GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 22

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Bức tranh nhuốm máu trải trên bàn, lúc Bì Tu lau tóc đi ra từ buồng tắm thì trông thấy nhóc con đang dựa vào ghế sô pha, ngẩn người nhìn chằm chằm bức tranh vẽ yến tiệc kia.
“Đang xem gì thế?” Tu hỏi.
Văn Hi hoàn hồn: “Không gì, chỉ đang nhìn xem bức tranh này với bức lúc trước của tôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 khác nhau không thôi.”
Tu ngồi xuống bên cạnh y: “Qua nhiều năm như thế cậu vẫn nhớ được à?”
“Tôi đã chết nhiều năm, nhưng cảm giác chỉ nhưmột giấc chiêm bao vậy.” Văn Hi xoa xoa đầu: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 “Có điều không nhớ rõ là rốt cuộc chết như thế nào.”
Bì Tu: “Cái này thì hay nhớ, không ngại xúi quẩy hả.”
Văn Hi cười gật đầu: “Anh nói đúng.”
Hai người nhàn nhã ngồi bên nhau một hồi, Văn Hi cảm nhận nhiệt độ tỏa ra từ người Tu, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 bèn cau mày hỏi: “Sao cảm giác nhiệt độ của anh lại cao hơn trước một chút rồi?”
Tu hờ hững nói: “Thời tiết càng nóng thì thân nhiệt của tôi càng cao, sao thế? Nóng lây sang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cậu à?”
Văn Hi lắc đầu: “Chỉ đang nghĩ trước kia đến mùa thì anh phải làm thế nào?”
“Thì cố chịu thôi, ôm gối băng ngủ, hoặc cùng lắm thì tìm cái hồ trong rừng sâu núi thẳm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ngâm mình trong đó, chờ hếtthì lại đi ra.” Tu thở dài ôm Văn Hi ghé © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 sát vào người: “Dù sao cũng không dễ chịu bằng cậuđây.”
Văn Hi nhướn mày: “Vậy thì anh còn phải cảm ơn tôi đấy nhé.”
Bì Tu phì cười: “Tôi giúp cậu cố hồn, lại còn đăng hộ khẩu cho cậu, thế thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cậu cảm ơn tôi đâu.”
“Bây giờ tôi cho anh ôm mà không tính cảm ơn hả?” Văn Hi chống lên ngực hắn, nhìn hắn: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 “Đừng có được voi đòi tiên nha!”
Bì Tu mắt: “Ai được voi đòi tiên cơ? Cậu bao nhiêu tuổi còn tôi bao nhiêu tuổi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 to gọi nhỏ với tôi, chẳng biết lễ phép trên dưới gì cả, không sợ tôi cho cậu một tát © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đi đầu thai luôn à.”
“Trước khi mùa hè qua thì anh sẽ không dám đâu.” Văn Hi lại dựa vào người hắn, không biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 phảihồn thể ổn định hay không mà y nhạy cảm với nhiệt độ hơn một chút, Bì Tu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 không bên cạnh cứ thấy lạnh, phải dán vào lão yêu quái thì mới ấm áp hơn được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 một tẹo.
Y đặt tay lên bả vai Tu, nghe thấy hắn rít lên một tiếng thì bật cười, ngồi lại đoàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hoàng trước khi Tu bắt lấy tay mình.
Văn Hi hỏi sang chuyện khác: “Anh nghĩ bức tranh này làm cách nào tới được tay Thao Thiết?”
“Cái này phải hỏi thằng chả mới biết được.” Tu tay y, hỏi: “Dạo này còn cảm giác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 người theo dõi cậu không?”
Văn Hi lắc đầu, nở nụ cười với Bì Tu: “Anh gia cố thêm trận pháp, với cả ngày nào cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 dẫn tôi theo bên cạnh,anh đây, Thao Thiết nhất định không dám tới.”
“Đúng thế.” Tu bắt đầu nổi máu diện: “Thao Thiết cũng chỉ được cái ăn cơm giỏi hơn tôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thôi, nếu đánh nhau thì một mình ông đây đánh được cả ba thằng như hắn.”
Văn Hi dựa vào người hắn ngồi một hồi, bỗng dưng hỏi: “Anh lợi hại như vậy thì sao hồi đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hắn lại lừa tiền anh được?”
Tu đơ như cây cơ, cả buổi không nặn ra được chữ nào, Văn Hi thấy sắc mặt lão yêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 quái lúc xanh lúc trắng, bèn hỏi: “Đừng bảo anh nhất thờ suất nên mới bị hắn lợi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 dụng hở nhé?”
“Đúng, chínhbị hắn lợi dụng hở.” Tu lập tức nói.
Văn Hi nhìn hắn chằm chằm một lúc như đã chấp nhận đáp án này, y không tiếp tục nhì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhằng về vấn đề này nữa, song bụng thì vẫn nghĩ quả nhiênmột tên mãng phu chỉ© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thể dùng nắm đấm nói chuyện, lúc đó nhất định bị bán còn hớn hở đếm tiền cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 người ta.
Y thầm chê bai trong bụng, chợt tiếng rèm che va chạm vang lên, Hầu Tứ chấp hành nhiệm vụ đặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 biệt đã vinh quang trở về, đem bảng thành tích quan trọng vừa lẻn vào trường học đánh cắp được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 giao cho ông chủ và chủ hớt lẻo kiểm duyệt.
Tu ném cho cậu ta một hạt đậu vàng rồi xua đi, hắn cầm bảng thành tíchkhông dám © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhìn.
“Anh sợ cái gì?” Văn Hi giành lấy bảng thành tích từ tay hắn: “Không dám xem thì đưa tôi, nếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thành tích của thằng nhóc tụt lùi thì tôi…..”
Tu cau mày: “Thì cậu làm sao?”
Ba ngày không đánh lên nhà lật ngói hả? Nhóc con nuôi mấy hôm còn biết uy hiếp người khác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đấy?
“Sẽ không cho anh ôm.” Văn Hi sửa mồm, “Anh xem tôi khổ sở nâng cao thành tích cho cậu ta, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mệt đến độ hồn sắp tan biến luôn rồi, sao không được kêu ca mấy câu chứ?”
Tu hừ lạnh: “Không phải không cho cậu kêu ca, chỉcông đức này đâu được tính cho cậu, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thấy cậu nghiêm túc như thế nên tôi lấy làm lạ thôi.”
Văn Hi ngây ra, sau một thoáng im lặng, y nói: “Tôi nghi ngờ năm xưa cậu ta bị vu oan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 trộm cắpdo bị liên lụy bởi Văn gia nhà tôi.”
“Sao lại nói thế?” Bì Tu hỏi.
Văn Hi: “Trước đây có lần tôi từng gặp cậu ta trong thư phòng của ông nội, cậu tathí © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 sinh ông nội tôi đánh giá cao, sau đó kỳ thi mùa xuân chưa đến thì nhà chúng tôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đã rớt đài trước, lẽ kẻ không muốn thấy người có quan hệ với Văn gia đỗ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đạt nên mới giở trò hãm hại cậu ta.”
Tu nhìn y: “Cậu cũng thích nghĩ vẩn thật, lỡ như không phải thì sao? Thế thì thành ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cậu phí công phí sức còn gì?”
“Không sợ là giả chỉ sợ thật, nghĩ đến việc cậu ta mất hết tương lai bởi nhà chúng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tôi tôi lại thấy áy náy bất an, làm như vậy chẳng qua chỉ để khiến bản thân an © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lòng thôi.”
Văn Hi nói đoạn thì nghe thấy Tu bật cười.
Lão yêu quái ôm y lắc la lắc lư, cất giọng than vãn: “Haiz, cậu đừng làm quỷ nữa, để hôm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nào tôi dẫn cậu đi quy y xuất gia làm hòa thượng đi. Bây giờ hòa thượng đãi ngộ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tốt lắm, được trợ cấp cả đống, làm pháp sự cũng thu được tiền nữa kìa.”
Hắn sờ tay Văn Hi, nghĩ bụng đẹp ghê: “Đến lúc ấy tôi sẽ bày một cái sạp quán cơm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cho cậu, ghi cao tăng bói toán phê mệnh, một lần hai mươi, mỗi ngày phỏng chừng lãi được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 không ít.”
Văn Hi: …….
Y lạnh lùng rút tay về, nghĩ thầm đếch thể trông chờ cái tên không lỗ đ*t này thở ra được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 câu có tri thức văn hoá mà.
Ban đêm Tu đi vào giấc mơ, nhờ vào thành tích tuần này nên Ngô Tổ rốt cuộc lọt vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 top 3, chẳng mấy khi Tu tặng cho học sinh một nụ cười hòa ái không mất đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 sự biến thái.
Ngô Tổ thấy hắn cười lòng hoảng hốt, vội ôm sách chắn trước ngực: “Chú à, có chuyện thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nói ràng, đừng tự dưng cười như thế, chú cười làm cháu sợ quá.”
“Sợ cái gì? Lẽ nào tôi cười lên trông xấu lắm à?” Tu sờ sờ mặt mình, nghĩ bụng lần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 trước nhóc con còn bảo mình cười nhiều hơn, bảo mình cười lên đẹp, sao thằng lỏi học sinh này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lại không biết thưởng thức thế hả?
Ngô Tổ nghẹn họng trân trối nhìn bài thi trong tay Tu, nhẫn nhịn nói: “Không ạ, anh cười lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 rất đẹp trai.”
Tu thoải mái lên, ngồi xuống đối diện cậu ta: “Cuộc thi lần này tiến bộ, xếp thứ ba © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 toàn khối, cố thêm chút nữa, nâng điểm môn toán của cậu lên tuần sau thi toàn thành phố © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cậu lấy hạng nhất không thành vấn đề.”
Ngô Tổ: …….
Sao từ nhất trường lên nhất thành phố nói nghe dễ ăn thế? Lẽ nào ông anh này cảm thấy toàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thành phố chỉ một cái trường cấp ba chỗ chúng ta thôi sao?
Nhóc học sinh lau mặt, thành khẩn nói: “Anh ơi, thật ra em cảm thấy làm một đứa phế vật cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 rất tốt ạ.”
Tu dựng lông mày: “Tôi thì cảm thấy không tốt đâu.”
“Em không cần anh cảm thấy, em cần em cảm thấy cơ.” Ngô Tổ đứng lên: “Em đã rất thỏa mãn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 với kết quả hiện giờ rồi! Đậu trường trọng điểm không thành vấn đề, em thật sự thỏa mãn rồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 anh à, em sẽ dốc sức môn toán mà.”
Tu liếc cậu: “Tôi cảm thấy cậu dốc sức thật, không dốc hết sức cũng thật.”
Ngô Tổ nói sâu xa: “Hôm nay lúc ăn cơm em cũng lấy bài ra làm, chị Tố Trân còn nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 em vất vả quá, xong rồi liền múc cho em một bát canh hạt sen, lần nào chị ấy cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 bưng đến một bát bự chảng, nếu đổi lại là đứa nào thất đức thì đã uống sập cả quán © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhà họ rồi.”
Tu: ……?
Không cần canh hạt sen lo mình phá sản, chỉ trong lúc mình không mặt, bát © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 canh hạt sen chà của Giả Tố Trân lại tái xuất giang hồ, đúng là quá trớn mà.
Ông chủ cười lạnh: “Yên tâm, cho dù Thao Thiết đến uống canh hạt sen thì cũng không phá sản © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 được đâu.”
Ngô Tổ gật gù: “Nói cũng phải, em trông bộ dạng ông chủ quán cơm kia trông không giống như© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 kinh doanh đứng đắn, đó lẽ chỉmột hang của ổng thôi, một khi tiếng cái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111chắc kèo chạy trốn liền.”
Tu:?
Hang cơ? Mi nói ràng cho ông xem nào?
Đệt mẹông đâyhộ kinh doanh đường đường chính chính, là người nộp thuế quang vinh của quốc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 gia, sao đến miệng mi thì lại biến thành làm ăn không đàng hoàng rồi?
Ngô Tổ thở dài: “Tuy trên người ổng không xăm trái thanh long phải bạch hổ, vừa nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 biết ngay lãnh tụ tinh thần tiểu hỏa rồi. Anh nói xem nếu ổng phạm tội chuồn mất thì chị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Tố Trân phải làm sao bây giờ? Có khi nào chị ấy bị khất lương không?”
ttth
(Tinh thần tiểu hỏa: giống kiểu Khá Bảnh bên mình ấy. Ban đầu để chỉ các cậu trai năng nổ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đầy sức sống, sau này thì thành để chỉ một nhóm các thanh niên phong cách đầu bát úp, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 quần áo sát, giày bệt, đi xe đạp điện, xăm trổ kín tay… hay nhảy mấy bài khó đỡ.) © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111
Tu tức cười: “Nếu khất lương thật thì cậu định làm sao? Cậu đón người ta về nhà được chắc?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111
“Nếu chị Tố Trân đồng ý thì tới nhà em làm giúp việc cũng được.” Mặt Ngô Tổ đỏ lên: “Như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thế thì em thể nghe chị ấy hát khú khoảng cách gần, còn thể…”
Tu giáng một tát đập nát xuân thu đại mộng của thằng lỏi con này.
Ngô Tổ ngẩng đầu, bài thi lạnh tanh rơi tứ tung trên đất, kéo cậu chàng trở về trần thế đối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mặt với hiện thực tàn khốc lạnh lùng. Sách không thể không đọc, bài không thể không làm, cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chết rồi, chôn dưới đất rồi, Tu cũng đào thằng ranh khốn kiếp này ra để mà làm bài. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111
Bì Tu nhìn cu cậu, lạnh lùng nói: “Đừng nói cậu phế vật, chỉ cần cậu còn một hơi tàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 để cầm bút thì cũng phải học cho tôi.”
Hắn dòm thằng nhóc phiền bắt đầu làm bài, không khỏi nhớ đến lời nhóc con nói, ông chủ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nghĩ sao tất cả trẻ con trên thế giới này không thể học theo gương Văn Hi, chủ động muốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đến trường đọc sách tiến về phía trước, làm một người con ngoan phát triển toàn diện cả đức trí © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thể mỹ? Đúng đứa nào đứa nấy đều khiến người ta tức chết mà.
nếu thế thì cái mặt Ngô Tổ lại không đủ điều kiện, nhóc con vẫn đẹp hơn.
Nghĩ đoạn, ông chủlại nhìn chằm chằm cu cậu học sinh với bản mặt càng nặng nề hơn.
ràng buổi tối thể ngắm nhìn nhóc con xinh đẹp ngủ, thế giờ lại phải đây làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 gia làm bảo mẫu cho phàm nhân.
Hắn sống khó khăn quá mà.
Buổi tối qua đi, Tu từ trong mộng trở ra, đăm đăm nhìn Văn Hi một hồi rồi vươn tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ôm y chìm vào giấc ngủ, mãi đến buổi trưa mặt trời treo cao rồi mới xuống lầu giám sát © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 việc kinh doanh của quán.
Ai ngờ đám yêu quái khách quen tầng một đều mỉm cười với hắn,kẻ còn vừa nhìn trộm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hắn vừa cười, hắn quay sang thì lại khôi phục vẻ mặt hờ hững, còn giả bộ hát nghêu ngao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nữa chứ.
Ông chủ đi vào bếp, rửa quả chua, vừa gặm vừa hỏi: “Ê này, mày biết xảy ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chuyện không sao hôm nay khách cứ nhìn anh cười vậy?”
Nhậm Kiêu vừa đảo nồi vừa cười: “Anh còn chưa biết à? Tài khoản công chúng của hội liên hiệp phụ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nữ đăng ảnh của anh với Văn Hi đấy.”
Tu sững sờ, động tác nhai cũng từ từ dừng lại.
Hắn cau mày lấy di động ra tìm tài khoản công chúng, ngón tay lướt màn hình hơi run lên, dường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 như đã dự đoán được độ ba chấm của nội dung.
Tiêu đề: Cùng nhau xây dựng gia đình hài hòa văn minh, phấn đấu trở thành tấm gương cho yêu quái. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111
hấp của Tu ngừng lại, nhìn bức ảnh đập ngay vào mắt, quả chua trong miệng cũng bay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hết vị ngọt.
Trong ảnh Bì Tu mặt lạnh đứng ở chính giữa, Văn Hi cười giả lả đứng bên cạnh hắn, tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hai người cùng cầm một tấm bảng.
Nền vàng chữ đỏ, viết rằng ——
GIA ĐÌNH HÀI HÒA
Trong cả bức ảnh người cười thật lòng thật dạ nhất chínhhoa sen tinh của hội liên hiệp phụ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nữ, cười tươi ơitươi tươi tươi thế, quả thựckế thừa một cách hoàn mỹ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 sự hàm hậu của Hòa Hợp Nhị Tiên.
Văn Hi và Bì Tu thì vừa nhìn biết mặt hòa tâm bất hòa, chia giường nhiều năm mạnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ai nấy lo, chồng chồng cây khế không tình yêu.
(Gốc chồng chồng plastic, chế từ “chị em plastic” chị chị em em mà sau lưng chọc ngoáy hãm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hại nhau. Giống kiểu anh em cây khế bên mình nên tui để vậy á.)
Dưới ảnh còn ghi anh vợ, chữ in thể Tống chọt con mẹ mắt của anh Bì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nào đó, bàn tay nắm di động của hắn khẽ run, phải dừng lại hai phút mới lấy được dũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 khí trượt xuống, hai chữ “Thật 100%”bình luận phía dưới cũng nện bôm bốp vào con tim độc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thân của hắn.
Đừng thế chứ, đừng thế chứ.
Sao ông đây lại kết hôn rồi thế nàyyyyyy?
Nhậm Kiêu vỗ vỗ vai hắn an ủi: “Nói đi, bao giờ đám cưới mời khách, lúc cần thiết thì phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hào phóng chút nha, đừng để người ta chịu tủi thân.”
Tu không lên tiếng, ngón tay tiếp tục trượt xuống, đột nhiên khựng lại nói: “Bọn nói Chổi Nhỏ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 con trai anh.”
Nhậm Kiêu:?
“Cái gì? Cho em coi nào.” Hắn đầu qua xem, thấy Tu đã mở một tab chuyển tiếp, cái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tít đỏ chót của topic còn chói mắt hơn cả quả trứng ngỗng trên bài kiểm tra của Chổi Nhỏ. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111
Sóng gió yêu giới, mẹ kế con riêng dây dưa cớ đâu? Đại lão yêu giới chính thế này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ư? Thật khiến người ta mắc cười.
Không cần nhìn Nhậm Kiêu cũng cảm nhận được mưa máu gió tanh xộc vào mặt.
Hắn nhắm hai mắt lại, bắt đầu lẩm bẩm: “Cá chỉ ức bảy giây, mình sẽ quên nhanh thôi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mình sẽ quên nhanh thôi, mình…….”
Hắn giành lấy điện thoại di động: “** má mài, sừng mọc sang cả đầu bố mày rồi, thằng nào con nào đăng bậy đăng bạ, mày chuẩn bị bay acc rồi con ạ!”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Quán Cơm Tỳ Hưu, Chỉ Có Vào Không Có Ra, Quán Cơm Tỳ Hưu, Chỉ Có Vào Không Có Ra Đam Mỹ, truyện Đam Mỹ hay, Quán Cơm Tỳ Hưu, Chỉ Có Vào Không Có Ra Huyền Huyễn, truyện Huyền Huyễn hay, Quán Cơm Tỳ Hưu, Chỉ Có Vào Không Có Ra Linh dị, truyện Linh dị hay, Quán Cơm Tỳ Hưu, Chỉ Có Vào Không Có Ra Truyện Cười, truyện Truyện Cười hay, Quán Cơm Tỳ Hưu, Chỉ Có Vào Không Có Ra full, Quán Cơm Tỳ Hưu, Chỉ Có Vào Không Có Ra online, read Quán Cơm Tỳ Hưu, Chỉ Có Vào Không Có Ra, Hải Kinh Lạc Quán Cơm Tỳ Hưu, Chỉ Có Vào Không Có Ra

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 22 — Quán Cơm Tỳ Hưu, Chỉ Có Vào Không Có Ra

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc