GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 32: Cô thật sự rất thích anh

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Khương Chí cũng không tại sao mình lại có nhiều ủy khuất như vậy, đặc biệt là lần này, như mất hết lý trí, bướng bỉnh chỉ mong nghe được câu trả lời từ Lý Duy Quân.

rất sợ phải xa Duy Quân, bởi thật sự rất thích anh.

vẻ ngoài trông rất mạnh mẽ, nhưng thật ra rất ít khi cãi nhau, cũng hiếm khi gây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 mâu thuẫn với người khác, từ nhỏ đến lớn cãi với ai thì chỉ cần nói được vài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 câu đã muốn khóc rồi, hay không thì nước mắt cũng sẽ rơi, người đối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 diện thấy khóc lập tức bối rối, mất phương hướng.

Duy Quân đương nhiên cũng rối bời như vậy, lo lắng vuốt nhẹ nước mắt trên mặt cô, trong miệng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 kiên nhẫn trấn an, nhìn thấy khóc cũng muốn khóc theo, cứ như đang "hành hạ" anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 vậy.

Khương Chí nghĩ thầm, đâu có muốn làm khó Duy Quân, nhưng suy nghĩ cứ như thế, lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 nói: "Anh không sai, không cần xin lỗi nữa!"

Duy Quân hỏi: "Vậy, có muốn uống chút nước ấm không?"

lấy lại tinh thần, lắc đầu: "Anh vẫn còn giận sao?"

Nghe vậy, Duy Quân cười nhẹ, vẻ như không hiểu lắm: "Tại sao phải giận?"

Anh đặt ly nước xuống, kéo chân lại gần, Khương Chí ngồi dựa vào lòng anh, nghe anh nói: "Thật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 ra chuyện bình thường thôi, yêu nhau thì ai mà chẳng lúc cãi nhau."

Nói đúng, yêu nhau thì lúc nào cũng những lúc bất đồng, Khương Chí hoàn toàn bình tĩnh, vuốt vuốt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 thân mình, đếm trên đầu ngón tay vài điều: "Chúng ta lập quy định đi, sau này cãi nhau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 cũng không được để qua đêm, không được giận dỗi lâu, chuyện thì phải giải quyết ngay."

Ngón tay bị anh nắm chặt, anh hôn nhẹ, "Đồng ý, còn điều thứ ba nữa không?"

Khương Chí lại giơ thêm một ngón tay: "Cần thiết thì nóilẽ, không được bướng bỉnh làm nũng."

Nhìn đưa ra điều thứ ba, Duy Quân không nhịn được cười.

Khương Chí thấy vậy liền trợn mắt, dùng tay vỗ anh: "Anh có ý thế hả!"

"Anh chưa nói cả." Anh cười mỉm, xoa nhẹ lòng bàn tay cô.

"Anh thấy em phiền không......"

Phần lời còn lại bị Duy Quân nuốt mất, anh vui vẻ rung động trước tính cách nhỏ nhặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 của cô, biến chúng thành những cái hôn thân mật. Anh hy vọng Khương Chí sẽ mãi là gái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 thích làm nũng như vậy, gái nhỏ như cần phải được yêu thương chiều chuộng mới đúng.

Đúng lúc đó, cô khẽ nhếch môi cười, chớp mắt, đầu lưỡi nhẹ nhàng thăm vào miệng anh, lướt qua © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 hàm trên, cảm giác tê tê, ngứa ngứa lan tỏa từ trong khoang miệng lên đến não, tưởng anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 sẽ dùng lực hơn nữa.

Lúc này,Duy Quân hiểu suy nghĩ của cô, ngược lại lại hôn gấp gáp hơn, vòng tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 mạnh mẽ ôm chặt eo cô, không biết từ bao giờ cả hai đã trở thành thế đối mặt, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 Khương Chí dán toàn bộ thể lên người anh, mềm mại dựa trên ngực anh, góc áo trong lúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 động tác hỗn loạn quấn thành một cuộn, vết chai mỏng ở lòng bàn tay anh dừng lại bên hông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 cô, cảm giác rất thoải mái khiến không tự giác co rúm người lại.

Anh hôn dồn dập rồi dần dần nhẹ nhàng hơn, ôn nhu miêu tả hình dáng môi cô, từ nhanh đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 chậm, từ mạnh đến nhẹ, hơi thở chưa bao giờ nóng bỏng đến thế, như sắp đốt cháy cô, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 Khương Chí rất thích.

Thích đến muốn nhiều hơn nữa.

Duy Quân thật ngốc nghếch.

Khương Chí lại một lần nữa nghĩ như vậy.

Anh thậm chí còn ngượng ngùng mở mắt nhìn cô, cơ bắp căng lên, mặt đỏ bừng, ngửa đầu ra, tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 đặt lên xương má, cổ nổi rõ gân xanh, thở gấp nhẹ nhàng không kiềm chế được, âm thanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 tràn ra từ cổ họng rồi dừng lại gần bên tai, khiến nửa người rần. Khương Chí hiểu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 tại sao người ta nói đàn ông thở d.ốc cực kỳ quyến rũ.

nghiêng đầu lại bên tai anh, nhẹ nhàng nói bốn chữ.

Duy Quân cúi đầu xuống, ấn nhẹ lên gáy cô, nghiêng người lại gần bên tai cô, nhẹ nhàng nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 vài câu rồi cắn nhẹ vào vành tai cô, hỏi: "Có vừa ý không?"

Khương Chí vẫn còn hồi tưởng những lời ấy, anh đặt tay lên tay cô, tay cô buông lỏng trước ngực, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 pháo hoa bùng nổ trong chớp mắt,như nghe được tiếng thở gấp nghẹn ngào, chỉ trong tích tắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 ấy. Đột nhiên chân anh co lên, thân thể cũng theo đó được nâng lên vừa đúng chiều cao, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 anh cắn vào phần áo ngủ của cô, tay kia cũng tự nhiên đưa vào bên trong.

Khương Chí run rẩy, ngã vào lòng anh.

Sáng hôm sau trời sáng rõ, Khương Chí cố mở thật to đôi mắt còn nhức mỏi, rời khỏi giường rồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 nhanh chóng thu xếp bản thân, cùng Duy Quân lên đường đi dự đám cưới.

Nhân vật chính của lễ cưới con trai út của ông chủ trại nuôi bên cạnh trường tiểu học Cốc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 Lê. Ông chủ trại nuôi này cũng chính trưởng thôn, lạibạn thân của thầy hiệu trưởng, nên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 đã mời các thầy cô trong trường cùng đến dự cho thêm phần náo nhiệt. Một vài học sinh sống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 các thôn lân cận cũng đến chung vui để cảm nhận không khí rộn ràng của buổi lễ.

Lần trước, trong tiết Ngữ văn tổ chức sân thể dục, Duy Quân từng đến trại nuôi giúp một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 tay, phối hợp khá ăn ý nên bầy khi đó mới nghe lời như vậy. Sau đó, anh bắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 đầu lấy các sản phẩm từ sữa nhà ông chủ trại để bán lại cho dân trong làng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 nhờ vậy anh cũng có tên trong danh sách khách mời dự lễ cưới.

Đây lần đầu tiên Khương Chí tham dự một đám cưới tại Cốc Lê. dâu chú rể đều mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 lễ phục truyền thống của người Cốc Lê, cúi đầu bước đi, dâu còn che khăn kín mặt. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 Duy Quân nói rằng, trong các lễ cưới Cốc truyền thống hơn nữa, dâu còn không được phép © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 lên sân khấu. Nhưng đến lúc uống rượu thì lại không hề e dè, cứ chén này đến chén khác, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 cực kỳ đặc biệt.

Tập tục cưới hỏi ở đây phải ăn đủ chín bữa, trung bình mỗi tiếng lại dọn một lượt đồ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 ăn. Vừa ăn vừa chuyện trò. Một vài thầy bản địa không thích uống rượu thì đứng sang một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 bên nghiên cứu điệu dân tộc.

Cảnh tượng này khiến tim Khương Chí rộn ràng. Hồi nhỏ, câu lạc bộ duy nhất từng tham gia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 chính câu lạc bộ múa, đã học dân suốt mười năm. Có giáo viên rủ cô cùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 lên sân khấu múa vui, nhìn về phía Lý Duy Quân, ánh mắt như muốn thử. Anh vỗ nhẹ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 lưng cô, nói:

"Đi đi, anh quay video cho em."

Khương Chí nói: "Anh vẫn chưa từng xem em múa đâu nhé! Em học bao nhiêu năm liền đó."

Duy Quân chỉ mỉm cười, không nóithêm.

Múa điệu Cốc thì phải mặc trang phục truyền thống địa phương của người Cốc Lê. Làn da của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 Khương Chí vốn đã trắng, khoác lên bộ váy dài rực rỡ sắc màu lại càng thêm nổi bật, rực © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 rỡ thu hút ánh nhìn. Một đám trẻ con vây quanh cô không ngớt lời khen xinh đẹp, còn Lý © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 Duy Quân thì chẳng thể rời mắt khỏi lấy một giây.

Hồi cấp ba, trong buổi liên hoan cuối năm, cô từng múa điệu múa khổng tước, mặc một bộ trang phục © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 xanh lục như màu lông chim, tóc được búi cao cài thêm hoa nhung xanh đậm, đẹp đến mức không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 sánh được. Lúc múa, từng sợi tóc như cũng đang tỏa sáng theo từng động tác.

Thế nhưng sau buổi đó, đã than vãn rằng sẽ không bao giờ múa điệu khổng tước nữa! Bộ trang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 phục múa quá kén dáng, chỉ cần một chút bụng cũng lộ rõ. hôm đó phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 nhịn ăn mấy ngày trời, cả ngày chỉ ăn mấy loại rau củ khó nuốt!

Đến tối, Duy Quân bắt gặp trong căng tin, trước mặt là một đống thức ăn chất như núi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 nhỏ. Anh nghĩ ăn không hết, chậm rãi dùng bữa tối của mình. Quả nhiên, lúc anh ăn xong, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 Khương Chí vẫn đang loay hoay với đống cơm canh. Ăn không nổi nhưng lại sợ lãng phí, cố © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 nuốt xuống, bụng căng như muốn ngất, mặt mày xị nói: "Sau này nhất định không bao giờ ăn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 cơm nữa!"

Duy Quân ngồi dưới sân khấu nhìn Khương Chí múa, trong mắt ánh lên ý cười dịu dàng.

Anh đã thấy qua rất nhiều dáng vẻ của Khương Chí, dáng vẻ nào anh cũng đều thích.© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 chút tính trẻ con, anh cũng chỉ thấy đáng yêu. Làm sao thấy phiền được?

Người ngồi cùng bàn giáo viên lớn tuổi, thấy anh Khương Chí vẻ thân thiết thì cười đùa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 một câu: "Cô Khương còn dẫn cả người nhà tới nữa à."

Duy Quân không thể không dời một chút sự chú ý, mỉm cười gật đầu: "Tôi bạn trai của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 ấy."

Cơm no rượu say đúng thời điểm tưởng để tán gẫu, người bắt đầu trêu chọc hai người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 họ. Đồng nghiệp của Khương Chí cũng tham gia tám chuyện, hỏi: "Anh là người bản địa Tây Đồ à? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 Tôi thấy như từng gặp anh ở một sân trượt tuyết nào đó."

Anhnhẹ vào thành ly, theo phản xạ định giải thích, nhưng lại cảm thấy không cần thiết, nói nhiều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 cũng chỉ càng bị soi mói thêm: "Đúng vậy, tôi người Tây Đồ."

"Ơ, tôi nhớ cô Khươngngười Thanh Đàm nhỉ, vậy sau này ấy còn quay về Thanh Đàm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 không?"

Câu này người hỏi chỉ tiện miệng nói ra, không mang ẩn ý gì, nhưng người nghe lại không thể không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 suy nghĩ.

Ánh mắt Duy Quân dần trở nên trầm lắng, anh nâng ly rượu lên uống một ngụm, rượu mạnh trượt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 qua cổ họng, cảm giác nóng rát nhanh chóng lan ra khắp cơ thể.

Khi anh vẫn chưa nghĩ ra được cách giải quyết ổn thỏa, thì cũng không có tư cách đi hỏi Khương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 Chí. Trong tình cảm, con gái luôn người dễ bị tổn thương. Cô ấy còn cha mẹ mình, không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 thể một mối quan hệmờ dễ dàng dấn thân vào. Nguyên nhândo anh, anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 cần phải là người chịu trách nhiệm.

Chỉ cách đó vài bước chân, Khương Chí đã thay ra bộ váy dài chợt khựng lại.

sao ai cũng cứ phải nhắc đến chuyện này với cô vậy? Thật ra, không hề muốn giận dỗi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 với Duy Quân. Tuy biết làm như vậy không nên, nhưng một câu nói rất đúng: trốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 tránh tuy đáng xấu hổ, nhưng lại tác dụng. Khi thời gian còn sớm như thế này, không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 muốn mình phải suy nghĩ quá nhiều đến những chuyện không vui kia.

Tận hưởng niềm vui trước mắt mới điều nên làm.

nhìn về phía bóng lưng trầm mặc của Duy Quân. Trong khung cảnh náo nhiệt người người cụng ly, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 ăn uống linh đình, chỉ anh ngồi lặng lẽ một mình đó, không biết đang nghĩ gì, cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 không biết phải đang mang trong lòng cùng một suy nghĩ giống hay không.

Nếu phải mổ xẻ lòng mình ra nói thật, thì Khương Chí vẫn luôn mò không biết anh đang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 suy nghĩ thế nào. chưa từng hỏi anh, cứ tự mình tưởng tượng và suy diễn, nhưng nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 từ góc độ nào, đáp án dường như đều không thoát khỏi dự đoán của ——

Tây Đồ, anh mái nhà người thânanh vừa tìm lại được sau bao năm xa cách, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 hơn nữa không bao lâu nữa sẽ còn làm cậu. Anh đã gốc rễ nơi này rồi.

Cho nênkhông dám hỏi.

Chẳng lẽ đến một vùng đất xa lạ thì không thể sống tốt sao? Đương nhiên không phải, chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 cả hai bên đều sẽ rất mệt mỏi thôi.

Vậy nếu lại nơi này thì sao? Nhậm Lệ Quyên chắc chắn sẽ không đồng ý.

Duy Quân bừng tỉnh khỏi dòng suy nghĩ, nhận ra Khương Chí không còn trên sân khấu, liền nhìn quanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 khắp nơi, định đứng dậy đi tìm cô. Nhưng ngay sau đó, từ phía sau có người tiến lại gần, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 trước một làn hương thơm dễ chịu thoảng qua, kế đến, hai cánh tay vòng qua cổ anh, ôm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 anh thật chặt bằng tất cả chân thành.

"Không nhảy sao?" Anh nghiêng đầu hỏi.

"Không khởi động trước, không nhảy đâu, nếu không mai lại đau chân." Cô nhìn ly rượu trước mặt anh, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 hỏi: "Anh uống rượu à?"

"Vừa rồi nói chuyện phiếm với mấy người, uống một chút."

"Ngon không?"

"Rất nặng."

Khương Chí liếm môi, nói: "Em muốn thử một ngụm."

Duy Quân đưa ly rượu lại gần miệng cô, dặn dò: "Đừng uống nhanh quá, rượu này dễ khiến người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 ta say."

"Ồ, vậy lát nữa chúng ta về kiểu gì đây?"

"Yên tâm, anh gọi người lái xe giúp rồi."

Khương Chí nhấp một ngụm, vị chua cay nồng nặc tràn khắp đầu lưỡi, nhăn mặt: "Tửu lượng của anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 thế nào?"

"Bia thì chưa từng say, nhưng rượu trắng thì không uống được nhiều." Anh mở một chai soda, "Uống kèm sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 đỡ khó chịu hơn."

Khương Chí nói: "Tửu lượng em rất tốt đó! Hồi đại học uống với mấy đứa bạn cùng phòng, chưa bao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 giờ bị say!"

Nhưng khi tiệc rượu tan, Khương Chí người tự xưng tửu lượng tốt đã say mềm trong vòng tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 Duy Quân, để anh bế suốt quãng đường về nhà.

Sau khi nấu xong canh giải rượu, Duy Quân gọi dậy để uống hết bát canh. vẻ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 đã tỉnh táo một chút, nhưng vẫn rất khó chịu, cảm giác choáng váng dữ dội khiến cô muốn ngủ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 không ngủ được. Ý thức màng hỗn loạn, cau mày liên tục gọi tên anh.Duy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 Quân lúc đầu không nghe rõ, sau mới nghe được, liền nằm xuống bên cạnh cô, dịu dàng trả lời: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 "Anh đây rồi, ngủ đi."

Trong cơn màng, Khương Chí cảm nhận được một nụ hôn nhẹ nhàng rơi xuống trán mình. mắt, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 lờ mờ nhìn thấy gương mặt Duy Quân, lúc lúc mờ, gần rồi lại xa, khiến lập © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 tức cảm thấy khó chịu, liền siết chặt lấy anh.

Lần này, những lời nói Duy Quân nghe rất rõ. nức nở hai tiếng, nói: "Tại sao lúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 thì gần, lúc thì xa như vậy? Em không muốn xa anh."

lẽ tửu lượng của thật sự khá tốt, chỉ trong lòng điều lo lắng, uống rượu cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 chẳng giải được nỗi buồn, chỉ khiến buồn thêm.

Lý Duy Quân kéo chăn, ôm chặt Khương Chí vào lòng, dịu dàng vỗ lưng cô, nhẹ nhàng nói: "Vậy thì đừng xa nhau nữa."

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Mùa Hạ Buông Xuống, Mùa Hạ Buông Xuống Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Mùa Hạ Buông Xuống Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Mùa Hạ Buông Xuống full, Mùa Hạ Buông Xuống online, read Mùa Hạ Buông Xuống, Kim Du Mùa Hạ Buông Xuống

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 32 — Mùa Hạ Buông Xuống

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc