GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 17

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Sự thẳng thắn của anh, sự chân thành của anh. Dường như đã chạm đến trái tim cô.
Từ nhỏ đến lớn, cũng những chàng trai từng tỏ tình với cô. Nhưng không một ai cho cảm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giác mãnh liệt như Từ Vân Khoát.
Văn Lạc đứng im một lúc lâu không biết nên đáp lại đối phương thế nào. Nhưng sự im lặng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của cô, đối với Từ Vân Khoát nói, đã câu trả lời tốt nhất.

Lúc này Từ Vân Khoát không còn kiềm chế nữa, anh véo nhẹ gương mặt Văn Lạc, dịu dàng nâng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chiếc cằm xinh đẹp của cô lên, rồi không kìm được lòng hôn xuống.

Văn Lạc ngơ ngác, nhưng lại không cách nào đẩy Từ Vân Khoát ra. Hơi ấm giữa đôi môi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ràng nóng rực, tràn đầy sức quyến rũ.
Lồng ngực cô ngứa ran, như ai đó đang không ngừng trêu chọc. Từ Vân Khoát thật sự chưa từng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 yêu đương, không giỏi hôn cho lắm.
Anh nhẹ nhàng cọ xát theo đường môi của cô, mang theo một loại d*c vọng chân thành.

Văn Lạc khẽ đáp lại anh một chút, đôi môi anh trở nên nồng nhiệt hơn. Một tay anh đỡ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lấy gáy cô, hôn không rời.

Nếu tình yêu cần được chứng kiến. Thì đó dưới ánh trăng, bên bờ hồ.
Trong một khung cảnh hoang vắng người…

————–

Hàn Đào thua liên tiếp hai ván game sau đó, tín hiệu lại còn rất chập chờn. Anh ta hết hứng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chơi, chui ra khỏi lều, định xem những người
khác đang làm gì. Vừa mới chui ra, anh ta đã hối hận không thôi, thấy hai người đang hôn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhau cách đó không xa. Còn cặp đôi kia thì không thấy bóng dáng, không biết đã đi đâu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 để tận hưởng thế giới ngọt ngào
của hai người rồi.

Thổi phù phù vài cái trong gió đêm, Hàn Đào lại chui tọt vào lều.

Mình bị bệnh rồi hay sao, lại đi theo hai cặp đôi ra ngoài chơi. Hàn Đào thầm nghĩ.

Đồ Ảnh và Tần Tử Dương đã cùng nhau đi tìm “hòn đá tình yêu”. Bởi Đồ Ảnh từng xem © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 qua một truyền thuyết, rằng nếu một cặp tình nhân
hoặc vợ chồng đi du lịchnơisông, biển, hoặc hồ, nói chung nơi nước, nếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thể nhặt được hòn đá hình trái tim, thì điều đó đại biểu cho việc họ sẽbên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhau trọn đời.

Ban ngày mải ăn uống vui chơi, buổi tối ánh sáng lại mờ, hai người tìm một vòng cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thấy hòn đá nào như vậy. Nhưng cũng không phải hoàn toàn chỉ tìm đá, họ còn làm một chút © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chuyện khác, lúc quay về mặt mày ai nấy hồng hào. Từ xa, họ đã thấy Từ Vân Khoát © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Văn
Lạc đang hôn nhau.

“Vãi chưởng.” Tần Tử Dương chút kinh ngạc. “Đây là… thành đôi rồi à?”
Lúc trước hai người còn đang trong giai đoạn mập mờ, bây giờ đã hôn nhau rồi.

“Vô nghĩa, hình ảnh này lãng mạn thật đấy.” Đồ Ảnh nói. ấy không nhịn được giơ chiếc máy ảnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lên, nhắm ngay hai người đang hôn nhau bên hồ rồi nhấn nút chụp.

“Này…” Tần Tử Dương không kịp ngănta lại. Tiếng “tách” đột ngột vang lên trong không khí, bị gió © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đêm thổi qua bên kia.

Văn Lạc nghe thấy động tĩnh, khựng lại.

Từ Vân Khoát hoàn toàn chìm đắm, không hề phát hiện ra âm thanh gần như đã bị gió cuốn đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đó. Anh định tiếp tục hôn người trước mặt thì cảm nhận được Văn Lạc giơ tay chặn lại. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Lúc này động tác muốn hôn cô của anh mới dừng lại.

Qua khóe mắt, anh chú ý thấy bóng dáng của Tần Tử Dương Đồ Ảnh, họ đã quay lại.

Hai người không đi về phía họ, tay trong tay kéo nhau đi về phía lều trại.

“Họ thấy rồi.” Văn Lạc nói.

Ánh mắt Từ Vân Khoát dán trên mặt cô, anh thấy gương mặt ửng hồng đôi mắt chút bối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rối của cô. Mỹ nhân băng giá cũng không phải không biết ngượng.

Thật sự không thể nhịn được nữa, Từ Vân Khoát đưa tay véo cô: “Thấy thì thấy thôi.”

“Có người thấy mới tốt.”

Văn Lạc lộ ra ánh mắt nghi hoặc.

Từ Vân Khoát nhếch môi: “Như vậy em sẽ không dễ dàng đổi ý được nữa.”

“Phải chịu trách nhiệm với anh.” “…”
Từ Vân Khoátphải đã nói ngược rồi không?

“Sẽ không đâu.” Văn Lạc lên tiếng. “Hửm?”
Văn Vũ Lạc đưa tay ôm lấy cánh tay mình: “Em sẽ không đổi ý.” Đã đồng ý làm bạn gái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của anh.
Khóe môi Từ Vân Khoát hoàn toàn cong lên. Anh cũng chú ý thấy Văn Lạc dường như cảm thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lạnh, anh đưa tay về phía cô.

“Sao vậy?” Văn Vũ Lạc nhìn anh hỏi.

Giọng Từ Vân Khoát trầm thấp: “Buổi tối lạnh rồi, đưa bạn gái nhỏ đi tìm một chiếc áo khoác mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vào.”

Văn Vũ Lạc mím môi dưới, đưa tay ra. Hơi ấm lập tức bao phủ lấy tay cô, bị anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nắm lấy, kéo đi về phía trước.

———-

Hồ Phạn Tinh về đêm lại mang một vẻ đẹp khác. Mặt hồ lấp lánh sóng
nước dưới ánh trăng. Người đến đây cắm trại rất ít, bờ hồ rộng lớn chỉ vài chiếc lều trại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thưa thớt.

Cảnh đêm mang lại một cảm giác trống trải tĩnh mịch đậm nét hơn. Đây có lẽ là trải nghiệm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93chỉ cắm trại mới mang lại được.

9 giờ tối, mọi người chuẩn bị đi ngủ, để hôm sauthể dậy sớm xem mặt trời mọc.

Bên ngoài mọi thứ đơn giản, việc vệ sinh nhân trước khi ngủ cũng vậy. Văn Lạc chỉ dùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khăn ướt lau mặt, dùng một túi nước súc miệngTừ Vân Khoát đưa cho, sau đó cùng Đồ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Ảnh chui vào lều.

Chiếc lều của họ rất rộng rãi, hai chiếc túi ngủ.

Đồ Ảnh vì trang điểm đeo kính áp tròng, không thể nào ngủ với lớp trang điểm kính áp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tròng được, nên trước khi ngủ ấy nhiều công đoạn rườm hơn Văn Lạc. Lúc tháo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kính áp tròng, ấy không nhịn được liếc nhìn Văn Lạc.đang mặc một chiếc áo khoác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đen
của Từ Vân Khoát, đến bên túi ngủ rồi cởi áo ra, mái tóc đen tự nhiên buông xõa hai bên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 má.

Người cô hơi cúi xuống, nhưng vẫn đẹp đến mức quá đáng.

“Khung xương của c** nh* thật đấy, chiếc áo khoác này của Từ Vân Khoát mặc trên người cậu rộng thùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thình.” Đồ Ảnh lên tiếng.

Văn Lạc ngẩng đầu, “Ừm.”đáp.

Vốn mang theo một chiếc áo khoác, nhưng Từ Vân Khoát cứ nói chiếc áo đó của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hơi mỏng, rồi tìm trong xe anh chiếc áo này đưa chomặc.

Mặc vào quả thực rất ấm áp.

Văn Lạc cởi chiếc áo khoác ra rồi chui vào túi ngủ, nằm xuống trước Đồ Ảnh. Đồ Ảnh loay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hoay xong cũng chui vào ngủ cùng.

ấy phát hiện Văn Vũ Lạc vẫn chưa ngủ, chỉ nằm đó. Chiếc đèn ngủ nhỏ trong lều vẫn chưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tắt. Cô ấy nói: “Tớ xong rồi, có thể tắt đèn ngủ được rồi.”

“Cậu đang đợi tớ phải không? Nhìn cậu còn chưa buồn ngủ.” Phải nói còn rất tỉnh táo.
Văn Lạc định trả lời.

“Ừm, lẽ lần đầu tiên cắm trại, chưa kinh nghiệm.” Văn Lạc nói.

Hơn nữa, Đồ Ảnh cũng không thân thiết gì, chỉ quen biết qua Từ Vân Khoát, bây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giờ lại phải ngủ chung trong một không gian. không phải người kén chọn môi trường ngủ, chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 là đêm nay đã xảy ra quá nhiều chuyện.

chút ngẩn ngơ.

“Chờ đã, tớ quên kem dưỡng mắt rồi.” Đồ Ảnh đột nhiên nhớ ra điều gì đó. Lúc nãy cô ấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không để ý đã để túi đựng kem dưỡng mắtbên phía VănLạc. ấy nhổm người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dậy một chút, đưa tay ra định lấy, không cẩn thận đụng phải ngực Văn Lạc.

“Để tớ lấy giúp cậu, cái này phải không?” Văn Lạc nói, đưa tay lấy giúp ta chiếc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 túi nhỏ đó.

Một chiếc túi nhỏ màu hồng.

“Ừa, đúng rồi.” Đồ Ảnh vội nói, “Xin lỗi nhé, lúc nãy, cái đó, tớ…”

“…Không sao đâu.” Đều con gái cả. Văn Vũ Lạc cũng không để ý lắm.
“Ừm, mà này, dáng người cậu cũng chuẩn thật đấy.” Người đã đẹp rồi, dáng lại còn đẹp nữa, Từ Vân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Khoát đúng phúc thật.

“…”

Văn Lạc im lặng, không biết nên trả lời câu này thế nào. đưa chiếc túi nhỏ màu hồng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cho Đồ Ảnh.

khoảng cách gần, cũng vô tình liếc thấy trên cổ Đồ Ảnh hai vệt đỏ nhàn nhạt, hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bên trái phải mỗi bên một cái, chút đối xứng.

Đồ Ảnh lấy kem mắt ra, thoa xong rồi nằm nghiêng lại: “Xong rồi, xong rồi, tớ làm xong hết rồi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thể tắt đèn.”

Đèn ngủ ở bên phía Văn Lạc, tắt sẽ tiện hơn.“vâng” một tiếng rồi đưa tay tắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đèn.

Trong nháy mắt, chiếc lều trở nên tối om, không còn ánh sáng, thính giác trở nên nhạy bén hơn, dường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 như mọi thứ đều yên tĩnh hơn trước rất nhiều.

Văn Lạc trở mình, đầu óc lại càng tỉnh táo, một chút cũng không ngủ được.

“Này, cậu vẫn chưa ngủ à?” Đồ Ảnh cũng không buồn ngủ lắm. Nếu không phải đi cắm trại, giờ này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ấy chắc chắn sẽ xem một chương trình giải trí nào đó rồi mới ngủ. Cô ấy ghé sát © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại gần Văn Lạc một chút, nói: “Có muốn tớ kể cho cậu nghe một ít chuyện hồi cấp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ba của Từ Vân Khoát không? Cậu chắc sẽ rất nhỉ?”

Văn Vũ Lạc xoay người: “Cấp ba cậu đã quen Từ Vân Khoát rồi sao?”

còn tưởng chỉHàn Đào Tần Tử Dươngthân với Từ Vân Khoát.

“Đúng vậy, nhưng quen biết đơn phương thôi. Hồi đó tớ biết anh ấy, chứ anh ấy không biết tớ.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Đồ Ảnh nói: “Từ Vân Khoát ấy à, nghe nói từ hồi mẫu giáo đã khác với những đứa trẻ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khác rồi, giai đoạn nào cũng
thuộc dạng nhân vật nổi bật. Cấp ba cũng vậy, hồi đó nữ sinh trong trường ai không biết anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ấy.”

“Nói ra thì, tớ thấy Từ Vân Khoát hồi cấp ba còn đẹp trai hơn một chút. Hồi đó mọi người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 còn ngây ngô, dáng người anh ấy cũng không cao như bây giờ, chỉ chiều cao vừa phải. Ài, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cậu chắc cũng không biết đâu, Từ Vân Khoát hồi cấp ba đã cao 1 mét 86 rồi, bây giờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chắc phải đến 1 mét 9.”

Văn Lạc không nhịn được lật người, quay mặt về phía Đồ Ảnh, vừa suy nghĩ vừa nghe ấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói.

“Vậy hồi cấp ba anh ấy có bạn gái không?” Văn Lạc hỏi.

“Chắckhông đâu, cũng không dám chắc nữa, tớ chỉ là biết anh ấy thôi, chứ không thân. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Biết đâu anh ấy có một mối tình long trời lở đất trong âm thầm thì sao. Nhưng theo suy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đoán của tớ thì chắc không có. Anh ấy nổi như vậy, nếu thật sự yêu đương thì sao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại không chút tin đồn nào chứ? Hơn nữa hồi đó anh ấy học lớp S, lớp đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lớp trọng điểm của mỗi khối trong trường, việc học nặng hơn các lớp khác. Lúc đó anh ấy còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tham gia thi đấu, còn làm chủ tịch hội học sinh, bận tối mắt tối mũi, chắc cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thời gian yêu đương.”

“Vậy sao…”

“Xem ra, anh ấy từ nhỏ đã rất ưu tú.” Văn Lạc nói.

“Ưu tú đến mức chút b.iến th.ái, chắc do gen của gia đình quá tốt. Ngoài học giỏi, các © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phương diện khác của anh ấy cũng rất giỏi. Nghe nói hồi nhỏ, ba mẹ anh ấy đã cho anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ấy học rất nhiều thứ, yêu cầu rất nghiêm khắc. Ài, mấy cái này cậu thể hỏi anh ấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mà, anh ấy chắc chắn sẽ kể hết cho cậu nghe. Cảm giác người như anh ấy, một khi yêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đương, cũng sẽ kiểu rất cưng chiều bạn gái. sao Tần Tử Dương cũng rất cưng chiều tớ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hai người họanh em tốt, chắc cũng na
nhau.” Đồ Ảnh chu môi nói.

Chiếc gối của túi ngủ này hình như còn mềm hơn cả chiếc gối trong túc xá của cô. Cả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gương mặt nghiêng của VănLạc ép vào gối, chìm vào một sự mềm mại cảm nhận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 được rất rõ, trong lòng nhất thời trăm mốivò.

Đồ Ảnh lại kể cho nghe một ít chuyện hồi cấp ba của Từ Vân Khoát, sau đó không biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 từ khi nào, cả hai dần dần chìm vào giấc ngủ.

Ngày hôm sau tỉnh lại, Văn Lạc mở mắt, nhìn lên nóc lều, đưa tay sờ trán.

Giống như ngủ một giấc dậy đã có thêm một người bạn trai. Phải không.
Cô thật sự đãthêm một người bạn trai.

Ngoài bà ngoại, chưa từng được một mối quan hệ thân mật nào khác.

Danh xưng này, dường như đã theo Văn Lạc suốt cả một đêm trong mơ.

Điện thoại rung lên, Từ Vân Khoát gọi tới. Số điện thoại của anh tối qua mới thêm, trước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đó chỉ WeChat. Thêm xong, anh ghé vào trước mặt cô, cầm điện thoại của sửa lại ghi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chú: Bạn trai.

Họ đã hẹn nhau sáng nay sẽ cùng nhau xem mặt trời mọc. Nếu ai tỉnh trước sẽ gọi điện thoại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kêu đối phương dậy.
Văn Lạc liếc nhìn thời gian, còn rất sớm, mới 5 giờ 45. bắt máy: “Alo?”

“Tỉnh rồi sao?” Đầu dây bên kia hỏi. Anh hẳncũng vừa mới tỉnh, giọng nóichút khàn khàn, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhưng lại trầm ấm, vô cùng quyến rũ.

“Vâng.” Văn Lạc nắm một góc chăn.

“Vậy ra ngoài nhé? Bạn gái.” Từ Vân Khoát nói.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Mặc Kệ, Mặc Kệ Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Mặc Kệ Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Mặc Kệ full, Mặc Kệ online, read Mặc Kệ, Tống Mặc Quy Mặc Kệ

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 17 — Mặc Kệ

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc