GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 98: Hồi môn ngàn vàng

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Hướng Thanh thấy mẹ đã tỉnh lại thì vội vàng chạy tới trước giường hầu hạ, tôi cũng không dámchậm trễ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lập tức học theo, lại gần chắp tay đứng cạnh để không bị ghét. Mẹ chồng nhìn thấy tôi thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thở dài, nước mắt lại lăn xuống, không làmsao ngăn lại được, kéo tay Hướng Thanh, đau lòng nói: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

 

“Sao màcon lại làm một chuyện ngốc nghếch như thế? Tiền đồ của hainương đều bị con hủy hoại… © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Họ Hướng nhà chúng ta ngày nay tuy đã thất thế, nhưngtổ tiên đều người học, biết lễ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nghĩa liêm sỉ… Con… con bảo mẹ saunày phải nhìn mặt phụ thân con thế nào đây?”

 

Tôi rất muốn nói làcứ đến thẳng Diêm La Địa Phủ tìm cha của Hướng Thanh rồi chào ông làđược… Nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nghĩ lại, ông mất đã lâu rồi, nói không chừng đã đầu thaichuyển kiếp từ lâu, không kịp nữa rồi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nên lại chẳng nói nữa.

 

“Hài nhi bất hiếu, làm chuyện ngu xuẩn, xin mẫu thân trách phạt.” HướngThanh đầy vẻ ăn năn, lại quỳ xuống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lần nữa, “Chỉ điều Miêu Miêu cônương thực sự tội, một mình nàng nuôi dưỡng con bao lâu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nay, cuộcsống rất khó khăn, xin mẫu thân đừng trách tộinàng.”

 

“Nhưng con bảo ta ăn nói với Diệpgia thế nào đây?” Mẹ chồng nhấc tay áo lên lau nước mắt. “Sính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lễ đãmang qua, hàng xóm đã thông báo, Diệp nương trong sáng mà lại tộibị tổn thương, con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bảo làm thế nào để ngẩng đầu lên làm người.”

 

Đang nói thì đại tẩu vén rèm đi vào, trong tay bê một chậu nước nóng, đặtlên cái giá cạnh đó, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vắt cái khăn mặt màu trắng, cúi đầu lau nước mắtvới mồ hôi cho mẹ chồng, rồi lại lườm Hướng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Thanhtôi một cái, cămphẫn nói:

 

“Không có lệnh cha mẹ, lời mai mối thì chưa được tínhlà hôn sự! Nước ta cũng quy định, bôn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giả[1] là thiếp, đâu màkhó?”

 

[1] Bôn giả: Người con gái tình, sinh con với người khác khi chưa được sự đồng ý cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phép. hàm ý chê bai

 

“Thế nào là thiếp?” Tôi rụtmở to mắt, nhìn gương mặt không vui của nàng ta, bỗng dưng cảm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thấy bất an.

 

Đại tẩu ngẩn người ra trước câu hỏi của tôi, do dự giây lát rồi nói:

 

“Chính vợ bé.”

 

“Thiếp thì không được với Hướng Thanh sao?” Tôi tiếp tục hỏi.

 

“Được, chỉ điều xưng khác nhau, địa vị thì thấp hơn.” Đại tẩu nhìn tôi vẻ ngơ ngác.

 

“Như thế Hướng Thanh sẽ không mất mặt không bị người ta chửi sao?”

 

“Đúng… đúng thế…”

 

Tôi lập tức vui vẻ cười tươi:

 

“Thế thì Miêu Miêu làm thiếp cũng được.”

 

“Nàng ngốc hả?” Hướng Thanh tức quá nhảy dựng lên, nhéo tai tôi, giận dữquát. “Nàng biết làm thiếp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không chút địa vị nào, bị mọi ngườibắt nạt không? Ta muốn cưới nàng cưới về làm chính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thê, ai bắt nànglàm tiểu thiếp khốn kiếp!”

 

Tôi thấy mắt chàng tóe lửa như thể muốn đánh tôi thì vội vàng thừa nhận sai lầm:

 

“Thiếp không làm thiếp, chàng đừng giận…”

 

Hướng Thanh lúc này mới giận dữ quay sang chắp tay với đại tẩu:

 

“Nếu bôn giả thiếp thì Hướng Thanh nguyện cả đời này không lập chính thê.”

 

“Đệ…” Đại tẩu có vẻ như thấy hơi mất mặt nên nói với giọng không vui:

 

“Dù sao đệ cũng phải ăn nói thế nào với Diệp gia, nếu không thì bảo Hướng gia chúng ta làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sao có thể làm người được nữa.”

 

Mẹ chồng cũng nói đỡ:

 

“Ta cũng không ghét Miêu Miêu nương, sao cũng đã thêm con thêm cháucho Hướng gia, cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 công lớn, nhưng con cũng phải nghĩ tới thểdiện của tổ tiên nhà chúng ta, không thể hành sự khinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 suất.”

 

“Con hiểu ạ.” Hướng Thanh hít sâu một hơi, định thần lại. “Việc này sai con, ngày mai con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sẽ đích thân tới Diệp gia, bẩm báo mọi chuyện vớiDiệp lão thái gia, rồi để họ quyết định.”

 

“Nếu họ kiên quyết không chịu thoái hôn thì sao?” Mẹ chồng lo lắng hỏi.

 

“Dù sao thì con với Miêu Miêu cô nương cũng ván đã đóng thuyền, nếu Diệp lão thái gia không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chịu thì con chỉ đành quỳ trước cửa nhà họ tạ tộithôi.” Khẩu khí của chàngcùng kiên quyết. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

 

“Sao đệ cứng nhắc thế, Miêu Miêu nương đã đồng ý làm thiếp rồi còn gì.” Đại tẩuvẻ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sốt ruột.

 

“Nàng đồng ý nhưng đệ không đồng ý, trong lòng đệ chỉ một mình Miêu Miêuthôi, cho cưới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Diệpnương về thì cũng chỉ làm lỡ hạnh phúc cảđời người ta, cớ phải khổ thế?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Hướng Thanh nghiêm túc trả lời,tôi nghethấy lòng ấm áp, nở hoa.

 

Bầu không khí trở nên căngthẳng, đại tẩu mẹ chồng hình như còn định nóiđó, đột nhiên rèmcửa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 được vén lên, một đứa trẻ rất đáng yêu đầu vào, cười hỉ hảchào mọi người:

 

“Bà lão trên giường phải nội của con không?”

 

“Tiểu Mao mau ra ngoài.” Tôi thấy con trai mình tới thì vội vàng ra lệnh.“Người lớn đang nói chuyện, con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không đượcphép như thế.”

 

“Aicho bắt cháu nội tôi ra ngoài?” Mẹ chồng ngồi bật dậy, mắt mũi sángbừng lên, hai mắt nhìn chằm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chằm vào Tiểu Mao, kích động cùng, “Thằng này… giống Thanh nhi hồi nhỏ.”

 

Đương nhiên giống rồi,Hướng Thanhchuyển thế của Bích Thanh Thần Quân, hai người dung mạonhư nhau, mà Tiểu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Mao lại giống phụ thân tới bảy phần, chỉđiều trông lanh lợi tinh nghịch hơn một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chút, nhưng ai nhìn vào chắc chắncũng biết họ là cha con.

 

Tiểu Mao nháy mắt với tôi một cách đáng yêu, sau đó đi về phía mẹ chồng, rồi bỗng dưng làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ra vẻ cùng đau đớn, rụt hỏi:

 

“Có phải nội không cần con không… phải định đuổi con với mẹ con không…”

 

“Vớ vẩn! Cho nộiđuổi cái bất hiếu Hướng Thanh thì cũng khôngthể nào đuổi đứa cháu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nội đáng thương của ta đi được!” Sắc mặt mẹ chồngthay đổi, hình như đã quên mất việc ban nãy, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lập tức ôm lấy Tiểu Mao,nét mặt hiền từ. “Bao nhiêu năm qua để con chịu khổ…”

 

“Chuyện này…” Đại tẩu thấy Tiểu Mao đáng yêu thì cũng trở nên khó xử.

 

Tiểu Mao lại đi tới trước mặt nàng ta, kéo áo, ngây thơ nói:

 

“Ngày trước Tiểu Mao sống trong núi, không cha, cũng không người thân,lúc nào cũng bị người ta bắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nạt, không ngờ tự nhiêncha, nộivà cả một đại tỷ tỷ dịu dàng nữa. Con cảm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thấy như nằm vậy.”

 

“Ai dà, ta đại di của con, không phải tỷ tỷ.” Đại tẩu đỏ mặt, giọngnói đã mềm đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mấy phần, nàng cúi lưng xuống, ngắm nghía gương mặt củaTiểu Mao, trong lời khen không giấu được vẻ ngưỡng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mộ, “Thằngvừa đẹp vừa ngoan, đệ muội[2] thật may mắn, ta khôngcái phúc phận ấy…” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

 

[2] Đệ muội: vợ của em

 

“Chắc chắn sau này đại di cũng sinh được một tiểu đệ đệ đáng yêu chơi vớicon…” Tiểu Mao nhân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hội đó nịnh nọt, giả bộ đáng thương, lại giả bộđáng yêu, khiến hai người ấy vui vẻ lắm, chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 muốn lập tức đưa tới đây để phát huy tinh thần từ mẫu tràn lan của mình. Những © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lời trách cứtôi với Hướng Thanh cũng đã bớt đi nhiều.

 

Con trai… làm tốt lắm,không uổng công mẹ dạy con. Tôi còn đang thấy may mắn sự nhanh nhẹncủa Tiểu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Mao thì bên ngoài vang lên tiếng gọi của Ngân Tử, chẳng bao lâu sau thì hắn bước vào, trên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tay là hai chiếc hộp gấm rất đẹp, một chiếcđưa cho đại tẩu, một chiếc đưa cho mẹ chồng.

 

Mẹ chồng mở cái hộp ra nhìn, sắc mặt lập tức thay đổi, lắp bắp nói:

 

“Sao.. sao lại nhiều vàng thế này?”

 

Ngân Tử lại cười nói:

 

“Hoa gia chúng tôi giàu sang phú quý, tuy rằng từng bị cướp, nhưng vẫn cònmột chút tích lũy. Chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 điều nhân khẩu ít ỏi, tới ngày hôm nay chỉ còn tôi với Miêu Miêu hai người. Một căn nhà © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 to trống trải cùng buồn bã, ngày nay Miêu Miêu sắp gả vào Hướng gia, người ta vẫn nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xuất giá tòng phu, tài sản của tỷ ấy đương nhiên cũng theo tỷ ấy về nhà chồng rồi.”

 

“Cái này… số hoàng kim này là của hồi môn của Miêu Miêu nương?” Đại tẩu ngây người. “Nhiều thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sao?”

 

“Vâng ạ.” Ngân Tử vội gật đầu, hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt trông cùngtrong sáng, như một tiểu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nương còn chưa hiểu sự đời. “Dù sao nhàchúng tôi cũng chẳng có nhiều người, Miêu Miêu đã tìm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 được một phu quântốt, Tiểu Mao gặp lại được phụ thân là một chuyện vui lớn, đáng để chúcmừng, hơn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nữa mọi người đều người một nhà, tiền này ai cầm chảthế.”

 

“Thế… Miêu Miêu nương khi nào qua cửa[3].” Đại tẩu vẻ ngơ ngác

 

[3] Qua cửa: chỉ việc dâu đặt chân vào nhà chồng

 

“Hướng gia chúng tôi không cần dựa vào tài sản của con dâu để sống qua ngày.”Mẹ chồng đóng nắp hộp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại rồi trả lại, khẩu khí đã hòa hoãn hơn mộtchút. “Nhưng nể tình cháu nội tôi, hôn sự với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Diệp gia thì tùy Thanh nhi định liệu.”

 

“Vâng.” Hướng Thanh cũng còn đang ngơ ngác, thần sắc của chàng vẻ không tốt lắm, thấy mẫu thân lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tiếng, chàng vội vãđáp lời, sau đó kéo tôi ra ngoài, hỏi kỹ lưỡng, tỉ mỉ. Ngân Tử nở nụcười © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giảo hoạt, để Tiểu Mao ở lại rồi cũng đi ra.

 

“Sao nàng nhiều tiền thế?” Hướng Thanhvẻ rất thắc mắc.

 

Tôi làm sao biết được mình bao nhiêu tiền, thế vội vàng quay đầu lại nhìn Ngân Tử, Ngân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tửvẻ bất mãn, nói nhỏ:

 

“Nhìn cái gì, đó tiền riêng của ta.”

 

“Ngươi nói không đúng.” Tôi lập tức tranh cãi. “Bình thường Tiểu Mao theongươi ra ngoài đánh yêu quái kiếm tiền, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại còn tiền tiến cống của cácyêu quái những ngọn núi khác,sao thì cũng phải chia cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ta mộtphần chứ, làm saothể tính hết của ngươi được?”

 

“Mặc kệ,khi đó ta hỏi cần hay không, không cần tức của ta hết,hơn nữa chi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tiêu trong nhà rất tốn kém, mấy năm gần đây đều thu không chi. cả ngày chỉ biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ăn rồi ngủ, ngủ dậy rồi lại ăn, bọn Ngao Vântới làm khách, lại còn đòi đồ ăn ngon, bình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thườngchẳng làm gì, cũng chẳng lo liệu cho gia đình. Làm sao biết được nỗi vất vả của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người ta?Gia cảnh ngày càng sa sút.” Ngân Tử ngẩng đầu lên, lại giảo hoạt cườinói với Hướng Thanh. “Tóm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại bây giờ tiền riêng của ta bỏ ra giúphuynh, ta cũng sắp nghèo kiết xác rồi, huynh định báo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đáp ta thế nào?”

 

Tôi bị Ngân Tử hỏi một loạt đến nỗi ngắc ngứ, chẳng biết phản bác thế nào, Hướng Thanh thì thở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phào, cảm kích nói:

 

“Ta sẽ trả cho ấy.”

 

“Huynh trả nổi sao?”, Ngân Tử hừ mũi.

 

Biểu cảm của Hướng Thanh vô cùng cương quyết:

 

“Chắc chắn ta sẽ trả.”

 

“Ta sợ huynh nuốt lời.” Ngân Tử ngồi xuống chiếc ghế trúc ngoài cửa, vắtchân lên, trông như một tài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chủ độc ác đang đến xiết nợ một hộ nông dân.

 

“Tathể viết giấy nợ cho huynh.” Nông dân Hướng Thanh cũng bất lực.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Hoa Miêu Miêu, Hoa Miêu Miêu Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Hoa Miêu Miêu Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Hoa Miêu Miêu full, Hoa Miêu Miêu online, read Hoa Miêu Miêu, Quất Hoa Tán Lý Hoa Miêu Miêu

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 98 — Hoa Miêu Miêu

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc