GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 30: Anh sẽ cố hết sức để theo đuổi em

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Sáng hôm sau, Khương Chí cùng Lý Duy Quân khởi hành quay về Thanh Đàm.

Máy bay hạ cánh vào lúc hai giờ chiều. Buổi trưa, Khương Chí nhịn đói không ăn suất ăn trên máy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 bay, chỉ chờ sau khi xuống sân bay sẽ gặp Kiều Ánh Dao. Kiều Ánh Dao còn cố ý chạy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 tới sân bay đón hai người, nói trắng ramuốn tận mắt nhìn xem bạn trai của ai kia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 rốt cuộc người thế nào.

Thế nhưng, vừa đến nơi thì lại cảm thấy hối hận.

Một quý độc thân như cô ấy thật sự không thích hợp xuất hiện bên cạnh các cặp tình nhân, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 nhất là không thích hợp xuất hiện ở đây, bên cạnh cặp tình nhân này. Tuy hai người họ không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 cố ý thể hiện tình cảm, chỉ đơn giản nắm tay rất tự nhiên, nhưng Kiều Ánh Dao lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 không ngờ rằng Khương Chí cũng có thể nũng nịu đến mức đó, từ trước đến nay chưa từng thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 ấy làm nũng với người đàn ông nào như vậy.

Cái này thì ai chịu nổi đây? Đến con gái như còn không chịu nổi nữa là.

Duy Quân đúng phúc thật.

Người đàn ông lúc nào cũng nghiêm túc, kiệm lời đó, không ngờ lại một mặt dịu dàng đến thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 sao?

Câu hỏi này, Kiều Ánh Dao cũng thành thật nói với Khương Chí. Khương Chí liền hỏi lại:

"Aikhúc gỗ cơ?"

"...Mình nóihồi cấp ba, cậu đừng yêu rồi nhìn người ta cáicũng thấy tốt quá © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 đáng như vậy chứ."

"Hồi đó đúng là hơi ít nói thật."

"Mình thật sự không tưởng tượng được anh ấy đã theo đuổi cậu kiểu gì. Cảm giác bây giờ anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 ấy hồi cấp ba cứ như hai người hoàn toàn khác nhau ấy."

Khương Chíthể hiểu sao hồi cấp ba Lý Duy Quân lại trầm lặng đến vậy, chỉ cười ha © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 ha rồi nói:

"Con người mà, ai chẳng thay đổi."

"Thay đổi như vậy thật đó," Kiều Ánh Dao chọt nhẹ vào vai Khương Chí, trêu:

"Cũng không biết là ai hồi mới bắt đầu còn làm bộ đứng đắn với mình, nói 'chúng mình không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255cái quan hệ kiểu đó' nữa cơ."

Khương Chí quay mặt đi, không nhịn được bật cười.

Kiều Ánh Dao liếc về phíaDuy Quân, khẽ nói:

"Chu Dục Nhiên bảo muốn gọi mấy người bạn cấp ba ra gặp mặt một lần đấy, anh ấyđi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 không? Trước giờ chưa thấy anh ấy tham gia mấy buổi tụ tập kiểu này."

"Hình như chưa, anh ấy khá xa mà. Để mình hỏi thử xem." Khương Chí đáp.

đúng rồi, sao anh ấy lại đi làm tận Tây Đồ xa thế? Còn mở cả phòng trọ nhỏ."

Khương Chí trả lời ngắn gọn:

"Ba mẹ anh ấy đều người Tây Đồ, chị gái anh ấy cũng đó."

"Vậy à, mình còn tưởng ba anh ấy là người quê mình cơ," Kiều Ánh Dao thử hỏi thêm:

"Vậy sau này anh ấy sẽ sống hẳn Tây Đồ à?"

Khương Chí khẽ mím môi, trong đáy mắt thoáng qua chút hồ, rồi đáp nhỏ:

"Chắc vậy."

Kiều Ánh Dao chợt im lặng, rồi rất nhanh liền đổi chủ đề.

Mấy ngày sau đó, Khương Chí luôn nhà cùng cha mẹ.Duy Quân cũng quay về quê tranh thủ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 thăm nhà. Mãi đến ngày chuẩn bị quay lại, hai người mới gặp nhau.

Trước khi xuất phát, Khương Như Phong đã truyền đạt chorất nhiều kinh nghiệm làm giáo viên. Nếu không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 thể ngăn đến vùng sâu vùng xa dạy học, thì ông đành cố gắng khiến hành trình ấy trở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 nên nhẹ nhàng hơn một chút. Khương Chí cảm thấy cha mình hơi lo xa, bởi trước đây ông từng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 dạy vật cấp ba, học sinh đều lứa tuổi dậy thì, khó tránh khỏi sẽ gặp phải nhiều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 chuyện khó xử. Nhưng trường hợp của Cốcthì lại khác, học sinh mới học tiểu học, suy nghĩ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 đơn giản, sau khi việc dạy học đi vào guồng, thi thoảng chút rắc rối thì cũng chỉ xoay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 quanh chuyên môn giảng dạy.

Thế nhưng, nói trước không bằng nói sau, mỗi nơi lại một tình huống riêng. Vừa trở lại sau kỳ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 nghỉ, Khương Chí đã nhận được thông báo: La Châu bị bệnh nặng, xin nghỉ dài hạn, ngày trở lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 chưa xác định.

Lần trước cùng hiệu trưởng đến thăm các gia đình học sinh hoàn cảnh khó khăn, họ từng đi ngang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 qua nhà La Châu. Thật ra điều kiện sống của những học sinh thuộc diện nghèo nơi này cũng tạm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 ổn, phần lớn phụ huynh làm nghề chăn nuôi, khả năng nói tiếng phổ thông khá kém. Những người trên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 60 tuổi gần như không nói được, ngay cả trường tiểu học Cốc Lê, một số giáo viên lớn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 tuổi cũng không nói sõi tiếng phổ thông.

Rất nhiều phụ huynh chưa từng được đi học, cho rằng học hành là vô ích, thà nhà chăn trâu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 còn hơn. Một số người còn ý định cho con nghỉ học. Một học sinh tên Nam Kiệt trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 lớp từng nói với rằng, sau này em không học nữa sẽ đi tu.

Khương Chí rất sợ các em nhỏ như vậy sẽ nghỉ học quá sớm. sao đi nữa, các em cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 nên quyền lựa chọn một cuộc sống tốt đẹp hơn trong tương lai. Hiện tại, nhà trường được nhiều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 tổ chức hỗ trợ, học sinh không phải đóng học phí, mỗi năm chỉ cần nộp khoảng 200 tệ tiền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 ăn, đối với các em nói, được đi họclẽ điều hạnh phúc nhất.

Nhưng sau khi kết thúc chương trình giáo dục bắt buộc, lên cấp ba rồi, rất nhiều gia đình không thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 cáng đáng nổi học phí tiền ăn. lẽ gia đình La Châu là một trong số đó.

Cha của La Châu đã mất, em được ôngngoại nuôi lớn. Hiệu trưởng kể, sau khi biết tin La © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 Châu bệnh, ông từng đến thăm nhà em. Nhưng ngoại của La Châu chỉ đơn giản tìm một bác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 trong thôn mấy toa thuốc, còn mời một thầy cúng về để làm phép, bắt em mỗi ngày © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 phải lạy 200 cái, nói rằng kiên trì như vậy thì bệnh sẽ khỏi.

Nghe đến đây, Khương Chí thực sự bị chấn động, một lúc lâu không nói được lời nào. Hiệu trưởng chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 thở dài: "Người già trong thôn đều rất tin vào tín ngưỡng."

Tuy biết rằng nói ra điều này phần xúc phạm, nhưng Khương Chí vẫn không kìm được, thốt lên: "Tín © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 ngưỡng thì cũng không cứu được mạng người, bệnh thì phải chữa trị đàng hoàng chứ."

Thếlại quay về vấn đề ban đầu: không tiền.

"Mẹ của La Châu đâu? Không phải đi làm thuê bên ngoài sao?"

Hiệu trưởng thở dài: "Bao nhiêu năm rồi cũng chưa thấy quay về."

Trong lòng Khương Chí nghẹn lại. Không trách được bình thường La Châu cứ tan học chạy ngay về phía © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 cô, bám riết hỏi chuyện này chuyện kia, đôi khi chỉ cần khen em một câuem © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 thể cười tít cả ngày.

Thật ra không chỉ riêng mình La Châu, trong trường còn rất nhiều bạn nữ khác cũng giống như vậy, thậm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 chí em còn trong tình trạng nghiêm trọng hơn.

Ủy ban đoàn địa phương từng với các giáo viên tình nguyện tổ chức tiệc sinh nhật đầu tiên trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 đời cho học sinh. Họ chuẩn bị rất nhiều đồ dùng học tập để làm quà tặng. Lúc đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 một nữ sinh lớp 6 đến kỳ nhưng không biết đó chuyện gì, em nghĩ mình sắp chết nên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 khóc đến thở không ra hơi. Khi người đưa băng vệ sinh cho em, em còn không biết phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 dùng như thế nào. Rất nhiều nữ sinh đây không mẹ bên cạnh, các giáo cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 dạy các em những chuyện như thế này. Các em hầu như không hiểuvề những thay đổi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 thể sinh của bản thân, cũng không biết cách tự bảo vệ chính mình.

Khương Chí đã do dự rất lâu, không biết mình làm như vậy đúng không, nên làm hay không, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 liệu bản thân đủ khả năng để gánh vác chuyện này hay không. Những nữ sinh rơi vào hoàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 cảnh như vậy thật sự rất nhiều,biết bản thân mình vốn dễ mềm lòng, nếu lần sau lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 gặp chuyện tương tự, cô không dám chắc mình có thể làm ngơ. không khả năng lớn đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 mức thể giúp được tất cả mọi người, nhưng thực sự không thể trơ mắt nhìn La Châu bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 bỏ lỡ như vậy. Sau cùng, hạ quyết tâm nói: "Tôi sẽ giúp bạn ấy khám bệnh."

Đến lượt hiệu trưởng sửng sốt, ràng ông không ngờ rằng Khương Chí sẽ nói như vậy, trong lòng cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 chút phức tạp. Đúng câu nói ấy không saikhông thể trông mặtbắt hình dong, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 nhìn vẻ ngoài dịu dàng, mềm mỏng thế, không ngờ lại người quyết đoán và kiên định © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 nhất. "Tôi sẽ tổ chức các thầy trong trường quyên góp giúp em ấy."

Nhưng lần này giúp, còn sau này thì sao? Khương Chí lắc đầu, trong đầu hiện lên gương mặt tròn trịa, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 mũm mĩm của La Châu, mỗi lần nhìn cô là lại nở nụ cười ngượng ngùng, e thẹn. "Tôi sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 giúp bạn ấy, đến khi vào đại học, tôi vẫn sẽ tiếp tục giúp."

Sau một khoảng lặng ngắn, hiệu trưởng trịnh trọng gật đầu, "Vậy thì tôi xin thay em ấy cảm ơn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 trước. Lần sau khi đi thăm hỏi gia đình, tôi sẽ nói chuyện này với họ."

Khương Chí nói: "Trước mắt đừng nói do tôi giúp. Bạn ấy vẫn còn nhỏ, lại còn học sinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 lớp tôi chủ nhiệm."

Hiệu trưởng bật cười ấm áp, "Đúng, đúng rồi."

Nhờ sự hỗ trợ chi phí điều trị, La Châu đã hồi phục thuận lợi. Khi Khương Chí gặp lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 bé, em ấy đã trở lại với dáng vẻ hoạt bát, tràn đầy sức sống. Sau giờ học, rất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 nhiều bạn vây quanh hỏi sao dạo này không đến trường. Còn bạn học mang cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 mấy quả chua bi, "Đây Khương cho tụi mình đó, tụi mình làm bài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 kiểm tra Ngữ Văn giữa kỳ rất tốt, mình để lại mấy quả cho cậu nè!"

Khương Chí đỏ mắt khi nhìn thấy, khẽ nắm lấy bàn tay nhỏ của em ấy, "Em ăn đi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 để dành riêng cho bạn ấy rồi."

Thứ Sáu sau khi tan họcbuổi họp phụ huynh, tất cả học sinh đều phải ngồi đợi phòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 hội nghị lớn. Hiệu trưởng sợ học sinh lớp nhỏ ngồi không yên, nên đã chuẩn bị thêm trái cây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255đồ ăn vặt trên bàn. Khương Chí rửa sạch chua bi, đặt trước mặt học sinh, còn dặn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 La Châu đừng ăn quá nhiều một lúc, sau đó quay về lớp học.

Giáo viên chủ nhiệm đã xin nghỉ từ trước, nên tạm thời đảm nhiệm công việc này. Sau buổi họp, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 khi tiễn các học sinh về,mang theo một chồng sổ tay đánh giá tổng hợp do phụ huynh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 điền, rồi lên xe cùngDuy Quân.

Khương Chí yêu cầu trong mỗi cuốn sổ tay đánh giá phụ huynh đều phải viết lời nhận xét. lật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 từng cuốn xem qua, bỗng nhiên chút cảm khái: "Phụ huynh học sinh đây viết lời nhận xét © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 nghiêm túc thật đấy. Hồi tụi mình học cấp ba cũng từng phát phiếu điểm kiểu này, phía dưới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 mục ý kiến phụ huynh, nhưng hầu như chẳng ai viết cả, bản chỉ tên xong." © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255

Duy Quân liếc nhìn quyển sổ trên tay cô, nhìn những dòng chữ ngay ngắn gọn gàng, liền nhớ tới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 Thừa Lương, nói: "Cũng đấy."

Khương Chí hơi nghi hoặc, khẽ "Ừm" một tiếng.

"Cũng có phụ huynh viết lời nhận xét phần ý kiến." Duy Quân nói: "Ba anh lần nào cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 viết."

lẽ đã quên rồi, lần họp phụ huynh năm lớp 11, Thừa Lương từng ngồi nhầm chỗ, còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 đưa cho một quả táo, chính lần đó. Khi tên vào phiếu điểm của Duy Quân, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 ông không chỉ tên, còn viết trong mục ý kiến: Nguyện Duy Quân tiếp tục giữ vững, cảm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 ơn thầy nhà trường đã tận tâm dạy dỗ.

Tuy rằng ông luôn nói chữ mình xấu, giống như chữ học sinh tiểu học, nhưng lần nào viết cũng rất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 nghiêm túc, từng nét đều cẩn thận. Lý Thừa Lương đối xử với anh thật sự không cònđể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 nói.

Khương Chí khẽ siết tay anh, hỏi: "Những phiếu điểm đó anh còn giữ không?"

Duy Quân trở tay nắm lấy tay cô, cười nói: "Mỗi lần phụ huynh xong, giáo viên chủ nhiệm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 đều phải thu lại mà."

"Phải rồi phải rồi, em quên mất. Đồ đạc hồi cấp ba của anh đều cất kỹ hết rồi à? Lúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 em ở Tây Đồ cũng chưa từng thấy mấy món đồ hồi trước của anh."

"Đều để Thu Cốc rồi, ba anh giữ giùm. Anh cũng chưa từng vứt đi."

Khương Chí nhìn nghiêng gương mặt anh, bỗng nhiên lắc lắc tay anh, nói: "Lý Duy Quân, khi nào rảnh anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 dẫn em về Thu Cốc một chuyến nhé."

Chờ xe đỗ lại, tắt máy, Lý Duy Quân hơi ngẩn người rồi quay đầu nhìn cô.tháo dây an © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 toàn, nghiêng người về phía anh, nói nhỏ: "Dẫn em về cùng đi, đừng để lần nào cũng một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 mình anh về."

Lý Duy Quân mỉm cười, cúi đầu hôn nhẹ lên trán cô: "Được."

Xuống xe, hai người tay trong tay cùng bước vào một hiệu sách. Thành tích môn Ngữ văn trong kỳ thi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 giữa kỳ của học sinh tuy tiến bộ, nhưng bài viết vẫn chưa tốt lắm, Khương Chí đã xin © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 hiệu trưởng cho phép bổ sung thêm một số đầu sách ngoài chương trình vào thư viện trường. Hiệu trưởng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 đã duyệt ngân sách, giao cho phụ trách việc này.

Hiệu sách này là nơi lớn nhất Tây Đồ mà Lý Duy Quân biết, không gian rất rộng, khu sách © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 mới khu sách cũ. Rất nhiều người đem sách không dùng nữa đến đây bán lại.

Khương Chí nhìn thấy rất nhiều tiểu thuyết ngôn tình đã ngừng phát hành, phần lớnsách của Kiều Ánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 Dao,đã từng đọc qua những cuốn đó. Chỉ vào giá sách, nói với Duy Quân: "Ở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 đâyđầy sách của Kiều Ánh Dao. Hồi lớp 12, cứ mỗi lần đến lượt ấy mang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 cả đống sách giải trí đến trường. Sau khi cả lớp truyền tay nhau đọc xong, em liền mượn về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 xem. Còn ba tháng nữa thi đại học, ấy vẫn mang cả Mười Tông Tội đến trường."

Nói đến đây, Khương Chí không nhịn được bật cười: "Kết quả chủ nhiệm phát hiện, tịch thu hết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 mấy cuốn tiểu thuyết của ấy, hơn nữa còn hỏi cô ấy phải đang chuyệnbuồn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 hay không, Mười Tông Tội những vụ án hơi biến thái quá mức. chủ nhiệm còn tưởng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 Kiều Ánh Dao vấn đề về tâm lý."

"Thật ra lớp mình cũng từng người bị tịch thu sách đấy."

"Ai vậy? Em lại không hề biết hết?"

Khóe miệng Duy Quân hơi cong lên, "Đậu Duy."

"A? Cậu ta mà cũng đọc sách à?" Khương Chí hỏi: "Cậu ta cũng đọc tiểu thuyết ngôn tình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 hả?"

"Không phải ngôn tình," Duy Quân hơi ngập ngừng, không biết phải giải thích vớithế nào, "Dù sao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 cũng không phải loại sách đứng đắn gì."

Khương Chí nhướng mày: "Không đứng đắn? Không đứng đắn đến mức nào?"

Chẳng lẽ còn không đứng đắn bằng mấy quyển tiểu thuyết màu sắc của Kiều Ánh Dao?

Duy Quân ậm đáp: "Không liên quan đến học tập."

Khương Chí hỏi anh: "Anh từng đọc chưa?"

Câu này thể nói thật sao?Duy Quân lắc đầu, nói chưa từng đọc, rồi nhanh chóng đổi chủ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 đề: "Lúc đó thời gian sau khi phân lớp không bao lâu, giáo dạy văn bảo cả lớp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 đổi sách cho nhau đọc."

Khương Chí chợt nhớ ra, tìm trongức về việc liên quan đến Duy Quân khiếncảm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 thấy rất hào hứng: "Lần đó là em với anh đổi, đúng không!"

Học sinh khối tự nhiên phần lớn đều viết văn không ra đâu vào đâu, cô giáo dạy văn để giúp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 cả lớp tránh tình trạng bí từ, liền nghĩ cách để mọi người chia sẻ sách mình từng đọc. Khương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 Chí lúc đó tình cờ rút phải số của Duy Quân. còn nhớ rõ, sách Duy Quân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 chia sẻ cho Tồn Tại, còn thì chia sẻ cuốn Thư Tình của Nham Tỉnh Tuấn Nhị. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255

"Thật ra ấy mà, em cũng chưa đọc được mấy cuốn sách đứng đắn," Khương Chí nhớ lại cuốn Tồn Tại, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 trong lòng cảm thấy cuốn Thư Tình mình chọn hình như không nghiêm túc lắm, cảm giác ngượng ngùng vì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 chuyện này giờ mới muộn màng kéo tới sau gần mười năm, "Tứ đại danh tác em còn chưa đọc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 xong quyển nào cả, chỉ Nhật Caribou cố đọc cho hết, còn lại đều chỉ giở vài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 trang rồi bỏ, không đọc nổi. Lúc đổi sách em cũng không nghĩ người ghép đôi lại anh."

Duy Quân rút từ kệ sách ra một bản cũ của Tồn Tại, ánh mắt hơi mang ý trêu chọc, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 hỏi cô: "Thế em đã đọc xong cuốn này chưa?"

"Đương nhiên rồi! Đọc khóc mấy lần luôn ấy chứ, khóc đến mức không dám đọc lại lần hai! Khánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 không vốn đã đủ buồn rồi, vừa khóc xong thì Phượng lại mất, sau đó lại đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 Gia Bảo, em khóc sưng cả mắt!" chỉ vào đôi mắt mình.

Anh vỗ về: "Được rồi được rồi, lúc nãy là anh trêu em thôi, biết em đã rất nghiêm túc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 đọc hết rồi."

"Vậy còn anh? Thư Tình kiểu này tiểu thuyết ngôn tình khá tinh tế, chắc con trai không thích đọc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 lắm đâu, đúng không?"

Duy Quân lại nói: "Cả sách lẫn phim anh đều xem xong rồi."

Thật sự nghiêm túc đấy, Khương Chí hỏi anh: "Anh thấy chán không?"

Duy Quân lắc đầu: "Không chán, nhưng đúnganh không thích lắm."

Khương Chí làm bộ như đã đoán được trước, "Cũng phải thôi, con trai thường không thích mấy thứ như vậy." © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255

Duy Quân nói: "Không phải vì chủ đề đâu, anh cảm thấy hơi tiếc. Tiếc nam chính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 không sớm nói với nữ chính rằng mình thíchấy. Nếu như anh ta nói ra sớm hơn, thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 có lẽ kết cục đã không như thế rồi."

Câu trả lời này khiến Khương Chí hơi bất ngờ,không biết nên nói gì, cũng không ngờ sẽ nghe © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 được điều đó. Nhìn Duy Quân, trong đầu bỗng hiện lên một ý nghĩ: "Nếu là anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 nam chính, anh sẽ nói chứ?"

Duy Quân nhìn thẳng vào cô, chắc chắn nói: "Anh sẽ nói."

Cho nên, anh mới viết bức thư tình ấy.

"Vậy nếu nữ chính từ chối anh thì sao?"

Nếu lúc đó Khương Chí từ chối anh thì sao?

Chuyện đó, không phải anh chưa từng nghĩ đến.

Lý Duy Quân vòng tay ôm lấy vai cô, nói: "Em là nữ chính, thì anh sẽ cố hết sức để theo đuổi em."

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Mùa Hạ Buông Xuống, Mùa Hạ Buông Xuống Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Mùa Hạ Buông Xuống Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Mùa Hạ Buông Xuống full, Mùa Hạ Buông Xuống online, read Mùa Hạ Buông Xuống, Kim Du Mùa Hạ Buông Xuống

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 30 — Mùa Hạ Buông Xuống

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc