GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 93

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Tiểu Mao lập tức thanh minh:

 

“Không phải! Là Ngao Vân thúc thúc đưa con đi!”

 

Lời nói vừa dứt, Ngân Tử lập tức giáng một bạt tai xuống đầu nó, tôi vội vàng xót xa ôm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lấy con, trách Ngân Tử:

 

“Chỉ vào lầu xanh ngắm mấy nương xinh đẹp với ăn chút đồ ăn, ghê gớm đâu, ngươi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đánh Tiểu Mao làm gì?”

 

“Cha nuôi có cần giảng giải kỹ cho mẫu thân lầu xanh là không?” Tiểu Maođắc ý lưỡi, Ngân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tử lườmmấy cái, cuối cùng chẳng nói gì, chỉ phẫn nộ phẩy tay áo bỏ đi.

 

Tôi thực sự không hiểu tính khí của conquạ này vì sao càng ngày càng cổ quái, chẳng nhẽ thực sự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không nên bắthắn đóng giả nữ tiếp sao? Nếu khiến hắn bị căn bệnh tâm lý nào đó thìtôi thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thật áy náy, sau này tốt nhất nên chú ý một chút.

 

Cốgắng nghĩ ngợi rất lâu xem làm thế nào để giáo dục an ủi tâmcủaNgân Tử thì ngoài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cửa vang lên tiếng bước chân do dự, tôi lập tức nhậnra đó tiếng bước chân của Hướng Thanh, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vội vàng chạy ra mở cửa, nắmtay chàng, cười nói:

 

“Chàng tới rồi à?”

 

“Ừm…” Hướng Thanhnhìn tay tôi, rồi lại nhìn Tiểu Mao đứng ngoài cửa, kiên định nói, “Tatới để nói chuyện với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nàngcon trai nàng, xin hãy tin ta… Ta nhấtđịnh sẽ cố gắng để trở thành một người cha © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tốt.”

 

Hướng Thanh cótâm ý này thực sự khiến tôi rất vui, thế tôi lập tức kéo Tiểu Mao tới gần, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ép phải đối mặt với phụ thân mình, liên tục hối thúc:

 

“Nào, cười với cha đi.”

 

Tiểu Mao nhăn nhó một lúc lâu, cuối cùng cũng nặn ra một nụ cười gượng gạo, sau đó hỏi:

 

“Người thực sự muốn làm cha con sao?”

 

Hướng Thanh gật đầu đầy căng thẳng, rồi bắt đầu hỏi liên tục như thể đang muốn điều tra tin tức: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

 

“Con tên gì? Năm nay mấy tuổi? Đã từng vào trường nào học chưa? Bình thường thích ăn gì? Thích © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chơi gì?”

 

“Hoa Tiểu Mao, năm nay vừa tròn năm trăm tuổi, vừa mới đi học, bình thườngthích ăn bào ngư, vi cá, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 yến sào, còn thích lấy trộm gà nhà người ta.”Tiểu Mao thành thật trả lời.

 

Tôi vội vàng sửa lại sai sót của nó:

 

“Là Bích Tiểu Mao, không phải Hoa Tiểu Mao.”

 

Tiểu Mao chỉ lườm tôi.

 

Hướng Thanh càng ngơ ngác, chàng lắp bắp:

 

“Năm trăm tuổi?”

 

Lúc này Kiếm Nam từ đằng sau chạy nhanh tới kéo Tiểu Mao ra, rồi mỉm cười giải thích:

 

“Thực ra bảy tuổi, môn số học của thằngnày kém lắm.”

 

Hướng Thanh tiếp tục hỏi:

 

“Thích ăn bào ngư, vi cá, yến sào?”

 

Phát hiện tình hình này không ổn, tôi vội vàng thanh minh:

 

“Vớ vẩn, cho ăn cơm thừa cũng ăn rất ngon lành.”

 

Hướng Thanh lại hỏi:

 

“Thích ăn trộm gà?”

 

Kiếm Nam lập tức đáp:

 

“Toàn bắt trộmnhà nuôi.”

 

Hướng Thanh cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, Tiểu Mao vẫn vẻ khinh bỉ,miệng như cười như không, nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chúng tôi nói liên thiên, không thanhminh thêm.

 

“Thế… ngoài những việc này thì còn thích gì không?”

 

Hướng Thanh đầy vẻ nghiêm khắc, tiếp tục hỏi Tiểu Mao.

 

Lần này chúng tôi không thể để Tiểu Mao tự mình trả lời linh tinh được nữa, Kiếm Nam bước lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gần nhanh như mũi tên, rồi quả quyết nói:

 

“Nó thích tập võ.”

 

Tôi kéo Tiểu Mao đang định nói ra sau lưng, trả lời rất nhanh nhẹn:

 

“Nó thích đọc sách.”

 

Tiểu Mao vô cùng bực bội:

 

“Hai người để cho con có mao quyền không hả?”

 

“Không! Im miệng!” Tôi với Kiếm Nam đồng thanh nói, dập tắt hoàn toàn nguyện vọng nhỏ của nó.

 

Hướng Thanh ngơ ngác:

 

“Mao quyền?”

 

Tôi cười nói:

 

“Nó thích mèo.”

 

Hướng Thanh yên tâm hơn, hài lòng gật đầu:

 

“Ta thích tập đọc sách, cũng thích mèo, xem ra thể sống chung rất tốt.”

 

Tiểu Mao lẩm bẩm:

 

“Ai thèm sống với ngươi.”

 

“Sao lại không sống được! Đó cha con! cha ruột!” Tai tôi rất thính,đương nhiênnghe thấy lời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ca thán của Tiểu Mao, “Con nhìn đi, cha đẹp trai thế kia mà! Hơn nữa tính tình lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tốt, nam nhân tốt nhất thế giới này, mẹ được một người chồng như thế, con một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người cha nhưthế may mắn đấy!”

 

Hướng Thanh đỏ mặt bởi lời khen của tôi, chàng gãi đầu nói:

 

“Miêu Miêu khen quá lời rồi.”

 

“Cha đọc những sách gì?” Tiểu Mao hỏi giọng hiền hòa hơn, khoác lên mặt một vẻ ngây thơ, trong sáng. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

 

“Tứ thư ngũ kinh, kinh dịch y thư đều xem qua.” Hướng Thanhvẻ tự tin.

 

Tiểu Mao cúi đầu xuống, có vẻ buồn bã:

 

“Những cái cha nói con đều học rồi, trong tủ sách hết.”

 

Hướng Thanh kinh ngạc:

 

“Con… con đều học rồi? Con mới bảy tuổi mà?”

 

Tôi lập tức đắc ý khoe khoang:

 

“Trí nhớ của Tiểu Mao tốt lắm, bất cứ thư tịch chỉ cần ngó qua một lầnkhông quên, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 được tiên sinh yêu quý lắm, thiếp cũng phải ngưỡng mộ. Chứthiếp đến mười chín bài thở cổ cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 học thuộc.”

 

Tiểu Mao nghe thấy tôi khen ngợi thì cùng đắc ý, sắc mặt Hướng Thanh thì tỏ vẻ kinh ngạc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tột độ, chàng tiếp tục hỏi:

 

“Thế còn chuyệnnghệ thì tiến triển thế nào.”

 

“Hay chúng ta thiết vài chiêu?” Tiểu Mao ngước đôi mắt sáng lấp lánh lên. “Xin chỉ giáo thêm.”

 

“Được, ra trường.” Hướng Thanh cũng nổi hứng, dẫn Tiểu Mao đi về phía Tây.Xuyên qua một cây cầu nhỏ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bằng đá xanhđiêu khắc rất đẹp, trước mặtxuất hiện mười tám pho tượng khắc hình quái thú, trông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93cùng độc ác,không hề giống yêu quái bình thường! Sau đó đi qua những pho tượng, đivào một hành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lang vẽ tranh rất đẹp, trên hành lang vẽ cảnh tượng củamười tám tầng địa ngục, nàoxuống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chảo dầu, lên núi đao. Hướng Thanhvội vàng che mắt Tiểu Mao lại, không cho nhìn nhiều, Tiểu Mao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 len lén nhìn qua kẽ ngón tay, vừa nhìn vừa cười, chắc cảm thấy rất thúvị.

 

Đi tới cuối hành langmột quảng trường không người, duy nhấtmột căn nhà cũ, trong đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93một giá binh khí bằng gỗ đỏ, trênđócắm mười tám ban binh khí, một ông già gầy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đang ngồi cạnh đónhắm mắt dưỡng thần, dường như đang ngủ gật, lại dường như thế giới đốivới ông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ta hầu như không sinh khí gì.

 

Hướng Thanh lại gần, cung kính cúi người hành lễ với ông già:

 

“Đệ tử bái kiến tam thúc.”

 

Vị thúc kia lập tức mở đôi mắt mờ đục, mắt lóe tinh quang, cả người ông trông hoạt bát © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hẳn lên, ông nhảy lên, vỗ vai Hướng Thanh, giọng nóisang sảng, khỏe mạnh:

 

“Hảo tiểu tử, mấy ngày không tới, ta ngứa tay lắm rồi.”

 

“Hôm nay tới đây không phảiđể chiết chiêu vớithúc ạ.” Hướng Thanh khiêm nhường đáp.

 

Tam sư thúc lập tức tỏ vẻ không vui, hỏi:

 

“Bây giờ kẻ nào trên Mao Sơn cũng không thích học võ, bọn chúng đều khôngbiết thu phục yêu quái quan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trọng nhất học của nhân, lão chẳngmấy khi gặp được một kẻ tài võ học như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngươi, làm sao thể bỏ quadễ dàng được.”

 

Hướng Thanh khách sáo nói cho ông nghe mục đíchchúng tôi tới đây, tamthúc bèn đi về phía chúng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tôi, đưa bàn tay già nuathô ráp ra sờ nắn khắp ngưởi Tiểu Mao. Tiểu Maocùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khóchịu, nhưng bị tôi ngăn lại, không dám làm gì.

 

Cuối cùng, tam sư thúc phẩy tay, nói:

 

“Tùy các ngươi.”

 

Hướng Thanh một lần nữa đa tạ, sau đó hỏi Tiểu Mao:

 

“Dùng quyền cước nhé, ta không muốn làm con bị thương.”

 

“Không, không.” Tiểu Mao lập tức từ chối, “Con quen dùng binh khí.”

 

Tôi thoáng chau mày, trong lòng không hiểu:

 

“Thằng này mang binh khí theo người từ lúc nào? Chẳng phải thường đi tay không sao?”

 

Tôi không nói nghi vấn này ra, Hướng Thanh kiên quyết giao thủ với Tiểu Mao bằng tay không, còn Tiểu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Mao sau khi nghĩ ngợi thì tới giá binh khíchọn một thanh trường kiếm, sau đó mỉm cười đi ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giữatrường.

 

Tam thúc cũng lại gần, ông ta đứng sát gần tôi, hỏi khẽ:

 

“Phi yêu phi tiên, bán yêu bán tiên, rốt cuộc ngươi cái gì?”

 

Tôi kinh ngạc quay đầu lại cảnh giác hỏi: “Ông định làm gì? Không được phá hoại nhân duyên của ta.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

 

“Lão ở Tây Đường nhiều năm, chỉ một mình Hướng Thanh đồ đệ thực sự,nếu muốn gây bất lợi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cho thì cho phải thí mạng ta cũng quyếtchiến với ngươi.”

 

“Chàng phu quân của tôi, tôi sẽ không gây bất lợi cho chàng.”

 

“Vậy nói cho ta biết, ngươi rốt cuộc là ai? yêu hay tiên?”

 

“Có khác biệt sao?” Tôi không hiểu.

 

“Tiênthể kết duyên với người, yêu thì không!” Tamthúc trả lời chắc như đinh đóng cột.

 

Tôi còn đang chưa biết phải trả lời thế nào thì Kiếm Nam đã đảo tròn con mắt, trả lời thay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tôi:

 

“Nàng ấy là tiên! Đồ đệ của Bích Thanh Thần Quân trên Thiên Giới, yêu thíchphàm trần nên hạ giới, làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sao thể yêu quái được.”

 

“Hừ, chắc chắn lão sẽ điều tra ra chân tướng.” Tam thúc vẫn đầy vẻ hoài nghi.

 

“Ông không phải là đối thủ của tôi.” Tôi trả lời chắc như đinh đóng cột.

 

“Con người sống trên đời, những lúc biết rõ không phải địch cũng vẫnđối địch, ta không thể để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cho đồ nhi của ta chịu tổn thương!”

 

Cái lão ngoan cố đó, tôi đã nói không làm tổn thương Hướng Thanh rồi mà. Thấy chân tướng bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người ta phát hiện ra, tôi hơi chột dạ, thế quayđầu đi không nhìn ông ta, chỉ nhìn chăm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chăm vào Tiểu Mao Hướng Thanh trên trường.

 

Thân thủ của Hướng Thanh rất tốt, nhưng saocũng không phải là tiên, cũng quên mất võ công tâm phát, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trong tay lạikhôngbinh khí, mấy lần bị thanh trường kiếm của Tiểu Mao đưa vàokhốn cảnh.

 

Mặt chàng lộ vẻ quái dị, hành động càng ngày càng thận trọng nghiêm túc, Tiểu Mao thì vẫn không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 biết điều, thanh kiếmsắc trong tay, ép chàng vào đường cùng, khiến tôi đứng nhìn mà lòng nóng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 như lửa đốt.

 

“Đủ rồi, mau dừng tay!” Tôi hét lên.

 

“Vâng.” Tiểu Mao miệng thì đáp, dường như chuẩn bị thu tay về, nhưng đột nhiênnó quay người đâm mạnh thanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kiếm về phía thắt lưng Hướng Thanh, lưngchàng sắp bị thủng một lỗ to. Cuối cùng tôi không chần chừ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 được, laotới, tay không nắm lấy thanh kiếm sắt, khống chế đòn tấn công của TiểuMao, Tiểu Mao cười cười, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 định rút kiếm bỏ đi.

 

Nhưng Hướng Thanh thì trợn tròn mắt nhìn tôi:

 

“Nàng… tay của nàng… làm sao thể nắm được thanh kiếm?”

 

“Thiếp… thiếp…” Tôi lắp bắp không nói nên lời, không biết nên giải thích thếnào. Nhưng việc đã tới nước này, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cần phải che giấu, tôi vội vàng dùnglực tay, khiến thanh kiếm cứa đứt da mình, máu tươi phọt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ra, sau đócười cười. “Thiếp phản ứng chậm hơn người khác, nên máu cũng chảy chậmhơn người khác…”

 

“Không phải ta nói chuyện này!” Hướng Thanh phẫn nộ, chàng kéo tay tôi, mặt đầy vẻ xót xa. “Nàng bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngốc à? Sao lại dùng tay không đón kiếm.”

 

Tiểu Mao thấy tôi chảy máu thì nụ cười trên gương mặt lập tức biến mất, vội vàng ném kiếm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đi, đẩy Hướng Thanhra, lao tới nắm chặt tay tôi:

 

“Mẹ, sao mẹ ngốc thế?”

 

Tôi dùng tay không bị thương đánh mạnh lên đầu Tiểu Mao, khiến cả người ngã nhào ra đất, miệng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tức giận quát:

 

“Ngươi là đứa trẻ bướng bỉnh, làm nũng một thì thôi, saothể ra tay độc ác như vậy? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Thật là khiến ta quá thất vọng.”

 

Tiểu Mao cúi đầu, không dám ngẩng lên nhìn tôi, chỉ biết giải thích:

 

“Con không định làm tổn thương cha, chỉ dọa thôi mà.”

 

“Không tin! Ta không tin con nữa!” Tôi phẫn nộ hét lên với nó. “Bình thườngbọn Ngân Tử nói con gian © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trá, giảo hoạt ta còn không tin, xem ra hôm nay đúng ta quá dễ lừa, để con lừa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cho như một con ngốc! Trêu đùa mẹ con như thế, con thấy vui lắm sao?”

 

“Con…” Tiểu Mao không khóc lóclàm nũng như thường ngày, chỉ giương đôi mắt to tròn lên nhìn tôi, dường như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 muốn khẩn cầu, dường như muốn giải thích, nhưng cuối cùng vẫn không nói gì.

 

“Con một đứa trẻ hư!” Nghĩtới sự nguy hiểm của Hướng Thanh ban nãy, tôi tức giận quá, không thểkiểm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 soát được suy nghĩ của mình, buột miệng nói, “Ta ghét con.”

 

Lời nói vừa dứt, nước mắt của Tiểu Mao đã lăn ra, rơi vào tim tôi, đaunhói. Hướng Thanh vội vàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đứng ra chặn tôi lại, khuyên nhủ:

 

“Sao nàng thể nói trẻ con như thế, sẽ làmđau lòng đấy.”

 

“Vậy chẳng nhẽ cứ để mặc nó làm chàng bị thương sao?” Tôi nghiêng đầu nhìnánh mắt nghiêm túc của chàng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trong lòng lại thấy sợ hãi và giận dữ, chỉ hận không thể kéo Tiểu Mao về đánh cho một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trận thật đau.

 

Tiểu Mao nhìn tôi, rồi lại nhìn Hướng Thanh, mấp máy môi, cuối cùng chỉ lặng lẽ quay người bỏ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đi.

 

Những giọt nước mắt vẫn rơi.

 

“Mau đuổi theo đi.” Hướng Thanh đứng đằng sau đẩy tôi một cái.

 

Tôi cứ đứng yên không chịu nhúc nhích, Kiếm Nam lao lên như một mũi tên,túm lấy Tiểu Mao hình như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 định nói đó, nhưng bị Tiểu Mao đẩy tay ra,chạy mất, rồi biến mất khỏi tầm mắt của chúng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tôi. Sau đó hắn vội vãchạy về nói với tôi:

 

“Miêu Miêu, đuổi theo đi.”

 

“Không, tại nó không ngoan.”

 

“Cô lớn rồi sao còn dỗi với trẻ con, nói nặng lời như vậy, con trai do © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sinh ra đấy!” Kiếm Nam tiếp tục khuyên nhủ.

 

“Chính vì con trai do ta sinh nên ta không thể chịu đựng việcđối xửvới phụ thân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của như vậy.” Tôi cố kìm chế nước mắt và cảm giác đaunhói trong tim, nghẹn ngào phản bác. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

 

“Chiêu kiếm đó của khôngphải chiêu chí tử, chỉ muốn dọa ta thôi, chủ yếuthăm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ấymà.” Hướng Thanh hơi do dự một lát rồi phân tích. “Bởi giây cuối cùng đã thu lực © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 về, hơn nữa mũi kiếm còn chệch khỏi thắt lưng, lẽ… chỉ muốn thăm thực lực của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ta, xem đủ tư cách làm phụ thân của nóhay không.”

 

“Làm phụ thân cũng cần phải cách sao?” Tôi hỏi ngược lại.

 

“Cần chứ.”

 

“Cần tư cách gì?” Tôi càng không hiểu.

 

“Trách nhiệm, tình yêu và cả sự kiên nhẫn, chịu trách nhiệm với cuộc đời củanó, giáo dục tính cách nó, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 còn phải dùng sự thương yêu mắng mỏ để nótrưởng thành.” Hướng Thanh trả lời đơn giản. “Ta từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhỏ đã mất cha, rấtngưỡng mộ những đứa trẻ cha, nhìn họ bên nhau, ta luôn cảm thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cho dù hàng ngày bị đánh, bị mắng thì ta cũng cam tâm tình nguyện.”

 

“Thế sao Tiểu Mao lại đối xử với chàng như vậy?”

 

“Miêu Miêu, mẫu thân ra khi còn trẻ cũng một mỹ nữ, từng muốn cải giá, rất nhiều mối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tới nhà nói, khi đó ta với ca ca còn nhỏ, trốn trongphòng, vừa sợ hãi vừa căng thẳng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sợ người đàn ông xa lạ trở thành phụthân của mình, không những không yêu mình còn cướp mất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mẫu thân củamình, cướp đi thứ quan trọng duy nhất của bọn ta, thế bọn ta khôngdám nhận cha. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Sau đó, cuối cùng mẫu thân quyết định không cải giá nữa,bọn ta lại thấy hơi thất vọng.”

 

“Nhưng… chàng đối xử rất tốt với nó… Hành vi củathật quá đáng.”

 

“Trẻ con thông minh thường nghĩ ngợi nhiều hơn những đứa trẻ ngốc, bởi vậylo lắng cũng nhiều hơn.” Hướng Thanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xoa đầu tôi, rồi lại lau nước mắttrên mặt tôi. “Điều muốn biếttathực sự yêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thương như mộtngười cha hay không, muốn biết trong lòng nàng thì bản thânvới cha,vị trí của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ai cao hơn, thế nên mới cố ý dùng chiêu thức khiến ngườita tức giận này để thăm dò.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

 

“Miêu Miêu, lúc Tiểu Mao buồn thựcsự sẽ không bao giờ cầu xin đâu.” Kiếm Nam đứng cạnh bổ sung thêm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mộtcâu, “Cô khiến buồn rồi, những việc phải từ từ, sao thì baonhiêu năm qua nó không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93cha, đột nhiên một người xuất hiện nên nócũng cần có thời gian để chấp nhận.”

 

Càng nghe họ phân tích, tôicàng thấy chột dạ, càng thấy buồn rầu, vội vàng quay người đuổi theohướng mà Tiểu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Mao vừa bỏ đi, Kiếm Nam đứng sau lưng hỏi Hướng Thanh:

 

“Huynh không đi hả?”

 

“Giờ ta đi không tiện.” Hướng Thanh chỉ lắc đầu, bảo Kiếm Nam đuổi theo tôi.

 

Tôi chạy khuất khỏi tầm mắt của Hướng Thanh thì lập tức gia tăng tốc độ,nhưng đuổi theo rất lâu, tìm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kiếm rất lâu, tới khi trời tối mà vẫn không thấy bóng dáng Tiểu Mao đâu, cũng không biết rốt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cuộc đi đâu, tôithấy thật lo lắng.

 

Kiếm Nam thở hồng hộc đuổi theo tôi, sau đó lau mồ hôi, nói với tôi:

 

“Hay bảo Hoa Phủ phái người đi tìm kiếm khắp nơi đi, nếu thằng quỷ đó màmuốn trốn đi thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 e rằng rất khó tìm, hơn nữa còn phải điều tra xem cóphải nó đưa cả Yêu Khuyển Địa Ngục © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đi không.”

 

“Ừm…” Tôi vội vàng gật đầu. “Bảo thêm người của Huyền Thanh Cung đi khắp nơi tìm kiếm nữa.”

 

“Miêu Miêu”. Kiếm Nam đột nhiên kéo tay tôi. “Nếu tìm thấy Tiểu Mao thìđừng nhúng tay vào việc của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 với Hướng Thanh, để hai người họ tự giảiquyết đi, tôi nhận ra Tiểu Mao thực ra không định © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 làm Hướng Thanhđâu, với tính cách thủ đoạn của nó, nếu thực sự căm hận một người thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sẽnhiều cách để người đó biến mất, không cần thiết phải gây khókhăn hay thăm Hướng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Thanh ngay trước mặt đâu.”

 

“Sao nó lại có tính cách ấy chứ?” Tôi cùng hối hận, “Có phải bình thường ta chiều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chuộng quá không?”

 

Kiếm Nam thở dài:

 

“Nếu nói một câu hơi khó nghe, tuy rằng Ngân Tử đối xử với chúng nhân ở HoaPhủ rất tốt, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đối với người ngoài thì lại rất lạnh lùng, ích kỷ,hơn nữa tính cáchcùng cố chấp, thích cái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thì bất chấp thủ đoạn để đoạt lấy; tôi làm việc thì quá cầu toàn, lúc nào cũng suy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nghĩ chu đáomọi mặt để không bị thiệt thòi; đại ca tính tình lỗ mãng, lại làngười thô lỗ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 còn Oa Oa với Lạc Lạc thì chẳng quan tâm tới việc gì, hơnnữa họ cũng không con, ai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ai cũng thương yêu Tiểu Mao, đòi cũng đáp ứng; Mạc Lâm với Cẩm Văn công việc bận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rộn, thời gian tới thămthằng chỉ hạn, còn Ngao Vân tuy rằng chăm tới chơi, nhưng khuyếtđiểm của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 con người này rất ràng, như thế tính ra, việc giáo dục TiểuMao không hoàn chỉnh. Bản thân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thì tuy rằng yêu thương Tiểu Mao,nhưng tính cách chậm chạp, ít giáo dục nó, thêm vào đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại con của Bích Thanh Thần Quân, thế nên ai ai cũng yêu thương nó, cuối cùng mớitạo nên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tính cách pháp thiên của ngày nay, vấn đề này thì tấtcả mọi người đều phải chịu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trách nhiệm.”

 

“Bây giờ cứu vãn còn kịp không? Tiểu Mao thực sự đứa trẻ phải không?” Tôi thấy thật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bi ai, không biết nên làm thế nào.

 

“Ở với nhau năm trăm năm, bản thân phải biết, tuy rằng thi thoảng nólàm vài chuyện xấu, nhưng tâm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 địa tốt, chắc chắn không phải một đứa trẻ hỏng.”

 

“Đương nhiên là ta biết!” Tôi vội vàng chạy về Hoa Phủ. “Ta phải đưa quay về… rồi xin lỗi.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Hoa Miêu Miêu, Hoa Miêu Miêu Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Hoa Miêu Miêu Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Hoa Miêu Miêu full, Hoa Miêu Miêu online, read Hoa Miêu Miêu, Quất Hoa Tán Lý Hoa Miêu Miêu

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 93 — Hoa Miêu Miêu

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc