GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 29: Đừng hôn nữa được không

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Kỳ nghỉ Quốc khánh là kỳ nghỉ cuối cùng trước chuyến công tác, Khương Chí bị Lý Duy Quân kéo bật dậy khỏi giường bằng hai tay.

nhăn mặt, "Cho em ngủ thêm năm phút nữa thôi mà."

Duy Quân bất lực, "Năm phút trước em cũng nói y chang như vậy, vẫn chưa dậy nổi. Nếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 không mau thì sẽ muộn mất."

Khương Chí vùng vẫy mở mắt ra, Lý Duy Quân liền bế vào nhà vệ sinh, bóp kem đánh răng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 lên bàn chải đưa cho cô, rồi từ ngoài mang giày vào, cúi xuống nắm cổ chân, mang từng chiếc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 một cho cô.

Đi giày xong đứng trên mặt đất, đang đánh răng soạt soạt, Khương Chí bất chợt bật cười.

"Cườiđấy?" Lý Duy Quân khẽ cong môi, qua gương nhìn cô.

Khương Chí vừa súc miệng với vị bạc hà mát lạnh, vừa xoay người ôm lấy cổ anh, "Chắc em sắp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 thoái hóa rồi."

Duy Quân vòng tay ôm eo cô, cúi đầu xuống, "Thế chẳng phải tốt à?"

"Tốt cái tốt?" Khương Chí dụi mặt vào ngực anh, cọ qua cọ lại rồi than: "Em lười muốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 chết luôn ấy, hồi còn đi học, tự thân vận động còn lười đi rửa mặt nữa là."

Vừa nói, ngón tay Khương Chí vừa mân nghịch ngợm trên ngực anh.Duy Quân bị chọc đến ngứa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 ngáy trong lòng, nhưng vẫn không ngăn lại, lặng lẽ nghe trách móc: "Em phải quá dính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 người không? Nhưng anh thì hình như chẳng bao giờ dính em cả."

Duy Quân trí lắm,trí đến mức chẳng thể chê vào đâu, nhưng chính thế, Khương Chí © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 lại thấy hơi tủi thân. Yêu nhau mà, đâu cần phảitrí như thế?

Nhưng mà, Duy Quân tự hỏi, chẳng lẽ anh chưa đủ dính người hay sao?

Câu hỏi hôm qua Đậu Duy đặt ra lại xuất hiện trong đầu anh. Chờ Khương Chí dạy xong quay về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 Thanh Đàm, anh định làm đây?

Nếuthể nói thẳng ra, thì anh chỉ mong Khương Chí cả đờibên anh đủ rồi.

Duy Quân cúi thấp người, "Hôm nay em có xin nghỉ được không?"

Khương Chí "Ừm" một tiếng, giọng đầy nghi hoặc.

Cánh tay ôm siết lấy eo chặt hơn, Khương Chí một lần nữa cảm nhận được sức mạnh khiến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 nghẹt thở ấy. Duy Quân hôn lên môi cô, rồi ngồi thụp xuống, bắt đầu kéo vạt váy ngủ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 chậm rãi đẩy lên. Đôi chân trắng như tuyết lộ ra trong làn không khí se lạnh. Ngay sau đó, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 hơi thở nóng hổi của anh phả lên da thịt cô, "Đã xin nghỉ được thì đừng đi nữa."

Khương Chí không dám làm càn, đè tay anh lại.

Duy Quân ngẩng lên, ánh mắt sâu thẳm, cúi xuống hôn lên đùi cô, "Không muốn à?"

Sáng nay rất quan trọng. Khương Chí may mắn Duy Quân không để lộ quá nhiều mức độ dính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 người của anh, nhưng vậy, khi đến phòng họp, vẫn thu hút số ánh nhìn.

Hiệu trưởng nắm bắt hội từ kỳ thi lần này. Thành tích tổng thể của toàn trường xếp hạng ba © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 trong huyện. Tuy nhiên, xét riêng từng môn, tiếng Anh môn yếu nhất, chỉ đứng thứ sáu. Nhưng thực © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 tế trình độ tiếng Anh các trường tiểu học trong huyện vốn không cao, thậm chí trường đứng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 đầu huyện mà so với các trường trong thành phố thì vẫn còn một khoảng cách khá lớn.

Trường Tiểu học Cốc không nhiều giáo viên tiếng Anh trong biên chế. Chủ yếu giáo viên tiếng Anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 đều được phân dạy lớp cuối cấp. Các khối còn lại chỉthể nhờ đến giáo viên tình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 nguyện. Sau khi phân tích xong thành tích, hiệu trưởng đặc biệt nhắc nhở các giáo viên tiếng Anh trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 cuộc họp phải siết chặt lại chất lượng giảng dạy.

Tiêu Đồng bĩu môi. Cô ta đã rất nghiêm khắc rồi, nhưng nghiêm thế nào cũng không cải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 thiện được bao nhiêu. nền tảng học sinh yếu quá, dạy thế nào cũng vẫn "nửa vời". © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255

vậy, ta không nói nhiều. Lắm lời chẳng ích gì. ta chỉ mong dạy cho xong một năm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 rồi quay về Thanh Đàm. Với cái nơi này, ta thật sự chẳng mấy tình cảm.

Chỉ mới tuần trước, ta mặc một chiếc áo khoác hồng nhạt cùng xinh xắn đến lớp. Chiếc áo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 ấy ta đã canh từ lúc mở bán dự kiến, phải đợi gần một tháng mới mua được. Vậy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 mới mặc chưa đầy một ngày đã bị vấy bẩn, lưng áo dính đầy nét mực. Không biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 học sinh nào làm ra chuyện đó, cũng không rõ là ý hay cố tình. Đúng là vùng heo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 hút sinh dân phá phách. ta chỉ thể tự mình chịu đựng, tức đến mức khóc trong văn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 phòng.

người nói, làm giáo viên thì tốt nhất đừng ăn mặc quá đẹp. Lúc đó ta tức quá, phản © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 bác: "Đi dạy tình nguyện thì không được mặc đồ đẹp nữa à? Làm giáo viên thì chẳng quyền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 xinh đẹp hay sao?"

Rồi nhìn sang Khương Chí, nói: "Cô Khương ngày nào cũng ăn mặc đẹp, trang điểm chỉn chu. Sao cô © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 ấy không gặp mấy chuyện như thế này chứ!"

Khương Chí vốn định khuyên can, nhưng nghe đến câu ấy thì cũng đành im lặng. Cả văn phòng cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 ai lên tiếng thêm nữa.

biết bản thân mình cũng chẳng cao thượng gì, không thể so được với những thầy cô giáo cắm bản © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 ở vùng nông thôn này. Nhưng thật sự kính trọng các thầy cô ở nơi đây. thế nào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 đi nữa, cũng sẽ luôn trân trọng tất cả mọi thứ thuộc về vùng đất này.

*

Thứ hai ngày mệt nhất, Khương Chí phải dạy liền ba tiết Ngữ Văn. Hết tiết cuối cùng, rất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 nhiều học sinh chạy theo về phòng giáo viên. Trác chen vào hỏi: "Cô Khương, bị bệnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 à?"

"Không đâu." Khương Chí cười lắc đầu.

Trác giơ tay ra, mở lòng bàn tay, bên trong là một viên kẹo. "Cô ơi ăn kẹo đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 nè, lúc nãy dạy nói nhiều quá trời."

Đó là một viên kẹo dẻo, lớp giấy gói vẫn còn vương hơi ấm lòng bàn tay bé. Trác© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 nói: "Ba em mang về đó, ngon lắm nha, còn nhân nữa!"

Khương Chí xoa đầu Trác Mã, ánh mắt dịu dàng, "Cảm ơn em nha!"

Lòng cũng như hóa thành một viên kẹo ngọt mềm. Mấy tháng trước, còn lo lắng không biết khi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 đến đây dạy học sẽ mang lại điều cho đám trẻ, không ngờ vài tháng sau, người nhận được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 nhiều nhất lại chínhcô.

Trên bàn làm việc của chưa bao giờ thiếu đồ ăn vặt, toàn là học trò nhịn ăn để đem © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 tặng. lúc còn nhận được thiệp chúc mừng những món thủ công như nghìn con hạc giấy, sao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 giấy, thậm chí là cả hoa hồng giấy. Mở ra bên trong, đầy ắp những lời khen tặng chúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 phúc dành cho cô. nơi này, nhận được rất nhiều tình cảm trong trẻo thuần khiết. Thậm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 chí có thể nói hơi quá, chỉ cần cho đi một giọt nước, bọn trẻ sẽ hồi đáp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 bằng cả một dòng suối mát.

Những đứa trẻ đây thực sự quá thiếu thốn tình thương.

La Châu mang thịt Tây Tạng được gia đình phơi khô đem đến trường, dúi một nắm nhỏ vào tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 cô: "Cô Khương, thử đi."

Trước đây lúc đi Tây Đồ chơi với Duy Quân, từng ăn loại này một lần, sau đó bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 đau bụng mấy ngày, nên cũng hơi khó tiêu hóa loại thịt này. Nhưngvẫn không nỡ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 từ chối tấm lòng của La Châu, nói lời cảm ơn xong thì nghĩ nghĩ, rồi lấy từ dưới bàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 ra quả táo Lý Duy Quân mang cho cô, "Vậy cùng ăn táo nha, đặc sản quêđó, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 ngon lắm!"

Căn phòng ngập tràn hương táo ngọt mát, Khương Chí chia táo cho mọi người, "Đừng ngại nha, đây quà © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 đáp lễ của cô đó."

"Cô ơi, quê cô đâu vậy?"

"Cô là người Thanh Đàm."

một cậu tên Gia Thố hỏi: "Thanh Đàm biển không ạ?"

"Có chứ, Thanh Đàm nằm ven biển mà."

Gia Thố nói: "Thích quá đi, em rất muốn được thấy biển một lần, tên em cònnghĩa 'biển © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 rộng', nghĩa bao dung, rộng lượng như biển vậy đó."

Những đứa trẻ khác nhao nhao phụ họa: "Em cũng vậy!"

em nói: "Trên TV thể thấy biển, trên TV còn nhiều thứ hay lắm. Điều ước của em © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 được ăn một quả cà chua nhỏ, đây chưa bao giờ thấy, chỉ thấy trên TV thôi."

Khương Chí nghẹn lời, lật tìm ảnh trong album điện thoại.

rất ít khi chụp ảnh cảnh vật Thanh Đàm, đã sống hai mươi mấy năm nhưng lại chẳng thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 đáng để chụp. Không ngờ nơi không để tâm ấy lại ước tha thiết của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 bọn trẻ. Cô tìm mãi mới miễn cưỡng lục ra được một tấm ảnh chụp khi đi hoạt động với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 câu lạc bộ đại học ở bờ biển. "Các em xem nè, đây chính là Thanh Đàm."

Bọn trẻ vây quanh điện thoại: "Đẹp quá!"

"Đúng vậy, Thanh Đàm một nơi rất đẹp, cô học từ nhỏ đến lớn cũng đó."

La Châu nói: "Cô ơi, sau này em cũng muốn thi vào trườngThanh Đàm."

"Được chứ, nhưng cònnhiều trường tốt hơn cả ở Thanh Đàm nữa, em thể lựa chọn mà."

lắc đầu: "Em chỉ muốn thi vào trường đó! cô ở đó mà."

Khương Chí sững người, vỗ nhẹ vai La Châu: "Không sao đâu, sau này em đậu vào trường nào cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 sẽ đến thăm em."

"Thật không ạ?" Gương mặt sáng rỡ lên, giọng hỏi đầy hy vọng.

Trác nói: "Vậy điều ước của em cũng được vào đại học Thanh Đàm!"

Lòng Khương Chí khẽ rung động, ánh mắt các em làm xúc động đến cay mắt, nghiêm túc nói: "Đương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 nhiên rồi! Nhưng các em phải học thật tốt, cố gắng thi vào trường cấp hai cấp ba tốt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 nha."

Nhìn những đôi mắt đen láy sáng ngời của bọn trẻ, khóe miệng Khương Chí khẽ cong thành một nụ cười. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 cũng không ngờ mình lại sức ảnh hưởng lớn đến vậy. Nhưng nếu thể truyền cho các © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 em một chút động lực, giúp các em biết ước về tương lai, thì đó điều tốt đẹp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 nhất.

"Yên tâm đi Khương, bọn em nhất định sẽ thi đậu vào trường cấp hai tốt!"

Từng ánh mắt tràn đầy mong chờ khiến Khương Chí không nỡ rời xa. Bọn trẻ vẫn sợ sẽ rời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 đi. Trước cô cũng từngmột thầy giáo họ Chu nói những lời tương tự, rồi cuối cùng cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 rời đi. cảm thấy hơi chạnh lòng, nói: "Được rồi, nhất định sẽ đưa các em vào cấp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 hai thật tốt!"

cất điện thoại, vỗ nhẹ mặt bàn, "Thôi được rồi, các em quay lại lớp đi! Mình cùng chơi một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 trò chơi nhé."

khiến các học sinh viết nguyện vọng tưởng của mình lên giấy, sau đó xếp thành máy bay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 giấy rồi cùng nhau ném lên cao, nói: "Vứt càng cao, càng xa thì mộng tưởng mới thể được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 thực hiện."

Nhờ vậy, một hoạt động nhỏ đã khiến các học sinh đều phấn khởi hẳn lên, các em vui sướng một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 cách đơn giản nhưng cùng, trong mắt nhìn thấy niềm vui đó, việc nhỏ nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 đối với các em cũng đã đủ để làm họ hạnh phúc rất nhiều rồi.

Khương Chí nghĩ thầm, may mà từ năm thứ đại học đã bắt đầu làm tổ trưởng trực ban, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 nên cũng hoàn toàn có thể giúp các em tốt nghiệp.

Vậy lần tiễn học sinh này, sẽ nên đi đâu đây?

Khương Chí bỗng chốc bắt đầu thấy buồn phiền.

......

Những chiếc máy bay giấy, Khương Chí không để rơi một chiếc nào đều thu lại đầy đủ. Nam sinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 trong nhóm viết nguyện vọng phần lớn muốn làm cảnh sát hoặc quân nhân, còn các nữ sinh thì rất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 đa dạng. Sau khi xem xong, để lại một đề văn trong ban: "Nguyện vọng của tôi."

Sau vài lần chấm bài, nhận ra học sinh viết văn rất yếu, cần phải luyện nhiều hơn. Kỳ nghỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 Quốc khánh bảy ngày, hoàn toàn đủ thời gian để luyện viết văn. Mặc các thầy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 ngày nghỉ, nhưng họ còn phải soạn giáo án, nghiên cứu bài vở. Vào dịp Quốc khánh, trường còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 một khoản trợ cấp nhỏ phát cho giáo viên, nên phải cùng hiệu trưởng đi thăm hỏi gia đình học © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 sinh, tính ra cũng chỉ được năm ngày.

Nhậm Lệ Quyên gọi điện hỏi về nhà dịp nghỉ không, Khương Chí hơi ấp úng, do dự một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 chút, gần đây Phương Kỳ Lan đang mang thai, nhưng công việc ấy quá nặng nhọc, ngày thường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 chạy đi chạy lại liên tục, người khỏe cũng chịu không nổi, nên khoảng thời gian này vẫn phải nằm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 viện để giữ thai. vậy, muốn đến thăm Phương Kỳ Lan, lại nghĩ đến Duy Quân© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 bên cạnh ấy, nhưng cũng muốn về nhà thăm ba mẹ.

Nếu thể phân thân thì tốt rồi.

Khương Chí không thể không tự hỏi lại một lần nữa điều làm bận lòng.

Xa quê hương sao?

Nhưng đây không phải cảm xúc nhất thời. Thanh Đàm, Khương Chí gia đình, người thân; còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 Tây Đồ, Duy Quân cũng sự nghiệp người thân của anh. Những điều đó với anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 không hề dễ dàng được, nên anh không thể dễ dàng từ bỏ tất cả những đang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 đây. Khương Chí cũng không nỡ bắt anh phải từ bỏ.thế, việc họ phải yêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 xa gần như đã được định trước.

thật lòng yêu Duy Quân. Nhưng xung quanh cô rất hiếm người thể duy trì một mối quan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 hệ tốt đẹp khi yêu xa. Khoảng cách thể chất xúc tác cho đủ mọi biến cố, cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 thể dễ dàng làm tan biến những tình cảm vốn rất sâu đậm. không muốn để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 khoảng cách trở thành lý do khiến mối quan hệ của họ rạn nứt.

Nhưng khoảng cách ấy thực sự đang dần trở thành một hố sâu chia cắt hai người. Rõ ràng cái hố © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 ấy vẫn còn xa, vẫn còn một đoạn đường dài phía trước, nhưng Khương Chí lại không thể tránh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 được. biết thể sẽ ngã xuống, cô vẫn chỉ thể cắn răng bước tiếp, bởi hiện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 tại chưacon đường nào khác để chọn.

Khương Chí hiểu rất rõ: nếu cô phải rời đi, Duy Quân sẽ không níu kéo. nhiên, anh từng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 nói sẽ không thay đổi, cũng tin anh sẽ giữ lời. Nhưng chính anh lý trí như vậy, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 Khương Chí mới không muốn để mọi hy sinh trong mối quan hệ này chỉ đến từ phía anh.

Vậy nếu cô chọn ở lại thì sao? Khương Chí không dám tưởng tượng phản ứng của Nhậm Lệ Quyên sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 như thế nào. Vốn dĩ, đã không đồng ý để đến Tây Đồ, chỉ không lay chuyển © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 được sự bướng bỉnh của mới miễn cưỡng chấp nhận. Với những quyết định quan trọng đến cả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 cuộc đời như thế này, Khương Chí linh cảm Nhậm Lệ Quyên sẽ cực kỳ cứng rắn.

Khương Chí buồn nhắm mắt lại. Trước khi vào trường Sư phạm, từng nghĩ đây chỉ một lựa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 chọn trong đời, không ngờ lại con đường không thể quay đầu

Thật sự rất mệt mỏi, đi nghỉ thôi.

túc náo loạn ai nấy đều đang háo hức chờ kỳ nghỉ lễ. Trên mặt mọi người, kể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 cả các thầy cô, đều rạng rỡ niềm vui. Chỉ Khương Chí trông khá trầm lặng, nét mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 dường như không mấy hứng khởi.

Duy Quân đến trường đón cô, vừa nhìn thấy ánh mắt của liền nhận ra cô đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 không ổn. Nhưng khi đến thăm Phương Kỳ Lan thì lại rất vui vẻ, còn đùa với anh rằng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 bây giờ anh là "cậu" rồi, Tết này nhớ chuẩn bị bao thật dày cho em bé.

Vừa về đến ký túc xá, tâm trạng lại tụt dốc, cứ liên tục nhìn chằm chằm vào điện thoại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 như mất hồn.

Trước khi đi ngủ, Duy Quân trêu Khương Chí một câu:

"Muốn lên lầu phòng riêng không?"

Khương Chí liếc anh một cái đầy kiêu ngạo, rồi nằm vắt ngang giường chiếm hết chỗ, dáng nằm y như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 chữ đại, đáp lại:

"Muốn thì anh tự đi!"

Trời đã sang thu rồi vẫn mặc váy ngủ, không hề than lạnh. Duy Quân bật cười, kéo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 chăn lại cho cả hai rồi nói:

"Vào chăn đi, lạnh đấy."

Nhưng Khương Chí vẫn không nhúc nhích.

Anh kéo mạnh, chăn bị giật ra. Khương Chí xoay người một cái, váy ngủ bị kéo cao lên đến tận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 đùi. Anh ôm lấy cô, rồi cũng nằm xuống cạnh.

Đèn trần được tắt, chỉ còn chiếc đèn ngủ trắng nhỏ dịu nhẹ trong phòng.

nằm trong vòng tay anh, nhịp thở dần đều lại. Nhưng Duy Quân biết chưa ngủ, cũng hiểu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 vì sao tâm trạng bỗng xuống thấp. Anh khẽ nói:

"Muốn quay về Thanh Đàm không?"

Khương Chí thở nhẹ, trong bóng tối ngẩng đầu nhìn anh. Anh vỗ vỗ vai như an ủi:

"Nếu em không nói, thì anh sẽ nói. Chúng ta cùng về Thanh Đàm."

Nghe xong, dụi vào ngực anh, giọng nhỏ như muỗi: "Sao anh biết vậy?"

"Em một thói quen."

"Thói quen gì?"

"Không vui thì viết hết lên mặt."

Khương Chí bật cười: "Anh hiểu em thật đấy."

"Ừ. Anh hiểu còn hơn cả những em nghĩ."

bỗng thấy rung động: "Xem ra anh đã dành rất nhiều tâm cho em rồi."

Thật rarất nhiều, Duy Quân không đáp chỉ mỉm cười:

"Ừ, hiểu hết cả tính khí nhỏ của em, không dễ đâu."

"Hả? Emngười dễ nổi nóng à?"

Thấy chưa, lại bắt đầu sự. Duy Quân chỉnh lại:

"Tính khí nhỏ dễ nổi nóng hai chuyện khác nhau."

Khương Chí định cãi tiếp, nhưng Duy Quân đã kéolại, cúi đầu hôn lên đỉnh đầu cô:

"Anh thích em... còn hơn cả nhữngem tưởng."

Khương Chí cứng người một chút câu nói đó, tim cũng mềm oặt. không muốn phá vỡ sự ấm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 áp của khoảnh khắc này, nên không hỏi thêm điều gì.

nhắm mắt lại, đầu ngón tay nhẹ nhàng lần trên cánh tay anh, chạm vào một vết sẹo gồ ghề, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 hỏi:

"Vết dài thế... sao lại vậy?"

"Bị lúc đang chạy trốn," anh đáp.

Khương Chí cau mày, bàn tay cô khẽ vu.ốt ve vết sẹo dài rồi hỏi tiếp:

"Còn vết thương nào khác không?"

"Ở đây này." Duy Quân nắm tay cô, đặt lên bên phải bụng mình. "Anh còn nhớ rõ, chắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 lúc bị đánh."

Khương Chí nghiêng người tới gần, bắt đầu kiểm tra vết thương. Vết sẹo này cũng không nhỏ, thậm chí còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 thô hơn cả vết trên cánh tay. Cô không thể tưởng tượng nổi một đứa trẻ năm tuổi phải chịu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 đựng nỗi đau da thịt bị rách sẽ ra sao. Nghĩ đến đó, lòng chùng xuống, xót xa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 không chịu nổi. cúi đầu hôn nhẹ lên vết sẹo trên tay anh, sau đó chuyển sang bên bụng. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255

Lúc này, góc áo anh bị kéo lên. Lý Duy Quân nằm ngửa, mấy sợi tóc của Khương Chí rủ xuống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 khiến anh thấy hơi nhột, khẽ cười khẽ cựa mình.

Hơi thở dịu dàng của phủ xuống, đôi môi ấm áp chạm nhẹ vào vết sẹo bên bụng anh.

Bụng anh nóng ran lên, bắp cũng thức căng cứng.

Khương Chí cẩn thận đặt lên vết sẹo ấy một nụ hôn nghiêm túc, như thể muốn xoa dịu tất cả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 những đau đớn năm xưa cho anh. không nhận ra hơi thở củaDuy Quân đã bắt đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 dồn dập.

Cảm xúc mạnh mẽ cuộn trào trong anh. Ban đầu anh còn định nhẫn nại, đợithân mật xong, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 rồi nhận ra mình đã chạm đến giới hạn. Cuối cùng, anh không thể kiềm chế được nữa, thở hổn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 hển, lần đầu tiên từ chối nụ hôn của cô:

"Đừng hôn nữa, được không?"

*

Cô giáo Khương lại đùa với lửa...

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Mùa Hạ Buông Xuống, Mùa Hạ Buông Xuống Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Mùa Hạ Buông Xuống Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Mùa Hạ Buông Xuống full, Mùa Hạ Buông Xuống online, read Mùa Hạ Buông Xuống, Kim Du Mùa Hạ Buông Xuống

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 29 — Mùa Hạ Buông Xuống

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc