GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 35: Mùa Hạ Buông Xuống

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Khương Chí vẫn còn nhớ rất rõ lần đầu tiên hôn môi với Lý Duy Quân. Khi đó, anh vụng về đến nỗi cô còn phải chủ động dạy anh.

"Đừng mím môi chặt như thế."

Trong ấn tượng của cô, Duy Quân luônkiểu bạn trai vừa biết chiều chuộng lại vừa biết kiềm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 chế. Bất kể làmquá trớn, anh cũng chỉ cười, vui vẻ đón nhận, còn chủ động © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 dỗ dành cô, mặc kệ bản thân đang không thoải mái đến đâu. Chỉ rất hiếm khi anh mới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 người cần được dỗ lại.

từng nghĩ lẽ do anh ngại. Hoặc chuyện đó đối với anh còn quá mới mẻ.

Nhưng... cô đã đánh giá quá thấp anh rồi.

Lúc này, Khương Chí đang ngẩn người nhìn ánh mặt trời ngoài cửa sổ, đã lên cao được một lúc. Bên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 cạnh cô trên giường trống trơn. đưa tay sờ sang, cũng không còn thấy hơi ấm quen thuộc đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 nữa. Căn phòng yên tĩnh đến mức khiến người ta tưởng như đêm qua chỉ một giấc mơ.

Nếu không phải chân mềm nhũn đến chẳng đứng dậy nổi,khi cô đã tin thật mình chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 mơ.

Ngay khicòn đang nhớ lại "giấc đẹp" đó, thì nam chính trong lại đẩy cửa bước vào, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 nhẹ nhàng hỏi:

"Tỉnh rồi à?"

Khương Chí bỗng ý thức được mình đang ban ngày ban mặt mộng xuân, lập tức kéo chăn trùm kín © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 đầu. Duy Quân nhìn thấy thì khẽ bật cười, ngồi xuống mép giường, nhẹ nhàng kéo vào lòng. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 Cô cuộn tròn trong chăn như một cái kén, nhưng hai chân lại lộ ra ngoài. Ánh mắt anh đảo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 qua, trên đùi vẫn còn vết đỏ do anh để lại từ đêm qua.

Anh khẽ chạm vào dấu vết ấy, nhẹ giọng hỏi:

"Có đau không?"

Một lúc sau, trong chăn mới truyền ra tiếng đáp nhỏ:

"Không đau... chỉ không còn sức thôi."

Khương Chí ngượng đến mức chẳng dám nhìn thẳng, đỏ mặt kéo chăn xuống, đối diện với ánh mắt dịu dàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 của Duy Quân.

Rồi mặt càng đỏ hơn nữa. Thật sự không thể tin được người đàn ông dịu dàng lúc này lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 người đàn ông tối qua...

Ban đầu thì còn nhẹ nhàng, cẩn thận, hễ chút không thoải mái anh liền kiên nhẫn hỏi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 han.

Nhưng sau đó... thì vẫn dịu dàng, chỉkhông hề dừng lại.

Dịu dàng anh, không dừng lại cô.

Khương Chí trùm chăn lại nghĩ, thôi rồi... lần này tiêu thật rồi.

Duy Quân kéo chăn lên, cẩn thận đắp lại cho cô, rồi hỏi:

"Anh ôm em dậy ăn sáng nhé?"

"Em sẽ ăn sau... giờ em muốn ngủ thêm một chút."

"Ăn rồi ngủ tiếp cũng được. Hôm qua em còn nói nếu không ăn sẽ đói xỉu."

Đêm qua vận động hơi quá mức, đúng giờ đã đói đến choáng váng thật. Khương Chí lắc đầu, vươn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 tay kéo anh lên giường cùng mình:

"Vậy anh cũng nằm thêm với em một lúc."

"Vậy ăn nửa chén thôi, ăn xong ngủ tiếp."

không nói gì, chỉ nhìn anh rồi khẽ lẩm bẩm trong lòng: chắc phải vào mua vài món đồ dùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 cho nam rồi.

Duy Quân là người rất quy tắc trong việc ăn uống, anh nhìn nói:

"Nếu em không ra thì anh vào nhé?"

Sao câu nói này nghe vẻ... sai sai?

Khương Chí đỏ mặt, "Anh đang uy hiếp em đấy à?"

Anh cười ranh mãnh, ghé sát mặt lại: "Không thì em lại đá anh một cái?"

Thật ra thì đã đá rồi... Tối qua lúcgác chân lên vai anh thì đá qua một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 cái thật.

Trời ơi, không chịu nổi nữa! Sao cô cứ nghĩ những thứ như thế này thế này hoài vậy?

Cứ thế không ngủ được, Khương Chí bịDuy Quân dỗ dành ra bàn ăn sáng. Ăn xong, hai người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 cùng nhau xuất phát quay lại Thu Cốc.

Chuyện quay về đã bàn từ tối qua rồi.

Tối qua, Khương Chí hỏi anh khi nào thì về lại Tây Đồ. Gần Tết rồi, không về sớm là muộn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 mất.

Duy Quân vẫn chưa đặt vé máy bay về, nghĩa anh không định đi ngay:

"Dùvề thì cũng chỉ mình anh. Nên anh muốn lại với em thêm hai ngày."

Khương Chí nghe vậy thì thấy chạnh lòng. Duy Quân liền trấn an cô:

"Chị anh về nhà chồng rồi. Ba mẹ chồng của chị rất tốt, thương chị như con gái ruột. Anh cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 yên tâm."

"Mỗi năm anh đều đón Tết một mình à?" hỏi.

"Ừ. Họ mời anh đến ăn Tết chung, nhưng anh cảm thấy không thoải mái lắm. Anh rể còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 em trai, nên mỗi lần đều nhà chung, đến dịp Tết thì khu dânđó rất đông."

Khương Chí rúc vào lòng anh, nói nhỏ: "Vậy sau này em đón Tết cùng anh."

đã nghĩ kỹ rồi. Cái gọixa hay không xa chẳng còn quan trọng. Hai người đâu, nơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 đó chínhnhà. Duy Quân nói anh đang chuẩn bị chuyển về Thanh Đàm sống. Hơn nữa, Phương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 Kỳ Lan cũng hết lòng ủng hộ. ấy nói chỉ cần hai người hạnh phúc thì sống đâu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 cũng được.

Chính điều đó khiến Khương Chí cảm nhận ràng rằng đang sống trong một mối quan hệ được trân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 trọng và chúc phúc, điều đó khiến càng thêm quý giá muốn giữ gìn anh hơn nữa.

Cũng vậy cô càng thêm quyết tâm với một chuyện:

Cô muốn thi vào Sở Giáo dục Tây Đồ.

Nhưng không ngờ người đầu tiên phản đối lại Duy Quân. Anh nói: "Xa quá."

"Ai nói? Anh qua đây còn chẳng thấy xa nữa là. Anh không muốn em từ bỏ mọi thứ bên này, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 vậy đổi lại, em cũng không muốn anh từ bỏ tất cả những anh đã khó khăn xây dựng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 được Tây Đồ."

Anh vẻ muốn nói đó nhưng lại thôi, ràng trong đầu đang nghĩ rất nhiều.

Khương Chí cảm thấy ấm lòng, nói:

"Em biết anh đang lo gì. Ba mẹ, gia đình em đềuđây, đúnghọ rất quan trọng... nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 mà, anh cũng rất quan trọng mà. Hơn nữa, em đâu nói là sẽ không quay về, bây giờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 liên lạc cũng tiện, muốn gặp chỉ cần mua máy bay là thể về ngay."

Duy Quân vẫn không tán thành:

"Em bảo bối trong tay ba mẹ em, nói đi xa như vậy với anh... Nói thật, nếu anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 ba mẹ em, anh cũng sẽ không muốn."

"Em hiểu. Em sẽ nói chuyện nghiêm túc với ba mẹ. Nhưng do chính khiến em muốn đến Tây Đồ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 không chỉ vì anh... còn trẻ ở đó. Em thật sự không nỡ rời xa các em © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 ấy, nên mới muốn tiếp tục làm giáo viên đó. Chứ không phải bốc đồng đâu. Vài năm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 trước, em đã tra điểm chuẩn các vị trí rồi. Với thành tích của em Thanh Đàm thì hoàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 toàn đủ để đậu. Mọi người chen nhau thi về phía đông đơn giản gần hơn thôi, chứ Tây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 Đồ cũng rất tốt."

Duy Quân nhìn vào đôi mắt đầy chân thành của cô, nhất thời không biết nên nói gì.

"Anh đừng áp lực. Em chọn Tây Đồ không phải chỉ anh, mà còn học sinh em rất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 quý nữa. Em không muốn cứ lại Thanh Đàm rồi phải nhìn mãi mấy cái kết quả thấp hơn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 chỉ vài điểm, thấy mình tụt lại, thật sự rất nản."

Lý Duy Quân im lặng một lúc, rồi nói:

"Vậy em chuẩn bị cho tương lai của em, anh cũng chuẩn bị phần của anh."

Khương Chí nhìn anh với vẻ khó hiểu.

"Nếu em muốn lại Tây Đồ thì ở. Nếu sau này không muốn nữa, anh thể cùng em © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 quay về. sao thì..."anh cúi đầu hôn nhẹ lên khóe môi "Em quyền tự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 do."

*

Thời điểm này Thu Cốc, không khí Tết rộn ràng khắp nơi, trên các con đường, ngõ nhỏ đều đầy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 người đi chợ sắm đồ Tết.

Khương Chí chưa từng đi chợ quê bao giờ, nay cùng Lý Duy Quân vừa đi vừa ăn, tới khi về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 đến trước cổng nhà anh, tay anh đã xách đầy đồ, đều những món chỉ nếm thử một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 chút rồi nhét cho anh cầm.

Ngôi nhà cũ quanh năm không ai ở, chỉ khi thanh minh hoặc tảo mộ Lý Duy Quân mới về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 lại một đêm. Trong nhà, đồ đạc đều phủ vải bụi, nhiều vật dụng kỹ đã gỉ sét, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 nhưng anh vẫn giữ gìn rất cẩn thận.

"Lạnh quá," Duy Quân nắm tay cô, lấy ra một cáisưởi điện đặt cạnh chân cô. Anh loay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 hoay mãi không mở được:

"Chắc dây điện bị ẩm rồi. Để anh đi rót túi nước nóng cho em trước, lát nữa chuẩn bị đồ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 xong thì mình qua thăm ba anh."

Khương Chí giữ anh lại: "Anh chuẩn bị đồ trước đi. Em đi dạo loanh quanh trong phòng hết lạnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 ngay."

"Vậy anh đi nhanh nhé. Đồ ăn còn nóng ăn mới ngon, lạnh rồi đừng ăn nữa. Phòng bên trái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 phòng anh, em thể vào đó xem."

Phòng bên cạnh không lớn lắm, hồi nhỏ Duy Quân cũng hiếm khi lại nhà cũ. Sau khi thi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 đại học xong, làm tang lễ cho người nhà nên mới sửa sang căn phòng này lại thành phòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 ngủ của anh.

Trong phòng chỉ một chiếc giường, một cái tủ và một cái bàn gỗ kiểu bàn bát tiên. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 Trên bàn trải tấm kính, bên dưới là một vài ảnh đen trắng cũ.

Khương Chí gọi với ra: "Em xem ảnh được không?"

"Được chứ! Còn một ít nữa dưới bàn, trong thùng đó." Anh đáp lại: "Anh đi siêu thị một chút, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 ngay phía trước, sẽ về liền."

Khương Chí vừa trả lời vừa cúi xuống mở bàn. Dưới bàn ba thùng giấy lớn, hai thùng đầu đựng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 đồ linh tinh: hai bộ mạt chược, một bộ cờ tướng, một bàn tính gỗ, một chiếc đồng hồ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 xo kiểu cũ, cùng vài vật dụng hằng ngày lặt vặt. Cuốn album ảnh nằm ở dưới cùng.

Trong ảnh, toàn là ông nội của Duy Quân, còn cả ảnh cưới của ba khi kết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 hôn. Chỉ một tấm duy nhất mặt Duy Quân khi ấy anh còn rất nhỏ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 mặt tròn múp míp. Đótấm chụp bệnh viện khi anh đi chăm ông nội Lý, ba ông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 cháu đứng cạnh nhau,tấm ảnh chung duy nhất được lưu lại.

Càng xem, Khương Chí càng thấy nghèn nghẹn trong lòng. khép album lại, ngồi xổm trên đất một lát, rồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 lặng lẽ đi xem chiếc thùng cuối cùng.

Ảnh tốt nghiệp tiểu học, cấp hai, cấp ba đều còn giữ. Anh từng nói rằng ngoài sách giáo khoa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 ra thì những thứ khác đều không vứt đi. Mấy rương phía trước toàn đồ của người khác, Khương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 Chí đoán rương cuối cùng này chắccủa Lý Duy Quân.

Quả nhiên, ngay bên trên cuốn sổ tay cũ của anh. Chữ viết hồi cấp ba đã gọn gàng, mạnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 mẽ, nhưng chưa được như bây giờ. Nét bút nghiêng sắc, đầu bút lông như cứa. Chữ như người, phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 không? Khương Chí bật cười khẽ. Nhưng rõ ràng anh người dịu dàng kia mà. Nói chữ như người, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 hình như không hoàn toàn đúng với anh.

Bên dưới một tập tài liệu dày đựng bài kiểm tra các môn, được dán nhãn sắp xếp rõ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 ràng. Loại bìa tài liệu này bóng loáng, bên trong lót nilon trong suốt để đựng giấy cỡ A4, dễ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 hút tĩnh điện nên hay dính tóc, không cẩn thận còn thể hút cả tờ giấy khác.

Khương Chí lấy tập tài liệu ra, không ngờ qua bao năm chất lượng vẫn tốt, tĩnh điện vẫn còn, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 thậm chí còn hút được một tờ giấy cỡ B5 dính vào mặt sau.

Tờ giấy đã ngả vàng.

Một tay vẫn còn cầm đồ ăn vặt, trong khi cuốn tài liệu lại dày và nặng, nên thao tác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 không thuận lợi. Không cầm chắc, cuốn tài liệu rơi ngược trở lại rương, nhưng vẫn giữ được một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 góc tờ giấy.

"Roẹt" một tiếng rách khẽ vang lên.

không hề dùng sức, lẽ thời gian đã quá lâu, tờ giấy ấy đã không còn giữ được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 độ dai ban đầu nữa.

Khương Chí nhét nốt mấy miếng snack còn lại vào miệng, cẩn thận rút tờ giấy ra, phát hiện đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 một phiếu điểm. Trên đó ghi điểm số của cả lớp, mỗi lần phát phiếu, nhà trường đều đưa cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 phụ huynh xem.

phần "nhận xét của phụ huynh" trên phiếu ghi:

"Mong Duy Quân tiếp tục giữ vững phong độ, cảm ơn thầy nhà trường đã tận tâm dạy dỗ." © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255

Đồng tử Khương Chí co lại.

lập tức nhớ ra, đây phiếu điểm của mình. tờ mà ba do ngồi nhầm chỗ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 điền nhầm vào.

Không hiểu sao, đột nhiên cảm thấy hoang mang, tim đập loạn nhịp không theo một quy luật nào. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 Cô ngây người, nhìn chằm chằm vào tờ phiếu điểm kia một lúc lâu, trong lòng một giọng nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 thúc giục tiếp tục lật xem tiếp.lẽ... còn những bí mật khác mà cô chưa hề © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 hay biết.

bình tĩnh lại một lúc, tiếp tục lật xuống dưới, sổ tay khen thưởng những tấm giấy khen © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 anh từng đạt được. Từ lớp 10 đến lớp 12, không tấm nào bị vứt đi. Che phía dưới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 những tấm giấy khenmột hộp văn phòng phẩm.

Hộp rất tinh xảo, màu tím, hoàn toàn không giống món đồ Lý Duy Quân sẽ dùng. Khương Chí nuốt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 khan, rồi nhẹ nhàng mở ra.

Đồ bên trong vẫn mới tinh, góc phải dưới hộp một tờ giấy nhớ màu hồng nhạt đã cũ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 keo dán không còn dính, trên đó viết:

"Khương Chí, sinh nhật vui vẻ. —— Duy Quân"

Tim Khương Chí như ngừng đập. Cả thế giới bỗng chốc yên lặng, tai ù đi. Trong cơn hỗn loạn, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 cô cố gắng nghĩ xem: Đây món quà anh chuẩn bị từ khi nào? Tại sao cô không biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 cả?

chỉ nhớ, trong ức, Duy Quân từng chúc cô sinh nhật vui vẻ một lần. Lẽ nào là © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 lần đó?

Anh đã mua rồi... Tại sao lại không tặng?

Khương Chí không dám tiếp tục xem nữa. sốc quá lớn khiến đầu óc trống rỗng. Đột nhiên, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 nhớ lại mỗi câu "Mình thích cậu, Khương Chí" Lý Duy Quân từng nói. Bỗng nhiên, khóe mắt cay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 xè. Nhưng không hiểu vì sao mình lại muốn khóc.

Cái thùng to như vậy, thế nhưng những món đồ thực sự thuộc vềDuy Quân lại rất ít. Khương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 Chí phát hiện, từ chiếc hộp văn phòng phẩm đó trở xuống, hầu hết đều là những thứ liên quan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 đến ——

Anh cẩn thận giữ lại chiếc đĩa nhạc 《Thư Tình》, mấy tập DVD của 《Hồng Miêu Lam Thỏ: Bảy Hiệp Truyện》. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255

Lam Thỏbiệt danh dùng trong suốt thời cấp ba, sau khi lên đại học thì đổi mất rồi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255

Con thỏ màu lam, con thỏ màu lam... Trên hình vẽ của anh còn có một con thỏ đeo khăn quàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 màu lam... Còn cả nến thơm vị cam quýt...

Còn Mùa Hạ Buông Xuống...

Còn gì nữa không? không nhớ nổi nữa. Nhưng biết, chắc chắn không chỉ từng ấy.

Chân Khương Chí rầnngồi xổm quá lâu, ngồi bệt xuống đất, nhắm mắt lại, nước mắt rơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 chã lên lời chúc sinh nhật đã muộn nhiều năm ấy, rồi nhẹ nhàng mắng một tiếng:

"Đồ ngốc."

Cô vẫn luôn nghĩ rằng tình cảm giữa mình Duy QuânTây Đồ chỉ một sự tình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 cờ nhờ duyên phận. Nhưng không ngờ, duyên phận ấy, anh đã đợi... rất rất nhiều năm.

Tình cảm này... bắt đầu từ khi nào?

bỗng hiểusao Duy Quân lúc nào cũng cẩn thận khi đối diện với cô, cái nắm tay, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 cái ôm, nụ hôn, hay cả những lần thân mật hơn... Không phải anh ngại ngùng hay vụng về, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 anh không dám.

Người đã thầm yêu nhiều năm như thế, giấu kín tình cảm trong lòng suốt ngần ấy năm, đương nhiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 sẽ trân trọng rồi.

Thật sự... một người rất ngốc nghếch.

Làm ai ngốc nghếch đến mức đợi một người lâu như vậy?

Chẳng ai lại chần chừ, chậm chạp mà chờ đợi ai đó, ngoại trừ Duy Quân. Bởitrên đời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 này, người yêu Khương Chí nhất chính anh ấy.

Không lâu sau, tiếng bước chân vang lên phía sau. Khương Chí ôm chiếc thùng quay đầu lại, thấy nụ cười © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 trên mặt Lý Duy Quân thoáng khựng lại. Trong tay anh còn cầm một ly nước nóng mang đến cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 sưởi ấm.

Anh bước đến, kéo đứng dậy khỏi nền đất, lấy khăn ướt vừa mua ra lau lớp bụi bám trên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 thùng, miệng lẩm bẩm:

"Trời lạnh như vậy, lỡ bị cảm thì sao. Sao lại ngồi bệt xuống đất như thế?"

Khương Chí cúi đầu, lồng ngực đau nhói, giọng nghèn nghẹn:

"Em tìm mãi vẫn không thấy ảnh tốt nghiệp của anh."

Duy Quân nhét ly nước nóng vào tay cô, sữa đậu nành mới làm. Anh mở tủ đứng bên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 cạnh:

"Ở đây này."

Một phần đồ đạc khác anh còn để trong ngăn tủ, Khương Chí vẫn chưa nhìn thấy. Nhưng lúc này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 cũng không còn tâm trí để xem nữa. níu chặt vạt áo của Duy Quân, cúi đầu nấc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 khẽ mấy tiếng, mũi cay chưa từng thấy.

Duy Quân nâng mặt lên, nhẹ giọng nói:

"Mấy ngày nay em khóc nhiều quá rồi đó."

Khương Chí hỏi: "Nếu em không đến Tây Đồ thì sao?"

"Thì anh sẽ đi tìm em."

"Nếu em cũng không còn Thanh Đàm thì sao? Lỡ như anh không tìm thấy em nữa?"

Anh dịu dàng lau nước mắt cho cô từng chút một:

"Em lớn thế này rồi, chẳng lẽ anh lại không tìm ra?"

Nghe vậy, Khương Chí càng thêm xót xa.

"Lý Duy Quân, anh thích em đến vậy, sao không nói sớm? Phải cho em biết chứ..."

"Ừ," cậu nhìn cô, nghiêm túc nói, "Anh thích em, Khương Chí. Giờ em biết rồi chứ?"

gật đầu.

Duy Quân bật cười, ôm chặt vào lòng, dịu dàng nói:

"Vậy không muộn."

"Còn nữa không? Em muốn nghe hết những anh muốn nói với em."

"Vậy em đừng khóc nữa."

"... Thôi được." Khương Chí thở dài: "Anh đúng ngốc thật."

Người yêu thầm thường rất ngốc, ngốc đến mức vì người ấy vuithấy vui, người ấy buồn© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 cũng buồn, chỉ vì hôm nay người ấy mỉm cười với mình, liếc nhìn mình một chút tim như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 muốn bay lên. Ngốc đến mức khi mọi người đều bước về phía trước rồi, người ấy vẫn đứng yên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 tại chỗ, đợi mình.

Ngực Duy Quân khẽ run lên, cười nói:

"Vậy bao nhiêu năm rồi, em vẫn gọi anh đồ ngốc."

"Em từng mắng anh ngốc à?"

"Lúc thi hùng biện tiếng Anh "Ngôi sao hy vọng" năm lớp 11, em dạy anh cách nói tiếng Anh, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 ràng em dạy không kiên nhẫn, vậy mà quay sang đổ lỗi cho anh, mắng anh ngốc.

Lúc thi kiểm tra học lực năm lớp 11, anh dạy em làm bài Địa lý, ràng em không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 tập trung, nhưng lại không chịu nhận, còn đổ lỗi anh dạy dở rồi mắng anh ngốc tiếp.

Quá nhiều lần, lúc đó anh nghĩ, ngốc thì ngốc thôi, miễn trong mắt em, sự ngốc nghếch ấy lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 điều đặc biệt."

Khương Chí nín khóc, nở nụ cười, vừa chua xót vừa đau lòng:

"Anh đúng đồ ngốc."

May đã đến Tây Đồ, may mà đã gặp được một Lý Duy Quân tốt như vậy. Nếu không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 thì sẽ tiếc nuối biết bao? Bởibỏ lỡ anh, e cả đời này cũng sẽ không có © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 ai yêu bằng một hình bóng như anh nữa.

chỉ vào chiếc thùng đang mở tung dưới đất:

"Em thể mang đến Tây Đồ không?"

Nói xong, lại đổi ý:

"Không, để mang về nhà Thanh Đàm trước đã."

"Được, em quyết sao thì cứ làm vậy. Nhưng mà, mấy thứ này toànđồ dùng hồi cấp ba, chẳng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 quan trọng đâu."

"Không phải vậy," Khương Chí ôm eo anh, cãi lại: "Tờ phiếu điểm kia rất quan trọng đó, đó chính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 bức thư tình tám năm chứng minh anh yêu thầm em mà."

Duy Quân xoa đầu cô.

"Chúng ta phải bên nhau mãi mãi." nói.

Duy Quân khẽ đáp: "Chúng ta sẽ không bao giờ rời xa nhau."

Đó ngày thứ 256 trong hành trình bên nhau của họ.

Duy Quân sẵn sàng yêu Khương Chí trọn một đời một kiếp.

Tám năm yêu thầm, cuối cùng cũng được như ước nguyện.

*

Năm sau, Khương Chí mang tờ phiếu điểm thư tình đó trở lại Tây Đồ.

Tuy không phải ngày nào cũng xem, nhưng thường xuyên lấy ra nhìn lại. Mỗi lần đều thấy ngọt ngào, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 còn ép nhựa đóng khung lại. Tình yêu của Duy Quân sẽ mãi mãi không phai mờ. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255

Anh chưa bao giờ ngồi yên. Đã hứa sẽ đứng vững Thanh Đàm, thế thật sự từ bỏ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 công việc trước kia để khởi nghiệp. Đầu năm 2019, anh chạy đôn chạy đáo để kéo được một khoản © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 đầu tư, rồi phân bổ một phần công việc của công ty về Thanh Đàm.

Dự án "Đón người thương trở về" anh sáng lập cũng hợp tác với một công ty khoa học kỹ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 thuật nổi tiếng trong nước, áp dụng công nghệ hàng đầu. Khương Chí nghe anh nói qua một ít, không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 nhớ cũng chẳng hiểu hết, nhưng đại khái trang web tìm người thân bây giờ đã nâng lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 một tầm cao mới, việc tìm trẻ lạc cũng dễ dàng hơn trước.

Nhờ thi quốc khảo đã thành công vào làmmột đơn vị công chức tại Tây Đồ, hiện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 nay đã chủ nhiệm bộ môn. Tháng 4, tỉnh công bố danh sách tuyển công chức, Tây Đồ năm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 nay nhận tổng cộng 9.171 người.

WeChat của thì vẫn yên ắng. Dịp Tết vừa rồi, đã thẳng thắn nói với gia đình rằng sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 khi dạy xong khóa này, sẽ tiếp tục thi quốc khảo đương nhiên thi tại Tây Đồ. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 Trong thời gian đó, cô không hoàn toàn bỏ ôn luyện các môn thi trắc nghiệm và luận, chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 không còn áp lực lớn như trước. Nhậm Hoan nói đúng, ép quá chỉ phản tác dụng.

Điều khiến người ta bất ngờ Nhậm Lệ Quyên không còn tra khảo qua mạng nữa, trực tiếp cùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 Khương Như Phong đến Tây Đồ luôn. Đúng kiểu của Nhậm Lệ Quyên, lúc nào cũng rầm rộ, nhanh như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 chớp.

Khương Chí rất bình tĩnh khi đưa họ về nhà trọ, cũng rất bình tĩnh giới thiệu chính thứcDuy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 Quân với ba mẹ. lẽ vì Nhậm Hoan đã kể nhiều điều tốt đẹp về Duy Quân nên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 lần này, Nhậm Lệ Quyên không còn thái độ khó gần như trước, chỉ nhẹ nhàng chào hỏi hỏi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 chuyện thi cử của cô.

Khương Chí cảm thấy mẹ mình rất bình thản, bình thản đến mức khiến cô càng thêm kiên định với quyết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 định lại Tây Đồ. Khi đối mặt với vẻ mặt đen như đáy nồi của mẹ, vẫn mỉm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 cười mà nói:

"Mẹ à, mỗi phút mỗi giây đây, con đều thấy rất xứng đáng. Bây giờ con dạy Ngữ Văn, sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 khai giảng còn được giao thêm một môn về sức khỏe tâm lý. Môn nàydo hiệu trưởng đặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 biệt muốn con giảng cho học sinh. đây nhiều nữ sinh từ nhỏ đã không mẹ, nên rất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 nhiều điều đều phải để con dạy. Đôi khi con cảm thấy các em ấy dựa vào con giống như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 dựa vào mẹ ruột vậy."

"Con nói tụi nhỏ cũng lắng nghe rất nghiêm túc, còn cảm thấy đặc biệt trân trọng nữa. Mẹ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 chưa từng gặp các em ấy đâu, nhưng các em ấy thật sự rất tốt bụng. Tuy lúc đầu chưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 quen nên hơi không thích con, nhưng sau đó lại mong con dạy từng buổi học, cứ tan học © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 lại vây quanh nói chuyện với con. một bạn nữ còn nói muốn thi đại học Thanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 Đàm chỉ Thanh Đàm quê con đó."

Nghĩ đến La Châu, Khương Chí theo phản xạ bật máy hát lên, phấn khởi chia sẻ:

"Tụi nhỏ còn mang cả đồ ăn vặttrái cây quý của các em ấy cho con nữa, còn viết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 rất nhiều mẩu giấy nhỏ bày tỏ thích con. Con còn hứa sẽ cố gắng dạy tụi nhỏ đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 hết cấp hai."

Nhậm Lệ Quyên im lặng lắng nghe, không nói gì, nhưng trên gương mặt của một giáo viên cả đời làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 nghề như ông Khương thì có phần dịu lại.

Khương Chí kể tiếp:

"Mẹ à, nơi này không tệ như mẹ nghĩ đâu. Mọi người đây đều rất tốt với con. một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 học sinh tên Trác Mã, lúc đầu con suýt làm lạc mất em ấy, lúc chạy ra ngoài tìm còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 bị ngã nữa. rất đau, nhưng lòng con lại rất vui, từ lúc đó con bắt đầu học © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 được cách để thật sự sống tốt với học sinh. Trác rất đáng thương, ba mẹ không quan tâm, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 chỉ có bà nuôi lớn. lần con dẫn em ấy đi ăn KFC, em ấy ràng rất thèm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 không dám ăn, mới ăn vài miếng đã gói lại mang về cho bà. nội em ấy còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 nhất quyết dúi tiền vào tay con, không cho con đi, bảo con vẫn còn đứa trẻ. đây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 ai cũng thật thà lắm, sống lâu sẽ hiểu được."

Nhậm Lệ Quyên mặt lạnh nghe xong, chỉ ném một câu: "Con nói mấy lời ngọt như vậy là để dỗ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 mẹ thôi."

Nhưng rồi vẫn không nhịn được hỏi: "Ngã đâu? bị thương không?"

vội đáp: "Không nghiêm trọng đâu mẹ, chỉ trẹo chân một chút thôi. Duy Quân không cho con đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 bộ, đi đâu cũng bế con hết."

Nhậm Lệ Quyên liếc xéo sang Khương Như Phong một cái, lòng nghĩ: chưa đã ra sức khen bạn trai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 rồi, đúng giỏi.

hậm hực nói: "Mẹ nuôi con lớn thế này, chỉ một cái ôm con đổ gục luôn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 rồi hả?"

"Không phải đâu mẹ... Anh ấy thật sự rất tốt." Khương Chí nũng nịu, suýt nữa thì lấy cả bảng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 điểm ra cho mẹ xem "Hôm trước chị của con đến còn gặp anh ấy rồi. Hai người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 nói gì đó con không nghe rõ, nhưng chắc về chuyện anh ấy từ lâu đã tính bỏ công © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 việc Tây Đồ để về Thanh Đàm làm lại từ đầu. Từ lúc mới quen nhau là anh ấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 đã suy nghĩ chuyện này rồi."

"Mẹ nói thật, mấy chuyện đó không nói suông được. Mẹ hỏi con, nếu sau này hai đứa cãi nhau, đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 mức không thể hòa giải, cậu ta lại hối hận từ bỏ tất cả để theo con về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 Thanh Đàm, rồi quay ra trách con, lúc đó con tính sao? Mình không thể để người khác hi sinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 tất cả như vậy chỉ mình."

Khương Chí cau mày, nghiêm túc đáp:

"Mẹ, nếu mẹ cứ nghĩ như vậy thì anh ấy làmcũng đều sai hết. Hơn nữa anh ấy không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 từ bỏ hoàn toàn, chỉ chuyển một phần công việc về Thanh Đàm thôi. Sau này bọn con muốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 sống đâu thì sống ở đó, nếu con không muốn ở lại Tây Đồ thì thi công chức về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 Thanh Đàm cũng được, anh ấy lúc nào cũng sẵn sàng đi cùng con. Anh ấy không phải người như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 mẹ nghĩ đâu. Mẹ đã từng khen anh ấy mà."

"Ừ, mẹ từng khen thật. Nhưng đó là chuyện khác. Hai đứa đã muốn bên nhau thì mẹ không thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 chỉ nhìn vào thành tích đánh giá được!"

Khương Chí lập tức hiểu mẹ đang nghĩ gì, nhẹ nhàng nói:

"Chúng ta không thể đối xử bất công với anh ấy như vậy. Anh ấy đã thích con từ rất lâu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 rồi, thích từ rất sớm. Mình không thể lợi dụng chuyện đó để làm tổn thương anh ấy."

"Hơn nữa anh ấy không phải người không gia đình. Anh ấy còn có chị ruột. Nếu không bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 bán đi, thì lẽ bây giờ anh ấy đã một gia đình hạnh phúc. Ba anh ấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 cảnh sát, cả đời bắt người xấukhông thể tìm lại được con trai của mình. Mẹ anh ấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 từng chủ nhà trọ, đi tìm anh ấy phải bán sạch mọi thứ, đến cuối cùng chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 còn lại Mùa Hạ Buông Xuống."

"Chính nơi này, Mùa Hạ Buông Xuống."

"Mùa Hạ Buông Xuống còn tên của con."

Khương Chí khóc rất nhiều, không kiềm được cảm xúc.

Khi trở về phòng, Duy Quân cũng quên mất lễ phép, đặt ly trà xuống rồi nhẹ nhàng nắm lấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 tay cô.

Nhìn hai người nắm tay nhau chặt, Nhậm Lệ Quyên lấy tờ giấy ra, thở dài nói: "Sao lại khóc? Mẹ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 đâu mắng con đâu mà."

Khương Chí như bị đánh trúng tim, khiến Nhậm Lệ Quyên không biết nói gì, đành cất tờ giấy đi, thật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 sự là làm người khác hoảng sợ.

Thật ra ấy đã đồng ý từ trước rồi. Khương Như Phong cũng đã chuẩn bị sẵn, chờ đợi hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 con gái nhỏ về nhà. Đến Tết, bạn trai con gái nhỏ cũng lén đến gặp mọi người một lần, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255ấy hoàn toàn chắc chắn rằng mình không phải người cứng nhắc, cũng không phải kiểu mẹ lúc nào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 cũng chỉ quan tâm đến chuyện này chuyện kia một cách quá nghiêm túc. Trái timđã bắt đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 buông lỏng. Lần này đến đây cũng chỉ coi như là đi "khảo sát thực tế" một chút cho yên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 tâm, vậy mà chưa kịp nói được bao nhiêu thì con gái đã khóc rồi.

Khi nào mới bớt được cái kiểu cứ buồn là khóc như vậy nhỉ? Trước đây không thế mà.

Lần trước Nhậm Lệ Quyên vui vẻ nói đây lần kiểm tra đầu tiên, nếu không qua thì chia tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 sớm cho tốt, với ai cũng tốt.ấy không tin con gái sẽ dễ dàng thích ngườinơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 xa, nhưng giờ nhìn lại thấy Khương Chí còn mạnh mẽ hơntưởng tượng.

Nhậm Lệ Quyên lại vài ngày. Nhân lúc Khương Chí đi dạy quan sát giáo viên Tiểu Khương, bà ấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 thấy Khương Chí dạy môn Văn rất ý tưởng, bảng thiết kế đẹp, khi giảng thơ cổ thì vẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 cảnh núi non sông nước, giảng chữ khó thì vẽ con vật nhỏ, là ghép vần khô khan cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 biến hóa đa dạng, hiệu trưởng học sinh đều khen ngợi.

Nếu không quan sát giáo viên Tiểu Khương thì ấy sẽ cùng mọi người đi chơi Tây Đồ.

Khi về đến Thanh Đàm, Nhậm Lệ Quyên còn nói: "Tây Đồ rất hợp để dưỡng già."

Khương Chí ngạc nhiên, rồi vui vẻ nói: "Đúng rồi! Nơi này rất tốt! Khí hậu nuôi dưỡng con người. Mẹ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 nhìn da con mịn hơn không? Mẹ, con thấy mẹ cũng trẻ ra mấy tuổi đấy."

nhanh chóng hônNhậm Lệ Quyên, bị đẩy ra: "Tránh ra! Mẹ vừa mới trang điểm xong."

"Ba, cười như thế mà mắt ba cũng không nếp nhăn!"

Khương Như Phong cười to: "Đúng rồi! Ba thíchcùng người trẻ tuổi."

Duy Quân ngồi trên ghế cũng cười theo.

Sau khi đưa cha mẹ về, hai người quay lại Mùa Hạ Buông Xuống.

Tháng 5 Tây Đồ bắt đầu nóng, ngày đêm chênh lệch nhiệt độ lớn nhưng buổi trưa thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 mặc áo ngắn tay. Dịp nghỉ lễ 1 tháng 5 chưa qua, khắp nơi đã đông khách du lịch.

"Có muốn đi chơi xung quanh không?" Duy Quân hỏi.

Khương Chí lắc đầu: "Không, mình về Mùa Hạ Buông Xuống."

Ảnh mùa xuân chụpMùa Hạ Buông Xuống đã được rửa sạch, đang chờ dán lên tường. Mùa2019 © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 sắp đến, muốn giữ lại kỷ niệm Mùa Hạ Buông Xuống mỗi năm, qua bốn mùa.

Điện thoại liên tục nhận đơn hàng, gần như chưa nghỉ ngơi được. Giờ đây Mùa Hạ Buông Xuống đã khác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 xưa, mỗi năm càng phát triển.

Khương Chí bất chợt vuốt nhẹ tấm ảnh, lòng bỗng cảm động. Một năm trôi qua rồi, không biết còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 dịp vuốt lại tấm ảnh này nữa không?

nhớ lại buổi tối mùa đông năm ngoái. Nếu không tấm ảnh đó, sẽ không đến Mùa Hạ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 Buông Xuống. Duy Quân đã dành thời gian chăm chút cho cô, giúp tìm thấy anh, để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 biết yêu một người tốt.

"Anh còn nhớ ngày em đến Tây Đồ không?" Nàng hỏi Duy Quân.

"Ngày đó ngày Valentine năm 2018."

"Thì ra thế," Khương Chí nói, "Chúng ta đã được định sẵn phải trở thành người yêu."

Anh chỉnh lại: "Là vào ngày Valentine gặp được người thương."

Khương Chí cười, đưa điện thoại cho anh: "Tài xế Lý!! Đến đây nhé, Mùa Hạ Buông Xuống."

Giao diện dừng lại bình luận khách trọ khen chủ quán rất tốt bụng, chu đáo, trông rất đẹp trai, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 dáng người cao lớn, đúng kiểu móc treo quần áo.

Duy Quân gõ đùi, vui vẻ nói: "Tốt! Anh biết chỗ này!"

"Rất nổi tiếng hả?"

"Đương nhiên rồi,chủ rất tốt đấy!"

nhướn mày hỏi: "Nổi tiếng như thế sao?"

"Xinh đẹp, hiền dịu, hào sảng, tính cách thoải mái, ưu điểm thì kể không hết, đôi khi hay 'đòi' © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 ông chủ 'làm nũng'."

"Hả?"

"À, nói nhầm rồi, ý hay được ông chủ chiều chuộng thôi."

Khi đến nơi, xe dừng trước con đường cuối, bên phảicổng lớn treo bảng hiệu: "Mùa Hạ Buông Xuống". © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 Tường được sơn màu tím hoa giấy, hoa từ trên lan xuống dưới, trong gió nhẹ thổi tạo cảm giác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 rất yên bình, thể hiện phong cách của gia chủ.

"Đến rồi, anh lấy đồ xong từ từ xuống xe nhé."

"Em đâu tốn tiền đổi xe đâu?"

Duy Quân mắt lấp lánh, ôm nhẹ đầu cô, không nhịn được cúi xuống hôn: "Nhìn em lớn lên giống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 hệt chủ, đúng duyên với nơi này rồi."

Khương Chí đặt tay lên vai anh, nhắm mắt đón lấy nụ hôn.

Nụ hôn ngắn thôi, rồi cả hai nhanh chóng ra khỏi xe, khoác vai nhau đi vào trong khu vườn nhỏ. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 Bóng của họ đan xen trên mặt đất, cao thấp ràng.

Dưới bóng ô che nắng mùa hè, Khương Chí phàn nàn: "Nắng ngoài trời quá mạnh, tay em bị cháy nắng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 rồi, vẻ sau này ra ngoài phải bôi kem chống nắng thật kỹ."

Duy Quân nói: "Nóng thì đừng vội cởi áo khoác, che chắn kĩ một chút. Vào nhà rồi sẽ không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 nóng đâu, mùa đây ngày đêm chênh lệch nhiệt độ lớn lắm."

Khương Chí ôm lấy cánh tay anh: "Không lạnh đâu! Mùa đang đến rồi!"

Duy Quân cười rạng rỡ: "Mùa đã tới thật rồi."

Không sai, mùa hạ thật sự đã buông xuống rồi.

Mỗi ngày khi mặt trời lên cao, đó chínhmùa hè.

*

Kết thúc rồi~ bộ này khá ngắn, nhưng đọc xong thấy ngọt ngào nhẹ nhàng, mong là mọi người đã đọc truyện vui vẻ~~

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Mùa Hạ Buông Xuống, Mùa Hạ Buông Xuống Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Mùa Hạ Buông Xuống Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Mùa Hạ Buông Xuống full, Mùa Hạ Buông Xuống online, read Mùa Hạ Buông Xuống, Kim Du Mùa Hạ Buông Xuống

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 35 — Mùa Hạ Buông Xuống

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc