GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 103

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Chương 103 – Em là dũng khí của ta

Tần Lạc Xuyên biết bản thân đang nằm mơ.

Nước sông lạnh băng đã ngập đến cằm, nếu tiếp tục dâng lên nữa, thì sẽ ngập qua mũimiệng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 làm hắn không cách nàohấp. Nhưng chohắn cố gắng thế nào, cả người cũng đều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mềm nhũn, không thể nổi lên từ trong nước sông.

Phao cứu sinh vốn nên xuất hiện nhưng ở trong mơ cũng không thấy bóng dáng.

Điều duy nhất khiến hắn cảm thấy an ủi chính cho dù nước đã ngập đến cằm rồi, nhưng© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hấp vẫn không khó khăn.

Quả nhiên hiện tượng chỉtrong mơ.

Rét lạnh ngấm ra từ trong xương, làm hàm răng hắn cũng đang run lên, cố gắng muốn tỉnh lại, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thể lại hoàn toàn không nghe sai khiến.

Giãy giụa không biết bao lâu, Tần Lạc Xuyên cảm giác trước mặt đột nhiên xuất hiện một người, tuy rằng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hắn chẳng nhớ nổi ai, nhưng lại biết bản thân và đối phương cực thân thiết, hơn nữa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 người này vừa xuất hiện, hoảng loạn và sợ hãi trước đó đều biến mất, chỉ cảm thấy rất yên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tâm rất an lòng.

Sau đó người đó vươn tay về phía hắn, một tay kéo hắn ra từ trong nước, một tay khác thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đặt trên trán hắn.

Lòng bàn tay mềm mại phủ lên trán, không thể nói lạnh lẽo hay ấm áp, nhưng làm Tần Lạc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Xuyên thoải mái đến thở ra một hơi.

Ngay sau đó lập tức thoát khỏi sự giam cầm của cảnh trong mơ.

Mở mắt ra đã thấy ngay gương mặt lo lắng của Thương Thanh Nguyệt gần trong gang tấc, Tần Lạc Xuyên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 muốn vươn tay chạm vào hàng mày đang nhíu chặt của y, lại phát hiện không nâng lên nổi.

Đầu hắn vốn đang gối trên đùi Thương Thanh Nguyệt, một bàn tay cũng được Thương Thanh Nguyệt nắm lấy, mới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vừa cử động một chút Thương Thanh Nguyệt đã nhận ra, vội vàng mở miệng ngăn cản, "Phu quân đừng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhúc nhích, chàng đang phát sốt".

Tần Lạc Xuyên sửng sốt một chút, tiếp theo cười khổ trong lòng, hóa ra phát sốt, khó trách sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cảm thấy cả người không sức.

Song, ngẫm lại cũng phải, hắn vốn đã bị thương, lại ngâm trong nước sông lâu như vậy, mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sau đó uống thuốc hạ sốt và kháng viêm, nhưng tác dụng thể tạo ra cũng chỉ bao lớn, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trước đó không sao chẳng qua là bởi vì trong tiềm thức hiểu không thể bệnh, bây giờ người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108thể làm hắn yên tâm đến rồi, một khi thả lỏng, phong hàn trước đó bị ức chế, trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nháy mắt tràn ra như gió cuốn.

Không cách nào chạm được trán của Thương Thanh Nguyệt, Tần Lạc Xuyên đành nhéo bàn tay đang nắm chung một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chỗ với mình của y, an ủi, "Yên tâm đi, không có đáng ngại".

"Vâng, em tin phu quân". Thương Thanh Nguyệt chỉnh lại áo choàng bọc trên người Tần Lạc Xuyên, tiếp tục nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 về phía Thương Minh Hòa, "Anh, thêm một chút củi đốt nữa đi".

Củi đốt trước đó Tần Lạc Xuyên đặt trong động còn lại không ít, Thương Minh Hòa chọn mấy cây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lớn gác lên sau đó thì nói, "Em chỗ này trông Lâm Phong, anh đi xem thửsao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 người đi truyền tin vẫn chưa về".

Trước đó bọn họ đến đây cũng không đến một canh giờ, còn dưới tình huống đang dẫn theo Thương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Thanh Nguyệt, bản lĩnh hai người kia lợi hại, theo phải nhanh hơn mới phải, kết quả đã lâu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 như vậy, không những không dẫn người khác đến đây, bản thân hai người cũng chưa trở về.

Thương Minh Hòa mới đi đến cửa động, thì gặp được hai người vội vội vàng vàng gấp gáp trở về, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thấy Thương Minh Hòa ra tới, lại hỏi, "Tiểu chủ tửổn không?".

"Lúc bọn ta đi vào vẫn ổn, ban nãy sau khi chợp mắt một lát, ngược lại bắt đầu nóng lên". © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Sau khi biết thân phận của Tần Ngôn, một lần nữa nghe hai người này gọi Tần Lạc Xuyên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tiểu chủ tử, Thương Minh Hòa mới biết hàm ý gì.

"Ta muốn đi vào xem thử". Trong mắt hộ vệ nói chuyện chút nôn nóng, "Không biết bây giờ có © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tiện hay không".

Thương Minh Hòa đi phía trước dẫn đường, "Vào đi, lúc nãy ta đang muốn đi tìm hai người".

Vết thương đã được Thương Minh Hòa băng bó, tay nghề của anh tuy rằng không bằng y quan, nhưng cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 không thể soi mói, sau khi miêu tả tình huống vết thương cho hộ vệ biết y thuật, đối phương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cũng không mở băng ra xem miệng vết thương lần nữa, chỉ dùng tay đặt lên cổ tay của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Tần Lạc Xuyên để xem mạch.

Mấy người đều hồi hộp chờ kết quả, nhất Thương Thanh Nguyệt, ánh mắt lướt nhanh qua lại giữa mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 người nọ cổ tay của Tần Lạc Xuyên, chỉ một cái nhíu mày của hộ vệ, cũng sợ khám © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ra chỗ nào không ổn.

Ước chừng qua nửa chung trà nhỏ, hộ vệ thu tay lại nói, "Hẳn là ngâm nước sông quá lâu nên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 phát sốt, tình huống không xem như quá nghiêm trọng, hiện tại nghỉ ngơi nhiều hơn đừng để cảm lạnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thêm, đợi sau khi trở về, lại sắc hai thang thuốc, uống xong thể khỏe lại".

Ngừng một chút hắn lại nói, "Còn về miệng vết thương... điều kiện đâyhạn, vẫn là chờ sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 khi trở về hẳn may sẽ tốt hơn một chút, vừa rồi bọn ta đã để người tìm thuyền, một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lát nữa ngồi thuyền rời khỏi nơi này sẽ tiện hơn rất nhiều".

Khó trách sẽ đi lâu như vậy, Thương Thanh Nguyệt nghe vậy gật gật đầu nói, "Vất vả các ngươi rồi". © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Hộ vệ chắp tay nói, "Đây chuyện thuộc hạ nên làm".

Muốn từ nơi này đến đường đi bên kia phải leo qua nửa ngọn núi, cho dưới tình huống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bình thường đi đường cũng rất gian nan, huống chi lúc này Tần Lạc Xuyên còn đang phát sốt, lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vết thương.

Cho dù không tự mình đi, do người khác cõng qua, cũng rất dễ làm rách vết thương, ngồi thuyền quả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thật lựa chọn tốt nhất.

Đến khi tìm được thuyền đến đây, nhiệt độthể của Tần Lạc Xuyên cuối cùng không tăng lên nữa. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Lúc phát sốt, một khi nhiệt độthể bắt đầu ổn định không tăng lên nữa, thì sẽ từ lạnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bắt đầu cảm thấy nóng.

Hắn là một người trưởng thành hiểu thường thức, biết bờ sông gió lớn, nếu như tiếp tục bị lạnh, chắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chắn bệnh tình sẽ nặng thêm, bởi vậy cực khó chịu, cũng thành thành thật thật quấn áo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 choàng không dám nhúc nhích.

Thương Thanh Nguyệt bên cạnh nhìn sắc mặt đỏ bừng của hắn, hơi thở thở ra nóng bỏng, lại không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108chút dấu hiệu ra mồ hôi nào, đau lòng kinh khủng, chỉthể cách một lúc lại đút © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hắn một chút nước giảm bớt khó chịu.

Trong lúc vội vàng chỉ tìm được một chiếc thuyền đánh nhỏ, mọi người cũng không dám thật sự dựa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vào con thuyền nhỏ này trở về thành Dung, chỉ ra khỏi chỗ núi không dễ leo này, sau đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ngồi xe ngựa đi đường tắt về thành Dung.

Chỗ khe núi kia của bọn họ vốn cách thành Dung không xa lắm, giày vò một trận này, lúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 về đến nhà cũng chỉ mới buổi chiều.

Trong nhà giống như ngay lập tức được rót vào một loại sức sống, mọi người nối nhau trở nên bận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 rộn, từng người đi chuẩn bị đồ vật khả năng cần dùng đến.

Tần Lạc Xuyên phòng ngủ để hộ vệ trước đó may miệng vết thương cho hắn, mùa đông khắc nghiệt, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mặc trong phòng đốt chậu than nhưng vẫn rất lạnh, giọt mồ hôi giống như đậu nành trên trán © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hắn lăn xuống, hàm răng cũng cắn thật chặt, mỗi khi may một kim gân xanh trên trán đều nảy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lên theo một cái.

Thương Thanh Nguyệt bên cạnh lau mồ hôi cho hắn, đau lòng nói, "Phu quân, nếu không thì chàng nhắm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mắt lại đừng nhìn, thể khá hơn một chút không?".

"Ta nhìn em, thì sẽ cảm thấy dễ chịu hơn một chút". Tần Lạc Xuyên nghiêm túc nói.

"Xem ra vẫn chưa quá nghiêm trọng". Tần Ngôn lạnh nhạt nói, "Một khi đã như vậy cục diện rối rắm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bên này tự con xử đi, trễ nhất ngày kia ta phải đến nha môn Tri Phủ một chuyến". © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

"Vâng". Bởi nguyên nhân cánh tay thật sự quá đau, vẻ mặt trả lời của Tần Lạc Xuyên cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chút dữ tợn.

Mấy lời của Tần Ngôn tuy rằng tràn đầy ghét bỏ, nhưng Tần Lạc Xuyên lại nghe ra được sự quan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tâm trong đó.

Một lần đối mặt vừa rồi, hắn đã nhìn ra lo lắng trong mắt Tần Ngôn, cộng thêm tơ máu trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mắtvành mắt xanh đen, tất cả đều chỉ Tần Ngôn đã vất vả bận rộn suốt cả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đêm.

Tần Lạc Xuyên có chút ngượng ngùng nói, "Để cha nhọc lòng rồi".

"Con biết tốt". Tần Ngôn ý ám chỉ, "Sau này nhớ đền đáp đàng hoàng".

Tần Lạc Xuyên vốn đã cực kì hiếu thảo với Tần Ngôn, bởi vậy cũng không để trong lòng, mãi đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 say này khi hết thảy bụi trần đã lắng, Tần Ngôn tiếp tục trở về làm ông chủ khoanh tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đứng nhìn của ông, ném hết tất cả công việc trong Vương Phủ cho hắn xử lí, Tần Lạc Xuyên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mới hiểu được cái đền đáp đàng hoàng này là ý gì.

Hiện tại hắn vẫn không biết những chuyện này, sau khi nghe được lời của Tần Ngôn không chút do dự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 gật đầu đáp, "Đó đương nhiên".

Sau khi may miệng vết thương xong thì lại uống thuốc, ngay sau đó Tần Lạc Xuyên suy kiệt tinh thần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ngủ thiếp đi.

Khác với trước đó trong sơn động, một giấc này hắn ngủ rất yên ổn, chăn mềm mại giống như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 một đám mây bao bọc lấy hắn, trong phòng được chậu than đốt đến ấm áp, tuy rằng có chút © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nóng, nhưng cách một đoạn thời gian, Thương Thanh Nguyệt sẽ thay một cái khăn tay thấm nước lạnh trên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trán cho hắn, rất thoải mái.

Lúc Tần Lạc Xuyên tỉnh lại, trời đã tối đen, trong phòng ngoài phòng đều yên tĩnh đến không một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tiếng động nào, nương theo ánh nến đang cháy hừng hực trên đầu giường, hắn thấy được Thương Thanh Nguyệt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đang nằm mép giường.

Không biết nguyên nhân do lo lắng hay thế ngủ, Thương Thanh Nguyệt ngủ rất không yên ổn, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mày gắt gao nhăn lại, một bàn tay còn đưa vào trong chăn nắm chung một chỗ với hắn.

Nằm sấp như vậy, ngủ không thoải mái thứ yếu, lạnh cóng mới chuyện lớn.

Tần Lạc Xuyên ngay cả do dự cũng không có, lập tức đẩy tay đang nắm lấy nhau của hai người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 một cái, "Thanh Nguyệt, dậy nào".

Thương Thanh Nguyệt vốn đã không ngủ sâu, lập tức bừng tỉnh nói, "Phu quân, chàng muốn uống nước sao?".

"Ta hết khát rồi". Tần Lạc Xuyên nói, "Em lên giường ngủ đi".

Hắn không hỏisao phải ghé vào mép giường, bởibiết chăm sóc người bệnh, cho rót © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nước hay đổi khăn đắp trán, đều chỉ dưới mới thuận tiện nhất.

Thương Thanh Nguyệt trước tiên dùng bàn tay ấm áp được che kín trong chăn kia kiểm tra trán của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Tần Lạc Xuyên, xác nhận nhiệt độ bình thường, mới đổi quần áo lên giường.

Sau khi thổi ngọn nến, ngược lại thể xuyên thấu qua cửa sổ nhìn được một chút ánh sáng bên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ngoài, cũng không biết nguyên nhân do tuyết đọng hay là trời đã sắp sáng, Tần Lạc Xuyên hỏi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 "Giờ nào rồi?".

"Vừa qua giờ Tí".

"Ngủ đi". Tần Lạc Xuyên démchăn, ôm người vào trong ngực, "Cách hừng đông còn một khoảng thời gian". © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

"Vâng". Thương Thanh Nguyệt dựa vào ngực Tần Lạc Xuyên, giống như nói mớ nói, "Vốn đã rất ổn, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 phải bởitrước đó em để phu quân thay quần áo bị cảm lạnh nên mới thể phát © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sốt không".

Tần Lạc Xuyên sửng sốt một chút, mới kịp phản ứng lại y đang nói cái gì, bất đắc vỗ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sau lưng Thương Thanh Nguyệt, "Đồ ngốc, trước đó ta ngâm trong nước sông lâu như vậy, chắc chắn sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 một trận bệnh, bởiem tới, cảm thấy yên tâm, mới dám bị bệnh".

"Em...". Thương Thanh Nguyệt nghe vậy mũi ê ẩm, nhất thời không biết nên biểu đạt thế nào.

Tần Lạc Xuyên thừa thắng xông lên, "Em Tiểu Đoàn Tử là tất cả dũng khíđộng lực để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ta bơi từ trong sông ra ngoài".

Thương Thanh Nguyệt dựa vào trên người Tần Lạc Xuyên, qua một lúc lâu mới rầu nói, "Em biết rồi". © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Mặc trước khi ngủ hai người nói nhiều lời trong lòng như vậy, nhưng sau khi ngủ không bao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lâu, Thương Thanh Nguyệt vẫn bắt đầu gặp ác mộng.

Lúc Tần Lạc Xuyên cảm giác được, nước mắt của Thương Thanh Nguyệt đã thấm qua lớp áo hơi mỏng dính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vào ngực hắn, eo cũng bị vòng lấy thật chặt.

Người trong lòng ngực khóc nấc lên từng cơn, nhưng không tỉnh lại.

Tim Tần Lạc Xuyên giống như bị cái siết một cái, căng tức ê ẩm, cònchút đau, vội © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vàng vỗ nhẹ sau lưng Thương Thanh Nguyệt, gọi người dậy.

Sau khi Thương Thanh Nguyệt tỉnh dậy vẫn chút ngây người như cũ, tay ôm lấy Tần Lạc Xuyên lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 càng chặt.

Tần Lạc Xuyên trấn an vỗ từng chút từng chút một sau lưng y, chờ nghe được hơi thở của đối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 phương ổn định trở lại, mới hỏi, "Mơ thấy chuyện gì?".

Thương Thanh Nguyệt lòng còn sợ hãi như cũ, "Em mơ thấy phu quân không cần nhà mình nữa, em ôm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Tiểu Đoàn Tử đuổi theo phía sau làm phu quân cũng không phản ứng".

Tần Lạc Xuyên ngẩn ra, nói tiếp, "Chỉ một giấc thôi, sao tathể không cần em © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Tiểu Đoàn Tử chứ?".

lẽ cảnh trong còn để lại sợ hãi, cho đã tỉnh, Thương Thanh Nguyệt vẫn không yên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tâm, ngừng một chút nói, "Phu quân còn nhớ lúc còn trấnKhê, nợ em một lời hứa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 không?".

"Nhớ rõ".

"Vậy em muốn phu quân hứa với em, sau này cho xảy ra chuyện gì, đều không được bỏ em © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Tiểu Đoàn Tử lại". Thương Thanh Nguyệt nghiêm túc nói.

Tần Lạc Xuyên bật cười, "Vậy em phải chịu thiệt lớn rồi, bởi vì ta vốn đã không thể rời bỏ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 em Tiểu Đoàn Tử".

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Con Đường Thăng Cấp Ở Thế Giới Khác, Con Đường Thăng Cấp Ở Thế Giới Khác Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Con Đường Thăng Cấp Ở Thế Giới Khác Đam Mỹ, truyện Đam Mỹ hay, Con Đường Thăng Cấp Ở Thế Giới Khác Điền văn, truyện Điền văn hay, Con Đường Thăng Cấp Ở Thế Giới Khác Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Con Đường Thăng Cấp Ở Thế Giới Khác Xuyên Nhanh, truyện Xuyên Nhanh hay, Con Đường Thăng Cấp Ở Thế Giới Khác full, Con Đường Thăng Cấp Ở Thế Giới Khác online, read Con Đường Thăng Cấp Ở Thế Giới Khác, Yên Hỏa Nhân Gia Con Đường Thăng Cấp Ở Thế Giới Khác

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 103 — Con Đường Thăng Cấp Ở Thế Giới Khác

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc