GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 1

Đã copy!
Đang tải danh sách...
Tiếp
Tiếng tí tách, tí tách… mưa vẫn cứ rơi không ngừng, bao trùm cả thành phố phồn hoa trong màn nước.

Chiều 5 giờ 40 phút, Văn Lạc kết thúc ca phục vụ tình nguyện Viện bảo tàng Tự nhiên. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vào phòng thay đồ, chiếc áo tình nguyện màu xanh lục vừa cởi ra thì điện thoại trong túi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rung lên.

Trả lại áo tình nguyện xong, Văn Vũ Lạc mới xem điện thoại. Người kia đã gửi tin nhắn.

[Đã cổng viện bảo tàng, con đangđâu?]

Ngữ khí lạnh lùng, cứ như đang nói chuyện với cấp dưới. Nhưng đối phương cũng khá đúng giờ.

Văn Vũ Lạc khẽ “xì” một tiếng trong lòng, lấy chiếc túi xách đeo chéo từ tủ đựng đồ ra. Mái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tóc dài chút vướng víu, bị kẹt dưới quai túi, liền dùng tay gom tócgỡ hết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ra.

Bên phải một tấm gương lớn hình vuông, phản chiếu hình ảnh mảnh khảnh của cô. Gương mặt nghiêng thanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đến mức quá đỗi, làn da trắng nõn trong suốt.

Thay quần áo xong, Văn Vũ Lạc xoay người rời khỏi phòng làm việc. Khi đi ngang qua, không để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ý rằng cách đó không xa, một nữ sinh đang lặng lẽ nhìn một lúc lâu mới thu hồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tầm mắt.

Các tình nguyện viên đến phòng làm việc để thay đồ, nhóm này sinh viên Đại học Minh. Khi bóng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dáng Văn Vũ Lạc đã xa, hai nữ sinh đang thay đồ gần đó mới lên tiếng: “Cậu ấy đẹp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thật đó, tuyệt vời luôn, sao lạingười ngũ quan minh diễm đến thế nhỉ.”

“Đúng rất tuyệt, ai, tớ vừa chụp lén cậu ấy một tấm.”

“Gửi tớ, gửi tớ!”

“Trời ơi, hết nói nổi rồi, cũng con gái sao chúng ta lại singười ta như thế.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

“Phì!”



Ngoài trời mưa vẫn không dấu hiệu ngớt. Văn Vũ Lạc không mang dù, bước ra khỏi phòng làm việc, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tìm một chiếc ghế tầng một viện bảo tàng ngồi xuống nghỉ chân.

Điện thoại trong túi lại rung lên một lần nữa. Là một tin nhắn mới. Ninh Minh Quyết: [Sao vẫn chưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ra?]
[Trả lời tin nhắn đi.]

Văn Lạc cầm điện thoại, chữ: [Không thấy trời mưa à?] [Không mang dù.]
Ninh Minh Quyết: [Con ra cổng đi, tôi bảo trợ lý đến đón.]

Văn Lạc cụp mắt, trả lời một chữ “Ừ” rồi đứng dậy từ chiếc ghế.

không nhận ra xe của Ninh Minh Quyết, càng không quen biết trợcủa ông. Bước đến cổng viện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bảo tàng, thấy một người đàn ông trung niên mặc vest sọc, cầm ô màu xám, chạy nhanh về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phía mình.

Người chú này, Văn Vũ Lạc hình như đã gặp hồi nhỏ, quê nhà Cẩm Thành.

“Cô Văn phải không ạ?” Đối phương đánh giá cô. Văn Lạc khẽ “ừ” một tiếng.
“Xin mời đi theo tôi, xe của Ninh tổngđằng kia.” Đối phương nói.

Văn Lạc nhìn theo hướng ông ta chỉ, chếch phía trước vệ đườngmột chiếc Bentley màu đen đang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đỗ.

“Đi nhanh thôi Văn, Ninh tổng đang đợi đấy.” Thấy Văn Lạc không nhúc nhích, Hiền Nguyên lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tiếng.

Gió kèm mưa tạt vào người, Văn Lạc không đứng ngây ra đó chui vào dưới chiếc ô của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Hiền Nguyên, cùng ông ta đi về phía chiếc Bentley.

Đến bên xe, Hiền Nguyên một tay cầm ô, một tay giúp Văn Lạc mở cửa ghế sau.

Cửa xe mở ra, Văn Vũ Lạc thấy Ninh Minh Quyết đang ngồi phía ghế sau đối diện. Ông mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bộ vest chỉnh tề, toàn thân trên dưới không chút cẩu thả, giống như thân phận của mình, trông cao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quý nhưng đầy xa cách. Thần sắc lạnh nhạt và đầy xa cách, lẽ không đến đúng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giờ, sắc mặt người đàn ông rất khó coi, hai hàng lông mày khẽ nhíu lại.

Liếc nhìn ông một cái, VănLạc chẳng muốn bước lên chiếc xe này chút nào. Mỗi lần gặp ông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ta,luôn cảm nhận ràng sự ghét bỏ ông dành cho cô.

“Ninh tiên sinh,” Văn Lạc kéo khóe môi gọi một tiếng, “Tìm tôi chuyện gì, cứ nói thẳng đi.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Tiếng “Ninh tiên sinh” đó khiến Ninh Minh Quyết lập tức đen mặt. Ông quay đầu nhìn qua, khí chất cực © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kỳ lạnh lẽo, “Lên xe rồi nói.”

Do dự một lúc, Văn Lạc không muốn đứng ngoài trời mưa, dứt khoát cúi người chui vào trong xe. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Hiền Nguyên đã bên cạnh Ninh Minh Quyết mười mấy năm, làm việc cho ông từ trước khi Văn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Lạc ra đời, ánh mắt không khỏi lướt qua lại giữa hai người, rồi đưa tay đóng cửa xe © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại.

Tuy VănLạc nhỏ tuổi nhưng thực sự rất giống phiên bản trẻ của Ninh Minh Quyết, ba phần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giống ông, tính cách càng giống. Một vẻ mặt lạnh lùng.

Mỗi lần hai người gặp nhau, người khác không biết còn tưởng họ kẻ thù thâm thù đại hận. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Thật ra họ ba con, chảy chung một dòng máu.

VănLạc vào trong xe, không mở miệng nói chuyện, tựa lưng vào
ghế im lặng. Người ngồi đối diện cũng không lên tiếng. Không khí thật sự rất căng thẳng.

Chờ Hiền Nguyên lên ghế phụ, Ninh Minh Quyết nói với tài xế hàng ghế trước: “Đi đường Văn Hoa, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tôi cuộc họp lúc 7 giờ đó.”

“Vâng, Ninh tổng.” Tài xế đáp.

Đường Văn Hoa… Đại học Minh cũng gần đường Văn Hoa. Xem ra lần gặp mặt này với chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tiện đường.

Văn Lạc xoay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, mưa lớn hơn, những hạt mưa vẽ thành từng vệt nước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trên cửa kính xe. Mặt hướng ra ngoài cửa sổ, ánh mắt không lâu sau lại dán vào chiếc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gương chiếu hậu phía trước.
Chiếc gương chiếu hậu trên đầu xe vừa đúng góc độ thể chiếu nửa trên của Văn Vũ Lạc. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Gương mặt cô, thực sự giống người mẹ kia của cô, rực rỡ tươi đẹp song, mái tóc dài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mềm mại màu đen tuyền, gương mặt trái xoan, đôi mắt cáo, ngũ quan như được trời cao tinh xảo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 điêu khắc. Nhưng một gương mặt đẹp như vậy thì sao chứ, xuất thânnội tâm lại dơ bẩn. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

“Ninh Minh Quyết, tôi giữ lại giọt máu của anh thì sao? Lúc anh gieo giống sung sướng như vậy, còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không cho phép tôi đẻ ra để nếm trải cái khổ của nhân thế này sao?”

“Tôi thể muốn chứ, chẳng phải tiền sao? Tiền đúng chỗ, mọi chuyện dễ nói.”

Người phụ nữ giống như yêu vật, ngoài gương mặt ra hoàn toàn không khác có thể hấp dẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ông. Hình ảnh người phụ nữ đó sơn móng tay đỏ, kẹp thuốc phì phèo khói trắng nói điều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kiện với ông hiện lên trong đầu, rồi lại bị Ninh Minh Quyết xua đi.

“Sao lại chạy đến Minh Thành học?” Ông mở miệng, hỏi Văn Lạc.

Câu nói này khiến VănLạc rất khó chịu, “Sao vậy, tôi không được chạy đến Minh Thành học à? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Cần được ông cho phép sao?”

“Đây cái giọng điệu gì? Tôi hỏi đàng hoàng, con không thể trả lời đàng hoàng à?” Tính khí của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Ninh Minh Quyết cũng nổi lên theo.

VănLạc im lặng không nói.

Ninh Minh Quyết càng nhìncàng tức giận, “Được thôi, vậy tôi nói ràng, tôi thực sự không muốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 con đến Minh Thành. Cả Trung Quốcbao nhiêu trường đại học con thể chọn, cố tình lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chọn Đại học
Minh.”

“Ninh Minh Quyết!” Văn Lạc ngắt lời ông, “Xin ông đừng tự luyến như vậy. Thứ nhất, tôi chọn Đại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 học Minh Minh Đại đã cung cấp học bổng toàn phần cộng miễn toàn bộ học phí cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tôi, hơn nữa còn thành ý mời tôi đến học. Thứ hai, quỷ mới biết tổng bộ công ty của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ông lại chuyển từ Yên Thành đến Minh Thành. Hơn nữa, ông chẳng qua chỉ
tổng giám đốc của Ninh thị, không phải thị trưởng Minh Thành, lẽ nào Minh Thành đã trở thành địa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bàn của ông rồi sao? Không cho tôi đến
sao?”

Rất tốt, cô gái này di truyền cái miệng dẻo quẹo của mẹ cô. Ông nói một câu, thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đối đáp lại mười câu. Xương của Ninh Minh Quyết siết chặt, nén xuống sự khó chịu, giơ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tay kéo ống tay áo mi bên phải lên một tấc.

Ông không muốn làm ầm ĩ với Văn Vũ Lạc quá khó coi, trong xe còn một tài xế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một trợ lý. Nếu không có hai người ngoài này, lẽ ông đã nổi trận lôi đình.

“Ai dạy con nói chuyện như vậy?sao đi nữa, tôi trưởng bối, con vãn bối, và, không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 được gọi thẳng tên của tôi.” Ninh Minh Quyết lạnh nhạt nói.

“Không ai dạy tôi nói chuyện cả, mẹ tôi đã chết, ngoại tôi cũng đã chết, cái sinh vật như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bố tôi thì không tồn tại, ông nghĩ ai có thể dạy tôi nói chuyện? Tôi cũng không cần ai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dạy tôi nói chuyện cả.” Ngữ khí của Văn Lạc còn lạnh nhạt hơn ông.

Không khí trong xe tĩnh mịch như tờ. Tài xế Hiền Nguyên hàng ghế trước cảm thấy như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngồi trên đống lửa, không dám thở mạnh.

Ninh Minh Quyết hoàn toàn im lặng, nhìn chằm chằm về phía trước, nhìn tài xế lái xe lên đường cao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tốc. Ông không lên tiếng, Văn Lạc đương nhiên cũng lười nói, im lặng theo.

Lờ mờ nghe thấy điện thoại trong túi rung lên, không biết ai gửi tin nhắn cho cô, khôngtâm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trạng để xem, hiện tại cả người đặc biệt bực bội.

Hơn nửa ngày sau, Ninh Minh Quyết lại mở miệng, “Con không cần tỏ
ra như tôi nợ con cái gì, Tiểu Lạc. Nếu muốn nói ai sai, thì mẹ con sai. Năm đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ta đã lấy của tôi một khoản tiền nuôi dưỡng khổng lồ. Đối với con, tôi đã hoàn thành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trách nhiệm.”

Văn Lạc cười lạnh một tiếng, “Vậy tôi đáng giá quá nhỉ.”

“Nhưngsố tiền đó, tôi chẳng dùng được bao nhiêu, đều bị mẹ tôi thua hết rồi. Nếu ông muốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tôi trả lại cho ông, tôi khôngđâu.”

“Hơn nữa, tôi không cảm thấy ông nợ tôi cái cả. Tôi đến Minh Thành học, cũng không phải để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đòi nợ ông. Xin ông đừng nghĩ mình quá quan trọng.”

Môi Ninh Minh Quyết mím chặt lại, nhìn chằm chằm gương mặt còn kiêu ngạo hơn cả ông của Văn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Lạc.

“Rất tốt, tôi chưa từng thấy gái nào cùng tuổi như con lại không biết lớn nhỏ, miệng lưỡi sắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sảo như con.”

“Nói thẳng vào trọng tâm không được sao? Ninh tiên sinh, hôm nay hẹn tôi ra gặp mặt, rốt cuộc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 việc gì?” Văn Lạc nói.

“Còn nói không phải đến đòi nợ, con nghĩ tôi sẽ tin sao?” Ninh Minh Quyết hít sâu một hơi, gọi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người ngồi ghế phụ, “Lý Hiền Nguyên.”

Hiền Nguyên quay người lại, đối diện với Ninh Minh Quyết, hiểu ý ông, cúi đầu lấy ra một tấm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thẻ ngân hàng từ cặp tài liệu.

Sau đó Ninh Minh Quyết không nói nữa, Hiền Nguyên nhìn Văn Lạc, đưa tấm thẻ trong tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 qua, “Cô Văn, cầm tấm thẻ này, mật khẩu sáu số 1, bên trong hai mươi vạn.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Văn Lạc rất kinh ngạc, không đưa tay ra nhận.

“Cầm lấy đi,” Ninh Minh Quyết ra lệnh bằng giọng điệu, “Cầm số tiền này, sau này tốt nhất đừng xuất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hiện trước mặt tôi.”

Văn Lạc nhíu mày, “Ai muốn xuất hiện trước mặt ông chứ, hôm nay không phải ông tìm tôi sao?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

lẽ tuần trước khi làm t*nh nguyện viên viện bảo tàng, cô đã gặp Tiêu Vân, vợ của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Ninh Minh Quyết. Bà ta về nhà nói với ông, thế ông cho rằng đến Minh Thành học © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mục đích khác.

Thật ra đó chỉ một lần gặp gỡ tình cờ thôi.

“Hai mươi vạn không đủ sao?” Ninh Minh Quyết nói: “Số tiền này, đủ để con học xong đại học © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Minh Thànhkhông phải lo lắng gì.”

“Đúng vậy, không đủ, tôi muốn 100 vạn.” VănLạc thuận theo lời ông cố ý nói, cô hiểu rõ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chuyến này Ninh Minh Quyết đến tìm để sỉ nhục cô.

Vậy thì cứ khiến ông ghê tởm triệt để đi.

Ninh Minh Quyết nhìn cô, sắc mặt xanh mét. Tấm thẻ Văn Vũ Lạc không nhận, ông liền đưa tay giật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lấy.

“Tôi tiền đến mấy đi nữa, số tiền đó cũng không phải từ trên trời rơi xuống. Chỉ thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cho con ngần ấy, không muốn thì không một xu
nào.” Ninh Minh Quyết nhét tấm thẻ vào tay VănLạc.

mẹ thế nào thìcon thế ấy, ông rất đồng tình với câu này.

“Dừng xe!” Văn Lạc cảm thấy tấm thẻ trong tay như một cái gai, bùng nổ, cất tiếng kêu.

Tài xế hàng ghế trước ngớ người, nói: “Cô Văn, bây giờ đang trên đường cao tốc, không thể dừng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xe được ạ.”

“Tôi bảo anh dừng xe!” Văn Lạc lặp lại.

Ninh Minh Quyết không thể dung thứ cho giọng điệu đó của cô. Chỉ vài phút nói chuyện, Văn Vũ Lạc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đã khiến người tacùng bực bội. Một người như vậy, trongthể lại chảy dòng máu của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ông.

“Nghe lời nó.” Ông nói theo.

Tài xế nhất thời không biết phải ứng phó thế nào.

“Để tôi nhắc lại lần nữa à?” Giọng người đàn ông lạnh lẽo.

Hiền Nguyên không dám mở miệng khuyên. Tính tình của Văn Vũ Lạc thế này, với tính cách của Ninh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Minh Quyết, đúng không thể chịu đựng được.

Tài xế dừng xe.

Xe vừa dừng, Văn Lạc lập tức mở cửa xe, không một chút do dự mà xuống xe. Tấm thẻ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trong tay bị ném vào trong xe, lạnh lùng nói: “Đừng dùng tiền của ông để làm tôi ghê © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tởm.”

“Tôi không thèm.”

Cửa xe “rầm” một tiếng đóng sập lại. Gân xanh trên thái dương Ninh Minh Quyết giật thình thịch.



Tên của Văn Vũ Lạc tuy chữ “Vũ” (mưa), nhưng lại chẳng mấy thích mưa. Cảm giác bị nước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mưa xối vào người không hề thoải mái chút nào.

Trên đường cao tốc, dòng xe cộ không ngừng, tiếng gió rít qua tai. Chiếc Bentley đắt tiền kia đã sớm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chạy xa. mặc kệ những ánh mắt từ những chiếc xe khác, bước dọc theo lề đường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cao tốc, từng hạt mưa rơi xuống người.

Mưa rơi khiến cả người trở nên bình tĩnh, tỉnh táo hơn rất nhiều. Nhưng nước mắt, cái thứ đó, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vẫn cứ lăn dài từ khóe mắt, hòa vào nước mưa. Một cảm xúc nào đó đè nén khiến trái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tim đau nhói.

Bỗng nhiên nghe thấy tiếng còi xe bíp bíp về phía mình. Một chiếc SUV màu vàng cam dừng lại bên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cạnh cô.

cứ tưởng đối phương thấy mình cản đường, theo bản năng lùi lại, chân suýt trượt ngã, vội vịn vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lan can đường cao tốc.

Người lái chiếc SUV mở cửa xe bước xuống, trong tay căng một chiếc ô, còn xách theo một chiếc áo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khoác màu đen. Anh ta bước nhanh đến,

khoác áo khoác lên người cô, “Cô gái, không sao chứ?” “Ơ?”
Văn Vũ Lạc lau nước mưa trên mặt, ngẩng đầu lên và bắt gặp ánh mắt đen láy của đối phương.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Mặc Kệ, Mặc Kệ Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Mặc Kệ Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Mặc Kệ full, Mặc Kệ online, read Mặc Kệ, Tống Mặc Quy Mặc Kệ

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 1 — Mặc Kệ

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc