GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 18

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Văn Vũ Lạc chưa từng cố tình dậy sớm để ngắm mặt trời mọc. Hồi cấp ba, việc học hành rất vất vả, cô cũng sẽ dậy từ hơn 5 giờ để đến lớp tự học. Khi ấy cô ngày nào cũng vùi đầu vào học, dù dậy sớm đến mấy cũng không có tâm tư để thưởng thức bình minh.

Một vầng mặt trời hồng đang từ từ nhô lên từ phía chân trời, giống như một quả cầu lửa rực © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rỡ, phun ra những tia sáng vàng óng, ráng mây nhuộm đỏ cả một khoảng trời, đẹp đến tuyệt trần, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 báo hiệu một ngày mới bắt đầu.

Văn Vũ Lạc khoác chiếc áo của Từ Vân Khoát ra ngoài, ngồi trên thảm cỏ, nửa người trên lọt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thỏm trong chiếc áo rộng thùng thình, Từ Vân Khoát ngồi ngay bên cạnh.

Những người khác trong lều vẫn chưa tỉnh, lẽ còn đang say giấc nồng. Bầu trời vừa mới mở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bức màn bình minh, bốn phía yên tĩnh, chỉ tiếng chim hót từ dãy núi vọng lại tiếng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gió xào xạc.

Từ Vân Khoát véo cằm Văn Lạc, từng chút một hôn lên môi cô. Tình yêu không tìm thấy nơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ẩn náu, tất cả đều tuôn trào. Làn da trên lòng bàn tay anh vốn chút lành lạnh, dần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dần ấm lên, rồi nóng rực, nhẹ nhàng nâng niu phần thịt mềm mại trên cằm Văn Lạc.

Nụ hôn như vậy khiến người ta chìm đắm, Văn Lạc cảm nhận được nhịp timd*c vọng của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đối phương,thể cô khẽ run lên.

Nụ hôn vẫn không dừng lại, vầng mặt trời hồng nơi chân trời huy hoàng, rực rỡ phản chiếu trên mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hồ trong vắt.

Gió nhẹ lướt qua, vầng mặt trời hồng trên mặt hồ khẽ gợn sóng.

—————–

Đợi những người khác dậy, cả nhóm cùng nhau làm một ít đồ ăn sáng, sau đó bắt đầu thu dọn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lều trại.

Trang bị cắm trại đã thu dọn gần xong, Từ Vân Khoát dùng khăn giấy ướt lau tay xong, đi tới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 véo nhẹ Văn Lạc, nói: “Bọn Hàn Đào

muốn lên núi Thu Linh nhảy bungee, đó một điểm nhảy, đi cùng không?”

“Có dám nhảy bungee không?”

Thực ra Văn Lạc vẫn rất muốn thử nhảy bungee, nhưng hôm nay thì không được.

nói: “Để lần sau đi ạ, em phải về trường.” “Có việc à?” Từ Vân Khoát hỏi.
“Vâng, quản túc xá bảo em làm MC, khu túc phía đông sẽ tổ chức một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 buổi tiệc tối nhỏ.” Văn Vũ Lạc nói.

“Người dẫn chương trình?” Gương mặt Từ Vân Khoát hiện lên vẻ hứng thú, anh đánh giá cô: “Hơi khó tưởng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tượng ra bộ dạng em làm MC đấy.”

“Tại sao ạ?” Văn Lạc hỏi.

Từ Vân Khoát đến gần cô: “Người dẫn chương trình phải dùng nụ cười để lan tỏa đến khán giả.”

Mà cô gái nhỏ này lại lạnh như băng. Cho nên anh không tưởng tượng ra được. “…”
“Nói cứ như là em không biết cười vậy.” Văn Vũ Lạc nói.

“Vậy em cười một cái cho anh xem đi.” Từ Vân Khoát nói.

Đây cũng không phải chuyệnkhó, Văn Lạc cong môi dưới lên, nhưng lại cảm thấy bộ dạng cố © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ý cười vẻ rất kỳ quặc, nên không dám cười quá tươi.

Nhưng nụ cười nhàn nhạt đó, đối với Từ Vân Khoátnói đã đủ rồi. Anh không nhịn được đưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tay xoa xoa tóc Văn Vũ Lạc: “Đẹp lắm.”

Hành động thân mật này khiến Văn Lạc không được tự nhiên cho lắm, nhưng cũng không hề bài xích. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Chỉ cách một ngày, quan hệ của họ bây giờtrước đây đã hoàn toàn khác.

Mới ngày hôm qua còn đang nghĩ, họ đến cả bạn cũng không tính là, thếbây giờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đã phát triển thành một mối quan hệ còn thân mật hơn cả bạn bè.

“Đi thôi, lên xe, anh đưa em về trường.” Từ Vân Khoát nói.

“Anh không đi nhảy bungee sao? Em đi xe buýt được rồi, ban ngày khu danh lam này xe © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 công cộng mà.” VănLạc nói.

“Không đi, đi cùng em.” Từ Vân Khoát đi trước một bước đến ghế phụ, anh vừa kéo cửa xe ra, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bên kia Hàn Đào Tần Tử Dương đã lên xe trước. Lần này là Tần Tử Dương lái xe, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 anh ta thò đầu ra ngoài cửa sổ: “Đi thôi Khoát, nghe lời em gái đi, lên núi nhảy bungee © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đi!”

Từ Vân Khoát nói với Văn Lạc: “Em lên xe trước đi, anh qua nói với họ vài câu.”

Thấy anh rất kiên quyết, Văn Lạc không nói nữa, gật đầu rồi chui vào xe.

Đóng cửa xe, Từ Vân Khoát đi đến bên chiếc xe kia.

“Sao vậy?” Thấy anh đi tới, Tần Tử Dương hỏi. Hàn Đào cũng hạ cửa kính xe xuống hết cỡ.

“Cô ấy việc phải về trường, lần này nhảy bungee tôi ấy không đi, các cậu tự chơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đi” Từ Vân Khoát nói, “Chơi đủ rồi thì các cậu cứ
trực tiếp về biệt thự Bạch Tượng, bảo vệ ở cửa sẽ cho các cậu vào.”

Hàn Đào cong cong môi: “Được thôi, Khoát, trọng sắc khinh bạn nhé, bạn gái còn quan trọng hơn cả bọn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tôi.”

Tần Tử Dương quay đầu nói với Hàn Đào: “Cậu nói thừa, bạn gái người ta thể không quan trọng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hơn cậu với tôi sao?”

Đồ Ảnh ngồi ghế phụ, cầm chiếc gương nhỏ lại son, yên tĩnh nghe không chen vào, cảm thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hai người này trêu chọc Từ Vân Khoát cũng khá vui.

“Được rồi, lần này ghi nợ cho tôi một lần, sau này các cậu muốn thế nào cũng được.” Từ Vân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Khoát nói. Tuy bị trêu chọc, nhưng tâm trạng của anh ràng không tệ, gương mặt rắn rỏi tràn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đầy thần thái.

Thần thái này trên mặt anh rất hiếm thấy.

“NhưngKhoát,em này phải hơi lạnh lùng không?” Tần Tử Dương nói.

Anh ta không ngờ tới, thì ra Từ Vân Khoát lại thích kiểu con gái này.

Đẹp thì đúng rất đẹp, anh ta chưa từng thấy gái nào xinh đẹp như vậy.

Nhưng lại không thích nói chuyện lắm, xét về độ đáng yêu thì kém xa tiểu Đồ Ảnh nhà anh ta. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

“Lạnh lùng sao? Đó đối với các cậu thôi.” Từ Vân Khoát nhếch môi. “…”
———–

Trần quản túcgửi tin nhắn cho Văn Lạc, hỏi cô chiều nay trước ba giờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thể về trường được không, vì muốn mở một cuộc họp.

Văn Lạc vừa trả lời đối phương xong thì thấy Từ Vân Khoát đã nói chuyện xong với bên kia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quay lại.

Cửa ghế lái được người bên ngoài kéo ra, bóng hình thon dài, rắn rỏi chui vào.

“Anh để bạn mình tự đi chơi, không sao chứ ạ?” Văn Lạc nghĩ ngợi rồi vẫn hỏi.

sao Từ Vân Khoát đã nói qua, Hàn ĐàoTần Tử Dươngtừ Yến Thành chạy đến Minh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Thành tìm anh chơi, bây giờ lại tương đương với việc cô mà Hàn Đào bọn họ phải tự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đi chơi.

“Không sao cả, họ đến Minh Thành từ lâu rồi, hơn nữa sau này anh còn rất nhiều hội © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tụ tập với họ.” Từ Vân Khoát nói.

Lúc này Văn Lạc mới không nói nữa.

Từ Vân Khoát nhìn cô, tay anh vươn qua, véo nhẹ má một cái, sau đó mới cắm chìa khóa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xe vào khóa.

Chiếc xe việt màu đen chạy về phía trước, không theo chiếc xe còn lại quay đầu đi vào núi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hai chiếc xe cứ thế tách ra.

Lái xe về Đại học Minh Thành mất ba tiếng đồng hồ. Lúc về gần đây thì lái chậm hơn rất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhiều, bây giờ thời gian cũng còn sớm. Đến trưa, xe chạy vào khuôn viên trường.

quãng đường dài, lại dậy từ rất sớm để ngắm mặt trời mọc, Văn Lạc đã ngủ một giấc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trên xe, đến gần trường mới tỉnh lại.

“Em thế lại ngủ lâu như vậy.” Văn Lạc ngồi dậy, xoa xoa thái dương, mái tóc đen mềm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mại của tự nhiên buông xõa hai bên vai.

“Cũng được,” Từ Vân Khoát dừng xe ngay cổng túc xá khu đông. Anh tắt máy, lười biếng dựa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vào lưng ghế, tay anh vươn qua, cuộn một lọn tóc của VănLạc vào đầu ngón tay.

“Bữa trưa định ăn thế nào? Đến nhà ăn hay anh đưa em ra ngoài ăn?”

Tay anh đang duỗi ra ngay trước mặt, trên cổ tay phải đeo một chiếc đồng hồ màu bạc. Văn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Lạc cầm lấy liếc nhìn thời gian, bây giờ vừa đúng 12 giờ trưa.

Giờ nàythể đến nhà ăn.

Nhưng Từ Vân Khoát lại rất thu hút sự chú ý.

Tuy nhiên, đã đồng ý hẹn với Từ Vân Khoát, sau này chắc chắn không thể nào kín tiếng được. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

“Đến nhà ăn đi ạ, chúng ta đến nhà ăn số năm, bên đó ít người hơn một chút.”

sao bây giờ thời gian còn sớm, cô Trần thông báo ba giờ mới họp. Nhà ăn số năm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93bên phía tòa nhà hành chính, chút hẻo lánh. Đại học Minh Thành sáu nhà ăn, đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giờmới chỉ ănba nhà ăn trong số đó, vẫn chưa ăn nhà ăn số năm. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

“Được, món ăn Tân Cương ở tầng ba nhà ăn số năm không tồi, đưa em đi thử.” Từ Vân Khoát © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khởi động lại xe, tay đặt lại lênlăng.

“Nhà ăn số năm còntầng ba sao ạ?” Văn Lạc nói, cái này còn không biết.

“Có chứ, chuyên dành cho sinh viên Tân Cương.” Từ Vân Khoát nói: “Nhưng em tra trên tài khoản công chúng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của trường xem, thể không mở cửa, giờ đang kỳ nghỉ Quốc khánh.”

“Nếu không mở, tầng hai nhà ăn số năm cũng không tồi.”

Tầng ba nhà ăn số năm thường nghỉ vào các ngày lễ cuối tuần, Từ Vân Khoát vừa mới nhớ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ra.

“Vâng ạ.” Văn Vũ Lạc đáp, rồi lấy điện thoại từ trong cặp ra.

Tra xong, không ngờ Quốc khánh hôm nay tầng ba nhà ăn số năm lại mở cửa. Từ Vân Khoát lái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xe đến đó.

Đúng vào giờ ăn, nhưng lúc này tầng ba nhà ăn số năm khôngnhiều người lắm, chỉ có mấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sinh viên Tân Cương đang dùng bữa.

Từ Vân Khoát gọi món đĩa lớn trộn cơm nướng sữa bò, còn móntím đặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trưng. Vì không ai xếp hàng, sau khi gọi món xong, hai người ngồi vào bàn trống gần quầy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 để chờ. Một lát sau nghe thấy món đã xong, Từ Vân Khoát đứng dậy đi lấy.

Anh vừa mới đứng dậy, điện thoại trong túi vang lên.

Từ Vân Khoát vừa đi về phía quầy, vừa uể oải lấy điện thoại ra.Ninh Minh Duệ gọi tới. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
Từ Vân Khoát liếc nhìn màn hình rồi bắt máy. “Alo?” Giọng đầu dây bên kia truyền qua. “Chuyện gì?” Từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Vân Khoát hỏi.
“Giờ này cậu đang làm vậy?” Ninh Minh Duệ hỏi, “Không phải vẫn đang cùng với Văn Lạc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đó chứ?”

“Vẫn đangcùng nhau, sao vậy?” Từ Vân Khoát nói. “…”
“Hai người không phải từ tối qua đã cùng nhau cho đến bây giờ chứ?” Ninh Minh Duệ hỏi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

“Ừ.”

“…”

Bên kia lại là một sự im lặng, mãi không tiếng.

“Khôngviệc thì tôi cúp máy đây.” Từ Vân Khoát nói.

“Đừng vội, thật ra tôi cũng không việc gì, chỉmuốn rủ cậu ra ngoài đánh bóng, tiện thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tâm sự.” Người trong điện thoại nói.

“Tâm sự cái gì?” Từ Vân Khoát hỏi, “Tâm sự về Văn Vũ Lạc?”

“Ừ…” Ninh Minh Duệ nói: “Tôi thật sự quen biết bạn gái này của cậu, hơn nữa quan hệ còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không đơn giản. Muốn nghe không, ra ngoài chơi bóng, tôi kể cho cậu nghe.”

“Không cần thiết, em ấy đã kể hết cho tôi rồi, tôi nghe em ấy nói được rồi.” Từ Vân Khoát © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đi đến quầy, bên cạnhđể dụng cụ ăn uống, anh tiện tay lấy luôn rồi đặt lên khay. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

“…”

“Em ấy đã kể hết cho cậu rồi?” Ninh Minh Duệchút bất ngờ. VănLạc saothể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói ra được, thẳng thắn đến vậy sao?
“Ừ, cậuchú útquan hệ huyết thống của ấy, đúng không?” Giọng Từ Vân Khoát bình tĩnh. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

“Ừ…” Ninh Minh Duệ đáp: “Không sai, em ấy con gái riêng của anh tôi.”

“Nhưng thật ra, em ấy nhà cậu không quan hệcả, em ấy chính em ấy. Người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tôi thích cũng con người của em ấy. Sau này nếu em ấy đồng ý, tôi sẽ giới thiệu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 em ấy cho mọi người làm quen, em ấy không muốn tôi sẽ không ép.” Từ Vân Khoát thản nhiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói xong câu đó, rồi nói: “Thôi, tôi cúp máy đây, tôi phải đi ăn cơm với gái nhỏ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rồi.”

“…”

Ninh Minh Duệ bị mấy câu nói của Từ Vân Khoát làm cho nghẹn họng. Ngay sau đó, đầu dây bên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kia đã cúp máy.
—————-

Trần gửi cho Văn Vũ Lạc một bản kịch bản chương trình, bảoxem trước. Văn Vũ Lạc đang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cầm điện thoại xem thì nghe thấy tiếng khay đồ ăn đặt xuống bàn, Từ Vân Khoát đã mang cơm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 về.

Anh cũng đã lấy dụng cụ ăn uống.

Ba món anh gọi nghe mùi rất thơm, nhưng trông vẻ hơi nhiều. “Ăn hết được không ạ?” Văn© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Lạc hỏi.
Từ Vân Khoát trước tiên véo má một cái, rồi lười biếng ngồi xuống chiếc ghế đối diện.

“Ăn hết được, hôm nay anh muốn ăn thật ngon.” Giọng chàng trai trầm trầm.

Văn Lạc không nhịn được ngẩng đầu liếc nhìn anh.

Ba món ăn này hương vị rất ngon, Văn Lạc không đói lắm, nhưng khi ăn miếng đầu tiên, cảm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giác thèm ăn cũng bị khơi dậy.

Cuối cùng hai người đã ăn hết cả ba món. Ăn xong vẫn còn sớm, hai người ra khỏi nhà ăn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rồi đi dạo về phía hồ Nguyệt.

Sau khi khai giảng, nói thật, Văn Lạc vẫn chưa dịp nào đứng đắn ngắm nhìn đàn koi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trong hồ. Đây một nơi rất đặc sắc của Đại học Minh Thành, mỗi lần đi học ngang qua © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93chỉ vội vàng liếc nhìn.

Hôm nay cùng Từ Vân Khoát đến đây xem.

Hai người mua một ít bánh để chotrong hồ ăn.

Kỳ nghỉ Quốc khánh mọi người chắc đi chơi hết, hoặc là thư viện học bài, nên bây giờ© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đây không có ai cả.

Từ Vân Khoát lại hôn cô.

Một đàn koi màu đỏ nhảy lên khỏi mặt nước, rồi lại lặn xuống, tạo nên từng vòng xoáy nhỏ. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Văn Lạc nhẹ nhàng nắm chặt vạt áo thun đen của Từ Vân Khoát, bị anh ôm vào lòng, cảm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhận hơi ấm đó quẩn quanh trên môi, xung quanh yên tĩnh.

Một cây đa cổ thụ to lớn che khuất họ. Dưới bóng cây, anh tiếp tục hôn cô.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Mặc Kệ, Mặc Kệ Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Mặc Kệ Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Mặc Kệ full, Mặc Kệ online, read Mặc Kệ, Tống Mặc Quy Mặc Kệ

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 18 — Mặc Kệ

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc