GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 26

Đã copy!
Trước
#0 Chuương 25 #1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112
Tiếp

Chương 026 Chưởng quỹ của quán trà

Thương Thanh Nguyệt không ngạc nhiên chút nào khi ta sẽ hỏi như vậy.

Từ nhỏ đã như vậy, nếu như làm chuyện không thể đạt được kết quả mong muốn, Thương Phi Dao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đều sẽ nghĩ cách đẩy trách nhiệm đến trên đầu người khác, y, anh trai y, còn Thương Minh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Hòe, đều từng bị Thương Phi Dao đẩy trách nhiệm, số lần y bị cô ta đẩy trách nhiệm đặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 biệt nhiều.

Giống như lần này, cho trong lòng Thương Phi Dao biết nguyên nhân hết thảy những thứ này đều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9Thương Minh Trì, nhưng ta không dám đi tìm Thương Minh Trì hỏi, thậm chí ngay cả căm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 hận cũng không dám có, bởi vì trong nhà này bây giờ, Thương Minh Trìngười duy nhất được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nội và cha mẹ gửi gắm hi vọng,ta nào dám thất lễ chỉ một chút, thậm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chí những người này bảota sau khi trở về phải ngoan ngoãn làm vui lòng chủ mẫu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 trong nhà, cô ta cũng chỉ thể đồng ý.

Thương Thanh Nguyệt thì khác, từ nhỏ ta đã quen thói gặp chuyện thì lập tức đẩy trách nhiệm lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đầu y, huống chi chuyện lần này, biểu hiện của Thương Thanh Nguyệt chút quá bình tĩnh.

Hiềm khích giữa bọn họ sâu, suy bụng ta ra bụng người, nếu như Thương Thanh Nguyệt xui xẻo, nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 không chừng ta còn sẽ vui vẻ ăn mừng một phen, làm sao bình tĩnh như thế.

Thương Thanh Nguyệt nhếch môi cười nhẹ, vốn y không định nói thêm cái gì, nhưng nếu người ta đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đưa đến cửa, y không làm chút đó hình như chút lãng phí, thế nói, "Chuyện hôn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nhân của cô Thương Minh Trì làm mai, chuyệncũng nên nói cho biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 mới phải, hay cảm thấy gã sẽ lén nói cho tôi tin tức biết được?".

"Anh...". Thương Phi Dao trừng lớn hai mắt nhìn Thương Thanh Nguyệt, trong đôi mắt sưng là tơ máu li © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ti.

mà, đúng là tôi biết được một chuyện khác". Thương Thanh Nguyệt cười một tiếng nói tiếp, "Nghe nói những © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chuyện Thương Minh Trì biết được, bác trai cũng biết".

"Anh nói dối". Thương Phi Dao chắc như đinh đóng cột nói, hấp cũng theo đó trở nên dồn dập, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ngực nhanh chóng phập phồng.

Chuyện anh cả hèn mạt kia của ta làm ra ta đã biết, nhưng nếu cha luôn cưng chiều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ta cũng biết...

Trong nháy mắt Thương Phi Dao cảm thấy tay chân đều trở nên lạnh lẽo.

Nhìn sắc mặtta tái nhợt, đột nhiên Thương Thanh Nguyệt cảm thấy vơi bớt hứng thú, lười biếng nói, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 "Tôi lừa hay không, đi hỏi chamột chút chẳng phải sẽ sao".

Nói xong lập tức kéo Tần Lạc Xuyên rời đi.

Thương Phi Dao ngơ ngẩn đứng cửa, ta không dám đi hỏi.

***

Lúc hai người mang theo đồ vật đi đến thăm hỏi, đã lựa chọn đi xuyên qua thôn, như vậy người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 trong thôn biết bọn họ đã đến, cũng thể tránh được rất nhiều khả năng sẽ xuất hiện đồn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đãi vớ vẩn.

Lúc trở về hai người vẫn đi đường cũ, trên đường gặp được kẻ nhiều chuyện muốn thảo luận những chuyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 kia của nhà họ Thương với bọn họ, Thương Thanh NguyệtTần Lạc Xuyên đều xụ mặt, ứng phó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đôi câu cho xong chuyện.

Mãi đến khi rời khỏi thôn gia, Thương Thanh Nguyệt mới nhỏ giọng hỏi Tần Lạc Xuyên, "Phu quân, chàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cảm thấy lúc nãy ta rất quá đáng không?".

Trước kia lúc mẹ còn sống, thì thường xuyên nói với y, một số việc đừng so đo quá mức, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 phần lớn đàn ông thích nhỏ nhẹ dịu dàng, nhưng Thương Thanh Nguyệt không làm được.

Cha mất sớm, mẹ cũng không phải người thể chống đỡ một gia đình, nếu y anh trai không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 kiên cường một chút, chỉ sợtrong cái nhà kia đã sớm bị ức h**p đến xương cốt cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 không còn.

Nhưng sau khi gặp được Tần Lạc Xuyên, y do dự, sợ hành vi của bản thân khiến hắn không vui. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9

Suy cho cùng Thương Phi Dao đã đến nông nỗi này, rất nhiều người sẽ cho rằng phải biết khoan dung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 độ lượng, không cần phải đến nước này rồi còn nói cho ta những cái đó.

Tần Lạc Xuyên nghe vậy sửng sốt trong chốc lát, quay đầu hỏi, "Sao lại hỏi như vậy?".

"Có lẽ Thương Phi Dao biết Thương Minh Trì đã làm những chuyện đó, ta còn nói cho ta cha © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ta cũng biết...". Thương Thanh Nguyệt nhỏ giọng nói, "Nói cho Thương Phi Dao biết anh trai cả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chata cùng nhau gài bẫy ta, chắc chắnđánh một đòn mạnh vào tâm của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ta".

"Em suy nghĩ cái gì vậy". Tần Lạc Xuyên nhẹ nhàng nhéo mặt Thương Thanh Nguyệt, nói, "Chỉ có đứa ngốc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 bị ức h**p mới không đánh trả".

Khi tận thế hắn đã nhìn quá nhiều các loại nhân tính xấu xí, nếu thật sự ra tay, ước chừng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 độc ác hơn Thương Thanh Nguyệt rất nhiều lần, ngay cả những chuyện Thương Thanh Nguyệt vừa mới làm này, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9trong mắt hắn cũng giống như con chó hoang thường xuyên đuổi theo con thỏ lại tự mình nhảy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 vào bẫy rập của thợ săn, nhưng lại chất vấn phải con thỏ hợp tác với thợ săn không, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 con thỏ tức giận bèn ném vào trong bẫy một cục đá thôi.

Hơn nữa nhìn phu lang nhà mình hai ba câu nói nhẹ nhàng đã khiến bộ dáng của cực phẩm kia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tức giận đến không nói ra lời, Tần Lạc Xuyên cảm thấy rất hả giận.

Thương Thanh Nguyệt liếc Tần Lạc Xuyên một cái, mặt chút đỏ, phu quân nhà mình cái gì cũng tốt, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chỉ có đôi khi không quá đứng đắn, đâu giống những người đọc sách khác, quy quy củ củ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nhưng trong lòng lại âm thầm cảm thấy, thật ra phu quân nhà mình như vậy cũng không tệ chút © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nào, khóe miệng cũng không tự chủ được nhếch lên.

***

Tuy rằng ngày mùa đông sớm tối đều lạnh, nhưng ánh mặt trời giữa trưa lại rất tươi đẹp, thêm làn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 gió cũng lớn, phơi một ít đồ cũng dễ khô.

Sau khi hai người về nhà, thì bắt đầu bận rộn.

Trước đó đã nói buổi tối sẽ bắt đầu đốt giường đất cho Tần Ngôn, Tần Lạc Xuyên cần phải vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 núi đốn củi, tích trữ thêm một ít củi để trong nhà, mùa đông cũngthể dùng thoải mái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 hơn.

Ban đầu Thương Thanh Nguyệt muốn đi cùng, nhưng bị Tần Lạc Xuyên từ chối, nhớ lại trước đây lúc hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 người vừa mới định chuyện cưới xin, mỗi ngày cụ Thương đều bắt Thương Thanh Nguyệt lên núi đốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 củi, sức lực vốn của song nhi đã yếu hơn đàn ông một ít, huống chi còn là so © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 sánh với Tần Lạc Xuyên.

Phần lớn thời gian sau này, đều buổi sáng Tần Lạc Xuyên đi lên núi đốn xong củi, Thương Thanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Nguyệt chỉ cần gánh về được.

Biết bản thân đi đốn củi một ngày, khả năng thu hoạch còn không bằng một canh giờ của Tần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Lạc Xuyên, Thương Thanh Nguyệt cũng không khăng khăng muốn đi theo, sao chuyện trong nhà cũng nhiều, y © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thu xếp trong nhà cũng giống vậy.

Trong mấy ngày kế tiếp, ban ngày mỗi ngày Tần Lạc Xuyên đều chạy vào trong núi,hắn đốn củi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 hay đi đường, tốc độ đều nhanh, hơn nữa mỗi lần gánh cũng nhiều hơn so với người khác, rất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nhanh củi đốt đã chất gần nửa sân, phần lớn đều chặt đứt cả cây khô.

Ước lượng đại khái một chút, cảm thấy cho một nhà ba người mỗi ngày không ngừng đốt hai chậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 than, hết mùa đông này cũng không dùng hết, Tần Lạc Xuyên mới không tiếp tục vào núi.

Thương Thanh Nguyệt cũng đã làm không ít chuyện, đầu tiên quét dọn giường đất trong phòng phụ phía Tây, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 để Tần Ngôn dọn vào.

Lại thu thập quần áo trong nhà, cắt thành từng miếng vải khổ thích hợp, dùng hồ gạo dán dính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 từng lớp một trên tấm ván gỗ, chờ sau khi khô, thể dùng làm đế giày vải.

Còn quần áo mùa đông của ba người cũng phải làm, chuyện này tuy Tần Ngôn cũng thể giúp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đỡ một ít việc, nhưng phần lớn vẫn cần qua tay Thương Thanh Nguyệt mới được, nhất lúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 may quần áo, năng maysứt sẹo kia của Tần Ngôn, cho cha, Thương Thanh Nguyệt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cũng không dám để ông may lên quần áo, quả thật đang phá đồ.

Sau khi may xong quần áo mùa đông, mới bắt đầu bắt tay làm giày bông.

Chuyện này lúc Tần Lạc Xuyên còn nhỏ đã thấy ngoại làm, trình tựbản thật ra cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 khác nhau, hắn ấn tượng sâu sắc nhất, là thời điểm ngoại đóng đế giày, giữ ấm, đế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 giày đều sẽ làm hơi dày một chút, hồ gạo vải vóc vốn không dễ dàng đâm xuyên qua, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 huống chi còn tầng tầng lớp lớp xếp chồng lên nhau, lúc đó bà ngoại lớn tuổi sức lực © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 yếu, mỗi một kim đều dùng sức lực rất lớn mới có thể đâm xuyên qua.

Lúc Thương Thanh Nguyệt dùng giỏ tre đựng đồ vật cần thiết để đóng đế giày đến, Tần Lạc Xuyên chú © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ý nhìn qua, quả nhiên ngoài những thứ kim chỉ vải vóc ra, còn một cái khoan nhỏ dùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 để khoan lỗ,một món đồ giống như chiếc nhẫn đeo vào ngón tay dùng để nâng mũi kim. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9

Chờ sau khi Thương Thanh Nguyệt sắp xếp chỉnh tề đế giày, Tần Lạc Xuyên thăm hỏi, "Nếu không thì, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 để ta làm đế giày nhé?".

Thương Thanh Nguyệt sửng sốt một chút, sau đó quả quyết từ chối, nói, "Không được".

"Tại sao?". Tần Lạc Xuyên khó hiểu.

Thương Thanh Nguyệt nói, "Nào người đàn ông nào làm chuyện này, huống chi sau này chàng còn phải thi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 công danh, nếu để người ta biết, hại đối với danh tiếng".

Tần Lạc Xuyên sửng sốt một chút, bật cười nói, "Chúng ta đóng cửa lại trong nhà, ai biết được? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Chắc chắn cha sẽ không nói".

Tiếp đó cười trêu nói, "Hayem muốn nói cho người khác biết,nhà phu quân giúp em làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 việc thêu thùa may vá?".

Thương Thanh Nguyệt đỏ mặt, thốt lên, "Sao ta thể đi nói với người khác chứ".

"Thế không phải được rồi sao". Tần Lạc Xuyên nói, "Đến đây, dạy phu quân nhà em một chút, phải làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 như thế nào".

Thương Thanh Nguyệt không lay chuyển được hắn, cuối cùng hai người thương lượng một chút, quyết định Thương Thanh Nguyệt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 làm hiệu chỗ đâm kim, Tần Lạc Xuyên dùng khoan nhỏ khoan lỗ, chuyện khác vẫn giao cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Thương Thanh Nguyệt làm.

Tần Lạc Xuyên sức lực lớn, mỗi lần cầm khoan nhỏ đâm một cái lên trên đế giày dày kia chính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 một cái lỗ, cả đêm đã giải quyết xong tất cả đế giày Thương Thanh Nguyệt làm ra, lúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 sau Thương Thanh Nguyệt lại đóng đế giày thì nhẹ nhàng hơn, tốc độ cũng sẽ nhanh hơn rất nhiều. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9

Thời gian trôi nhanh, sau khi chuẩn bị gần xong đồ vật trong nhà cần thiết để trải qua mùa đông, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Tần Lạc Xuyên và Thương Thanh Nguyệt lại bắt đầu đi đi về về giữa nhà trấn trên.

Thời tiết càng ngày càng lạnh, mỗi lần hai người xuất phát vào buổi sáng, đều rét lạnhcùng.

Sau khi Hạ Phi Tinh biết được, chạng vạng cùng ngày cho người đánh xe ngựa đến chờ cửa của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cửa hàng, nói cho bọn họ mượn dùng.

Nếu chỉ một mình Tần Lạc Xuyên nói, nhất định hắn sẽ từ chối, nhưng nghĩ đến đã đi bộ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nhiều ngày Thương Thanh Nguyệt cũng lạnh đến chóp mũi đỏ bừng, bèn đồng ý.

Trên đường trở về, Tần Lạc Xuyên đánh xe, Thương Thanh Nguyệt ngồi bên trong vén mành lên nói chuyện phiếm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 với hắn.

Trải qua nhiều ngày vất vả đi đi về về, cũng đã hoàn thành không ít chuyện, hai người không chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tiếp nhận gần như toàn bộ tiểu nhị hiện tại trong tửu lâu của chưởng quỹ Tôn,còn dưới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 sự giới thiệu của Dương Hi, Thương Thanh Nguyệt chọn một người thuyết thư, chờ sau này khai trương quán © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 trà, buổi chiều mỗi ngày lẻ, để người thuyết thư quán trà kể chuyện một canh giờ.

Còn đầu bếp chính chưởng quỹ Tôn nói trước đây, cũng đã quyết định xong.

điều phải chờ đến sau khi chưởng quỹ Tôn dọn đến phủ thành, mới bắt đầu theo Thương Thanh Nguyệt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 học tập món ăn của bọn họ.

"Bây giờ chỉ còn chưởng quỹ". Thương Thanh Nguyệt chút ưu sầu nói.

Mặc chồng chồng hai người đã nhất trí từ trước, những chuyện lớn sẽ do Thương Thanh Nguyệt quyết định, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nhưng y không cách nào giống với chưởng quỹ Tôn, thời thời khắc khắc đều cửa hàng, vẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cần tìm một chưởng quỹ trông coi cửa hàng mới được.

"Không phải chưởng quỹ Tiền nói sẽ giới thiệu cậu em họ của ông ấy đến đây sao". Tần Lạc Xuyên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nói, "Ngày mai chúng ta lại đi xem thử".

"Được". MặcThương Thanh Nguyệt đồng ý, nhưng thật ra trong lòng cũng không ôm bao nhiêu hi vọng, quan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 trọng phải tìm một chưởng quỹ hợp ý, nào chuyện dễ dàng như vậy.

Mặt trời còn chưa xuống núi, nhiệt độ không khí đã bắt đầu giảm xuống nhanh chóng, Tần Lạc Xuyên quay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đầu dặn dò Thương Thanh Nguyệt, "Em thả mành xuống đi, bên trong nghỉ ngơi một chút, bên ngoài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 gió lớn".

Thương Thanh Nguyệt không chút nghĩ ngợi đã từ chối nói, "Không cần".

Tần Lạc Xuyên nhìn dáng vẻ đó của y, đoán chừng nghiêng người nói chuyện với mình cũng khó chịu, hơn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nữa không thả mành xuống, gió bên ngoài theo đó thổi vào, suy nghĩ một chút rồi nói, "Thế có © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 muốn ngồi phía trước với ta không".

Thương Thanh Nguyệt do dự, y chút muốn ra đó ngồi, nhưng lại cảm thấy không tốt lắm, mặc dù © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 sắc trời chút tối, nhưng trên đường thỉnh thoảng sẽ người đi đường, nếu bị người khác nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thấy, cứ cảm thấy có chút xấu hổ, thế chần chừ nói, "Không sao chứ?".

"Như thế thì có làm sao, chúng ta vốn đã chồng chồng". Tần Lạc Xuyên biết y đang băn khoăn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 điều gì, lại tìm một do, "Huống chi nếu trong xe ngựa của chúng ta chất đầy đồ vật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chẳng đủ một người ngồi, lẽ nào còn phải một người đánh xe, một người đi bộ một mình à". © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9

Thương Thanh Nguyệt cảm thấy lí, lập tức nhích đến phía trước, cùng ngồi phía trước với Tần Lạc Xuyên. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9

Y vừa mới ngồi xong, Tần Lạc Xuyên lập tức kéo mở áo choàng trên người, kéo người qua cùng nhau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 bọc kín, nói, "Như vậy bớt lạnh hơn".

Áo choàng hai năm trước Tần Ngôn mua cho hắn, lông thỏ màu xám không đẹp đẽ gì, nhưng cực © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 giữ ấm, hơn nữa hắn vốn thể nhiệt, Thương Thanh Nguyệt bị hắn ôm chặt một lát đã cảm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 giác được một luồng khí nóng truyền đến người mình, còn ấm áp hơn trong xe nhiều.

Mặt đường bằng phẳng, xe ngựa lại đi về phía trước với tốc độ đều đều, bởi vậy rất khó cảm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 giác được xóc nảy.

Cả người Thương Thanh Nguyệt đều giấu trong áo choàng của Tần Lạc Xuyên, chỉ lộ ra một đôi mắt, liếc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 mắt nhìn quanh một vòng, thấy trên đường không người đi đường, gần đó cũng khôngthôn, bèn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chậm rãi vươn tay, ôm lấy vòng eo thon chắc mạnh mẽ của người bên cạnh.

"Mệt mỏi à?". Tần Lạc Xuyên nghiêng đầu hỏi, hấp ấm áp phảtrên trán Thương Thanh Nguyệt, Thương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Thanh Nguyệt chỉ cảm thấy cả khuôn mặt chút nóng.

Sợ nói mệt mỏi phu quân sẽ bảo y vào trong xe ngựa nghỉ ngơi,vậy Thương Thanh Nguyệt chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ậm nói, "Vẫn ổn".

Tần Lạc Xuyên nào khôngtâmcủa y, chỉ phu lang đã cố ý thân cận, trừ khi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đầu óc hắn vấn đề mới thể vạch trần.

Lại ôm người vào sát bên người, nói, "Dựa gần thêm một chút đi".

Thương Thanh Nguyệt theo lời dựa gần thêm một chút, nói tiếp, "Phu quân, một thời gian nữa chúng ta cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 mua một chiếc xe ngựa đi".

"Được". Tần Lạc Xuyên đáp không chút do dự, chờ sau khi quán trà khai trương, những ngày chạy đến trấn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 trên chỉ nhiều không ít, một chiếc xe ngựa thể thuận tiện hơn không ít, bây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 giờ thì Hạ Phi Tinh cho mượn dùng, chỉ cũng không thể mượn lâu, cho Hạ Phi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Tinh không thèm để ý, thời gian dài chính bọn họ cũng sẽ xấu hổ.

Ngày hôm sau hai người lại đến gặp cậu em họ của chưởng quỹ Tiền.

Vừa nghe được tên của cậu em họ chưởng quỹ Tiền, vẻ mặt của Tần Lạc Xuyên Thương Thanh Nguyệt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đều không nhịn đượcchút cổ quái.

Cũng không biết tên của hai anh em này diệu nhân nào đặt, lại thể một người tên Tiền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Phục Lai, một người tên Tiền Như Sơn.

Khác với vẻ ngoài mập mạp cười híp mắt của Tiền Phục Lai, Tiền Như Sơn một người trung niên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 gầy lại nghiêm túc, nhưng thời điểm trả lời câu hỏi của hai người Tần Lạc Xuyên, lại khá © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 giống người anh của mình, không kiêu ngạo không tự ti, ràng mạch lạc.

Quan trọng là, cho phần lớn thời điểmmột song nhi như Thương Thanh Nguyệt đang đặt câu hỏi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cho ông, nhưng ông cũng không lộ ra thần sắc khác thường.

Đợi đến khi trò chuyện gần xong, Tiền Phục Lai nhìn nét mặt của Thương Thanh Nguyệt Tần Lạc Xuyên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đều rất vừa lòng, mới nói, "Trước đây Như Sơn cũng giống ta, làm việc cho ông chủ Hạ, chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9sau đó trong nhà xảy ra chút chuyện, bèn bỏ công việc ban đầu, nay chuyện đã xong, vốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 phải về nơi đó của ông chủ Hạ, nhưng thấy nơi này của cậu đang tìm chưởng quỹ, ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ông chủ Hạ đều bảo hắn đến thử xem".

Từ lúc nhượng lại quán trà cho đến bây giờ, Tiền Phục Lai giúp không ít chuyện, cũng biết hai người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Tần Lạc Xuyên một ít công thức món ăn bánh ngọt người khác không có, vị trí chưởng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 quỹ, đương nhiên cần một người đáng tin, lại thể đảm bảo sẽ không bị người khác mua chuộc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 mới được.

Theo ông ấy thấy, không có ai thích hợp hợp cậu em họ của ông.

Ông không nói lời này, Thương Thanh Nguyệt cũng đã quyết định chọn Tiền Như Sơn, bởi vậy cười cười nói, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 "Vậy về sau hai người đã cách vách nhau, đã nghĩ ra được nên xưng thế nào chưa?". © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9

Tiền Phục Lai cười nói, "Chuyện này thì dễ, cứ gọi Tiền đại chưởng quỹ và Tiền nhị chưởng quỹ© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 được".

Đến đây kết thúc, nhân viên cần thiết của quán trà cuối cùng đã hoàn toàn quyết định xong, chỉ chờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chưởng quỹ Tôn dọn đi rồi, lại huấn luyện một đợt, thể chọn ngày khai trương.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#0 Chuương 25 #1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Con Đường Thăng Cấp Ở Thế Giới Khác, Con Đường Thăng Cấp Ở Thế Giới Khác Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Con Đường Thăng Cấp Ở Thế Giới Khác Đam Mỹ, truyện Đam Mỹ hay, Con Đường Thăng Cấp Ở Thế Giới Khác Điền văn, truyện Điền văn hay, Con Đường Thăng Cấp Ở Thế Giới Khác Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Con Đường Thăng Cấp Ở Thế Giới Khác Xuyên Nhanh, truyện Xuyên Nhanh hay, Con Đường Thăng Cấp Ở Thế Giới Khác full, Con Đường Thăng Cấp Ở Thế Giới Khác online, read Con Đường Thăng Cấp Ở Thế Giới Khác, Yên Hỏa Nhân Gia Con Đường Thăng Cấp Ở Thế Giới Khác

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 26 — Con Đường Thăng Cấp Ở Thế Giới Khác

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

NEW