GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 3

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Vu Xuân Miêu vừa cười vừa gặm chân gà, hai mẹ con khẽ liếc nhìn nhau, ánh mắt đều mang ý cười. Thành viên mới này dường như không ngốc như lời đồn đãi, lại còn biết nhường nhịn người nhỏ tuổi.

Bánh rau dại chỉ có tám cái, Tề Vinh ăn hai cái liền dừng lại, Trần Nhược Lan cũng chỉ ăn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 một cái rồi thôi, không lấy thêm. Đợi Vu Xuân Miêu ăn xong cái thứ hai, Trần Nhược Lan liền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 đưa cho nàng thêm một cái nữa.

Tề Vinh bưng hai cái bánh cùng một bát canh gà, định mang vào phòng cho đại ca. Vu Xuân Miêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 lập tức đặt chiếc bánh rau dại đang cầm vào đĩa của hắn. Đó là phản xạ của nguyên chủ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 bởi trong lòng nàng, nam tử trong nhà nên ăn nhiều hơn. Từ trước đến nay, mỗi bữa Vu Xuân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Miêu chỉ được ăn một cái bánh rau dại, ăn như hôm nay đã rất mãn nguyện.

Tề Vinh không từ chối, bởi hắn hiểu rất khẩu phần của đại ca mình.

Vu Xuân Miêu chủ động tranh phần rửa bát, dẫu sao cũngngày đầu về nhà chồng, nàng không dám © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 lại phải tỏ ra siêng năng, chu toàn. Được xuyên đến một gia đình lương thiện, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 nàng hay nguyên chủ, đều xem như phúc phần trời ban.

Trần Nhược Lan đứng một bên nhìn nàng động tác lanh lẹ, biết người từng quen làm việc nặng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 cũng không ngăn cản. Chính đã dùng số bạc ít ỏi mua Vu Xuân Miêu về, chẳng qua cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 chỉ mong trong nhà thêm một nữ nhân, sớm tối lo liệu việc nhà, chăm sóc ba huynh đệ. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Dẫu sao sức khỏe của bà, cũng không còn trụ được bao lâu nữa.

Tề Vinh hớn hở mang đồ ăn vào cho đại ca, vừa đi vừa reo lên:

“Đại ca, tân tẩu rất tốt! Tẩu ấy đưa đùi cho đệ ăn, còn mình thì chỉ ăn chân© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 thôi. Bánh rau dại cũng nhường huynh ăn, nếu không hôm nay huynh chỉ được hai cái thôi.”

Hắn đã nhận định tân tẩu là người hiền lành. Còn việc nàngthật sự ngốc hay không, sau này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 còn phải xem xét thêm.

Tề Trung đưa đùi lại cho tiểu đệ, dịu giọng:

“Cầm lấy ăn, thứ này dai, dễ mắc răng lắm.”

Bản thân y đã hai mươi tuổi, lại còn tranh đùi với tiểu đệ.

Y vốn không mấy bận tâm đến việc nữ nhân mua về sẽ ra sao. Y luôn lấy phụ thân làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 gương, cả đời yêu thương mẫu thân, nâng niu như trân bảo. Hôn nhân miễn cưỡng, y không muốn.

Tề Vinh nhìn đại ca,ràng vẫn còn chưa ăn no, l.i.ế.m môi nói:

“Đệ no rồi, huynh ăn đi. Không thì đêm nay huynh lại đói, ngủ chẳng yên. Chiều nay đệ…”

“Ăn đi!” Đùi lớn bị đại ca trực tiếp nhét vào miệng hắn. Tề Vinh chỉ đành ăn hết, không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 dám khách khí.

Tề Trung ăn xong hai cái bánh rau dại, bỗng vết thương nơi bắp chân truyền đến cơn đau buốt thấu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 tim gan. Tề Vinh nhìn thấy đại ca ôm lấy chân bị thương, sắc mặt nhăn nhó, vội chạy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 ra ngoài:

“Nương, đại ca lại đau dữ dội, ăn cũng không xong!”

Hắn biết, mỗi lần đại ca không ăn nổi cơm, đau đến tận cùng rồi.

Trần Nhược Lan lập tức chạy vào phòng xem xét, chỉ thấy đại nhi tử mặt không đổi sắc, cố ép © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 mình ăn cơm. liền vỗ đầu tiểu nhi tử, trách:

“Nói năng hồ đồ, thấy gió bảo mưa, chẳng điềm tĩnh chút nào.”

Tề Vinh uất ức cùng, vừa nãy ràng là đại ca đau…

Nhưng thấy đại ca đã bình ổn, hắn cũng nguôi ngoai.

Tề Trung nén đau, cố tỏ ra bình thản:

“Ta vừa sơ ý, va phải một chút, không sao. Sau này đừng làm ầm lên nữa.”

Đau thì đã sao, đi mời đại phu cũng vẫn vậy, nối xương chữa thương ít nhất ba mươi lạng bạc, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 trong nhà lấy đâu ra? Đành nhịn vậy thôi, chỉ không muốn mẫu thân phải thêm lo nghĩ.

Trần Nhược Lan ngồi đối diện đại nhi tử, chậm rãi nói:

“Nương thấy Xuân Miêu không tệ, hay con thử gặp gỡ một chút?”

Tề Trung không đáp, chỉ khẽ nghiêng đầu.

Nước mắt Trần Nhược Lan lại chã rơi:

“Nó tuy hơi ngây dại, nhưng việc bếp núc, giặt giũ đều thành thạo. Nếu nương mệnh hệ gì, trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 nhà cũng phải một nữ nhân chăm lo ba huynh đệ các con.”

Tề Trung cúi đầu, không dám nhìn mẫu thân, giọng mang chút bất mãn:

“Giặt giũ nấu cơm, nhi tử thể tự làm, cũng chăm sóc tốt nhị đệ và tam đệ. Không cần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 người ngoài đâu. Nương cũng không sao đâu, đại phu từng dặn, chỉ cần an tâm tĩnh dưỡng, dần dần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 sẽ khá lại.”

Trần Nhược Lan đ.ấ.m n.g.ự.c thở dài:

“Nương con dụng, làm lỡ dở hôn sự của con. Cảnh nghèo khổ này không biết còn kéo dài bao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 lâu nữa. Nhị đệ con cũng đã mười sáu, nhà ta chẳng thể làm lỡ dở người thứ hai.”

Nhà họ Tề vốn chẳng nghèo, chỉ ba năm trước phụ thân bị rắn độc cắn, thuốc thang liên miên, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 gia sản tiêu tán dần. Tề Trung từngngười bản lĩnh, nhưng mẫu thân cũng ngã bệnh từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 ấy. Đất cát bán sạch, Tề Trung ngày ngày vào núi săn bắn, nhưng vẫn chẳng cứu nổi phụ thân, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 cuối cùng phụ thân vẫn ra đi.

Mẫu thân ngày một yếu, Tề Trung cũng không kiếm nổi ngân lượng chữa bệnh, ho khan chẳng dứt. Hai tháng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 trước, chân y lại bị lợn rừng húc gãy, nguồn kinh tế trong nhà coi như đứt đoạn.

bằng sức khỏe đâu!

Tề Trung nắm chặt tay, rít qua kẽ răng:

“Nương, hài nhi không cần cưới thê tử. Đợi khỏi chân, vẫn còn có thể kiếm tiền giúp nhị đệ cưới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 vợ, để Vinh nhi tiếp tục đèn sách.”

Trần Nhược Lan càng nghe càng khóc thương tâm:

“Con bỏ nạng rồi vẫn người què, nương không biết sao? Đợi nhị đệ học nghề, tự tích góp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 bạc lấy vợ. Nếu nương bề gì, trong nhà đến một nữ nhân biết lạnh biết nóng cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 không có…”

“Nương!” Tề Trung chặn lời, đáy lòng nhói đau.

Hắn hiểu ý mẫu thân, cũng cam tâm đệ muội, nhưng thà cả đời dựng lều sống giữa núi, còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 hơn mua một thê tử về chỉ để cho có, lại là một người ngây ngốc.

Trần Nhược Lan nhìn vẻ mặt quật cường của đại nhi tử, biết nói nữa cũng ích, bèn đặt bán © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 thân khế của Vu Xuân Miêu vào tay y:

“Đã mua về rồi, bất kể con muốn hay không,đã người nhà ta. Bảo nương bán lại người, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 nương không làm được. Nếu con không chịu, vậy cứ tự mình tìm nơi khác cho nó, nhưng nhớ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 phải chọn cho nhà tử tế, đừng để người ta hủy hoại đời nó.”

Một nương vừa xinh vừa còn trong trắng, ngây dại, bán vào tay bọn ác nhân thì chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 vào thanh lâu hoặc làm tỳ nữ. tin đại nhi tử không nỡ, nên giao quyền quyết định cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 y.

Tề Trung ngẩn ngơ nhìn tờ bán thân khế, thầm nghĩ sau này gặp nhà tốt sẽ tìm đường sắp xếp. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Trước mắt, đành để nàng lại.

Khi hoàn hồn, mẫu thân tiểu đệ đã rời khỏi phòng.

“Đại ca, đệ không đọc sách, đệ thay huynh lên núi…”

Chưa kịp nói hết, Tề Vinh đã bị đại ca búng trán, nghẹn lại.

Trần Nhược Lan ra phòng bếp, thấy Vu Xuân Miêu đã rửa sạch bát đũa, còn lau cả bếp lò, bàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 ăn gọn gàng tinh tươm. Nửa chậu canh còn cũng được đặt vào nước lạnh để giữ tươi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6

Phòng bếp gọn gàng, Trần Nhược Lan bỗng cay cay sống mũi, thầm nghĩ nhất định trượng phu trên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 trời phù hộ, mới khiến nàng dâu vừa hỏi liền mua về đã hiểu chuyện, ngoan ngoãn đến vậy.

“Xuân Miêu, con nghỉ ngơi chút, nương dẫn con đi xem nhà.”

Vu Xuân Miêu vội đáp lời, đi theo ra sân. Bên trái kho nhà củi, bên phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 nhà xí. Căn nhà ba gian, gian giữaphòng khách, bên phải phòng của đại nhi tử, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 bên trái phòng của Trần Nhược Lan. Phòng bếp sát phòng bà, phía sau sân.

Kế bên phòng đại nhi tử phòng của hai huynh đệ nhỏ. Nếu nhìn từ trên cao, nhà họ Tề © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 trông như chữ “khẩu” lồng thêm chữ “ao”.

Điều khiến Vu Xuân Miêu kinh ngạc sân sau một cái giếng. Thời buổi này, trong thôn hiếm nhà © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 nào giếng riêng, đào một giếng cũng phải mất vài lạng bạc. Nhưng nhà họ Tề vốn tách biệt, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 cách thôn phải mười phút đường, giếng riêng thực tiện lợi.

Trần Nhược Lan vừa đi vừa kể:

“Cái giếng này năm đó phụ thân con săn được con sơn cước, bán lấy bạc mời người về đào. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Khi ấy ông ấy theo dấu, theo phân, vất vả năm ngày mới săn được.”

Nhắc đến trượng phu, trên gương mặt Trần Nhược Lan lộ ý cười không giấu được.

Vu Xuân Miêu thầm nghĩ quê nhà nàng cũng vùng núi Nam, từng gặp sơn cước một lần khi nhỏ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 nay đã loài vật cấm săn bắt.

Tề Vinh nghe nhắc chuyện phụ thân, liền kiêu hãnh ưỡn cằm:

“Chỉ một con sơn cước đó thôi, bán được gần năm lạng bạc đấy!” Nhưng vừa nói, hắn lại phụng phịu: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 “Chỉ tiếc cha không giấu mang bán ban đêm, để người khác nhìn thấy cả.”

Trần Nhược Lan cốc đầu tiểu nhi tử:

“Nói nhăng cuội! Chuyện qua rồi nhắc làm gì. Còn không mau đi đào rau dại?”

Rau trong nhà đã bán xong một lứa, dưa chuột rau mới trồng còn chưa kịp lớn, không đào rau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 dại thì chẳng có gì ăn.

Tề Vinh dạ một tiếng rồi rảo bước về sân trước. Vu Xuân Miêu vội gọi lại:

“Tiểu thúc, ta thể đi cùng không?”

Đào rau dại sở thích từ nhỏ của nàng, nay lại muốn nhân hội làm thân với tiểu thúc, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 cũng tiện tìm hiểu nhà họ Tề.

Tề Vinh ngước nhìn mẫu thân, Trần Nhược Lan ngẫm nghĩ rồi gật đầu:

“Đi đi, nhưng chớ đi xa, nhớ chăm sóc tẩu tử.”

Vu Xuân Miêu buồn cười, mình lớn thế này rồi còn phải để một đứa nhỏ trông coi, nhưng biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 ý tốt của bà, nên chỉ mỉm cười đáp:

“Dạ, nương.”

Hai người mỗi người đeo một chiếc giỏ tre, cầm xẻng nhỏ, men theo con đường nhỏ trước sân, cùng nhau lên núi đào rau dại.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Xuyên Thành Nàng Ngốc Bị Bán: Nàng Đổi Mệnh Cả Nhà Chồng, Xuyên Thành Nàng Ngốc Bị Bán: Nàng Đổi Mệnh Cả Nhà Chồng Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Xuyên Thành Nàng Ngốc Bị Bán: Nàng Đổi Mệnh Cả Nhà Chồng Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Xuyên Thành Nàng Ngốc Bị Bán: Nàng Đổi Mệnh Cả Nhà Chồng Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Xuyên Thành Nàng Ngốc Bị Bán: Nàng Đổi Mệnh Cả Nhà Chồng Điền văn, truyện Điền văn hay, Xuyên Thành Nàng Ngốc Bị Bán: Nàng Đổi Mệnh Cả Nhà Chồng full, Xuyên Thành Nàng Ngốc Bị Bán: Nàng Đổi Mệnh Cả Nhà Chồng online, read Xuyên Thành Nàng Ngốc Bị Bán: Nàng Đổi Mệnh Cả Nhà Chồng, Nhược Vũ Sinh Hoa Xuyên Thành Nàng Ngốc Bị Bán: Nàng Đổi Mệnh Cả Nhà Chồng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 3 — Xuyên Thành Nàng Ngốc Bị Bán: Nàng Đổi Mệnh Cả Nhà Chồng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc