Mở khóa để tiếp tục đọc
Để duy trì server và cập nhật truyện mới mỗi ngày, Góc Nhỏ Truyện rất cần sự ủng hộ từ bạn qua một lượt nhấn link tài trợ bên dưới.
✨ Click 1 lần duy nhất - Mở khóa TOÀN BỘ chương trong 60 phút tới!
Ủng hộ & Mở khóa ngay
Link chuyển hướng: Shopee/Lazada
Bay chừng nửa ngày thì cả hai vào địa phận Trinity. Từ đây không hiểu sao mà tâm trạng hai người trở nên bất an, tựa như có thứ gì đó đang âm thầm theo dõi bọn họ. Bay thêm một lúc nữa, giữa không gian trống rỗng bỗng hiện ra một con mắt hình tròn màu đỏ quạch, đường kính vừa đúng mười mét. Con mắt ấy vừa hiện, Đệ Nhất đã bị mất khống chế và rơi thẳng xuống mặt đất. Bản thân Ma Vương cũng không chịu được, tư thế bay loạng choạng, đành vội vã hạ cánh đáp xuống.
Từ giữa con mắt đỏ, hình bóng đẹp đẽ, trang nghiêm nhưng cô độc, sầu thảm của Thần Kiếm Thiên Ma từ từ hiện ra. Gã cưỡi trên lưng thần mã Hắc Vân, tay trái cầm Thiên Ma Kiếm, tay phải cầm Đại Hỏa Đế Kiếm, uy áp tỏa ra bốn phương.
Ma Vương ngửa mặt lên nhìn, nói lớn:
- Thần Kiếm Thiên Ma, còn nhớ ta không? Ta là Ma Vương, chủ nhân Thánh Đoàn. Đã mấy lần chúng ta có duyên gặp mặt mà chưa có lúc nào rảnh rỗi để cùng ngồi xuống hàn huyên tâm sự. Nay ta đến đây để giúp anh bạn.
Lúc này hai mắt của Thần Kiếm Thiên Ma đã lành. Gã cúi nhìn Ma Vương với dáng vẻ thờ ơ, nhạt giọng hỏi:
- Giúp chuyện gì?
- Giết Vũ Đế Quân, trả thù chuyện hắn giết cha anh bạn, làm nhục mẹ anh bạn, cướp người yêu của anh bạn…
Ma Vương vừa nói đến đây, đầu của Thần Kiếm Thiên Ma đã như muốn nổ tung. Gã nghiến răng, cặp mắt đen sì không nhìn thấy lòng trắng đâu, nói trèo trẹo:
- Câm mồm.
- Nếu anh bạn không trả thù thì thật không xứng làm thằng đàn ông chứ chưa nói đến làm Thần Kiếm Thiên Ma. Không Thiên Ma nào lại để cho một thằng đàn ông khác chiếm đoạt người mình yêu.
Thần Kiếm Thiên Ma vốn không muốn khơi lại chuyện cũ, bây giờ Ma Vương lại cứ nói oang oang giữa trời đất không hề ý tứ chút nào, trong lòng giận lắm. Cơ thể rời lưng ngựa, lấy tốc độ nhanh gấp hai trăm lần tốc độ âm thanh lao tới, dùng Thiên Ma Kiếm chặt đứt đầu Ma Vương.
Tốc độ của Thần Kiếm Thiên Ma vốn đã nhanh gấp đôi Ma Vương, đường tấn công lại nằm trong tầm kiểm soát của Mắt Quỷ, cho phép gã nhìn thấu mọi cử động, thậm chí can thiệp vào phản ứng của đối phương. Cú đánh vừa rồi một chiêu ăn ngay, Ma Vương không có cơ hội tránh né.
Một luồng khói đen cuồn cuộn bốc lên, cuốn lấy hai phần thân thể tách rời của Ma Vương, vọt một cái đã lùi ra đằng sau mấy chục mét. Ma Vương tái sinh, gương mặt nhợt nhạt nhưng vẫn nở nụ cười khiêu khích:
- Đúng là không hổ danh Thần Kiếm Thiên Ma. Ta muốn cùng ngươi đánh một trận hết sức xem ai thắng ai bại.
Thần Kiếm Thiên Ma quay về cưỡi trên lưng ngựa, đáp:
- Năm xưa ở rừng Ánh Sáng ngươi mạnh hơn ta nhiều, bây giờ ta mạnh hơn, còn cần thử sức làm gì.
Ma Vương tức giận nói:
- Ngươi chẳng qua chỉ dựa vào tốc độ và con mắt quỷ quái kia, có gì đáng kể đâu?
Câu nói ấy chỉ mang tính lấp liếm và không có giá trị thực tế nào cả, nhưng Thần Kiếm Thiên Ma vẫn cười nhạt.
- Vậy thì ta không dùng con mắt này nữa.
Con mắt đỏ nhắm lại và biến mất, lặng lẽ như lúc nó xuất hiện.
Ma Vương thấy áp lực trên người mình giảm đi, bèn cầm Vương Kiếm xông tới. Thần Kiếm Thiên Ma giục ngựa tránh được cú chém ấy, tay cầm Thiên Ma Kiếm đâm nhẹ một phát vào tim của Ma Vương, tuy không trúng nhưng lưỡi kiếm để lại một vệt dài màu đen nhơn nhớt là chất độc đặc hữu có nguồn gốc từ cơ thể Thiên Ma được kết hợp với thanh kiếm, chất độc này không tan đi mà cứ vấn vương trong không khí, theo thời gian bắt đầu chồng chất lên nhau tạo thành vòng vây bao quanh Ma Vương.
Ma Vương bị thanh kiếm vây hãm, càng đánh càng toát mồ hôi.
Những vệt dài ươn ướt nhìn qua đã biết là chất độc cực độ, chỉ dính một ít trên da thôi cũng để giết chết Kiếm Sĩ cấp bậc thấp, Kiếm Sĩ cấp cao có năng lực đề kháng tốt hơn nhưng bị vây hãm như thế này vẫn cảm thấy khó thở. Đầu óc choáng váng, cơ thể nặng nề.
Bản thân hắn cũng phả khói đen dày đặc với dụng ý trấn áp Thiên Ma, nhưng khói đen của lão cứ lại gần đối phương lại bị đẩy lùi, tựa như Thần Kiếm Thiên Ma đã tạo nên một đường ranh giới vô hình mà chắc chắn trong đó chỉ những vật chất được phép mới có thể tiến vào.
Điều càng quái dị hơn nữa là từ đầu trận tới giờ, Thần Kiếm Thiên Ma không dùng thanh Đại Hỏa Đế Kiếm trên tay mà chỉ cầm chơi chơi như vật trang trí, thêm vào đó gã vẫn ngồi trên lưng ngựa. Hành động này thật không khác gì lời sỉ nhục dành cho Ma Vương.
Cần biết rằng Hắc Vân tuy là thần mã nhưng tốc độ so với các Kiếm Sĩ rất chậm, cưỡi nó chẳng những không có tác dụng gì mà còn làm chậm khả năng xoay xở và biến mã chủ thành đích đến dễ nhắm cho các cuộc tấn công. Ma Vương đã cố tận dụng điều này nhưng cú đâm nào cũng bị Thần Kiếm Thiên Ma đỡ gạt được hết, dường như gã đọc thấu chuyển động của hắn và nhờ tốc độ siêu nhanh mà đường kiếm luôn đi sau tới trước.
Ma Vương cảm thấy mình đánh với Thần Kiếm Thiên Ma chẳng khác gì đứa trẻ con đánh với người lớn, lòng căm phẫn càng lúc càng tăng, liền hú lên một tiếng bắn ngược ra đằng sau.
Trên đầu gã hiện ra người khổng lồ, chính là Đại Sứ Ma Ấn. Đây là đòn tủ của Ma Vương.
Ấn Sứ Ma Vương bây giờ càng to hơn so với trước, cơ thể cũng cực kỳ đậm nét tựa như người thực. Gã cầm trên tay thanh kiếm năng lượng khổng lồ, theo sự sai khiến của Ma Vương mà chém xuống, tạo thành mười cơn sóng khí chồng chất lên nhau.
Ma Vương đã dùng đến tuyệt chiêu cuối cùng là Kiếm Khí rồi.
Năng lực của Ma Vương chỉ tạo ra được mười cơn sóng khí, tuy nhiên nhờ được Chúa Tể Vũ Trụ tiếp sức mà đòn đánh của Ấn Sứ lúc này mạnh gấp rưỡi so với thời trước, tỷ lệ nghe có vẻ nhỏ nhưng bởi sức mạnh tuyệt đối rất lớn nên vẫn mang lại cải thiện rõ rệt.
Thần Kiếm Thiên Ma thấy Kiếm Khí thì không dám coi thường nữa, cơ thể bay lên chắn trước mặt Hắc Vân, hai tay cầm chuôi Thiên Ma Kiếm, cơ thể bốc cháy rừng rực, cũng tiến vào trạng thái Kiếm Khí.
Trạng thái Kiếm Khí của gã bá đạo gấp nhiều lần Ma Vương, chẳng những nhiệt độ thiêu đốt cực cao mà còn lẫn các phân tử Nước Vàng độc nhất vô nhị trên đời.
Gã chém ngược lại một kiếm. Đạo Kiếm Khí của gã chỉ mang theo một cơn sóng khí duy nhất mà thôi. Không phải gã không tạo được nhiều hơn mà trong mắt gã, một cơn sóng khí cũng đủ rồi.
Kiếm Khí của Thần Kiếm Thiên Ma chạm vào Kiếm Khí của Ma Vương, dễ dàng đánh tan, dư lực vẫn còn liền xuyên thủng người Ma Vương khiến cơ thể của hắn tan rã.
Kiếm Khí của Thần Kiếm Thiên Ma mang theo Quỷ Dược Nước Vàng có tính khắc chế cực độ với sự sống, chỉ một giọt thôi cũng đủ giết cả triệu người. Ma Vương gào thét tìm cách tái sinh, nhưng mọi nỗ lực đều thất bại thảm hại, khói đen cứ tụ lại lại vỡ ra, thân thể không có cách nào hồi phục được.
Chẳng mấy chốc chỉ còn lại những âm thanh ù ù, độ đậm đặc của khói đen cũng giảm đi rất nhiều, xem chừng nếu kéo dài thêm một khoảng thời gian ngắn thì hắn sẽ vĩnh viễn tiêu biến vào hư vô.
Từ giữa con mắt đỏ, hình bóng đẹp đẽ, trang nghiêm nhưng cô độc, sầu thảm của Thần Kiếm Thiên Ma từ từ hiện ra. Gã cưỡi trên lưng thần mã Hắc Vân, tay trái cầm Thiên Ma Kiếm, tay phải cầm Đại Hỏa Đế Kiếm, uy áp tỏa ra bốn phương.
Ma Vương ngửa mặt lên nhìn, nói lớn:
- Thần Kiếm Thiên Ma, còn nhớ ta không? Ta là Ma Vương, chủ nhân Thánh Đoàn. Đã mấy lần chúng ta có duyên gặp mặt mà chưa có lúc nào rảnh rỗi để cùng ngồi xuống hàn huyên tâm sự. Nay ta đến đây để giúp anh bạn.
Lúc này hai mắt của Thần Kiếm Thiên Ma đã lành. Gã cúi nhìn Ma Vương với dáng vẻ thờ ơ, nhạt giọng hỏi:
- Giúp chuyện gì?
- Giết Vũ Đế Quân, trả thù chuyện hắn giết cha anh bạn, làm nhục mẹ anh bạn, cướp người yêu của anh bạn…
Ma Vương vừa nói đến đây, đầu của Thần Kiếm Thiên Ma đã như muốn nổ tung. Gã nghiến răng, cặp mắt đen sì không nhìn thấy lòng trắng đâu, nói trèo trẹo:
- Câm mồm.
- Nếu anh bạn không trả thù thì thật không xứng làm thằng đàn ông chứ chưa nói đến làm Thần Kiếm Thiên Ma. Không Thiên Ma nào lại để cho một thằng đàn ông khác chiếm đoạt người mình yêu.
Thần Kiếm Thiên Ma vốn không muốn khơi lại chuyện cũ, bây giờ Ma Vương lại cứ nói oang oang giữa trời đất không hề ý tứ chút nào, trong lòng giận lắm. Cơ thể rời lưng ngựa, lấy tốc độ nhanh gấp hai trăm lần tốc độ âm thanh lao tới, dùng Thiên Ma Kiếm chặt đứt đầu Ma Vương.
Tốc độ của Thần Kiếm Thiên Ma vốn đã nhanh gấp đôi Ma Vương, đường tấn công lại nằm trong tầm kiểm soát của Mắt Quỷ, cho phép gã nhìn thấu mọi cử động, thậm chí can thiệp vào phản ứng của đối phương. Cú đánh vừa rồi một chiêu ăn ngay, Ma Vương không có cơ hội tránh né.
Một luồng khói đen cuồn cuộn bốc lên, cuốn lấy hai phần thân thể tách rời của Ma Vương, vọt một cái đã lùi ra đằng sau mấy chục mét. Ma Vương tái sinh, gương mặt nhợt nhạt nhưng vẫn nở nụ cười khiêu khích:
- Đúng là không hổ danh Thần Kiếm Thiên Ma. Ta muốn cùng ngươi đánh một trận hết sức xem ai thắng ai bại.
Thần Kiếm Thiên Ma quay về cưỡi trên lưng ngựa, đáp:
- Năm xưa ở rừng Ánh Sáng ngươi mạnh hơn ta nhiều, bây giờ ta mạnh hơn, còn cần thử sức làm gì.
Ma Vương tức giận nói:
- Ngươi chẳng qua chỉ dựa vào tốc độ và con mắt quỷ quái kia, có gì đáng kể đâu?
Câu nói ấy chỉ mang tính lấp liếm và không có giá trị thực tế nào cả, nhưng Thần Kiếm Thiên Ma vẫn cười nhạt.
- Vậy thì ta không dùng con mắt này nữa.
Con mắt đỏ nhắm lại và biến mất, lặng lẽ như lúc nó xuất hiện.
Ma Vương thấy áp lực trên người mình giảm đi, bèn cầm Vương Kiếm xông tới. Thần Kiếm Thiên Ma giục ngựa tránh được cú chém ấy, tay cầm Thiên Ma Kiếm đâm nhẹ một phát vào tim của Ma Vương, tuy không trúng nhưng lưỡi kiếm để lại một vệt dài màu đen nhơn nhớt là chất độc đặc hữu có nguồn gốc từ cơ thể Thiên Ma được kết hợp với thanh kiếm, chất độc này không tan đi mà cứ vấn vương trong không khí, theo thời gian bắt đầu chồng chất lên nhau tạo thành vòng vây bao quanh Ma Vương.
Ma Vương bị thanh kiếm vây hãm, càng đánh càng toát mồ hôi.
Những vệt dài ươn ướt nhìn qua đã biết là chất độc cực độ, chỉ dính một ít trên da thôi cũng để giết chết Kiếm Sĩ cấp bậc thấp, Kiếm Sĩ cấp cao có năng lực đề kháng tốt hơn nhưng bị vây hãm như thế này vẫn cảm thấy khó thở. Đầu óc choáng váng, cơ thể nặng nề.
Bản thân hắn cũng phả khói đen dày đặc với dụng ý trấn áp Thiên Ma, nhưng khói đen của lão cứ lại gần đối phương lại bị đẩy lùi, tựa như Thần Kiếm Thiên Ma đã tạo nên một đường ranh giới vô hình mà chắc chắn trong đó chỉ những vật chất được phép mới có thể tiến vào.
Điều càng quái dị hơn nữa là từ đầu trận tới giờ, Thần Kiếm Thiên Ma không dùng thanh Đại Hỏa Đế Kiếm trên tay mà chỉ cầm chơi chơi như vật trang trí, thêm vào đó gã vẫn ngồi trên lưng ngựa. Hành động này thật không khác gì lời sỉ nhục dành cho Ma Vương.
Cần biết rằng Hắc Vân tuy là thần mã nhưng tốc độ so với các Kiếm Sĩ rất chậm, cưỡi nó chẳng những không có tác dụng gì mà còn làm chậm khả năng xoay xở và biến mã chủ thành đích đến dễ nhắm cho các cuộc tấn công. Ma Vương đã cố tận dụng điều này nhưng cú đâm nào cũng bị Thần Kiếm Thiên Ma đỡ gạt được hết, dường như gã đọc thấu chuyển động của hắn và nhờ tốc độ siêu nhanh mà đường kiếm luôn đi sau tới trước.
Ma Vương cảm thấy mình đánh với Thần Kiếm Thiên Ma chẳng khác gì đứa trẻ con đánh với người lớn, lòng căm phẫn càng lúc càng tăng, liền hú lên một tiếng bắn ngược ra đằng sau.
Trên đầu gã hiện ra người khổng lồ, chính là Đại Sứ Ma Ấn. Đây là đòn tủ của Ma Vương.
Ấn Sứ Ma Vương bây giờ càng to hơn so với trước, cơ thể cũng cực kỳ đậm nét tựa như người thực. Gã cầm trên tay thanh kiếm năng lượng khổng lồ, theo sự sai khiến của Ma Vương mà chém xuống, tạo thành mười cơn sóng khí chồng chất lên nhau.
Ma Vương đã dùng đến tuyệt chiêu cuối cùng là Kiếm Khí rồi.
Năng lực của Ma Vương chỉ tạo ra được mười cơn sóng khí, tuy nhiên nhờ được Chúa Tể Vũ Trụ tiếp sức mà đòn đánh của Ấn Sứ lúc này mạnh gấp rưỡi so với thời trước, tỷ lệ nghe có vẻ nhỏ nhưng bởi sức mạnh tuyệt đối rất lớn nên vẫn mang lại cải thiện rõ rệt.
Thần Kiếm Thiên Ma thấy Kiếm Khí thì không dám coi thường nữa, cơ thể bay lên chắn trước mặt Hắc Vân, hai tay cầm chuôi Thiên Ma Kiếm, cơ thể bốc cháy rừng rực, cũng tiến vào trạng thái Kiếm Khí.
Trạng thái Kiếm Khí của gã bá đạo gấp nhiều lần Ma Vương, chẳng những nhiệt độ thiêu đốt cực cao mà còn lẫn các phân tử Nước Vàng độc nhất vô nhị trên đời.
Gã chém ngược lại một kiếm. Đạo Kiếm Khí của gã chỉ mang theo một cơn sóng khí duy nhất mà thôi. Không phải gã không tạo được nhiều hơn mà trong mắt gã, một cơn sóng khí cũng đủ rồi.
Kiếm Khí của Thần Kiếm Thiên Ma chạm vào Kiếm Khí của Ma Vương, dễ dàng đánh tan, dư lực vẫn còn liền xuyên thủng người Ma Vương khiến cơ thể của hắn tan rã.
Kiếm Khí của Thần Kiếm Thiên Ma mang theo Quỷ Dược Nước Vàng có tính khắc chế cực độ với sự sống, chỉ một giọt thôi cũng đủ giết cả triệu người. Ma Vương gào thét tìm cách tái sinh, nhưng mọi nỗ lực đều thất bại thảm hại, khói đen cứ tụ lại lại vỡ ra, thân thể không có cách nào hồi phục được.
Chẳng mấy chốc chỉ còn lại những âm thanh ù ù, độ đậm đặc của khói đen cũng giảm đi rất nhiều, xem chừng nếu kéo dài thêm một khoảng thời gian ngắn thì hắn sẽ vĩnh viễn tiêu biến vào hư vô.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!