GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 28: Mùa hạ chỉ vừa mới buông xuống trong thế giới của anh

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Bảy giờ rưỡi sáng, Khương Chí nhắm mắt đưa tay sang bên trái sờ so.ạng, bên cạnh đã lạnh ngắt. Cô mở mắt, Lý Duy Quân không có trong phòng. Cô nhặt đống quần áo đã giặt sạch và phơi khô đặt ở cuối giường lên.

Kèm theo đó chiếc quần boxing màu đen cùng với ga trải giường thứ haitối qua họ đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 thay.

Khương Chí chớp mắt, chẳng buồn mệt nữa, kéo chăn trùm kín đầu.

Duy Quân bước vào phòng liền thấy một "con tằm nhỏ" đang lăn lộn trên giường, đống quần áo cùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 chiếc quần đen ga trải giường bị đá văng xuống dưới đất.

"Mơ thấy đá anh vậy?" Anh cúi xuống nhặt đồ lên, rồi một tay bế vào lòng, kéo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 chăn xuống, để lộ mái tóc rối bời của Khương Chí. "Ngủ đủ rồi thì dậy ăn sáng."

lẽ vừa tỉnh ngủ nên thể Khương Chí vẫn như đanglửng trên một đám mây bông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 mềm mại. Phải công nhận, cái anh này biết cách dỗ người thật đấy!

chớp mắt, "Em đá anh đâu, đừng đổ oan nha."

"Ừ, em không đá, nhưng tối qua em đá trúng mặt anh trước khi ngủ rồi."

Khương Chí vội đưa tay che miệng anh lại, chợt nhớ đến cảnh tượng hỗn loạn tối qua, vừa xấu hổ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 vừa tức: "Em muốn thay đồ!"

"Giờ đi nhảy dù luôn không?"

"Ngoài trời nắng đẹp thế này, anh nghĩ giờ lúc thích hợp à?"

"Chắc không vấn đề gì." Duy Quân buông ra, đứng dậy: "Em cứ chuẩn bị trước đi, anh gọi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 điện cho câu lạc bộ. Đồ vệ sinh mới của em anh đã để sẵn trên bàn rửa mặt rồi." © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255

"Nè! Ngoài kia ai không vậy?"hạ giọng hỏi.

Duy Quân bật cười, cúi người xuống, cũng dùng giọng nhỏ như cô: "Giờ mới bắt đầu ngại à? Hôm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 qua anh bảo cho em một phòng riêng trên lầu em không chịu."

Khương Chí nằm ngửa trên giường, che mặt lại, giống như tối qua, lại đá anh một cái. Nhưng lần này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 không trúng mặt ngay bụng, lầm bầm: "Lý Duy Quân, anh thay đổi rồi!"

Duy Quân bị "đuổi" ra ngoài, gọi điện đến câu lạc bộ. Số lượng trực thăng khá hạn chế, cần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 phải dặn trước. Tháng bảy, tháng tám mùa cao điểm, nhưng tháng chín thì ngược lại lại lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 mùa vắng khách. Vừa hay câu lạc bộ không lịch đặt trước, sáng nay có thể tranh thủ dẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 Khương Chí đi nhảy dù.

Tới nơi, việc đầu tiên Duy Quân làm đưa Khương Chí đến văn phòng. cố ý bảo anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 tìm cho mình một bộ đồ màu tươi sáng một chút để khi nhảy quay video cho đẹp. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255

Người lái trực thăng vẫn chưa tới. Lý Duy Quân tranh thủ gom đủ toàn bộ thiết bị cần dùng, sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 đó đi một vòng kiểm tra trong câu lạc bộ. Đang lúc thương lượng với huấn luyện viên xem khi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 nào đóng cửa hàng thì nghe thấy ngoài quầy lễ tân người gọi:

"Anh Duy!"

Duy Quân nghiêng đầu nhìn sang, thấy một anh chàng cao lớn, đầu cắt cua bước vào:

"Hôm nay nghỉ phép à?"

Đậu Duy một tiếng, rồi tùy tiện ngồi phịch xuống sofa, giọng lười nhác: "Cậu rảnh rỗi đến câu lạc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 bộ làm thế? Công ty không bận à? Tụi mình lát nữa đi ăn một bữa đi."

Lý Duy Quân nghĩ một lúc, "Để tôi hỏi thử đã."

"Chỉ hai người mình, còn hỏi ai nữa?"

Mọi người xung quanh lần lượt liếc về phía văn phòng anh. Duy Quân chợt nhớ bộ đội thường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 không được dùng điện thoại, bèn nói: "Khương Chí."

"Khương Chí?" Đậu Duy nhíu mày, lẩm bẩm, "Nghe quen quen sao ấy..."

Vài giây sau, anh ta bỗng trố mắt nhìn: "Không phải bạn học cấp ba của tụi mình à?gái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255đôi mắt to ấy? ấy đến Tây Đồ rồi hả?"

Duy Quân điềm đạm đáp: "Giờ Khương Chíbạn gái tôi."

Đậu Duy sửng sốt, tin này như thểngười đập một phát vào đầu anh ta, khiến anh ta ngơ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 ngác tại chỗ. Hai người đó, giăng tám cái sào cũng chẳng nối lại với nhau được, đến cả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 anh ta Duy Quân cũng chỉcùng tham gia tuyển phi công năm lớp 12 mới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 quen nhau hơn chút, ngồi cạnh nhau suốt thời gian dài vậy còn chẳng nói với nhau được mấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 câu.

Đậu Duy ngồi trên ghế sofa suy nghĩ hồi lâu, mãi mới hiểu được ý nghĩa của ba chữ "bạn gái" © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 kia, "Hả? bạn gái chính thức thật à?"

Duy Quân liếc nhìn anh ta một cái, không đáp lời.

Thật quá hoang đường, trên đời chuyện lạ gì cũng có. Nếu hôm nay không tận tai nghe thấy, Đậu Duy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 cảm thấy cả đời này mình cũng không thể nào liên hệ hai ngườiKhương Chí Duy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 Quân lại với nhau được. Anh ta phải mất một lúc lâu mới tiêu hóa nổi tin này.

"Bọn cậu quen nhau bao lâu rồi?" Cậu hỏi.

"126 ngày." Lý Duy Quân đáp.

"Cậu nhớ kỹ thật đấy......" Đậu Duy kinh ngạc, "Cô ấy đến Tây Đồ chơi à? Hai người sao lại thân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 nhau như vậy?"

Duy Quân chọn trả lời câu hỏi trước: "Cô ấy đến thực tập."

"Bao lâu vậy? Đợi ấy thực tập xong còn phải về Thanh Đàm chứ." Đậu Duy hỏi: "Cậu sẽ về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 cùng cô ấy à?"

Duy Quân không lên tiếng.

Đậu Duy lại hỏi: "Hay ấy sẽ lại đây?"

Duy Quân đáp: "Còn xem cô ấy quyết định."

"Không thể nào," Đậu Duy lại bị dọa cho sợ, "Cô ấy đi thì cậu đi, ấy thì cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 cũng ở? Vậy còn câu lạc bộ thì sao? Công ty với hộ khẩu thì sao? Tôi thật không ngờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 đấy, Lý Duy Quân, cậu lại tiềm năng yêu đươngquáng như vậy."

Câu cuối cùng khiến Duy Quân bật cười, "Hết cách rồi, ai bảo tôi thích ấy chứ."

"...... Ghê thật, đừng cười nữa."

Duy Quân thu nụ cười lại, nghiêm túc nói: "Chuyện tương lai ai biết được, cứ sống tốt hiện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 tại đã."

"Tôi không tin," Đậu Duy bĩu môi, "Hai người mới nói chuyện được bao lâu đâu."

Ánh mắt Duy Quân trở nên rất dịu dàng, "Nhưng tôi thích ấy từ lâu rồi."

Đậu Duy còn chưa kịp hỏi tiếp, Khương Chí đã thay đồ xong từ trong văn phòng bước ra. vừa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 trang điểm nhẹ trong phòng, còn chuốt mascara nữa, vừa định tìm Duy Quân thì đã thấy bên cạnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 anh ngồi một người đàn ông khác, ngũ quan góc cạnh, vóc dáng không khác mấy so với anh, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 khí chất lại sắc sảo hơn vài phần.

Duy Quân bước đến, "Xong hết rồi chứ?"

"Đậu Duy?" Khương Chí kéo tay anh lại, khẽ hỏi: "Đó bạn học cấp ba của mình đúng không?"

......

Chẳng mấy chốc ba người cùng đi ănmột nhà hàng gần đó. Sau khi tốt nghiệp trường quân đội, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 Đậu Duy vẫn ở trong quân ngũ, thời gian nghỉ phép không nhiều nên cũng ít khi về Thanh Đàm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 tham gia tụ họp bạn học cũ. thế, Khương Chí với anh ta cũng không quen thân cho lắm. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255với hầu hết nam sinh trong lớp cũng chỉ giao bình thường, nếu không nhờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 Duy Quân, chắc chẳng bao giờ dịp ngồi cùng bàn ăn với Đậu Duy nói chuyện.

Nhân lúc Duy Quân ra quầy lấy đồ uống, Đậu Duy ghé sát thì thầm: "Tôi thật sự không ngờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 hai cậu lại đến được với nhau, đúng là duyên phận đó!"

Khương Chí mỉm cười nhìn bóng lưng Duy Quân, "Tôi cũng không ngờ, hồi cấp ba anh ấy ít nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 lắm."

"Không chỉ ít nói đâu," Đậu Duy nói, "Ngoài lúc tan học đi chơi bóng thể buôn thêm vài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 câu, còn lại thì cậu ta hầu như chẳng trò chuyện với ai trong lớp cả. Ngồi cùng bàn với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 cậu ta khiến tôi nghẹn muốn chết! Ngoài làm bài thì vẫn làm bài, tôi nhìn cũng ngại làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 phiền."

Khương Chí bật cười không nhịn được.

"Thật đấy, năm lớp 12 tham gia tuyển phi công thì tôi mới thân với cậu ta hơn chút. Lớp mình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 lúc đó không phải chỉhai đứa bọn tôi qua được vòng khám sức khỏe sao."

Nhắc đến chuyện đó, Khương Chí mới nhớ ra, "Sao rồi nhỉ? Cuối cùng anh ấy không làm phi công nữa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 mà."

"Rắc rối lắm," Đậu Duy nói, "Cậu ta bị loại khâu thẩm tralịch."

Thấy vẻ mặt Khương Chí ngẩn ngơ, Đậu Duy thoáng lo lắng, "Cậu không biết chuyện này à......"

Khương Chí thật sự không biết.

Ngoài Đậu Duy và giáo viên chủ nhiệm, trong lớp không ai biết tại sao Duy Quân lại không được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 làm phi công.

*

Tháng 11 năm 2012, Duy Quân Khương Chí bắt đầu vào năm cuối cấp ba, cũng lúc Thanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 Đàm khởi động kế hoạch tuyển chọn phi công quân đội.

Việc tuyển chọn phi công không quân vốn rất khó khăn, đối với Duy Quânnói thì đây càng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255mộthội hiếm có. Trở thành phi công, vào trường quân đội đồng nghĩa với việc anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 thể giúp Lý Thừa Lương giảm bớt phần nào áp lực gánh nặng.

Từ nhỏ đã thường xuyên làm việc giúp Thừa Lương, nên thể lực của Duy Quân trong đám học © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 sinh cấp ba được xem khá tốt, thể chất cũng ổn. Trước Tết, anh đã thuận lợi vượt qua © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 vòng khám sức khỏe. Toàn khối lớp 12 cuối cùng chỉ bốn người được vào vòng hai. Mọi người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 đều nói, đã vượt qua vòng khám sức khỏe thì sau đó mọi chuyện sẽ suôn sẻ thôi.

Trong lớp, ai cũng ngưỡng mộ. Ai không muốn thoát khỏi cảnh thức khuya dậy sớm, suốt ngày ôn thi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 luyện đề? Sáu giờ sáng ở Thanh Đàm thực sự quá sức chịu đựng rồi, dậy còn sớm hơn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 cả gà, cuộc sống như vậy thật sự quá mệt mỏi.

Qua kỳ nghỉ đông, tháng 1 năm 2013, Duy Quân bắt đầu chuẩn bị cho vòng hai. Giáo viên chủ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 nhiệm đặc biệt sắp xếp anh Đậu Duy thành một nhóm. Hai người họ không cần học chính khóa, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 thường xuyên ra vào trường để chỉnh hồ chính trị trong ánh mắt ghen tị của cả lớp. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255

Sau khi nộp tài liệu, sẽ một tháng để chờ xét duyệt. Đậu Duy thì hoàn toàn thả lỏng, rất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 nhàn nhã, còn Duy Quân thì không như vậy.

Anh vẫn ngồi trong lớp làm đề, mức độ nghiêm túc thậm chí còn hơn cả trước khi thi vòng đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 tiên.

Đậu Duy không hiểu nổi, thường xuyên kéoDuy Quân đi chơi bóng. Cậu ta nói đủ điều, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 Duy Quân vẫn cúi đầu không ngẩng lên. Thi thoảng ngẩng lên, ánh mắt cũng chỉ thức lướt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 qua chỗ ngồi của Khương Chí.

Thấy ấy không ngừng viết bài, anh cũng lại cúi đầu.

Đề bài nhìn quavẻ phức tạp, nhưng không khó, cách giải của anh rấtràng, chỉ là trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 đầu lại cùng hỗn loạn.

Trở thành phi công, vào trường quân đội không chỉ giúp Thừa Lương giảm bớt áp lực, còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 đồng nghĩa với việc đánh mất thời gian tự do, đánh mất mọi điều anh yêu thích bên ngoài.

Duy Quân vẫn còn nhớ rõ, vào một ngày sau khi đã nộp hồ xét duyệt chính trị, anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 từ nhà quay lại trường, vừa bước vào cổng trường thì gặp Khương Chí đang tan học. Mấy ngày không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 gặp, vẻ gầy đi một chút, sắc mặt cũng hơi tái nhợt.

Hai người cùng nhau bước vào cổng trường, Khương Chí ngáp dài một cái:

"Cậu còn đến trường làm vậy? Không phải sắp vào bộ đội rồi sao?"

Theo nói thì không cần đến nữa, chỉ cần ở nhà chờ kết quả được, giáo viên chủ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 nhiệm cũng nói thể tạm thời nghỉ học. Lý Duy Quân đáp:

"Chưa xét duyệt hồ mà, nên vẫn đến."

"Haiz, cậu với Đậu Duy đúng sướng thật, sau này không phải chịu cảnh bị hành hạ trường nữa." © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255

Duy Quân nhìn chằm chằm vào sợi bông dính trên mu bàn tay cô:

"Cậu bị bệnh à?"

gật đầu, "Bị sốt."

"Chắc vẫn chưa khỏi hẳn đâu," Lý Duy Quân nói, "Sao không nghỉ ngơi thêm vài ngày nữa?"

"Sao thể được? Thầy chủ nhiệm nói, làm thêm một đề thể kiếm thêm một điểm, một điểm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 thể vượt qua vạn người đó."

Duy Quân nghĩ ra rất nhiều điều muốn nói, nhưng dường như điều cũng không thích hợp, đành nói: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255

"Cố lên nhé."

"Cậu cũng vậy," Khương Chí ngừng một lát, không đúng, phải chúc mừng mới đúng."

cười nhẹ: "Chúc mừng cậu trước nhé!"

Duy Quân cũng khẽ cười: "Cảm ơn."

Đến cuối cùng, điều anh muốn hỏi vẫn không thể nói ra được, không hỏi Khương Chí muốn thi vào trường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 đại học nào.

Duy Quân không biết.

Mùng 3 tháng 3, sân thể dục đầy tiếng chim hót, bắt đầu những nam sinh mặc áo ngắn tay, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 nhưng ai cũng vẻ mệt mỏi và dễ cáu gắt. Các thầy liên tục nhấn mạnh: kiên trì, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 kiên trì, lại kiên trì. Cố gắng vượt qua giai đoạn này, thi đại học xongtương lai tự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 do rộng mở.

Việc tuyển chọn học viên phi công cũng đã bước vào giai đoạn xác nhận cuối cùng, chỉ cần qua được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 vòng này, cánh cửa trường quân đội sẽ chính thức mở ra trước mắt.

Thế nhưng, Duy Quân chờ mãi, đợi đến khi kết quả tuyển chọn của những người khác đều đã được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 công bố, thì anh mới nhận được kết quả của mình

Không vượt qua thẩm tra chính trị.

Anh đã quên mất, trước đây Thừa Lương từng bị ngồi tù. Tuy chỉbị vu oan, rồi nhanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 chóng được minh oan thả ra, nhưng vẫn để lại một vết nhơ không thể xóa bỏ.

Từ hy vọng hóa thành thất vọng, Lý Duy Quân không biết nên phản ứng ra sao, chỉ cúi đầu, nét © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 mặt u ám, ngồi yên bất động.

Lẽ ra nên thấy buồn, hay ít nhất cũng nên tiếc nuối. Một hội tốt như vậy cứ thế trôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 qua giữa kẽ tay, hơn nữa khôngcách nào níu giữ lại. cha từng tiền án, nên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 sau này anh không còn khả năng thi vào những ngành liên quan. Nhưng anh không trách Thừa Lương, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 cũng không thể trách.

Nhân viên thẩm tra chính trị của quân đội cũng cảm thấy đáng tiếc. Tố chất tổng thể của Duy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 Quân rất tốt, nhưng điều đó cũng chẳng thể thay đổi được kết quả.

Đôi bàn tay khô gầy của Thừa Lương siết lại, vẻ mặt đau khổ hỏi:

"Thật sự không thể cân nhắc lại một chút sao? nó, tôitôi. Tôi phạm sai lầm, sao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255thể để lên người được chứ?"

"Chuyện này thật sự không còn cách nào khác..." Họ mang vẻ ái ngại, quay sang nói với Lý Duy Quân: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255

"Em học sinh, còn một khoảng thời gian nữa mới tới kỳ thi đại học, đừng nản lòng. Thành tích của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 em tốt như vậy, cuộc đời chắc chắn không chỉ một con đường để đi."

Duy Quân lặng lẽ gật đầu. Cuối cùng, khi nhân viên thẩm tra chuẩn bị rời đi,Thừa Lương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 bỗng gọi họ lại bằng giọng run run. Ông nhìn Duy Quân, thở dài, nghiến răng nói:

"Nó không phải con ruột của tôi."

Tất cả đều chết lặng tại chỗ.

Duy Quân không thể tin nổi nhìn ông. Hốc mắt ông đỏ hoe, sắc mặt thất thần.

"Năm con năm tuổi, ba nhặt được con. Con không phải con ruột của ba."

Thừa Lương vốn dĩ không định nói ra lúc này. Hơn mười năm qua ông chưa từng kể với bất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 kỳ ai, thậm chí từng nghĩ sẽ giấu kín chuyện đó cho đến lúc chết. Nhưng bây giờ thật sự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 không còn cách nào, tương lai của con trai quan trọng hơn tất cả. Thế nên ông quay sang hỏi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 nhân viên thẩm tra:

"Nó không phải con ruột tôi, như vậy thể vượt qua thẩm tra chính trị không?"

Sau một lúc kinh ngạc, họ vẫn chỉ lắc đầu. Họ nhìn hai cha con bằng ánh mắt đầy thương cảm: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255

"Hai người hiện tại cùng một sổ hộ khẩu, quan hệ pháp cha con, điều đó không thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 thay đổi. Hơn nữa, dù là cha nuôi thì cũng không được..."

Ông cuống quýt nói:

"Tôi sẽ cắt đứt quan hệ với nó, gửiđi nơi khác, xem như không có người cha như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 tôi, chưa từng gặp tôi, như vậy cũng không được sao?"

Duy Quân kéo lấy ông, nghẹn ngào gọi: "Ba."

Những ức thuở nhỏ, Duy Quân không còn nhớ rõ nữa. Có vài lần trong đầu thoáng hiện lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 hình ảnh mình bị người ta đuổi đánh, nhưng anh chưa từng nghĩ nhiều, vẫn luôn cho rằng đó chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 là giấc mơ.

Không gian lặng đi một hồi lâu.Thừa Lương châm một điếu thuốc, ánh mắt nhìn chằm chằm xuống đất: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255

"Ba nghĩ đợi con tốt nghiệp cấp ba xong mới nói... ba hại con."

Thái dương như muốn nổ tung, đầu óc rối loạn, Duy Quân cảm thấy choáng váng, mắt mờ đi. Anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 quỳ xuống trước mặt ông, giọng khàn khàn:

"Ba nuôi con lớn, thì ba chính ba ruột của con."

Ông đỡDuy Quân dậy, phủi bụi đất dính trên đầu gối anh, nói:

"Lúc nhặt được con, người con đầy thương tích. Ba đã gọi báo cảnh sát, nhưng sau khi con tỉnh lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 thì chẳng nhớ được gì nữa, trên người cũng không có manh mối gì, nên ba mới giữ con lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 nuôi. Con còn ba mẹ ruột, nên hãy đi tìm họ, nhận tổ quy tông, biết đâu sau này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 còn thể tiếp tục làm phi công."

Duy Quân lắc đầu yếu ớt, ánh mắt màng:

"Con không muốn đi."

Cho tìm, thì anh biết tìm đâu? Anh vẫn chưa đến mười tám tuổi.

Trung Quốc rộng lớn như vậy, biết tìm đâu? Thừa Lương đã cho anh một cuộc đời, từng khối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 pha nặng 25kg đè cong lưng ông, ông tiết kiệm từng đồng nuôi anh khôn lớn, đó chính© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 người cha ruột của anh.

Duy Quân cúi đầu, mắt đột nhiên cay xè, nhắm mắt lại, hai hàng nước mắt nóng hổi lặng lẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 lăn dài trên gương mặt:

"Ba, cả đời này con con trai của ba. Về sau con sẽ bên cạnh ba, phụng dưỡng ba © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 lúc tuổi già. Không làm lính được thì con vẫn thể làm việc khác. làmđi nữa, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 con nhất định cũng sẽ gây dựng được tên tuổi cho mình."

"Thế còn ba mẹ ruột của con thì sao, biết đâu họ cũng đang đi tìm con."

"Con không biết nữa... Ba à, chờ khi nào con đủ khả năng rồi con sẽ đi tìm."

Sau khi không vượt qua được vòng tuyển chọn, Duy Quân thu lại tất cả những nỗi không cam tâm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 đơn trong lòng, dồn toàn bộ tâm trí vào kỳ thi đại học. Anh quay lại trường, cầm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 lấy đề thi, thậm chí trong lòng còn chút nhẹ nhõm.

May mắn Khương Chí tình đã giúp anhmột nơi chẳng ai ngờ tới. Chính một chút tình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 cảm mờ nhạt ấy đã kéo anh ra khỏi vực thẳm.lẽ số phận đã sớm ám chỉ với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 anh rằng con đường làm phi công một ngõ cụt, nên mới để Khương Chí âm thầm giúp đỡ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 để anh không bỏchuyện học hành, để thể làm bài thật tốt.

May anh không bỏ lỡ quá nhiều bài vở, khi làm bài cũng không bị cứng tay. Sau một lần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 thi thử nữa, thứ hạng của anh vẫn như cũ.

Thế những ngày còn lại của cấp ba đều trôi qua trong những lần ôn luyện đề.

Ba tháng sau, kỳ thi đại học đúng hẹn diễn ra.

Trước kỳ thi, rất nhiều học sinh về nhà. Thừa Lương vốn định lên thành phố thuê khách sạn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 để chăm sóc Duy Quân trước kỳ thi, nhưng giáo viên chủ nhiệm nói những ngày này nhà ăn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 trong trường đều được hiệu trưởng phối hợp với chuyên gia dinh dưỡng, lại có xe đưa đón đến địa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 điểm thi,lại trường sẽ tiện hơn nên ông không tới nữa. Hai cha con gọi điện thoại cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 nhau, trong điện thoại, Lý Thừa Lương nói:

"Ba mượn được một chiếc xe trong xưởng, chờ con thi xong ba sẽ đến đón, tiện thể chở hết hành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 về nhà luôn."

"Ngồi xe buýt cũng được mà, bao nhiêu năm rồi ba không lái xe."

"Không sao cả, ba bằng lái hai chục năm rồi, lái xe quen lắm. Hơn nữa ba đã hẹn trước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 với mấy người rồi, thi xong mình về nhà tìm một quán cơm ngon, ăn một bữa thịnh soạn."

Duy Quân nói: "Vậy thì đi ăn lẩu đi, ba vẫn luôn muốn ăn cái quán đó mà."

Thừa Lương cười:

"Không thành vấn đề! Ăn cho no, muốn uống rượu thì uống, sao cũng mười tám rồi, vừa hay xem © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 tửu lượng con thế nào, để sau này đi làm khỏi bị chuốc không biết đường."

Duy Quân bật cười: "Còn lâu nữa con mới đi làm mà."

"Nhanh thôi, chớp mắt tới." Thừa Lương nói: "Không làm mất thời gian của con nữa, đi ôn thêm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 chút bài đi, chờ con thi xong hai ba con mình phải ăn mừng thật to!"

"Vâng, con túc xá, ba nhớ giữ gìn sức khỏe."

Ngày 8 tháng 6 năm 2013, kỳ thi đại học kết thúc.

Thật lạ lùng, mỗi khi kỳ thi đại học kết thúc, trước khi mùa tới, thời tiết Thanh Đàm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 đều thay đổi bất thường.

Sau khi thi xong môn tiếng Anh, ánh nắng chói chang bị mây đen che phủ, bầu trời xanh thẫm chuyển © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 sang vàng đục, trông như sắp mưa lớn.

Mùa Thanh Đàm rất hiếm khi gió to, nhưng lúc Duy Quân bước ra khỏi trường thi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 trong không khí đã nồng nặc mùi đất ẩm, từng cơn gió âm u giận dữ rít qua, từng hạt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 bụi nhỏ lướt qua cánh tay trần cũng thể cảm nhận rõ. Tiếng gió trộn lẫn với âm thanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 bàn ghế va chạm vào nhau. Đây là lần cuối cùng trong đời học sinh anh quay lại chỗ ngồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 quen thuộc, cũnglần cuối cùng tất cả học sinh ngay ngắn ngồi trong lớp để làm bài kiểm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 tra.

Đậu Duy không đến trường, chỗ bên cạnh Lý Duy Quân trống không. Trong lớp học hỗn loạn, anh lặng lẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 ngồi một mình trên ghế, yên lặng lấy ra bút máy, giấy viết thư, phong bì, chuẩn bị viết một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 thư đã ấp từ lâu.

Anh viết lên đầu trang: "Khương Chí:"

Nhưng rồi... lại không thể viết tiếp.

Mỗi một câu từ, anh đã suy nghĩ lặp lại số lần trong những đêm khuya, vậy đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 lúc thực sự đặt bút lên giấy, tất cả đều quên sạch.

Đầu óc anh trống rỗng, lòng bàn tay toát đầy mồ hôi. Khi làm bài thi đại học tay còn không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 run, vậy bây giờ lại căng thẳng đến mức cầm không nổi bút. Càng nhìn hai chữ "Khương Chí", © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 anh lại càng thấy sao mình viết xấu thế.

Tờ thư bị vò thành một cục, nhăn nhúm ném vào cặp sách. Anh lấy ra một tờ mới, hít một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 hơi thật sâu, một lần nữa viết: "Khương Chí:"

Những lời đã chuẩn bị từ trước đều quên sạch,Duy Quân chỉ thể viết theo cảm xúc, nghĩ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 viết nấy. Sau đó anh cẩn thận gấp hai tờ giấy lại, cho vào phong bì.

Lúc đó Khương Chí đang đùa giỡn với lớp trưởng, hai người nói chuyện sôi nổi, hình như đang bàn về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 chuyến đi chơi sau tốt nghiệp, hẹn cùng nhau đi đâu đó thật vui, còn nói sẽ làm nhiều việc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 trước khi chính thức bước vào thế giới người lớn.

Trong lòng anh vang lên một tiếng nói mãnh liệt: Đưa ngay bây giờ! Ngay bây giờ!

Tim đập thình thịch khiến Duy Quân phải thở mấy hơi để bình tĩnh lại. Từng tế bào trong người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 như đang gào thét, thúc giục anh phải nói ra tất cả, phải để tuổi thanh xuân này có một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 cái kết trọn vẹn, cũng phải để lại một dấu ấn trong tuổi thanh xuân của Khương Chí, chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 vài phút, một khoảnh khắc, cũng đủ rồi. Anh nhất định phải đưa bức thư ấy, phải thẳng thắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 nói với ấy:

Khương Chí, mình thích cậu.

Duy Quân đứng dậy, tim đập như trống đánh, chậm rãi bước về phía Khương Chí. Trong mười mấy năm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 cuộc đời, chưa bao giờ anh trải qua một cảm xúc nào mãnh liệt hồi hộp đến thế. Cảm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 giác rung động ấy như muốn nuốt chửng anh.

Nhìn nghiêng gương mặt Khương Chí, Lý Duy Quân nghĩ: Anh không phải người may mắn. Từ nhỏ đã bị bắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 cóc, cuộc đời gập ghềnh, thi tuyển cũng thất bại, rất hiếm khi gặp được điều may mắn. Nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 trong mùa năm 2010, khi lần đầu tiên gặp Khương Chí, anh đã hy vọng rằng số phận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 thể một lần nữa mỉm cười với mình, để anh được lần may mắn thứ hai trong mùa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 này.

Thế nhưng anh vẫn không thể đưa bức thư ấy.

Giáo viên chủ nhiệm đứng cửa lớp, nét mặt nghiêm trọng, vẫy tay gọi anh ra ngoài. Bức thư bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 nhét lại vào túi, Duy Quân bước tới, đầu óc màng nghe xong câu nói ấy, màng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 lên xe buýt tới bệnh viện, màng nhìn thấy Lý Thừa Lương lần cuối cùng.

Số phận không mỉm cười với anh.

Thừa Lương gặp tai nạn trên đường đi, đúng lúc mưa to đổ xuống. Trên quốc lộ vùng đèo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 núi, hai chiếc xe đâm trực diện vào nhau. có hai mươi năm kinh nghiệm lái xe, ông vẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 không tránh được. Thùng xe đầy hai rương táo đỏ, món quà ông định mang về cho con trai, văng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 tung tóe khắp mặt đường núi, không còn lại lấy một quả.

*

Mưa lớn đi qua, Thanh Đàm lại trở về với bầu trời trong xanh và nắng ấm.Duy Quân ngắm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 nhìn khung cảnh yên bình ấy tiễn đưa Thừa Lương, rồi chuyển hết đồ đạc đến căn nhà © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 mà ông nội để lại trong thôn. Sau đó, anh ngồi một mình giữa căn nhà chính trống trải, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 bên cạnh di ảnh của Lý Thừa Lương.

Ảnh thờ một tấm hình chụp từ rất lâu, khi ông còn trẻ, được lấy từ trong chứng minh thư © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 cũ.

Anh nhẹ nhàng lau đi vết nước mắt còn đọng lại trên mặt kính bóng loáng của khung ảnh, rồi ôm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 chặt lấy tấm hình vào lòng, quỳ xuống đất, dập đầu ba cái.

Ba con cả một đời, đến cuối cùng lại chẳng có nổi một tấm ảnh chụp chung. Vậy anh phải dùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 điều để tưởng nhớ đến người cha đại ấy đây?

Lo liệu xong hết tang sự,Duy Quân để mặc bản thân trống rỗng suốt nhiều ngày. Mỗi ngày đều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 nằm trên chiếc giường nhỏ hẹp, không cảm nhận được cơn đói, cũng chẳng thấy khát. Cơn buồn ngủ nặng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 nề khiến anh hồ sống qua ngày, không biết bản thân tiếp theo phải làm gì. Anh cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 quay lại trường để lấy hồ nhân hay dự buổi lễ bế giảng cuối cùng, càng không tham © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 gia tiệc cảm ơn thầy cô.

Vài ngày sau, anh nhận được cuộc gọi từ chủ nhiệm, cuối cùng mới bước ra khỏi phòng, đón ánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 nắng chói chang, cạo sạch lớp râu mọc dài, chỉnh trang lại bản thân, ăn được mấy miếng cơm, rồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 đến trường lấy hồ sơ.

Lúc điền vào phiếu nhận hồ sơ, tên anh được xếp ngay dưới tên Khương Chí. Tay Duy Quân khựng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 lại, đầu óc cũng ngẩn ngơ. Giờ này chắc cô ấy đang đi du lịch cùng bạn đâu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 đó. Anh nhìn chăm chăm dòng chữ nắn nót ghi tên Khương Chí, dường như vẫn còn thể hình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 dung ra nụ cười tươi tắn khuôn mặt rạng rỡ của cô.

Anh lại nghĩ đến bức thư tình chưa từng được gửi đi ấy.

Thu dọn hết hành trong túc xá, Lý Duy Quân trở về quê, từ trong túi áo khoác lấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 ra bức thư tình ấy. Qua bao ngày tháng, thư đã bị nước mưa làm nhòe, nhăn nheo xấu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 xí đến mức không thể nhìn nổi.

Cổ họng nghẹn lại, anh nôn hết chỗ đồ ăn vừa mới lót dạ, rồi lập tức cảm thấy dạ dày © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 co rút đau đớn, nóng rát. Sau mấy ngày đói khát, thể anh đã chẳng thể tiêu hóa nổi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 bất cứ thứ nữa.

Cứ như vậy thôi.

Anh toát mồ hôi lạnh, lau đi những giọt nước mắt thức trào ra, thở d.ốc nhìn xuống bức thư © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 bị dính bẩn nằm dưới đất, trong đầu lặp đi lặp lại một câu: cứ như vậy thôi.

Cuối tháng 6 năm 2013, Lý Duy Quân đến tiệm net để điền nguyện vọng đại học. Sau khi điền xong, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 như ma đưa lối, anh đăng nhập vào QQ, mở trangnhân.

Vòng bạn tràn ngập hình ảnh mọi người đang đi du lịch, liên hoan cùng nhau. Anh lướt nhanh như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 gió, rồi nhìn thấy Khương Chí đã đăng mộtQR kèm dòng chữ: Cố lên cố lên! Từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 nay không dùng QQ nữa! Đã đến lúc làm người lớn rồi, nên dùng những phần mềm người lớn dùng! © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255

Mới mười tám tuổi, sao đã gọi người lớn? Lý Duy Quân khẽ cười, chỉ trong chốc lát ngắn ngủi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 ấy, sau bao ngày dài, anh mới lần đầu cảm thấy chút vui vẻ.

Anh không đăng WeChat. Nhìn Khương Chí lần cuối trong không gian, anh tắt QQ, rồi lên tàu đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 về phía Bắc Kinh.

Từ giây phút đó, anh không còn xuất hiện trên bất kỳ trang mạng nào nữa, cũng cắt đứt hết mọi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 liên hệ với quá khứ.

Tàu hoả lao vun vút, trong khoảnh khắc ngắn ngủi, chiếc đồng hồ thạch anh bên đường chợt lướt qua trước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 mắt. Bất chợt, Duy Quân lại nghĩ đếnThừa Lương, nghĩ đến Khương Chí, nghĩ đến bức thư © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 tình bị ném vào thùng rác. Toàn thân anh đau nhức, tim như bị làm đôi, nghẹn thở đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 mức tưởng như không thể sống nổi. Tại sao lại đau đến thế này?

Tuổi thanh xuân của anh lẽ ra không nên một kết cục như vậy. Anh cảm thấy bản thân sắp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 không chịu đựng nổi nữa, ôm lấy mặt, trong cơn đau tột cùng, nước mắt tuôn như mưa.

Mùa hạ chỉ vừa mới buông xuống trong thế giới của anh, vậychỉ trong vài ngày ngắn ngủi, lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 ầm ầm khép lại.

Suốt những năm sau đó, anh không còn một mùa hạ nào nữa mãi cho đến ngày 14 tháng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 2 năm 2018, trong giá lạnh mùa đông, Khương Chí kéo chiếc vali hành lý, bước vào Mùa Hạ Buông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 Xuống.

*

Khương Chí mang Mùa Hạ trở lại cuộc sống của Duy Quân.

Vào một đêm mùa đông.

Cô ấy đem Mùa Hạ Buông Xuống.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Mùa Hạ Buông Xuống, Mùa Hạ Buông Xuống Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Mùa Hạ Buông Xuống Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Mùa Hạ Buông Xuống full, Mùa Hạ Buông Xuống online, read Mùa Hạ Buông Xuống, Kim Du Mùa Hạ Buông Xuống

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 28 — Mùa Hạ Buông Xuống

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc