GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 20

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
CĐM, đến ăn bữa cơm thôi mà còn có thể nghe được drama thế này, thật là vờ lờ!
Đây không phải là tiệm cơm, đất đen vùng Đông Bắc! Chỉ chốn đất thiêng được yêu khí © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hun đúc này mớithể sản sinh ra drama thơm nhất! Đám yêu quái ném đũa, cầm điện thoại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 di động điên cuồng up bài, ai nấy đều biến thành phóng viên hiện trường đưa tin cho con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 bác chị em bạn dì.
(Đất đen (Chernozem) một loại đất cực kỳ quý hiếm, tính trạng tốt, độ phì nhiêu cao, chỉbốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 khu vực đất đen trên thế giới, trong đó vùng Đông Bắc Trung Quốc.)
Tin real tin real đây! Chổi tinh con trai ông chủ tin real trăm phầm trăm!
Bản tin trực tiếp, sóng gió yêu giới! Vợ mới của kẻ-mà-ai-cũng-biết-là-ai-đấy và con trai ổng chim chuột với nhau!
Các ngôi sao nổi tiếng tràn vào diễn đàn, máy chủ nổ tung, tin tức mới nhất ngập tràn trang chủ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 diễn đàn. Lập trình viên cấp dưới của Phùng Đô vừa chửi vừa tăng ca. Nhóm Diêm La tập hợp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tại văn phòng của Phùng Đô, bối rối hỏi: “Điện hạ, giữ lại mấy topic này không sao chứ ạ? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Ngộ nhỡ vị kia tìm tới, lúc đó chúng ta…….”
“Chớ sợ.” Phùng Đô vung tay lên: “Chuẩn bị xong các mục quảng cáo chưa? Loại hot topic thế này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 phải nâng giá quảng cáo lên, nếu Bì Tu tìm đến thật thì chia tiền quảng cáo cho hắn. Nể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tình đưa tiền, hắn sẽ không gây khó dễ cho chúng ta đâu.”
Các Diêm La nhận lệnh lui đi, Phùng Đô cầm profile của Văn Hi trên bàn lên nhìn một hồi, sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đó update trang mới, khẩn cấp tăng cường máy chủ, tốc độ mở diễn đàn lại mượt như cũ.
Phùng Đô say sưa xem topic hóng hớt, lẩm bẩm nói: “Bì Tu, ông bạn già của tôi, ông đúng thật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cây rụng tiền của tôi.”
KPI diễn đàn tháng này được cứu rồi!
Toàn bộ topic liên quan đến Tu Văn Hi đều hot lên với tốc độ chóng mặt, ngôi sao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nổi tiếng Tu tự mang thể chất hot search, hiện tại yêu quái nào lên mạng cũng biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 một cặp sừng bay qua muôn trùng mây, cuối cùng hạ cánh xuống đầu Tu, cao sừng sững khiến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 người ta nhìn kinh hãi.
Sắc tàn tình phai, lão yêu quái lớn tuổi không thỏa mãn được tiểu kiều thê, khiến con trai thừa© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nẫng tay trên, thì ra ngay cả Bì-chan cũng lúc bất lực như vậy.
Tu thảm thương trở thành chủ đề trung tâm của diễn đàn, tất cả mọi người đổ lệ cặp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 sừng của Tu, cảm thán nước mắt của bọn họ đúngkhông đáng tiền.
Ngôi sao nổi tiếng Bì Tu còn chưa biết tinh phong huyết vũ ở bên ngoài, vẫn chưa biết trên đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mìnhmột cặp sừng cao vút, giờ phút nàyhắn đang cầm thực đơn xuống nhà bếp báo món.
Ông chủ Bì đích thân xách một contrống từ sân sau ra, cắt tiết vặt lông mổ bụng moi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ruột, tự tay làm một nồi canh cho Văn Hi, bổ sung chút dương khí cho y sau một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ngày bị dọa đến chấn động hồn thể.
Nhậm Kiêu nhìn động tác của hắn: “Dương khí trên người anh không đủ hay sao còn muốn giết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 bồi bổ cho cậu ta? Anh biết một con trống nhỏ như thế giá bao nhiêu tiền không?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111
“Dương khí trên người anh đây thể tùy tiện cho bừa được hả?” Tu nguýt hắn: “Thân thể cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ta mỏng manh thế kia vẫn chưa chịu nổi của anh, trước tiên uống mấy bát canh bồi bổ đã.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111
Cừu Phục ngửi mùi canh thơm phúc là bụng cồn cào không chịu nổi: “Anh giai tốt ơi, cho em © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nếm thử với.”
Tu múc cho cậu ta một bát, khiến hồ ly Cừu Phục hú lên hai tiếng, vừa ăn canh vừa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 than thở: “Có đúng khác mà, hồi xưa anh làm tốt bụng thế.”
Tu nhướn mày: “Đừng nói lung tung, anh đây độc thân.”
“Ôm cũng ôm rồi, ngủ cũng ngủ rồi, đến cả hộ khẩu cũng ghi tên vào luôn, anh còn nói anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 độc thân cơ à?” Nhậm Kiêu chỉ ra sân sau: “Đến con lợn sân sau cũng đếch tin.”
Cừu Phục nhả khúc xương trong miệng ra: “Cơ sao hôm nay Nhị Lang Thần lại đến kiểm tra hộ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 khẩu nhỉ, giờ đâu phải lễ tết hay hội họp gì, chẳng hiểu sao.”
Tu suy nghĩ: “Chắc nghe đám yêu quái đến đây ăn cơm nói. Từ lần trước con chó của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hắn đến đào đất vườn rau nhà mình bị anh tẩn cho mấy gậy, cái tên nhỏ mọn này liền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ngứa mắt anh, cố ý chọn hôm nay để tới gây sự đây mà.”
“Hao Thiên Khuyển nhà thằng chả không chịu khó học hành cho nên mới bố láo bố lếu như thế đấy.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Nhậm Kiêu vừa nói vừa vặn nhỏ lửa bếp: “Cừu Phục lại trông bếp cho anh, anh phải đi xem © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 coi Chổi Nhỏ làm bài tập thế nào rồi, ngày mai thằng nhỏ phải đến trường.”
Cừu Phục ngạc nhiên: “Anh vẫn chưa từ bỏ việc bắt Chổi Nhỏ đi học à.”
“Mày thì biết cái gì, tri thức thay đổi vận mệnh hiểu chửa, bây giờ anh làm đầu bếp chính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ngày xưa không học hành đàng hoàng nên giờ mới thiệt thòi đấy.” Nhậm Kiêu cởi tạp dề ném © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 sang bên: “Đừng quên trông bếp nhá!”
Nói đến học bài, nhìn đồng hồ, thấy cũng sắp đến giờ Ngô Tổ tự học buổi tối, hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 bèn múc bát canh gà, bưng lên lầu chuẩn bị nghỉ ngơi.
Cừu Phục thấy Tu cũng đi thì lớ ngớ hỏi: “Sao hai anh đều đi hết thế hả?mỗi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mình em làm việc trong bếp thôi à!”
“Canh trong nồi cho mày hết đấy! Mệt thì lấy uống!”Tu xua tay, “Yên tâm, không đòi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tiền của mày đâu!”
Cừu Phục sững sờ, lập tức giậm chân chửi hai lão yêu quái Nhậm Kiêu Bì Tu đồ thiếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đạo đức!
Canh trôi vào trong bụng, Văn Hi gật đầu nói: “Canh hôm nay ngon quá.”
“Tôi tự tay nấu, thể không ngon được chắc?” Tu rút giấy lau miệng cho y, nhìn thoáng qua © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tờ giấy nháp đặt trên bàn, bèn cười hỏi: “Vừa giảng bài cho Chổi Nhỏ à?”
Văn Hi gật đầu: “Nó nói không biết làm bài tập.”
“Bài khó hả?” Bì Tu hỏi.
Văn Hi cười lắc đầu: “Bài tập cho tiểu yêu quái thì khó sao được? Chỉ tôi thấy không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 muốn đi học, cầm cái bút thôi cũng làm như chịu uất ức ghê gớm lắm.”
“Làm đứa trẻ con nào thích học?” Tu nói.
Văn Hi mím môi: “Có tôi thích học này. điều ông nội tôi luôn chê thầy giáo quá kém, lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 sợ con nhà người khác bắt nạt tôi, cho nên từ lúc vỡ lòng thì đều do ông tự cầm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tay dạy dỗ tôi. Tôi vẫn chưa biết cảm giác đến trường rốt cuộc sao.”
Tu xoa xoa đầu y: “Được học một kèm một không tốt sao? Cậu có biết bây giờ đi học © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thu phí bao nhiêu không?”
“Thu phí gì cơ?” Văn Hi hỏi.
Tu: “Lần sau Chổi Nhỏ đến thì cậu cứ bảo Nhậm Kiêu kéo một xe hải sản tươi đến quán, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 trình độ của cậu làm gia một kèm một phải thu phí.”
Văn Hi bật cười: “Sao ngay cả Nhậm Kiêu anh cũng thu tiền thế hả?”
“Cái này gọi là nước phù sa không chảy ruộng ngoài, cậu thì biết cái gì.” Tu vừa nói vừa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nắm chặt tay y kiểm tra hồn thể, đã khá hơn lúc đầu nhiều, Ngọc Phật cũng chẳng còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 bao nhiêu tác dụng, đến lúc phải tìm thứ khác rồi.
Văn Hi uống canh xong liền ngủ một giấc, chờ đến giờ, Tu mang theo y tiến vào giấc© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 của Ngô Tổ.
Không biết phải mấy bữa nay hay ăn cơm quán, nghe Giả Tố Trân hát khúc nhiều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hay không buổi tối Ngô Tổ vừa làm bài vừa ngâm nga hát mấy câu, Văn Hi nghe © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 buồn cười, đứng ở bên cạnh thản nhiên hát tiếp đoạn sau.
Thuở thiếu thời thích nhất vở kịch này, y hát cũng coi như có vần điệu.
Ngô Tổ nghe xong bèn ngẩng đầu cười nhìn y: “Thì ra anh còn muốn làm trạng nguyên.”
“Người đọc sách trong thiên hạ nàoai không muốn đỗ trạng nguyên chứ?” Văn Hi hỏi ngược lại.
Người đọc sách trong thiên hạ, ai chẳng mong một ngày được đề tên bảng vàng rạng rỡ tổ tông, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 được đánh ngựa chiêm ngưỡng hết thảy Trường An hoa lệ.
Ngô Tổ bị y hỏisững sờ, ý thức được đâythế giới tinh thần của mình, lời người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 trước mặt nói cũng xem như là suy nghĩ trong nội tâm mình. Anh ta muốn thi hạng nhất đỗ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 trạng nguyên, vậy chẳng phải tương đương với mình cũng muốn thi hạng nhất hay sao?
Can đảm lớn bao nhiều thì thành tựu lớn bấy nhiêu, thì ra sâu thẳm trong tim, mình lại không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 biết trời cao đất rộng ôm ấp giấc mộng trạng nguyên nữa cơ.
Cậu chép miệng: “Anh thật dũng khí ước.”
Ngô Tổ im lặng một hồi nghe Văn Hi ngâm nga vài câu hát Nữ Phò Mã, không nhịn được hỏi: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 “Anh nói xem tại sao lúc tôi đi, chị Tố Trân lại cứ hát cái đoạn đỗ trạng nguyên vậy? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chị ấy không hay hát, hay là vì chị ấy thích…… thích người thành tích tốt?”
Văn Hi ngơ ra, nghĩ thầm làm sao mình biết được, mình phải Giả Tố Trân đâu.
Song vì lo ngại tâm trạng của Ngô Tổ, Văn Hi chỉ nói: “Cái này thì ai biết, chờ cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thi được hạng nhất rồi đến hỏi cô ấy biết ngay mà.”
Ngô Tổ im lặng hồi lâu.
Mỹ nhân chỉ xứng với kẻ mạnh nắm giữ, hiện tại mình mười tám tuổi như cu li đứng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 dưới chót, phát thề sau này phải khiến trong mắt chị Tố Trân chỉ mình mìnhthôi.
Thế là cu cậu học trò liền hất tóc ra sau một phát: “Không phải chỉhọc bài thôi sao? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Aichẳng làm được, mịa, ông đây thông minh đối còn sợ quái gì không thi được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hạng nhất?”
Văn Hi nghe mà cau mày: “Cậu thíchấy đến thế à?”
Nhân quỷ khác đường, dù có thích đến mấy cũng dụng.
“Nông cạn.” Ngô Tổ tặc lưỡi: “Cái này không gọi thích, gọi tán thưởng và bội phục. Chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cần chị Tố Trân thể hát thì tôi thể luôn luôn đến quán cơm để nghe, để cổ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cho chị ấy. Mặc dù đồ ăn quán đó tôi ăn phát ngấy ra rồi.”
Văn Hi nín cười: “Được, chị Tố Trân của cậu, bây giờ bắt đầu làm bài đi.”
Ngô Tổ dốc hết sức làm bài, mà hành trình vạn dặm bắt đầu từ một bước chân, công cuộc học © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tập chết toán học, cậu dòm bài thi cả buổi, ngẩng đầu hỏi Văn Hi: “Anh thế khiến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tôi mơ thấy quyển kíp ôn tập hoặc thấy cả đề thi đại học luôn được không, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chúng ta làm một mẻ khỏe suốt đời.”
Văn Hi ngoài cười nhưng trong không cười: “Tuy rằng cậu đang nằm mơ, thế nhưng không nghĩacậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thật sự thể nằm đâu.”
Ngô Tổ ho nhẹ một cái: “Rồi, tôi biết rồi, học tập không đường tắt, chỉ con đường chăm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chỉ luyện tập thôi.”
Văn Hi gật đầu, cảm giác cuối cùng cũng dạy được con trẻ.
Thế nhưng giám sát Ngô Tổ làm đề toán cả buổi tối, Văn Hi tức đến dựng cả tóc run cả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tay, y cảm thấy thằng cu này đúng là hết thuốc chữa, trực tiếp đập đi xây lại vẫn đơn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 giản hơn.sao Giả Tố Trân cũng đợi nhiều năm rồi, đợi thêm mười tám năm cũng thấm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 vào đâu.
Bởi vì sắp đến kỳ thi tháng, Ngô Tổ khởi động mode học tập tự hủy diệt khiến áp lực của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Văn Hi đột nhiên gia tăng, hồn thể phải gánh vác nặng thêm. Song y vẫn kiên trì không lùi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 bước. Chủ yếu nếu đổi thành Tu tới giám sát Ngô Tổ học bài thì Văn Hi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đoán chắc thằng nhóc học sinh này sống chưa đến kỳ thi tháng thì đã phải nói bye bye với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cuộc đời rồi.
Mang theo quyết tâm chịu đựng đến hết thi tháng, thể Văn Hi càng trở nên trong suốt, trực tiếp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 bị Tu phạt thẻ đỏ, bắt uống mấy bát canh rồi thẳng tay nhét vào trong ngọc phật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nghỉ ngơi.
Thầy nhận thước mặc giáp ra trận, cuộc sống của Ngô Tổ phải thay đổi rồi.
Đêm đó Ngô Tổ lại đi vào giấc mơ, trong mộng không còn gương mặt mỹ nhân của Văn Hi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nữa, thay vào đó là một gương mặt mãnh nam hoàn toàn xa lạ Tu biến ra. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111
“Chú…..”
Ngô Tổ hoang mang nhìn cánh tay bắp cuồn cuộn của hắn, nghĩ bụng hình tượng nội tâm của mình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 còn thể thay đổi được hả? Chẳng lẽ những ngày qua gắng sức học hành đã biến mình thành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 một mãnh nam trí thức, một người khổng lồ học tập sao?
Bì Tu không để ý tới cậu, vừa đặt bài thi xuống bàn, hắn liền thông báo một tương lai tàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 khốc: “Hôm nay bắt đầu làm đề gấp đôi.”
Ngô Tổ nín thở: “Không! Không gấp đôi đâu!”
Tu nguýt cậu ta một cái: “Gấp đôi!”
Ngô Tổ: “Chúc mừng chú, cướp được địa chủ rồi[1]!”
Tu: ……
Tránh hết ra! Từ hôm nay hắn phải để cho thằng lỏi học sinh không biết điều này nếm thử nắm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đấm thép của yêu quái được soi sáng bởi chủ nghĩa hội!
******
★Chú thích:
[1]Đấu địa chủ: Ở đây đang nhắc tới trò Đấu địa chủ, một trò đánh bài của bên Trung. Chơi từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ba người trở lên, dùng 54 trong bộ khơ (gồm cả haiJoker or phăng teo), © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 trong đó một pheđịa chủ, hai phe còn lại nông dân, bên nào ra hết bài trước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thì thắng.
Luật chơi thì khá dài dòng nên mình không nói hết (and cũng không hiểu lắm), nhưng nói chung mỗi lần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cướp địa chủ, tiền của người chơi sẽ x2,
Editor: Ngô Tổ có lẽ là nhân vật dễ đồng cảm nhất trong cái truyện này:))

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Quán Cơm Tỳ Hưu, Chỉ Có Vào Không Có Ra, Quán Cơm Tỳ Hưu, Chỉ Có Vào Không Có Ra Đam Mỹ, truyện Đam Mỹ hay, Quán Cơm Tỳ Hưu, Chỉ Có Vào Không Có Ra Huyền Huyễn, truyện Huyền Huyễn hay, Quán Cơm Tỳ Hưu, Chỉ Có Vào Không Có Ra Linh dị, truyện Linh dị hay, Quán Cơm Tỳ Hưu, Chỉ Có Vào Không Có Ra Truyện Cười, truyện Truyện Cười hay, Quán Cơm Tỳ Hưu, Chỉ Có Vào Không Có Ra full, Quán Cơm Tỳ Hưu, Chỉ Có Vào Không Có Ra online, read Quán Cơm Tỳ Hưu, Chỉ Có Vào Không Có Ra, Hải Kinh Lạc Quán Cơm Tỳ Hưu, Chỉ Có Vào Không Có Ra

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 20 — Quán Cơm Tỳ Hưu, Chỉ Có Vào Không Có Ra

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc