GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 16

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Cùng lúc đó, ngày càng nhiều sinh viên Đại học Minh Thành đổ xô vào diễn đàn của trường. Nơi này ngày thường vắng vẻ đến mức có thể mọc cỏ, mỗi lần có người ghé thăm không thể thiếu công lao của Từ Vân Khoát. Diễn đàn của các trường khác có thể chỉ tồn tại cho có, trống rỗng chẳng có gì, nhưng diễn đàn của Đại học Minh Thành vì sự tồn tại của nhân vật đáng chú ý này mà thỉnh thoảng lại phát huy tác dụng.

Hôm nay lại cùng náo nhiệt.

Bởi người đã đăng một bài viết liên quan đến Từ Vân Khoát lên diễn đàn. Bài viết này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lượng thông tin rất lớn, đăng rất nhiều ảnh chụp chung của Từ Vân Khoát “bạn gái” của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 anh, hoàn toàn không giống như tin đồncăn cứ.

Những bức ảnh như vậy trước đây chưa từng xuất hiện.

Trong ảnh, gái dáng người cân đối, rất gầy, đội một chiếc mũ lưỡi trai màu đen, mặc áo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thun trắng quần jean. khuôn mặt đã bị che đi một nửa dưới vành mũ, nhưng chỉ cần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nửa khuôn mặt đó cũng đủ sức làm kinh diễm ánh nhìn của người khác. Bức ảnh Từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Vân Khoât ăn cơm trên tầng hai của nhà ăn số một còn ràng hơn một chút, có thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thấy được nhiều hơn, quả thựccùng xinh đẹp.

A a a a a, gái này ai vậy? Cứ thế chinh phục được Từ đại thần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rồi sao? 】

Lại là xe việt dã, Từ Vân Khoát thật sự rất thích lái xe việtha ha ha, mấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chiếc rồi, sao anh ấy lại xe việtđến thế nhỉ.
Lầu trên, người ta đều chú ý mỹ nữ, cậu lại đi chú ý xe.

ấy người của khoa Luật chúng tôi đó, sinh viên năm nhất năm nay, lần trước vừa mới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lên diễn đàn một tấm ảnh cổ trang lúc làm thêm quán board game. Người thật còn xinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đẹp hơn ảnh nhiều, đảm
bảo luôn.

A a?? Không phải là Văn Vũ Lạc đó chứ? Tớ đã xem tấm ảnh cổ trang đó của cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ấy rồi!

Bài viếtngày càng nhiều bình luận, tên họ, khoa, khóa của Văn Lạc đã không còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mật nữa. Phía sau còn người đăng thêm một tấm ảnh mới.

Tấm ảnh này cũng ảnh chụp chung của Từ Vân Khoát.

Đó đêm anh đưa đi hóng gió, sau đó lái chiếc phong cách đó đưa về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trường. Bức ảnh này được chụp ngay ngoài cổng lớn ký túc khu đông, bên cạnh siêu thị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tổng hợp, khoảnh khắcbước xuống từ chiếc màu đỏ của anh.

Bức ảnh này cũng chụp ràng toàn bộ gương mặt nghiêng của cô, chứ không giống những tấm ảnh trước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đó, che hơn nửa khuôn mặt dưới chiếc đen.

Sau khi Chung Tuyết gửi đường link ảnh vào nhóm, rất nhanh Hướng Lan Lan và Mộc Tử Nhiên cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bị “dội bom” trồi lên.

Họ nhắn tin liên tục trong nhóm, Văn Lạc không hề để ý. Cô cũng vừa mới xem xong bài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 viết trên diễn đàn, mày nhíu chặt lại.

“Sao vậy?” Nghe thấy Từ Vân Khoát hỏi. đưa điện thoại cho anh: “Anh tự xem đi.”

Điện thoại của Văn Vũ Lạc ốp lưng màu trắng. Từ Vân Khoát cầm lấy, lướt xem qua bài viết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đó.

“Không ngờ sinh viên Đại học Minh Thành cũng cuồng nhiệt như vậy,” Văn Lạc nói, “Hình như anh chẳng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khácngôi sao cả, mọi hành tung thể bị đăng lên diễn đàn bất cứ lúc nào.”

Chuyến đi cắm trại này, Văn Lạc thực sự rất vui vẻ.lẽ đây lần đầu tiên trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đời được một trải nghiệm như vậy.

Từ Vân Khoát đã mang đến cho cô.

bây giờ, tâm trạng của cô dường như đã bị phá hỏng. Cũng do Từ Vân Khoát mang lại. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
không rõ tại sao mình lại khó chịu với bài viết này.

Từ Vân Khoát thể nhận ra cảm xúc của cô, anh nói: “Tức giận à?” “Mấy người này đúng© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rảnh rỗi thật,” anh nhếch môi, “Đợi tôi một lát.”
Từ Vân Khoát lấy điện thoại của mình từ trong túi quần ra. Sau đó, Văn Lạc thấy anh cầm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 điện thoại, không biết đã đăng nhập vào một giao diện gì, rồi nhập vào mấy chuỗi tiếng Anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không hiểu. Chỉ khoảng hai ba phút sau, Từ Vân Khoát nói với cô: “Được rồi.”

“Bài viết đó, tôi xóa rồi.” “…”

Văn Lạc vào lại diễn đàn của trường trên điện thoại của mình, phát hiện bài đăng hot đó quả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thực đã biến mất, giống như chưa từng chuyện xảy ra.

Từ Vân Khoát ràng không phải đã vào trang khiếu nại của diễn đàn để xin xóa bài, hơn nữa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 việc xin xóa bài cần phải được xét duyệt, quá trình sẽ rất chậm.

“Sao anh làm được vậy?” Văn Lạc hỏi.

Từ Vân Khoát nói: “Cái này không khó, diễn đàn nội bộ của trường không thiết lậphóa, rất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dễ tấn công, một dòng code là giải quyết xong.”

“…”

Từ Vân Khoát học khoa Khoa học Máy tính, lại còn là một cao thủ của khoa. Nghĩ đến đây, Văn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Lạc hoàn toàn thông suốt.

Cũng ứng với câu nói kia của anh: “Tôi không phải người thường”. Quả thực không thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 làm khó được anh.
Mọi chuyện chỗ anh đều thể được giải quyết dễ dàng.
Điện thoại lại rung lên, tin nhắn từ nhóm chat của bạn cùng phòng. Mộc Tử Nhiên: Ủa?? Bài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 viết đó biến mất rồi!
Hướng Lan Lan: phải bị lag không, cậu làm mới lại xem.

Chung Tuyết: Thật sự không còn nữa!! Bên tớ cũng không thấy!
Chung Tuyết: @WYL đó không? cậu đúng không Lạc Lạc? Sao cậu lại cùng với Từ đại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thần vậy? Hẹn thật rồi à? Sốc quá đi mất!

Mộc Tử Nhiên: Gương mặt đó không thể nào là người khác được, ai mà xinh đẹp được như Lạc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Lạc chứ, chắc chắn Lạc Lạc rồi.
Hướng Lan Lan: 【 Giúp các cậu tag @WYL

Văn Vũ Lạc không biết trả lời thế nào, nhưng cũng không thể cứ im lặng mãi. đành nói thật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trong nhóm: Ừ, người trong ảnh tớ.
Chung Tuyết: !!!!! 】

Văn Lạc không quan tâm đến phản ứng kích động của ấy, tiếp tụcchữ: Nhưng tớ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93anh ấy không phải người yêu.
Đầu ngón tay dừng lại đây, không biết tiếp theo nên giải thích thế nào. Hình như rất khó để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giải thích cho ràng.
Từ Vân Khoátđược coi bạn không? Dường như cũng không thể tính là vậy.
Văn Vũ Lạc chỉ gõ một câu “Nhưng tớ và anh ấy không phải người
yêu” rồi không xem thêm trong nhóm đã nhắn những nữa, tắt màn

hình điện thoại.

Ngoài ra, điện thoại của Từ Vân Khoát cũng vang lên. nghe thấy rung vài tiếng, không biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ai đã nhắn tin cho anh.

Ngay sau đó một tiếng chuông điện thoại.

Văn Lạc ngay bên cạnh anh, tầm mắt có thể liếc thấy màn hình điện thoại của anh, cuộc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gọi đến hiển thị: Ninh Minh Duệ.

Hàng mày xinh đẹp của Văn Lạc lại một lần nữa nhíu lại. Từ Vân Khoát chậm chạp không bắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 máy.
VănLạc đứng dậy khỏi mặt đất, gió đêm từ mặt hồ thổi tới làm mái tóc đen mềm mại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của bay lên, mang theo một làn hương thanh khiết.

“Sao anh không nghe máy?” Văn Vũ Lạc nói.

“Không biết sao giờ này cậu ta lại gọi cho tôi.” Từ Vân Khoát nói.

“Anh cứ nghe đi biết, chắc không trùng hợp đến mức anh ta cũng xem diễn đàn của trường đâu.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Văn Lạc nhìn mặt hồ gợn sóng lăn tăn, nói.

“Được, tôi nghe.” Từ Vân Khoát lúc này mới bắt máy, đưa điện thoại lên tai.

“Chuyện gì?” Anh hỏi người đầu dây bên kia.

“Xem diễn đàn của trường chưa?” Trong điện thoại, Ninh Minh Duệ hỏi.

Chuyện như vậy hoàn toàn nằm ngoài dự đoán, sao anh ta thể kìm nénkhông gọi điện đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hỏi được chứ.

Anh ta đã gặp Văn Lạc, nhớ rất gương mặt xinh đẹp, rực rỡ đó, mà trong bài đăng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng đã moi ra thông tin liên quan của cô.

“Xem rồi.” Từ Vân Khoát trả lời: “Cậu chuyện này gọi cho tôi à?” “Ừ.” Bên kia đáp.
Nhất thời không biết phải nói thế nào. Bảo anh ta thể nóiđây.
Người anh em tốt của mình thế mà lại bị đứa cháu gái lưu lạc bên ngoài của mình chinh phục, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bảo anh ta phải đối mặt thế nào.

“Cô gái trong bài đăng đó thật sự Văn Lạc à? Khoát, cậu nói cho tôi biết đi, hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người rốt cuộc sao vậy?” Ninh Minh Duệ nói.

Từ Vân Khoát khẽ im lặng: “Phải tôi hỏi cậu mới đúng, sao cậu lại quen biết em ấy?”

Nghe thấy câu này, VănLạc quay người lại.

“Vậy đó thật sự Văn Lạc à? Chết tiệt, chuyện quáithế này!” Ninh Minh Duệ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thốt lên một tiếng cảm thán.

“Là em ấy.” Từ Vân Khoát nói, rồi liếc nhìn Văn Lạc một cái, nói thẳng thắn: “Bây giờ em © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ấy đang ở cùng với tôi.”

Đầu dây bên kia rơi vào một sự im lặng kéo dài.

Thấy Văn Lạc lại ngồi xổm xuống, nhặt những hòn đá trên đất, Từ Vân Khoát lúc này càng muốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 qua đó với hơn. Anh nói với người trong điện thoại: “Không gì để nói thì tôi cúp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 máy đây.”

“Này, đừng vội…”

Từ Vân Khoát vẫn cúp máy, anh nhấc chân đi đến trước mặt Văn Vũ Lạc.

“Em muốn về trường.” Nghe thấy gái nói một câu này. “Hửm?”
Văn Vũ Lạc thả hai hòn đá trong tay xuống, đứng dậy: “Em không muốnlại đây nữa, muốn về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trường.”

“Tại sao? bài viết đó, hay là vì… Ninh Minh Duệ?” Từ Vân Khoát hỏi.

VănLạc cũng không biết,chỉ cảm thấy ngay lúc này, ngay giờ phút này, mặt hồ yên tĩnh, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xinh đẹp này cũng không thuộc về cô.

đã mất hết tâm trạng ngắm cảnh.

Từ Vân Khoát đến gần cô: “Tôi thật sự rất tò mò, em Ninh Minh Duệ rốt cuộc quan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hệ gì, tại sao chỉ một cuộc điện thoại của cậu taem lại không muốn đi cắm trại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cùng tôi nữa?”

“Có lẽ em nên cân nhắc một chút đến cảm nhận của tôi.”

Văn Lạc ngẩng đầu nhìn anh. “Anh thật sự muốn biết sao?”
“Tôi đương nhiên muốn, tất cả mọi thứ về em, tôi rất mò.” Từ Vân Khoát cau mày, lần đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tiên anh cảm giác cấp bách muốn biết một điềuđó. Anh thực ra cũng không thần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thông quảng đại đến thế, không phải cái cũng thể khống chế được.

Giống như bây giờ.

Hàng mi Văn Lạc run rẩy. Đột nhiên cảm thấy, dường như cũng không không thể nói. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Chẳng lẽ đang sợ Từ Vân Khoát biết rồi sẽ ấn tượng xấu về cô sao? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quan tâm đến điều đó làm gì.

Với lại, không nói, Từ Vân Khoát sớm muộn cũng sẽ biết từ chỗ Ninh Minh Duệ.

“Nếu anh mò, vậy thì em sẽ nói hết cho anh biết.” Văn Lạc nói.

——–

Hai người cùng nhau ngồi xuống một tảng đá lớn.

Một bóng hình ràng to lớn, cao ráo hơn bóng hình còn lại.

Văn Lạc không giỏi kể chuyện lắm, kể rất lược, dễ hiểu, chỉ nói những điểm chính.

“Đại khái như vậy đó, em anh trai của Ninh Minh Duệ một mối quan hệ như thế. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Nghe hoang đường không, em cũng thấy rất hoang

đường.” Văn Lạc nói.

Thổi gió đêm, kể chuyện xưa, dường như khi câu chuyện được nói ra, có một cảm giác như trút được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gánh nặng.

Cũng chỉ là một câu chuyệnthôi, thật ra không cần phải cố tình giấu giếm.

người nguyện ý nghe câu chuyện này, vậy thì sẽ nói ra.

“Thì ra là như vậy,” Từ Vân Khoát bật nắp chiếc bật lửa bạc trong tay, rồi lại đóng lại. Anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quay đầu nhìn Văn Vũ Lạc: “Vậy ngày hôm đó thì sao? Tại sao em lại trên đường cao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tốc? Là ai đã bỏ em lại?”

Văn Lạc nói: “Là Ninh Minh Quyết.” “Cũng chính anh trai của Ninh Minh Duệ.”
“Hôm đó cũng không biết ông ta nghĩ thế nào, ông ta liên lạc với em để gặp mặt. Ngày đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 em đang làm t*nh nguyện viên bảo tàng tự nhiên, tan làm thì gặp ông ta.trên xe © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của ông ta,nói chuyện không được vui vẻ, tính em lại không tốt, lời ông ta nói khiến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 em rất khó chịu, em bảo ông ta dừng xe, cũng không quan tâm phải đang trên đường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cao tốc hay không. Ông ta dừng lại, sau đó chính cảnh tượng anh nhìn thấy
lúc gặp em.” Văn Lạc nói thật.

Vết nhíu nhỏ giữa mày Từ Vân Khoát vẫn không hề giãn ra, anh hỏi: “Ông ta đã nói những lời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rất khó nghe à?”

“Cũng gần như vậy. Ông ta cho rằng em đến Minh Thành học là mục đích, chắc nghĩ em © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 muốn tranh giành gia sản với con gái ông ta. A,” VănLạc cười lạnh một tiếng, “Ông ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quá coi trọng em rồi, em căn bản khôngtâm đó, em cũng biết rõ, mình không© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cách đó.”

“Ông ta đúng đã nghĩ nhiều rồi.” Từ Vân Khoát nói.

Văn Lạc đột nhiên cảm thấy ban đêm chút lạnh, đưa tay xoa xoa cánh tay, nói: “Câu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chuyện anh cũng nghe xong rồi.”

“Em nghĩ emthể về trường được rồi.” đứng dậy, “Tạm biệt.”
“Em về thế nào?” Từ Vân Khoát cũng vội đứng lên, “Nơi này hoang sơn vắng vẻ, tôi không tiễn em, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 em thể bắt được xe sao?”

Văn Lạc mím môi, nhìn anh: “Vậy anh có thể đưa em về được không?”

“Em nghĩ chắc anh cũng không còn tâm trạngđây cắm trại nữa. Hay là, chúng ta cùng về đi.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Từ Vân Khoát đến gần cô: “Tâm trạng đúng đãsự thay đổi long trời lở đất, nhưng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phải câu chuyện của em.”

“Hơn nữa, sao lại không tâm trạng cắm trại chứ?”

Phải nói là, anh đương nhiên rất cảm thông với thân thế của cô, nhưng anh càng để tâm đến chuyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khác hơn.

“Người sinh ra trong gia đình như anh, chắc rất để ý đến vấn đề xuất thân nhỉ? Em, nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khó nghe một chút, một đứa con riêng không thể lộ mặt ra ngoài ánh sáng.” Văn Lạc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói những lời này, giọng chút lạnh lẽo.

“Tôi không để tâm.” Từ Vân Khoát nhìn cô, “Tôi quan tâm đến cái đó làm gì, người tôi thích © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 con người của em.”

Câu nói sau cùng trực tiếp làm Văn Lạc hoàn toàn sững sờ. ngẩng đầu, bình tĩnh nhìn Từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Vân Khoát.

“Anh đang nói vậy?”

“Không nghe sao?” Từ Vân Khoát khẽ gật đầu, giọng nói trầm ấm ẩn chứa sự nghiêm túc, “Anh nói, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 anh thích em.”

“Chẳng lẽ, anh thể hiện vẫn chưa đủ ràng sao?” Chàng trai tự giễu cười một tiếng, ánh mắt nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vừa sâu vừa nồng.

“…”

Hàng mi của Văn Lạc đang run lên, chậm chạp không thốt nên lời. thực ra nhận ra, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại dường như không nhận ra.
Gió đêm vẫn luôn thổi vào mái tóc dài của Văn Vũ Lạc. Gương mặt thanh tú, lạnh lùng của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ẩn hiện trong bóng tối. Lúc này, hàng mi mềm mại khẽ che đi đôi mắt xinh đẹp. Đến gần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hơn, thể thấy cả những sợi lông nhỏ trên mặt cô. Từ Vân Khoát không nhịn được đưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tay véo nhẹ cô.

“Anh hiểu rồi, thì ra Ninh Minh Duệ em có mối quan hệ như vậy.” “Vậy thì,”
“Dù sao bây giờ em cũng đang độc thân,”

“Cho anh một hội đi,” “Văn Lạc,”
Từ Vân Khoát đến gần, tìm kiếm ánh mắt của cô, khóa chặt không buông, “Làm bạn gái của anh nhé?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

“Thương anh đi,”

“Đừng để anh ế nữa.”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Mặc Kệ, Mặc Kệ Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Mặc Kệ Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Mặc Kệ full, Mặc Kệ online, read Mặc Kệ, Tống Mặc Quy Mặc Kệ

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 16 — Mặc Kệ

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc