GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 33: Chúng ta nên bình tĩnh lại một chút

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Sau cơn say, điều còn sót lại là cảm giác choáng váng kéo dài. Mặc dù Lý Duy Quân đã cho cô uống canh giải rượu, nhưng Khương Chí đã đánh giá thấp độ mạnh của rượu Cốc Lê, huống chi hôm đó cô uống cũng khá nhiều. Đến khi lên lớp vào sáng hôm sau, cơn choáng vẫn còn, cả người mềm nhũn như bông.

Cuối cùng, sau nửa ngày dạy học, toàn thân bắt đầu run rẩy, Khương Chí mới nhận ra điều bất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 ổn. đo thân nhiệt và phát hiện mình đang sốt nhẹ.

rất ít khi bị bệnh, nhưng có lẽ do cảm xúc mấy ngày nay ảnh hưởng đến thể trạng.© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 cũng không nhớ sau khi say đã xảy ra chuyện gì. Duy Quân nói không làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 loạn khi say, nhưng từ lúc tỉnh lại, trong lòng cứ nặng trĩu.

Trong trường phòng y tế, Khương Chí đã mua thuốc rồi về túc ngủ một giấc ngắn. Đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 chiều tỉnh dậy thì đã ra mồ hôi được một chút, cuối cùng cũng thấy khỏe hơn.

Buổi chiều,Duy Quân gọi điện cho cô, nhưng không bắt máy. Trong tin nhắn, anh nói thứ Sáu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 tuần này không thể đến trường đón được việc đột xuất phải đi công tác thành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 phố khác, tạm thời chưa thể quay về. Khương Chí đoán chắc lại là chuyện liên quan đến "Đón © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 người thương trở về". Kể từ khi biết được trang web đódoDuy Quân sáng lập, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 thường xuyên để ý các tin tức về trẻ em đi lạc. cũng thấy nhiều người từ các thành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 phố khác gửi bưu phẩm nhờ anh giúp tìm con.

nhắn lại một câu "Biết rồi~" rồi tắt máy, ngồi dậy.

Buổi sáng trong cuộc họp, hiệu trưởng đã nhắc rằng không bao lâu nữa sẽ đến học kỳ cuối. Các giáo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 viên cần bắt đầu viết bản tổng kết công tác giảng dạy. Khương Chí bỗng nhận ra — năm 2018 © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 sắp qua rồi, vậy đã Tây Đồ gần mười tháng.

Nhanh thật. Mới đó đã sắp hết một năm, năm nay lại xảy ra quá nhiều chuyện.

Khương Chí vừa mới phác thảo nội dung cho bản tổng kết công việc thì đúng lúc các giáo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 viên khác cũng từ khu giảng dạy trở về. Giáo viên ngủ giường trên, Hạ, liền hỏi:

"Cô sao rồi? Còn sốt nữa không?"

Khương Chí mỉm cười đáp: "Không sao đâu, hết sốt rồi."

nhìn thấyHạ ngồi trước bàn, lấy iPad ra. Liếc mắt nhìn, phát hiện cô ấy đang luyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 đề trắc nghiệm. Khương Chí hơi sững lại. Bình thường sau giờ dạy, thường chỉ nằm trên giường tám © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 chuyện vớiDuy Quân, chưa từng để ýấy cũng đang ôn thi.

"Chị cũng định thi quốc khảo à?" Khương Chí hỏi.

Hạ đáp: "Thử xem sao, Tây Đồ vừa haymột vị trí phù hợp với tôi."

"Tây Đồ à?" Khương Chí hơi do dự.

Hạ dường như đã đoán trước phản ứng này, bèn nói:

"Thành phố ven biển phía đông khó thi lắm. Tôi vẫn giáo viên hợp đồng, điểm tiếng Anh không vượt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 nổi 140 nữa. Thực ra tôi thấy Tây Đồ rất ổn. Như trường mình đang dạy hiện tại, quen rồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 thì điều kiện cũng không tệ. Tây Đồ sao cũng là thành phố du lịch, kinh tế cũng phát © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 triển, chỉvị trí địa hơi xa một chút. Nhưng thế cũng đâu đâu."

Câu nói ấy như chạm đến điều đó trong lòng Khương Chí, ngẩn người rồi khẽ gật đầu, lẩm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 bẩm:

"Đúng, Tây Đồ cũng tốt mà..."

Tối hôm đó, đến lượt Khương Chí kiểm tra túc xá. Trường tiểu học tắt đèn sớm, đúng 9 giờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 cúp điện. 8 giờ 55 phút, cô bắt đầu đi kiểm tra từ tầng một, từ từ đi lên. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 Đến tầng ba, vừa mới bước qua khúc quanh cầu thang, thì thấymột nữ sinh chạy vụt vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 phòng túc xá, dáng vẻ như thể vừa thấy ma, tránh rệt.

Khương Chí không nhìn rõ ai, bèn bước theo vào gọi:

"Có chuyệnvậy?"

Quay đầu lại thì hóa ra là Trác Mã.

"Mọi người đều lên giường rồi, sao em vẫn chưa ngủ?" Khương Chí tắt đèn pin, hỏi nhẹ giọng.

Trác có vẻ ngượng ngùng, hai tay giấu sau lưng, khom người, khẽ nói:

"Cô ơi... em sắp ngủ rồi ạ."

Hừ, giấu đầu lòi đuôi. Khương Chí liếc nhìn sau lưng em ấy, hỏi:

"Em đang cầm đó?"

Trác lúng túng cắn môi, mặt đỏ bừng trong bóng tối. Cuối cùng vẫn không chịu nổi ánh mắt sắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 bén của cô Khương, cúi đầu đưa tay ra.

Khi thấy thứ em đang cầm, đến lượt Khương Chí cảm thấy khó xử.

Đó một món đồ trắng, vừa được giặt sạch, hình như đồ lót?

Nói "hình như" đó một chiếc áo lót tự chế, được cắt ra từ một sợi dây đeo© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 một miếng vải mỏng.

Khương Chí im lặng, không hỏi thêmnữa, chỉ nhẹ nhàng vỗ vai Trácnhư an ủi:

"Mau đi ngủ đi."

Thứ Sáu, tiết học cuối cùng của buổi chiều, Khương Chí dẫn Trác đi trước ra thành phố.

"Cô ơi, mình sẽ đi đâu thế ạ?" Tráchỏi. Hôm nay, ngay giữa trưa, cô Khương đã bảo sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 khi tan học sẽ dẫn em ấy đi ra ngoài, nhưng không nói đi làm gì, nên cả ngày © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 bé cứ mò.

Khương Chí nói: "Tới nơi rồi sẽ biết thôi."

Trácrất ít khi ra thành phố, cả quãng đường đi em ấy cứ dựa vào cửa sổ nhìn sang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 bên này bên kia, thấy mọi thứ đều mới mẻ. Nhưng em không ngờ Khương lại dẫn mình vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 một tiệm bán đồ lót. Vừa đứng trước cửa tiệm, mặt em ấy đỏ lên, vội túm chặt lấy vạt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 áo Khương Chí, lo sợ gọi: "Cô Khương..."

Khương Chí quỳ xuống, nói: "Không sao đâu, đừng ngại ngùng."

Loại quần áo này Khương Chí cũng không dám tùy tiện mua giúp em ấy không biết chính xác kích © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 cỡ. Giờ trẻ con phát triển sớm nên nghĩ tốt nhất là để Trác tự chọn.

Khương Chí cũng đã nói chuyện với nội của Trác trước đó. Bà nội cô chưa bao giờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 đề cập đến chuyện này, thể ngại, hoặc cũng không hiểu biết nhiều về việc đó. Cái áo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 lót cô bé đang mặc do thấy các bạn nữ trong túc dùng, em cũng ngại không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 dám hỏi nội nên đã tự cắt một chiếc áo không dây đeo ra để dùng.

Trong mắt Khương Chí, việc mua đồ lót cho một không phải chuyện lớn. Cô lớn lên trong sự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 yêu thương, ba mẹ chiều chuộng, người hướng dẫn khi cần. Nhưng Trác Mã thì biết hỏi ai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 đây?

Cô chỉ thể dùng chút sức lực nhỏcủa mình để giúp em ấy thêm một điểm tựa trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 cuộc sống.

Khương Chí nắm lấy bàn tay nhỏ của Trác bước vào tiệm, kiên nhẫn nói: "Con gái đến một tuổi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 nhất định phải mặc áo lót, cũng mặc mà. Cứ thoải mái chọn đi, không ai cười đâu." © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255

Khi trời tối dần, cảnh phố Tây Đồ lúc đêm lên đèn rất rực rỡ. Mua xong đồ lót, Khương Chí © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 cùng Trácngồi quán ăn bên đường dùng bữa. Trong lúc đợi cơm, cô nhẹ nhàng đỡ vai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 Trác Mã, kéo thẳng lưng em ấy lên rồi nói: "Đừng lưng nữa, con gái mà, phải đứng thẳng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 mới đẹp."

Trác Mã vẫn còn rụt rè, ngại ngùng nhìn quanh, mặt đỏ bừng, buông tay ra rồi tự động thu mình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 lại.

Khương Chí thở dài trong lòng, hiểu vì sao em ấy luôn còng lưng như thế. Con gái mới dậy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 thì đúng sẽ thấy khó chịu với những thay đổi trên cơ thể, nhưng muốn em ấy hiểu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 rằng chuyện đó bình thường. đứng đó, nhẹ nhàng nhắc nhở em ấy: "Giốngđây này, hồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 đi học bao giờ còng lưng đâu. Em nhìn quanh xem các bạn nữ ai lưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 không? Nếu một đứa trẻ như con mà cứ lom khom như già thì thật khó coi đấy."

Trác khẽ cười một cái, nhìn ánh mắt cổ của thì chậm rãi thẳng lưng dậy.

Khương Chí giơ ngón tay cái lên: "Đợi đến lúc em học lớp 6, đi kéo cờ đầu tuần đi nhé! © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 Nhất định sẽ rất ngầu!"

Vừa nói xong thì loa gọi tên lấy đồ ăn. Khương Chí dẫn Trác đi ăn hamburger. Trước đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 hỏi em ấy muốn ăn gì, nhưng em ấy cứ rất cẩn thận nói cũng được, sợ tiêu nhiều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 tiền. Lấy cơm xong, em ấy cũng không ăn nhiều, về nhà thì trên tay ôm rất nhiều đồ ăn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 mang về không ăn hết.

Khương Chí hỏi: "Ăn no chưa?"

Trácgật đầu, "Thật sự no rồi ạ. Đồ ăn thừa này để mang về cho nội em ăn, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 trước giờ không ăn được mấy thứ này. Sau này khi em lớn rồi sẽ tự mình khả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 năng dẫn đi ăn ngoài."

Khương Chí mỉm cười an ủi, "Được đấy, vậy lớn lên em muốn làm nghề gì?"

"Em muốn về quê, trở thành giáo dạy ở trường Cốc Lê."

"Tại sao lại thế?"

"Cô Khương ơi, nhà em còn phải chăm hoa màu, mỗi sáng còn phải tưới nước,nội em chỉ© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 một mình nên rất vất vả. Khi em lớn lên sẽ trở về làm giáo, giống cô, dạy văn. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 Ban ngày dạy học, tối về giúp bà nội."

Khương Chí quay đi, đôi mắt dần đỏ lên.

...

Năm nay, tuyết Tây Đồ đến muộn hơn thường lệ, đến tận tháng 12 mới rơi, tuyết rơi lẻ tẻ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 gần một tháng. Ngày Tết Nguyên Đán trường cho nghỉ một ngày. Tuy nhiên, trên đại lộ vẫn tuyết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 rơi, chưa đầy 20 ngày nữa là đến kỳ thi cuối kỳ. Hầu như học sinh không về nhà © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255lại túc chờ thi. Khương Chí tính lại trường, thời tiết như thế này Lý © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 Duy Quân đi qua lại khiến không yên tâm. Nhưng hai người còn chưa hàn huyên xong thì© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 nhận được điện thoại của Nhậm Hoan.

Sau kỳ thi quốc khảo, Nhậm Hoan hỏi trong nửa năm qua thế nào, nhưng thực ra không phải hỏi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 thật lòng, đoán chị ý đang cố ý nói gì đó.

Bỏ qua kỳ thi quốc khảo còn kỳ thi phân tỉnh vào tháng tư.

Ai ngờ, không hỏi trên điện thoại, Nhậm Hoan lại trực tiếp đến Tây Đồ.

Trực tiếp đến Mùa Hạ Buông Xuống.

Khương Chí chạy đến thì thấy Nhậm Hoan đang ngồi quán phê trong nhà trọ, chờDuy Quân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 pha trà cho chị ấy.

Hai người cũng không ngờ Khương Chí về nhanh vậy.

Duy Quân thẳng tay đặt ấm trà xuống, nhận lấy túi của cô, vỗ lên quần áo rớt tuyết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 xuống, nói: "Không phải nói đợi anh đi đón rồi sao?"

"Ừm, không để ý điện thoại." Khương Chí lo lắng nhìn anh từ đầu đến chân, không bỏ sót một sợi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 tóc.

Nhậm Hoan chậm rãi mở miệng: "Đến đây đi, chị không ăn thịt người đâu."

"..." Khương Chí bối rối đến mức không biết phải làm sao, liếc nhìnDuy Quân, nói, "Chị, đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 chị không thèm nói một câu với em sao?"

Nhậm Hoan đáp, "Thật ra cũng không cần chuẩn bị đón tiếp gì, cùng lãnh đạo đến đây học tập thôi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 tiện đường qua một chuyến, lát nữa sẽ về ngay."

Duy Quân đưa cho Khương Chí một ấm trà nhỏ, ngồi bên cạnh Nhậm Hoan, nhưng không biết nên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 bắt đầu nói chuyện từ đâu.

Nhậm Hoan người mở lời trước, "Mẹ bảo chị tới đây."

Nói rồi, nhìn về phía Lý Duy Quân đang pha trà.

Khương Chí giật mình, "Chị với anh ấy đang nói vậy?"

Nhậm Hoan rất hứng thú nhìn chằm chằm Khương Chí một lúc, khiến cô càng hoảng hơn. Nhưng Duy Quân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 mặt không đổi sắc, pha trà xong đặt trước mặt hai người, rồi đứng lên bước ra ngoài, "Anh đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 ra sân sau giúpquét tuyết, chuyện cứ gọi anh."

Vừa đi được hai bước, anh quay lại nắm lấy tay Khương Chí, chậm rãi nói, "Phòng bếp còn cơm tối, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 vẫn còn nóng, tự mình ăn nhé?"

Khương Chí không nói gì, chỉ chớp chớp mắt.

Nhậm Hoan nhìn ánh mắt lo lắng của Khương Chí, rồi nói, "Chínhcậu ta nên mới không về Thanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 Đàm thi quốc khảo? Bọn chị thấy ảnh trên vòng bạn của em rồi."

Khương Chí lập tức vẫy tay phủ nhận, "Không liên quan đến anh ấy! Em còn phải đi dạy nữa mà!" © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255

"Thôi thôi, nếu em cứ thế này thì không thể nói chuyện với mẹ được đâu."

"..."

"Thua người không thua khí thế, hiểu không? Em không hiểu mẹ rồi, càng hoảng ấy càng tiến tới hơn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 đấy."

Suy nghĩ một chút, Khương Chí ngập ngừng hỏi, "Chị, chị đến đây để giúp em phải không?"

Nhậm Hoan cười nhạt, hỏi một câu trả lời một kiểu, em không định đi nữa đúng không?"

Khương Chí nghẹn giọng. Cô... ý đó sao? Không ngờ chính ý đó thật sao?

Bỗng nhiên, nhớ tới bảng phân bổ vị trí công tác mình đã chọn vào một đêm nào đó, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 như thể bị ma xui quỷ khiến, bản thống các vị trí tuyển dụng ba năm gần đây tại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 tỉnh Tây Đồ.

đã đỗ vào Cục Giáo dục thành phố Tây Đồ.

Thì ra, điều thật sự muốn... lại Tây Đồ sao.

Nhìn Khương Chí có vẻ im lặng trầm ngâm, đó chínhcâu trả lời rồi. ấy cầm lấy tách © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 trà nóng uống, thể nhanh chóng ấm lại, rồi liếc Khương Chí đang cầm ấm trà nhỏ trên tay. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 vẻ người đàn ông kia rất tinh tế. Nhậm Hoan hỏi: "Ở đây thế nào?"

Khương Chí đáp: "Chị thấy em béo hay gầy?"

Nhậm Hoan không trả lời, Khương Chí nói tiếp: "Anh ấy đối xử với em rất tốt, tất nhiên, em cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 không bạc đãi chính mình."

ấy nói bình tĩnh: "Nhưng đến đây, cũng quá xa rồi."

Khương Chí nhăn mày, lại suy nghĩ trầm ngâm. Ý của Nhậm Hoan chính ý của Nhậm Lệ Quyên.

"Nếu đã thích thì không thể cứ mãi tránh vấn đề này. Kỳ thi công chức thể tạm gác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 lại, sau này vẫn còn cơ hội. Không chừng lúc nào đó lại lên bờ được thôi, cứ ép © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 bản thân quá cũng chẳng ích gì. Nhưng người thể khiến em thật lòng để tâm không nhiều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 đâu, đã nóinghiêm túc thì nên nói rõ. Chị tới đây cũng để cho em chuẩn bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 tâm trước. Mẹ biết em đang yêu, Tết về thế nào cũng hỏi cho bằng được. Em nghĩ kỹ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 sẽ trả lời sao chưa?"

Đương nhiên là chưa.

Mãi cho đến khi nghỉ đông bắt đầu, sau khi chấm xong bài thi cuối kỳ trường, soạn xong giáo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 án bị trì trệ, Khương Chí vẫn chưa nghĩ ra câu trả lời thỏa đáng.

Dưới sự thúc giục của Nhậm Lệ Quyên, Khương Chí đã mua vé máy bay trở về Thanh Đàm, nhưng trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 lòng lại hoàn toàn không tâm trạng về nhà ăn Tết. Một phần chưa nghĩ ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 được cách đối đáp thuyết phục với Nhậm Lệ Quyên, phần còn lại thì...

đang chờ Duy Quân.

Duy Quân nói, Nhậm Hoan cũng không nói nhiều với anh, chỉ hỏi chút chuyện gần đây của Khương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 Chí Tây Đồ thôi.

Khương Chí không tin, Nhậm Hoan một vài khía cạnh thật sự giống như phiên bản sao chép của Nhậm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 Lệ Quyên.

Nhưng Duy Quân lại tỏ ra rất thản nhiên, trong khi cô còn đang lo nghĩ thấp thỏm, thì ngày © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 nào anh cũng ung dung nhẹ nhõm đến mức khiến Khương Chí cảm thấy hoang mang bất an.

Trước ngày bay một ngày.

Sau khi cả hai đi chợ mua sắm hàng Tết xong trở về, Cao Việt Đông đang dọn đồ từ cốp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 xe thì bị Duy Quân ngăn lại:

"Mấy cái thùng kia đừng động vào, cứ để nguyên đó đã."

Đómấy thùng đặc sản Tây Đồ.

Khương Chí hỏi: "Không có chỗ cất hả? Mình cũng đâu mua nhiều đến vậy."

Duy Quân đáp: "Để lát nữa anh gửi về Thanh Đàm cho em."

Tết nhất rồi, làm sao thể tay không về nhà được. Ít nhiều cũng nên mang chút quà theo.

Khương Chí hiểu ý anh, nhưng vẫn mở từng thùng ra xem đồ ăn, đặc sản, mấy món © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 lặt vặt vui vui... cái cũng có, đầy đủ không thiếu thứ gì.

Một cảm giác kỳ lạ lan tỏa trong lòng cô. nắm lấy tay Duy Quân kéo anh về phòng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 hỏi:

"Anh mua những thứ này từ khi nào vậy?"

"Dự định ban đầu hôm nay thể lấy được rồi."

"Nhưng nhiều thế này, lúc nào mới ăn hết được đây?"

"Không biết chú thích gì, nên mua nhiều chút cho cả hai, cả chị gái chồng chị ấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 cũng có."

Anh xưa nay luôn chu đáo, nhưng đặt trong hoàn cảnh hiện tại, sự chu đáo ấy lại khiến Khương Chí © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 thấy hơi không thoải mái, cô hỏi: "Tặng bằng thân phận thế?"

"Đương nhiên của anh." Anh cười nhẹ, "Bạn trai của em."

"Mẹ em biết chuyện hai đứa mình đang yêu nhau rồi."

Anh chỉ "ừ" một tiếng, "Cho nên mấy món quà đó phải chuẩn bị sẵn."

"Sau kỳ nghỉ đông, hai chúng ta phải hơn hai mươi ngày không gặp được nhau."

Duy Quân nghĩ chỉ là đang lưu luyến nên ôm lấynói: "Anh sẽ gọi video cho em, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 cũng sẽ tìm cách qua thăm em."

Khương Chí cố thử nói: "Mẹ chắc chắn sẽ hỏi về hai đứa mình."

Anh vẫn chỉ đáp lại một tiếng "Ừm."

nhịn không được hỏi tiếp: "Lần trước chị gái emnói với anh không?"

Duy Quân cúi đầu nhìn chăm chú, ánh mắt rất nghiêm túc, "Không có, chỉ nói mấy chuyện của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 em thôi."

Khương Chí bối rối, muốn hỏi cho nhưng khi nhìn thấy ánh mắt kiên định của anh, lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 nuốt lời vào trong.

"Mẹ em...thể sẽ không đồng ý." nói nhỏ.

Duy Quân hiểu ngay.

Anh nhớ lại lời của Nhậm Hoan, từ Khương Chí đã được cưng chiều, chưa từng phải chịu chút uất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 ức nào, vẻ ngoài thể hiền dịu nhưng tính cách rất cứng rắn, một khi đã quyết tâm thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 không ai ngăn nổi, nhưng cũng dễ bị tổn thương.

Anh cũng hiểu Khương Chí người như thế nào, từ lâu đã biết rằng một ngày nào đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 sẽ rời Tây Đồ. Từ đầu, anh đã nghĩ đến chuyện đó, nhưng đi hay ở, anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 cũng sẽ không thay đổi, nhưng khi đó họ vẫn chưa gắn bó sâu đậm như bây giờ. Còn hiện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 tại đã khác, anh đã xác định, người anh muốn đi cùng cả đời cô.

thế, anh không muốn lòng ích kỷ của bản thân cản trở quyết định của cô. Lại càng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 không muốn tình cảm này trở thành rào cản giữa gia đình.

Vậy có phải cứ thế chấp nhận xa nhau không? nhiên không. Anh không muốn chia cắt hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 nơi, càng không muốn anh phải rời xa quê hương, xa gia đình. Cảm giác đó như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 thế nào, anh hiểu rất rõ. Khương Chí không nên người phải chịu những áp lực ấy.

vậy,Duy Quân đã bắt đầu cố gắng từ phía mình. Ý định chuyển đến Thanh Đàm vẫn đang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 trong quá trình thực hiện, chỉ là tạm thời chưa tiến triển rệt nào. Anh không muốn vội © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 vàng nói trước, sợ đến cuối cùng chỉ khiến Khương Chí vui mừng một cách ích.

Anh nghĩ, đợi đến khikết quả ràng rồi hãy nói. Đósuy nghĩ của Duy Quân. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 Nhưng anh không ngờ, chính sự im lặng lúc này của mình trong mắt Khương Chí lại thay đổi mọi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 thứ.

Câu "tạm thời" của anh, trong khoảnh khắc ấy, lại khiến Khương Chí càng thêm không chắc chắn về mối quan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 hệ này.

Chuyện đơn giản là: hoặc lại, hoặc anh đi. Nhưng sao đến chỗ anh lại trở thành sự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 im lặng mập mờ như vậy?

vốn đã đang buồn bực. Bao nhiêu giao ước, lời hứa giữa hai người trong khoảnh khắc dường như bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 quên sạch. Cảm xúc dâng lên, ai cũng không thể kiểm soát. Ngay cả chínhcũng không nhận ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 mình lại nổi giận như vậy, bất ngờ rút ra khỏi vòng tay anh. Cánh tay anh vẫn còn giơ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 lên, cái ôm bỗng chốc trở nên trống rỗng.

Khương Chí cảm thấy trái tim mình như rơi xuống, ánh mắt dần mờ đi, giọng nói bình thản: "Anh quá © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 trí, sao không thể ích kỷ một chút?"

Duy Quân ánh mắt hơi trầm xuống, muốn cô bình tĩnh lại, nói: "Em còn có cha mẹ."

anh là, giữa anh ba mẹ em chỉ được chọn một à? Nếu sau này em trở về Thanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 Đàm thì chúng ta phải chia tay à?"

Đây không phải là ý anh. Từ "chia tay" quá nặng nề, khiến anh mất sạch tự tin trong chính mình, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 toàn bộ khả năng suy nghĩ của anh chững lại. Cơn đau như tràn khắp thể, đến nỗi anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 quên cả việc phản bác lại cô.

Anh bất chợt ngước mắt nhìn cô, ánh mắt đượm nỗi đau sâu sắc, không còn dịu dàng nữa gọi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 cô: "Khương Chí!"

biết mình đang nói không?

Từ "chia tay" cũng giống như một mũi dao đâm vào cô, không ngờ lời nói lại nghiêm trọng đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 vậy, làm sao thể nghĩ đến chuyện chia tay? Cô nói ra rồi lại hối hận ngay. Nhưng cuộc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 cãinày như biếnthành một con nhím đầy gai, nước mắt lại bắt đầu trào ra không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 kiểm soát. thật sự không giỏi cãi nhau.

"Anh lúc nào cũng vậy, em muốn nghe điềuthì anh không nói."

Anh nắm lấy tay cô, cố gắng sắp xếp lại suy nghĩ, ép mình phớt lờ tiếng nấc khiến tim anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 thắt lại, chậm rãi lên tiếng:

"Anh tất nhiênthể nói, nhưng chúng ta không thể cứ như vậy mãi được... Luôn cách giải quyết. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 Chúng ta đều là người trưởng thành, phải suy nghĩ không chỉ cho mình còn cho cha mẹ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 gia đình. Gia đình rất quan trọng với em mà, đúng không?"

Khương Chí che mặt, khóc nức nở nói dứt khoát với anh: "Vậy anh không quan trọng sao? Còn em thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 không quan trọng sao? Chúng ta chẳng quan trọng sao?"

Câu nói này làm Duy Quân hoàn toàn trống rỗng, anh quên mất phải nói tiếp theo, cũng quên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 rằng chỉ cần anh nói thẳng kế hoạch của mình ra, lẽ họ sẽ ngừng cãi nhau.

Tại sao anh không nói?

"Chuyện này rất khó trả lời hả, Duy Quân?"

Duy Quân hoàn toàn rối bời, không hiểu sao mọi chuyện lại tiến triển đến mức này, cũng không biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 làm sao để giải thích với cô. Anh cứ đứng đó nhìn cô, trong đầu chỉ toàn tiếng "chia tay" © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 vang lên.

Khương Chí đối với anh nói quá quan trọng. Trong cuộc sốnganh từng nghĩ rằng đã chẳng còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 hình người, thứ duy nhất còn lại khiến anh không muốn buông tay.

Chính thế, anh càng muốn mình thể đủ bản lĩnh, đủ vững vàng để đứng trước mặt ba mẹ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 cô.

Khương Chí đột nhiên cảm thấy cuộc cãi này vừa ồn ào vừa mệt mỏi, hỗn loạn chẳng ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 đầu ra đâu.

lau mặt, quay trở lại phòng, bắt đầu gom hết những món đồ rơi vãi trên bàn quét thẳng vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 vali. Quần áo trong tủ cũng chẳng buồn gấp gọn, chỉ vơ bừa một đống nhét vào. Tất cả được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 làm trong thời gian ngắn nhất, động tác hỗn loạn nhưng dứt khoát.

Trước ánh mắt bối rối của Duy Quân, lạnh giọng nói:

"Chúng ta nên bình tĩnh lại một chút. Em đã đặt vé, lát nữa sẽ đi."

Khi Duy Quân vội vàng đuổi theo ra ngoài, thứ anh nhìn thấy chỉ chiếc taxi đang chở Khương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 Chí đi mất, bánh xe quay vội, chẳng thèm ngoảnh lại.

Khương Chí không nhìn anh một lần nào, vì quá hoảng loạn nê cô cứ như vậy mà chạy trốn.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Mùa Hạ Buông Xuống, Mùa Hạ Buông Xuống Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Mùa Hạ Buông Xuống Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Mùa Hạ Buông Xuống full, Mùa Hạ Buông Xuống online, read Mùa Hạ Buông Xuống, Kim Du Mùa Hạ Buông Xuống

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 33 — Mùa Hạ Buông Xuống

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc