GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 2

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Anh cao hơn cô rất nhiều, khí chất có chút ngông nghênh, bất cần. Trên người mặc một chiếc áo thun trắng cùng quần thể thao, tay giương chiếc ô màu đen, che đi hết thảy mưa gió bên ngoài.

Văn Lạc nắm lấy vạt chiếc áo khoác bỗng dưng trên người mình, im lặng không đáp.

Người thanh niên đứng trước mặt nhìn một lượt, lại mở miệng lần nữa: “Lên xe với tôi đi, đường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cao tốc không phải nơi để đi dạo đâu.”

Văn Lạc cởi chiếc áo khoác trên người xuống, “Không cần đâu, cảm ơn.”

“Đi dạo đây, cũng không không tốt.”

Thanh niên không nhận lại chiếc áo khoác cô đưa, giơ ô ghé sát vào hơn, “Em nghiêm túc đấy à?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Văn Lạc gật đầu.

Đúng lúc này, một chiếc xe tải lớn từ phía sau chạy tới, điên cuồng bấm còi inh ỏi về phía © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 họ. Người tài xế bên trong hạ cửa kính xuống, gào lên: “Hai người bị úng não à? Yêu đương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thì vào trong xe nói! Đừng chắn đường cao tốc!”

Người nọ mắng xong, chiếc xe tải rít gào rồi phóng đi mất.

Cơn mưa xiên xiên trút xuống, chiếc ô trong tay anh khẽ nghiêng đi một chút, che chắn cho kín © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kẽ. Yết hầu anh khẽ rung lên một tiếng cười trầm: “Nghe thấy rồi chứ?”

“Dù đi dạo hay yêu đương, ở trên cao tốc rất nguy hiểm.” “Lên xe trước đã.”
Hàng mi Văn Vũ Lạc run rẩy. Lúc trước là do cô quá kích động nên mới xuống xe giữa đường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cao tốc, hành động này thực sự cùng nguy hiểm.

ngẩng đầu liếc nhìn chàng trai trước mặt, không từ chối nữa, khẽ đáp: “Vâng.”

đi theo anh lên chiếc xe việt đó.

Vào trong xe, chàng trai đưa cho một bịch khăn giấy. Văn Lạc rút hai tờ ra, lau nước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mưa trên mặt trên tóc.

Trong xe mùi khói thuốc nhàn nhạt, trên bảng điều khiển đặt hai cuốn tạp chí đua xe.

Tầm mắt Văn Lạc dừng lại trên hai cuốn tạp chí đó, khăn giấy trong tay đã ướt sũng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại rút ra một tờ khác.

“Tuy hôm nay trời nóng, nhưng dầm mưa thế này rất dễ bị cảm. Nhà emđâu? Đã giúp thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giúp cho trót, tôi đưa em về.” Người đàn ông khởi động lại xe, tay đặt trên lăng, nghiêng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đầu nhìn Văn Lạc.

Mái tóc đen của gái ướt sũng, khăn giấy căn bản không thể lau khô. Vài lọn tóc mái ướt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 át dính trên vầng thái dương trắng nõn. Gương mặt nghiêng của quá xinh đẹp, hàng mi vừa đen © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vừa dày lại cong vút, trông như một con thiên nga trắng lỡ sa xuống nước, khiến người ta không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khỏi đau lòng.

“Tôi không nhà Minh Thành.” đáp lại. Chàng trai im lặng.
VănLạc nói tiếp: “Tôi sinh viên trường Đại học Minh Thành.”

“Lát nữa xuống cao tốc, anh cứ tuỳ tiện thả tôi ở ven đường nào đóđược.”

“Trùng hợp thật, tôi cũng học Minh Thành.” Anh chăm chú nhìn cô, “Em sinh viên năm nhất à?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

“Vâng…” Văn Lạc gật đầu, nghe anh nói cũng học Minh Thành,ngước mắt nhìn qua, bắt gặp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ánh mắt anh đang nhìn mình chằm chằm.
Bộ dạng lúc này của quả thực rất thảm hại, Văn Lạc mím môi.

Chàng trai dời mắt đi, bắt đầu tự giới thiệu: “Tôi tên Từ Vân Khoát, sinh viên năm ba, khoa Khoa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 học Máy tính.”

“Còn em?”

Từ Vân Khoát…

Cái tên này nghe khá quen tai.

Nhất thời không nghĩ ra đã nghe thấy đâu, Văn Lạc đáp: “Tôi học khoa Luật.”

chỉ trả lời ngắn gọn như vậy, thế nên Từ Vân Khoát phải hỏi tiếp: “Tên emgì?”

Văn Lạc nhìn ra ngoài cửa kính xe phía trước, trả lời: “Văn Lạc.”

Mưa vẫn đang rơi, cần gạt nước phía trước không ngừng qua lại, cần mẫn lau đi màn nước trên kính. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

“Văn… Lạc?” Từ Vân Khoát lặp lại tên cô, lòng bàn tay thức vuốt v/e lớp da trên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lăng.

“Vậy sao em không trường?” Anh lại liếc nhìnmột cái, hỏi.

Người bình thường nào lại rảnh rỗi đi dầm mưa trên đường cao tốc chứ. Khi hỏi câu này, giọng điệu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của chàng trai cố ý dịu đi rất nhiều.

VănLạc không muốn trả lời câu hỏi này lắm, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, thuận miệng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bịa ra một do: “Cãi nhau với bạn trai, sau đó bị anh ta bỏ lại đây.”

“…”

Từ Vân Khoát im lặng nửa giây, mày hơi nhíu lại, “Bạn trai em… đúng không ra gì.”

Văn Lạc khẽ “vâng” một tiếng.

Xe dần dần rời khỏi cao tốc. Văn Vũ Lạc đang nhìn ra ngoài cửa sổ ngẩn người thì phát hiện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người ghế lái đã cho xe dừng lại. hoàn hồn, cúi đầu tháo dây an toàn.

“Đợi tôi một lát.” Chàng trai nói một câu rồi mở cửa xuống xe.

Văn Lạc không hiểu ý anh, định hỏi đó thì đối phương đã hành động rất nhanh. Sau khi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xuống xe, anh cầm ô quay người đi về phía siêu thị ven đường. Bóng lưng anh cao lớn, rộng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rãi.

Bên ngoài mưa vẫn rơi, Văn Lạc do dự một chút rồi quyết định nghe lời, lại trong xe. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Cô bất giác quét mắt nhìn quanh xe một lần nữa, rồi lại hướng tầm mắt ra màn mưa ngoài cửa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sổ. Sự yên tĩnh trong xe và cơn mưa tầm bên ngoài tạo thành một sự đối lập rõ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rệt.

Giống như Ninh Minh Quyết, vốn không thuộc về nhau. cũng giống như chàng trai đã cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đi nhờ xe này.
Đối phương từ siêu thị bước ra, trên tay hình như thêm một chiếc máy sấy tóc.

Chàng trai chạy nhanh đến trước ghế phụ, vào cửa kính. Văn Lạc hạ cửa sổ xe xuống. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

“Sấy tóc đi.” Từ Vân Khoát đưa máy sấy cho cô.

“Cái này…” Văn Lạc nhìn chằm chằm vào chiếc máy sấy.

Từ Vân Khoát nói: “Mượn của chủ siêu thị, em sấy xong tôi trả lại cho ấy.”

“…”

Người này, sao lại tốt bụng đến thế.

Văn Lạc mím môi dưới, đưa tay nhận lấy, hỏi: “Trong xe có thể cắm máy sấy được không ạ? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bị nổ không?”

Người đàn ông bật cười, “Không đâu, sấy đi.”

Văn Lạc lúc này mới gật đầu, nhưng không biết cắm máy sấy đâu, cầm máy sấy đứng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngồi không yên. Từ Vân Khoát lên xe, “C.ắm v.ào đây này.”

Bàn tay với những khớp xương rệt của anh vươn qua, cầm lấy phích cắm máy sấy, tìm thấy một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93cắm ba chấu bên cạnh cần số rồi c.ắm v.ào.

Chiếc xe nàyvẻ đã được độ lại, nên mới có trang bị như cắm ba chấu.

Văn Lạc dùng máy sấy để sấy tóc.

Từ Vân Khoát kiên nhẫn đợighế lái. Văn Lạc bật máy sấy ở mức lớn nhất, tuy tóc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vừa dày vừa nhiều nhưng chỉ vài ba lượt xong. Cô không sấy khô hoàn toàn, chỉ sấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khô da đầu rồi tắt máy.

“Xong rồi à?” Chàng trai nhìn cô hỏi.

Mái tóc đen của Văn Lạc được vuốt hết sang vai phải, để lộ vành tai trái hồng hồng và © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một đoạn cổ trắng ngần. khẽ “vâng” một tiếng.

“Được rồi, tôi đem máy sấy trả lại cho chủ.” Từ Vân Khoát nói. Văn Lạc không nói gì, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đưa máy sấy cho anh.
Máy sấy vừa dùng xong, bề mặt vẫn còn nóng, vương lại chút hương thơm từ tóc của gái. Từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Vân Khoát nhận lấy, rút phích cắm ra rồi mở cửa xuống xe.

Văn Lạc gãi gãi đầu, vuốt lại cho tóc suôn mượt, cảm thấy ngày hôm nay dường như cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quá tệ.

người đã đối xử tốt với cô.

Cứ như vậy ngẩn người trên xe, thấy Từ Vân Khoát quay trở lại. Anh giương ô, vòng đến ghế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lái rồi lên xe.
Văn Lạc cụp mắt xuống.

Đợi đối phương lên xe, Văn Lạc nói: “Hôm nay cảm ơn anh, tôi muốn xuống xe.”

“Xuống xe làm gì? Em không về trường à?” Từ Vân Khoát hỏi. “Có về ạ,” Văn Vũ Lạc nói: “Nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tôithể đi xe buýt.”

“Vậy thì chẳng thà đi nhờ xe của đàn anh còn hơn,” Điện thoại trong túi Từ Vân Khoát rung lên, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 anh vừa nói vừa thò tay vào túi quần lấy ra, thờ ơ cúi đầu trả lời tin nhắn, rồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại nói: “Tôi đã nói rồi, đã giúp thì giúp cho trót.”

“Tôi cũng về trường, tiện đường đưa em về.” “…”
Đuôi tóc vẫn còn hơi ẩm, VănLạc dùng một tờ khăn giấy lau lau, rồi im lặng.

Từ Vân Khoát trả lời xong tin nhắn, tuỳ ý đặt điện thoại lên bảng điều khiển, rồi quay đầu nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cô.

“Em không nói tức đồng ý nhé? Vậy tôi lái đây.” Từ Vân Khoát khởi động xe, lòng bàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tay nắm lấy lăng.

Đúng là thuận đường thật, bên ngoài lại đang mưa, khôngô. Người ta vừa mới mượn máy sấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cho cô sấy tóc xong, chẳng lẽ lại để mình ướt thêm lần nữa sao? Văn Lạc “vâng” một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tiếng.

Giữa cơn mưa lớn, chiếc xe việt màu vàng vốn đang đỗ lại một lần nữa chuyển bánh, chẳng mấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chốc đã đi xa trong màn mưa, hướng về phía đường Văn Hoa.



“Reng reng reng,” xe vừa lái vào cổng đông của Đại học Minh Thành, điện thoại của Từ Vân Khoát rung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lên không ngớt. Cuối tuần, lại đúng vào giờ ăn tối, sinh viên cổng trường chút đông, anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giảm tốc độ xe, rồi bắt máy.

“Giục cái gì, đến ngay đây, mọi người cứ ăn trước đi,” chàng trai trả lời người trong điện thoại, “Ninh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Minh Duệ và Trang Tiện à? Tôi không biết, tôi không đi cùng họ.”

Nghe thấy cái tên này, Văn Lạc khựng lại một chút.

Ngay sau đó nghe thấyngười bấm còi phía sau. Văn Vũ Lạc quay đầu lại, một chiếc Porsche © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 màu đen đang bám sát theo sau, cũng lái vào cổng trường, dường như đang bấm còi với xe của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 họ.

Từ Vân Khoát nhìn qua kính chiếu hậu, nói vào điện thoại: “Trùng hợp thật, hai người cậu vừa nói cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đến rồi. Được rồi, năm phút nữa cho cậu thấy người, cúp máy đây.”

Chàng trai cúp điện thoại, đặt lại lên bảng điều khiển.

Văn Lạc đang chú ý bên ngoài, chiếc Porsche kia lái lên phía trước, chạy song song với xe của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 họ. Cửa sổ ghế phụ của chiếc xe đó được hạ xuống, người bên trong gọi sang: “Khoát!”

Mưa đã ngớt đi rất nhiều, bây giờ bên ngoài chỉ còn lất phất mưa bụi. Qua ô cửa kính đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hạ xuống, Văn Lạc thoáng thấy người ngồi ở ghế lái của chiếc xe kia.

Ninh Minh Duệ…

Từ khi còn rất nhỏ, đã nghe nói Ninh Minh Quyết một người em trai nhỏ hơn ông hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mươi mấy tuổi, con trai lúc về già của ba Ninh Minh Quyết, tên là… Ninh Minh Duệ.

Khi còn nhỏ,rất quan tâm đến Ninh Minh Quyết, cũng rất để ý đến người này, vậy những © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chuyện liên quan nhớ rất rõ.

Văn Vũ Lạc nhìn chằm chằm người ngồi ghế lái chiếc xe kia, đối phương cũng giống như người ngồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93ghế phụ, đang quay mặt sang chào hỏi Từ Vân Khoát. Gương mặt đó, trông rất giống Ninh Minh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Quyết, chỉ không lạnh lùng bằng, trẻ trung đầy sức sống, tai phải đeo một
chiếc khuyên tai màu đen.

Từ Vân Khoát hạ cửa kính xe xuống hết cỡ, Văn Lạc không nhìn sang bên đó nữa, quay đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đi.

“Ồ hô…” Người trong xe bên kia huýt một tiếng sáo, giọng điệu đầy vẻ hóng hớt, “Khoát, trong xe cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 còn chở theo một em gái à? Hiếm thấy nha, phải giới thiệu cho bọn tôi biết với chứ!” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Từ Vân Khoát không để ý đến lời nói của anh ta, chỉ nói ngắn gọn một câu: “Mọi người đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trước đi, tôi đến sau.”

“Okie, bọn tôi đợi đấy nhé, cậu phải nhanh đưa em gái đến đấy!” Trang Tiện đầy tò mò nhìn về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phía Văn Lạc vài lần, rồi mới nâng cửa kính xe lên.

Chiếc Porsche chạy đi xa.

“Dừng xe đây đi ạ.” Văn Lạc lên tiếng.

Từ Vân Khoát quay đầu liếc một cái, rồi cho xe dừng lại. Văn Lạc cúi đầu tháo dây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 an toàn.
Từ Vân Khoát nghĩ ngợi một lúc, rồi nói với cô: “Hai người vừa rồi là bạn của tôi. Tối nay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chúng tôi một trận bóng rổ, khoa Khoa học Máy tính đấu với khoa Kiến trúc, nên hẹn nhau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ăn tối. hứng thú đi cùng không? Giờ này chắc cũng đói rồi.”

VănLạc đã tháo xong dây an toàn, đeo chiếc túi xách chéo lên người. trả lời rất nhanh: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “Không cần đâu ạ, hôm nay đã làm phiền anh nhiều rồi.”

Nói xong,đưa tay vuốt mớ tóc đen lòa xòa ra sau tai, rồi mở cửa xe bước xuống.

“Tôi đi đây, tạm biệt.”

Trông vẻ cùng lạnh lùng, không chút lưu luyến. gái nói xong câu đó, vội vàng quay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người rời đi.

Bóng hình mảnh khảnh, cân đối biến mất trong màn mưa bụi lất phất. Đúng một cô gái lạnh lùng. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
Từ Vân Khoát không khỏi thầm nghĩ.

Người đi xa rồi, anh mới lười biếng khởi động lại xe, lái về phía một nhà hàng trong khuôn viên trường.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Mặc Kệ, Mặc Kệ Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Mặc Kệ Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Mặc Kệ full, Mặc Kệ online, read Mặc Kệ, Tống Mặc Quy Mặc Kệ

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 2 — Mặc Kệ

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc