GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 91

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

“Đúng thế.” Tiểu Mao tiếp lời. “Cha chưa bao giờ nghĩ tới bọn tôi, tôi cũng không quen cha.”

 

“Bây giờ thì quen rồi mà.” Tôi cố gắng an ủi Tiểu Mao. “Sau này con phải ởvới cha nhiều hơn, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mọi người đều nói con trai cầncha dạy dỗ.”

 

“Nhưng hình như cha không muốn chúng ta.” Tiểu Mao giương đôi mắt ngây thơlên nhìn Hướng Thanh. “Cha đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không cần thì thôi, sau này Tiểu Mao với mẫu thân cũng được.”

 

“Nói linh tinh, cha con sẽ không bỏ mẹ con mình đâu.” Tôi vội vàng giải thích.

 

Hướng Thanh lại gần, xoa đầu Tiểu Mao, ngồi xuống nhìn một lát, Tiểu Maolập tức hất chàng ra, sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đó núp sau người tôi, không chịu đầu ra.

 

“Miêu Miêu...” Hướng Thanh chậm rãi lên tiếng, “Việc này quá đột ngột, nàng để ta suy nghĩ lại...”

 

Nói xong, chàng một mình quay về nơi mình ở, cái bóng chàng trông thật độc bi ai...

 

Tôi nhìn ra xung quanh, phát hiện ra mọi người đều nhìn tôi với ánh mắt kỳquái? Ngân Tử cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vẻ tuyệt vọngbực bội, hơn nữa còn cào mạnh lên đầu mình, quay vòng vòng. Chỉ Tiểu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Mao là vẫn tươi như hoa, cùngđắc ý.

 

Rốt cuộc chuyệnđã xảy ra? không đúng sao?Vì sao tôi duyên cớ lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 biến thành quả phụ?sao tự nhiên tôithành kẻ lừa gạt người khác? Vì sao chỉnhư thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giá trị bản thântôi bị sụt giảm thê thảm? sao?

 

Trong thế giới động vật, chỉ ai từng sinh con thì mới nổi tiếng, những ai đẹp trai, anh tuấn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sẽ bulấy bạn như bu lấy ruồi, mặc cho bạn lựa chọn, nếu bạn xinh đẹp, trẻtrung nhưng chưa© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 con thì chắc chắn chẳnggiống đực nào để ý tớibạn, bởi mọi người đều biết tầm quan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trọng của việc sinh nở. saoquy luật tự nhiên này trong thế giới con người lại hoàn toàn đảo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngược?Thật kỳ lạ!

 

Tôi dự định tặng Hướng Thanh một sự bất ngờ vềTiểu Mao, không ngờ giờ lại khiến chàng sợ hãi, khi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hiểu ra mọi điều,tôi than vắn thở dài đầy vẻ đáng thương, cái đuôi cứ ngoe đi nguẩy lại,không biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nên làm thế nào.

 

Ngân Tử đang dạy tôi mườivạn câu hỏi sao thì quay sang nhìn Tiểu Mao hằn học, sau đó giảnggiải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cho tôi tầm quan trọng các ưu điểm trong quan niệm sinh nở củaloài người, còn Tiểu Mao thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đắc ý ăn hoa quả trên bàn, thích thú trongkhi chúng tôi sầu não.

 

Thôi bỏ đi, trẻ con không hiểu chuyện,không thể chấp nó, dù sao cũng con của mình, càng nhìn càng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thấy đáng yêu, chuyện này không liên quan đến nó, chỉ đành dựa vào bản thân.

 

Ngân Tử thì yêu cầu tôi phải nghiêm khắc trừng phạt Tiểu Mao, hắn nói:

 

“Giờ thì hay rồi, mọi thứ đều đầy đủ, chỉ thiếu mỗi gió Đông, nhưng bị phá hỏng hết cả, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chắc chắn cố ý.”

 

Tiểu Mao bĩu môi:

 

“Chẳng nhẽ mọi người muốn che giấu cả đời, hay muốn nói với mọi người ngoài kia rằng con không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phải con trai của mẹ.”

 

“Ít nhất thì tạm thời vẫn thể giấu được, sau này tính sau mà.” Kiếm Nam chau mày ngồi trên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ghế, “Giờ thì phải làm thế nào?”

 

Tiểu Mao liếm bột bánh ngọt dính đầy trên ngón tay:

 

“Chuyện này đến đêm tân hôn thì cũng chẳng giấu được nữa, chi bằng cứ giải quyết sớm luôn.”

 

“Chờ chút.” Ngân Tử đứng lên, nhìn Tiểu Mao, hỏi gằn từng tiếng, “Ngươi học từ đâu biết từ “đêm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tân hôn”?”

 

Tiểu Mao lập tức giương đôi mắt to tròn ngây thơ lên:

 

“Ngao Vân thúc thúc nói, thúc ấy dạy con rất nhiều thứ.”

 

“Đồ khốn kiếp!” Mặt Ngân Tử đen đi, hình như chuẩn bị bốc hỏa, “Sau nàytuyệt đối không thể để cái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đó tới nhà! Ngươi cũng vào phòng kín đóngcửa tự kiểm điểm cho ta.”

 

“Mẹ...” Tiểu Mao lập tức nhào vào lòng tôi, thút thít, “Cha nuôi bắt nạt con.”

 

Tôi thấy con trai khóc thì ý định suy nghĩ xem nên đánh cho nó một trận không lập tức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 biến mất, ôm con dỗ dành:

 

“Tiểu Mao ngoan, đừng khóc, đừng khóc, chuyện này không trách con được, tạimẹ không nói với phụ mẹ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đã sinh con cho chàng, chàng giận cũng làđúng.”

 

“Hay là... Tiểu Mao đi nói với cha, rằng con thực sự làcon nuôi của mẹ, chẳng có quan hệ© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cả, để không phá hoại tình cảm củamẹ cha, con về Thiên Giới sống một mình.” Ánh mắt của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tiểu Mao vôcùng buồn bã, “Tuy rằng Thiên Giới hơi buồn và cô đơn, tuy rằng chẳngmẹ thương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 yêu con, nhưng... mẹ vui vẻ mới quan trọng nhất.”

 

Hoa Miêu Miêu tôi phải tu ba kiếp mới được cái phúc phận này, một đứacon trai đáng yêu© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hiểu chuyện. Tôi cảm động suýt thì rơi lệ, vội vàng ôm chặt con vào lòng, dỗ dành:

 

“Mẹ tuyệt đối không bỏ rơi con đâu! Không để con sống một mình trên Thiên Giới đâu, yên tâm đi!” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

 

“Thế... nếu cha không chịu nhận con thì sao? Nếu cha và con mẹ chỉ được chọnmột, thì mẹ sẽ làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thế nào?” Tiểu Mao nín khóc, nghiêm túc hỏi tôi.

 

Chuyện này... vấn đề này tôi chưa từng nghĩ tới, Tiểu MaoHướng Thanh trong lòng tôi đềucùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quan trọng, quan trọng hơn cả tính mệnh của mình,vì sao hai người lại chỉ được chọn một? Thế thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 làm sao tôi thể chọnđược?

 

Do dự mãi, tôi nghiêm túc suy nghĩ kỹ càng, khônglàm sao nghĩ ra được đáp án, Ngân Tử thở dài, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại gần kéo Tiểu Mao sangmột bên rồi nói:

 

“Mẹ ngươi si tình chờ đợi suốt năm trăm năm,ngươi cũng biết nàng rất yêu ngươi, ngươi đừng gây khó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dễ cho nàngnữa, đã lớn rồi, hiểu chuyện một chút có được không?”

 

“Con rấthiểu chuyện mà.” Tiểu Mao mỉm cười phản bác, “Hướng Thanh đó nhớ được chuyện đâu, ai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 biết phải trùng hợp hay không,phải làcha ruột của con hay không? Hơn nữa hắn© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người Mao Sơn, nếu con nóivới hắn thân phận thật sự của mẹyêu quái, không biết sẽ như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thế nàonhỉ?”

 

“Chẳng nhẽ người còn muốn nói ra thân phận thật của chúng ta?” Ngân Tử nheo con mắt, phẫn nộ nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tiểu Mao.

 

Tiểu Mao dỏng đôi tai đen lên:

 

“Ôi, nếu chú ấy thích mẹ con thực lòng thì để ý làm chuyện đó?”

 

“Ta không cho ngươi làm chuyện đó.” Ngân Tử cũng trở nên nghiêm túc. “Đừngtưởng ta không đánh được ngươi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sẽ chịu thua ngươi, nhốt ngươi vào một nơi mười năm không ra được cũng không phảikhó đâu.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

 

“Đượcrồi, được rồi.” Tiểu Mao do dự giây lát, cuối cùng thỏa hiệp. “Con không nói hai người yêu quái, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhưng hai người buộc phải giữ con lại MaoSơn.”

 

Kiếm Nam cảnh giác hỏi:

 

“Con lại đây làm gì?”

 

Tiểu Mao gạt tay Ngân Tử ra, chạy tới bên cạnh tôi, giọng ngọt ngào:

 

“Từ lúc sinh ra tới giờ con chưa gặp cha, lần này con phải giao lưu nhiều với cha để thắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chặt tình cảm.”

 

nói hình như cũng lý, nếu đã hứakhông tiết lộ thân phận củachúng tôi thì giữ lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng không sao, đã lâu rồi không gặp, tôi cũng rất nhớ nó, chỉđiều hình như tôi cảm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thấy âm mưu đó...

 

Tôi cúi lưng xuống, hỏi Tiểu Mao bằng giọng nghiêm khắc:

 

“Chẳng nhẽ con định lười biếng không học nữa sao? Hành vi này không được!Năm xưa mẹ học hành đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chẳng ra gì, ngày nào cũng phải ăn đánh vẫnkiên trì học! Chẳng nhẽ con định trốn học? Sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 này sẽ thành đứa trẻ hưđấy!”

 

Tiểu Mao cười nói:

 

“Con nói với Lam Thần Nữ, rằng phụ thân của con chuyển thế quay về rồi, con muốn gặp ông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ấy, Lam VũThần Nữ thương con lắm, thế vui vẻ cho con nghỉ một đợt, nhờchuyển lời hỏi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thăm của người tới cha.”

 

Thế thì không còn vấn đềgì nữa, tôi thở phào nhẹ nhõm. Nhưng thấy khói đen bay lên từ đầu NgânTử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Kiếm Nam, tôi ngơ ngác hỏi:

 

“Sao thế?”

 

“Không gì... thằng này càng ngày càng giảo hoạt!”

 

Vấn đề đi của Tiểu Mao đã giải quyết xong, còn chuyện của tôi với HướngThanh thì chưa đâu vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đâu cả, bây giờ chàng đã quay về chỗ của mình,mãi chẳng thấy động tĩnh gì, người ngoài thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cứ nhìn tôi chỉ chỉ trỏtrỏ, nói Hướng Thanh sẽ không cưới tôi đâu.

 

Ánh mắtcủa người khác thì tôi chẳng quan tâm, nhưng Hướng Thanh không cưới tôilại một việc rất nghiêm trọng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bốn người chúng tôi túm lại với nhau,thương lượng một hồi lâu, cuối cũng vẫn quyết định đi thăm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 HướngThanh trước đã. Lén chạy vào phòng chàng, xem chàng buồn rầu tới mứcnào, rồi sau đó nghĩ cách “bốc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thuốc theo bệnh”.

 

Chuyện nghe lénnày đường nhiên phải để con mèo A Hoa Hướng Thanh yêu quý làm hợplý nhất, tôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng ngoan ngoãn phối hợp khi biến thành hình mèo, sau đóKiếm Nam biến thành tôi rồi cùng Ngân Tử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngồi thêu, che giấu tai mắtngười khác.

 

Tiểu Mao cũng tình nguyện giúp đõ, lúc tôi còn do dự, lại lăn lộn trên đất, dùng huyễn thuật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 học được biến thành một conmèo rất đáng yêu có bộ lông đen tuyền nhưng bốn chân lại trắng nhưtuyết, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xuất phát cùng tôi tới phòng Hướng Thanh mặc cho Ngân Tử ngăncản.

 

Chúng tôi thận trọng trèo qua bức tường vây, lại còn chiếnđấu lại được với cám dỗ từ cá khô của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhất bách tam thập thất huynhvà quay của Thượng Thúy Hoa, cuối cùng cũng thuận lợi đến đích. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Lúcnày, những bông hạnh hoa màu đỏ trên cây đã tàn, rơi lên người tôi vàTiểu Mao, đang định nhảy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xuống tường để đi vào phòng Hướng Thanh thì một nương xinh đẹp lén lén lút lút từ ngoài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đi vào, trong tay còn cầmthứ đó, sau đó lén lút đi vào phòng Hướng Thanh.

 

Không hayrồi, có người định lấy trộm! Tiếng chuông cảnh báo vang lên trong đầu,tôi lập tức lao tới định đấu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tranh với thế lực ác, giải cứu Hướng Thanhkhỏi tay bọn cường đạo, dùng biểu hiện tốt để giành lấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trái tim chàng.

 

Không ngờ Tiểu Mao ôm chặt lấy cổ tôi, không cho tôi vào, giọng nói đầy hưng phấn:

 

“Có khi cha “Hồng Hạnh xuất tường”[2] rồi, chúng ta chờ thêm lát nữa.”

 

[2]Hồng Hạnh xuất tường: chỉ việc ngoại tình.

 

Hồng Hạnh xuất tường? Xuất tường gì? Tôi còn chưa kịp hiểu thì đã thấy TiểuMao nhảy nhanh xuống đất, sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đó áp sát vào cửa sổ phòng Hướng Thanh.Chẳng còn cách nào khác, tôi chỉ đành đi theo nó, chạy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tới gần. Sau đógiẫm móng vuốt lên đầu nó, nhìn vào trong qua khe hở.

 

nương đó khoảng mười tám tuổi, gương mặt trái xoan trắng ngần, đôi mắt phượngrất đẹp và cặp lông mày © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 liễu, ăn mặc cùng đơn giản, tóc tết haibím, đầu cài một chiếc trâm, trông rất đơn giản, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không trang sức gìcầu kỳ. Nhưng Tiểu Mao giải thích rằng miếng ngọc bộithắt lưng của nữ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhân đó trông cũng tương tự với những viên đá quý Ngân Tử sưu tầm,rất đắt đỏ, loại vải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của y phục cũng tương tự với loại tôi đang mặc, đều hàng tinh tuyển, lẽ xuất thân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 từ gia đình quyền quý.

 

Nhưng nữ nhân giàunày tới phòng Hướng Thanh làm gì? Tâm sự sao? Hay buôn bán?

 

Hướng Thanh đang ngồi quay lưng về phía chúng tôi, chàng cúi đầu, tay cầmbút, hình như đang viết đó, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tiểu Mao vẻ hưng phấn:

 

“Chẳng nhẽ ông ấy đang viết giấy từ hôn?”

 

Tôi lập tức trở nên căng thẳng:

 

“Chàng còn chưa viết cho ta giấy đính hôn thì sao đã viết giấy từ hôn?”

 

“Con chỉ đùa thôi.”

 

Nữ nhân giàu kia thận trọng móc trong lòng ra một cái túi nhỏ, sau đóđưa cho Hướng Thanh, mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thì đỏ bừng, hình như rất ngượng ngùng thìphải.

 

Hướng Thanh thở dài đẩy món đồ đó lại:

 

“Vân Lam muội, muộitất phải khổ thế?”

 

Thì ra người này chính Mộ Vân Lam à, Ngân Tử nói là đó đối tượng cầnquan sát đặc biệt, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tôi lập tức đề cao cảnh giác, nhìn cảnh tượng trướcmắt, nghi rằnggian tình, trong lòng thầm tính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 toán: Nửa đêm vàophòng cắn chết ả, chắc quỷ không hay, thần không biết?

 

Mộ Vân Lam lại đẩy món đồ đó cho Hướng Thanh, khẩn cầu:

 

“Lục ca, huynh hiểu rõ tâm ý của muội mà.”

 

“Ta biết tâm ý của muội, nhưng sao muội không nói thẳng ra?” Hướng Thanh bỏ cây bút trong tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xuống.

 

“Chuyện này làm sao muộithể mở miệng ra được.” Mộ Vân Lam tiếp tục khẩn cầu.

 

Hướng Thanh nghĩ ngợi giây lát, rồi nhận cái túi nhỏ, hơn nữa còn thận trọng để ở đầu giường, sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đó nói với Mộ Vân Lam:

 

“Muội đi đi.”

 

Mộ Vân Lam cảm kích gật đầu, quay người chạy ra ngoài, ra tới cửa rồi lại quay đầu lại:

 

“Lục huynh, chuyện đó của huynh thể muội giúp được.”

 

“Không cần nữa.” Hướng Thanh khách sáo từ chối cái chuyện tôi không biếtchuyện gì.

 

Mặc kệ tiếng gọi của Tiểu Mao, tôi nhảy khỏi cửa sổ, sau đó chạy vào phòngHướng Thanh, trèo lên giường, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tìm kiếm một lát, mở được cái túi đó ra.

 

Trong một chiếc đồng tâmmàu đỏ rực và một bức thư. Tôi biết thứnày để làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gì? Là một thứ không ý tốt, ngày trước khi Ngao Vân đưatôi tới miếu hội của nhân gian © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đi chơi, mua một cái cho tôi, sau đó quay về, tôi bị Ngân Tử mắng cho một trận, nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hắn không ý tốt, sau đóđốt cái đó đi.

 

Không ý tốt nghĩa thì Ngân Tử khônggiải thích, nhưng Kiếm Nam nói, đâydự báo trước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của một âm mưu tàihại mệnh! Nhưng bây giờ sao Mộ Vân Lam lại tặng Hướng Thanh đồngtâm, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 còn Hướng Thanh sao lại nhận nó? Chẳng nhẽ... Mộ Vân Lam kẻxấu, không ý tốt với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phụ, định hại chàng!

 

Tôi hoang mang, Hướng Thanh lại gần, ôm tôi vào lòng, thân mật nói:

 

“A Hoa, ngươi về rồi à, đừngcắn đồ đạc lung tung, làm hỏng rồi không biết ăn nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 với người ta thế nào đâu.”

 

Tôi cắn cổ áo Hướng Thanh, lắc đầu, không biết giải thích với chàng thế nào về tin mưu tài hại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mệnh này, trong lúc giằng co, tôi gần làm rách mất y phục của chàng.

 

Tiểu Mao cũng chạy vào, ngồi trên góc tường nhìn chúng tôi. Hướng Thanh thấy Tiểu Mao cũng tỏ ra rất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vui mừng, chàng hỏi Tiểu Maophải con của tôi không, lại còn ra sức khen Tiểu Maoxinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đẹp, bộ lông trơn mượt, sau đó đặt tên cho Tiểu Hắc.

 

Tôi ghi nhớ cái tên chàng đặt cho con vào tim, định quay về sẽ đổi têncho Tiểu Mao. Nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tiểu Mao thì vẻ rất phẫn nộ,lăn lộn trên đất, phủ nhận cái tên này.

 

Hướng Thanh đặt tôi lên đùi, tiếp tục màimực, sau đó nhấc bút viết lên trên giấy, hình như đang tính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 toán đo,hơn nữa càng tính càng buồn rầu, cuối cùng không nhịn được, chàng vò tờgiấy ném đi.

 

“Ui da, đừng ném lung tung.” Bên ngoài vang lêntiếng nói không mấy nghiêm túc của tứ huynh, trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tay hắn cầm mộtcái quạt giấy trông vẻ rất tao nhã, bước chân vào trong phòng. “Đệđang phiền não © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chuyện gì? Vẫn chưa kiếm đủ tiền cưới vợ sao?”

 

“Ngày lạnh mang theo quạt làm gì? Bị bệnh à?” Hướng Thanh tâm trạng không tốt lên khẩu khí cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tốt.

 

“Đây khôngphải cái quạt bình thường đâu!” Tứ huynh lập tức vui vẻ giải thích,hắn mở quạt ra cho Hướng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Thanh nhìn, “Ta đã nhờ thánh thủ vẽ tranh vẽmột bức tranh của phu nhânhài tử ta lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đó đấy. Nhìn đi, đẹp không,hài tử tròn tuổi rồi, lần tổ chức đầy tuổi đó làm ta cười chết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mất...”

 

Rồi hắn thao thao bất tuyệt nói suốt nửa tiếng đồng hồ, cuối cùng HướngThanh bực mình dội gáo nước lạnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vào sự nhiệt tình của tứ huynh:

 

“Đúng là đẹp, nhưng huynh cũng không cần khoe khoang thế chứ?”

 

“Đố kị, ràng đệ đang đố kị.” Tứhuynh gập quạt lại. “Đố kị với sắc đẹp của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nương tử ta, sự thông minh của con trai ta.”

 

“Vớ vẩn.”

 

“Đệ định bao giờ cầu thân nương mà đệ thích.” Sắc mặt tứ huynh lập tức trở nên nghiêm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 túc.

 

Hướng Thanh lạnh nhạt đáp:

 

“Xảy ra chút chuyện.”

 

Sau đó chàng thành thật kể cho tứ huynh nghe một lượt những chuyện xảyra ngày hôm nay, rằng con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trai tôi tới đây rồi nhận chàng làm cha, cuốicùng tứ huynh đau lòng hỏi:

 

“Miêu Miêu cô nương một quả phụ nên đệ không định cầu thân nữa hay sao?

 

Hướng Thanh im lặng rất lâu rồi nói:

 

“Đệ phẫn nộ vì sao nàng không nói chuyện này với đệ ngay từ đầu?”

 

“Bởi không dám nói mà.” Tứhuynh phân tích.

 

Tôi ngọ nguậy lắc đầu trong lòng Hướng Thanh, thầm hét lên:

 

“Không phải thế, ta tưởng nam nhân vui khi vị hôn thê của mình đãcon...”

 

Đương nhiên, mèo thì không thể nói, Hướng Thanh tiếp tục thở dài:

 

“Giờ đệ đang buồn đây.”

 

“Nếu buồn thật thì thôi, thiên hạ thiếu nương tốt, cha kế không dễ làm đâu.” Tứ huynh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 an ủi.

 

“Không, đệ không buồn vì chuyện này.” Hướng Thanh buồn lắc đầu, đáp. “Đệbuồn trẻ con bảy, tám tuổi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cần phải đi học, sau này ăn mặc, rồi cònphải lấy vợ cho nó, tất cả đều cần tiền, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lẽ đệ phải kiếm đượcnhiều tiền hơn mớithể cầu thân được... không thể để trẻ con sốngkhổ.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Hoa Miêu Miêu, Hoa Miêu Miêu Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Hoa Miêu Miêu Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Hoa Miêu Miêu full, Hoa Miêu Miêu online, read Hoa Miêu Miêu, Quất Hoa Tán Lý Hoa Miêu Miêu

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 91 — Hoa Miêu Miêu

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc