GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 34: Anh yêu em, Khương Chí

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Đến Tết, vé tàu xe vô cùng khan hiếm, đặc biệt là tuyến về Thanh Đàm. Tàu cao tốc gần như hết sạch vé, một vé cũng khó tìm. Vé máy bay cũng bị đẩy giá lên gấp nhiều lần so với ngày thường.

vốn định hôm sau mới đi, nhưng thật sự quá uất ức, ở lại đây thì làm gì? Để tiếp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 tục cãi nhau à? Nhưng cả hai đều không phải kiểu người giỏi cãi vã, cũng chẳngvừa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 rồi mình làm ầm lên cái gì, chỉ là cố tình tìm cớ để tức giậnthôi.

Ra đến sân bay, Khương Chí không còn tâm trí để quan tâm đến chuyện đắt hay không, lập © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 tức đổi sang chuyến bay sớm nhất. Sân bay đông nghịt người, ai cũng tay xách nách mang vội © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 về quê ăn Tết.

Khi nhìn thấy những món đặc sản Tây Đồ được bày bán, cô lại nhớ đến những thứ Lý Duy Quân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 từng chuẩn bị cho mình. Ánh mắt không ngừng hướng về phía cửa kiểm tra an ninh, nhưng càng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 nghĩ càng giận, càng nhìn càng khó chịu, suýt nữa thì bật khóc, đành phải nhắm mắt lại cố gắng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 kìm nén.

Trong đầu lại tự động tưởng tượng ra những tình huống tồi tệ nhất, giống như hình ảnh của chính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 trong tương lai.

Lúc đó,lẽ cũng sẽ rời khỏi Tây Đồ một mình như bây giờ. Anh chắc cũng sẽ không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 đuổi theo, càng không mở miệng giữ lại. Anh chỉ biết tôn trọng quyết định của cô, rồi bình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 tĩnh nói: "Em vẫn còn ba mẹ mà."

Khương Chí biết suy nghĩ đó của anh đúng. Nhưngvẫn cảm thấy nghẹn ngào, hoảng loạn đến mức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 không thể suy nghĩ ràng. Cả đầu óc cô chỉ quanh quẩn hình ảnh Duy Quân khi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 nói chia tay vẻ mặt luôn ôn hòa, điềm đạm ấy lộ ra một chút tan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 vỡ.

Trước khi lên máy bay, Khương Chí vẫn không nhịn được nhìn ra bên ngoài, nhưng không thấy bóng dáng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 quen thuộc kia, chỉ nhận được một tin nhắn WeChat:

[Đi đường cẩn thận.]

Khương Chí cố gắng chớp đôi mắt nhòe nước. Chia tay thì chia tay! Tức chết cái tên đầu gỗ kia! © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255

Về đến nơi, Khương Chí không trở về nhà. Thanh Đàm, cô có một căn hộ do Nhậm Lệ Quyên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 mua cholúc trước, để yên tâm lại làm việc. Không ngờ, giờ lại thành nơi lánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 nạn tạm thời của cô.

không dám về nhà. Với bộ dạng này trở về, kiểu cũng bị người nhà nghi ngờ.© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 hiện tại đầu ócvẫn còn rối bời, nếu bị hỏi đến chỉ biết khóc, như vậy thì chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 càng khiến Duy Quân bị trách móc.

Lại Duy Quân!

Tức chết mất!

Khương Chí vừa về đến nơi liền gọi cho Kiều Ánh Dao kể lại mọi chuyện. ấy lập tức chạy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 đến. Vừa gặp mặt, Khương Chí ôm lấy bạn mìnhbật khóc nức nở.

Thế nhưng, sau khi nghe hết đầu đuôi câu chuyện, Kiều Ánh Dao lại nói:

"Làm mình hết hồn! Tưởng chuyện nghiêm trọng lắm cơ!"

Khương Chí lấy khăn giấy che mặt, nghẹn ngào nói:

"Chẳng lẽ vậy còn chưa đủ ấm ức sao? Anh ấy cũng không giữ mình lại!"

Một lúc lâu không thấy Kiều Ánh Dao nói gì, Khương Chí ngẩng đôi mắt đỏ hoe lên, phát hiện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 bạn đang nhìn mình với ánh mắt kỳ lạ.

"Nhìn thế? Cậu nhìn mình làm gì?"

Kiều Ánh Dao chậc chậc lắc đầu, nói giọng vừa độc miệng vừa thật lòng:

"Đây cái kiểu yêu đương của phụ nữ à? Cãi cọ xong phát điên luôn, chỉ số thông minh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 giảm còn phân nửa ngày thường rồi đấy. Hay sắp nghỉ Tết nên tâm trạng cậu mới bất ổn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 như vậy?"

"......"

Khương Chí hoàn toàn không ngờấy lại không đứng về phía mình, nhất thời cứng họng. Kiều Ánh Dao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 hỏi thẳng:

"Cậu thật sự muốn chia tay sao?"

"Tất nhiên là không! Mình còn đang lo lắng chuyện công việc lâu dài Tây Đồ nữa kìa!"

"Vậy thì được, để mình nói thẳng cho nhé. Giờ cậu bình tĩnh lại đi, nghe mình phân tích nè." © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255

Với cách "quân sư", Kiều Ánh Dao rất công bằng nói tiếp:

"Nói thật, cậu hành xử lần này phần thiếutrí. Với tính cách của Duy Quân, cậu nghĩ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 anh ấy kiểu người mặc kệ chuyện rối tung rối rồi ngó sao?"

Câu này đúng ngay trọng tâm. Trước đó Khương Chí hoàn toàn không nghĩ đến điểm này.

"Thêm nữa, anh ấy suy nghĩ đến gia đình cậu cũngđiều rất đúng. Một người đàn ông có trách © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 nhiệm cần phải nghĩ đến chuyện đó. Nếu anh ấy không nóivề vấn đề này, thì mình đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 khuyên cậu chia tay từ lâu rồi. Vì hai người vốn đã xa nhau,con gái luôn người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 chịu thiệt hơn. Cậuđây còn có nhà, người thân, không vui thì cũng chỗ để về. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 Còn nếu chuyển đến sống chỗ anh ấy, một thân một mình, đến lúc cãi nhau thì cậu chạy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 đi đâu? Giả sử tình huống xấu nhất xảy ra, cậu tính sao? Mình không Tây Đồ, chị Hoan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 Hoan cũng không đó, chẳngai che chở cho cậu, chỉ còn mình cậu đơn độc cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 thấykhổ không?"

Khương Chí vẫn không lên tiếng. Trong lòng muốn phản bác rằng Duy Quân sẽ không để cô phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 đơn như thế, nhưng nhìn lại tình cảnh của mình bây giờ, lại không tìm ra lời nào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 để nói.

"Vấn đề hai người nói chuyện không cùng một tần số. Lời khuyên của mình là, nếu còn chưa hiểu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 tình hình thì đừng cãi nhau nữa. Cậu quá cảm tính, đơn giản chỉ muốn nghe một câu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 giữ lại, muốn biết anh ấy định giải quyết mọi chuyện như thế nào. Nhưng anh ấy thì rất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 trí. Với tính cách kín đáo như vậy, tuy ngoài miệng không nói, nhưng mình nghĩ không phải anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 ấy không suy nghĩ gì. Càng quan tâm thì càng thận trọng. Còn cậu thì quá bốc đồng rồi."

Chỉ một chuyện rất đơn giản, sao lúc đó lại không nghĩ kỹ chứ? Khương Chí cũng thừa nhận bản © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 thânngười nóng nảy, lại còn bị anh chiều đến mức chẳng biết trời đất gì, đến mức phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 nhờ một người ngoài như Kiều Ánh Dao phân tích hộ.

Kiều Ánh Dao ôm lấy Khương Chí, dịu dàng nói:

"Chuyện này không phải lỗi của cậu đâu. Khi yêu rồi giận dỗi, đúngdễ trở nên trẻ con, mất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 trí. Trước đây mình còn nghiêm trọng hơn cậu nhiều. Bình tĩnh lại rồi nghĩ cho kỹ. Nếu thật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 sự không muốn chia tay, thì gọi điện cho anh ấy đi. Đây không phải là chuyện cúi đầu trước, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 để hai người hội hòa giải."

Không thể cưỡng lại cơn mệt sau một đêm thức trắng, Khương Chí khóc đến kiệt sức, rồi thiếp đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 màng trên sofa.

Kiều Ánh Dao phải đến trường, trước khi đi còn dặn Khương Chí: "Mình đặt cơm hộp rồi, lát nữa nghe © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 điện thoại nhận nhé." Khương Chí đang mơ màng màng cũng nhí đáp lại, rồi lại sắp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 chìm vào giấc ngủ sâu. Nhưng đúng lúc đó, bất ngờ bị đánh thức.

tiếng cửa. Điện thoại cũng vang lên.

Cơm hộp chắc đến rồi. Khương Chí khoác tấm chăn đứng dậy ra mở cửa, nhưng vừa mở cửa ra liền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 sững người.

Gió lạnh thổiqua, khiến rùng mình một cái, toàn thân lạnh toát, suýt nữa tưởng mình đang mơ. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255

Rầm một tiếng, tấm thảm dưới chân bị gạt ra, eo bị ôm chặt, cả người bịDuy Quân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 kéo vào lòng. Anh cúi đầu, bất ngờ hôn cô.

Nụ hôn ấy như cắn nuốt lấy cô, vừa dữ dội vừa da diết. Khương Chí thấy đau, cả lưỡi cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 bị m.út đếnrần. Lúc này mới nhận ra, cô không nằm mơ. Hơi thở bị ép đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 nghẹt, nụ hôn quá mãnh liệt khiến không thể chống đỡ nổi. Nước mắt sinh cũng trào ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 nơi khóe mắt.

Duy Quân buông ra, hơi thở dồn dập như vừa bước ra khỏi lửa, trán chạm trán cô, ôm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 sát vào người, còn nước mắt của Khương Chí thì không ngừng tuôn xuống.

ngã vào lòng anh, nghẹn ngào khóc:

"Sao anh lại tới đây... Xa như vậy... Sao anh lại tới rồi..."

"Không xa đâu, Thanh Đàm cũngnhà anh mà."

Anh ôm eo bằng một tay, xoay người, hai tay nâng lấy gương mặt cô, dịu dàng nói:

"Chúng ta đã nói rồi,giận cũng không giận qua đêm, chuyện thì phải nói ngay, không được im © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 lặng."

quên mất, thật sự đã quên mất rồi. Một điều quan trọng như vậy... sao lại thể quên chứ? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255

Khương Chí vùi đầu vào vai anh, không chịu ngẩng lên nhìn. thấy tim mình đau nhói, vừa nức nở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 vừa nói:

"Em không cố ý... em không muốn chia tay anh. Em sai rồi, anh mắng em cũng được, phạt em cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 được. Em không muốn chọc giận anh như vậy. Về sau em sẽ không bao giờ nhắc lại hai chữ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 đó nữa. Em chỉ là... giả vờ mạnh mẽ, chỉ muốn nghe anh nói một câu: 'Khương Chí, anh cần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 em. Em thể lại Tây Đồ được không?' Em thật sự không cố ý... về sau sẽ không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 bao giờ giận anh như vậy nữa."

"Anh cũng lỗi," Duy Quân vừa nói vừa cố gắng kéo tay ra khỏi mặt, nhưng cứ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 nhất quyết che kín, lẽ vì cảm thấy những lời mình vừa nói quá mất mặt, không dám © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 đối diện với anh. Nước mắt cứ từ kẽ tay rơi xuống.Duy Quân nhẹ nhàng lau đi, rồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 đặt một nụ hôn lên mu bàn tay cô, dịu dàng nói:

"Anh xin lỗi... lúc đó không lập tức đuổi theo em. không chuyến bay thẳng nên anh phải bay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 vòng qua nơi khác, thành ra đến trễ. Anh cũng không nói sớm cho em biết, anh không muốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 khiến em lo lắng khi mọi chuyện còn chưa chắc chắn.anh không nghĩ đến cảm xúc của em. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 Bây giờ nghe anh nói được không? Anh đã chuẩn bị tìm công việcThanh Đàm rồi, cũng đang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 dần chuyển cuộc sống của mình về đây. Lần trước đi công tác thật ra đi phỏng vấn. Em © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 phải tin anh, anh thật sự muốn tương lai với em. Cho nên anh mới cố gắng tìm một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 công việc cuộc sống ổn định đây, để có thể nghiêm túc nói với em về tương lai. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 Anh chỉ chờ đến khi chắc chắn mới dám nói... Là lỗi của anh khiến em cảm thấy không an © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 toàn. Lần này, tha thứ cho anh được không?"

Khương Chí ngơ ngẩn một giây, vẫn còn sụt sịt khóc, giọng khàn khàn lặp lại:

"Em hứa sẽ không bao giờ hành động bốc đồng nữa. Anh đừng giận em, được không..."

Duy Quân bất lực mà nhẹ nhàng vỗ vai cô, luồn tay vu.ốt ve mái tóc dài lưng cô, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 trấn an:

"Không phải nói phải phạt em sao? Em như vậy thì anh làm sao ra tay được?"

Khương Chí buông tay, gương mặt đẫm nước mắt áp sát vào người anh, chủ động hôn lên môi anh. Hơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 thở nóng bỏng hòa quyện, giống như cắn không phân thắng bại, mỗi lần chạm môi đều như khắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 sâu dấu vết vào nhau. Nụ hôn đầy đau đớn, như một sự trừng phạt dịu dàng.

Duy Quân khàn giọng nói:

"Thật sự không thích thấy em khóc đâu. Sau này đừng khóc nữa, được không?"

Khi cơm hộp thật sự được giao tới, anhmở cửa nhận lấy. Vừa định hỏi muốn ăn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 không, Khương Chí đã vòng qua eo anh, dính chặt lấy, giọng còn mang theo dư âm nghẹn ngào khiến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 tim người ta mềm nhũn:

"Em thật sự rất thích anh... chưa từng thích ai nhiều đến vậy. Anh... còn muốnbên em cả đời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 không?"

Cả đời?

Câu nói ấy khiến tim Lý Duy Quân như bị siết chặt, cả người mềm nhũn, cổ họng khô khốc, mũi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 cay xè. Anh dốc hết lòng thành trả lời:

"Anh yêu em, Khương Chí."

Lỗ tai Khương Chí như ù đi, sống mũi cay xè, nước mắt muốn trào ra lại bị Duy Quân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 hôn trở về. Anh vẫn bá đạo như vậy, dùng cách của mình để biểu lộ tình yêu. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 thức đáp lại, ôm chặt lấy anh, dán sát vào cơ thể anh, nụ hôn lần nữa cuốn lấy tất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 cả hơi thở của cả hai.

nhẹ giọng thì thầm bên tai Duy Quân trong khoảng nghỉ giữa những cái ôm:

"Đừng rời xa em, hãy yêu em thật nhiều."

Căn phòng ấm áp giữa mùa đông lạnh giá như ôm lấy họ bằng hơi thở mùa dài đằng đẵng. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 Mỗi khoảnh khắc như ngập tràn ánh nắng, từng làn gió lướt qua da mang đến chút mát dịu chớp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 nhoáng.

Nhưng chẳng bao lâu, thể trần trụi lại được bao bọc trong tấm chăn mềm mại. Khương Chí bám chặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 lấy anh không rời, cả hai cuộn tròn trong hơi ấm, những ngón tay đan chặt vào nhau, lòng bàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 tay ẩm ướt như sóng biển mùa hè.

Chỉ đến khi làn nước nóng bỏng nhỏ xuống người, Khương Chí mới chợt nhận ra mùathực sự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 đã đến rồi.

Thì ra cảm giác môi lưỡi chạm lên làn da lại như thế này...

Khi anh nâng eo lên, thể cong lên thành một đường mềm mại, như một dải lụa lượn sóng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 dưới ánh nắng. Khương Chí khẽ run, nhìn về phía trước ngực mình, tình bắt gặp ánh mắt mãnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 liệt củaDuy Quân. Mọi thứ đều ràng, không có gì che giấu được, khẽ lẩm bẩm: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255

"Kỳ lạ thật..."

Thật sự rất kỳ lạ ngứa ngáy, nhồn nhột, lại như điện chạy qua.

Động tác của anh chậm lại, rồi anh tháo bỏ phần quần áo còn sót lại. thể rắn rỏi áp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 sát vào cô, hơi thở gấp gáp khiến Khương Chí cảm thấy nóng bừng lên.

Dòng nước từ trên cao rơi xuống, xoa dịu đi cơn nóng từ mặt trời cả những cảm xúc cháy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 bỏng trong họ. Duy Quân cúi xuống, từng hơi thở nóng ấm lướt qua bờ vai, xương quai xanh, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 rồi trượt dần xuống bụng dưới, nơi như đang bốc cháy.

Chiếc gương phòng tắm phủ đầy hơi nước, cho đến khi tay tình lau qua làm hiệnhình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 ảnh phản chiếu. Anh đang ngồi trước cô, tóc dài ướt nước rũ xuống, nhẹ lướt qua đùi cô, mang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 theo cảm giác dại nhè nhẹ.

không thể kiểm soát được thể mình, tim đập như trống dồn, nơi ấy co rút nhịp nhàng theo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 từng nhịp tim.

Duy Quân dừng lại đó, ánh mắt sắc bén khóa chặt lấy cô. Khi Khương Chí buông lỏng tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 nhìn anh, anh cũng ngẩng đầu nhìn cô, rồi cúi xuống, in một nụ hôn đầy mãnh liệt.

như bị cuốn vào một cơn bão pháo hoa nổ tung trong đầu. Mọi giác quan đều choáng ngợp. Những © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 âm thanh thức bật ra khỏi cổ họng khiến xấu hổ, các vật dụng trên bồn rửa mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 rơi lộp bộp xuống sàn như hòa theo cảm xúc mãnh liệt của cả hai.

Lúc tắm rửa, hai người tốn khá nhiều thời gian. Nhưngvẻ Duy Quân vẫn chưa thỏa mãn, khi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 ra ngoài, anh cẩn thận quấn kín Khương Chí như sợ bị lạnh. Điện thoại anh vang lên đúng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 lúc, nhưng anh không nghe, chỉ mang cháo nguội đi hâm lại trong bếp.

Khương Chí mắt màng, mềm nhũn tựa người trên ghế sofa, cảm giác chân không còn chút sức lực nào. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 "Em không đói..." nói nhỏ.

Duy Quân không trả lời. Anh treo túi thuốcchốt cửa, bên trong nặng trĩu mấy hộp thuốc. Anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 đặt đồ lên bàn, rồi một tay bế Khương Chí dậy: "Không đói cũng phải ăn một chút."

Khương Chí uống được mấy ngụm thì đẩy ra, khẽ than: "Em chịu thua rồi..."

"Em không đủ sức đâu." Anh nói, mắt liếc về phía túi thuốc đơn giao cơm hộp trên bàn. Khương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 Chí lập tức hiểu được ý anh, cắn môi. Anh cố tình trêu cô: "Không phải em bảo muốn anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 yêu em thật tốt sao?"

Học ai dám nói kiểu đó chứ?

Cuối cùng, Khương Chí vẫn ngoan ngoãn uống hết cháo. Cháo bát bảo nấu ngọt, vị ngọt lan trong miệng cả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 hai người. Những cảm xúc bị dồn nén, tim đập và hơi thở gấp gáp lúc nãy đều được thả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 lỏng hoàn toàn. vừa mới tắm xong chẳng được bao lâu, cô lại toát mồ hôi thêm lần nữa. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 Những nụ hôn tưởng nhẹ nhưng ướt át khiến sàn nhà cũng đọng vệt nước. đưa tay che mắt, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 hình ảnhDuy Quân ngẩng đầu, khóe môi còn dính nước, cứ hiện lên trong đầu. thở d.ốc, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 nhí: "Em chịu thua..."

Cô... không hiểu tại sao mình lại trở nên như vậy.

"Em giỏi lắm, bảo bối." Nhưng Duy Quân lúc này lại thực sự dừng lại, rất nghe lời, bản © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 thân anh ràng cũng đang kìm nén đến mức không chịu nổi.

Sao lại dừng thật chứ? Khương Chí thẹn thùng, nhưng giọng khẽ run: "Anh... anh cũng rất giỏi."

Duy Quân bật cười khẽ, cắn môi một cái, đầu lưỡi nhẹ nhàng trêu chọc, "Em đang nói đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 chỗ nào cơ?"

hỏi lại: "Còn chỗ nào khác à?"

Anh lau mồ hôi, ánh mắt vẻ như đang kìm nén đến cực hạn, im lặng một lúc mới nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 nhỏ: "Đừng trêu anh, được không..."

Nhưng thế này rồi... Khương Chí bắt đầu một linh cảm mơ hồ. Chẳng lẽ anh đang cố gắng giả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 vờ mạnh mẽ? Gương mặt đỏ ửng, ngập ngừng nói: "Anh... anh không làm được nữa sao? Hay để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 em..."

Duy Quân nhìn một lúc lâu không trả lời. Trên sofa, anh lấy một cái gối ôm từ phòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 ngoài, đặt dưới lưng cô, rồi nắm lấy cổ chân kéo lại gần, lại cúi đầu hôn một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 lần nữa.

"Là chỗ nào vậy?" Anh vừa hỏi vừa quan sát vẻ mặt cô.bụng anh căng lên theo phản xạ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 từng múi hiện khi căng thẳng. Ngay khoảnh khắc trước đó, vừa đạt đến tột đỉnh kh.oái cả.m. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 "Nói cho anh biết đi, bảo bối."

không trả lời được, chỉ khẽ rên lên, khiến anh cúi xuống hôn thêm lần nữa.

Sao anh lại không biết chứ, anh đâu phải ngốc.

Khương Chí cố gắng tập trung đôi mắt đang mơ màng, chợt trông thấy ánh mắt của anh, sâu đậm, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 nồng nàn đến mức không thể che giấu, một tình cảm không thể nào tan biến được.

Trong khoảnh khắc đó, cô sững người.

Loại ánh mắt ấy, nhẹ nhàng, cẩn trọng, như đang nâng niu một thứ quý giá nhất đời. Nhưng hình như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 còn xen lẫn một điều gì khác...

Cô không còn đủ tỉnh táo để suy nghĩ tiếp, từng đợt sóng cảm xúc cứ liên tục cuốn lấy cô. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255

Mùa đông năm nay đến sớm. Trong ánh hoàng hôn nghiêng nghiêng hắt vào phòng, Khương Chí nhìn thấy mười đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 ngón tay của cả hai đang đan chặt lấy nhau. Ánh trăng đã lên, xuyên qua khung cửa chiếu vào. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 Trên sàn nhà, hai thân ảnh ôm lấy nhau, thể cùng lúc phập phồng theo hơi thở dồn dập. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255

Dưới ánh trăng, họ không hề mỏi mệt, không do dự, cứ thế run rẩy trao cho nhau tất cả những © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 sâu kín nhất.

*

Xấu hổ quá...

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Mùa Hạ Buông Xuống, Mùa Hạ Buông Xuống Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Mùa Hạ Buông Xuống Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Mùa Hạ Buông Xuống full, Mùa Hạ Buông Xuống online, read Mùa Hạ Buông Xuống, Kim Du Mùa Hạ Buông Xuống

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 34 — Mùa Hạ Buông Xuống

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc