GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 19

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Bì Tu cười ra tiếng, nặn nặn bàn tay Văn Hi đang túm áo mình, chậm rãi nói: “Đó là nha hoàn của vị này nhà tôi, theo sang đây chăm sóc em ấy.”
Dương Tiễn: “Bây giờ hội mới rồi, không lưu hành cái kiểu nha hoàn sai vặt nữa đâu.”
Tu tặc lưỡi: “Khônggiấy bán thân, hơn nữa còn có tiền công, chờ đến tháng sau tôi sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đích thân dẫn cô ấy đi đầu thai.”
“Thế thì bây giờ cũng phải có giấy phép tạm trú.” Dương Tiễn vẫn không tha, hắn đưa mắt ra hiệu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cho Hao Thiên Khuyển chuẩn bị mang Giả Tố Trân đi.
Tu cười lạnh, yêu khí tỏa ra, toàn bộ tiểu yêu quái trong quán lập tức không dám ngo ngoe © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 gì.
Dương Tiễn thần thể trời sinh, hoàn toàn chẳng thèm để chút yêu khí ấy vào mắt. Song thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Tu nổi nóng, hắn lại nở nụ cười: “Động thủ ở đây thì cái quán của anhthể chống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đỡ được bao lâu? Đến lúc ấy lại phải sửa sang mua vật dụng, anh chịu bỏ tiền sao?”
Hắn nhìn chằm chằm Tu: “Tôi chỉ đến điều tra hộ khẩu chứ không định đánh nhau với anh, anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 không cần phải tỏ thái độ gay gắt với tôi như thế.”
“Ở nơi công cộng cản trở nhân viên chấp pháp thi hành pháp luật, cũng bị phạt tiền đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nha.” Hao Thiên Khuyển đứng sau Dương Tiễn cười cợt với Tu, quả thực thể hiện cùng chính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 xác câu chó cậy gần nhà, cậy gần chuồng.
Văn Hi kéo áo Tu, hơi nhón chân ghé vào tai hắn nói: “Có thể gọi điện cho Phong Đô © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đại đế được không?”
Tu khựng lại, suýt chút nữa quên mất thằng cha Phùng Đô này.
Đừng xem thường người khác, hắn cũng cấu bên trên nhá.
Lão yêu quái bảo Hầu Đại mở một phòng bao cho Dương Tiễn, Hao Thiên Khuyển cả con chó mực © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 kia vào nghỉ ngơi, mình thì mang theo Văn Hi Giả Tố Trân đi lên lầu, bắt đầu gọi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 điện cho Phùng Đô.
Vừa nghe phải làm hộ khẩu cho Văn Hi giấy phép tạm trú cho ma nữ, tay của Phùng Đô © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lập tức mở diễn đàn buôn dưa, hắn biến ảo ra phân thân, vừa làm giấy tờ cho Tu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 vừa mở topic.
Hắn không phải người sản xuất dưa lê, chỉ người vận chuyển thôi. Một người vui không bằng nhiều người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 vui, dưa thì mọi người phải cùng chia nhau.
Khi thổ địa công gửi bưu kiện đựng hộ khẩu giấy phép tạm trú đến, Dương Tiễn mới vừa uống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 xong chén trà thứ nhất.
Bì Tu vứt hai tập giấy lên bàn: “Mau xem đi, xem xong rồi thì cút ngay.”
“Dữ thế làm gì.” Dương Tiển cầm sổ hộ khẩu lên, giật cao dán che con mắt thứ ba trên trán © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mình ra, cẩn thận kiểm tra sổ hộ khẩugiấy phép tạm trú.
Tu dòm động tác của hắnkhông khỏi xuýt xoa, nhìn chằm chằm con mắt thứ ba của Dương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Tiễn, hỏi: “Cậu giật mạnh như vậy, lông mi không đau hả?”
Ba con mắt của Dương Tiễn đồng thời nhìn hắn: “Con trên đầu khônglông mi.”
Tu nhìn chăm chú một hồi: “Vậy còn được.”
Hao Thiên Khuyển dựa vào bả vai Dương Tiển, khịt khịt mũi, nhìnTu nói: “Trên người ông mùi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thơm, của con quỷ kia, ông dùng thứ cho cậu ta?”
Tu cười lạnh: “Vợ ta tự mùi thơm thể, sao hả? Mi phải nhớ tắm rửa mỗi ngày, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 bảo chủ nhân mua cho mi ít nước hoa chó mà xịt nhiều vào.”
Hao Thiên Khuyển vừa nhe răng liền bị Dương Tiễn nhấn đầu xuống xoa xoa, sau đó lại dùng sức nắm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cổ con thiên cẩu này.
“Nghe lời chút đi.”
Thấy Dương Tiễn xem xong rồi, Tu bèn thu lại hộ khẩugiấy phép tạm trú, kéo cửa phòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 bao ý bảo xong việc rồi thì cuốn xéo, đừng lăm le bắt chẹt nhân nhân.
Dương Tiển đi qua Tu thì ngừng lại, quay đầu nhìn hắn: “Hôm nay quấy rầy rồi, Hao Thiên Khuyển © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 còn nhỏ tuổi không hiểu chuyện, khiến cho tôn phu nhân sợ hãi, tôi thay mặt xin lỗi anh.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111
Hao Thiên Khuyển gầm gừ phát ra tiếng tức giận, còn chưa kịp nói thì đã bị Dương Tiễn túm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lấy mang ra ngoài.
Tu phía sau xì một tiếng, Hao Thiên Khuyển nhỏ tuổi thì Nhậm Kiêuthể xưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tiểu thịt tươi, già khú rồi còn giả nai cái đếch gì? (Tiểu thịt tươi: tiếng lóng giới showbiz, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 dùng để chỉ những cậu trai trẻ mới nổi.)
Hao Thiên Khuyển còn muốn ngoái lại kêu la đó vớiTu nhưng cổ bị Dương Tiễn túm chặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 không thể động đậy, giãy giụa mấy lần lại bị siết càng chặt hơn, giãy dụa thở dốc: “Thả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ra! Thả ra! Thở không nổi!”
Chân Dương Tiễn súc địa thành thốn, cách quán cơm củaTu mấy dặm mới dừng bước, buông Hao Thiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Khuyển ra. (Súc địa thành thốn: nghĩa là rút đất thành tấc, một thuật pháp trong Tây Du Ký, còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 gọi“súc địa thuật”,thể đi một khoảng cách rất xa chỉ như đi một tấc.)
“Ban đầu anh đã với em thế nào? Chớ nên chọc vào hắn, lúc trước em hứa với anh vừa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nãy đã làmhả?” Dương Tiễn nắm gáy Hao Thiên Khuyển: “Sau này không muốn ra ngoài nữa đúng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 không?”
“Còn không phải vì hắn thái độ lồi lõm với anh sao!” Hao Thiên Khuyển tránh tay hắn: “Anh nghĩ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 em muốn gây hấn với loại lão yêu quái như hắn chắc, nếu không phải vì…..”
Dương Tiễn kéo Hao Thiên Khuyển ra sau, nhìn chằm chằm bóng đen chỗ bụi cây trước mặt, lạnh lùng nói: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 “Ra đi.”
đàn ông ôm một pho ngọc phật bước ra từ trong bóng tối, dưới ánh mặt trời, làn da hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 trắng nhợt đến gần như trong suốt, hắn nở nụ cười với Dương Tiễn: “Thường nghe nói Nhị Lang chân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 quân và Hao Thiên Khuyển chủ tớ tình thâm, hôm nay cuối cùng cũng được chiêm ngưỡng.”
Hao Thiên Khuyển túm lấy cánh tay Dương Tiễn, vẻ mặt cảnh giác, con chó mực túm sủa inh ỏi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 liên tiếp với đàn ông nọ, nhưng khi hắn ta nhìn sang thì lại hoảng hốt phủ phục xuống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đất, phát ra tiếng nghẹn ngào sợ hãi.
“Thế mới đúng nghe lời chứ.” đàn ông cong cong mắt cười, nói: “Chó con thì phải biết nghe © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lời chủ nhân, đừngtự tiện hành động.”
Nhị Lang Thần an ủi Hao Thiên Khuyển đang run rẩy sợ hãi vì huyết thống áp chế, hắn nhìn chằm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chằm gã đàn ông nọ, gằn từng chữ: “Việc nhà của Nhị Lang Thần tôi, không mượn Thao Thiết anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lo.”
Thao Thiết cười cười: “Là tôi thất lễ, Nhị Lang chân quân chớ trách.”
Dương Tiễn: “Nhân quả nợ anh đã trả xong, sau này nên bớt liên hệ nhau đi.”
Thao Thiết gật đầu: “Đương nhiên, tôi nói lời giữ lời mà.”
“Con quỷ kia của anh? thể khiến anh tốn công như vậy để tới tìm tôi, chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 để Bì Tu đăng hộ khẩu cho cậu ta.” Dương Tiển nheo mắt: “Tôi nghe Nguyệt Lão nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhân duyên của con quỷ kia tên chúa keo kiệt Bì Tu nối liền với nhau.”
Thao Thiết vẫn giữ nụ cười trên mặt, nhẹ nhàng cất lời: “Việc nhà của tôi, cũng không mượn Nhị Lang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chân quân lo. Chỉ cần cậu nói cho tôi, hộ khẩuTu cho cậu xem thật hay giả.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111
Dương Tiễn: “Tôi dùng thiên nhãn xem rồi, thật trăm phần trăm.”
“Vậy đủ rồi.” Thao Thiết khom người với Dương Tiễn: “Cám ơn Nhị Lang chân quân giúp đỡ.”
Dương Tiễn lui sang trái nửa bước né tránh lễ của hắn: “Không cần, vốn trả nợ ân tình anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 giúp đỡ năm đó, bây giờ anh tôi thanh toán xong, tôi cũng giải quyết được một mối tâm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 sự.”
Hắn không muốn tiếp xúc nhiều với Thao Thiết, bèn mang theo Hao Thiên Khuyển cưỡi mây bay đi, chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 trước khi đi vẫn ngoái lại nói: “Nghe nói mấy năm qua Tu vẫn luôn tìm kiếm tung tích © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 của anh, tuy hắn là thụy thú nhưng tính tình lại hung ác tàn bạo, anh vẫn nên cẩn thận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thì hơn.”
Thao Thiết ngây ra,Nhị Lang chân quân đã cưỡi mây đi xa, chẳng thấy tăm tích.
Hắn nở nụ cười: “Những năm qua người tìm kiếm tôi đâu chỉ một mình hắn, tính tình hung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ác tàn bạo….. Nhị Lang Thần hiểu lầm rồi.”
Gió nổi lên, ngọc phật trong ngực Thao Thiết tỏa sáng, hắn vội vàng vuốt ve nó: “Đừng lo lắng, cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ấy khôngchuyệnđâu. Vừa nãy em cũng nghe rồi mà, Bì Tu đã làm hộ khẩu cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cậu ấy rồi, tạm thời sẽ không đưa cậu ấy đi đầu thai đâu……”
Ngọc Phật càng sáng mạnh hơn,dưới ánh mặt trời nhưng vẫn lấp lóe chói mắt, Thao Thiết cuống quít © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nói: “Yên tâm, anh sẽ không để cậu ấy đi đầu thai…. Đừng sợ, anh sẽ trông chừng mà…..”
Thao Thiết vừa thì thầm với ngọc phật trong ngực vừa đi về phía bóng đen lúc trước, dần dần chẳng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thấy bóng dáng.
***
Đụng phải chó mặc thuần huyết Hao Thiên Khuyển, Văn Hi chấn động hồn thể, phải nằm trên giường quý phi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 được Tu ôm dùng yêu lực cố hồn, Chổi Nhỏ bưng bát thuốc tỏa mùi đắng đứng bên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cạnh, lắp bắp thuật lại sự việc diễn ra trong quán cho Tu.
Đầu tiên Ngô Tổ tiến vào, nhưng ngay lúc đó cậu ta lại bị Dương Tiễn dẫn theo Hao Thiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Khuyển và con chó mực kia chen vào, Văn Hi còn chưa kịp phản ứng lại con chó mực kia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thì Chổi Nhổ đã suýt chút nữa bị nó đánh gục. Văn Hi vội vàng lao lên kéo thằng nhỏ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 bấy giờ hồn thể mới bị đụng chạm, còn suýt thì lộ mặt với Ngô Tổ ở phía sau.
“Đều, đều tại con không tốt, con không sợđâu.” Chổi Nhỏ tràn đầy áy náy, lắp bắp nói với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Văn Hi.
Văn Hi thở dài: “Nhóc cần phải áy náy, vốn cũng đâu phải lỗi của nhóc, may nhóc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 che mặt lại giúp ta, không để Ngô Tổ thấy được mặt ta.”
Tu không lên tiếng, chỉ bưng thuốc bảo Văn Hi mau uống.
Một bát thuốc vào bụng, tuy đắng nhưng nhóc con cuối cùng vẫn đỡ hơn chút,Tu nắm tay y © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 kiểm tra một phen, cũng đủ sức để tối lên lớp dạy Ngô Tổ.
Hắn kêu Chổi Nhỏ lên lầu trò chuyện với Văn Hi, mình thì bưng cái bát không xuống lầu dọn dẹp. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thứ sáu nên buổi tốikhông ít khách đến, hầu tinh và Giả Tố Trân không phụ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 được gì, Tu liền giúp chào khách.
Ngô Tổ vừa mới tính tiền với Tô An xong, đúng lúc thấy Bì Tu đi tới, cậu bèn lấy dũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 khí tiến lên chặn đường Bì Tu.
Tu liếc thằng nhóc này một cái, đang định tránh đi thì nghe thấy cu cậu học sinh hỏi: “Ông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chủ ơi, chuyện hôm nay rốt cuộc sao vậy ạ?”
“Không có gì, đến kiểm tra giấy phép kinh doanh thôi.” Tu ngó cậu nhóc: “Sao, nhóc cũng muốn kiểm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tra hả?”
Ngô Tổ vội vàng lắc đầu: “Không không không, cháu chỉ hỏi một câu thôi ạ. Cháu còn tưởng là……”
“Tưởng làm sao? Tưởng ta vi phạm pháp luật à? Dùng nước cống xào rau hả?” Tu hừ lạnh, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 dọa Ngô Tổ sợ đến tái cả mặt.
Cậu xua tay nói: “Làm sao chuyện đó được chứ, ông chủ cònvợ conđây, sao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thể làm chuyện trái pháp luật được.”
Tu:???
Vợ thì thôi, consao?vợ còn chưa đủ, bây giờ còn thịnh hành cái kiểu mua © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 một tặng một, tặng sừng đội đầu, hạnh phúc cả đời, một nhà ba người hạnh phúc làm cha hả? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111
Ngô Tổ thấy vẻ mặt hắn phức tạp, nghĩ là mình nhầm đối tượng, bèn vội vàng hỏi: “Cậu mỗi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ngày quét dọn trong quán không phải con trai chú sao?”
Đám yêu quái lập tức dựng thẳng lỗ tai, hận không thể dán sát vào mép Ngô Tổ để nghe © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ngóng.
Tu sững sờ: “Nhóc nói ai cơ?”
Ngô Tổ: “Thìđứa nhỏ ban nãy được chủ ôm ấy ạ, lúc bọn cháu đi vào, còn thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chủ tự tay đút hạt dẻ cho ăn.”
Ôm, rồi còn tự tay đút hạt dẻ nữa à? Hai người này thân quá nhỉ.
Tu đang định chối thì bỗng khựng lại.
Chờ chút, nếu Chổi Nhỏcon trai mình, vậy thì tính ra Nhậm Kiêu cũng phải gọi mình một tiếng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cha.
Làm cha, hay là không làm cha, đây một vấn đề chằng cần do dự.
Tu thất đức đột nhiên bày vẻ mặt hòa ái, thản nhiên thừa nhận: “Đúng là con trai ta.”
Chổi Nhỏ từ lúc hóa hình đã được mình mang về nuôi, mặc không thay dọn phân nhưng cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 coi như được mình che chở bảo bọc, cũng xem như một nửa con trai của mình.
Nhận một thằng con hờ lại còn được thêm một đại vương thủy sản Nhậm Kiêu, sau này quán nhập hải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 sản tươi khỏi cần tốn tiền, ngẫm kỹ thì thực ra mình còn rất hời đó chứ?
Tu vừa nghĩ vừa đi vòng qua Ngô Tổ, đám yêu quái ngồi trong quán thì đã phát điên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lên rồi.
Editor: Con nợ Thao Thiết đã xuất hiện:v và có vẻ chủ nợ Tỳ Hưu đã bị hố một vố. Nhậm Kiêu ơi anh có biết mình vừa có thêm một ông bố vợ không:)))

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Quán Cơm Tỳ Hưu, Chỉ Có Vào Không Có Ra, Quán Cơm Tỳ Hưu, Chỉ Có Vào Không Có Ra Đam Mỹ, truyện Đam Mỹ hay, Quán Cơm Tỳ Hưu, Chỉ Có Vào Không Có Ra Huyền Huyễn, truyện Huyền Huyễn hay, Quán Cơm Tỳ Hưu, Chỉ Có Vào Không Có Ra Linh dị, truyện Linh dị hay, Quán Cơm Tỳ Hưu, Chỉ Có Vào Không Có Ra Truyện Cười, truyện Truyện Cười hay, Quán Cơm Tỳ Hưu, Chỉ Có Vào Không Có Ra full, Quán Cơm Tỳ Hưu, Chỉ Có Vào Không Có Ra online, read Quán Cơm Tỳ Hưu, Chỉ Có Vào Không Có Ra, Hải Kinh Lạc Quán Cơm Tỳ Hưu, Chỉ Có Vào Không Có Ra

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 19 — Quán Cơm Tỳ Hưu, Chỉ Có Vào Không Có Ra

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc