GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 3

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Lúc Văn Vũ Lạc trở về ký túc xá, hai người bạn cùng phòng là Mộc Tử Nhiên và Chung Tuyết đã ở đó. Một người bạn cùng phòng khác là

Hướng Lan Lan, vốn là người địa phương Minh Thành, nên cứ học xong tiết cuối cùng của ngày thứ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sáu về nhà, cuối tuần không lại.

Mộc Tử Nhiên Chung Tuyết dường như vừa mới ăn cơm hộp xong, trên bàn học dưới giường vẫn còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vương vãi những hộp cơm chưa dọn. Khi mở cửa, một mùi thức ăn hỗn tạp bay ra.

Hai người họ đang ngồi trang điểm sau khi ăn xong.

“Lạc Lạc, cậu về rồi à.” Mộc Tử Nhiên tay cầm cây chì kẻ mày, quay đầu chào Văn Lạc. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Chung Tuyết đang dùng máy uốn tóc cũng liếc nhìn sang.

VănLạc “ừ” một tiếng, đi đến bàn học của mình để cởi túi xách. túc khu đông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của Đại học Minh Thành được thiết kế theo kiểu giường tầng, giường trên bàn học ở dưới. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Một phòng bốn người, dưới giường mỗi người đều một bộ bàn ghế gỗ tủ quần áo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 riêng.

“Cậu bị ướt à? Tốt nhất là đi tắm đi, kẻo bị cảm đấy.” Mộc Tử Nhiên nhìn Văn Lạc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một lượt rồi nói.

Lúc đến Đại học Minh Thành thì mưa đã ngớt đi rất nhiều, chỉ dính mưa một lát cũng không sao. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Nhưng vì trước đó đã “dạo bước” dưới cơn mưa rào nên quần áo trên ngườivẫn còn ẩm. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Lúc đó chỉ sấy tóc qua loa. Văn Lạc gật đầu, đi đến tủ quần áo lấy đồ. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Tuy nhiên, đó chỉ lời đáp lại cho lệ trước sự quan tâm của Mộc Tử Nhiên, chứ Văn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Lạc không ý định đi tắm. vào nhà vệ sinh thay quần áo xong rồi ra ngoài, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngồi xuống bàn lấy laptop ra.

Chiếc máy tính này món quà tốt nghiệp giáo viên chủ nhiệm cấp ba tặng cho Văn Lạc, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lúc đó thi đỗ thủ khoa của trường. Thầy chủ nhiệm một cậu con trai học lớp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một, cậuđó còn tặng một
tập sticker hình Hỉ Dương Dương Sói Xám cùng Heo Peppa. chưa

từng xem Heo Peppa, cũng không muốn lãng phí mớ sticker này nên đã chọn hai miếng hình Sói Xám dán © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lên nắp laptop.

“Này Lạc Lạc, cậumuốn đi xem trận bóng rổ của Từ đại thần với bọn tớ không?” Chung Tuyết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hỏi Văn Lạc.

Văn Lạc vừa nhập xong mật khẩu mở khóa máy tính, khựng lại, “Trận bóng rổ?”

“Đúng vậy, cậu không xem tin nhắn trong nhóm à? Tối nay đại thần có trận đấu đó! Khoa Khoa học © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Máy tính đấu với khoa Kiến trúc. Tớ còn phải nhờ một chị trong hội sinh viên mới lấy được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đấy,tận bốn cơ, nhưng Lan Lan về nhà rồi, gọi cậu ấy cũng không tới. Cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đi cùng bọn tớ đi!” Chung Tuyết nói.

Đại thần Từ… Từ Vân Khoát.
Lúc này, một vài ức mới ùa về trong tâm trí Văn Vũ Lạc.

Từ Vân Khoát, đàn anh cùng nổi tiếng Đại học Minh Thành. Hồi mới nhập học trong kỳ quân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sự, các bạn nữ trong lớp đã bàn tán về anh, bạn cùng phòng cũng từng nhắc đến.

Gia thế giàu có, thiên tài lập trình của khoa Khoa học Máy tính, điểm GPA mỗi kỳ đều đứng đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khoa. Ngoài thành tích học tập xuất sắc, người này lại không phải hình mẫu mọt sách chính hiệu. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Anh rất ham chơi, các phương diện khác cũng cùng mạnh mẽ, từng giành giải quán quân trong các © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cuộc thi đua xe bắn súng, cũng từng dẫn dắt đội bóng rổ của trường giành chức địch © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giải liên trường. Anh còn biết chơi piano trống jazz, một tài năng toàn diện phát triển cả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đức, trí, thể, mỹ…

Lúctrên xe khi nãy,thế lại không nhớ ra, chỉ cảm thấy cái tên này quen tai… © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Trong đầu VănLạc lại hiện lên hình ảnh đối phương cầm một chiếc máy sấy tóc từ siêu thị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bước ra.

Hàng mi đen của khẽ xuống.

“Đúng đó, đi cùng đi, không thì lãng phí Tiểu Tuyết phải vất vả lắm mới kiếm được.” Mộc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tử Nhiên nói.

“Tối nay mấy giờ đấu vậy?” Văn Vũ Lạc thuận miệng hỏi.

“8 giờ 20, còn sớm chán. Nhưng tớ với Nhiên Nhiên muốn đi trước. Tớ đã xem video Từ Vân Khoát © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chơi bóng rổ rồi, quá cuốn hút luôn! Tớ cảm thấy sau này anh ấy chắc chắn sẽ càng nổi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tiếng hơn. Phải đến sớm một chút, biết đâu gặp được thể xin chữ ký. Sau này nếu anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ấy thành người nổi tiếng, tớ không chỉbạn cùng trường, còn cả chữ tay thời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đại học của anh ấy nữa!” Chung Tuyết nói một cách đầy phấn khích.

Mộc Tử Nhiên lẽ cảm thấy vẻ mặt của Chung Tuyết quá trai, không nhịn đượcbật cười. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Tâm trạng của VănLạc lúc này vẫn chưa ổn định lại, không cách nào hòa nhập vào niềm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vui của họ.chỉ khẽ nhếch môi, nói: “Các cậu đi đi, tớ không thời gian.”

Mộc Tử Nhiên nhìn cô, hỏi: “Hôm nay thứ bảy mà, buổi tối cậu có việc vậy?”

Văn Lạc mở một gói đồ ăn vặt, nói: “Tìm việc làm thêm.”

———–

Tại nhà hàng Thụy Hi Hiên trong khuôn viên Đại học Minh Thành.

Giờ này, tầng một vẫn còn khá yên tĩnh, chỉ hai ba bàn khách ngồi. Mặc nhà hàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 này nằm trong khuôn viên trường, nhưng khôngnhiều sinh viên đến đây ăn tối,giá cả tương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đối đắt. Việc mở trong trường chủ yếu để phục vụ cho đội ngũ giáo viên. môi trường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thanh tịnh, nơi đây rất thích hợp cho các giáo viên lãnh đạo nhà trường tụ họp.

Trong một phòng riêng trên tầng hai, một bàn toàn các chàng trai trẻ trung, phơi phới đang ngồi cười nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vui vẻ, tất cả sinh viên khoa Khoa học Máy tính.

“Sao Khoát vẫn chưa tới nhỉ?” Lạingười hỏi.

Vừa dứt lời, một chàng trai đút tay túi quần bước vào phòng. Dáng người anh cao thẳng, đường nét gương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mặt anh tú, sâu sắc. người lập tức gọi một tiếng: “Anh Khoát!”

Trang Tiện vừa mới mở chai nước trái cây, người đầu tiên nhảy dựng lên chạy tới khoác cổ anh, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngó nghiêng bên trái bên phải sau lưng Từ Vân Khoát, vẻ mặt đầy khó hiểu.

“Sao thế,” Từ Vân Khoát thờ ơ hỏi.

“Em gái đâu, em gái trong xe cậu đâu rồi?” Trang Tiện hỏi.

“Em gái? Em gái nào?! Anh Khoát em gái á?” Một chàng trai nghe thấy, cũng hùa theo hóng chuyện. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Từ Vân Khoát biết Trang Tiện đang hỏi ai, anh gỡ cánh tay đang khoác vai mình ra, uể oải đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đến bên bàn kéo một chiếc ghế ra ngồi xuống, tuỳ ý trả lời: “Chỉ một đàn em thôi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cậu nghĩ nhiều rồi.”

“Đàn em? Khoa nào vậy?? Cậu khônghứng thú với người tangười ta lại được ngồi ghế phụ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của cậu á?” Trang Tiện nói.

Từ Vân Khoát lấy từ trong túi ra một hộp thuốc bật lửa, định nói đó nhưng xung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quanh một đám người, ai nấy mắt tròn mắt dẹt xem phải anh đang yêu đương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không. Cái miệng của Trang Tiện đúngkhông giữ được mồm, chắc chắn lúc nãy đã kể cho mọi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người nghe chuyện trong xe anh một gái.

Châm một điếu thuốc, Từ Vân Khoát nói: “Gọi món đi, bữa này tôi mời.”

“Tôi vào nhà vệ sinh một lát.”

Nói xong câu đó, anh đứng dậy khỏi ghế, đi về phía nhà vệ sinh.

ràngkhông muốn nói nhiều, Trang Tiện cũng người biết điều, không truy hỏi nữa. Vừa lúc phục © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vụ bước vào, anh ta kéo hai chàng trai khác đi gọi món.

Lúc Từ Vân Khoát vào nhà vệ sinh, Ninh Minh Duệ cũng đang bên trong, đứngbồn rửa tay. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Thấy anh, anh ta cũng bắt đầu hóng chuyện: “Nói đi, sao trong xe cậu lạimộtem © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gái thế? Đang hẹn à?”

Từ Vân Khoát kẹp điếu thuốc trong tay, lười biếng gạt tàn thuốc, “Không.”

“Gặp trên đường cao tốc.”

“Đường cao tốc?” “Ừ.”
Ninh Minh Duệ nhếch môi, “Thật hay giả vậy, còn thể nhặt được em gái trên đường cao tốc© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 à? Trông thế nào?”

Lúc đó có đầu của Từ Vân Khoát che khuất, hơn nữa người trong xe cũng không nhìn về phía họ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nên anh ta đến một góc mặt nghiêng cũng không thấy rõ.

Trong đầu Từ Vân Khoát hiện lên một bóng hình, anh rít một hơi thuốc, giọng trầm xuống: “Xinh thì rất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xinh.”

Nụ cười của Ninh Minh Duệ trở nên đầy ẩn ý.

Đây lần đầu tiên Từ Vân Khoát khen một gái xinh đẹp.

“Nhưng saoấy lại ở trên đường cao tốc? Cố tình gây sự chú ý với cậu à?” Ninh Minh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Duệ đoán theo hướng này, bởi Từ Vân Khoát còn thu hút con gái hơn cả anh ta. Mỗi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngày đều nữ sinh nhờ đủ mọi mối quan hệ để gửi thư tỏ tình cho anh, cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhữnggái thử đủ mọi cách để theo đuổi.

“Không,” Từ Vân Khoát không muốn trả lời câu hỏi này lắm. Anh ngậm điếu thuốc vào miệng rồi đi vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một phòng vệ sinh, “Được rồi, đừng hỏi nữa, thích đứngtrong nhà vệ sinh thế à.”

“Còn không nói.” Ninh Minh Duệ “xì” một tiếng, nhếch môi rồi đi ra ngoài trước.

Mộc Tử Nhiên Chung Tuyết túc trang điểm rồi thay quần áo, loay hoay mãi đến hơn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 7 giờ 10 mới cùng nhau xách túi ra ngoài. Bên

ngoài trời đã tối hẳn, đèn đường dưới ký túcđã sáng lên.

Văn Lạc đang lướt web thì nghe bụng réo một tiếng, lúc này mới nhớ ra bữa tối vẫn chưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ăn, chỉ mới ăn một gói đồ ăn vặt chẳng thấm vào đâu. Giờ này, nhà ăn trong túc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khu đông chắc cũng không còn món ra hồn. Cô cầm chìa khóa, xuống lầu mua một hộp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93ăn liền siêu thị nhỏ gần đó. Đại học Minh Thành là một trong mười trường đại học © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 danh tiếng hàng đầu cả nước, nên việc ăn uống trong trường rất đầy đủ, mua đồ cũng rất tiện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lợi, cách dưới lầu không xa đã một siêu thị nhỏ.

Ăn xong mì, Văn Lạc tiếp tục lên mạng tìm việc làm thêm. Một công việc phù hợp không hề © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dễ tìm. Những công việc quá tốn thời gian không thể làm được, cần dành nhiều thời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gian hơn cho việc học.
muốn giành học bổng, nếu có thể nhận được học bổng cấp quốc gia, số tiền thể còn nhiều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hơn cả tiền đi làm thêm.

Tìm mãi đến gần 8 giờ, Văn Lạc thấy một cửa hàng board game gần trường đang tuyển DM (Dungeon © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Master người quản trò). Mặc rất nhiều yêu cầu, nhưng mức lương khá cao, tính theo giờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thời gian làm việc linh hoạt.

Văn Lạc nộp hồ ngay lập tức. Khoảng nửa giờ sau, nhận được phản hồi từ cửa hàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 được thêm WeChat của quản lý.

Cửa hàng này hoạt động 24/7, lẽ đang rất cần DM gấp nên giờ này vẫn có thể đến phỏng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vấn.

Bên ngoài trời đã tối mịt, nhưng khuôn viên trường đại học không hề vắng vẻ. Cuối tuần không ít © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sinh viên hẹn nhau đi chơi, tiếng cười vui vẻ của họ thỉnh thoảng lại vang lên. Văn Lạc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tìm kiếm trên bản đồ,
cửa hàng này quả thực cách trường không xa, ra khỏi cổng đông đi bộ khoảng hơn 500 mét tới. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Do dự một chút, Văn Lạc khoác một
chiếc áo mỏng rồi ra ngoài.

Trời đã vào thu, buổi tối chút se lạnh, gió đêm thổi hàng cây ven đường xào xạc.

Văn Lạc quét một chiếc xe đạp công cộng rồi đạp đến cửa hàng board game.

Cửa hàng này tên 【Phá Nguyệt Tìm Ảnh】, một cái tên mang đậm khí chất hiệp giang hồ. Cách © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trang trí của quán cũng rất cổ phong.
Ban đầu, VănLạc còn sợ quán vắng người, đi phỏng vấn sẽ không an toàn. Nhưng khi đến cửa, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93thấy vài người đang cười nói vui vẻ đi từ trong ra, bàn luận về ván game vừa chơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xong. Họ lẽ sinh viên Đại học Minh Thành. Lạihaigái đang đi vào trong, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dường như cũng muốn chơi game. Văn Lạc đi theo sau họ vào trong.

Trong quán chỉ hai nhân viên, một người đứng quầy, một người đang tiếp đón ba khách một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chiếc bàn. Cả hai nhân viên mặc đồ cổ trang, một người trông giống kiếm khách giang hồ, người kia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giống chủ quán trọ, trang phục cùng hợp với tên quán phong cách trang trí.

Văn Lạc đi về phía nhân viên sau quầy. Người nọ đang xắn tay áo, cầm điện thoại dường như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đang nhắn tin với ai đó, trôngvẻ bận rộn.

“Chào anh.” Văn Lạc lên tiếng.

“Đến chơi game à?” Đối phương không ngẩng đầu lên hỏi. “Không phải, tôi đến phỏng vấn.” Văn Lạc đáp. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
“Phỏng vấn à, phải là người vừa mới nộp hồcho tôi không? Tên Văn Lạc?” Người nọ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói chuyện mà mắt vẫn dán vào điện thoại, không hề ngẩng đầu lên.

“Vâng.”

“Đã chơi board game bao giờ chưa?” Đối phương hỏi.

“Chưa,” Văn Lạc nói, “Chỉ tìm hiểu qua một chút.” “Chưa chơi thì phỏng vấn cái gì, phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chơi qua rồi mới được.”
“Điều kiện tuyển dụng đâu mục này?” VănLạc nói: “Tôi chưa từng chơi, nhưng tôi đã đọc tiểu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thuyết trinh thám.”

“Không được không được, về đi.” Đối phương cau mày. “…”
“Vậy tối nay tôi chơi một ván.” Văn Vũ Lạc nói.

“Này tôi nói cô…” Đối phương dường như không phải là người kiên nhẫn, vừa nói vừa ngẩng đầu lên, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngay lập tức khựng lại, ngơ ngác nhìn chằm chằm Văn Lạc.

Văn Vũ Lạc cũng nhìn anh ta, “Sao vậy, điều kiện này cũng không khó. Tôi có thể chơi thử ở quán anh trước, sau đó xem các điều kiện khác có phù hợp không.”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Mặc Kệ, Mặc Kệ Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Mặc Kệ Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Mặc Kệ full, Mặc Kệ online, read Mặc Kệ, Tống Mặc Quy Mặc Kệ

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 3 — Mặc Kệ

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc