GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 96: Cùng về nhà

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Mặt trời đã bị che khuất, tôi chau mày vẻ không vui, Hải Dương tay giữ bảo kiếm, chầm chậm cưỡi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mây thấp xuống, nhảy xuống đất, đi tới trước mặt Hướng Thanh.

 

Hướng Thanh cảnh giác lùi về sau một bộ, sau đó hỏi tôi khe khẽ:

 

“Có phải vì ta tự dùng thần lực, phạm phải thiên điều nên bị bắt về không?”

 

Tôi ngơ ngác lắc đầu, tỏ ý không biết. Tiểu Mao thì lườm:

 

“Chẳng phải mẹ bảo Kiếm Nam thúc thúc đi gọi cứu binh sao.”

 

Hình như đúng có chuyện này, yêu ma vừa chết tôi quên hết. Đang địnhnói với Hải Dương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93thể quay về rồi, đừng đây làm vướng tayvướng chân, ảnh hưởng tới việc đoàn tụ của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gia đình ta.

 

Không ngờ Hải Dương lại nước mắt nước mũi khóc òa lên rồi nhào về phía HướngThanh, đè chàng xuống đất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 còn hung hãn hơn cả một con chó, túm lấy yphục Hướng Thanh không buông, miệng thì gọi:

 

“Thần Quân đại nhân, mạt tướng nhớ ngài quá! Nhớ chết mất!”

 

Đáng ghét! Ngực Hướng Thanhđể cho hắn ôm sao? khốn khiếp này coi tôilà hả? Trong lúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phẫn nộ, tôi cố nén đau lại gần, túm lấy quần hắnlôi về đằng sau, vừa lôi vừa chửi:

 

“Không được ôm! Đó để ta ôm! Đồ nam nhân thối tha mặt dày!”

 

Hải Dương vẫn túm chặt lấy thắt lưng Hướng Thanh không buông, lại còn giơ chân ra định đẩy tôi để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 độc chiếm ngực chàng:

 

“Bao nhiêu năm không gặp, để ta kể lể nỗi lòng với Thần Quân đại nhân cái nào, đứng sang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một bên đi.”

 

Tôi tức khí cắn mạnh lên đùi hắn, cắn xuyên qua cả bộ giáp, quần hắn bị kéo ra một nửa. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Không ngờ lại bảy, tám nam nhân nữa xông tới, đẩy tôisang một bên, sau đó ôm lấy Hướng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Thanh, hoan hỉ reo lên:

 

“Tướng quân, chúng tôi nhớ ngài quá.”

 

Bao nhiêu nam nhân vây thành một nhóm, họ đè Hướng Thanh xuống dưới cùng,làm mặt chàng tím cả đi, thật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quá đáng, thật chẳng ra làm sao…

 

“Đừng có quậy nữa!” Cuối cùng Hướng Thanh không nhịn được nữa, quát to, đẩyhết những kẻ đè trên người mình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ra, chỉnh lại y phục, rồi nghiêm túchỏi. “Các người là ai?”

 

Hải Dươngđám người kia nhảy dựng lại, thi hành quân lễ:

 

“Mạt tướng ngày trước từng là phó tướng dưới quyền của Thần Quân.”

 

“Ta không nhớ những chuyện đó nữa.” Hướng Thanh xua tay, tỏ vẻ không muốn dây dưa nữa. “Các người về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đi.”

 

“Không…” Thần sắc của Hải Dương vẻ khó xử, hắn cúi đầu xuống, khẽ khàng nói với Hướng Thanh, “Xin © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lỗi.”

 

“Sao lại xin lỗi?”

 

“Khi đó… nếu không phải vì tôi phán đoán sai, trúng quỷ kế của Diệu Dươngthì Thần Quân đại nhân đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không phải hạ phàm chịu khổ, phải chia ly vớiái thê ngần ấy năm.”

 

“Ta đã quên rồi.” Hướng Thanh lắc đầu.

 

“Nhưng mạt tướng không thể quên được.” Hải Dương đứng thẳng lên, nói to. “Mặcdù Thiên Giới không giáng tội, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tâm mạt tướng không an.”

 

“Ta chỉ Hướng Thanh, không nhớ được những chuyện quá khứ, chỉ mộtphàm nhân bình thường.” Hướng Thanh nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nam nhân nghiêm túc trướcmắt, thở dài nói, “Nhưng ta cho rằng trong công việc để xảy ra bất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cứsai sót nào cũng phải nên truy cứu trách nhiệm của bản thân trước, không thể trách người khác, ngươi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cố gắng phụ trách tốt công việc của mình đủ rồi.”

 

“Mạt tướng rất cố gắng! Bây giờ lập công nên đã được phong thành Phụng Thiên tướng quân rồi! Giờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trấn thủ Ma Giới, tứ hảibình an, xin Thần Quân đại nhân an tâm!” Hải Dương tự hào nói to, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khóemắt lấp lánh một giọt lệ.

 

Hướng Thanh vỗ vai hắn, gật đầu.

 

“Đúng rồi, con yêu ma to gan dám mạo phạm Thần Quân đại nhân đâu?” Hải Dươngđột nhiên nhớ ra, nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xung quanh. “Để mạt tướng thống lĩnh quân tướngchặt thứ súc sinh ấy thành trăm mảnh!”

 

“Chết rồi.”

 

“Hả?”

 

“Các ngườithể quay về rồi.” Tôi vội vàng trả lời, muốn đuổi cái nhiễu sự này đi.

 

“Ta còn chưa kịp thể hiện mà.” Hải Dương vẻ buồn.

 

Kiếm Nam từ đằng xa cưỡi Yêu Khuyển Địa Ngục thở hổn hển chạy tới, thấy tàn cục, cuối cùng cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thở phào.

 

“May tới kịp, mọi người không sao tốt.”

 

Hải Dương lưu luyến chia tay Hướng Thanh. Trong phút chốc, mây đen tanbiến, các thiên binh thiên tướng nhanh chóng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rời đi, bầu trời lại tươisáng trở lại, vầng mặt trời bị che khuất lại xuất hiện trước mắt mọingười. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

 

Tôi tươi cười tay trái nắm tay Hướng Thanh, tay phải dắt Tiểu Mao, định rời khỏi nơi này.

 

Hướng Thanh hình như đột nhiên nhớ ra điều gì đó, lên tiếng hỏi:

 

“Tam thúc của ta đâu?”

 

Hả, ông già đó đâu? Tôi chầm chậm… bất an quay đầu, nhìn về phía bên kiabức tường, Hướng Thanh nghi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hoặc quay đầu nhìn theo ánh mắt tôi, sau đóhét thất thanh:

 

“Sư thúc! Người vẫn ổn chứ!” Chạy mấy bước chân,chàng quay đầu lại, túm lấy tai đuôi tôi, ra lệnh. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “Nàng với Tiểu Mao biến thân đi, đừng để lộ thân phận yêu quái, sẽ làm thúc sợ đấy.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

 

Tôi nghe lời, ngoan ngoãn biến thành hình người, theo chàng chạy tới bêntam thúc, ông già đó mạng còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lớn lắm, vẫn chưa chết, chỉđiều gần như đã kiệt sức:

 

“Hướng… Hướng Thanh.”

 

Hướng Thanh nắm lấy tay ông, lo lắng đáp:

 

“Con đây.”

 

“Lão… sắp không qua được rồi.”

 

“Sư thúc mạng lớn lắm, đừng nói thế.” Hướng Thanh vừa an ủi vừa xử vếtthương cho ông, sau đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chau mày nói khẽ. “Bao nhiêu vết thương do Phương Thiên Họa Kích gây ra đã đành, lại còn bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gãy quá nhiều xương, đặc biệt vết thương do bị ngã này nghiêm trọng nhất, con yêu quái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đó thậtlà độc ác.”

 

Tam thúc liếc tôi một cái, ánh mắt đó khiến tôi chột dạ, vội vàng nịnh nọt:

 

“Để thiếp đi tìm linh đơn diệu dược với tiên thảo tới…”

 

“Hừ, mèo khóc chuột…” Tamthúc bĩu môi.

 

“Con không khóc chuột, chỉ khóc người!” Tôi nở nụ cười lấy lòng.

 

Tam sư thúc ho sặc sụa, khiến các vết thương bị đau hơn, run rẩy đưa tay chỉ tôimắng: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

 

“Đồ ngu ngốc!”

 

Lại còn nói được câu đó à, tôi thấy chắc chắn ông ta chưa chết được,nhưng để đề phòng, tôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vẫn bảo Kiếm Nam về tìm Mạc Lâm xin một ít thuốcquý tới trị bệnh cho lão già này, chứ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 để lão chết thật thì Hướng Thanhlại trách tôi.

 

Phải đến nửa ngày sau, chúng nhân của Mao Sơn mớixáchkhí chạy đến, thấy thi thể của yêu ma © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nằm trên đất, chúng tôilại không bị thương nặng, mọi người đều hân hoan cười nói, Ngô đạotrưởng ra sức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hỏi phải là các thiên binh thiên tướng vừa xuất hiệntrên trời đã ra tay tương cứu Mao Sơn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hay không.

 

Tôi đang địnhtrả lời không phải thì bị Tiểu Mao đứng đằng sau đá chân một cái, rồi lại bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Hướng Thanh chặn lại, hai người họ đồng thanh nói đúng nhờ có thiên binh thiên tướng thi triển © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thần uy, giết chết yêu ma, cứu chúngnhân Mao Sơn người quanh đây.

 

Ngô đạo trưởng, vui vẻ lập tức thống lĩnh chúng nhân quỳ thụp xuống đất, khấu tạ trời cao, và đòi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sửalại Mao Sơn, xây dựng thêm vài tòa miếu, đắp tượng vàng cho các thầntiên để tỏ lòng thành.

 

Sau đó lão quay người tịch thu Đa Bảo Khải và Tô Mi Kiếm của Hướng Thanh, nói là bảo bối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quý giá không thể để chochàng cầm, sợ chàng làm hỏng. Tôi vốn định phản đối, Hướng Thanh chỉcười cười © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rồi trả đồ lại cho lão, chàng nói là giờ không cần nữa, tùycho Ngô đạo trưởng sử dụng.

 

Sau khi đưa tam thúc về phòngdưỡng thương, nơicủa các nữ đệ tử chúng tôi đã trở thành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đống gạchvụn, giờ không biết tôi phải đi đâu đây.

 

Trong lúc buồn rầu, Hướng Thanh cười kéo tay tôi, hỏi khẽ:

 

“Nàng ta về nhà nhé, ta đưa nàng đi gặp mẫu thân, để sau này cầu thân cho thuận tiện.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

 

“Mẫu thân chàng? Chính.. tới nhà gặp người lớn sao?” Tôi hốt hoảng, NgânTử từng nói: Mẹ chồng như hổ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dữ. Đó một người còn khó đối phó hơn cảmười tám con yêu ma. Tôi như gặp đại địch, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 toàn thân toát mồ hôi lạnh,lập tức yêu cầu lui lại thời gian gặp người lớn, nhanh chóng đưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tiểu Mao về Hoa Phủ, vừa dưỡng thương vừa triệu tập mọi người mở một cuộchọp bàn bạc nghiên cứu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 về đối sách của con dâu yêu quái gặp mẹ chồng.

 

Bọn Ngân Tử nghe nói tới chuyện này thì vừa mừng vừa lo, sợ tôi tới khi đólàm họ mất mặt, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vừa gặp mặt đã khiến mẹ chồng không vui, hơn nữa đầu óctôi lại chậm chạp, bị người ta bắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nạt cũng không biết phản kích, nhưthế sẽ chịu khổ.

 

Kiếm Nam còn lấydụvề mối quan hệ mẹ chồng nàng dâu căng thẳng một thôn gần Hoa Phủ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sauđó đã gây ra một bi kịch để dọa tôi,dụ như con dâu cãi nhau với mẹchồng, mẹ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chồng bỏ nhà ra đi, sau đó con dâu bị phế bỏ. Hay con dâuđộc ác đuổi mẹ chồng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ra khỏi nhà, bị người làng sỉ vả, còn mẹchồng gây khó dễ cho con dâu đủ điều, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mặc sức đánh mắng, khiến con dâuuất ức quá phải treo cổ tự tử… Tóm lạihọ tính ngang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tính dọc, kếtluận rút ra tronghội loài người hiện nay, địa vị của mẹ chồngthường cao hơn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 con dâu, tốt nhất tôi ngoan ngoãn cúp đuôi mà lấy lòng mẹ chồng, đừng để Hướng Thanh phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khó xử…

 

Hơn nữa họ còn nói đa số những bà mẹ chồng vậy đều thấy con dâu rất ngứa mắt, cố © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ý gây khódễ. Tôi sợ quá, nghiêm túc dùng giấy bút ghi lại những ý kiếnđề nghị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mọi người nêu ra, chép lên cả cánh tay, học thuộc mấy lần, tuyệt đối không dám quên.

 

Trước tiênvấn đề phục trang, những bộ y phục mỏng manh trễ cổ trước đây tuyệt đối không được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mặc nữa, phải kín đáo,cúc áo phải cài tới tận cổ, màu sắc của y phục phải trang nhã, tốt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhấtlà y phụcgiặt sạch, như thế sẽ để lại ấn tượng tốt về một người làmviệc chăm chỉ. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

 

Thứ hai vấn đề kiểu tóc, không được túm bừa rasau gáy như trước là xong, phải chải ngay ngắn, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cài một cái trâm bạc đơn giản, để thể hiện rằng mình không quá xa hoa, cũng không quá xuề © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xòa.

 

Cuối cùng thái độ, gặp mẹ chồng phải cúi đầu, tỏ ra e thẹn, cười tươi,nói nhỏ, hành động nhẹ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhàng, hơn nữa phải nghe lời, không được sờ mólung tung, hỏihoặc yêu cầu cũng nói vâng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không được nói linhtinh, phải lễ phép, cung kính thì mới được mẹ chồng yêu quý.

 

Cònvề Tiểu Mao thì bị mọi người giữ lại, nói không nên kích thích ngườita ngay lập tức, chờ gạo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nấu thành cơm rồi khai ra sau, lúc đó bà ấy cóhối hận cũng không kịp nữa, cùng lắm cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chỉ chửi bới, ca thán, saoda mặt tôi cũng dày, chỉ cần Hướng Thanh đối xử tốt với tôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thì nhữngviệc khác đều không quan trọng.

 

Vết thương đã lành, trước khi lên đường, họ lại dặn tôi hết nửa buổi tối, khiến tôi cảm nhận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ràngrằng làm con dâu không dễ, yêu quái làm con dâu lại càng không dễ, phảicố gắng tới khi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tiểu Mao lớn lên lấy vợ, tôi mới được thăng cấp lên mẹchồng yêu quái, lúc đấy tha hồ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ra oai… Còn trước đó, nếu như tôi vôtình để lộ đuôi mèo ra, khiến mẹ chồng sợ hãi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sinh bệnh thì tôi đãmắc phải trọng tội trời tru đất diệt…

 

Thế Oa Oa sửa lại y phụccủa thị nữ cho tôi, Kiếm Nam thì chạy ra chợ của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 con người mua haicái trâm bạc, chải lại đầu tóc cho tôi, Cẩm Văn cố gắng làm giảm sắc đẹp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của tôi xuống còn bảy phần, hơn nữa lông mày vẽ vừa thẳng vừa nhạt,trông dịu dàng, thật thà hơn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhiều…

 

Hôm sau, Hướng Thanh gặp tôi, sững sờ một lúc lâukhông nói nên lời.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Hoa Miêu Miêu, Hoa Miêu Miêu Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Hoa Miêu Miêu Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Hoa Miêu Miêu full, Hoa Miêu Miêu online, read Hoa Miêu Miêu, Quất Hoa Tán Lý Hoa Miêu Miêu

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 96 — Hoa Miêu Miêu

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc