GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 95

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Chẳng chỗ nào để đào hang, tôi lắp bắp trả lời:

 

“Hôm nay thời… thời tiết đẹp thật… tìm thấy Tiểu Mao rồi.”

 

Tiểu Mao ngồi cạnh cũng ra sức gật đầu phụ họa, đầy căng thẳng:

 

“Đôi tai mèo này đeo để chơi ạ, chơi thôi.”

 

“Rốt cuộc nàngai? Hoa Miêu Miêu?” Hiển nhiên Hướng Thanh không bị lừagạt bởi câu nói dối thô thiển © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ấy, chàng vẫn không buông tha cho chúngtôi, tiếp tục truy hỏi.

 

“Thiếp… thiếp…” Tôi còn chưa nghĩ xongnên trả lời câu hỏi này thế nào, thấy sắc mặt khó coi của chàng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tôi vội vàng phi thân lên vách đá, định đưa tay ra kéo Hướng Thanh lên giảithích.

 

Nhưng chàng tránh ra, hơn nữa còn nhìn tôi bằng ánh mắt phẫn nộ:

 

“Bỡn cợt với tình cảm của con người thú vị lắm sao?”

 

Tiểu Mao lúc này cũng lên, lại gần kéo Hướng Thanh, ngoan ngoãn nói:

 

“Cha… cha đừng giận, không phải mẹ con cố ý đâu.”

 

Hướng Thanh do dự giây lát, rồi gạt tayra:

 

“Ngay từ đầu nàng đã không bình thường, ràng nghệ cao cường nhưnglại giả vờ không biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 công, mọi hành vi cũng cùng kỳ quái. Chỉvì ta thích nàng, tưởng rằng nàng điều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khó nói, thế nên mới khôngnghĩ ngợi nhiều. Hóa ra nàng chỉ yêu quái.”

 

Đêm Tàng LongCốc rất lạnh, lạnh tới mức khiến người ta thấy khó thở, nham thạch xungquanh cũngcùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nặng nề, sự thất vọng trong ánh mắt của Hướng Thanhcàng làm tôi buồn hơn. lẽ tôi đã làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sai điều đó.

 

“Bây giờ nghĩ kỹ lại, thì hai tên cướp hôm trước cũng đồng bọn của nàng phải không?” Hướng Thanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cười nhạt.

 

Tôi thấy chân tướng đã bị bại lộ thì chỉ đành thành thật gật đầu thừa nhận.

 

Hướng Thanh càng bực mình hơn:

 

“Vì sao nàng lại làm thế?sao lại dùng thủ đoạn này để lừa gạt ta?”

 

“Thiếp không dám nói với chàng thiếp yêu quái, bởi thiếp sợ chàng sẽkhông cần thiếp nữa.” Tôi khẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trả lời, vẫn không dám ngẩng đầu lên.

 

“Nàng…” Hướng Thanh định nóiđó nhưng không nói thành lời, cuối cùngrũngồi lên một tảng đá, dường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 như không còn sức lực. “Vì sao ta lại yêumột con yêu quái?”

 

“Chàng ghét yêu quái đến thế sao?” Tôi thận trọng hỏi. “Nhưng yêu quái không phải ai cũng ác mà.”

 

Tiểu Mao cũng gật đầu theo:

 

“Vừa nãy con giận dỗi cha con không đúng, nhưng mẹ đã đợi cha năm trăm năm rồi, không phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mẹ cố tình lừa gạt cha đâu.”

 

“Những điều hai người vừa nói, ta cũng nghe được một ít.” Hướng Thanh ngẩngđầu lên nhìn tôi, chậm rãi hỏi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “Nàng thích ta tachuyển thếcủa Bích Thanh Thần Quân sao?”

 

“Vâng.” Tôi vội trả lời.

 

“Người nàng thích không phải Hướng Thanh ta hình bóng của Bích Thanh Thần Quân sao?”

 

“Đối với thiếp thì chàng chỉ một.”

 

“Không, ta không phải Bích Thanh Thần Quân, ta chỉ Hướng Thanh! Một ngườiphàm rất bình thường! Một đạo© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của Mao Sơn!” Hướng Thanh hét lên.

 

“Chàng đừng giận.” Thấy chàng phẫn nộ, tôi càng hoảng loạn, không biết phảinói gì, thếtôi lại bắt đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói linh tinh. “Chàng ai thiếp cũngthích, đừng nói đạo sĩ, cho ăn mày, chó, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chuột, thiếp đều thích.”

 

“Vì sao… sao ta lại thích một yêu quái…” Hướng Thanh không nghe tôi nói, chỉ lẩm bẩm.

 

“Có phải chàng không cần thiếp nữa không?” Tôi hỏi khẽ.

 

“Nàng đừng nói nữa.” Hướng Thanh lắc đầu, rơi vào im lặng.

 

“Nếu… Chàng thực sự không muốn Miêu Miêu yêu quái…” Tôi nghĩ ngợi rất lâu, cuối cùng hạ quyết tâm, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “Thế thì thiếp không làm thê tử của chàng, màchỉ một con mèo cũng được… Một con mèo bình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thường bên chàng, đượckhông?”

 

“Đừng nói nữa?”

 

“Chẳng phải chàng thích mèo nhất sao?”

 

Tiểu Mao cũng kéo tay tôi khuyên nhủ:

 

“Mẹ, mẹ đừng nói nữa…” Sau đó lại kéo tay Hướng Thanh, cắn môi, không nói được lời nào.

 

Tôi ôm Tiểu Mao vào lòng, nhìn Hướng Thanh đau khổ trước mắt, vừa lo lắng,vừa sợ hãi, trong lòng chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thấy hối hận mình đã làm bao nhiêu chuyệnmà cuối cùng vẫn khiến chàng bị tổn thương.

 

Bầu trời đầy sao, như một tấm rèm màu bạc bao phủ Tàng Long Cốc, ở một nơi rất xa vọng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lạitiếng gầm của một con thú, một cảm giác nguy hiểm tới gần, đó là gì.

 

Sợi dây thần kinh nhạy cảm dóng lên hồi chuông cảnh báo, tôi ngẩng đầu lênnhìn về phía Mao Sơn, sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đó do dự nhìn Tiểu Mao, hỏi:

 

“Con nghe thấy gì không?”

 

“Hình như… có nguy hiểm.” Tiểu Mao dỏng tai lên. “Là tiếng kêu của ma vật,mùi lan đi xa như thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chứng tỏ thực lực của không đơn giản.”

 

Hướng Thanh cũng kinh ngạc ngẩng đầu lên:

 

“Ma vật gì?”

 

Tôi vội vàng cảnh báo chàng:

 

“Hình như có một yêu quái rất lợi hại sau khi nhập ma đã xâm nhập vào Mao Sơn, chàng đừng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại gần, có thể nguy hiểm.”

 

Hướng Thanh chưa chờ tôi nói xong đã nhảy lên lao về phía Mao Sơn, tôi lậptức nhớ ra người này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93một con mọt sách chỗ nào có nguy hiểm thì sẽ lao vào, nên vội vàng giấu tai với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đuôi đi rồi đuổi theo chàng.

 

Tàng Long Cốc với Mao Sơn cách nhau không xa lắm, chỉ khoảng mười dặm, khivề tới hậu sơn thì mùi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của ma vật đã càng lúc càng nồng nặc, chắc chắnlà loại vật đã tu hành không dưới một nghìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 năm, thậm chí là hai nghìnnăm, tuy rằng còn chưa biếtyêu quái nào, vì sao lại tới, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sátkhí xung thiên, chắc chắn không phải loài lương thiện, cũng khôngnằm trong phạm vi con người bình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thường thể thu phục được. Tiếng rênla thảm thiết của các đệ tử Mao Sơn vang lên chói tai, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trán Hướng Thanhlấm tấm mồ hôi, chàng đưa tay ra định rút kiếm gỗ bùa chú để lao tớitấn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 công, tôi giữ chàng lại:

 

“Chàng định chết hay sao?”

 

“Sư huynh đệ gặp nạn, không thể không giúp.” Hướng Thanh vội vàng đáp.

 

Tiểu Mao theo sau, nói:

 

“Chi bằng cứ quan sát tình hình xong rồi tính, mọi người đừng sốt ruột.”

 

Trong thời khắc nguy cấp này, ba người chúng tôi chẳng nghĩ ngợi được nhiều,tạm thời gác lại chuyện ban nãy, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cùng nhau hợp tác, cố điều chỉnh hơithở, len lén đi vào trong từ cửa bên, thấy Mao Sơn đệ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tử cả người toànlà vết thương máu me, tim gan của họ đã bị móc ra, mạng sống đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tận,bên cạnhmấy con yêu quái đang vây lấy những thi thể ấy, chén một bữa đêm ngon lành. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

 

“Loài yêu quái khốn khiếp.” Hướng Thanh thầm quát, lặng lẽ lại gần dùng kiếm đâm chết một con yêu quái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nai không kịp đề phòng.

 

“Không phải thiếp làm đâu.” Tôi hoảng hốt vội vàng giơ tay thể hiện sự trongsạch của mình,lập tức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 liên thủ với Tiểu Mao, trong phút chốc giảiquyết hết cái đám làm ô uế thanh danh của yêu tộc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kia.

 

Hướng Thanh lườm tôi một cái, tiếp tục lần vào bên trong.

 

Trước mặt vang lên tiếng giao chiến tiếng quát tháo, còn vô số ngườiđang chạy tứ tán, nhất bách © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tam thập thất sư huynh đang vội vàng chạy về phía chúng tôi, tôi giữ lại hỏi chuyện.

 

Nó đã sợ tới mức mặt cắt không còn giọt máu, lắp bắp một hồi lâu mới kể được câu chuyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hoàn chỉnh.

 

Nửa năm trước, mấy vị huynh xuống núi, nghe nói nhận được sự ủy thácthu phục một con đào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hoa yêu chuyên đi khắp nơi hoặc lòng người, conyêu quái đó tu hành không cao, họ rất dễ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dàng đánh chết nó, không ngờcon Hùng yêu[1] chống lưng cho con yêu quái này lại pháp lực caothâm, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thấy thê tử của mình chết thảm, phẫn nộ nên đã xả thân đi vàoma đạo, hôm nay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dẫn theo rất nhiều yêu quái thủ hạ tới đây, thề phảigiết hết toàn bộ già trẻ lớn của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Mao Sơn, đến lợn cũng không tha,giờ tam thúc đang cố dốc hết công lực toàn thân ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đối kháng để nókhông lại gần, bảo mọi người chạy trốn.

 

[1]: Yêu quái gấu

 

Đệ định chạy đi đâu?” Hướng Thanh vội vàng hỏi nhất bách tam thập thất sư huynh.

 

“Xuống núi chứ đi đâu. Không chạymất mạng đấy.”

 

“Không thể chạy được đâu.” Tôi ngửi xung quanh, nghiêm túc nói. “Xung quanhđây bị yêu quái vây kín rồi, chạy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xuống núi chắc chắn chịu chết.”

 

“Ta không muốn chết! Ta vẫn còn nhỏ! Chưa sống đủ.” Nhất bách tam thập thất huynh gào lên khóc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 to.

 

Xung quanh khói lửa, Hướng Thanh ngẩng đầu lên nói:

 

“Việc đã đến nước này, chi bằng hãy lên Tàng Bảo Các, mọi người cùng đó lấy pháp bảo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chiến đấu với con yêu quái đó.”

 

“Những thứ đó ích thôi.” Tôi vội vàng lên tiếng. “Thiếp từng tới Tàng BảoCác rồi, những thứ đó chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thu phục được mấy tiểu yêu quái, đối với những con yêu quái đã nhập ma thì chắc chắn© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dụng.”

 

“Thu phục được tiểu yêu thì sẽ xuống núi được, giữ lại đường sống đã rồi tính sau.”

 

Lại tiếng kêu thảm thiết từ đằng xa vọng lại, tôi nhìn Hướng Thanh, suy nghĩ giây lát rồi nghiến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 răng ra lệnh cho Tiểu Mao:

 

“Con theo họ mở đường máu tới Tàng Bảo Các, còn con yêu quái kia thì để cho mẹ.”

 

Nói xong, tôi lập tức hiện hình yêu, thò móng vuốt ra lao về nơi ma khí mạnh nhất.

 

Sau lưng vang lên tiếng hét của nhất bách tam thập thất sư huynh:

 

“Hóa ra Miêu Miêu muội cũng yêu quái à!”

 

Càng đi về phía trước thì máu càng nhiều, các đệ tử đang chạy trốn của MaoSơn hình như cũng tưởng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tôi yêu quái xâm nhập nên đua nhau chạy trốn. Thất huynh vẫn đang đấu miệng với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Vân Lam tỷ.

 

Thất sư huynh nói:

 

“Để nữ nhi tương trợ, đồn ra ngoài thì ta còn mặt mũi nào nữa?”

 

Mộ Vân Lam xắn tay áo lên, hung dữ nói:

 

“Ai cứu huynh? Ta còn đang định dùng kẻ bất tài như huynh làm tấm bia đỡ tên để còn chạy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trốn đây.”

 

Thất huynh điên tiết:

 

“Muội vứt tađây chẳng phải cũng thế sao?”

 

“Vớ vẩn!” Mộ Vân Lam lúc này trông vô cùng hung dữ, kéo hắn lên lưng, cõngđi, mồ hôi rơi đầm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đìa. “Bọn yêu quái dưới kia còn lợi hại hơn trên!Ít nhiều cũng một nam nhân, huynh phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cứu ta.”

 

“Làm sao ta cứu muội được! Đồ điên vô lý này! Mau thả ta xuống! Nếu Ngân Tử cônương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhìn thấy thì xấu hổ chết mất!” Thấthuynh vội hét lên.“Mau thả ta xuống! Ta ghét nhất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 những nữ nhân tự cho mình giỏi!Cút mau.”

 

“Lát nữa sẽ cút!”

 

Tôi lại gần nhìn kỹ mới pháthiện ra chân của thất huynh bị gãy rồi, máu chảy đầm đìa mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đất, tam tỷ thân hình yếu đuối, lúc này đang lảo đảo chạy, đã mấy lần haingười ngã xuống, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trán bị rách ra, vết máu nham nhở. Xung quanhmấycon tiểu yêu đang bao vây họ vào giữa, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ánh mắt hau háu như nhìn thấy một bữa ăn ngon.

 

Mộ Vân Lam run rẩy rút thanh kiếm gỗ thắt lưngra, chĩa về đám tiểu yêu, bảo vệ thất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 huynh sau lưng mình. Thất sưhuynh đang dùng tay cố gắng lên khỏi mắt đất, nhưng nhấc được nửangười © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lên lại nặng nề ngã phịch xuống.

 

Nhắm chặt mắt, Mộ Vân Lamđâm mạnh thanh kiếm về phía một con tiểu yêu hung ác, tôi nhanh nhưchớp, đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lướt qua người họ, móng vuốt sắc nhọn âm thầm lướt qua. Khinàng ta mở mắt ra, những cái đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của đám tiểu yêu đã rơi xuống đất.

 

Mộ Vân Lam ngây người nhìn thanh trường kiếm trong tay mình, sắc mặt vẫnnhợt nhạt, không hề nôn ọe hay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hét lên như những gái thông thường,chỉ nhanh chóng cõng thất huynh lên lưng rồi chạy xuống núi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

 

“Tới Tàng Bảo Các tập hợp với mọi người.” Thấy nàng tay đi sai được, tôi buột miệng lên tiếng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhắc.

 

Mộ Vân Lam như con chim sợ cành cong, quay đầu lại, tìm kiếm bóng dáng của tôi, tôi không dám © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 để nàng ta nhìn thấy dáng vẻ yêu quái của mình, thếnên tiếp tục nhảy nhanh vào căn nhà trước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mặt, không ngờ phía trước vang lên tiếng khóc ri rỉ của nữ nhi.Liễu Văn Chỉ Dương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Diệc Lan đang run rẩy co mình trong góc căn nhà, ôm lấy nhau không dám đi ra.

 

“Chàng… chàng bỏ ta chạy mất, sao chàng thể như thế…” Dương Diệc Lan mặt tái mét, thần sắc đầy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tuyệt vọng.

 

“Sư muội, nói nhỏ thôi, bên ngoài vẫn còn yêu quái…” Giọng nói của Liễu Văn Chỉ tuy rằng đầy vẻ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sợ hãi, nhưng vẫn còn bình tĩnh.

 

“Vân Chỉ, chi bằng muội ra ngoài làm mồi nhử, tỷ nhân hội đó chạy đi.”Dương Diệc Lan khóc lóc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói, “Dù sao muội cũng không muốn sống nữa.”

 

“Mẹ kiếp! Chết vì cái mặt người dạ thú ấy?” Liễu Văn Chỉ vốn ngườinho nhã lúc này buột © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 miệng chửi thề. “Nào nói phu thê như chim trêntrời, dưới nước, vậy đến khi đại nạn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tới lại một mình chạy mất,muội cứ coi như chưa từng quen biết loài súc sinh ấy, tỷ muội chúng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tatự dựa vào chính mình.”

 

“Nhưng… Muộicảm thấy mình không sống nổi nữa rồi.” Tâm trạng của Dương Diệc Lan vôcùng xấu. “Chi bằng chết luôn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cho nhanh, không cần phải dày bản thânnữa.”

 

“Đừng lên tiếng, rút kiếm chủy thủ của muội ra!” LiễuVăn Chỉ đanh giọng. “Yêu quáiđến thì đâm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chết chúng! Giết được mộtcon không lỗ, giết hai con còn được tiền! Chúng ta phải sống tiếp đểđánh chết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gã nam nhân khốn nạn đó, không thể để hắn sống sung sướngđược!”

 

“Đánh thế nào?” Cuối cùng Dương Diệc Lan cũng thu hết dũng khí, rút khí ra, nàng ta ngẩng đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lên hỏi, dường như đã coi LiễuVăn Chỉ chỗ dựa duy nhất.

 

Liễu Văn Chỉ khựng lại:

 

“Ta cũng chưa đánh nhau bao giờ, không biết…”

 

“Phía Bắc khe hở! Cẩn thận đi qua đó tới Tàng Bảo Các, mọi người đều ởđó.” Hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tỷ này đều rất tốt đối với tôi, lúc nào cũng cho tôi đồ ăn,thế nên tôi tốt bụng nhắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhở họ.

 

Liễu Văn Chỉ giật mình, nhìnquanh quất, lại do dự bàn bạc với Dương Diệc Lan giây lát, cuối cùng cảm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thấy hy vọng còn hơnchờ chết đây, thế len lén trốn về nơian toàn.

 

Càng đi về phía trước, nhân khí càng ít, ma khí càngvượng, những ai không thoát ra được thì chỉ còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thi thể. Dừng chân lại,cố gắng phân biệt các âm thanh trong tiếng gió, tiếng binh khí giaochiến kịch liệt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vào nhau vọng tới từ Tây Đường, tôi vội vàng quay đầuchạy về hướng đó.

 

Hành lang của Tây Đường đã bị đánh sập hoàntoàn, những bức tranh mười tám tầng địa ngục vỡ vụn trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cát bụi, cácbức tượng bị đánh vỡ, mấy chỗ thấy lửa bốc lên, bốn bề tường đỏ,cùng với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đó những người chết không thể nhắm mắt, ai tới cứu họ?

 

Dọc đường các tiểu yêu thấy tôi đều tưởng đồng bọn, lại thấy yêu khí rất mạnh nên chúng đều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nở nụ cười lấy lòng, lại gần hành lễ với tôi. Tôivừa mỉm cười tươi tắn đáp lại, vừa bóp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chết hết chúng. Chúng thấy tôi ra tay giết yêu thì mới tỉnh ngộ lại, ra sức kêu gào, gọi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đồng bọn đếngiúp đỡ tấn công tôi, như thế này rất hợp ý tôi, đỡ mất công đi khắp nơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tìm chúng, cũng không phải lo chúng tấn công vào chỗ Tàng Bảo Các.

 

Giết tới Tây Đường, một con yêu quái mặc bộ khôi giáp bằng da bò, chiếckhóa vàng đeo trước ngực © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đang đứng giữa sân, tay cầm Phương Thiên HọaKích, đang chém xuống người tam thúc, khiến ông chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 còn đủ sức chốngđỡ, không thể nào đánh trả. Tôi lại gần nhìn, con yêu quái này hai mắtđỏ ngầu, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trên mặt vằn vện gân xanh hắc khí, ngực bị đâm một kiếm,xuyên thẳng tim mà vẫn không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chết. Hàn khí trong tim dâng lên, đâuphải chỉ nhập ma, mà ngay cả trí cũng đã biến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mất. lẽ đã hiếntim của mình cho Ma Giới để đổi lấy sức mạnh toàn thân, khế ước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trao đổi này khiến trong đầu chỉ còn lại ý niệm duy nhất là giết hết chúngnhân Mao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Sơn, ý niệm sau khi đạt thành rồi sẽ chết.

 

Ngay cả khi Bích Thanh Thần Quân còn sống cũngcùng đau đầu với loại ma vật này, bởi© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chúng không sợ đau, cũng không sợ chết, trên người chỉmột tử huyệt duy nhất, không biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đâu, chỉthể khiến toàn thân chúngnát vụn thì mới biến mất.

 

Nói thực lòng, tôi chưa từng giao thủvới loại yêu quái này, bởi nếu không thâm thù đại hận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thì chẳngyêu quái nào muốn nhập loại ma này, đó cách làm lưỡng bại câu thương, không đáng.

 

Xương cốt toàn thân của tamthúc đã vỡ, nằm mềmoặt trên đất, yêu ma đang hành hạ ông, hình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 như không muốn ông chếtnhanh. Hơi thở của ông vào mà không thấy ra, chắcsắp không quakhỏi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

 

Tôi không dám chậm trễ, lập tức bước lên, kéo vai con yêuquái ấn mạnh một cái, khiến khí trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tay mất độ chuẩn, đánh phảinền đất bên cạnh, thân hình tôi thuận thế xoay vai lại, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dùng PháThiên Trảo đâm thẳng từ Thiên Linh Cái của xuống.

 

Thiên LinhCái vỡ rồi, yêu ma trở nên điên cuồng, đẩy mạnh tôi ra đất. tôi dỏngđuôi lên giữ thăng bằng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lùi về sau mấy bộ mới đứng vững được. Tam sưthúc giương đôi mắt lờ đờ lên nhìn tôi,© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vẻ sửng sốt:

 

“Là ngươi…”

 

Tôi thấy ông ấy đã gần chết thì trong lòng lo lắng, lại nghĩ người này làsư thúcHướng Thanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rất kính trọng, không thể không quản, nhưng nếumuốn quản thì con yêu ma trước mặt chắc chắn sẽ nhân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93hội đó lấymạng tôi.

 

Nghĩ trước nghĩ sau, tôi bay lên, đá ông ra khỏi bứctường đã đỏ, ngã xuống một thảm cỏ ven đầm, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 coi như không nhìn thấythì đỡ phải lo, nếu ông không may bị chết thì cũng coi như không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 liênquantới tôi.

 

Tam thúc đúng dai sức, bị hành hạ như thế mà ông chẳng than một câu, hình như chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bị ngất đi…

 

“Này này, đồ to con kia, đừng đánh nữa, đều yêu quái, thì nóichuyện với nhau, chúng ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hòa giải được không?” Thấy con yêu ma kia tấncông quá điên cuồng, tôi thử dùng cách nói chuyện để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ổn định lại tâmtrạng của nó.

 

Tiếc rằngđã không còn trí, trong miệng chỉ nói đi nói lại một tiếng:

 

“Giết… giết… giết…”

 

Tôi đành phải mặt dày, trong luồng tấn công như bão của nó, tránh chỗnày, né chỗ kia, thi thoảng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại đâm mấy cái vào những bộ phận yếu hạicủa nó, tiếc vận may của tôi quá kém, chẳng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lần nào đâm trúng mệnhmôn… Kéo dài như thế, bản thân tôi lại trở nên yếu thế, bất giác thấynóng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ruột, Ngước mắt lên, tôi thấy Kiếm Nam đang nóc nhà đối diện hétlên với tôi:

 

“Miêu Miêu, chạy mau! Đừng đánh nhau với loại yêu quái này!”

 

“Không đi!” Tôi vừa mớiđãng, cánh tay đã bị cào rách. “Nếu đi thì… sẽ giết Hướng Thanh!” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

 

“Loại yêu quái không tim này không chết đâu, không dễ đánh đâu!” Kiếm Namrất sốt ruột, cuối cùng hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quay người chạy đi. “Cô cố chịu đựng, ta đigọi cứu binh.”

 

Hắn vừa chạy được không xa thì đã thấy Hướng Thanh mặc bộ Đa Bảo Khải rách nát, tay xách thanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kiếmMi bị sứt, vội vàng chạy tới, tôi đang định bảo chàng trốn đi, không ngờ Phương Thiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 HọaKích của yêu ma đã đè xuống, tôi chỉ đành giơ Phá Thiên Trảo lên đốichọi với nó.

 

Hướng Thanh giơ Mi Kiếm lên, chém bừa lên ngườiyêu ma, nhưng đừng nóibị thương, đến một vết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rạn cũng không có, thếlà chàng ngơ ngác hỏi:

 

“Nàng biết cái này dùng thế nào không?”

 

Đầu tôi lấm tấm mồ hôi, thành thực trả lời:

 

“Không biết…”

 

“Làm thế nào?”

 

“Không biết…” Hướng Thanh cầm Mi Kiếm lên chém bừa mấy nhát nữa, yêu maquẫy đuôi như một cái roi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quấn lấy thắt lưng chàng, tôi vội vàng nhảylên, lấy móng vuốt chặn đòn tấn công, nhưng bị chiếc đuôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dài cuốn lấy,giữ chặt khí.

 

“Phải tấn công vào mệnh môn!” Tôi vừa cố gắng chống cự lại với sức mạnh của yêu ma, vừa hét © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lên với Hướng Thanh.

 

“Mệnh môn gì?” Hướng Thanh ngơ ngác, nhưng nhanh chóng vỡ lẽ ra. “Đây là Tâm Chi Yêu[2]?”

 

[2]: Nghĩa yêu quái mất tim

 

“Phải!” Giờ tôi đang rất đau đớn, một con mèo yếu đuối phải đối đầu với một con gấu to lớn, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thật chẳng có ưu thế.

 

Yêu ma cúi đầu, nhe hàm răng nanh đáng sợ trước mắt tôi, lại còn nhỏ dãinữa chứ, trông thật buồn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nôn, mùi hôi thối của tử thi trên người càng nồng nặc hơn, kích thích vào mũi tôi, khiến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mũi tôi gần như mất linh,chỉ đành co chân búng mạnh một cái, thoát ra khỏi mũi nó.

 

HướngThanh rút kiếm tấn công, liên tục chém mười mấy nhát lên người nó, nhưng không thể nào xuyên qua được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lớp da dày của nó. Chàng lo lắng suýt thìvứt kiếm đi, ngoác miệng chửi:

 

“Nàng nói ta chuyển thể của Bích Thanh Thần Quân, vì sao đến thanh kiếm hỏng cũng không dùng được?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

 

“Chắc lâu rồi không được sửa…” Tôi nhí đáp,dùng chân gạt đòn tấn công của yêu ma ra. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

 

“Trên đó ràng pháp lực! Nhưng ta lại không dùng được.” Hướng Thanhvô cùng sốt ruột, thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lao thẳng tới định dùng tay để giải thoát móngvuốt của tôi đang bị kìm kẹp.

 

“Chàng không thể khôi phục sức mạnh được.” Đột nhiên tôi nhớ ra lời dặn dò của Mạc Lâm. “Tuyệt đối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khôngthể dùng sức mạnh của Bích Thanh Thần Quân.”

 

“Vì sao?”

 

“Chàng sẽ không thể quay về Thiên Giới, từ đó sẽ không bao giờ thể hồi quy thần vị.”

 

“Thế thì đã sao?” Bàn tay Hướng Thanh bị móng vuốt sắc nhọn của tôi càorách, máu chảytách, hình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 như đột nhiên chàng lĩnh ngộ ra điều đó, vuốt máu lên thanh kiếm Mi, thân kiếm tối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đen lập tức lóe lên tiasáng, phảng phất như xé rách cả bầu trời đang bị bao phủ bởi huyết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ô vàma khí.

 

Hướng Thanh khựng lại giây lát, rồi lập tức cứa mấy nhátkiếm vào cánh tay mình, từng giọt máu chảy ra, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhuộm đỏ cả Mi Kiếm Đa Bảo Khải, hai món đồ ấy sau khi được uống no máu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đều phát ra tiasáng ban đầu, bao phủ cả Hướng Thanh vào trong, anh bùng phát, giống y như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 năm xưa lần đầu tôi gặp chàng, vừa mạnh mẽ, vừa lợi hại…

 

Ngây người nhìn Hướng Thanh, tôi thất thần, thế bị Phương Thiên Họa Kíchđâm vào bụng, mặc đã nhanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chóng dùng trảo chặn lại, nhưng vẫn bị đâm gãy xương, văng ra ngoài, Hướng Thanh phi thân tới đón © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lấy tôi, tốc độcủa chàng nhanh hơn rất nhiều, tôi không cảm thấy đau, chỉ thẫn thờ nói:

 

“Chết rồi… thế này sau này chàng không về Thiên Giới được rồi…”

 

“Không về cũng được!” Hướng Thanh dịu dàng đặt tôi xuống, ngẩng đầu lên, gương mặt lạnh lùng như băng, chàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 múa kiếm về phía yêu ma, lúc đụng vàonhau, hỏa tinh bắn lên, khiến Phương Thiên Họa Kích trong tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đối phương suýt thì rơi xuống đất.

 

Chớp mắt, hai người đã giao thủ với nhau mười mấy chiêu, Hướng Thanh mới nhận được thần lực, chưa đủ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kinh nghiệm nên vẫn chưa thể khống chế thoải mái, vẫn thế hạ phong, giây lát sau, vết thương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trên người chàng đã thêm bảy, tám vết, tôi dậy, lau vệtmáu tươi miệng, chờ thời gia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhập cuộc chiến.

 

Công cụ giếtngười không linh hồn, chỉ thù hận, loài yêu ma không sợ chết,không sợ đau, đầu, cổ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tim, bụng mọi chỗ yếu hại trên người đều đã bị thương không chỉ một lần, nhưng tiếc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 toàn bộ mọi chỗ đó đều không thể lấy mạng nó, cũng không thể ngăn lại bước tấn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 công của nó.

 

“Để ý chỗ mệnh môn!” Hướng Thanh ra lệnh, trán chàng đầm đìa mồ hôi, kiếmthế vẫn không loạn, bình ổn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đâm vào các bộ phận khác nhau của yêu ma đểthăm dò, tôi nghe thấy lời chàng nói thì ngơ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngác, sau đó cũng nghiêmtúc mở to mắt, nhưng không làm sao tìm được chỗ nào mệnh môn của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nó,vò đầu bứt tai sốt ruột.

 

“Đừng do dự!” Hướng Thanh lại một lần nữa ra lệnh.

 

Câu này có ý gì? Mặc kệ nghĩa gì, phụ nói làm thì phải làm. Tôi chẳng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phát hiện ra điều gì, vẫn cố đứng lên, định bất chấp tất cả, xông tới vặt đầu con yêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ma kia rồi tính sau.

 

Không ngờ, một cái bóng màu đen nhanh nhẹn nhảy lên lưng yêu ma, một thanh chủy thủ sắc nhọncắm thẳng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vào vị trí đốt xương sống thứ ba của nó, yêu ma lên mộttiếng rồi ngã rầm xuống đất. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tiểu Mao đang đứng trên người yêu ma, đắc ý làm mặt hề.

 

“Làm tốt lắm.” Hướng Thanh hình như đã hao tổn khílực toàn thân, trượt người xuống, nhìn Tiểu Mao, miệng nở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nụ cười.“Không hổ danh con của ta.”

 

“Xì, đừngcó nịnh!” Tiểu Mao khoanh tay, mặt tỏ vẻ khinh thường, “Đối phó với mộtcon yêu quái cũng đánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mãi không xong, người chưa đủ cách làm phụthân của con.”

 

“Có cần đấu vài chiêu nữa không?” Hướng Thanh mới có thần lực nêncùng đắc ý.

 

“Đánh thì đánh, ai sợ ai?”

 

“Meo…” Tôi cảm thấy hình như mình đã bị lãng quên, vội vàng lên tiếng nhắc nhở mọi người.

 

Hướng Thanh quay đầu, khựng lại, rồi vội vàng ngồi dậy chạy tới bên tôi, mở miệng định nóiđó, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cuối cùng chỉ hỏi khẽ:

 

“Nàng không sao chứ?”

 

“Không sao, không sao.” Tôi nối lại khớp xương bị gẫy, xua tay tỏ vẻ rất khỏe mạnh.

 

Hướng Thanh không lên tiếng, chàng cúi người áo ra, lặng lẽ băng vết thương cho tôi.

 

“Chàng vẫn giận hả?” Tôi thận trọng hỏi, thấy chàng không phản ứngthì lạivội vàng xin lỗi. “Xin lỗi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Miêu Miêu không cố ý lừa chàng đâu…”

 

Tiểu Mao lại gần, ôm lấy tôi, sau đó thè lưỡi ra liếm vết thương trên mặt tôi:

 

“Xin lỗi cái gì, người đó biết mẹ yêu quái thì đã chạy từ lâu rồi, làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chuyện cho mẹ hội tiếp cận.”

 

“Ta… thực sự…” Hướng Thanh mở miệng định thanh minh, nhưng cuối cùng lại thở dài, tiếp tục im lặng.

 

“Con nói không sai phải không.” Tiểu Mao ve vẩy đuôi, rồi nói với chàng.“Người phải nghĩ cho kỹ, cho© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mẹ conyêu quái, nhưng một con yêuquái vừa đáng yêu lại vừa si tình như thế trên đời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 này không ngườithứ hai đâu, nếu bỏ lỡ thì người sẽ hối hận cả đời!”

 

“Nói linh tinhthế!” Tôi sợ Hướng Thanh không vui nên vội vàng trách cứ Tiểu Mao.

 

Trời sáng rồi, những tia nắng sớm mai bao phủ mặt đất, yêu ma đã lui hết,trả lại cho Mao Sơn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vẻ tĩnh mịch, ngay cả tiếng côn trùng kêu cũng không còn. Trên người Hướng Thanh dính đầy vết máu, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tóc chàng vẫn dính cỏkhô, thần sắc cùng mệt mỏi, thanh kiếm Tô Mi trong tay thức chọcxuống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đất, một lúc lâu sau, chàng mới khẽ khàng thốt ra hai tiếng:

 

“Thôi vậy…”

 

Tôi ngơ ngác, vội vàng kéo áo chàng khẩn cầu:

 

“Chàng định bỏ rơi thiếp sao? Chàng quyết định không cần thiếp nữa sao?”

 

Cái đuôi đang ngoe nguẩy của Tiểu Mao dừng lại, vẻ mặt bất cần cũng trở nên cứng đơ, đôi mắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lặng lẽ đảo sang nhìn Hướng Thanh, thần sắc vẻcăng thẳng.

 

“Ta cần nàng.” Hướng Thanh đưa bàn tay to lớn ra nhẹnhàng vuốt lên tai tôi, miệng chàng nhếch lên thành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một nụ cười dịu dàng hơn cả ánh nắng sớm mai, ấm áp chiếu rọi vào trái tim u tối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của tôi,như gặp nước, như mèo gặp cá, một nỗi xúc động khó nói thành lời lanra khắp toàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thân tôi.

 

Tôi nghĩ tôi nên cười mới đúng, nhưngmiệng tôi toét ra, rồi cuối cùng bật thành tiếng khóc, khóc cho hết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nỗicô đơn suốt năm trăm năm qua, khóc cho hết nỗi tủi thân suốt năm trămnăm qua, khóc cho hết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nỗi nhớ nhung suốt năm trăm năm qua. Dường nhưcùng với những giọt nước mắt này, mọi đau khổ đều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bị cuốn trôi.

 

Từ nay về sau, tôi chẳng còn mong ước gì cao sang hơn nữa, cũng không cònmuốn gì nữa, chỉ cần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khoảnh khắc này cứ kéo dài mãi, cho tới vĩnh hằng.

 

“Miêu Miêu, đừng khóc.” Hướng Thanh ôm chặt lấy tôi, lóng ngóng vỗ lưng tôi,vốn không phải người khéo nói, chàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không biết làm thế nào để an ủingười khác, đó trái tim bao dung mọi khuyết điểm để yêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tôi.

 

Khóc mãi, Tiểu Mao đứng cạnh không chịu yên, lúc thì nói mình đau chỗnày, lúc lại nói đau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chỗ kia, bắt tôi phải thổi vết thương cho nó,cái xương sườn ở bụng tôi vẫn còn đau, Hướng Thanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vẻ ngượng ngùngkhi cởi áo ra băng cho tôi.

 

Đột nhiên, bầu trời sáng rực bịmây đen che khuất, sát khí bao phủ càn khôn, tôi ngẩng đầu lên, thiênbinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thiên tướng đang bao vây kín cả bầu trời, người đi đầuHảiDương.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Hoa Miêu Miêu, Hoa Miêu Miêu Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Hoa Miêu Miêu Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Hoa Miêu Miêu full, Hoa Miêu Miêu online, read Hoa Miêu Miêu, Quất Hoa Tán Lý Hoa Miêu Miêu

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 95 — Hoa Miêu Miêu

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc