GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 31: Em phải tin anh, sẽ không ai nỡ rời xa em hơn anh

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Mùa đông ở Tây Đồ dường như đến sớm hơn so với các thành phố khác. Tuy mỗi ngày mặt trời vẫn lên cao, nhưng chỉ sau kỳ nghỉ Quốc khánh, nhiệt độ không khí đã giảm mạnh, như thể chỉ qua một đêm, mùa thu đã chuyển hẳn sang mùa đông.

Thói quen ngủ nướng của Khương Chí càng lúc càng nghiêm trọng. Cô rất sợ lạnh, hiện tại vẫn chưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 đến thời điểm bật máy sưởi. Chỉ cần vừa bước vào giữa mùa thu, nằm trên giường của Lý Duy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 Quân chẳng muốn rời khỏi chăn. Mỗi lần như vậy, đều Duy Quân dỗ dành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 mới chịu dậy.

Thế nhưng lần này, khi đồng hồ báo thức vang lên, Khương Chí tắt chuông xong quay đầu lại, thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 Duy Quân cũng chưa rời giường. Anh đang nghiêng người về phía cô, chống đầu bằng tay, lặng lẽ nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 cô, khóe miệng còn mỉm cười.

Thời tiết thật đẹp, ánh nắng chói chang chiếu vào, trong phòng ấm áp. Khương Chí nheo mắt lại, nhìn thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 trên gương mặt củaDuy Quân có lớp lôngrất mảnh.

Lần đầu tiên nhìn thấy mộtDuy Quân như vậy, thật kỳ diệu. Trong lòng bỗng dâng lên một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 suy nghĩ, mong những ngày tháng như thế này cứ mãi tiếp diễn. Ban đầu, cô chưa từng ảo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 tưởng về cuộc sống giữa hai người, nhưng lúc này lại bất giác vẽ ra một viễn cảnh, rằng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 tương lai mong muốn chính như vậy.

Được người mình thích ôm vào lòng, thân thể chạm vào hơi ấmmùi hương của anh, mong muốn cả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 đời được ôm nhau như thế này.

Cả đời ư...

Khương Chí bị chính ý nghĩ bất chợt ấy của mình làm cho ngẩn người trong chốc lát.

xoay người lại đối mặt với anh, úp mặt vào trong chăn, ngực đập thình thịch, "Sao hôm nay anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 lại chưa dậy?"

Anh kéo nhẹ chăn xuống, để chomột khe hở để thở, vuốt nhẹ gương mặt nóng bừng của cô, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 như thể đã tìm được khoảnh khắc đẹp đẽ nhất trong cả cuộc đời mình,

"Trốn việc một hôm, anh cũng muốn trải nghiệm cảm giác vui sướng của em."

"Cảm giác thế nào?"

"Rất thoải mái, chẳng trách em không muốn dậy, trong chăn ấm quá."

Khương Chí cườihửng, ôm lấy eo anh, "Là tại anh ấm áp."

"Lấy anh làm túi chườm sao?" Anh vòng tay ôm vào lòng.

"Chẳng phải đó là vai trò của bạn trai sao?"

Duy Quân bật cười sảng khoái, đang cười thì ánh mắt tự nhiên dừng lại nơi đôi môi đỏ mọng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 đang chu lên của cô. Anh cúi đầu hôn khẽ, nửa người đè lên người cô.

Khương Chí hừ hừ hai tiếng, cựa mình trong lòng anh như một chú heo nhỏ. Duy Quân không nghe © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 rõ, "Gì cơ?"

"Bên ngoài còn người, phòng ngủ của anh cách âm không tốt bằng phòng tầng hai."

Anh nhướng mày, hạ giọng nói: "Dì Trịnh sẽ không nói đâu."

Khương Chí lại lăn lộn nũng nịu, nói: "Ban ngày chỉ cần hôn hôn một chút là được rồi."

Đáng yêu quá, Duy Quân lại bật cười.

"Anh còn cười! Chẳng phải là em đang cố kiềm chế anh sao!"

Bình thường nhắm mắt một cái ngủ ngay, anh dọn dẹp cho gọn gàng, sau đó mới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 tự mình đi giải quyết.

Nhưng hiện tại, thật sự không phải lúc đó.

Duy Quân không cười nữa, trở mình, đặt tay lên eo cô, để nằm lên người mình, "Vậy thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 chỉ ôm hôn một chút thôi."

Nũng nịu một lúc, bụng Khương Chí bắt đầu kêu rộn ràng. Duy Quân xoa xoa bụng cô,

"Buổi sáng em muốn ăn gì?"

Hai người đứng cạnh nhau trước bồn rửa mặt đánh răng, Khương Chí nói: "Dì Trịnh nấu thì ăn cái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 đó, anh đừng nấu nữa. Chút nữa mình ghé thăm chị Lan một lát đi, hôm qua chị ấy nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 trưa nay mời mình sang nhà ăn cơm. Tiện đường em cũng ghé trung tâm thương mại, mang cho chị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 ấy ít đồ."

Duy Quân ngửa đầu, chậm rãi thở dài, "Anh thành em rể rồi sao?"

Khương Chí bật cười, cong cả người xuống.

Bữa sáng, Trịnh làm bánh trứng. Lý Duy Quân phết sốt lên bánh, còn rán thêm mấy lát thịt nguội, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 rửa ít raulách cho cuốn ăn cùng. Khương Chí vào bếp múc vài muỗng tương ớt, hỏi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 anh: "Anh muốn uống canh rong biển không? Em múc hai chén nhé?"

Vừa đặt lên bàn, điện thoại di động vẫn đổ chuông liên tục. Duy Quân liếc nhìn, rồi đứng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 dậy, "Để anh nghe cho, em ăn trước đi."

Khương Chí quay lại bàn ăn, nhìn điện thoại mới phát hiện WeChat bị làm phiền, ba mẹ, cùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 rất nhiều người đều nhắn tin liên tiếp cho cô.

Kỳ thi công chức quốc gia năm nay đã được công bố, cuối tháng bắt đầu đăng ký, kỳ thi tổ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 chức vào ngày 10 tháng 12. Mọi người đều hỏi năm nay định đăng vào đơn vị nào. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255

Khương Chí lập tức không còn tâm trạng ăn uống.

Ngay khi có thông báo, đã hai giáo viên tình nguyện lập tức xin nghỉ việc. Cách đó mấy hôm, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 một giáo dạy toán cùng tổ với cũng đã thu dọn đồ đạc chuẩn bị về quê chuẩn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 bị.ấy không phảisinh viên mới ra trường, chuyên ngành lại ít được chú ý, nên việc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 tìm được một vị trí phù hợp là điều cùng khó. Hiệu trưởng cũng không nỡ cản, đành chấp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 thuận cho ấy từ chức.

Trước lúc rời đi, kéo theo vali, rất nhiều học sinh lớp chủ nhiệm đã ra tiễn. Cảnh tượng ấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 chẳng khác ngày đầu các giáo viên đến nhậm chức, học sinh tiễn một nhóm thầy rời khỏi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 Cốc Lê, sân thể dục vang lên tiếng khóc khắp nơi.

Học sinh buồn bã, nước mắt giàn giụa. Cô giáo dạy toán trong lòng cũng đau xót, nhưng không còn cách © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 nào khác. ấy đã lớn tuổi, không thể tiếp tục gắng gượng ở nơi này được nữa.

Học sinh lớp 4 chạy ra khỏi lớp, ghé vào lan can nhìn xuống sân thể dục. Trácbất chợt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 nhỏ giọng hỏi Khương Chí: "Cô ơi, cô cũng sẽ đi sao?"

Khương Chí nghẹn lời, đưa tay xoa đầu em ấy, mỉm cười đáp: "Không đâu. sẽ cùng các em tốt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 nghiệp. Chẳng phải đã hứa sẽ tiễn các em lên cấp hai rồi sao?"

Đôi mắt Trác bỗng sáng rực, khóe môi cong lên, theo bản năng kéo cổ tay đung đưa,

"Thật không ạ?"

Trong ánh mắt lấp lánh của em ấy, Khương Chí nhìn thấy bóng mình phản chiếu, liền mạnh mẽ gật đầu. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255

"Thật tốt quá!" Nghe được lời hứa của cô, học sinh reo hò, vui mừng chạy tán loạn trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 hành lang.

Khương Chí mỉm cười, nhưng ánh mắt lại buồn nhìn về phía chiếc xe giáo viên đang rời đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 nơi xa.

*

Có lẽ do thời tiết mỗi ngày một lạnh hơn, tình trạng lười biếng của Khương Chí cũng ngày một nghiêm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 trọng.giống như con mèo Phóng Chu trong nhà trọ, chẳng buồn ra khỏi cửa hoạt động, chỉ cuộn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 mình trên giường lim dim ngủ, hầu như chẳng đặt chân xuống đất, lười đến mức không tưởng. Cô thích © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 đượcDuy Quân bế đi rửa mặt, bế đi ăn cơm, thích được nằm cạnh anh trên giường cả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 ngày. Tóm lại, chỉ cần không ra ngoài thì cô sẽ không chịu rời khỏi người anh.

Những khoảnh khắc như vậy, Duy Quân không nói nhiều, trông thì vẻ bình thản, nhưng thực ra trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 lòng anh lại rất rối bời.

Thông báo anh cũng đã thấy. Ở Thanh Đàm, Khương Chí rất nhiều lựa chọn.

Anh vẫn luôn ích kỷ không hỏi cô, bởi anh biết nếu hỏi, cô sẽ không vui. Anh cũng biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255trong lòng mình luôn có một giọng nói vang lên, rằng anh không muốn rời đi. Nhưng anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 cũng không muốn buồn, lại càng không muốn vì chuyện này cãi nhau. Vậy nên anh cứ để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 bản thân ích kỷ một lần.

Nhưng hạn chót để đăng cũng sắp đến rồi, anh không thể mãi ích kỷ như vậy được. Cuối cùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 vẫn không kìm được lên tiếng hỏi cô:

"Emđăngkhông?"

Khương Chí dường như đang ngủ, Duy Quân nghiêng người nhìn cô. Một lúc sau mới chậm rãi lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 tiếng: "Em cứ tưởng anh sẽ không hỏi em."

Cánh tay Duy Quân siết lại, anh vu.ốt ve khuôn mặt cô, giọng nói ôn hòa bình tĩnh: "Anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 sợ em không vui. Nhưng đến lúc này rồi, chuyện này liên quan đến công việc cuộc sống sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 này của em, không phải chuyện đùa."

"Em không định đăng ký," Khương Chí thở dài đầy thất vọng, "Năm ngoái cả kỳ thi quốc gia đến thi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 tuyển viên chức của tỉnh, em đều tham gia, vậychẳng qua nổi cái nào. Mệt lắm, anh biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 không? lẽ em không cái vận đó. Cứ từ từ rồi tính."

Duy Quân không chịu nổi khi nghe Khương Chí nói những lời đầy chán nản bằng giọng điệu rầu© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 như vậy. Anh dịu dàng nói: "Anh biết, anh đều biết cả. Mệt rồi thì mình nghỉ ngơi thật tốt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 một chút."

Trong lòng Khương Chí bỗng trào dâng một nỗi tủi thân. Sau khi nói với ba mẹ rằng năm nay sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 không tham gia thi nữa, đã đoán trước sẽ phải nghe không ít lời khuyên can, giảng giải liên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 tục. quay sang hỏi anh: "Anh muốn em đi không?"

trí mãnh liệt khiến Lý Duy Quân không thể ngay lập tức đưa ra lựa chọn. Bởicả hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 người đều đã là người lớn, phía sau còn hai gia đình. Thế nhưng, chỉ mấy giây anh im © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 lặng thôi đã khiến sự tủi thân trong lòng Khương Chí lên đến đỉnh điểm. Cô chỉ cần nghe một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 câu "Anh không muốn em đi" đủ rồi, thếlại khó đến vậy sao? không muốn khóc, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 cũng không muốn cãi nhau với anh, nhưng lại thật sự quá ấm ức. không hề nhận ra mình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 đã bật khóc, nước mắt rơi liên tục trên khuôn mặt, tất cả cảm xúc dồn nén trước đó đều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 vỡ òa trong khoảnh khắc ấy. không thể tin được hỏi: "Anh muốn em đi thật sao?"

"Không phải..."

Duy Quân hoảng hốt, cả nhịp thở cũng trở nên hỗn loạn. Anh lấy tay lau nước mắt trên mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 cô. Sao nước mắt lại rơi nhanh như vậy? Nhanh đến mức anh không đỡ nổi, như từng giọt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 chặt đứt từng dây thần kinh của anh, đập thẳng lên mu bàn tay khiến anh đau nhói. Trong đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 anh còn chưa kịp sắp xếp lại những muốn nói, anh vốn không phải người khéo ăn khéo nói, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 đặc biệt trước mặt cô.

"Đừng khóc nữa được không? Anh không ý đó..." Duy Quân vừa lau nước mắt cho cô, vừa cố © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 gắng chậm rãi sắp xếp lại suy nghĩ, giọng anh dịu lại: "Anh chỉ nghĩ lần này một© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 hội rất tốt. Anh đã xem thông báo rồi, công việc cũng tạm ổn, có rất nhiều vị trí rất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 phù hợp với em. Sau khi thi đậu, chế độ đãi ngộ, phúc lợi dù là đâu cũng đều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 tốt hơn nhiều so với công việc dạy học hiện tại."

"Em không muốn nghe!" Khương Chí bịt tai lại, "Anh còn chưa hỏi em thích không nữa! Nếu em quan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 tâm đến phúc lợi với đãi ngộ thì đã chẳng đến đây làm gì!"

Nước mắt sao lại nhiều đến vậy, lau mãi cũng không hết. Những giọt nước mắt rơi trên người anh, đau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 đến lạ thường. Anh hít sâu một hơi, cúi xuống hôn lên đôi mắt ướt đỏ của cô: "Là anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 sai rồi, xin lỗi em. Anh không muốn em đi, một chút cũng không muốn."

Thật sự, anh không hề muốn đi.

Khương Chí tốt như vậy, đáng yêu như vậy, trong mắt anh, tất cả những từ ngữ đẹp đẽ trên thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 giới này đều thể dùng để miêu tả cô. Anh đã thích suốt tám năm, khó khăn lắm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 mớithể ôm được người mình yêu vào lòng, được hôn cô, làm sao anh có thể buông tay? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255

Anh tự nhủ với bản thân đừng nghĩ quá nhiều, rồi hôn lên từng góc trên gương mặt cô, hết lần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 này đến lần khác thì thầm:

"Anh thích em, thật sự rất thích. Em phải tin anh, sẽ không ai nỡ rời xa em hơn anh đâu."

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Mùa Hạ Buông Xuống, Mùa Hạ Buông Xuống Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Mùa Hạ Buông Xuống Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Mùa Hạ Buông Xuống full, Mùa Hạ Buông Xuống online, read Mùa Hạ Buông Xuống, Kim Du Mùa Hạ Buông Xuống

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 31 — Mùa Hạ Buông Xuống

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc