GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 99

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Ngân Tử vẫn không chịu buông tha:

 

“Vấn đề quan trọng bây giờ ta sắp không cơm ăn rồi, làm thế nào?”

 

“Thế ta… ta đi gặp đại tẩu lấy tiền về trả cô…” Hướng Thanh hình như rất áy náy, chàng lập © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tức định lao vào phòng trong.

 

Ngân Tử vội vàng ngăn chàng lại, sắc mặt thay đổi, mỉm cười nói:

 

“Đồ đã mang tặng mà lấy về cũng không hay, hơn nữa Miêu Miêu ngốc lắm, ngộnhỡ không được mẹ chồng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93tẩu tẩu yêu quý thì e khóbước chân vàocửa nhà này, sau này cũng khó mà chung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sống với nhau.”

 

“Cô định giải quyết thế nào?” Hướng Thanh do dự giây lát rồi dừng chân, nghi hoặc nhìn Ngân Tử.

 

Ngân Tử vỗ vai chàng, không khách sáo khi nói ra dụng ý thực sự của mình:

 

“Ta cũng không muốn gây khó dễ cho huynh,sao mọi người cũng ngườimột nhà mà, chi bằng ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng chuyển tới đây ở, huynh phụ trách nuôi ta.”

 

“Cô cũng yêu quái phải không?” Hướng Thanh nghiêm túc nhìn hắn từ đầu đến cuối.

 

“Phải, ta yêu quái quạ trong sáng đáng yêu, từ xưa tới nay chỉ ăn chay,không làm việc ác, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cùng dễ nuôi.” Nụ cười của Ngân Tử rất rạng rỡ, nụ cười ấy giống y như khi hắn lừa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bảo bối của yêu quái Liễu Thụ núi bên cạnh, khiến tôi thấy hơi hoài nghi.

 

“Ta sợ biến thành yêu quái dọa mọi người.” Hướng Thanh thì không nghi ngờ gì, thế là tôi cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chẳng buồn nghi ngờ nữa.

 

“Ta yêu quái từ trên Thiên Giới xuống, từng môn hạ của Mạc Lâm TiênNhân, hiểu biết lễ nghĩa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 liêm sỉ, làm chuyện tự nhiên biến thànhyêu quái đi hại người? Huynh cứ an tâm đi.”

 

Tôi cũng thận trọng nói:

 

“Nếu chàng không yên tâm thì thiếpthể ít ra ngoài…”

 

Hướng Thanh trở nên do dự, Ngân Tử nhân hội đó, nói tiếp:

 

“Người khả năng bị lộ nhất là con mèo ngu ngốc này, ta trông giúp huynhlà một chuyện may © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hiếm có, đừng nghĩ nữa, cứ quyết định thế đi.”

 

“Nghe nói Hoàng đại ca ở đầu thôn chuẩn bị chuyển vào thành sinh sống, đâyta hai lạng bạc, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lát ta sẽ đi mua nhà ruộng của huynh ấy, cách xangười trong thôn một chút, chắc sẽ không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dễ bị phát hiện đâu.” Bị chúngtôi xúi giục, cuối cùng Hướng Thanh cũng hạ quyết tâm, “Ngày mai ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đithoái hôn xong sẽ lên Mao Sơn xin phụ một số nhiệm vụ quan trọng, giờ sức mạnh của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ta cũng đã khá hơn nhiều, chắc là để hoàn thành được cũngkhông khó khăn gì, kiếm chút tiền nuôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mọi người chắc cũng không thànhvấn đề gì.”

 

Tôi nghe xong những điều chàng nói thì vội vàng cùng Ngân Tử vỗ tay khen ngợi:

 

“Như thế thì tốt quá, tốt quá!”

 

Hướng Thanh xoa đầu tôi, rồi quay người vào phòng trong thương lượng với mẫu thân. Tôi kéo Ngân Tử, hỏi: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

 

“Nhà mình thực sự nghèo đi rồi à? Chẳng phải còn rất nhiều đá quý sao? Chẳng nhẽ loài yêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quái nào lợi hại tới bắt nạt các ngươi?”

 

“Vớvẩn.” Ngân Tử lườm tôi một cái. “Những đá quý thần thánh đó làm sao cóthể để bọn phàm phu tục © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tử làm ô uế được? Tiền thì ta còn nhiều, nhưngkhông thể lấy nhiều ra cùng một lúc, như thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sẽ khiến người trong thônnghi ngờ, họ sẽ đi điều tra thân thế của chúng ta. Tới lúc ấy thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phiềnphức lắm. Hơn nữa cáinam nhân khô khan, cứng nhắc nhàcũng chưachắc đã chấp nhận nhiều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tiền thế đâu.”

 

Được rồi, cuối cùng thì tôi đã hiểu, Hướng Thanh bị lừa rồi… Nhưng thôi kệ, chân tướng sự việc này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tốt nhất là không nên nói ra.

 

Mọi việc đều thuận lợi một cách bất ngờ, Ngân Tử về nhà thu dọn hành lý,miệng lưỡi ngọt ngào của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tiểu Mao thì được phát huy tối đa, mẹ chồng chỉ hậnkhông thể bắt tôi lập tức đưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93tới đây ở, để mình hộichiều chuộng cháu trai. Tôi nhìn Tiểu Mao, trong lòng thấy hơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lo lắng,thằng này phải mất ba trăm năm nữa mới trưởng thành, nếu cứ thế này mãi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thì mẹ chồng sẽ cảm thấy kỳ lạ lắm…

 

Hướng Thanh thấyTiểu Mao gọi mình là cha thì vui lắm, sau bữa tối, chàng đưa ra ngoài để “giao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lưu” tình cảm, không ngờ Tiểu Mao lại hất tay chàng ra, ngượng nghịu nói:

 

“Con chỉ không muốn mẫu thân buồn nên mới gọi ngườilà cha, người không được ăn đậu phụ của mẫu thân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 con[4]! Cũng không được ôm ấp! Nếu không con không tha thứ cho ngườiđâu!”

 

[4] Ăn đậu phụ: Ám chỉ việc sàm sỡ

 

Thằng bé này ngốc quá, tôi phải đậu phụ đâu, làm sao ăn được? Hơnnữa đậu phụ ăn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng chẳng ngon. Thế là tôi cười cười nắm tay HướngThanh, đồng ý yêu cầu của nó.

 

Nụ cười của Hướng Thanh thì cứng đơ lại, ánh mắt nhìn Tiểu Mao lóe lên tia lửa nhiệt tình, rồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chàng đưa vào dãy núi gần đó để luyện tậpthuật.

 

Tôi không muốn chenvào cuộc trò chuyện của hai cha con họ, đang định kiếm chỗ nào để ngủthì bị mẹ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chồng vừa thu dọn bát đĩa xong gọi lại, sau khi nhìn tôi vàilượt, nghiêm túc hỏi:

 

“Con định làm gì?”

 

“Ngủ ạ.” Tôi vội vàng lấy lòng.

 

“Sớm thế đã đi ngủ sao?” Mẹ chồngcùng sửng sốt, sau đó lại hỏi. “Bình thường con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 biết may không?”

 

“Không ạ.”

 

“Giặt quần áo, quét dọn nhà cửa biết không?”

 

“Không ạ.”

 

“Cấy cày, nuôi lợn biết không?”

 

“Không ạ.”

 

“Quản tài chính trong nhà biết không?”

 

“Không ạ.”

 

“Thế… nấu cơm thì sao? Cũng phải biết chứ?”

 

“Không…” Mỗi lần trả lời một tiếng không lại thấy sắc mặt mẹ chồng khó coithêm một chút, khiến tôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cảm thấy hơi bất thường, nhưng không biết bàđang giận cái gì, thấy mẹ chồngvẻ sắp phát điên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lên, thếtôikhông dám trả lời tiếp.

 

“Miêu Miêu cô nương, yêu cầu của ta vềcon dâu không cao lắm, nhưng… phụ… phụ nữ cũng phải hiền thục © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một chút,không thể đến cơm cũng không biết nấu được. Như thế hàng ngày Thanh nhiđi làm về sẽ ăn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gì? Chẳng nhẽ lại tới nhà người khác xin cơm sao?” Giọng nói của mẹ chồng to dần lên, hiển © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhiên là rất không hài lòng.

 

“Biết! Đương nhiên con biết nấu cơm ạ!” Cuối cùng tôi cũng hiểu sao bàtỏ vẻ không hài lòng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đầu óc tôi chuyển động nhanh chóng rồi lập tức vỗngực lớn tiếng đảm bảo. “Con chắc chắnmột © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phụ nữ hiền thục! cùnghiền thục! Hiền thục nhất thiên hạ! Nấu cơm ngon lắm ạ!”

 

“Thậtkhông?” Mẹ chồng giật mình lùi về sau mấy bước bởi giọng nói sang sảngcủa tôi, lộ vẻ không tin. “Thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thì được, bữa tối mai do con làm, để tanếm thử tay nghề hiền thục của con.”

 

“Mẹyên tâm đi! Chắc chắn hoàn hảo!” Tôi trả lời rất kiên quyết, nhưngtrong lòng thì đang thầm lo lắng… © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Nên biết rằng cả đời tôi vào bếp ngoài ăn vụng ra thì không làm việc khác, bây giờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tự nhiên bắt tôi nấu cơm thực sự rất khó khăn. Nhưng lời nói đã thốt ra khỏi miệng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thì khôngthể thu về, hơn nữa những điều mẹ chồng nói đúng rất có lý, làm thêtử đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cơm cũng không biết nấu cho chồng ăn, để chồng đói bụng thì rakhông?

 

một con mèo vừa thông minh vừa chu đáo, tôituyệt đối không thể để phu quân yêu dấu của mình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chịu đói, thế nên kiểugì tôi cũng phải nấu cơm, hơn nữa phải nấu thật ngon, để từ nay không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ai nói được tôi nữa, và cũng để Hướng Thanh khen ngợi tôi.

 

Nhưng… chàng thích ăn gì?

 

Ngày trước Bích Thanh Thần Quân chỉ ăn hoa quả chứ không bao giờ đụng vàocác món ăn của nhân gian, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhưng sau khi chuyển thế, chàng đã ăn các loại đồ ăn của con người, hình như cũng không kén © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ăn lắm, hợpthì ăn nấy, không bao giờ đòi hỏi.

 

Hướng Thanh trong lòng tôi không phảingười bình thường, đương nhiên tôi cũng không thể làm mấy món ăn thôngthường cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chàng ăn, nhất định phải những món ăn quý giá nhất, ngonnhất trong thiên hạ mới xứng đáng với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thân phận của chàng!

 

Nhưng… loại thức ăn đó gì?

 

Đương nhiêncá, thức ăn ngon nhất trong thiên hạ! Tôi giơ nắm taylên trời thể hiện sự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quyết tâm, ngày mai tôi sẽ làm một bữa cơm thậtngon cho mọi người ăn để thể hiện sự hiền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thục của mình!

 

Tôi cứđứng bên đống rơm cười ngây ngô, tưởng tượng tới vẻ mặt hân hoan và tánthưởng của Hướng Thanh khi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhìn thấy thức ăn tôi làm, trong lòng thấythật ngọt ngào, tới tận khi mặt trời xuống núi mới nhớ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ra phải chuẩnbị nguyên liệu trước khi nấu, thế vội vàng chạy ra ngoài.

 

Hướng Thanh đang chặt củi trong sân, thấy tôi đi ra ngoài thì tò mò gọi:

 

“Nàng đi đâu đấy?”

 

“Tìm… không có gì.” Tôi cố kìm chế, quyết định hôm sau mới dành bất ngờ chochàng. “Thiếp sẽ về Lạc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Anh Sơn thu dọn ít đồ đạc, mai sẽ quay lại.”

 

“Đi đêm e rằng sẽ bị cướp, không an toàn lắm đâu.”

 

Tôi nhìn màu trời, do dự hỏi:

 

“Chàng nói bọn cướp không an toàn hay thiếp không an toàn?”

 

“Thôi… đi nhanh về nhanh nhé.”

 

Không lãng phí một chút thời gian nào, tôi đi như chớp trên đường, hai canh giờ sau, tôi đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tới trước cửa Hoa Phủ, tìm được viên ngọc Tỳ Thủy, dắtYêu Khuyển Địa Ngục ra rồi lập tức rời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đi, Oa Oa thấy tôi hấp tấp quayvề thì mò hỏi tôi định làm thế.

 

Tôi không thời gian giải thích cho nàng, chỉ nói mai mình sẽ quay về rồi đi thẳng tới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Đông Hải.

 

Màn đêm đã buông xuống từ lâu, mặt biển lăn tăn gợn sóng, mùi tanh của nước biển ập tới, những © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 con sóng trắng xóa tàn nhẫn vỗ lên những tảng đá đen sì, bắn tung thành những bông hoa nước, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mấy chú hải âu về muộn bay lướt trên bầu trời, phát ra tiếng kêu the thé.

 

Tôi ra lệnh cho YêuKhuyển Địa Ngục dừng lại trên một tảng đá bên bờ biển, lôi ngọc Tỳ Thủyra, hít © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sâu một hơi, người tôi chìm sâu xuống biển, nhìn dòng nước trước mặt tự động tách ra, tạo thành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một bức tường, ôm lấy tôi rồi từ từ chìm xuống.

 

Rất nhiều con bơi xung quanh tôi, hình như ngửiđược mùi mèo trên người tôi nên lại nhanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chóng tản ra xa. Rong biển mềm mại uốn éo trong nước, bao bọc lấy những cụm san màu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đỏ. Tôi khôngcó hứng thú với mấy loài tôm cá bình thường này, mục tiêu chỉ có một, đó chính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quạt, loài cá tươi nhất, ngon nhất, đồng thời cũng loàicá hiếm nhất, giảo hoạt nhất, chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 các khe biển sâu Đông Hải mới có. Tuy rằng bắt rất khó, nhưng tôi tin rằng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chỉ cần nguyên liệu tốtnhất thể làm được món ăn ngon nhất thiên hạ.

 

Tôi ôm theo quyết tâm, đi tìm một vòng, chỉ những con bình thường bơi qua, hoàn toàn không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thấy bóng dáng của quạt đâu. Thế là, tôi cốchấp lặn sâu xuống đáy biển, càng lặn càng sâu, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không ngờ xuống tới dưới đáy biển thì có một cái bình đài rất cao, trên đó có con phố © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thắp đènđuốc huy hoàng, hình như rất nhiều yêu quái của Thủy tộc đang tổ chức hoạt động © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đó náo nhiệt lắm, thế tôi len lén lại gần để xem.

 

Một cảnh tượng phồn hoa phú quý hiện ra trước mắt. Có rất nhiều nàng cua và tiên xinh đẹp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trang điểm hoa mỹ, cầm dạ minh châu làm hoa đăng, đứng trên một đài san rất cao để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 biểu diễn tài năng của mình, lại cònnheo mắt, đá lông mày với người dưới, khiến các nam yêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vỗ tay nhiệtliệt, liên tục ném trân châu lên trên.

 

Tôi trốn bên cạnh, xemmãikhông hiểu họ đang làm thì thấy một cái bóng quen thuộc đứngtrên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93đài, chơi cổ cầm, hình như Hoa Dung ngày trước tôi đã gặp Tây Phượng Lầu, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hình như sau khi nàng được Ngao Vân đưa đi, đã dựng lại thân thể, vết sẹo không còn nữa, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xinh đẹp như cũ, lại còn dáng vẻ dịudàng như thể gió thổi sẽ bay, điều khóe mắt cười © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của nàng cứ liên tục hướng về một nơi nào đó.

 

Tôi men theo ánh mắt nàng nhìn sang,thấy khốn kiếp Ngao Vân đang ngồi trên Long làm bằng vàng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hào hứng nhìn màn biểu diễn, trông vẻ thất thần. Bên cạnh còn hai mỹ nhânnữa thay nhau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rót trà bóc vỏ nho cho hắn, đúng hủ bại, đúng làhưởng thụ.

 

Đang bận rộn, đột nhiên tôi thấy tâm mình mất cânbằng, thế tôi len lén lại gần, kéo mạnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sợi tóc đỏ của Ngao Vân, Ngao Vân đau quá, tức giận, lập tức quay đầu lại định đánh, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thấy tôithì bàn tay đã đưa ra bèn hạ thấp xuống, đặt lên vai tôi, cười nói:

 

“Miêu Miêu, cuối cùng nàng cũng nhớ ta rồi à?”

 

“Tam Thái Tử, nữ nhân đó ai?” Hai nữ nhân kia vẻ không vui, mỗi người níu lấy một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tay Ngao Vân làm nũng.

 

“Các người tránh sang bên!” Ngao Vân bực mình đẩy họ ra. Rồi lại khoác vaitôi vui vẻ nói. “Hôm nay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đáy biển tổ chức Hội San mỗi năm một lần,đang tuyển mỹ nhân, nàng muốn tham gia không?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

 

“Ta khôngrảnh.” Tôi chau mày, gạt tay hắn ra, chẳng buồn nghĩ ngợi lấy một giây,lập tức từ chối đề nghị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của hắn.

 

“Chẳng nhẽ không phải nàng đến thăm ta sao?” Ngao Vân hình như hơi thất vọng.

 

Tôi nhớ ra mục đích của mình, vội vàng hỏi:

 

“Cá quạt thì bắt đâu?”

 

“Thì ra thèm ăn à?” Ngao Vân cười cười lắc đầu, rồi xoa tai tôi đầy vẻthương yêu. “Sao hả, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cái nhỏ mọn Bích Thanh Thần Quân ấy chịu để mộtmình nàng tới đây tìm ta sao?”

 

“Bây giờ tên chàng là Hướng Thanh, ta phải nấu cơm cho chàng ăn, nên tới đây bắt cá.”

 

“Nàng nấu cơm?”

 

“Ừm…”

 

Ngao Vân vẻ không tin nổi, hỏi lại:

 

“Nàng biết nấu cơm?”

 

“Biết!” Tôi trả lời chắc như đinh đóng cột, rồi lại âm thầm bổ sung thêm một câu trong đầu, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nấu thành cái gì thì chưa biết…

 

Ngao Vân lại hỏi:

 

“Nàng tới đây bắt để nấu cơm cho Hướng Thanh?”

 

Tôi vui vẻ gật đầu.

 

“Cá quạt à…” Ngao Vân xoa cằm, dường như cùng khổ não, “Dạo này hình như tuyệt tích rồi, rất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khó tìm.”

 

Tôi hốt hoảng, vội vàng kéo hắn:

 

“Ngươi nói cho ta chỗ, ta sẽ tìm thật kỹ.”

 

“E rằng khó tìm được lắm.” Khẩu khí của Ngao Vân vẻ luyến tiếc, hắnnghĩ ngợi giây lát rồi lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đưa ra một đề nghị. “Hay nàng tham gia vào cuộc thi mỹ nhân của Hội San đi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giải thưởng quạt đấy!”

 

“Meo, ta không biết tài nghệ gì…” Tôi hiểu rất bản thân.

 

Ngao Vân thản nhiên lắc đầu, xóa bỏ mọi nỗi lo của bản thân:

 

“Chỉ cần tham gia, lên đó biểu diễn có phần thưởng ngay, nàng thử đi, ta dưới cổ© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cho nàng.”

 

Hai mỹ nhân bên cạnh định nói đó, nhưng bị Ngao Vân lườm một cái nên thôi.

 

Tôi nhìn những màn biểu diễn ca vũ trên sân khấu, mặc trong lòng chẳngmuốn chút nào, nhưng ngày mai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phải nấu cơm rồi, thếđành phải mặt dày đồng ý với yêu cầu của Ngao Vân, bi thảm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bán thân biểu diễn đổi lấythức ăn.

 

Ngao Vân vui vẻ phái người đi làm thủ tục đăng cho tôi.

 

Tôi thì chống cằm ngồi cạnh cố gắng suy nghĩ xem mình nên biểu diễn tài năng gì?

 

Hát?

 

Không biết.

 

Múa?

 

Càng không biết.

 

Đánh nhau?

 

Chắc chắn không được.

 

Chờ chút… hình như tôi nhớ ra rồi, trong quyển sách mà La Sát cho tôi, cóbức tranh một nữ nhân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ôm một cái cột sắt để múa, động tác rất đơn giản,chỉ cần lắc thân mình, đá chân, khi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đó tôi với Cẩm Văn nghiên cứu rất lâu, nàng ta nói chắc chắn nam nhân sẽ thích điệu múa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 này, thếtôikiên quyết đòi tập để múa cho Bích Thanh Thần Quân xem, chỉ tiếc làchàng chưa kịp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xem thì đã mất. Sau đó tôi quên mất chuyện này.

 

Chi bằng nhảy cái điệu múa đó đi, tuy rằng hơi đơn giản, chỉ cần người ta không cười được. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Hoa Miêu Miêu, Hoa Miêu Miêu Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Hoa Miêu Miêu Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Hoa Miêu Miêu full, Hoa Miêu Miêu online, read Hoa Miêu Miêu, Quất Hoa Tán Lý Hoa Miêu Miêu

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 99 — Hoa Miêu Miêu

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc