cậu ta từng hứa đỗ đạt cao rồi thì sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lấy làm vợ đúng không?”
Giả Tố Trân vội vàng lắc đầu bảo: “Chưa từng……”
“Vậy thì tại sao?”Tu bưng đồ đi tới, nhíu mày hỏi: “Chẳng lẽ cái bệnh kỳ cục © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 là thích nhìn người ta đỗ trạng nguyên?”
“Không phải! Ngô Lang đáng lẽ có thể đỗ trạng nguyên, chỉ chàng bị kẻ gian hãm hại nên mới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 bị tống vào ngục, mất hội đi thi, không còn hi vọng đỗ trạng nguyên nữa. Kiếp trước nô © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 gia chẳng giúp được chàng, cho nên kiếp này mới…”
Tu cười bưng thuốc đến ngồi xuống bên cạnh Văn Hi: “Cũng trùng hợp đấy, năm đó cậu ta bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 vu tội trộm cắp, nếu nhưthật sự có thể đọc sách đi thi đạt công danh, chẳng phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 vừa kéo diễn một vở Nữ Phò Mã hay sao?”
Giả Tố Trân thảng thốt: “Nhưng gia sống phường kịch từ nhỏ đến lớn, đâu phải tiểu thư © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 quan gia gì, còn chẳng nhận nổi mấy chữ thì sao đọc mà biết tứ thư ngũ kinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đó? Nếu thật sự thể cứu chàng giống như trong vở kịch thì sao lại thành ra nông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nỗi ấy chứ?”
Nàng họ Giả, tuy mang tênTố Trân, thể trên sân khấu hát Nữ Phò cả đời, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thể cứuLang trong vở kịch hết lần này đến lần khác, nhưng khi xuống khỏi sân khấu, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 trút bỏ lớp áo trạng nguyên, giả chung quy vẫn giả, nàng vẫn một Giả Tố Trân© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 dụng bất lực.
Không thể nào vì Ngô Lang đánh trống kêu oan rửa sạch khuất tất, càng không thể nào thi đỗ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 trạng nguyên để cứu chàng thoát khỏi bể khổ.
Ngô Lang trong ngục chịu khổ, nàng chẳng thể rơi lệ, đã vậy còn phải niềm nở tươi cười để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đổi lấy sự hoancủa khán giả. Người dưới đài đều biết nữ phòvinh hoa đỗ đạt, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 liệu ai biết nỗi thê lương nàng chôn giấu phía sau lớp vỏ ấy chăng?
Văn Hi nhờ tayTu đút thuốc, vị đắng trong miệng khiến y không khỏi cau mày.
Giả Tố Trân bên cạnh trông thấy động tác thân mật của hai người thì bỗng nhiên thở dài nói: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 “Ô cửa sổ phòng gia đối diện với con phố trạng nguyên cưỡi ngựa đi qua, lúc ấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 gia luôn ngóng trông kỳ thi mùa xuân mau đến, từ cửa sổ được ngắm bóng dáng Ngô Lang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mặc áo đỏ đánh ngựa dạo qua phố, đời này cũng xem như mãn nguyện.”
“Trạng nguyên thời nay không giống ngày trước đâu.” Bì Tu đút cho Văn Hi viên kẹo: “Cưỡi ngựa ngoài đường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111bị phạt tiền đấy, cho cậu ta mặc đồ đỏ cưỡi xe đạp công cộng lượn phố một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 vòng thì được.”
Ít carbon không ô nhiễm, lại còn chẳng tốn nhiều tiền, tiện lợi hơn cưỡi ngựa dạo phố.
Giả Tố Trân cuống quít xua tay: “Không,gia không ý khác đâu, chỉ muốn tận mắt thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Ngô Lang đỗ trạng nguyên đủ rồi.”
“Ngày đó Văn gia bị tịch biên, toàn bộ tài sản đều bị sung vào quốc khố, sao bức tranh tiệc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 sinh nhật ấy lại đến tay cô?” Văn Hi ngậm kẹo trong miệng, cau mày: “Sau đó còn nhuốm cả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 máu của cô nữa.”
Giả Tố Trân: “Lúc trước Ngô Lang vẽ hai bức giống hệt nhau, chỉ đưa cho ngài một bức trong số © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đó thôi, bức còn lại thì chàng ấy tặng cho gia.”
Cô nở nụ cười, cầm bức tranh trong tay khẽ vuốt ve, đầu ngón tay lướt qua vết máu, nhẹ nhàng bảo: “Vào lúc tự vẫn, nô gia ôm bức tranh này, nên đương nhiên là bị nhuốm máu.”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Quán Cơm Tỳ Hưu, Chỉ Có Vào Không Có Ra, Quán Cơm Tỳ Hưu, Chỉ Có Vào Không Có Ra Đam Mỹ, truyện Đam Mỹ hay, Quán Cơm Tỳ Hưu, Chỉ Có Vào Không Có Ra Huyền Huyễn, truyện Huyền Huyễn hay, Quán Cơm Tỳ Hưu, Chỉ Có Vào Không Có Ra Linh dị, truyện Linh dị hay, Quán Cơm Tỳ Hưu, Chỉ Có Vào Không Có Ra Truyện Cười, truyện Truyện Cười hay, Quán Cơm Tỳ Hưu, Chỉ Có Vào Không Có Ra full, Quán Cơm Tỳ Hưu, Chỉ Có Vào Không Có Ra online, read Quán Cơm Tỳ Hưu, Chỉ Có Vào Không Có Ra, Hải Kinh Lạc Quán Cơm Tỳ Hưu, Chỉ Có Vào Không Có Ra

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 21 — Quán Cơm Tỳ Hưu, Chỉ Có Vào Không Có Ra

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc